Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 19.11.2016, 09:18
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 496: Nhắm mắt theo đuôi.


"Uyển Tình ..." Mục Thiên Dương nhìn cô, không thể tin được. Anh vươn tay, muốn chạm vào người cô, lại sợ hãi đây chính là ảo giác, chạm vào cô, cô sẽ biến mất như làn khói.

Uyển Tình trợn to mắt, không thể động đậy. Cô nhìn anh, dung mạo vẫn giống như vài năm trước đây, lại phát hiện lông mày anh cau chặt lại, tựa như phiền não nhiều đến nỗi không có giãn ra. Cô nhìn đôi mắt trống rỗng của anh, tựa như cảm giác được mệt mỏi cùng bi thương của anh, tựa như thấy anh hàng đêm nằm ở trên giường mất ngủ …

Có một cơn đau theo lục phủ ngũ tạng vỡ ra, lan đến tứ chi. Nước mắt không có dấu hiệu nào thi nhau tuôn rơi.

Mục Thiên Dương thấy, đôi tay lau nước mắt cho cô, chạm phải gương mặt ấm áp của cô, phát hiện cô không giống như trong mộng bỗng dưng biến mất, không biến thành ánh sáng, cũng không biến thành làn khói, vẫn như cũ im lặng đứng ở nơi đó, tựa như cô đã đợi anh một vạn năm.

Tim anh hung hăng đập, mạnh mẽ ôm lấy cô: "Uyển Tình!"

"Uyển Tình …" Anh thống khổ thì thầm, đem cô càng ôm càng chặt, thật giống như không nhanh chóng ôm cô, cô sẽ biến mất.

Uyển Tình để mặc anh ôm, phản ứng không kịp.

Không biết qua bao lâu, Mục Thiên Dương cảm giác có người lôi kéo ống quần của mình. Anh sửng sốt, chậm rãi buông Uyển Tình ra, cúi đầu, thấy một đứa bé cơ hồ giống nhau như đúc với anh đang nhìn anh mong đợi - đôi mắt trong suốt lấp lánh, cái miệng nhỏ nhắn đỏ au, khuôn mặt trắng noãn phấn nộn, đang ôm búp bê vải …

Trong lòng anh run lên, hốc mắt ẩm ướt, chậm rãi ngồi xổm xuống, kích động hô: "Triển Nhan …" Đây là mộng! Là mộng! Uyển Tình tồn tại, Triển Nhan cũng tồn tại.

Anh chạm vào mặt Triển Nhan, Triển Nhan lại trốn phía sau Uyển Tình, ôm chân Uyển Tình, ló đầu ra chậm rãi thăm dò, tràn ngập cảnh giác cùng khiếp sợ nhìn anh.

Anh chấn kinh, đây không phải là mộng!

Anh ngẩng đầu nhìn Uyển Tình, há mồm muốn nói, lại phát hiện cổ họng đau đến khó chịu.

“Mẹ …” Đương Đương cũng đã đi tới, lôi kéo ống quần Uyển Tình, trốn tránh Mục Thiên Dương, "Đây là ai vậy a?"

Uyển Tình phục hồi tinh thần lại, nước mắt rơi như mưa. Cô lấy tay lau lung tung vài cái, nhìn Mục Thiên Dương không biết nên làm cái gì bây giờ.

Thiên Tuyết tránh ở ngoài cửa, thấy cô hoàn hồn, chỉ vào bếp nói : "Lửa lửa lửa. ... " Nếu không tắt lửa, thật sự sẽ gây ra hỏa hoạn!

Uyển Tình vội vàng tắt bếp, lôi kéo đứa bé đi ra ngoài. Cô không kịp hỏi hoặc là chất vấn Thiên Tuyết, nói năng lộn xộn: "Tớ … tớ đi trước! Nem rán đã làm xong, cậu tự gói rồi rán lên đi!"

Thiên Tuyết nhìn cô rời đi, nói với Mục Thiên Dương: "Anh không đuổi theo à?"

Mục Thiên Dương mạnh mẽ đứng lên, đi nhanh ra ngoài đuổi theo.

