Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

 
Có bài mới 16.11.2016, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2965
Được thanks: 13354 lần
Điểm: 16.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3. Khách hàng khó giải quyết (03)

Trước khi Tả Dịch mở cửa, Kiều San hùng hổ đứng thẳng người ở cửa, làm điệu bộ "Tôi không dạy dỗ anh tôi sẽ không mang họ Kiều". Đợi cửa mở ra, trông thấy vẻ mặt nghiêm túc người cao ngựa lớn của người nào đó thì đột nhiên héo lại.

Lập tức cười gượng nói: "Ngài hàng xóm, ngài đang kéo đàn nhị sao?"

"Ừ." Giọng Tả Dịch nhàn nhạt, hoặc có lẽ là vì áy náy nên giọng điệu ôn hòa hơn lúc trước.

"Kéo không tệ đâu... ha ha ha," Kiều San tiếp tục cười: "Nhưng đã trễ thế này, có quấy nhiễu hàng xóm hay không?"

Tả Dịch im lặng hai giây mới nói: "Xin lỗi, tôi quên nhà đối diện có người." Trước khi cô chuyển đến, lầu trên lầu dưới chỉ có một nhà của một ông lão, mà hàng tháng thời gian này ông lão đều ra ngoài du lịch.

Rõ ràng Kiều San không tin lời anh, buổi chiều mới bị chó của cô cắn, mới đây không lâu cô còn mang sủi cảo tới cửa xin lỗi, anh lại không thuộc loài cá, mau quên như vậy sao? Hay là đang lừa cô?

Trên thực tế Tả Dịch thật sự quên mất sự tồn tại của cô.

Buổi chiều sau khi về nhà, anh thấy cái mông không bị thương thì bắt đầu tập trung tinh thần vào làm việc. Lần thứ nhất bị Kiều San cắt ngang, lần thứ hai khi làm việc càng tập trung tinh thần hơn, thần kinh căng cứng ở mức độ cao.

Sau khi kéo đàn nhị, anh vẫn chưa thoát khỏi tình trạng áp lực công việc cho nên mới xuất hiện tình huống quên hàng xóm mới.

Chờ đến lúc anh nhớ tới bên cạnh còn có hàng xóm thì người ta đã vui vẻ hoà nhã tìm tới cửa.

Vẻ mặt Tả Dịch hơi hòa hoãn: "Rất xin lỗi."

Thấy thái độ của người nào đó cuối cùng cũng tốt hơn chút, Kiều San nhân cơ hội hỏi: "Vậy... cái mông của anh vẫn tốt chứ? Bị chó cắn cũng không phải là chuyện nhỏ đâu, không thể xem thường, không thể xem thường."

"Không bị rách da, không bị gì hết."

"Ồ... Vậy sao... Tôi đến cũng không có chuyện gì, chỉ là chó tôi nuôi đến đây muốn nói cho anh biết, hơn nửa đêm anh kéo đàn nhị, ầm ỹ đến giấc ngủ của nó. Chó nhà tôi, tính tình không được tốt lắm." Kiều San nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dễ nhìn của Tả Dịch, không hiểu sao có chút khẩn trương.

Về đến nhà cô vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc không thể tưởng được.

Một người có bề ngoài thoạt nhìn hoàn mỹ như vậy, nhưng kéo đàn nhị lại giống như giết bò.

Cái loại cảm giác này cứ như... Một nữ thần có bề ngoài gợi cảm tính cách gần như hoàn mỹ, chữ viết ra lại xấu như chữ của học sinh mẫu giáo.

Vô cùng thê thảm mà!

*

Thứ bảy trời vừa sáng, Kiều San thay quần áo thể thao, tám giờ xuống lầu dắt chó nằm vùng.

Vừa vặn đụng Tả Dịch chạy bộ trở về, bộ đồ thể thao bó sát người, trên trán rịn mồ hôi trong suốt. Anh đang dừng lại ở chỗ máy tập thể hình ở cửa tiểu khu, đặt chân dài lên, bắt đầu kéo duỗi cơ thịt bắp chân.

Kiều San buộc chó ở trên khung bóng rổ bên cạnh, ngang nhiên xông qua, giả vờ làm như mới chạy bộ trở về, thở mạnh mấy hơi, muốn học đặt chân lên xà đơn làm động tác kéo duỗi.

Thế nhưng...

Cô thử nhấc chân lên, nhưng chân quá ngắn không đặt lên được, đầu ngón chân vừa chạm vào xà đơn thì trượt xuống.

