Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 22.11.2016, 21:27
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 508: Làm con gái khóc


Lúc sáng sớm đi xe buýt đã bị người ta chụp hình, người chụp vốn cảm thấy một nhà 4 người quá đẹp đi, quả thực là trai tài gái sắc, lựa chọn toàn những điểm ưu tú để di truyền!

Sau khi được đưa lên blog, rất nhiều người nói ảnh chụp không phải trên xe buýt mà giống như ở bối cảnh quay phim điện ảnh —— nam rất soái, nữ thật đẹp, mấy đứa nhỏ cũng quá đáng yêu đi?!

Tiếp theo có người phát hiện ——người nam mặc Armani này!

Armani? Phải là người có tiền rồi?

Lại có người nhận ra —— tránh ra! Người nam này là Mục Thiên Dương a! Mục tổng đã kết hôn khi nào? Người phụ nữ đó là ai? Đứa nhỏ là của anh ta sao? Có phải là long phượng thai không . . .

Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người điên cuồng truyền nhau. Người trên mạng còn tự tung tự tác đưa tin, tất cả hoạt động nào mua món đồ chơi, xem phim, đi ăn, mua quần áo. . . đều có người phát hiện. Một ngày này, toàn bộ Internet vì Mục Thiên Dương mà điên cuồng?

Đến khi bức ảnh một nhà 4 người mặc đồ giống nhau bên đường bị tung lên, sự điên cuồng càng lên tới đỉnh điểm! Một bộ phận điên cuồng là vì —— đây chắc chắn chính là người phụ nữ của Mục Thiên Dương, con của Mục Thiên Dương a! Bằng không hắn làm sao chịu mặc? Một bộ khác phận là điên cuồng là vì —— rất soái ! Rất đẹp! Rất đáng yêu!

Mục lão gia không lên mạng, nhưng giữa trưa ông đã biết, so với Thiên Tuyết, Thiên Thành còn biết trước.

Mục Thiên Dương tốt xấu là đại tổng giám đốc của một công ty, nhất cử nhất động đều đại diện cho hình tượng của công ty, ảnh hưởng đến cổ phiếu của công ty. Đầu tiên khi ảnh chụp xuất hiện thì không đến nửa giờ, trong công ty đã có người đã phát hiện. Tin tức càng xuất hiện nhiều, thì gần như trong vòng 1 phút, ngay cả bảo vệ ngoài tòa nhà đều biết đến tin tức này.

Phòng phụ trách quan hệ công chúng cảm thấy đầu như muốn vỡ ra! Có phủ nhận vẫn là thừa nhận, cần phải nhanh chóng cách trả lời a, bọn họ phải giải thích với người ngoài thanh minh với nhà nước a! Nhưng xem tổng giám đốc tự thân xuất mã, nhất định là muốn thừa nhận đi? Nhưng vấn đề là, nữ nhân kia là ai a? Đứa bé kia là ai a?

Người quản lí phòng quan hệ công chúng bay nhanh tới bộ phận văn phòng cấp cao, ở đây cũng biết rồi, Hàn bí thư đang hỏi Văn Sâm.

Hàn bí thư thân là thư ký của chủ tịch, rất nhiều cuộc điện thoại tư của Mục Thiên Dương cũng là cô nghe. Chỉ trong vòng vài phút, rất nhiều lão tổng của các công ty gọi điện thoại tới hỏi —— tổng giám đốc của các ngươi khi nào thì kết hôn? Sao lại không nhận được thông báo vậy?

Điện thoại của cô gần như muốn nổ tung luôn?

Văn Sâm kêu bọn họ bình tĩnh trước đã.

Người quản lí phòng quan hệ công chúng nói: "Trên trang web của chúng ta cũng muốn sập luôn, quá nhiều người hỏi!" Bình thường có chuyện gì mới cũng không mấy ai quan tâm, hôm nay quá điên cuồng, hoàn toàn chống đỡ không được a!

Văn Sâm nghĩ nghĩ nói: "Anh nói chờ hỏi qua tổng giám đốc sẽ nói lại cho mọi người đi."