Uyển Tình đã vào thang máy, anh theo bên kia thang máy đi xuống, đã gặp cô dắt đứa bé đi ra tiểu khu. Anh đứng trong chốc lát, nhìn hai đứa bé đến ngây người, sau đó mới vội vàng quýnh lên chạy theo. Đi ra cửa, nhìn xe của mình đậu ở trên đường, anh lên xe, dập mạnh cửa, sau đó nhấn ga, lập tức xuất phát.

Rốt cục, ô tô chậm chạp đuổi kịp mẹ con ba người.

Uyển Tình nghiêng đầu nhìn qua tủ kính thủy tinh của cửa hang thì thấy anh, lôi kéo đứa bé càng chạy càng nhanh.

"Mẹ ... " Đinh Đinh ngã một cái, sốt ruột kêu cô: "Đinh Đinh đi không nổi"

"Nga, mẹ sai lầm rồi!" Uyển Tình vội vàng dừng lại, ngồi xổm xuống phủi váy của cô bé "Ngã có đau hay không?"

Đinh Đinh lắc đầu, quay đầu nhìn trên đường.

Uyển Tình cũng nhìn sang, thấy Mục Thiên Dương xuống xe đi tới, gấp đến độ muốn khóc.

Mục Thiên Dương đi tới nơi cách cô vài bước thì dừng lại, hai người giằng co vài khắc đồng hồ, cô thấy anh bất động thì vội vàng đứng lên, mang theo hai đứa bé tiếp tục đi về phía trước.

Mục Thiên Dương yên lặng đi theo sau, thủy chung đi theo, thủy chung cách cô một khoảng.

Cô trong lòng phiền chán không thôi, không biết nên làm cái gì bây giờ, nhìn thấy xe taxi chạy nhanh quá, vội vàng tìm kiếm bảng hiệu trạm xe buýt.

Mục Thiên Dương nhìn động tác mê mang của cô, tựa hồ đã hiểu được cô đang muốn làm gì, vội vàng đi qua.

Uyển Tình lui về phía sau, hai tay gắt gao nắm lấy đứa bé. Hai đứa bé tựa hồ cũng cảm nhận cảm xúc của cô, đều tránh ở sau chân cô, nhìn lén Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương vươn tay, muốn chạm vào người cô, lại sợ dọa đến cô. Anh nghẹn ngào nói: "Anh, anh đưa em … Anh đưa em … " Anh khẩn thiết giống như một đứa bé, sợ hãi cô cự tuyệt.

Uyển Tình nghe được thanh âm của anh, cảm giác tan nát cõi lòng. Cô chậm rãi gật đầu, Mục Thiên Dương vui vẻ, nhìn hai đứa bé: "Anh … anh giúp em ôm đứa bé nhé?"

Hai đứa bé vừa nghe, đều trốn phía sau Uyển Tình.

Uyển Tình cúi đầu, rơi xuống một giọt lệ, đem Đương Đương lôi ra, nói với con trai: "Để chú ôm con đi."

Chú. . . . . .

Mục Thiên Dương đầu óc ong ong, thiếu chút nữa không đứng vững. Anh vươn tay, đem Đương Đương ôm lấy, nói với Uyển Tình: "Em đi phía trước đi." Anh muốn nhìn cô thật nhiều, cho dù là bóng dáng cũng tốt; anh muốn xem qua nơi ở của cô, xem cô có ổn không, không cho cô chạy trốn; anh sợ hãi cô đi phía sau, anh vừa quay đầu lại, cô sẽ không còn ở đó …

Uyển Tình ôm lấy Đinh Đinh, xoay người đi về phía ô tô của anh.

Mở cửa xe, Mục Thiên Dương trước hết để cho cô cùng Đinh Đinh lên xe, sau đó đem Đương Đương bỏ vào, sau đó ngẩng đầu nhìn cô, si ngốc nhìn một trận, mới thối lui thân mình đóng cửa lại, đến phía trước đi lái xe.

Hai tay của anh run run, lái xe chạy thật chậm. Anh sợ, sợ đoạn đường này mau chóng kết thúc. Anh không có hỏi cô cư ngụ ở đâu, như là hiểu rõ, chậm rãi lái xe chạy đến nhà cô.

