Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 16.11.2016, 10:29
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 484: Văn lão đại giới thiệu công việc

Hôm sau Uyển Tình phải đi lên trấn trên để tìm việc, đi mất một vòng, nhìn thấy chỗ Văn lão đại đang tuyển người. Cô đi vào, cô gái đang lau bàn thấy cô tưởng là cô tới ăn cơm. Cô giải thích rõ lý do đến xong, cô gái trừng mắt nhìn cô và đứa nhỏ trên lưng, sửng sốt một lát, quay đầu tìm Văn lão đại.

Văn lão đại đi ra từ phòng bếp, trên tay cầm theo một con dao, trên con dao còn có vết máu.

Uyển Tình bị sợ hãi xâm lược, đứng không nhúc nhích.

“Chờ một chút.” Văn lão đại nói, lui vào phòng bếp, rửa tay một lát rồi đi ra, hỏi cô, “Cô muốn làm gì?”

“Không phải nơi này của anh đang tuyển người sao?” Uyển Tình yếu ớt hỏi.

Văn lão đại đánh giá cô một lát, hỏi: “Chuyện gì xảy ra?” Từ Trọng mới mất có vài ngày, tiền trợ cấp có mấy chục vạn, chẳng lẽ đều bị vài người già trong nhà họ Từ gia nuốt rồi, không để lại chút gì  cho cô ấy và đứa nhỏ.

Uyển Tình dừng một chút, nói: “Tôi cần công việc, tôi cần tiền! Tôi có thể chịu khổ! Anh hãy tin tưởng tôi!”

Văn lão đại thấy cô không chịu nói, cũng không hỏi lại. Dù sao ở nông thôn cũng không có bí mật, sau khi quay về nghe ngóng sẽ biết. Anh lấy thuốc lá ra, vừa muốn châm lửa, nghĩ tới cô mang theo đứa nhỏ, không thể để đứa nhỏ hít phải khói thuốc lá, lại thả lại.

“Việc ở chỗ này của tôi đều phải tốn sức, cô là một cô gái, lại mang theo đứa nhỏ, làm việc này sẽ rất mệt.”

Uyển Tình vừa nghe, hai mắt nổi lên nước: “Đúng vậy…..Thực xin lỗi.”

Ở trấn trên này dường như chỉ có nhà hàng này mới tuyển nhân viên, những cửa hàng khác đều là tự mình làm việc, sẽ không mời người ngoài. Cô đã đi một vòng rồi, chỉ có nhìn thấy hai nhà hàng tuyển nhân viên, cô và Văn lão đại cũng coi như quen biết, tất nhiên sẽ tới nơi này. Ai biết người ta sẽ không nhận cô. Cô xoay người, lại đến một cửa hàng khác thử một lần, cô phải mau chóng tìm được công việc!

Văn lão đại đột nhiên đi ra ngoài: “Cô đi theo tôi.”

Uyển Tình sửng sốt, vội vàng ôm lấy đứa nhỏ đi theo sau.

Văn lão đại đút hai tay vào túi quần, đi theo ngã tư đường, đi vào một đoạn, đi vào một tiệm may quần áo.

Cửa hàng này là tự may quần áo bán, rất nổi tiếng ở trấn trên. Tiệc mừng trăm ngày của Đinh Đinh Đương Đương, hay tiệc cưới của Từ Trọng và Uyển Tình, là may quần áo ở nơi này.

Chủ của cửa hàng may này là một người phụ nữ, lúc này đang cắt vải với trợ lý, thấy bọn họ tiến vào, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”

Văn lão đại nói: “Tìm em có việc.” Sau đó chỉ về phía cô nói với Uyển Tình, “Đây là Tiếu Tiêu vợ trước của tôi, cô kêu cô ấy là chị Tiếu là được.”

Đây là vợ trước của anh ta? Uyển Tình lặng đi một chút, cung kính gọi: “Chị Tiếu!”