Cô nhìn sang Tả Dịch ở bên cạnh, nhíu mày cắn răng, phồng má nhấc chân lần nữa...

... Vẫn không nhấc tới

... Cái xà đơn này thiết kế quả thật phản nhân loại mà!!!!

Tả Dịch kéo chân thứ nhất xong, lúc đổi sang chân khác, vừa nghiêng đầu thì trông thấy có một cô gái lùn đang không ngừng thử đá chân, đá chân, đá chân... Dường như muốn học theo anh đặt chân lên xà đơn.

Nhưng ngại là chân cô gái kia quá ngắn, luôn bại luôn chiến đánh đâu thua đó.

Tựa như một con mèo phì chân ngắn, tư thế vụng về nhưng lại không chịu nhận thua.

Trong lúc Kiều San chuyên tâm đá chân đặt lên xà đơn, một bàn tay to vỗ nhẹ lên vai cô. Bên tai truyền đến giọng nói trầm lắng thuần hậu, mang theo chút thở dốc do vận động mệt mỏi: "Bên kia có xà đơn cho trẻ em."

Bị một câu của người nào đó đâm trúng điểm đau, Kiều San thu chân lại, toàn thân dường như xù lông lên. Cô hất cằm căm tức nhìn Tả Dịch, khóe môi nhúc nhích một chút, muốn nói gì đó lại nuốt trở về.

Để lại cho Tả Dịch một tiếng "hừ" ngạo mạn, bím tóc đuôi ngựa khẽ vung lên, xoay người đi đến xà đơn trẻ em...

Rốt cục Kiều San cũng được như nguyện đặt chân lên trên xà đơn, chỉ là cái xà đơn này thấp hơn một nửa xà đơn khi nãy.

Cô đè nửa thân trên xuống, đầu chôn ở trên bắp đùi, vô cùng thống khổ không gì bằng.

... Vừa rồi là anh ta đang xem thường cô! Xem thường cô chân ngắn? Rất muốn thả chó cắn anh a a a a... T^T

Tả Dịch làm xong động tác kéo duỗi chân, bước nhanh về nhà. Kiều San dắt chó theo sát phía sau, rốt cục trước khi anh tiến vào thang máy cũng đuổi theo kịp anh.

Trong thang máy chỉ còn lại hai người một chó.

Dường như Đô Đô rất thích Tả Dịch, ngồi xổm bên chân anh, liên tục ngước mắt nhìn anh.

Tả Dịch bị con chó này nhìn chằm chằm chỉ cảm thấy sởn tóc gáy. Vô thức lui về sau một bước, để cái mông chạm vào vách thang máy. Đến tầng 12, Tả Dịch cũng không vội đi ra ngoài mà là nhìn chăm chú vào Kiều San, ra dấu cô dắt chó ra trước.

"Đô Đô, đi." Kiều San buồn cười, dắt chó đi ra khỏi thang máy, vụng trộm liếc anh một cái.

Đợi cô dắt chó đi đến trước cửa nhà, Tả Dịch mới chậm rãi đi ra khỏi thang máy.

Kiều San làm bộ tìm chìa khoá, dùng khóe mắt liếc nhìn người nào đó đứng ở đằng xa chậm chạp không dám tới đây, như Thái Sơn sừng sững bất động.

... Thì ra đại nhân chân dài sợ chó.

Đợi cô dắt chó đi vào nhà, người nào đó mới chậm rãi nhích tới gần cửa nhà mình.

Máy ấn dấu vân tay ra vào cửa nhà Tả Dịch bị hỏng, lúc anh lấy chìa khóa còn cẩn thận dò xét cửa nhà đối diện.

Sau lưng vang lên tiếng "răng rắc", cửa nhà Kiều San đột nhiên lại mở ra, cô gái thò đầu ra nhìn anh. Sống lưng và tay anh run lên, chìa khoá bị vặn hướng ngược lại, khóa trái cánh cửa lại.

Đương nhiên Kiều San cảm nhận được cảm xúc khẩn trương của Tả Dịch, nghẹn cười hỏi một câu: "Đúng rồi, ngài hàng xóm, vẫn chưa hỏi anh họ gì, gọi như thế nào đây?"

Tả Dịch liếc nhìn cái đầu nhỏ thò ra ở cửa đối diện, thấy không có chó thì hơi yên tâm chút, nói: "Họ..." Lời còn chưa nói xong, đột nhiên nhảy ra một đầu chó màu trắng, mắt chó nhìn chằm chằm vào anh.