Uyển Tình mang theo đứa bé xuống xe, muốn nói cám ơn, lại nói không được, vội vàng trực tiếp rời đi.

Mục Thiên Dương theo sau, nhắm mắt theo đuôi. Uyển Tình quay đầu nhìn thoáng qua, đi nhanh về phía trước. Tới cửa nhà, anh cũng đã đến. Cô kích động mở cửa, hai đứa bé quay đầu nhìn thoáng qua Mục Thiên Dương, né tránh chạy nhanh vào.

Uyển Tình đi vào, vừa định đóng cửa, Mục Thiên Dương đi tới, tay cô dừng lại.

Mục Thiên Dương đứng ngoài cửa, yên lặng nhìn cô, vươn tay cầm tay cô, sau đó lách người đi vào. Đóng cửa lại, anh vẫn nhìn cô như cũ. Uyển Tình cúi đầu, giật giật tay, muốn rút ra.

Anh không chịu thả, phát hiện cô giật lợi hại, vội vàng đem cô ôm vào lòng, sau đó nâng đầu cô lên hôn xuống.

"Không … " Uyển Tình gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ đẩy anh ra.

Thân mình anh run lên một cái, cuống quýt thối lui, chậm rãi nói: "Ôm, thật có lỗi … Anh … Anh …" Anh rất nhớ em. Anh muốn nói, lại nói không được!

Uyển Tình xoay người, cúi mặt hít sâu một hơi, sau đó xoay người mở cửa, làm ra tư thế tiễn khách.

Mục Thiên Dương như bị sét đánh, thống khổ muôn vàn hỏi: "Em đuổi anh đi? Em …" Em có biết hay không anh đang đợi em, chờ em! Anh quay đầu nhìn đứa bé đang tránh sau cánh cửa phòng ngủ, hỏi, "Đứa bé …"

"Anh đã có Trâu Tranh!" Uyển Tình kích động đánh gãy lời nói của anh, sợ hãi anh hỏi đến. Nếu anh hỏi, cô không biết giấu giếm như thế nào! Một lát sau, cô nói: "Mà tôi … Cũng đã kết hôn rồi …"

Thân mình Mục Thiên Dương nhoáng lên một cái, hai mắt hiện lên thống khổ cùng khiếp sợ. Một lát sau, anh lại nhìn thoáng qua đứa bé, xoay người chạy nhanh, trốn ra khỏi nơi này.

Cô kết hôn, kết hôn rồi …

Như vậy là sao?! Là sao? !

Uyển Tình đóng phanh cửa lại, dựa trên cửa, sau đó trượt chân trên mặt đất, ôm đùi khóc lớn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Annaxinh, Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, hoaden, hoang thuy, saoxoay, songtu, Ẩn Nguyệt Tuyết
     

Có bài mới 20.11.2016, 08:24
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 497: Không lễ phép

Tựa hồ cảm giác được tâm tình của mẹ không tốt, cả đêm Đinh Đinh Đang Đang đều rất im lặng. Sáng sớm ngày hôm sau, hai bé tỉnh lại trước Uyển Tình, cũng không dám quấy rầy cô, hai người giúp đỡ lẫn nhau mặc quần áo, mặc nửa ngày, cũng không mặc xong, khuân mặt nhỏ nhắn vo thành một nắm.

Khi Uyển Tình tỉnh lại, thấy hai đứa mặc nội y giữ ấm ngồi ở trên giường, kinh hãi: “Hai đứa có chuyện gì sao không ngủ được? Lạnh làm sao bây giờ?” Trong phòng này không có điều hòa, cư nhiên lại ngổi như vậy.

Đinh Đinh đưa tay vuốt lông mi của cô: “Mẹ, cười cười.”

Uyển Tình sửng sốt, càm lấy bàn tay nhỏ bé của bé, cười nói: “Mẹ đang cười.”

Đinh Đinh chép miệng, cúi đầu nói: “Người xấu.”

“Vì sao mẹ lại hư rồi?”

“Là cái chú kia…….” Đang Đang vừa nói, “Cái người ngày hôm qua.”

Uyển Tình sửng sốt.

Hai đứa xem biểu tình của cô, đồng thời nói: “Người xấu.” Hại mẹ không vui.

