Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

 
Có bài mới 16.11.2016, 13:49
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6575
Được thanks: 1386 lần
Điểm: 8.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71

Hai người nằm lười trên giường đến buổi trưa, ở bên ngoài người đến tìm Chử Thiệu Lăng còn lũ lượt không hết, Vương Mộ Hàn thật sự không ứng phó được, chỉ phải vào trong phòng, cách một tấm bình phong khuyên nhủ: “Vương gia, nếu tỉnh thì đứng dậy dùng chút gì đi.”

Chử Thiệu Lăng nhéo nhéo vành tai Vệ Kích, miễn cưỡng nói: “Muốn ăn cái gì? Để cho bọn họ làm.”

Vệ Kích nghĩ nghĩ nói: “Thịt thỏ trần bì… còn có chân giò hun khói hấp.”

Chử Thiệu Lăng vuốt ve vành tai Vệ Kích: “Ta hỏi ngươi muốn ăn cái gì, ngươi lại gọi món ta thích là thế nào?”

Vệ Kích ngại ngùng cười, nói: “Chân vịt hầm.”

“Lại thêm một tinh lưu cá phiến đi, canh thì lấy canh cá viên.” Chử Thiệu Lăng ngồi dậy, “Đều nhớ kỹ chưa?”

Vương Mộ Hàn ở bên ngoài vội vàng trả lời: “Đều nhớ kỹ, nô tài gọi người vào hầu hạ?”

“Không cần, để người chuẩn bị tắm rửa, tắm một hồi mới ăn cơm.”

Vương Mộ Hàn đáp lời lui xuống.

Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích cùng nhau tắm rửa, không khỏi lại thân mật một hồi, thẳng đến khi Vương Mộ Hàn thúc giục hai lần, hai người mới từ trong tịnh thất đi ra, ở trong phòng dùng bữa, Vương Mộ Hàn thừa dịp này đem danh tính từng người đến đây cầu kiến đều báo lại, Chử Thiệu Lăng lắc đầu: “Đều đuổi ra ngoài, không gặp.”

Vương Mộ Hàn sửng sốt một hồi, hạ giọng nói: “Bên ngoài còn có Hình bộ Thị lang phái tới….”

“Không gặp.” Chử Thiệu Lăng ngắt lời, “Những ngày này mấy người này sẽ đến không ít, toàn bộ chặn lại, lễ vật đưa đến cũng toàn bộ trả về.”

Vương Mộ Hàn chỉ phải đáp ứng, lại thấp giọng nói: “Sáng sớm hôm nay Tử Quân Hầu quý phủ đưa tặng một mâm trái cây trong vườn bọn họ đến đây, nói là khiến Vương gia nếm thử trái cây tươi mới, còn có… người đưa đồ còn nhắn lại, buổi chiều hôm nay lão Hầu gia sẽ lại đây, đến lúc đó nếu Tĩnh Quốc công đuổi kịp cũng sẽ tới.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu: “Biết.”

Vương Mộ Hàn đi gặp người gắc cổng truyền lại lời nói của Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích ăn vài ngụm cơm, hỏi: “Điện hạ… vì sao không gặp những người đó, điện hạ còn không biết có chuyện gì đâu.”

“Còn có thể có chuyện gì?” Chử Thiệu Lăng cười lạnh, “Còn không phải là vài nịnh bợ ngày thường cùng Chử Thiệu Mạch có liên hệ hiện giờ thấy hoàng tử rơi đài vội vã chạy đến phủi sạch quan hệ sao, thường ngày cũng không tiếp xúc, lúc này nghĩ đến ta, vì cái gì ta lại muốn gặp?”

Vệ Kích mím môi, nhẹ giọng nói: “Điện hạ không muốn thấy, nhưng cũng nên làm cho Vương công công cùng với các quản sự công công tiếp đãi một chút, điện hạ làm như vậy… dễ trở thành đầu câu chuyện của người.”

“Thanh danh của ta vốn đã không tốt, còn sợ nhiều một cái cao cao tự đại, nhãn vô hạ trần sao.” Chử Thiệu Lăng cười khẽ, “Muốn trước mặt người khác duy trì hình tượng chu đáo thực khó, hơn nữa chỉ cần một chút vô ý sẽ bị lây dính thị phi, phá hủy thanh danh, nhưng phải làm một bộ khinh thường không phản ứng với tất cả mọi người cũng rất dễ dàng, một ngày nào đó đối với ai thân thiết một chút người đó sẽ cảm thấy thụ sủng nhược kinh, cảm động đến rơi nước mắt, hơn nũa… như vậy càng có thể làm cho người ta e ngại.”

Chử Thiệu Lăng múc một bát canh đặt trước mặt Vệ Kích, thoáng trào phúng: “Nếu so sánh hai bên, làm người xấu thoải mái hơn nhiều.”

Vệ Kích do dự không biết nên nói cái gì, hắn biết Chử Thiệu Lăng nói không đúng, nhưng lại không phản bác được, vả lại, từ trong thâm tâm hắn cũng hiểu được, ý nghĩ của Chử Thiệu Lăng cũng không sai.

Nếu là trước kia Vệ Kích chắc hẳn sẽ có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng hiện tại Vệ Kích sẽ không, càng tiếp cận Chử Thiệu Lăng, càng có thể hiểu được hắn, cách đối nhân xử thế của Chử Thiệu Lăng rất cực đoan, người không biết hắn sẽ nói hắn là kẻ tâm tư độc ác, nhưng Vệ Kích dều hiểu rõ, trái tim của Chử Thiệu Lăng là bị những ngày tháng sống không như ý kia chậm rãi làm cho chai sạn.

Trước kia Vệ Kích cũng hiểu được mọi việc nên tâm tồn thiện niệm, đều nên có bao dung, nhưng nếu Chử Thiệu Lăng cũng như thế, chỉ sợ sớm đã bị bọn người kia thôn phệ đến xương cốt cũng không còn, nếu là ngày tháng an bình, có ai lại nguyện ý mang giết chóc vào trong cuộc sống? Ai lại không muốn an an ổn ổn sống qua ngày cẩm y ngọc thực?

Vệ Kích gắp một khối chân vịt hầm nhừ cho Chử Thiệu Lăng, cúi đầu ăn cơm.