Tiếu Tiêu nhíu lông mi lại: “Chị Tiếu cái gì, nghe qua giống như tiểu thư, không biết còn tưởng rằng em làm chuyện bất chính đâu! Phải kêu là chị Tiếu Tiêu.”

Uyển Tình ấp úng sửa miệng.

Tiếu Tiêu nhìn thoáng qua đứa nhỏ trong lòng cô, quay đầu hỏi Văn lão đại: “Anh muốn tái hôn?”

Văn lão đại thiếu chút nữa bổ nhào: “Đây là vợ của Từ Trọng kia, em không biết?” Tiếu Tiêu cũng đến tham gia tiệc trăm ngày mà.

Tiếu Tiêu hừ nói: “Hóa ra là cô! Em biết anh thấy phụ nữ đẹp là không đi đường được, nhưng người ta mới là quả phụ, anh không thể xuống tay chậm một chút sao?”

Văn lão đại thấy cô nói càng lúc càng khó nghe, đưa tay kéo cô sang bên cạnh, tay cô vung lên: “Đều đã ly hôn, đừng động thủ động cước!”

Văn lão đại dừng tay một chút, làm bộ muốn nhéo cô, sau đó nói: “Cô ấy muốn tìm công việc. Tìm đến chỗ của anh, em nói cô ấy như vậy, có khả năng sao?”

“Con người vô cùng có tiềm lực.” Tiếu Tiêu hừ nói.

“Nếu mệt ngã mất, anh còn phải bỏ tiền thuốc men.” Văn lão đại nói, “Nơi này của em nhiều việc, để cho cô ấy đến chỗ này của em đi. Cửa hàng của em kinh doanh tốt như vậy, nên sớm tuyển người, mỗi ngày chỉ có em và A Sanh, làm sao qua được? Anh cho em biết, em trăm ngàn lần đừng kêu con gái của anh làm việc, bằng không anh sẽ cướp quyền nuôi dưỡng!”

Tiếu Tiêu nói: “Được rồi, vậy chiều nó đi!”

Uyển Tình vừa nghe, không thể tin trừng mắt. Xem thái độ Tiếu Tiêu vừa rồi, cô nghĩ cô ấy sẽ không tuyển cô.

Văn lão đại hạ giọng nói: “Tiền lương em đừng trả thấp quá, anh hoài nghi bên phía nhà họ Từ kia xảy ra chuyện, cô ấy cần tiền dùng gấp, bằng không làm sao có thể ôm đứa nhỏ đi tìm việc?”

Tiếu Tiếu trừng mắt nhìn anh một cái: “Được rồi được rồi, một tháng ba ngàn!”

Cao như vậy? Anh sợ là cô sẽ bóc lột người ta, một tháng chỉ trả 800 là cùng, không ngờ tới cô lại hào phóng như vậy.

“Tốt lắm, em cần làm việc, anh còn việc gì không?” Tiếu Tiêu hỏi.

“Không có việc gì.” Văn lão đại nói, nói với Uyển Tình, “Cô là tốt rồi cũng may là làm nơi này, Tiếu Tiêu là người tốt, nói năng chua ngoa tâm đậu hũ, cô không cần sợ cô ấy!”

Tiêu Tương ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng.

Uyển Tình nói cảm ơn với anh, sau đó nhìn Tiếu Tiêu.

Tiếu Tiêu nhìn cô một lát, nói: “Đằng sau tôi có phòng, cô mang đứa nhỏ vào đó đặt để nó ngủ đi. Bình thường có thể đứa nhỏ ở cửa hàng, bất quá cô phải quản tốt, hơn nữa không thể ảnh hưởng đến công việc. Chỗ này của tôi bao ba bữa cơm, nếu cô có thể làm cơm tốt, tôi và A Sanh không làm quá tốt.”

A Sanh là trợ lý của cô, nghe vậy ủy khuất nhìn cô.

Cô xoa thắt lưng, nói: “Về sau liền dựa vào em dạy cô ấy!”

A Sanh âm thanh thanh thúy: “Tốt.”