"A? Đó không phải là thừa nhận?"

Chính là ngầm thừa nhận! "Mục Thiên Dương lần này ngầm thừa nhận! Thời điểm đâm lao phải theo lao, cũng chỉ có thể kết hôn … Ai da, bạn học cũ, ngươi không được nói ta không giúp ngươi a ~

Văn Sâm đuổi những người cấp dưới ra ngoài, gọi điện thoại cho Mục Thiên Thành. Mục Thiên thành lại gọi cho Thiên Tuyết, Thiên Tuyết vừa mới nghe điện thoại của Mục Thiên Dương —— Mục Thiên Dương hỏi cái gì mà kẹo nào thì tốt.

Hai người sợ hãi Mục lão gia nghe được tin tức sẽ kích động, vội vã chạy về nhà! Mục Thiên Thành làm Trâu Tranh cũng quên mất, Trâu Tranh chính mình chạy tới —— ngày lễ ngày tết muốn tới trước mặt người già sắm vai vợ chồng ân ái a!

Thiên Tuyết cùng Thiên Thành chạy vào cổng nhà, Mục lão gia đã nhận được điện thoại —— là cổ đông của công ty gọi tới. Sau khi Mục lão gia nghe xong, xoay người liền hỏi Thiên Tuyết cùng Thiên Thành. Mục Thiên Thành sợ bị phạt, khai còn nhanh hơn người khác!

Mục lão gia nghe nói Uyển Tình đã trở lại, còn có chắt, quá mức mừng vui, thiếu chút nữa không nói được gì ngất xỉu. Chờ bình tĩnh lại, ông đầu tiên là muốn gọi điện thoại cho Mục Thiên Dương, nhưng lại cảm thấy không nên quấy rầy bọn họ. Dù sao hôm nay là tiết Nguyên tiêu, khẳng định sẽ trở về, ông trước tiên lên mạng, xem bọn chúng đang làm cái gì đây!

Kết quả ông ngắm ảnh chụp mấy đứa nhỏ tới muốn đui mù, ngắm mãi ngắm mãi... Nhìn đến khi Thiên Tuyết nhắc nhở ông "Có ảnh mới" , ông lại đổi sang ngắm ảnh mới! Cứ như vậy, ngắm cả nửa ngày!

Rốt cục tới giờ cơm chiều, chờ mong Mục Thiên Dương phán trở lại, mà trông mòn con mắt không thấy anh dẫn mấy đứa chắt tới?!

Mục lão gia tức giận đến muốn đánh người: "Con dám không dẫn chắt ta cùng cháu dâu ta về nhà!"

Mục Thiên Dương bất đắc dĩ nói: "Uyển Tình nói cô ấy chưa chuẩn bị sẵn sàng."

Còn cần chuẩn bị cái gì? Cũng không phải mới lần đầu!" Mục lão gia giơ lên quải trượng đập xuống: "Ta hôm nay không thấy được Đinh Đinh Đương Đương, ta với ngươi liều mạng! Không đúng, ta không cho ngươi ăn cơm!"

Mục Thiên Dương thế là thoát!

Dù sao anh cũng nghĩ muốn đưa Uyển Tình về nhà, vừa vặn lấy cớ đi đón cô! Đến bên Uyển Tình, anh còn giả bộ đáng thương: "Uổng anh còn lo lắng thân thể của ông, kết quả ông trên đe dọa dưới khiêu khích đuổi anh chạy lòng vòng! Này làm sao là tám mươi tuổi? Rõ ràng là mười tám tuổi!"

Uyển Tình bất đắc dĩ phải thuận theo: "Được rồi, đó là ông của anh mà."

"Hừ ~ ông nếu không phải ông anh, anh sẽ không để ý tới!"

"Anh không được dạy hư trẻ nhỏ. . ."

Mục Thiên Dương lập tức ngồi xổm người xuống, ôm Đinh Đinh Đương Đương: "Chúng ta đi gặp cụ nội được không?"

Đinh Đing đẩy anh ra, lôi kéo Uyển Tình.

Đương Đương nói: "Được."