Chử Thiệu Lăng thấy Vệ Kích không nói lời nào nhịn không được đùa hắn, cười nói: “Làm sao? Không phải lúc này nên đem một bộ nhân lễ nghĩa trí tín của ngươi ra giảng cho ta sao?”

Vệ Kích lắc đầu: “Thánh nhân hoàng đế là dùng để giáo hóa người khác, cho nên người nghe theo lời dạy của thánh nhân mà làm việc… đều không làm được hoàng đế.”

Lời này nói trúng tâm tư của Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng nở nụ cười: “Từ khi nào thì ngươi cũng sẽ nói những lời như thế này?”

Vệ Kích dùng thìa nhỏ múc một cái cá viên ăn, mờ mịt trả lời: “Đây là lời điện hạ viết trên “Luận ngữ”, lúc thần đọc sách vô ý nhìn thấy… điện hạ đã quên?”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Đều là chuyện từ khi nào, làm sao ta còn nhớ rõ, bao nhiêu năm chưa từng lật lại “Luận ngữ”, cư nhiên lại bị ngươi nhìn đến.”

Vệ Kích cười cười: “Ngày đó thần cảm thấy điện hạ có chút cực đoan, hiện tại lại cảm thấy… vẫn là có đạo lý, nhưng câu nói kia có chút phạm húy, lúc thần nhìn đến đã giúp điện hạ xóa đi.”

Chử Thiệu Lăng xoa nhẹ đầu Vệ Kích, hai người ngầm hiểu trong lòng tiếp tục dùng bữa.

Buổi chiều, quả nhiên Tử Quân Hầu đến, Chử Thiệu Lăng đưa lão Hầu gia đến thư phòng, cười nói: “Ngoại tổ phụ có chuyện cần nói, chỉ cần phân phó hạ nhân một chuyến mà thôi, làm sao lại cần vất vả.”

“Không thể, viết tín thảo luận không rõ, hiện giờ cựu thần cũng không sự chọc người nghị luận, có một số việc vẫn nên đến gặp mặt Vương gia.” Tử Quân Hầu cầm chung trà im lặng một hồi, thấp giọng nói, “Hôm qua cựu thần cùng Tĩnh Quốc công thương nghị, đều cho rằng… có thể trù bị việc lập trữ.”

Chử Thiệu Lăng dừng một lát: “Làm sao ngoại tổ phụ lại nghĩ đến việc này?”

Tử Quân Hầu lắc đầu: “Vương gia không thể sơ suất, thánh thể hoàng thượng lâm bệnh, đây là lúc chúng thần thỉnh tấu lập trữ, hiện giờ Nhị hoàng tử bị giam lỏng ở Thang Hà cung tự kiểm, Tam hoàng tử đã bị giam ở Tông Nhân phủ, Tứ hoàng tử lại ở đất phong điều dưỡng thân mình chưa trở về, hai hoàng tử còn lại còn nhỏ cũng không cần cân nhắc…. Đây là thời điểm rất tốt để thỉnh phong cho Vương gia.”

Chử Thiệu Lăng uống một ngụm trà, thấp giọng nói: “Nói thật, ta cũng đã nghĩ qua, chỉ là hoàng đế bên kia… hắn vẫn còn tâm niệm Chử Thiệu Nguyễn.”

Tử Quân Hầu thở dài: “Cựu thần cũng sợ điều này, sức khỏe của hoàng thượng từ sau lần bệnh nặng năm rồi vẫn luôn không được tốt, hiện tại lại ngã bệnh, cựu thần sợ hoàng thượng đã hạ di chiếu, nếu không thể giành trước trữ vị cho điện hạ, chờ đến ngày long ngự quy thiên…. Cho dù điện hạ kế vị cũng là danh không chính ngôn không thuận.”

Chử Thiệu Lăng châm trà cho Tử Quân Hầu, cười nói: “Ngoại tổ phụ cũng hiểu được phụ hoàng càng thích Chử Thiệu Nguyễn hơn, cho nên hắn sẽ không dễ dàng lập ta làm thái tử.”

Tử Quân Hầu lắc đầu: “Đích thứ không phân biệt như thế, thật sự là, thật sự là….”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Ngoại công không cần lo lắng, tuy rằng hoàng đế sẽ không đáp ứng, ta đã phân phó đi xuống, ngày mai sẽ có không ít tấu chương thỉnh hoàng đế sớm ngày lập trữ ổn định dân tâm đưa lên.”

Tử Quân Hầu hiểu được ý định của Chử Thiệu Lăng, gật đầu cười nói: “Đúng là… hoàng thượng nếu đem toàn bộ tấu chương giữ lại không trả, chỉ biết càng khiến triều đình nghị luận, đến lúc đó hoàng thượng nếu không muốn phong vị cho Vương gia sẽ càng thêm bị động.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu: “Chính là muốn như vậy.”

So với Tử Quân Hầu, Thái hậu càng thêm sốt ruột, vốn hoàng đế ngã bệnh, nàng cũng không muốn nhiều lời khiến hoàng đế không vui, nhưng từng quyển từng quyển tấu chương đưa đến, hoàng đế chưa từng phê qua, lần này Chử Thiệu Mạch sấm cung, Chử Thiệu Lăng lập được công lớn, hoàng đế cũng không tán thưởng Chử Thiệu Lăng một câu, lại càng không ban thưởng, giống như là chuyện này chưa từng xảy ra. Thái hậu càng nhìn càng không vui lòng, sau khi giúp hoàng đế uống hết một chén thuốc, chậm rãi nói: “Hiện giờ ngôn luận thỉnh hoàng đế lập trữ không ít, không biết hoàng đế nghĩ thế nào…. Hoặc là không vội, hoặc là đã có hoàng tử được chọn, đều nói cho triều thần một tiếng, để những đại thần có cả ngày lộn xộn thì còn thể thống gì?”

Hoàng đế vừa mới uống thuốc, tinh thần vừa tỉnh táo một ít, nghe đến những lời này lại khó chịu, im lặng một khắc thản nhiên nói: “Mẫu hậu… hậu cung không tham chính, đây là quy củ do tổ tông định ra.”

Trong đầu Thái hậu “ông” một tiếng, bát nhỏ trong tay trượt ngã trên đất, Tôn ma ma vội vàng tiến lên thu dọn, cười nói: “Hai ngày này Thái hậu chiếu cố hoàng thượng, đã mệt mỏi, cầm không chắc đồ vật, nô tì lại để người ngao một chén.”