Uyển Tình thở dài, giúp bọn chúng rời giường. Sau khi ăn điểm tâm, chuẩn bị đi đăng ký hộ khẩu cho bọn nhỏ. Sau đó còn phải tìm hiểu một chút những nhà trẻ ở gần đây, cô cũng phải bắt đầu tìm việc.

Sau khi ra khỏi nhà, Uyển Tình khóa cửa, Đang Đang đột nhiên kéo kéo quần của cô. Cô cúi đầu vừa nhìn, theo hướng tay mà Đang Đang chỉ xuống dưới lầu. Cô xoay người, thấy bóng lưng của một người đàn ông ở chỗ rẽ xuống lầu.

Mục Thiên Dương…….

Uyển Tình đóng cửa lại, dắt hai đưa đi xuống. Hai đứa sợ té, nên đều bám vào lan can để xuống lầu, đến phía sau Mục Thiên Dương, hai đứa xuống sau Uyển Tình.

Mục Thiên Dương đang ngủ. Vốn Uyển Tình còn muốn chạy, nhưng trong lòng lại khó chịu. Vì sao anh phải như vậy? Rõ ràng anh đã có Trâu Tranh! Cho dù anh kết hôn là có ẩn tình khác, anh và Trâu Tranh không có tình cảm, thì cũng là vợ chồng hợp pháp. Anh như vậy tính là cái gì đây? Anh muốn cô phải làm như thế nào?

Uyển Tình thống khổ đứng, sau vài phút, cô nói với Đang Đang: “Đánh thức chú ấy, nếu không chú ấy sẽ sinh bệnh.”

Đang Đang không tình nguyện, đi kéo tay áo Mục Thiên Dương, kéo một chút, sợ Mục Thiên Dương Tỉnh, lập tức trốn phía sau Uyển Tình. Cứ như thế một lần kéo một lần trốn, qua lại vài cái, Mục Thiên Dương không tỉnh, Đang Đang lười phiền phức, đứng yên một chỗ kéo, vẫn lay động.

Mục Thiên Dương rốt cục ngẩng đầu lên, bé mạnh chạy về phía sau Uyển Tình.

Uyển Tình nhìn Mục Thiên Dương, né tránh tầm mắt của anh, nắm tay đứa nhỏ chuẩn bị đi. Mục Thiên Dương đột nhiên đứng lên, giành đi xuống lầu trước.

Đang Đang nói: “Chú ấy chưa nói ‘cám ơn’.”

Đinh Đinh nói: “Không lễ phép.”

Đang Đang nhìn thoáng qua Uyển Tình thiếu chút nữa thì bị xô ngã, nói: “Còn phải nói ‘xin lỗi’.”

Uyển Tình bất đắc dĩ: “Chỉ có các con biết lễ phép, được chưa~”

-

Mục Thiên Dương lái xe, mãnh liệt nhấn ga, xông qua mấy cái đèn đỏ, trở lại khuân viên của Mục gia. Dừng xe lại, anh nghiêng ngả lảo đảo chui ra cửa xe, không kịp đóng, liền vọt vào biệt thự.

Mục lão gia đang ăn điểm tâm, nhìn thấy anh giống như cơn lốc chạy lên lầu, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”

Ngô Nhã ở đối diện lắc đầu: “Không biết.”

Mục lão gia nghĩ một chút, hẳn là công ty có việc gấp, quay về tìm tài liệu đi. Mục lão gia gật đầu, yên tâm thoải mái ăn điểm tâm. Ăn xong, phát hiện Mục Thiên Dương còn chưa có xuống lầu, vừa định gọi người lên xem, lại thấy Mục Thiên Dương giống như quỷ phiêu xuống.

Mục lão gia bị dọa, hỏi: “Cháu làm sao vậy?”

Mục Thiên Dương không trả lời, xoay người đi vào phòng. Mục lão gia đang nghi hoặc, chỉ thấy anh cầm theo rất nhiều chai rượu đỏ!

Mục lão gia vừa thấy, chuyện xấu, đứa nhỏ này khi nào thì bắt đầu say rượu? Thấy Mục Thiên Dương cước bộ lảo đảo đi lên trên lầu, ông gọi điện thoại cho Thiên Tuyết: “Cháu mau quay về, anh hai của cháu hôm nay không thích hợp!”