Hôm nay Uyển Tình ở đây căn bản không có làm cái gì, đứa nhỏ chưa quen với môi trường, vẫn luôn náo loạn, phần lớn thời gian cô đều ở bên cạnh đứa nhỏ. Đến chạng vạng, A Sanh đi làm cơm tối, cô thật đúng là sợ Tiếu Tiêu kêu bản thân, ngày mai không cần tới.

Thật may, Tiếu Tiêu kêu cô đi ăn cơm, ăn cơm tối xong nói: “Hôm nay cứ như vậy, cô tan tầm trước đi. Ngày mai mang theo đầy đủ đồ của đứa nhỏ, cần làm ở đây cả ngày, đừng để bọn nhỏ khóc suốt.”

Uyển Tình không có việc gì, mang theo đứa nhỏ về nhà. Trong nhà còn loạn thành một đoàn, cô dỗ ngủ đứa nhỏ, sau đó bắt đầu dọn dẹp. Phòng ở bên ngoài hành lang còn có bùn nhão, Uyển Tình nhìn, trong lòng thở dài, hoàn hảo ở chỗ Tiếu Tiêu đã bao ba bữa, bằng không thứ này sao có thể nấu cơm? Chỉ nhóm lửa cũng khó, cô nói không biết thì nên chạy đi đâu tìm, hống chi cần mua gạo, thùng đựng gạo cô đều không có.

Đột nhiên, cô thấy Miểu Miểu từ rừng trúc phía sau đi tới. Phòng của bà nội Từ Nhị, trùng hợp đối diện với rừng trúc, Miểu Miểu vừa đi ra liền nhìn thấy cô, vội vàng chạy tới: “Xảy ra chuyện gì?”

Ngày hôm qua náo loạn lớn như vậy, hàng xóm đều nghe qua một ít, cũng một ít đến xem, cũng biết co chuyện lớn xảy ra. Hôm nay Văn lão đại nghe được, quay về nói với người trong nhà. Miểu Miểu nghe xong, lập tức tìm đến Uyển Tình.

Uyển Tình nói: “Đứa nhỏ không phải là của Từ Trọng.”

Miểu Miểu sửng sốt, dùng sức bỏ tay cô ra, hai mắt không thể tin trừng cô. Đó là người đàn ông cô thích, cô nghĩ người phụ nữ này rất tốt, thành tâm thành ý chúc phúc bọn họ! Kết quả từ Trọng lại chết, Từ Trọng tốt như vậy……không ngờ đứa nhỏ không phải là của Từ Trọng!

Miểu Miểu nhất thời cảm thấy nhìn nhầm cô, xoay người bước đi. Uyển Tình từ khi rời đi chỗ này, cũng chưa gặp lại qua cô.

Uyển Tình ở trong cửa hàng của Tiếu Tiêu, dần dần cảm nhận được Văn lão đại nói như thế___Tiếu Tiêu là người mạnh miệng nhưng lại dễ mềm lòng.

Tiếu Tiêu biết được Uyển Tình đã chuyển ra Từ gia, một tháng còn phải trả ba trăm đồng tiền thuê phòng, vô cùng khó chịu, liền kêu Uyển Tình chuyển tới bên trong. Cô và A Sanh đều ở trên lầu của cửa hàng, mấy phòng ở bên dưới, thật sự rất rộng, dù sao cũng để không, cô cũng không lấy tiền thuê nhà Uyển Tình.

Mỗi tháng Uyển TÌnh phải đưa cho mẹ Tư 1000 đồng, bà nội Từ 300, đứa bé phải ăn phải mặc, còn phải chừa chút tiên dự trữ, cho nên vô cùng tiết kiêm.

Tiếu Tiêu nói lời này, tất nhiên cô đồng ý, tiết kiệm hay không tiết kiệm chỉ là thứ yếu, trong điều kiện thoải mái này, đứa bé nhỏ như thế, ở sẽ tránh sinh bệnh. Ở nhà họ Từ, các gian phòng khác nhau về địa khí, tro bụi, vân vân, cô rất sợ.
Trở về vừa nói với mẹ Tư, mẹ Từ không đồng ý, sợ cô nhân lúc mọi người không chú ý chạy mất. Ba nội Từ cũng không đồng ý - cô không chỗ này, vậy không phải bản thân thiếu 300 đồng thu vào mỗi tháng sao?
Uyển Tình không muốn khắc khẩu với các bà ấy, chỉ có thể tiếp tục ở lại.