Tay vặn chìa khóa theo đó mà run lên, sắc mặt biến đổi rõ rệt. Nhưng chẳng mấy chốc thu lại vẻ mặt khẩn trương, giả vờ bình tĩnh nói: "Tả."

Kiều San ấn đầu chó vào trong cửa, tiếp tục cười tủm tỉm nói: "Chào ngài Tả, tôi tên Trình San San, anh có thể gọi tôi là San San."

Tả Dịch khẽ gật đầu: "Chào cô Tả." Trong lúc nói chuyện vẫn luôn dùng chìa khóa mở cửa, nhanh chóng chui vào trong.

"Ngài Tả! Tôi họ Trình, không phải họ Tả!" Kiều San dở khóc dở cười.

Tả Dịch ho nhẹ một tiếng, giật giật khóe miệng muốn cười với cô, muốn dùng nụ cười để giảm bớt sự lúng túng. Nhưng trong chốc lát phát hiện mình lại cười không nổi, chỉ nói một câu "Chủ nhật vui vẻ" cho qua chuyện.

*

Dù nói thế nào, buổi sáng hôm nay đi ra cửa vẫn có thu hoạch. Ít nhất Tả Dịch trả lời cô, người ta cũng nguyện ý nói cho cô biết họ tên... Được rồi, mặc dù đây vẫn chưa tính là thành tựu đáng được kiêu ngạo gì, chuyển đến nhiều ngày thế mà hôm nay mới hỏi được họ người ta.

Thừa dịp thứ bảy Tả Dịch ở nhà, cô cảm thấy mình không thể tiếp tục ngồi chờ chết, cần phải chủ động xuất trận!

Vì vậy đến phòng bếp mở tủ lạnh lấy hai túi sủi cảo đông lạnh, nấu đầy hai dĩa, tự mình phân ra một nửa cho Đô Đô, nửa còn lại quyết định bưng qua cho Tả Dịch.

Chia xẻ thức ăn ngon đồng thời kiêm xin lỗi, anh sẽ không nghi ngờ mình có ý đồ riêng.

Kiều San giấu cái camera mini của mình vào trong túi, luôn luôn sẵn sàng.

Tả Dịch vừa làm xong bữa sáng, chuẩn bị ngồi xuống thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

Có rất ít người đến ấn chuông cửa nhà anh. Anh thông qua mắt mèo nhìn xem, quả nhiên là cô gái mới chuyển đến nhà đối diện. Anh ở phía sau cửa do dự một chút, vẫn mở cửa ra.

Kiều San vẫn giống như tối qua giơ dĩa sủi cảo quá đỉnh đầu, cười tủm tỉm nói: "Ngài Tả, đây là sủi cảo tôi làm, làm nhiều một mình ăn không hết nên mang qua đây cho anh. Còn có, chuyện chó nhà tôi cắn anh, anh nhất định phải nhận lời xin lỗi, dĩa sủi cảo này, ngài xem..."

Tả Dịch vươn tay muốn nhận sủi cảo, Kiều San lại nắm chặt, giọng điệu của anh có chút bất lực: "Không phải nói sủi cảo cho tôi sao?"

Sửng sốt một chút, liên tục gật đầu: "Là là là cho anh! Anh nhận sủi cảo tức là nhận lời xin lỗi của chó nhà tôi sao?"

Tả Dịch: "Ừ."

Trong cổ họng anh phát ra âm tiết "Ừ", cô gái có dáng người chỉ tới bả vai anh nhanh chóng lách mình đi vào, không chút khách sáo đi qua cửa, tiến thẳng vào phòng ăn bày sủi cảo ở trên bàn cơm.

"..." Tả Dịch chưa từng thấy kiểu người không mời tự vào này, nhất thời có chút nghẹn lời.

Anh đi vào theo, lạnh lùng nhìn cô.

Đương nhiên Kiều San biết lúc này người nào đó bực dọc khó chịu, nhưng đây là cách duy nhất quang minh chính đại vào nhà anh.

Cô muốn biết xu hướng giới tính của Tả Dịch, thích loại phụ nữ nào. Nhất định phải bắt tay vào điều tra cuộc sống sinh hoạt thường ngày của anh. Xu hướng giới tính cùng tập tính sở thích của một người đàn ông có thể nhìn ra từ cách trang trí chỗ ở cùng phòng sách.