"Chúng ta đây xuất phát!" Hắn sờ sờ đầu Đinh Đinh, ôm lấy Đương Đương.

Được nửa đường, Đương Đương mặt đỏ lên, kéo ống tay áo Uyển Tình nói: "Mụ mụ. . . Con muốn đi tiểu."

Uyển Tình lặng đi một chút, nhìn lái xe phía trước nói: "Phía trước có cửa tiệm Fastfood, ngừng nơi đó!"

Sau khi dừng xe, cô nói với Mục Thiên Dương: "Em dẫn con đi, anh trông Đinh Đing."

Mục Thiên Dương gật đầu, nhìn cô vào tiệm Fastfood, quay đầu muốn cùng Đinh Đinh bồi đắp cảm tình.

Đinh Đinh nhìn hắn liếc mắt một cái, cúi đầu nhìn con chó nhỏ trong lòng. Anh nhìn đó chỉ là một con chó con què chân, nghi hoặc hỏi: "Đinh Đinh, con chó này cũng không đáng yêu gì, con còn ôm nó làm gì?"

Đinh Đinh nhìn anh một cái, không để ý tới anh.

Anh cảm thấy thực bị thương, tận tình khuyên bảo: "Nó xấu lắm, chúng ta thả nó xuống đi. Ba ba không phải mua cho con rất nhiều đồ mới sao?"

Đinh Đinh vừa nghe, miệng bẹt ra, hốc mắt đỏ: "Chú mới xấu. . . . . . Uông Uông đáng yêu nhất!"

"? ? ? ! ! ! !" Anh đành bỏ qua vậy! Đã xảy ra chuyện gì chứ?!

"Oa ——" Đinh Đinh khóc lớn, xoay người muốn xuống xe.

Mục Thiên Dương vội vàng tóm lấy bé: "Không khóc không khóc, Đinh Đinh không khóc nga, ba ba không mắng con a. . . Con làm sao vậy? Mau nói cho ba ba."

"Buông ra. . . . . ." Đinh Đinh khóc hô, "Cháu không cần chú. . . Chú là người xấu!"

"Ba ba là người tốt a!" Đinh Đinh xoay lộn xộn, anh không có cách nào khác, đành phải ôm chặt bé, "Chúng ta chờ mụ mụ trở về được không?"

Vài phút sau, Uyển Tình trở về, kinh ngạc hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Đinh Đinh đẩy Mục Thiên Dương ra, nhào vào trong lòng cô: "Mụ mụ, về nhà."

"Chúng ta đi gặp cụ nội nga." Cô ôm chặt Đinh Đinh, để Đương Đương ngồi vào trong lòng Mục Thiên Dương, sau đó hỏi Mục Thiên Dương: "Sao lại thế này?"

Mục Thiên Dương vẫn còn buồn bực, anh căn bản không biết a! Anh ủy khuất chỉ vào trong lòng Đinh Đinh: "Còn không phải do nó. . ."

"Nó làm sao vậy?" Uyển Tình kinh hãi, đây chính là thứ quan trọng nhất trong lòng Đinh Đinh!

Mục Thiên Dương nói: "Anh nói con chó này xấu. . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
     

Có bài mới 23.11.2016, 19:46
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 509: Kéo râu ra.

“Ba mới hư hỏng hết...” Đinh Đinh khóc nói: “Cái này vốn là như vậy...”

Uyển Tình bất đắc dĩ

“Ba nói Uông Uông xấu” Đinh Đinh thút thít cáo trạng: “Mẹ, về nhà...”

“Ừ, hiện giờ chúng ta về nhà, quay về nhà với ông nội.”

“Ngoan, ba không biết đây là UÔNG uông.”

Mục Thiên Dương: Uông Uông là thú gì chứ? Ông trời chơi đùa anh đi.

Uyển Tình khuyên Đinh Đinh, không có thời gian giải thích với Mục Thiên Dương. Khi đến biệt thự Mục gia, rốt cuộc Đinh Đinh cũng ngừng khóc, nhưng hai mắt vẫn hồng hồng, vẻ mặt không tình nguyện.