Thiên Tuyết ở trên giường tập yo-ga, vui vẻ cười nói: “Đương nhiên không thích hợp~”

“Cháu không nên vô tâm vô phế!” Mục lão gia nóng nảy, “Nó uống rượu! Năm chai! Đang đi lên lầu!”

Thiên Tuyết sửng sốt, xoay người ngồi xuống: “Anh ấy ở nhà? Làm sao có thể? Còn uống rượu?” Lúc Uyển Tình không ở, cho dù có khó chịu có cô độc, anh cũng sẽ không làm loạn thân thể của bản thân.

Thiên Tuyết nghĩ mãi không rõ, nhanh chóng về nhà. Về đến nhà, Mục lão gia đang đi đi lại lại ở phòng khách, thoạt nhìn rất nóng vội.

“Ông nội!” Thiên Tuyết kêu to, “Anh hai đâu?”

Mục lão gia chỉ về hướng phòng chứa rượu: “Lại đi lấy rượu! Nó làm sao vậy? Có phải có tin tức của Uyển Tình hay không?”

Thiên Tuyết sửng sốt, phất phất tay: “Yên tâm, không có việc gì.” Nói xong chạy đến phòng chứa rượu, ngửi được mùi rượu nồng nặc.

Thiên Tuyết bật đèn, nhìn thấy những chiếc chai rượu tinh sảo, tìm một vòng, mới tìm thấy Mục Thiên Dương ở trong đống rượu. Cô còn tưởng rằng anh uống sạch nửa số rượu đâu, kết quả anh chỉ ôm một chai rượu, uống vài hớp, người dựa vào kệ đựng rượu không nhúc nhích.

“Anh làm sao vậy?” Thiên Tuyết ngồi xổm xuống, nâng ly rượu nhìn, “Anh điên rồi? Đây là chuẩn bị để kết hôn dùng?”

Mục Thiên Dương không nói lời nào, lấy lại ly rượu trên tay cô. Thiên Tuyết không đưa, anh duỗi tay ra lấy một chai khác dùng sức mở nắp chai.

Thiên Tuyêt lại cướp của anh, căm tức hỏi: “Nói chuyện với anh đó? Anh lại trúng cái gió gì?”

Mục Thiên Dương cả giận nói: “Anh trúng cái gió gì? Cô ấy kết hôn! Cô ấy đã có hai đứa con! Em đã sớm biết phải không?”

Thiên Tuyết sửng sốt một lát, hỏi: “Cậu ấy nói?”

“Phải.” Mục Thiên Dương suy sút dựa người vào kệ rượu, thống khổ nói: “Cô ấy nói…….Cô ấy nói cô ấy đã kết hôn……Vì sao cô ấy lại như vậy?”

“Anh không hỏi sao?” Thiên Tuyết nghe anh nói xong, “Cậu ấy kết hôn, nhưng người đàn ông kia đã chết nha!”

Mục Thiên Dương ngẩn ngơ, ngẩng đầu hỏi: “Em nói cái gì?”

Thiên Tuyết bất đắc dĩ, xem ra chờ hai người bọn họ nói rõ ràng với nhau là không có khả năng, vậy để cho cô nói đi! Cô vừa muốn nói, Mục Thiên Dương đột ngột đứng lên, chạy ra khỏi phòng rượu.

Thiên Tuyết há hốc mồm, đây là định làm gì?

-

Mục Thiên Dương lái xe rời đi biệt thự, nửa đường bị cảnh sát giao thông chặn lại.

Cảnh sát giao thông bất đắc dĩ nói: “Vượt đèn đỏ, say rượu, chạy quá tốc độ cho phép…….Mục tiên sinh, anh như vậy khiến chúng tôi rất khó xử.”

Mục Thiên Dương nói: “Phạt bao nhiêu? Các người liên hệ với thư ký của tôi đi. Tôi có việc gấp, có thể dùng xe đưa tôi đi một chút hay không.”