Ví dụ như có một số đàn ông mặt ngoài đứng đắn, nhưng trong nhà lại sưu tầm sách hoặc đĩa phim tình sắc.

Hay có một vài gay, bọn họ thích sạch sẽ hơn so với nam thẳng bình thường, thích một vài đồ phái nữ thích. Tóm lại, muốn triệt để hiểu rõ Tả Dịch, nhất định phải vào trong nhà anh thăm dò một chút.

Lần đầu tiên đi vào Kiều San không có cớ cùng cơ hội đi xem phòng ngủ và phòng sách của anh, chỉ có thể nhìn xem phòng khách và phòng ăn.

Bố trí đồ đạc không phải đen thì là trắng, quy mô nhà này lớn gấp hai nhà Kiều San nhưng lại không có đồ dùng dư thừa nào. Thiết kế giá sách và bàn, bàn trà đều đơn giản.

Liếc mắt nhìn qua rất thông thoáng, cũng rất lạnh lẽo, không có cảm giác ấm áp của nhà, không giống như là nơi ở, không khí phong cách giống như một văn phòng dài hạn.

Kiều San chú ý tới vẻ mặt bất mãn của Tả Dịch, cô cũng không có ý định tiếp tục ở lại, cười ha hả nói: "Ngài Tả yên tâm, dép lê trên chân tôi không dính bụi đâu," cô chỉ chỉ sủi cảo trên bàn ăn, "Cái đó... ngài từ từ dùng nhé, tôi về đây."

Tục ngữ nói một lần mới, hai lần quen thuộc, có lần đầu tiên, tất nhiên lần thứ hai dễ dàng hơn nhiều.

Đồ trang trí trên tường phòng ăn là vài ô vuông bằng gỗ để đồ vật lên, bên trong có vài tấm hình.

Kiều San không chút để ý xoay người, chớp mắt một cái lại có thể nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Trong khung hình bảy tấc viền vàng lộng lẫy là một bức ảnh chụp bé gái váy trắng, buộc hai bím tóc đuôi ngựa, cười xán lạn như ánh mặt trời.

Cô vô thức giống như bị sấm sét bổ xuống, làm cho cánh tay cô tê tê dại dại. Cô chỉ chỉ khung hình, khóe miệng cứng ngắc cười hỏi:

"Ngài Tả, cô gái trong khung hình là em gái anh sao?"

Tả Dịch liếc cô một cái: "Không phải."

"Bạn gái? Tình nhân trong mộng lúc nhỏ?"

"Không phải."

"Vậy là?"

Giọng điệu Tả Dịch rõ ràng có chút không vui, thái độ tốt vừa rồi hoàn toàn biến mất, "Kẻ thù được không?"

"..." Giọng điệu này dọa Kiều San giật mình, âm thanh rõ ràng không lớn lắm nhưng cả người cô run lên một cái.

Mau chạy thôi!

Về đến nhà Kiều San vẫn chưa tỉnh hồn nhớ lại lời nói vừa rồi của Tả Dịch.... Kẻ thù?

Má nó... Cô lại là kẻ thù của anh!!

Cho nên tên kia chính là con sâu chảy nước mũi năm đó?

Kiều San lờ mờ tắc nghẹn.

Con sâu chảy nước mũi năm đó hoa lệ tập kích ngược lại, hơn nữa còn giữ ảnh chụp lúc nhỏ của cô, đây là muốn... tìm cô báo thù sao? Cô nhớ lúc trước anh rất dễ bị bắt nạt, chẳng lẽ thật sự là vì chuyện lúc nhỏ trở về báo thù sao?

Nữ Kim Ngưu thích mơ mộng. Lúc này cô đã mơ một tình tiết máu chó tổng giám đốc trả thù một bà mai nhỏ.

Sau đó trong đầu hiện ra khuôn mặt thâm trầm âm hiểm cùng nụ cười tà ác của người nào đó: "Tả Dịch tôi, có một trăm cách trả thù cô..."

Quá... quá đáng sợ rồi.

Phải nhanh chóng giải quyết việc lớn cả đời của người nào đó, giúp anh thoát khỏi cô đơn, sớm ngày rút khỏi bên cạnh anh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: An Du, Bach thao, Bora, Candy2110, Catstreet21, HNRTV, Hiền Trang, Trà Hoa Nữ 88, Văn Bối Nhi, chuotchuj22, conluanho, mimeorua83
     

Có bài mới 16.11.2016, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 7676
Được thanks: 6610 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Aha oan gia ngàn kiếp lại đối mặt nhau nha.