Cứ như vậy trôi qua hai năm, mỗi ngày Uyển Tình đều ở trong tiệm Tiếu Tiêu, ngày lễ ngày tết không nghỉ đều đi theo Tiếu Tiêu, cùng một chỗ với A Sanh. Công việc trong tiệm không mệt, cô học xong cách đạp lên máy may, may quần áo, ngẫu nhiên lấy vải Tiếu Tiêu không cần may cho đứa bé bộ đồ mới, tiết kiệm không ít tiền.

Con gái của Tiếu Tiêu và Văn lão đại gọi là Kiêu Kiều, đã lên tiểu học rồi, thường xuyên giúp cô chăm sóc đứa bé. Hiện tại Đinh Đinh Đương Đương sắp ba tuổi ồi, Kiều Kiều con có thể dạy chữ cho chúng biết chữ, lấy sách vở và bút của mình cho bọn chúng chơi đùa.

Uyển Tình không định đưa con đến nhà trẻ. Tiền bạc của nha họ Từ sắp trả xong rồi, sau khi trả xong cô sẽ đi, chờ trở về thành phố A sẽ đưa bọn chúng đi học.

Buổi sáng sớm hôm nay, Uyển Tình mang con đến trong tiệm, Kiều Kiều đang định đi ra khỏi cửa, nói với cô: “Dì, cháu đến chỗ ông nội, để cháu mang em trai và em gái đi chơi đi.”

“Cái này không tốt lắm.” Uyển Tình nói.

“Cô để nó mang đi đi.” Tiếu Tiêu nói: “Hai đứa bé này, càng lớn càng làm ầm ĩ, một lát nữa tôi đi ra ngoài, cô đi theo tôi, một mình A Sanh có thể không trông được bọn chúng.”

Uyển Tình nói: “Vậy được rồi. Kiều Kiều trông bọn chúng cho tốt nhé, không cho phép bọn chúng đi nghịch nước. Bọn chúng không nghe lời, gọi ông nội cháu đánh bọn chúng. Nếu nóng quá, ngàn lần đừng để chúng cởi áo ra, sẽ bị cảm đó!”

“Chúng con nghe rồi.” Đương Đương cong miệng lê. Mẹ thật xấu, lại có thể bảo người khác đánh bọn chúng, chắc chắn là không thương bọn chúng rồi! Hu hu... sau này phải cực kỳ ngoan ngoãn mới được.

“Đúng vậy, con phải nghe lời đấy.” Uyển Tình vuốt một cái lên mũi bé, lại ôm bé một cái.

Đương Đương nhếch miệng cười, ôm lấy cô: “Đương Đương nghe lời, mẹ đừng đánh.”

Đinh Đinh ôm lấy chân cô, đáng thương tội nghiệp nói: “Mẹ, con muốn Uông Uông...”

Uyển Tình thở dài, nói với Đương Đương trước: “Không đánh không đánh!”, lại nói với Đinh Đinh: “Hôm nào mẹ sẽ mua Uông Uông cho con, trước tiên đi chơi với anh chị đã nhé?”

“Mẹ gạt con.” Hốc mắt Đinh Đinh đỏ lên, nước mắt lạch cạch rơi xuống, nắm lấy tay của Kiều Kiều và Đương Đương đi ra ngoài: “Không để ý tới mẹ rồi...”

Uyển Tình không nói gì, dặn dò: “Các con đi cẩn thận nhé!”

Tiếu Tiêu nhìn thoái qua, gọi điện thoại cho Văn lão đại: “Kiều Kiều nói muốn đi đến chỗ ba anh đó, mang theo Đinh Đinh và Đương Đương, anh nhanh chóng đi đưa chúng đi!”