“Không cần.” Thái hậu vạn phần mệt mỏi, nhẹ nhàng đỡ trán lạnh giọng nói, “Hoàng thượng sợ là cũng không muốn dùng…. Hoàng thượng nói đúng, hậu cung không thể tham chính, ngày tiên đế quy thiên, lúc vài vị Vương gia nhìn chằm chằm ngai vàng, bọn họ cũng nói với ai gia lời như vậy! Khiến ai gia an phận, nếu ngày đó ai gia nghe những lời này, sợ là hoàng đế không có được hôm nay đi!”

Hoàng đế vừa nói ra đã có chút hối hận, vội vàng dời đề tài: “Mẫu thân không nên tức giận, trẫm chỉ là thuận miệng….”

“Hiện tại chỉ cần hoàng đế không vừa ý chỉ sợ liền sẽ trách ai gia đi, ngày đó phí nhiều tâm huyết như vậy để làm gì? Ngược lại rơi vào đầu một tôi danh tham gia chính sự.” Thái hậu đỡ Tôn ma ma đứng lên, nói, “Hoàng đế giáo huấn rất đúng, ai gia thẹn với tổ tông, ngày sau sẽ không nhắc lại việc này.”

Thái hậu nói xong liền đi ra ngoài, hoàng đế vội vàng đứng dậy ngăn đón, cười nói: “Mẫu thân không nên tức giận, đều là nhi tử sai….”

“Nào có? Làm sao hoàng đế lại sai lầm được?” Thái hậu cũng cười, vỗ vỗ tay hoàng đế, “Hoàng đế nói rất đúng, ai gia cũng đã tỉnh ngộ, ai gia không nên tham gia chính sự, ai gia chân chính cai quản, là hậu cung a….”

Thái hậu vừa đi ra ngoài vừa cao giọng phân phó Tôn ma ma: “Đem độc phụ Lệ tần kia giải đến tiểu Phật đường trong Từ An điện! Hai ngày này vội vàng chiếu cố hoàng đế, ai gia còn chưa tra hỏi nàng, dám can đảm mưu hại hoàng tử, làm hại Chân tần khó sinh…. Ha hả, ai gia thật đúng là muốn phát tác lại phát tác một hồi.”

Hoàng đế nghe vậy cả kinh, còn chưa kịp nói gì, đoàn người Thái hậu đã chậm rãi đi ra Thừa Càn cung, hướng về Từ An điện.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.11.2016, 13:49
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6575
Được thanks: 1386 lần
Điểm: 8.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72

Thái hậu tức giận bỏ đi, dọc theo đường đi Tôn ma ma theo bên cạnh phượng liễn không khỏi khuyên nhủ: “Hoàng thượng bộc tuệch, bất quá là nhiều ngày bị tấu chương của triều thần làm phiền, vô ý trút giận lên Thái hậu, Thái hậu cùng hoàng thượng mẫu tử liên tâm, có cái gì không biết đâu, Thái hậu….”

“Không cần nhiều lời.” Thái hậu chỉ cảm thấy thái dương thình thịch đau, “Xem như ai gia bạch bạch đau lòng hắn…. Cho đến bây giờ hoàng đế còn chưa từng có lúc nào khiến ai gia vừa lòng cả, hiện tại lại còn ngỗ nghịch trước mặt mọi người…. Cho đến bây giờ ai gia sẽ không còn trông cậy vào hắn!”

Tôn ma ma thấy thần sắc Thái hậu không tốt cũng không dám khuyên nhủ nữa, lắc đầu nói: “Khí đại thương thân, Thái hậu đừng cùng chính mình không qua được…. Thái hậu có cần truyền ngự y?”

“Không cần, hiện tại truyền ngự y không chừng lại cho rằng ai gia làm bộ làm dáng đâu!” Trong lòng Thái hậu rất khó chịu, hốc mắt đỏ lên, Thái hậu hít một hơi thật sâu nhu nhu ấn đường, nhịn xuống nước mắt, “Không có chuyện gì, trở về ăn mấy viên khai hung thuận khí hoàn là được.”

Tôn ma ma biết Thái hậu muốn cường, chỉ phải gật đầu: “Là.”

Sau khi trở lại Từ An điện, Thái hậu trước tiên ăn mấy viên thuốc, lại nghỉ ngơi trên giường hồi lâu mới hồi sức, Tôn ma ma nhẹ giọng nói: “Thái hậu… Lệ tần đã bị đưa đến tiểu Phật đường.”

Thái hậu vừa mới phát giận một hồi, lúc này không có tinh thần, mệt mỏi nói: “Hiện giờ ai gia không có tinh thần để ý đến nàng, trước để nàng quỳ một đêm rồi nói sau.”

Tôn ma ma gật đầu đi ra ngoài, Thái hậu lại nói: “Cho người canh chừng nàng! Bỏ bồ đoàn đi, không được đưa đến nước trà cùng điểm tâm, nàng nói cái gì cũng không cần để ý đến, hừ…. Ai gia cả đời chưởng quản hậu cung, hiện giờ cũng muốn thử dùng mấy loại thủ đoạn hậu cung xem thế nào, dời những thứ kia đến đây, ai gia so ai không biết dằn vặt người đâu, để nàng ngao đi.”

Tôn ma ma khom người đi phân phó.

Kể từ khi Lệ tần bị người đưa vào tiểu Phật đường vẫn luôn lo sợ bất an, nguyên bản nàng tưởng rằng hoàng đế sẽ đến hỏi nàng, nàng chỉ cần khom người hảo hảo phân trần một phen là thôi, hiện giờ mẫu tử Chân tần đều bình an, chính mình hẳn là chịu tội không nặng.

Lệ tần thiên tính vạn tính cũng không nghĩ đến là Thái hậu triệu kiến nàng, đợi nửa ngày mới thấy Tôn ma ma bên người Thái hậu đi đến, thường ngày Lệ tần đối với người hầu của Thái hậu luôn làm như không thấy, hiện giờ cũng không dám, vội đến gần cười hỏi : “Ma ma… Thái hậu đâu ?”