Ô tô dừng lại, Uyển Tình thấy Mục lão gia đứng đằng trước, trong lòng không yên. Cô vội kéo Đinh Đinh xuống xe, Đinh Đinh không chịu: “Con phải về nhà...”

Uyển Tình muốn đánh người, trực tiếp bế bé xuống. Đinh Đinh lập tức khóc lên, Đương Đương chạy đến lau nước mắt cho cô: “Đinh Đinh không khóc, anh ở đây, anh thích Uong Uông, chúng ta không cần ba ba nữa.”

Mục Thiên Dương ở bên cạnh, lòng như vỡ ra.

Thiên Tuyết chạy đến, ôm lấy Đinh Đinh: “Ôi tiểu công chúa của cô, con khóc khiến tâm cô tan nát rồi, không khóc không khóc nữa, chúng ta đi xem cụ nội...”

Đinh Đinh khóc thút thít avif cái, ngẩng đầu thấy một đám người xa lạ đứng đối diện, vội chay dến đằng sau Uyển Tình, mạnh mẽ ôm chặt lấy đùi cô. Uyển Tình lần mò đầu cô, nói với Mục lão gia: “Ông nội...” Mục lão gia lau khóe mắt, kích động nói: “Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi...Cháu nên về sớm một chút... Con à? Nhanh để cho ông xem!”

Uyển Tình quay đầu nhìn thoáng qua, Đinh Đinh không chịu đi ra, đành phải nói với Đương Đương: “Mau gọi cụ đi.”

Đương Đương ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, không nhìn thấy mặt của Mục lão gia, tiện kiễng chân lên.

Mục lão gia vừa thấy, vội ngồi xổm xuống. Ngô Nhà thấy động tác của ông, vội vàng kéo ông, sợ ông làm tổn hại đến chân, nói với Mục Thiên Dương: “Mau ôm con đến đây!”

Mục Thiên Dương vội ôm Đương Đương đến.” Uyển Tình đi năm ấy, Mục lão gia đã tròn 80 tuổi, sinh nhật qua đi, bắt đầu để raau. Hiện giờ cằm đã dài ra một túm râu bạc. Đương Đương vừa thấy, trà ngập tò mò, vươn hai tay ra cầm lấy, khiến mọi người sợ tới mức kêu lên.

Đương Đương vừa nghe thì biết là mình sai, vội rút tay về, quay đầu sợ hãi nhìn UYển Tình. Uyển Tình tức đến mức má xanh tím nhìn Thiên Dương. Mục Thiên Dương cười to: “Râu của cụ không thể kéo ra được, nếu không cụ sẽ đau đó!

Mục lão gia sờ râu nói: “Ai nói không thể kéo, cụ cho cháu cụ kéo đó, lúc trước mỗi ngày đem cháu của ông Hứa dán vào râu của ông, người xem đều hâm mộ ghen ghét! Ông chỉ hận lúc ấy không nuôi râu sớm hơn!”

Thiên Tuyết oán trách nói: “Ông nội không sợ đau à?”

“Không có đau.... Cái này chính là tình yêu đi, Đương Đương nhanh tới đây, trở lại cho cụ nội nha!” Nói xong duỗi đầu qua, Đương Đương xẩu hổ quay đầu, trốn trên vai Mục Thiên Dương

“Đương Đương đừng thẹn thùng, kêu cụ nội đi!”

Uyển Tình nói Đương Đương quay đầu, nói với Mục lão gia: “Cụ nội...”

Sau đó lấy tay lần mò râu của ông: “Cụ nội, thực xin lỗi, có đau hay không... Đương Đương thổi cho người...”

Âm thanh của trẻ nhỏ, mềm dẻo không rõ, nghe ở trong lỗ tai, lại vô cùng ngọt ngào. Mục lão gia vui mừng vô cùng, ôm lấy: “Nhanh đưa cho ông, để ông bế nó, ai nha, tiểu gia hỏa này, quá đáng yêu, thật hiểu chuyện.”