Uyển Tình nói: “Qúa làm phiền mọi người rồi.” Kiều Kiều lớn như vậy, đi đến nhà của mình còn cần người đưa? Đều là vì có Đinh Đinh và Đương Đương, nên mới phiền đến Văn lão đại.

Tiếu Tiêu khoát tay: “Không sao, anh ấy chỉ mong như thế.”

Uyển Tình hiểu ý cười, Văn lão đại muốn tái kết hôn với Tiếu Tiêu, Tiếu Tiêu không đồng ý, vì thế đã ở cùng một chỗ với con gái.

Con đi rồi, người lớn rốt cuộc có thể chuyện tâm làm việc, Uyển Tình chỉnh lại đống vải vụng, cầm lấy mấy khói nhìn nhìn, hỏi Tiếu Tiêu: “Chị Tiếu Tiêu, những đống vải này chị còn cần không?”

Tiếu Tiêu cười hỏi: “Lại muốn lấy làm quần áo cho con em hả?”

Uyển Tình thở dài: “Quần áo em làm sao tốt bằng chị được? Cám ơn chị!”

Tiếu Tiêu thấy cô làm quần áo khó coi, liền tự mình ra tay, làm vài bộ. Uyển Tình cảm thấy, so với mấy cửa hàng quần áo trẻ em, còn tốt hơn nhiều.

“Chị ngứa ngáy tay chân!” Miệng Tiếu Tiêu cứng, lòng mềm hừ một tiếng, thấy cô cầm vài sắc vải lẻ nói: “Cái này làm quấn áo xấu lắm.”

“Không phải làm quần áo, là làm Uông Uông, từ khi Uông Uông chết, Đinh Đinh vẫn chưa thật sự cười.”

Uông Uông là một con chó bị què một chân, có một ngày chạy đến trước cửa nhà cô, cô liền giữ lại. Đinh Đinh cực kỳ thích nó, mỗi ngày đều lấy tay kiểm tra, thân thể nhỏ bé chỉ có chút sức lực cũng phải ôm lấy. Vốn không có đặt tên cho chó, là Đinh Đinh nghe được tiếng nó kêu, bi bô tập nói liền gọi nó là Uông Uông.

Uông Uông cực kỳ ngoan, tuy thiếu chân, nhưng có thể trông nhà, có thể chạy quanh mấy đứa trẻ, đùa chúng vui vẻ, thường đi theo ba mẹ con bọn họ tới trong cửa hàng.

Chỉ là tháng trước, Uông Uông bị bệnh mà chết, Uyển Tình sinh bệnh còn không nỡ uống thuốc, Uông Uông sinh bệnh, bởi vì nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Đinh Đinh, lại còn mang nó đến bác sĩ thú y hai lần, nhưng về sau vẫn không thể cứu được.

Tiếu Tiêu biết Uông Uông, dù sao thường xuyên chạy tới trong cửa hàng, nghe Uyển Tình nói xong, hỏi: “Em muốn làm Uông Uông? Em đến cửa hàng bán thú mua cho bé một con chó búp bê là được mà?”

“Chị nghĩ là em chưa nghĩ đến sao?” Uyển Tình nói: “Tìm khắp nơi rồi, con bé đều không thích.”

Sau khi Uông Uông chết, Đinh Đinh khóc rất nhiều, Uyển Tình rất đau lòng, đã nghĩ mua cho con bé một con. Nhớ lại nuôi chó dễ bị bệnh, nên muốn mua một con búp bê, kết quả búp bê vải đồ chơi con gái nhà người ta hay thích, Đinh Đinh lại liếc một cái cũng không thèm nhìn.

Uyển Tình nhớ lại, vậy thì mang cô đến chỗ bán cho xem. Nhiều loại chó đa dạng màu sắc, Đinh Đinh vừa bắt lấy chân trước, không bị thiếu, liền quay đầu khóc ròng nói với Uyển Tình: “Không phải Uông Uông...”