Tôn ma ma không để ý đến Lệ tần, thùy mâu phân phó: “Truyền ý chỉ của Thái hậu nương nương, Lệ tần phẩm hạnh không hợp, không tu phụ đức, giao trách nhiệm tụng kinh vạn lần vì hoàng thất cầu phúc.”

Lão ma ma phía sau Tôn ma ma đều đem bồ đoàn có vẫn chữ Phúc lấy đi, lại đem tháp quý phi, bàn nhỏ có khắc hoa cùng tất cả gối mềm đều dọn ra ngoài, Lệ tần nhìn trong phòng trống rỗng nhất thời sững sở, ấp úng hỏi: “Làm gì vậy?”

“Bẩm nương nương, này là tụng kinh cầu phúc a, quan trọng nhất là thành tâm.” Tôn ma ma vuốt phẳng tay áo, âm điệu bằng phẳng không đổi, “Nô tỳ từng nghe Thái hậu nói, bồ đề lột da làm giấy, lấy xương làm bút, dùng huyết làm mực…. Thái hậu đương nhiên không muốn nương nương như vậy, chỉ là ở rất an nhàn, khó tránh khỏi tâm có tạp niệm, không thể hảo hảo cầu phúc, nô tỳ đem toàn bộ những thứ này đều dọn ra ngoài, tránh cho nương nương gặp trở ngại.”

Tôn ma ma nói xong liền muốn đi ra ngoài, Lệ tần vội vàng ngăn lại, cười làm lành: “Ma ma, ta biết Thái hậu nương nương đương nhiên sẽ trách ta, còn phiền toái ma ma thay ta nói vài câu lời hay….”

Lệ tần tháo vòng bạch ngọc trên tay đặt vào tay Tôn ma ma, thấp giọng nói: “Nếu có thể ma ma giúp ta đưa hoàng thượng….”

“Nương nương chính mình giữ đi.” Tôn ma ma rút tay lại, lạnh giọng nói, “Nô tỳ già rồi, không dùng nổi vật như vậy, đều lui xuống đi, để nương nương an tâm tụng kinh.”

Trong lòng Lệ tần vừa hận vừa sợ, vội vàng gọi: “Ma ma, ma ma, Tôn ma ma….”

Tôn ma ma không lại để ý đến Lệ tần, mang theo mọi người đi ra tiểu Phật đường, lại phân phó cung nhân ở xung quanh trông giữ cẩn thận, không được để cho Lệ tần truyền tin tức ra bên ngoài. Bên trong Lệ tần làm sao lại nguyện ý tụng kinh, ngay từ đầu còn trang mô tác dạng quỳ trước Phật niệm một lát, sàn nhà vừa lạnh lại cứng, không bao lâu Lệ tần liền chịu không nổi, đứng dây gọi cung nhân bên ngoài, cung nhân đều được Tôn ma ma dặn dò, làm sao dám lên tiếng? Lệ tần không sai sử được một người, gọi suốt nửa canh giờ mới yên tĩnh, nhưng cũng không tiếp tục niệm kinh.

Tiểu Phật đường bị Tôn ma ma dọn sạch sẽ, Lệ tần muốn nghỉ một lát cũng không có chỗ ngồi không có chỗ nằm, trong phòng trống rỗng, đến một tấm thảm cũng không có, trời về đêm cũng không có người đưa thức ăn vào, trong bụng Lệ tần trống trơn, hỏi mấy lần ma ma canh giữ bên ngoài đều lạnh giọng trả lời: “Thái hậu nương nương không khỏe không truyền lệnh, thức ăn bên trong còn chưa dọn ra, làm sao có thời gian chiếu cố đến nơi này? Nương nương đến để tụng kinh, luôn miệng hỏi thức ăn là thế nào?!”

Lệ tần sống trong cẩm y ngọc thực nhiều năm, làm sao chịu nổi nỗi khổ bị đói bị lạnh, càng khó chịu lại càng nhớ đến ngày sung sướng trước kia, nhìn lại tình cảnh hiện giờ lại càng thêm không chấp nhận được, nức nở trong tiểu Phật đường khóc suốt một đêm.

….

“Cuốn hai miếng thịt lộc nướng còn dư ăn hết, lượng cơm hiện giờ của ngươi làm sao vậy? Trước kia mỗi bữa có bao nhiêu ngươi đều sẽ ăn hết, hiện tại sao lại mỗi bữa bỏ nhiều như vậy?” Chử Thiệu Lăng nhìn một bàn cơm bất mãn nói, “Không phải những món này ngươi đều thích ăn sao?”

Trong phòng còn đứng không ít nha hoàn hầu hạ, Vệ Kích có chút ngại ngùng, nhỏ giọng phản bác: “Sau khi xuất cung, phân lệ thức ăn mỗi ngày hơn gấp đôi, thần… thật sự ăn không nổi.”

Chử Thiệu Lăng là người kén chọn, từ trước ở trong Bích Đào uyển thức ăn cũng đã là cực kỳ tinh xảo, khi đó Vệ Kích mỗi ngày theo Chử Thiệu Lăng dùng bữa đều cảm thấy lãng phí, có thể ăn đều cố gắng ăn, thật sự ăn không nổi còn sẽ hỏi Chử Thiệu Lăng có thể lưu lại để buổi chiều ăn hay không, Chử Thiệu Lăng thích nhất Vệ Kích như vậy, chưa từng cấm hắn ăn cái gì, sau khi dọn đến Vương phủ Chử Thiệu Lăng lại thêm vài trù sư giỏi, lượng cơm của Vệ Kích lại ngược lại không nhiều như xưa.

“Vậy ngươi cũng không ăn nhiều bằng trước kia, hai bao gạch cua, bốn cái bánh chẻo tôm, ba cuốn thịt lộc nướng, hai bánh cây dẻ, một chén cháo gạo tẻ…. mới bao nhiêu?!” Chử Thiệu Lăng sờ sờ lưng Vệ Kích một phen, nhịn không được lại nói, “Trên người một chút thịt cũng không có, còn không biết ăn nhiều thêm một ít.”

Vệ Kích lại càng thẹn thùng, một phòng người đang nhìn đâu, Chử Thiệu Lăng nói chuyện lại không kiêng dè chút nào.