Sau này Tả Dịch phát hiện bà mai là "kẻ thù" lúc nhỏ thì vui phải biết.

Nhưng kẻ thù mà trưng bày như thế có tư tình riêng không a.

Hóng những ngày vui nhộn sắp tới.

Lại thêm bộ nam chủ phúc hắc nữ chủ ngốc nghếch. Ta thích. Cố lên nha!


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Aha oan gia ngàn kiếp lại đối mặt nhau nha.


Sau này Tả Dịch phát hiện bà mai là "kẻ thù" lúc nhỏ thì vui phải biết.

Nhưng kẻ thù mà trưng bày như thế có tư tình riêng không a.

Hóng những ngày vui nhộn sắp tới.

Lại thêm bộ nam chủ phúc hắc nữ chủ ngốc nghếch. Ta thích. Cố lên nha!


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Aha oan gia ngàn kiếp lại đối mặt nhau nha.


Sau này Tả Dịch phát hiện bà mai là "kẻ thù" lúc nhỏ thì vui phải biết.

Nhưng kẻ thù mà trưng bày như thế có tư tình riêng không a.

Hóng những ngày vui nhộn sắp tới.

Lại thêm bộ nam chủ phúc hắc nữ chủ ngốc nghếch. Ta thích. Cố lên nha!


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Aha oan gia ngàn kiếp lại đối mặt nhau nha.


Sau này Tả Dịch phát hiện bà mai là "kẻ thù" lúc nhỏ thì vui phải biết.

Nhưng kẻ thù mà trưng bày như thế có tư tình riêng không a.

Hóng những ngày vui nhộn sắp tới.

Lại thêm bộ nam chủ phúc hắc nữ chủ ngốc nghếch. Ta thích. Cố lên nha!


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: Nana Trang
     
Có bài mới 17.11.2016, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2965
Được thanks: 13354 lần
Điểm: 16.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4. Khách hàng khó giải quyết (04)

Buổi chiều Kiều San nhận được wechat của Ứng Sênh Nam, hỏi cô tiến hành ra sao rồi?

Cô gởi một icon dấu tay "Ok" qua, tỏ vẻ tất cả đều nắm trong lòng bàn tay. Cô để điện thoại xuống trong giây lát, lại ấn mở khóa, nhanh chóng đánh chữ, hỏi anh ta: "Ngài Ứng, em trai anh học tiểu học ở trường tiểu học Kiến Nam ở thành phố Minh Dương sao?"

Ứng Sênh Nam trả lời: "Đúng vậy? Làm sao cô biết?"

Kiều San: "Đương nhiên là tra được."

Ứng Sênh Nam lại hỏi: "Điều tra tiến triển thế nào? Em trai tôi thích nam hay nữ?"

Kiều San gởi qua môt icon chảy mồ hôi: "Ngài Ứng, nếu em trai của anh thật sự thích đàn ông, anh sẽ thế nào?"

Tốc độ trả lời của đối phương rõ ràng chậm chút, trạng thái vẫn luôn hiển thị đang trả lời.

Năm phút sau, Ứng Sênh Nam trả lời: "Có thể như thế nào? Tôi là anh trai cũng không mong gì nhiều, chỉ muốn em ấy có chỗ nương tựa, em ấy không cô đơn sống quãng đời còn lại là tôi thỏa mãn rồi."

Kiều San: "Ngài Ứng suy nghĩ thoáng thật đấy."

Ứng Sênh Nam gởi một icon cười nhe răng qua: "Đúng thế, em trai thích là được rồi. Tôi nói này cô gái, cô đừng lúc nào cũng gọi tôi là ngài Ứng, nghe rất không thoải mái, gọi tôi là lão Ứng đi."

"Lão... Ứng? Tôi cho rằng anh là một người vô cùng nghiêm túc."

"Tôi nói này, cô điều tra rốt cuộc như thế nào?"

Kiều San đâu thể nói cho anh ta biết mình không thu hoạch được gì, vì vậy nói: "Ừ... Aiz, một hai câu không thể nói rõ, tình hình tương đối khó giải quyết, đợi có bước tiếp theo tiến triển tôi sẽ nói cho anh biết?"

Ứng Sênh Nam nâng di động, niết cằm do dự hai giây, mới nói: "Vậy đi, chiều nay chúng ta đi uống cà phê, cô nói lại tình hình gần đây của em trai tôi một chút. Sáu giờ chiều, tôi tới đón cô."