Mọi ngượi sợ ông vọt đến nhanh, thật cẩn thận đưa Đương Đương cho ông, sau đó mấy cánh tay lại vây quanh, sợ có gì không hay xảy ra.

Đương đương ghé vào trên người ông, ngửi được một mùi không giống người thường, hình như là... Uhm... mùi cỏ thơm trên núi... đó là mùi trà trên người ông.

Đi vào phòng khách, Đương Đương mới nhớ ra, rốt cuộc cũng có người ôm bé trước rồi, bé ;ập tức quay đầu tìm em gái, thấy em gái đang được mẹ ôm.

“Em gái...” Bé hô một tiếng, Mục lão gia quay đầu, nhớ tới vẫn còn một đứa nữa, vội vàng đặt chắt xuống.

Mục Thiên Thành cũng là lần đầu tiên nhìn thấy trẻ con, hết sức kích động, tiến lên ôm đến trên người mình, kích động nói: “Đương Đương, chú là chú của con, chú ấy!”

Đương Đương cảm thấy người này có phần kỳ quái, có phần không muốn tiếp xúc với anh, nhưng vẫn hô một tiếng chú. Mục Thiên Thành cao hứng đến không chịu được, bẹp bẹp hôn vài cái lên má của bé. Đương Đương lập tức động hai gò má, nghĩ muốn bạo phát: Cháu là con trai, không cần hôn.

Mục lão gia nhìn Đinh Đinh, nghi ngờ hỏi: “Sao vậy, sao lại khóc?”

Uyển Tình không biết giải thích thế nào, nói với Đinh Đinh: “Mau gọi cụ đi.”

Đinh Đinh căng thẳng hô một tiếng, sau đó cúi đầu nhìn chó nhỏ trong lòng. Mục Thiên Dương ở bên cạnh không ngừng hối hận, nghĩ muốn gặp trở ngại.

“Tiểu cong chúa của cụ, có phải có ai bắt nạt cháu không?

Mục lão gia bế cô đến trước người mình: “Nói cho cụ biết, cụ giúp cháu đánh người đó!”

Đinh Đinh nhìn cụ một cái, quay đầu nhìn Mục Thiên Dương, da đầu Mục Thiên Dương run lên Mục lão gia nhìn bọn họ một cái, hỏi: “Ba bắt nạt cháu hả?

“Ba đáng ghét.” Đinh Đinh nói: “Không để ý đến ba.”

“Đượ được, chúng ta không để ý tới nó!” Mục lão gia ôm lấy bé, ngoan độc trừng mắt nhìn Mục Thiên Dương. Ngô Nhã nhẹ giọng hỏi: “Khi nào thì ăn cơm?”

Mục lão gia vội hỏi bé: “Đinh Đinh, cháu có đói cụng không?”

“Đói...” Đinh Đinh khổ sở nói, nhìn mắt của ông có chút khiếp sợ.

“Cụ ôm cháu đi ăn có được không?”

Đinh đinh quay đầu nhìn Uyển Tình: “Mẹ...”

“Mẹ cũng ở ở trong này...” Mục lão gia đứng lên: “Cụ và mẹ cùng đi với cháu được không?”

Đinh Đinh gật đầu: “Được ạ!”

sau đó một tay nắm tay Mục lão gia, một tay nắm tay Uyển Tình, lại phát hiện không có tay nào nắm lấy chó nhỏ. Uyển Tình cầm lấy: “Mẹ cầm giúp con.”

Đinh đinh ừ một tiếng, nắm lấy cô. Mục lão gia nắm tay bé đến nóng hầm hập, cảm thấy trong lòng ấm cực kỳ, một cánh tay kia duỗi về phía Đương Đương: “Tới đây, để cho cụ nội cầm tay nào!”

Đương Đương lập tức nhảy qua. Mục Thiên Dương cảm thấy được... chính mình bị lãng quên rồi... ông trời, ơi, đó là trứng của anh thụ tinh đó nhé.

Khi ăn cơm, Mục lão gia muốn đút cho bé, Thiên Tuyết cười nói: “Ông nội, bọn chúng ăn được rồi.”