Uyển Tình buồn bực, đi đâu tìm được một con chó què chân như Uông Uông... Hiện tại nhìn mảnh vải màu sắc này, giống như màu lông của Uông Uông, cô đột nhiên nảy ra ý nghĩ, làm cho con bé đi, 3 chân.

Có ý tưởng, Uyển Tình cũng không thể làm được luôn, dù sao cũng còn công việc. Cô để đống vải sang một bên, bày ra đơn đặt hàng của khách, chuẩn bị vải làm quần áo. Lập tức sắp hết năm, mọi người may quần áo rất nhiều.

Tiếu Tiêu nói: “Em đừng làm cái kia, lấy hai kiện áo bành tô của bà nội Kim ra, chúng ta đưa đến cho bà.”

Gia đình bà nội Kim sinh sống ở trên núi sau lưng nhà họ Từ, là khách quen của cửa hàng này, có thể nói cửa hàng của Tiếu Tiêu, hơn nửa thu nhập đều là từ bà ấy. Uyển Tình cảm thấy bà ấy không đơn giản, hỏi qua Tiếu Tiêu một lần, Tiếu Tiêu nói cứ kiếm tiền là được, cái khác không cần lo.

Uyển Tình nhớ rõ Từ Trọng nói qua Tiếu Tiêu là bà con thân thích của bà nội Kim, nghe cô nói như thế, đoán là cô không muốn nói ra, liền không hỏi lại. ở trong này làm việc hai năm, bà nội Kim đã làm nhiều quần áo, đều là Tiếu Tiếu và A Sanh đưa qua, cô chưa từng đi qua. Hiện giờ nghe nói Tiếu Tiêu muốn dẫn mình đi, cực kỳ nghi ngờ: “Em?”

“Uhm, quan trọng là em đã học được nhiều thứ.”

Uyển Tình sửng sốt một chút, nói: “Chị Tiếu Tiêu, em chuẩn bị hết năm nay sẽ xin nghỉ...”

Tiếu Tiêu sửng sốt nói: “Sao còn muốn qua hết năm, hiện tại đi với chị đi. A Sanh đến đây, phiền phức!”

A Sênh: cô mới phiền phức đấy.

“A...” Uyển Tình vì thế cầm theo áo bành tô, đi theo Tiếu Tiêu vào trong thôn. Lần trước đi vào trong đó, vẫn là Từ Trọng mang cô đi, một đường leo lên, tâm tình hơi chút trầm trọng.



Đã sửa bởi Khách lúc 17.11.2016, 22:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Cyclotron, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, saoxoay
     

Có bài mới 16.11.2016, 10:30
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 485: Giải trí là cái vòng

Mục Thiên Dương xuống xe, cài lại nút áo ở giữa lễ phục, sau đó cúi đầu, đưa tay, một bàn tay trắng muốt đặt vào trong lòng bàn tay của anh, chiếc nhẫn trên tay Lam Bảo Thạch lập tức hấp dẫn những ký giả ở bên ngoài. Mặc dù có bảo vệ và nhân viên phục vụ vây quanh, vẫn có người chen qua chụp ảnh.

Uyển Tình từ trên xe bước xuống, có chút khẩn trương đụng phải Mục Thiên Dương. Mục Thiên Dương ôm eo cô, kéo cô lại bên mình, lại đưa tay ra đỡ Thiên Tuyết.

Lần này ký giả điên cuồng, chen lấn nhau!

Thiên Tuyết vò vò lại tóc bên tai, hoa tai thủy tinh hiện lên một tia quyến rũ. Cô ung dung ưu nhã nói: “Tôi đi trước, hai người quá nổi bật.”

Mục Thiên Dương nghĩ, nơi nào đến phiên bọn họ nổi bật? Còn có đạo diễn, diễn viên đấy. . . . .Đây là tuyên truyền cho điện ảnh, loại dân thường như anh không ai biết, tất nhiên không thể chiếm nhiều phân lượng.

Thời gian diễn viên chính tiến vào sân, tiếng người xem hô lên đinh tai nhức óc, rối rít vì minh tinh mình thích mà kêu gào.