Cảnh sát giao thông nhìn thoáng qua xe công vụ của chính mình, không nói gì trả lại hộ chiếu cho anh: “Mục tiên sinh, lần sau không nên như vậy.” Anh có tài có thế, chúng tôi thật sự rất khó xử! Hoàn hảo lần này không xảy ra tai họa, coi như không có gì đi.

“Cảm ơn.” Mục Thiên Dương thu lại hộ chiếu, tiến vào trong xe, lần này chạy rất chậm. Chậm rãi chạy, vừa chạy, vừa nghĩ.

Chạy đến khu Uyển Tình ở, đúng lúc thấy Uyển Tình dắt hai đứa nhỏ mang theo đồ ăn về, chậm rì rì đi vào bên trong.

Anh dừng xe lại, theo sau. Đi đến cửa nhà Uyển Tình, đưa tay nhấn chuông cửa. Nhất vài phút, cũng chưa thấy người mở cửa. Anh nóng giận đập mạnh cửa một chút: “Đinh Uyển Tình! Anh biết em ở bên trong!”

Rất nhanh, cửa được mở ra, Uyển Tình khó xử nhìn anh: “Anh muốn làm sao nha?”

Mục Thiên Dương chen đi vào, giận giữ hét: “Em nói anh muốn làm sao?”

Uyển Tình bị hoảng sợ, chợt nghe thấy tiếng Đinh Đinh khóc. Vừa quay đầu lại, thấy Đinh Đinh chú chó con bằng bông, đứng ở trước phòng ngủ khóc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, saoxoay
     
Có bài mới 20.11.2016, 08:27
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 498: Đích thực cùng Trâu Tranh

Uyền Tình thấy bé bị dọa, vội vàng buông Mục Thiên Dương ra đi qua: “Đinh Đinh, đừng khóc, đừng khóc, không có việc gì nha……”

“Oa___” Đinh Đinh vẫn khóc lớn, nhìn chằm chằm Mục Thiên Dương dùng sức dậm chân, muốn anh đi.

“Chớ sợ chớ sợ, chú ấy không phải người xấu.” Uyển Tình vội vàng ôm bé vào trong phòng. Đang Đang cũng từ phòng khách chạy vào theo, chạy nhanh lên giường, trốn vào trong chăn.

Uyển Tình thấy cậu bé như vậy, buồn bực muốn chết. Mục Thiên Dương rượu điên cái gì___đúng! Anh chính là mượn rượu làm càn, cả người anh toàn mùi rượu!

Uyển Tình không kịp khuyên Đang Đang, dùng sức an ủi Đinh Đinh. Đinh Đinh khóc khản cả giọng, thân mình nhỏ bởi vì sợ hãi mà run run, tâm Uyển Tình đều phải nát.

“Ngoan ngoãn, không có việc gig, chú ấy không phải người xấu, chỉ là âm thanh của chú ấy lớn……”

“Ô ô…….” Đinh Đinh ôm lấy cô, “Mẹ, mẹ…….Tìm Văn, chú Văn……Dì Tiếu…….Đánh chú ấy……”

“Tốt lắm tốt lắm, mẹ lập tức tìm chú Văn, gọi điện thoại cho dì Tiếu, đánh thành trứng thối có được không?”

“Chú ấy hung……” Đinh Đinh khóc thút thít nói, nắm chặt cánh tay cô, quay đầu nhìn cửa, “Trốn….Trốn đi….”

“Ngoan ngoan…….Chú ấy đã đi rồi.”

Đang Đang chui từ trong chăn ra, giữ chặt Đinh Đinh, lấy tay lau nước mắt cho cô bé: “Em gái, đừng khóc nha.”

“Anh hai…….” Đinh Đinh buông Uyển Tình ra, dựa vào cậu bé, “Rất sợ….”

“Chớ sợ chớ sợ, có anh hai ở đây.”

“Ô ô……..”

“Không khóc, không khóc.”

Mục Thiên Dương ở trong phòng khách nghe thấy tiếng khóc của Đinh Đinh, tỉnh rượu____anh uống tận năm sáu chai, đương nhiên là có chút say, bằng không sao có gan rống to ở nơi này? Không biết bắt đầu từ bao giờ, anh không nỡ mắng Uyển Tình, hôm nay cư nhiên…….