Mục lão gia lập tức nói: “Nhỏ như vậy sẽ ăn cơm của mình, thật lợi hại nha, Đinh Đinh Đương Đương, các cháu thật là có khả năng!”

Đinh Đinh Đương Đương nhìn ông, khó xử cười, cúi đầu ăn.

Mục Thiên Dương: Cho tới bây giờ đều không cười với mình, ông nội dùng kỹ năng gì thế? Lần đầu tiên gặp đã cười...

Cơm nước xong, mọi người quay về phòng khách. Mục lão gia thấy Đinh Đinh ôm chó nhỏ, nịnh nọt mà nói: “Ai nha, chú chó này thật đáng yêu...” Lại nhìn kỹ: “Nhưng sao lại ít đi một chân.”

Đinh đinh thở phì phì nhìn Mục Thiên Dương, mềm mại trả lời: “Chó bị què.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, nunawin
     
Có bài mới 23.11.2016, 19:48
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 510: Xứng đáng

Cười siêu lạnh, âm thanh vô cùng thấp!

“Làm sao có thể qua chứ?” Mục lão gia khổ sở nói, “Tiểu Đinh Đinh của ta khẳng định thương tâm muốn chết!”

Đinh Đinh vừa nghe, hấp hấp cái mũi, hốc mắt hồng hồng gật đầu: “Vâng, Đinh Đinh rất khổ sở. Cẩu Cẩu vẫn chết…….”

“A……Ông nội cũng rất khổ sở!” Mục lão gia ôm lấy cô bé, “Đinh Đinh không khóc nha, Cẩu Cẩu……..Cẩu Cẩu……” A! Cẩu Cẩu không phải ở trong này sao? Vì sao lại chết? Ông ngẩng đầu nhìn Uyển Tình, lại nhìn Thiên Tuyết.

Thiên Tuyết vội vàng nói: “Đấy là Uông Uông của Đinh Đinh, chuyện là như thế này………” Cô chậm rãi kể lại chuyện cũ mà Uyển Tình đã từng nói qua lại một lần.

Đinh Đinh vừa nghe vừa gật đầu, thỉnh thoảng còn bổ sung thêm một chút.

Mục Thiên Dương bừng tỉnh đại ngộ, tưởng đánh chính mình một tát: ai kêu mình không làm tốt tình báo! Xứng đáng!

Mục lão gia thổn thức nói: “Uông Uông thật sự là đáng thương……..Bất quá Uông Uông cũng rất dũng cảm! Đinh Đinh, cháu cũng phải giống Uông Uông dũng cảm như vậy nha ~”

Đinh Đinh gật đầu.

“Bất quá cháu không cần thương tâm, kỳ thật Uông Uông cũng không có chết, nó chỉ đến nước U Linh thôi.”

Đinh Đinh kinh hỉ trợn tròn mắt: “Ông cố cũng biết?”

“Uh?” Cái gì gọi là “Cũng”?

Đang Đang nói: “Mẹ cũng nói như vậy!”

Mục lão gia nhìn Uyển Tình, cười gật đầu: “Đúng vậy, ông cố cũng biết, mọi người đều biết.”

Mục Thiên Dương bị thúc dục nghĩ: sao mình không biết……

Đột nhiên phát hiên Mục Thiên Thành ở một bên nghe rất chăm chú, anh khẽ căn môi, đứng lên: “Thiên Thành, em đi theo anh một chút, anh có việc muốn nói với em!”

“A? Oh.” Mục Thiên Thành nghi hoặc đứng lên theo.

Đi vào thư phòng, Mục Thiên Dương vưa xoay người liền đánh người!

Mẹ nó! Đều là do cậu! Nếu không phải cậu cưới người vợ kia, vợ của tôi làm sao có thể hiểu nhầm? Đã sớm quay về! Cũng không có chuyện của Uông Uông! Cho dù có, anh cũng sẽ biết! Bảo bối của con gái anh…..