Kiều San hoàn toàn không ngờ anh ta lại đột nhiên yêu cầu gặp mặt, dù sao trả tiền chính là đại gia, cô cũng không thể vô cớ từ chối.

Ngày hôm sau là Chủ nhật, cô và Ứng Sênh Nam hẹn vào lúc sáu giờ chiều. Năm giờ bốn mươi cô ra cửa xuống lầu, ở ven đường đợi một hồi, một chiếc xe mô tô chụt vụt qua trước mặt cô.

Xe mô tô lao đi tầm trăm thước, lại uy vũ mà quẹo trở về, dừng ở trước mặt cô.

Đường cong sườn xe gọn gàng, màu sắc dùng đen làm chủ, màu xanh đậm làm phụ. Xe này thấp bé xinh xắn, phía trước thon dài, phía sau rộng rãi, cá tính ngất trời, vẻ ngoài lóa mắt người nhìn.

Người đàn ông trên xe mang mũ bảo hiểm đen, mặc quần cạp cao, tay dài chân dài, chân mang giày da màu đen, nhìn kiểu gì cũng giống cao bồi miền Texas phiên bản xe mô tô.

Người đàn ông lấy mũ bảo hiểm xuống, ngoắc ngón tay với cô, từ đầu đến chân toát ra khí chất quần áo lụa là. Kiều San chắt lưỡi hít hà, không ngờ là Ứng Sênh Nam, anh vậy mà lại láy xe mô tô tới đón cô... Thật sự, đủ phong cách!

Ứng Sênh Nam theo thói quen dùng ngón cái sờ râu trên miệng, mỉm cười nghiêng đầu, ra dấu bảo cô lên xe, "Cô Kiều, lên đi."

Kiểu San mang ba lô, dạng chân lên xe, tay không biết phải để đâu. Ứng Sênh Nam đưa cho cô một cái mũ bảo hiểm, thuận thế nắm lấy cổ tay cô để ngang hông mình: "Nắm chắc đấy cô gái, tôi chạy xe rất nhanh."

Lần đầu tiên Kiều San ngồi xe mô tô ngầu như vậy.

Một tháng trước cô nằm mơ cũng sẽ không nghĩ tới mình sẽ ngồi lên xe của Ứng Sênh Nam!

Đương nhiên... Cũng sẽ không nghĩ tới ông chủ Ứng còn có sở thích này, nghĩ thế nào cũng cảm thấy đây là sở thích của dân ăn chơi. Trong lòng cô, Ứng Sênh Nam là loại người ổn trọng thành thục, mà không phải là phong cách thoải mái không vào khuôn khổ này.

"Ngồi vững chưa cô gái?"

"Ngồi vững rồi." Kiều San mang mũ bảo hiểm xong thì nắm chặt quần áo của anh.

Ứng Sênh Nam mở khóa, đạp chân ga bên phải, tiếng ống bô điếc tai vang lên phía sau, chiếc mô tô nhanh chóng lao đi, cả người Kiều San theo quán tính ngưỡng về sau, rồi lại mạnh mẽ ngã về phía trước, đầu đập mạnh vào phần lưng rộng lớn của người đàn ông.

Sau khi ổn định thân thể, Kiều San nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.

Trừng mắt nhìn Ứng Sênh Nam vượt qua từng chiếc xe, tốc độ như liều mạng! Nhanh đến mức khiến Kiều San đầu hoa mắt choáng.

Ứng Sênh Nam ngừng xe ở một chỗ vắng vẻ ngoài quán cà phê, cô lảo đảo bước xuống, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã nhào ra đất, vẫn là Ứng Sênh Nam nhanh tay đỡ lấy cô.

"Cô gái, tố chất thân thể này của cô rất kém đấy."

Kiều San lấy mũ bảo hiểm xuống trả lại cho anh, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, hai răng thỏ cắn chặt môi dưới.

Cô ngẩng đầu nhìn vào mắt Ứng Sênh Nam, dùng một tay đẩy anh ra, vịn tường ở phía sau anh bắt đầu nôn mửa. Ứng Sênh Nam giao mũ bảo hiểm và chìa khóa xe cho nhân viên của quán cà phê, lấy khăn tay ra ngồi xổm xuống đưa cho cô, cảm khái nói: "Nếu sớm nói chịu không được thì tôi sẽ chạy chậm lại, cô nhìn cô xem, mấy người trẻ tuổi các cô rõ là có tố chất thân thể kém mà, còn mạnh miệng nữa chứ?"