Vương Mộ Hàn hợp thời xen vào cười nói: “Khi đó là lúc Vệ đại nhân còn chưa có cao lên, dân gian có câu ‘Choai choai tiểu tử ăn chết lão tử’, khi đó tự nhiên ăn nhiều hơn một chút, hiện giờ Vệ đại nhân đã có vóc người, cũng sẽ ăn không như hồi trước.”

Vệ Kích cảm kích gật đầu với Vương Mộ Hàn, Vương Mộ Hàn nói tiếp: “Không phải lúc Chương thái y đến thỉnh mạch đã nói sao, thân mình Vệ đại nhân rất tốt, điện hạ cứ yên tâm.”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Ngươi luôn nói tốt cho hắn, nhưng vậy cũng không được, vẫn là béo thêm một chút tốt hơn, vạn nhất có ốm đau cũng không sao, về sau sai người làm nhiều điểm tâm, để hắn ăn nhiều thêm một ít.”

Vương Mộ Hàn vội đáp ứng: “Là.”

Vệ Kích trong lòng ấm áp, cúi đầu lại ăn đậu phụ.

Hai người sau khi ăn sáng liền cùng nhau tiến cung, Chử Thiệu Lăng giả bệnh mấy ngày, hiện giờ cũng nên tiến cung thăm bệnh hoàng đế, sau khi tiến cung Chử Thiệu Lăng đi Thừa Càn cung thỉnh ăn, thần sắc hoàng đế không quá tốt, sau khi vấn an hai bên cũng không nói chuyện, đây là lần đầu tiên sau khi từ Thang Hà hành cung trở về phụ tử hai người cùng một chỗ, không khí rất xấu hổ, hoàng đế có chút không được tự nhiên, một lúc lâu mới nói: “Ngày ấy sấm cung… vất vả ngươi trợ giúp.”

Chử Thiệu Lăng cúi đầu thản nhiên nói: “Không dám, là bổn phận của nhi thần.”

Lại một trận trầm mặc, hoàng đế mệt mỏi nói: “Đã nhiều ngày sức khỏe trẫm không tốt chưa kịp đem tấu chương phát xuống, trẫm quyết định… hủy bỏ thân phận hoàng tử của Chử Thiệu Mạch, hàng làm thứ dân, vĩnh tù* Tông Nhân phủ.”

*Vĩnh tù: vĩnh viễn tù đày ( giải thích trên ý chữ :v)

Trong dự kiến, Chử Thiệu Lăng gật đầu: “Phạm tội ngập trời như thế, phụ hoàng còn giữ lại tính mạng Chử Thiệu Mạch, là phụ hoàng nhân từ.”

Hoàng đế bình tĩnh nhìn sắc mặt Chử Thiệu Lăng, chậm rãi nói: “Phàm là cấm vệ có công bao vây tiễu trừ phản quân ngày ấy đều sẽ được phong thưởng, ấn đầu người tính… thị vệ Vệ Kích bên cạnh ngươi kia có thể phong đến nhị đẳng tướng quân.”

Chử Thiệu Lăng cơ hồ muốn cười lớn, không lẽ mọi người ai nấy đều muốn lấy Vệ Kích uy hiếp chính mình một phen? Chử Thiệu Dương, Chử Thiệu Nguyễn, Lệ phi…. Hiện giờ hoàng đế cũng thêm vào một tay, đây mới gọi là đầy đủ.

Chử Thiệu Lăng hơi hơi khom người: “Thần thay Vệ Kích cảm tạ phụ hoàng.”

Nếu là trước kia, nói không chừng Chử Thiệu Lăng cũng sẽ kiêng kị, nhưng hiện tại Chử Thiệu Lăng sẽ không, Vệ Kích vừa mới lập công lớn, trước mắt bao nhiêu người giết ba mươi lăm phản quân, công tích thế nào tất cả mọi người đều thấy, cho dù là hoàng đế, cũng không có cách nào lúc này đối với Vệ Kích ra tay.

Vả lại, Phức Nghi vừa mới hoài thượng hài tử, Vệ Chiến ở trong quân cũng càng được đến trọng dụng…. Thân phận Vệ Kích thực đặc biệt, hoàng đế không thể nào giống đối đãi một luyến đồng tầm thường mà ban cho Vệ Kích một ly rượu độc.

Nói trong lòng hoàng đế không hối hận là giả, lúc trước hắn cũng biết một phần chuyện Chử Thiệu Lăng cùng thị vệ kia thân thiết, nhưng lúc ấy hoàng đế lại không để trong lòng, chỉ cho rằng bất quả là một luyến sủng, nhưng bất tri bất giác, Chử Thiệu Lăng lại lập một chỗ đứng trong triều cho Vệ Kích, làm cho mình không dễ dàng gì đối hắn ra tay.

Chử Thiệu Lăng sủng một người, không phải là đem hắn dưỡng trong lồng vàng cẩm y ngọc thực, mà là thay hắn xe chỉ luồn kim, Vệ Chiến, Tử Quân Hầu, Trương Lập Phong, Phức Nghi công chúa…. Xâu thành một chuỗi nhân mạch, kết lại thành võng, làm cho Vệ Kích có thể rắn rắn chắc chắc cắm rễ trong hoàng thành.

Hoàng đế không muốn nói nhiều hơn việc này, trầm giọng: “Hiện giờ tấu chương thỉnh lập ngươi làm Thái tử không ít, trẫm… cũng cho rằng nên lập ngươi vi trữ.”

Chử Thiệu Lăng không lên tiếng, quả nhiên, hoàng đế tiếp tục: “Trẫm muốn tiếp Nguyễn nhi trở về, đại điển sắc phong, các hoàng tử đều phải bái kiến ngươi, này… này là phép tắc, không thể phế.”

Hoàng đế đánh bàn tính, hiện giờ sắc phong Chử Thiệu Lăng làm Thái tử là dân tâm sở hướng, hoàng đế thật lâu không phong trữ, không khỏi khiến lời ra tiếng vào, chẳng bằng tự mình nói ra, thuận tiện cứu Chử Thiệu Nguyễn từ Thang Hà hành cung trở về.

Hoàng đế tính kế rất tốt, đáng tiếc Chử Thiệu Lăng lại không mua trướng này: “Nhi thần tư chất bình thường không kham nổi trọng trách, xin phụ hoàng nghĩ lại.”

Hoàng đế sững người, Chử Thiệu Lăng cư nhiên lại không cần Thái tử vị?!