Mục Thiên Thành không dám kêu ra khỏi miệng, thỉnh thoảng cũng cỗng kĩnh rất mãnh liệt, liền hóa giải một chút. Đánh xong, công việc kết thúc! Mục Thiên Dương phủi người xuống lầu, Mục Thiên Thành bám vào tường đi xuống. Đi đến cửa thang lầu, thấy mọi người trong một nhà hòa thuận vui vẻ, anh vươn tay gọi: “Bà xã……Bà xã…….”

Đang Đang vừa mới bị ôm tới ngồi giữa Trâu Tranh và Thiên Tuyết, Trâu Tranh vô cùng thích đứa bé này, vụng trôm nhéo nhéo mặt, nám tay bé hỏi han ân cần, đang suy nghĩ có nên thiết kế thời trang trẻ em hay không.

“Bà xã Trâu Tranh……..” Mục Thiên Thành kêu rên.

Trâu Tranh sửng sốt, bây giờ mới nhớ tới thân phận của mình ở Mục gia, vội vàng chạy đến: “Anh làm sao vậy?”

“Quay về nói sau……..” Mục Thiên Thành bi phẫn thuyết, “Em cũng có phần?”

Trâu Tranh lặng đi một chút, thấp giọng hỏi: “Ạnh bị Mục tổng đáng?”

“Là anh hai!” Mục Thiên Thành thấp giọng nhắc nhở.

“Oh.” Trâu Tranh gật đầu.

Đi xuống dưới lầu, Mục Thiên Thành nói: “Ông nội, cháu với Trâu Tranh về nhà.”

“Về nhà làm gì?” Mục lão gia hỏi, “Nơi này cũng không phải không có phòng?”

Mục Thiên Thành ôm vai của Trâu Tranh: “Ngày mai Trâu Tranh phải đi Pháp, sáng sớm phải xuất phát, ở đây không được tiện lắm.”

Trâu Tranh lập tức cười nói: “Đúng vậy, ngày mai cháu phải đi Pháp! Trang phục mới đã bắt đầu làm……Thiên Tuyết, chị dâu, các người có muốn đi hay không?”

Thiên Tuyết nói: “Em ở đây chơi với cháu đã, tháng Chín đi.”

“Tốt, chúng ta đi trước. Đinh Đinh Đang Đang, chờ cô……Ách, thím làm quần áo mới cho các cháu.” Vẫy vẫy tay, cùng Mục Thiên Thành nắm tay rời đi. Vừa lên xe, lập tức bỏ ra: oa dựa vào! Nắm nay với khác phái, đáng ghét!

Uyển Tình thấy Mục Thiên Thành đi rồi, cảm thấy bản thân cũng nên cáo từ, nhưng nhìn Mục lão gia không tiện mở miệng.

Thiên Tuyết dường như cũng nhìn ra tâm tư của cô, hỏi Đinh Đinh Đang Đang: “Buổi tối các cháu muốn ngủ với ai? Ngủ với cô có được không?”

Đinh Đinh Đang Đang vừa nghe, lập tức lắc đầu, trăm miệng một lời nói: “Ngủ cùng với mẹ.”

“Nhưng mẹ muốn ngủ cùng với ba ba.”

Đinh Đinh nghiêm mặt, đối địch với Mục Thiên Dương: “Không, kkhoong cho chú ấy ngủ với mẹ.”

Đang Đang cũng nhăn mặt mũi: “Chú ấy ức hiếp Đinh Đinh, không gọi chú ấy là ba.”

Mục Thiên Dương ngồi phịch xuống bên cạnh Uyển Tình, ngả trên vai của cô giả chết: “Giúp giúp anh…...Giúp giúp anh……..”

Uyển tình vỗ vỗ tay anh, nói với đứa nhỏ: “Ba ba mua nhiều đồ chơi cho các con như vậy, các con sao có thể không tiếp thu ba chứ?”

Đang Đang trầm tư, Đinh Đinh quyết đoán nói: “Trả lại cho chú ấy!”

“Con và Đang Đang đều đã lấy để chơi đùa.”

Đinh Đinh sửng sốt, khóc lên: “Ô….”