Anh bị chính mình làm tỉnh lại.

Nghe được tiếng khóc của Đinh Đinh, anh cảm thấy bản thân xong đời. Dọa con gái thành như vậy, tương lai ở nơi nào? Nghĩ tới về sau con gái sẽ không thân cận chính mình, anh liền ủ rũ, vừa nãy còn dâng trào tức giận, nháy mắt liền biến thành con cừu nhỏ, ngoan ngoãn ngồi xuống dựa lưng vào tường.

Đinh Đinh khóc mệt mỏi, bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Uyển Tình đặt cô bé lên trên giường, nói với Đang Đang: “Trông em, mẹ đi làm cơm.”

Ra khỏi phòng, cô đóng cửa lại, nhìn Mục Thiên Dương ngồi dựa vào tường.

Cô đi qua, anh vội vàng đứng lên, chân tay luống cuống nói: “Đứa nhỏ, đứa nhỏ…..Là song bào thai?”

Uyển Tình không muốn thảo luận với anh bất cứ vấn đề nào liên quan đến đứa nhỏ. Cô không muốn trở thành Tiết Lệ Na thứ hai, lại càng không muốn đi hãm hại một Đinh Uyển Tình khác.

“Uyển Tình.” Mục Thiên Dương gọi cô, âm thanh bao hàm đau đớn cùng cẩn thận.

Trong lòng Uyển Tình tê rần, trả lời: “Là song bào thai.”

Mục Thiên Dương nhếch miệng cười, tâm tình kích động không thôi. Anh lắp bắp hỏi: “Sinh, sinh tháng mấy?” Anh tính toán ở trong lòng, hình như cô đi vào tháng 10, tục ngữ nói mang thai 10 tháng, “Tám, tháng tám sao? Hay là tháng bảy? Hẳn là tháng bảy đi.”

Uyển Tình đưa tây đè lại ngực của anh, một phen đẩy anh ra bên ngoài: “Anh nói cho em biết trước, sao anh và Trâu Tranh lại thế này? Em còn lo lắng, có nên nói cho anh biết hay không.”

Mục Thiên Dương sửng sốt: “Trâu Tranh?”

Bỗng nhiên, điện thoại anh vang lên.

Bàn tay Uyển Tình ấn ngực anh buông lỏng, vội vàng rút về. Cô đang làm gì vậy? Anh là người đã có vợ! Là Trâu Tranh đi? Là Trâu tranh gọi tới! Trên TV luôn trùng hợp như vậy……..

Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua điện thoại, tắt đi. Vừa muốn nói chuyện, điện thoại lại vang lên, anh bất đắc dĩ nghe điện thoại: “Làm gì?” Một lát sau giật giữ hét, “Cậu không thể tự họp sao?”

“Oa____” Trong phòng, Đinh Đinh khóc lớn.

Mục Thiên Dương ngơ ngác quay đầu, cùng nhìn cửa phòng với Uyển Tình.

Uyển Tình hít sâu một hơi, nhanh chóng đuổi anh ra khỏi phòng: “Anh đi! Chờ anh tỉnh lại rồi đến.”

“Nga…….” Mục Thiên Dương áy náy cúi đầu, để điện thoại xuống.

Uyển Tình buồn bực đóng cửa lại, đi vào an ủi Đinh Đinh.

Mục Thiên Dương đứng một lát, quay đầu đi xuống lầu, vừa đi vừa gọi điện thoại: “Tốt lắm, hiện tại có thể họp, nửa giờ sau tôi sẽ đến công ty.”

Văn Sâm lập tức nói: “Lập tức chính là thời gian ăn cơm trưa.”

“Vậy vì sao cậu không ăn cơm trưa xong mới gọi điện cho tôi?” Mục Thiên Dương giận. Vừa mới rống xong, mạnh quay đầu nhìn thoáng qua___đã xuống mấy tầng, hẳn là không nghe được chứ? Xem ra anh đã tỉnh rượu!

Đầu Mục Thiên Dương đau muốn nứt ra, chạy tới phòng nghỉ của công ty ngủ hai tiếng, cơm trưa cũng không ăn liền đi họp. Chạy tới choáng váng đầu óc khó chịu, liên tiếp ngẩn người.