Chử Thiệu Lăng khom người nói: “Nhi thần còn muốn thỉnh an hoàng tổ mẫu, trước quỳ an.” Chử Thiệu Lăng quay đầu đi Từ An điện.

Thái tử vị vốn là của mình, Chử Thiệu Lăng sẽ không vì vậy mà thỏa hiệp với hoàng đế, vả lại Chử Thiệu Nguyễn cùng mình không hòa thuận, ngày sắc phong của mình lại đem hắn tiếp hồi cung, muốn triều thần nghĩ như thế nào?

Chử Thiệu Lăng thật vất vả đem những người này đuổi đi, muốn hắn đem người thỉnh trở về? Nằm mơ!

Trong Từ An điện, Thái hậu đang dùng bữa, thấy Chử Thiệu Lăng đến, cười nói: “Đến rồi lại theo Ai gia dùng một chút….”

“Hôm nay Tôn nhi ăn không ít.” Chử Thiệu Lăng nhìn một bàn thức ăn, hỏi, “Hoàng tổ mẫu vừa dậy sao?”  

Thái hậu dùng khăn lau khóe miệng, thấp giọng nói: “Được rồi, dọn đi.”

Cung nhân xếp hàng tiến vào thu dọn, Thái hậu nắm tay Chử Thiệu Lăng đi vào phòng trong đem chuyện ngày hôm qua kể lại, một lúc lâu thở dài: “Ai gia xem như nuôi không hắn….”

Chử Thiệu Lăng sớm quen hoàng đế vong ân phụ nghĩa, năm đó khi hắn cần dùng nhà ngoại công, một hơi một cái ‘có công ủng lập cả đời không quên’, chờ đến ngồi vững vàng trên long ỷ lại bắt đầu nói ngoại thích không nên lãm quyền, hoàng đế nói như thế nào chẳng là đúng.

Thái hậu lần này thật sự bị chọc giận, từ sáng sớm tỉnh dậy đã thấy đau trong ngực không thoải mái, Tôn ma ma khuyên nửa ngày Thái hậu mới để ngự y đến đây nhìn xem, bắt mạch một lúc nói là bị đè nén, kê một phương thuốc không ôn không hỏa, Thái hậu cũng không dùng dược, tâm bệnh cần tâm dược, dược thường làm sao chữa khỏi.

Sáng sớm Thái hậu truyền ngự y, cả cung đều biết, hoàng đế cũng vì chuyện ngày hôm qua hối hận, nương chuyện này đến đây thỉnh an Thái hậu, nghĩ rằng mở lời sẽ không sao, đáng tiếc Thái hậu dung túng hoàng đế vô số lần, lần này lại không tiếp tục mềm lòng, khi hoàng đế đến thỉnh an cũng không muốn gặp, trực tiếp chặn ở ngoài không cho hắn tiến vào.

Lần đầu tiên hoàng đế triệt để nếm đến tư vị cô đơn.

“Lệ tần bên kia Hoàng tổ mẫu muốn xử lý như thế nào?” Chử Thiệu Lăng châm một chung trà cho Thái hậu, “Chỉ giam chứ không thẩm sao?”

Thái hậu cười lạnh: “Ai gia bất quá là thuận miệng mới nói muốn thẩm nàng, làm sao lại thật muốn nghe lý do thoái thác của độc phụ kia, hiện giờ muốn chậm rãi chỉnh nàng, làm cho nàng muốn sống không được chết không xong thì thôi….”

Ngày Chân tần sinh sản, Thái hậu có hỏi qua bà đỡ, lúc nâng Chân tần vào thiên điện, nước ối đã sớm vỡ, căn bản không phải bị Lệ tần đẩy mà kinh động thai khí, nhưng vừa nghĩ đến Lệ tần Thái hậu cũng liền xem như không nghe, sợ là đến giờ Lệ tần vẫn tưởng rằng chính mình đẩy khiến Chân tần sinh non đâu.

Chử Thiệu Lăng cũng hiểu được ý của Thái hậu, gật đầu cười: “Vậy trước mắt cứ để Lệ tần ở chỗ Hoàng tổ mẫu niệm kinh đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.11.2016, 13:50
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6575
Được thanks: 1386 lần
Điểm: 8.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 73

Mấy ngày sau xử quyết chuyện Phụng Thiên môn cuối cùng đi ra, án này liên lụy rất rộng, Hình bộ trước sau bị xử trảm gần ba nghìn người, đám người Chử Thiệu Mạch bị nhổ tận gốc, không còn hy vọng phục khởi.

Trong quân không ít người cùng Chử Thiệu Mạch có lui tới, sau chuyện này miễn chức miễn chức, giáng chức giáng chức, trong lúc nhất thời không ít vị trí trống không, Chử Thiệu Lăng cùng Trương Lập Phong cho Vệ Kích chuẩn bị một hồi, chờ đến khi thánh chỉ phong thưởng ban ra, quả nhiên không khiến Chử Thiệu Lăng thất vọng: phong Phiêu Kị tướng quân, ban thưởng hoàng kim trăm hai.

Vệ Kích không nghĩ đến có thể thăng chức nhanh như vậy, sau khi tạ thưởng, nhìn mãng bào quan phục trên bàn có chút ngây ngốc, Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Chúc mừng Vệ tướng quân.”

Vệ Kích có chút mất tự nhiên, thấp giọng: “Điện hạ đừng trêu chọc… đều dựa vào điện hạ dìu dắt, thần mới có thể….”

“Những lời này chờ tiến cung tạ thưởng rồi nói sau.” Chử Thiệu Lăng ngắt lời, “Ngày mai ta với ngươi cùng đi trong quân, cũng có không thiếu chuyện muốn dặn dò đâu, trong quân lời nói của ta không bằng sư phụ ngươi, trở về vẫn muốn hắn tiếp ngươi đi phủ các lão tướng quân một phen, một hồi ta để Vương Mộ Hàn viết bái thiếp cùng danh mục quà tặng cho ngươi….”

Vệ Kích một bên nghe một bên cầm lên xiêm y, thấp giọng: “Thần trong lòng hổ thẹn, hầu hết tướng quân trong quân đội đều từng lên chiến trường lập chiến công, thần… bất quá là giết vài phản quân.”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Làm sao giết phản quân lại thành không lập công rồi?”