“Tốt lắm tốt lắm………” Mục Thiên Dương lập tức ngẩng đầu, “Không khóc không khóc, không tiếp thu sẽ không nhận thức! Đinh Đinh đừng khó, cọn vừa khcos, ba ba liền đau lòng.”

Thiên Tuyết cảm động nói: “Đinh Đinh, cháu xem ba ba có bao nhiêu thương yêu cháu nha!”

“Chú ấy nói Uông Uông xấu……..”

Thiên Tuyết ngậm miệng lại, quay đầu nhìn Mục Thiên Dương, trong mắt chỉ có hai chữ: Xứng đáng!

Mục Thiên Dương cúi đầu: anh xác thực xứng đáng!

Mục lão gia hỏi đứa nhỏ: “Đinh Đinh Đang Đang ngủ cùng với ông cố nội có tốt hay không?”

Hai đứa rối rắm. Ông cố nội rất tốt lắm, nhưng mà bọn chúng thích ngủ với mẹ___bọn chúng vẫn luôn ngủ với mẹ____lại sợ đả thương tâm của ông cố nội! hai đứa không nói lời nào, hai mắt điềm đạm đáng yêu nhìn Mục lão gia.

Trong đầu Mục lão gia ôi một tiếng, lập tức nói: “Vậy thì ngủ với mẹ đi, liền ngủ với em các cháu đi!” Đây là hai cái quỷ linh tinh, loại ánh mắt đó ông không chịu nổi, giống như con mèo nhỏ vậy!

Buổi tối, Uyển Tình và hai đứa nhỏ ngủ ở trong phòng của Mục Thiên Dương. Giường của Mục Thiên Dương rất lớn, Mục Thiên Dương muốn ngủ cùng bọn họ, nhưng hai đứa nhỏ không chịu, anh chỉ có thể ngoan ngoan đi ngủ ở thư phòng.

Phòng của anh đã có biến hóa so với mấy năm trước, mấy năm trước căn phòng là phòng đơn lạnh cứng rắn, nay lại là phòng đôi ấm áp. Uyển Tình còn nhớ mấy năm trước anh nói muốn tìm người trang trí lại, chờ sau khi kết hôn sẽ đến ở.

Phòng ấm áp sáng ngời, phi thường rộng mở, bên trên có trải chiếc thảm xing đẹp. Sáng sớm, Đang Đang mặc quần áo tử tế xuống giường, sau đó ôm tiểu Cẩu lăn qua lăn lại.

Uyển Tình nói: “Các con muốn lăn qua lăn lại thì lăn là được rồi, không nên chạy loạn đụng vào lung tung, mẹ đi rửa mặt.”

Hai đứa nghe lời lăn lộn, một đường lăn tới cửa, nghe thấy răng rắc một tiếng, hình như có người mở cửa, lập tức lăn lại! Lăn lại một vòng ngẩng đầu, thấy Mục Thiên Dương mở cửa tiến vào.

Mục Thiên Dương nhắc tới, chân dừng lại giữa không trung: Ba đi! Các con không ngủ trên giường, thì để cho ba tới ngủ nha, đã rất nhiều năm ba không được thấy mẹ các con ngủ!

Mục Thiên Dương không nói gì sau một lúc lâu, chậm rãi buông chân: “Mẹ đâu?”

Đinh Đinh cằm đặt ở trên thân của tiểu Cẩu, nhìn chiếc thảm chằm chẳm.

Đang Đang nói: “Mẹ đang rửa mặt.”

Mục Thiên Dương gật đầu, đi về phía phòng tắm: “Các con tiêp tục.”

Hai đứa chu miệng, đỡ nhau đứng lên, Đinh Đinh chạy về phía phòng tắm: “Mẹ mẹ…….Con cũng muốn rửa mặt~”

Mục Thiên Dương: ……..Vì sao còn không rửa mặt sớm đi?

Anh dựa vào cửa, nhìn Uyển Tình rửa mặt cho đứa nhỏ. Uyển Tình ngẩng đầu: “Anh rửa mặt chưa?”

“Chưa.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Bon phuong Troi, Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, ruyuan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.