"..." Kiều San căm hận trừng anh một cái, đoạt lấy khăn tay trong tay anh lau miệng, trong mắt xuất hiện hơi nước, "Anh cho tôi cơ hội để nói sao?"

Ứng Sênh Nam vỗ vỗ vai cô đứng dậy, "Được rồi, thấy cô đáng thương như vậy, tôi cảm thấy mình giống như đang bắt nạt cô vậy. Đi thôi, vào trong tôi mời cô uống rượu, coi như nhận lỗi."

Kiều San đứng dậy đi theo anh, "Không bằng quy ra tiền mặt cho tôi còn thấy sướng hơn."

Quán cà phê này ban ngày bán cà phê, ban đêm bán rượu và karaoke.

Hiện tại đã vào đêm. Ứng Sênh Nam ngồi xuống, ngửa người dựa vào ghế sofa, nâng tay búng một cái, gọi nhân viên phục vụ tới đây gọi mấy chai rượu cocktail.

Đợi nhân viên phục vụ rời đi, Kiều San mới sờ sợ nói: "Ứng tiên sinh, tôi không uống rượu."

"Cô gọi tôi là gì?"

"Lão Ứng, tôi không uống rượu."

Trong lúc nói chuyện nhân viên phục vụ mang rượu lên. Ứng Sênh Nam rót giúp cô một ly đầy rồi sao cho cô: "Nhất định phải uống! Chúng tôi coi như có hợp tác làm ăn, hơn nữa không phải là số lượng nhỏ, bồi tôi uống chút rượu chắc không tính là gì đâu nhỉ?"

Kiều San nhăn nhó cầm ly rượu, nhỏ giọng lầm bầm: "Tôi là đang bồi rượu sao?"

"Cô gái này, sao lại không nói chuyện vậy? Bạn bè uống rượu với nhau có gì ghê gớm đâu? Cho anh trai chút thể diện uống đi, không nể mặt đã đành, lão Ứng tôi cũng không phải loại người mặt dày mày dạn cầu xin cô uống rượu," Ứng Sênh Nam bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, thản nhiên, thản nhiên lắc lắc ly không nói với cô, "Toàn bộ là dựa vào tự nguyện."

Ứng Sênh Nam nói đến nước này, cô nhăn nhó nữa tỏ rõ cô làm cho người này bẽ mặt.

Cô cắn răng một cái, uống một hơi cạn sạch ly rượu.

Kiều San không có nhược điểm gì ngoài không uống được rượu. Một ly vào bụng, hai má lập tức hồng lên, bắt đầu thấy chóng mặt. Cô như vậy dường như rất khiến người nào đó vừa lòng. Ứng Sênh Nam tiếp tục rót đầy ly cho cô, "Tiểu Kiều, cô làm nghề này thấy rất có ý nghĩa nhỉ? Cô có từng nghĩ giới thiệu đối tượng cho mình chưa?"

Kiều San không tiện vứt thể diện của anh, lại hào phóng uống sạch.

Ứng Sênh Nam ở trước mắt cô đã biến thành hai người, lắc lắc đầu, "Không phải... Không phải... Muốn nói chuyện Tả Dịch sao? Tại sao lại nhấc tới tôi... Ợ... Chúng ta vẫn nên nói đến Tả... Tả Dịch đi."

"Cậu ta thì có gì hay mà nói? Trong thời gian ngắn như vậy cô thật sự nắm rõ tính nết của cậu ta?" Ứng Sênh Nam bưng ly rượu lên, cười như không cười dò xét cô.

"Đúng vậy... thời gian ngắn như vậy tôi lại... không tra ra được gì!" Kiều San đã chếnh choáng, mượn rượu đập bàn gào lên, "Tôi thật sự không ngờ không tra ra được gì! Lần này thật sự quá thất bại, quá thất bại rồi! Con sâu chảy nước mũi Tả Dịch kia... Ợ..."

Kiều San say khướt thao thao bất tuyệt một đống lớn, dứt khoát úp mặt lên bàn khóc lóc.

Cô không biết mình khóc cái gì, có lẽ là khóc cho lần đầu thất bại nhỉ? Dù sao trong lòng khó chịu rất muốn khóc, cảm xúc đột nhiên không kiềm chế được, mọi cảm xúc đều bị rượu khuếch đại mấy chục lần.