Vệ Kích nghĩ nghĩ lắc đầu: “Vẫn là giết người của mình, ngay cả hoàng thành còn không ra, công lao này… rất dễ dàng, điện hạ lập nhiều công lớn như vậy hoàng thượng còn không phong thưởng, thần điểm ấy lại tính cái gì….”

Chử Thiệu Lăng trong lòng ấm áo, cười: “Ai nói hoàng thượng không phong thưởng ta? Ngày hôm trước lúc tiến cung… hoàng thượng đã nói muốn lập ta vi trữ đâu.”

“Thật sự?” Mắt Vệ Kích sáng rực lên, nếu Chử Thiệu Lăng nhập chủ Đông cung, đến lúc đó chắc chắn bớt đi không thiếu phân tranh, một năm này Vệ Kích bị những người đó lần lượt hãm hại Chử Thiệu Lăng khiến cho phiền, ước gì Chử Thiệu Lăng nhanh lên trữ vị, Vệ Kích hạ giọng, “Khi nào hạ thánh chỉ?”

Chử Thiệu Lăng nhéo mũi Vệ Kích, cười cười: “Không hạ, điện hạ nhà ngươi từ chối rồi.”

“A?” Vệ Kích sửng sốt, “Điện hạ… vì sao từ chối?”

Chử Thiệu Lăng xoay người tự châm một chén trà, nhấp một ngụm, nói: “Hoàng thượng lấy sắc phong Thái tử làm trao đổi, muốn ta đồng ý để Chử Thiệu Nguyễn hồi cung.”

Vệ Kích kinh hãi: “Như vậy sao được?! Lúc này tiếp Nhị hoàng tử hồi cung… này không khác gì hướng người trong thiên hạ nói Thái tử vị của điện hạ chỉ dùng để đổi đặc xá Nhị hoàng tử trở về…. Điện hạ thân là trưởng tử đích tử, tài đức vẹn toàn, hiện giờ lại có công lớn, phong làm Thái tử cũng là thuận theo thiên mệnh, sao lại có thể dính dáng đến loại để người làm đầu câu chuyện này!”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Này đó hoàng đế tự nhiên rõ ràng, hắn cho rằng ta muốn Thái tử vị đến điên rồi nói gì cũng sẽ đáp ứng đâu, hừ….”

Vệ Kích lại càng tức giận, nhịn không được nói: “Điện hạ từ chối càng tốt, điện hạ là người tôn quý, không thể chịu nhục lớn như vậy, hoàng đế… không nguyện ý sắc phong thì thôi, lần tới nếu có phản quân, thần một người cũng không giết! Yêu như thế nào liền như thế nào đi….”

Chử Thiệu Lăng chịu không được bật cười: “Ngươi cũng sẽ nói như vậy, thôi, hiện giờ ta không để ý tới điều kiện của hoàng đế, người sốt ruột là hắn, Chử Thiệu Nguyễn bị giam lỏng ở Thang Hà cung, Lệ tần bị Thái hậu giam ở tiểu Phật dường, giờ phút này hoàng đế so với ta còn muốn gấp gáp…. Chờ xem ai nhẫn hơn ai đi.”

Chử Thiệu Lăng nhìn Vệ Kích một bộ vì mình không đáng bộ dáng, trong lòng thực thích ý, ôm lấy Vệ Kích cùng ngồi trên tháp quý phi, trầm giọng: “Ở bên ngoài không cho nói như vậy, hiện giờ ngươi vừa được phong tướng quân, bao nhiêu ánh mắt nhìn đâu, không thể sơ suất.”

Vệ Kích gật gật đầu: “Thần hiểu được.” Chỉ là trên mặt buồn bực còn chưa tan, Chử Thiệu Lăng nhìn chỉ cảm thấy buồn cười, Vệ Kích không sẽ dễ dàng tức giận, một khi giận lên lại giống như hài tử, thực thú vị.

Chử Thiệu Lăng nhéo nhéo mặt Vệ Kích trêu đùa hắn, hai người thân thiết hồi lâu mới thôi, Vệ Kích thấp giọng hỏi: “Điện hạ… thần được phong thưởng này, ngày mai có thể hồi phủ một chuyến sao? Cùng người trong nhà nói một tiếng.”

Tuy rằng không thích Vệ Kích hồi phủ, nhưng lúc này còn muốn đem người cấm ở bên cạnh liền có chút bất cận nhân tình, Chử Thiệu Lăng gật đầu đáp ứng, nói: “Ngày mai vừa lúc đại ca ngươi hưu mộc, đi thôi…. Một lát nữa ta khiến Vương Mộ Hàn thu thập một ít thuốc bổ, ngươi đồng thời mang về đến, về sau toàn bộ tặng vật nhân tình lui tới cũng toàn bộ chuyển trở về.”

Tay Chử Thiệu Lăng không biết từ lúc nào đã chen vào trong xiêm y của Vệ Kích, vừa xoa nắn vừa nhẹ giọng trêu ghẹo: “Ta chiếm lấy nhi tử nhà người ta, cũng không thể đem cả đồ vật của nhi tử người ta cũng nuốt a….”

“Điện hạ, lát nữa thần còn muốn đi kiểm tra lệnh bài của thị vệ trong phủ, điện hạ….” Vệ Kích sợ nhất Chử Thiệu Lăng ban ngày ban mặt muốn hắn, vội vàng nhỏ giọng khuyên, “Điện hạ, không phải điện hạ còn phải xem thư chiết sao?”

Chử Thiệu Lăng xoay người đem Vệ Kích đặt trên người, thấp giọng cười: “Vài thứ kia khi nào xem không được, ta cho ngươi hồi phủ một chuyến, chịu ơn của ta lớn như vậy… không phải còn nên báo đáp một phần sao?”

Gian ngoài còn đứng không ít nha hoàn thị lập, chỉ cần bên trong có động tĩnh các nàng đều sẽ nghe thấy, Vệ Kích không dám theo Chử Thiệu Lăng, chỉ phải thấp giọng xin: “Điện hạ… điện hạ lúc này tha thần đi, chờ buổi tối….”

“Chờ buổi tối thế nào?” Chử Thiệu Lăng sủng nịch hôn lên trán Vệ Kích, “Buổi tối sẽ muốn?”