Văn Sâm bất đắc dĩ, anh đành phải lên tiếng, đến lúc chốt lại mới xin chỉ thị của anh. Cổ đông phía dưới đều đứng ngồi không yên, đều tỏ vẻ bất mãn. Mục Thiên Dương giận, toàn bộ kỹ năng đều khai hỏa, một giây liền trở thành Mục tổng giám đốc lãnh khốc, đáng sợ tới mức mọi người đều sửng sốt, hoài nghi vừa rồi có phải là do anh cố ý.

Họp xong, Mục Thiên Dương rất không thích rời đi phòng họp.

Văn Sâm cảm thấy đau răng. Không giống như là muốn tìm bất mãn, chẳng lẽ là náo loạn với chị dâu nhỏ?

Anh cầm tư liệu đi vào văn phòng tổng giám đốc, báo cáo mấy hạng mục công việc, Mục Thiên Dương đột nhiên ngẩng đầu: “Cậu giúp tôi tra một chút Trâu Tranh là ai, hẳn là người quen biết với Uyển Tình…....Không đúng, hẳn là phụ nữ, có thể là người ngôi sao nào!” Nghe lời nói của Uyển Tình, hẳn là có quan hệ với anh. Nhưng có trời đất chứng giám, vài năm này anh còn hòa thượng hơn cả hòa thượng! Uyển Tình vì sao có thể hiểu nhầm?

Sắc mặt Văn Sâm quái dị nhìn anh.

Anh nghi hoặc nói: “Làm sao vậy?”

Văn Sâm nghen nửa ngày, nói: “Trâu Tranh là một nhà thiết kế thời trang, vợ hợp pháp của Thiên Thành.”

Ai…….Làm nửa ngày mới biết là sai nơi này, chẳng lẽ tin tức năm đó bị Uyển Tình thấy được? Sẽ không bởi vì chuyện này, Uyển Tình mới đang có thai lại gả cho Từ Trọng chứ? Trong lòng Văn Sâm cả kinh, nếu thật sự như vậy, Mục Thiên Thành liền thảm, anh không nhịn được giơ hai tay đồng tình với Mục Thiên Thành.

-

Thiên Tuyết đuổi tới chỗ của Uyển Tình, thừa dịp hai đứa nhỏ đáng ngủ trưa, nói: “Tớ không chịu nổi hai người nữa! Đã gặp mặt, có cái gì cần phải náo loạn? Một mình cậu mang theo đứa nhỏ chơi tốt lắm sao?”

Có chút tâm sự, Uyển Tình không muốn tiết lộ với bất kỳ ai, nhưng nghe Thiên Tuyết giống như đang khiển trách bản thân, cô cảm thấy rất ủy khuất, nhịn không được nói: “Nhưng anh ấy đã có Trâu Tranh!”

“Trâu Tranh?” Thiên Tuyết sửng sốt, nửa ngày mới nhớ tới, “Tớ đi! Cậu thực sự nhìn thấy tin tức?”

Uyển tình hừ một tiếng, quay lưng lại không muốn đối mặt với cô.

“Xong rồi, cái này anh hai sẽ tìm ai tính sổ? Khẳng định anh họ sẽ không hay ho!” Thiên Tuyết vội vàng nói, “Trâu Tranh và anh hai tớ không có quan hệ gì, đó là vợ của anh họ tớ!”

Uyển Tình sửng sốt, quay đầu nhìn cô: “Làm sao có thể? Cậu đừng gạt tớ!”

Thiên Tuyết ngồi thẩng, tận tình khuyên bào giải thích: “Mùa đông ngày đó, thân mình của ông nội không được tốt lắm, ông lo lắng bản thân không còn nhiều thời gian, suy nghĩ tâm nguyện duy nhất là có cháu dâu. Cậu đi rồi, anh hai là không có khả năng, anh ấy liền khuyên anh họ. Anh họ cũng không dám nói với ông nội anh ấy là đồng tính luyến ái, vừa lúc trong nhà Văn Sâm cũng thúc dục, hai người đều tự quyết định tự kết hôn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, saoxoay
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.