Ứng Sênh Nam vẫn bưng ly rượu như cũ, ngửa người dựa vào ghế sofa, híp nửa mắt dò xét cô.

Kiều San có thể nói ra tên lúc nhỏ của em trai, thật sự là người anh muốn tìm rồi.

... Lần này em trai có hy vọng thoát khỏi cô đơn rồi.

Sau khi Kiều San say rượu lại điên cuồng uống thêm mấy ly, bắt đầu mượn rượu nổi điện. Cô gái này nhìn nhỏ nhỏ nhưng rượu vào phát điện lại ngang ngược mạnh mẽ như trâu. Ứng Sênh Nam đành phải mang cô rời đi.

Cô uống rượu say khướt, Ứng Sênh Nam không tiện để cô về một mình, buộc lòng phải đưa cô về nhà. Anh cõng cô về đến trước cửa, lấy chìa khóa trong túi của cô ra, xoay người nhìn cửa đối diện, động tác mở cửa chợt dừng lại.

Ngừng trong chốc lát, khóe môi nhếch lên nụ cười xấu xa, cất chìa khóa nhà Kiều San vào trong túi của mình, kéo cô đến cửa đối diện đặt xuống, ấn chuông cửa, xoay người trốn trong góc rẽ của hành lang.

Tả Dịch đang chuẩn bị đi ngủ, nghe thấy tiếng chuông cửa lại bất đắc dĩ bò dậy.

Vừa mở cửa thì mùi rượu nồng nặc đập vào mặt, anh vô thức che mũi nhíu mày nhìn người nào đó say bí tỉ ngã ngồi dưới đất.

Kiều San đấm đất khóc rống: "Sao tôi lại thất bại... thất bại như vậy..."

Tả Dịch từ trên cao nhìn xuống cô, mày đẹp khẽ nhíu lại. Đang chuẩn bị đóng cửa thì cô gái đột nhiên nhào lên ôm lấy bắp chân anh.

Cùng thời khắc đó, dường như anh nghe thấy trong hành lang truyền đến một tiếng cười ngắn ngủi.

Anh liếc nhìn hành lang trống trải, không nhìn thấy cái gì cả, nghe lầm rồi sao?

Kiều San nhìn thấy Tả Dịch, đột nhiên không náo loạn nữa, mặt dán vào bắp đùi anh cọ cọ, "Hu hu hu, Đô Đô, sao mày biến lớn như vậy, Đô Đô trở nên rất đẹp trai..."

Trong mắt cô, người trước mặt một lúc là mặt chó của Đô Đô, một lúc là Tả Dịch mang theo hai lỗ tai chó.

"Ôi trời Đô Đô, sao em lại biến thành người rồi? Đô Đô của chị, em thành tinh rồi hả?" Kiều San mượn rượu điên khùng nói xằng nói bậy, trong dạ dày dời sông lấp biển cuồn cuộn một trận, cô không nhịn được cúi đầu ói lên trên dép lê của Tả Dịch.

Ói xong thì ngẩng đầu lên lại gào thét: "Đô Đô... sau khi lập quốc thì không cho phép thành tinh đâu, em đúng là vô đạo đức!"

Tả Dịch: "..." Thật sự không thể nhịn được nữa, bắt lấy bả vai cô xách lên đi tới cửa đối diện.

Anh túm lấy ba lô của cô, mở ra tìm chìa khóa. Trong ba lô của cô ngoại trừ một vài mỹ phẫm cùng ví tiền ra thì chẳng có gì cả.

Con chó trong phòng nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cách cánh cửa, nó sủa nhặng lên.

Dường như Tả Dịch có thể dựa liệu được cảnh sau khi mở cửa, chó dại nhe răng nhào về phía anh. Anh dừng động tác lục tìm trong túi, liếc nhìn vị hàng xóm say đến hôn mê này, lấy điện thoại ra quyết định để bảo an của tiểu khu đưa cô đến khách sạn.

Vừa lấy điện thoại ra còn chưa ấn số, người nào đó nhảy dựng lên ôm anh từ phía sau, đầu áp vào trên lưng anh, ói ra cả người của anh.

Tả Dịch có tính sạch sẽ thật sự không thể nhịn nổi nữa, vươn tay xách người đến trước mặt, nửa kéo cô đi vào nhà mình.

Đá một cước văn cửa phòng tắm, ném cô vào trong bồn tắm lớn, lấy một chậu nước xối vào người cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.