Vệ Kích đỏ bừng mặt, nhỏ giọng la lên: “Thần nói như vậy lúc nào?”

“A…. nguyên lai buổi tối không muốn a, tức là vừa rồi có lệ ta? Thật to gan….” Nói tới quỷ biện, Vệ Kích làm sao là đối thủ của Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng nắm được lý lại càng không tha người, “Gạt ta đâu?”

Vệ Kích bị Chử Thiệu Lăng ép đến cả người mềm nhũn, đầu óc cũng loạn, nghe vậy vội vàng nói: “Thần không dám, vừa rồi thần… thần không phải nói như vậy.” �

“Vậy tức là nguyện ý?” Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng vuốt ve da thịt co dãn của Vệ Kích, thấp giọng, “Nghe lời, cho ta thân một hồi….”

Vệ Kích không còn cách nào, chỉ là lo lắng bọn nha hoàn ở bên ngoài nghe thấy, ôm lấy Chử Thiệu Lăng khó khăn nhẹ giọng cầu xin: “Điện hạ điểm nhẹ, đừng để cho người nghe thấy….”

Chử Thiệu Lăng bị một câu của Vệ Kích triệt để châm lửa, giọng khàn khàn: “Hảo.”

….

Hôm sau Vệ Kích hồi phủ, Vương Mộ Hàn quả nhiên thu thập không ít đồ đi ra, chất đầy hai xe lớn, Vệ Kích nghĩ đến hôm qua Chử Thiệu Lăng trêu đùa, vành tai nóng lên, nhỏ giọng hỏi: “Công công… trong cung ban cho cùng hạ lễ hôm qua cũng không có nhiều như vậy đi?”

Vương Mộ Hàn mỉm cười: “Vương gia nói Vệ đại nhân không thường hồi phủ, lý ra nên đưa nhiều vài thứ hiếu kính lão thái thái cùng thái thái trong phủ.”

Vệ Kích lại càng đỏ mặt, ấp úng: “Tạ điện hạ ân điển.”

Sau khi Vệ Kích hồi phủ đương nhiên lại là một hồi náo nhiệt, vốn Vệ lão thái thái muốn định ngày hảo mở đại yến mời một phan tân khách, Vệ Kích nghe xong vội vàng khuyên nhủ: “Hiện giờ Tam hoàng tử vừa phạm tội, hoàng thượng cũng còn bệnh, quý phủ chúng ta như vậy sẽ khiến người nghị luận.”

Vệ lão thái thái nghĩ nghĩ gật đầu: “Cũng tốt, nhưng cũng phải mời mấy nhà thân thích náo nhiệt đi?”

Vệ Kích gật đầu: “Chỉ cần không quá mức phô trương.”

“Tuổi còn nhỏ sao lão tử ngươi còn biết nội liễm.” Vệ lão thái thái càng cảm thấy vừa lòng, cười nói, “Tất cả đều nghe theo ngươi.”

Khương phu nhân lại hỏi kỹ Vệ Kích vài câu ngày thường ăn ở thế nào, biết mỗi ngày không quá bận rộn mới yên tâm, dặn dò: “Tuy nói tiền đồ quan trọng hơn, cũng không thể quá mức vất vả, ngươi còn nhỏ đâu, nếu bị bệnh gì sẽ không tốt.”

Vệ Kích nhất nhất đáp ứng, mọi người vừa nói chuyện vừa dùng bữa, mãi đến tận giờ Thân, khi Vệ Kích muốn hồi Vương phủ bên ngoài lại có người đến truyền một lát nữa Chử Thiệu Lăng muốn đến thăm công chúa Phức Nghi.

Mọi người vội vàng thu thập thu thập, Vệ lão phu nhân hoảng sợ, vội lôi kéo Vệ Kích hỏi: “Vương gia có nói cho ngươi sẽ đến sao? Đứa nhỏ này, ngươi như thế nào không nói cho chúng ta biết trước, chúng ta cái gì đều không chuẩn bị, làm sao dám để Vương gia vào nhà đâu?”

Trừ bỏ khi Phức Nghi cùng Vệ Chiến đại hôn, Chử Thiệu Lăng chưa từng lại đến Vệ phủ, vả lại tối hôm qua Chử Thiệu Lăng cũng không nói một lời, Vệ Kích cũng không nghĩ đến, lắc đầu nói: “Sợ là lâm thời quyết định, không cần thu thập nhiều, tóm lại là đến thăm công chúa, sợ là đều không đến trong viện bên này.”

Vệ lão phu nhân cũng không dám hàm hồ, vội vội vàng vàng thúc giục mội người thu thập hết một lần, lại đem bàn trà điểm tâm trong phòng đều thay đổi, bất quá mới nửa canh giờ, Chử Thiệu Lăng đã đến rồi, mọi người đi ra ngoài nghênh đón, Chử Thiệu Lăng đến gần nâng dậy Vệ lão thái thái, cười nói: “Lão phu nhân không cần đa lễ, bổn vương tưởng niệm Phức Nghi, đột nhiên đến phủ quấy rầy, là bổn vương thất lễ.”

Vệ lão phu nhân lúc trước cũng đã từng được nghe thanh danh Chử Thiệu Lăng, trăm triệu không nghĩ đến hắn lại là một người hiền lành như vậy, liên tục nói ‘Không dám’, đón Chử Thiệu Lăng vào trong.

Vệ phủ mặc dù không bằng Tần Vương phủ xa hoa tinh xảo, cũng có vài chỗ dùng để ngắm cảnh, Chử Thiệu Lăng một đường đi vào trong một đường bình luận, Vệ lão phu nhân chỉ cảm thấy Chử Thiệu Lăng bình dị gần gũi, cũng nói nhiều lên, nói liên miên lại không nhận người phiền, Chử Thiệu Lăng vừa nhẹ giọng trả lời vừa quay đầu nhìn Vệ Kích, Vệ Kích đang mờ mịt nhìn chính mình, bốn mắt giao nhau, Chử Thiệu Lăng quăng cho Vệ Kích một ánh mắt ra hiệu, Vệ Kích vội vàng cúi đầu làm bộ không phát hiện, Chử Thiệu Lăng cảm thấy buồn cười, theo lão phu nhân vào bên trong.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 686868, h3ob3o và 60 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.