Thiên Tuyết bước vào sân, mọi người ong ong thảo luận: đây là ai? Có phải nhân vật lợi hại nào đó hay không, mướn phòng với Âu Kỳ Thắng ở Hải Nam? Âu Kỳ Thắng bị bắt, chắc chắn sẽ không nâng cô, nếu không cô nhất định thay thế vị trí Trinh Hi!

Phóng viên làm theo:Mẹ kiếp! Mục Thiên Tuyết! Mau chụp! Nhất định cô đại diện anh cô tới đây, đây là nhân vật lớn đó!

Uyển Tình và Mục Thiên Dương vào hội trường, khu người xem cực kì an tĩnh, ở đây đều có sự nghi ngờ về tuấn nam mĩ nữ này là ai, có phải người mới hay không? Chỉ có rất ít người ở đây biết được là tổng giám đốc tập đoàn Mục thị.

Phóng viên: Mẹ kiếp! Dựa vào! Mau chụp mau chụp! Tổng giám đốc Mục đó!!!! Bên cạnh anh là phu nhân của anh phải không? Các người xem tay nắm thật chặt nha, ánh mắt thật dịu dàng, cười thật nhiều. . . . .Tại sao không một mình? Tại sao không thông báo?

Khu người xem có chút tức giận xen lẫn chút hâm mộ, cảm thấy bọn phóng viên điên rồi: sao thời điểm Thôi Trinh Hi tôi đến các người không ra sức chụp như vậy? Đây là người nào?

Phóng viên tức giận: cái bọn người này! Một người tới Trung Quốc cầm gậy xin ăn, có thể so với nơi đầu tư sao? Coi như không có Mục Thiên Dương, còn có đạo diễn chứ, nhân vật chính nữa, chỉ là một người phụ nữ mưu tính mà xem mình như viên ngọc? Không thấy Sở Duy làm cho Bang Nghê Bái đồng ý sao? Kế tiếp Bang Nghê Bái sẽ giận dữ, Thôi Trinh Hi sẽ đi về.

Nghê Bái theo cảnh sát Hải Nam vào phòng Âu Kỳ Thắng liền tìm thấy tiểu minh tinh, hôm nay là lần đầu nhóm này diễn trò đánh cá, lời kịch có mấy câu. Đừng xem chỉ có mấy câu kịch, cô đúng là tài năng năm trước, vừa ra liền đến tảng đá đánh đấm giả bộ, có thể thấy được duy trì khổ sở là dưới ban đầu. Hơn nữa Âu Kỳ Thắng vào tù không có lợi gì đối với cô, mấy tháng gần đây tin tức của cô vẫn rất nhiều, căn bản đã vượt qua Thôi Trinh Hi.

Phóng viên giỏi nhất nghe têngs, hơn nữa có thể trực tiếp nắm giữ tài liệu, đã sớm biết đại diện công ty gắng sức nâng Nghê Bái, cho nên cũng không còn nóng nảy với Thôi Trinh Hi như trước.

Sau khi bắt đầu buổi chiếu thử, chủ yếu là nhà báo phỏng vấn đạo diễn, sau đó diễn viên cùng với mọi người, ra sức quảng bá phim điện ảnh, nói một chút lúc đóng phim có xảy ra chuyện gì không, sau đó các ca sĩ sẽ ra sân khấu hát.

Mục Thiên Dương dẫn Uyển Tình ngồi xuống phía dưới, cho đến nghi thức cuối cùng tiến hành, anh mới lên sân khấu với tư cách người đầu tư. Lúc lên sân khấu, minh tinh chiếm một nửa, một nửa còn lại khán giả cũng không nhận ra, nhưng mình tinh còn phải nhường đường, để cho bọn họ đứng giữa, mình đứng kế bên.

Mục Thiên Dương dĩ nhiên đứng ở trung tâm nhất, anh dắt Uyển Tình, nắm tay cô cùng nhau đi lại.

Mục Thiên Dương thể hiện trước sân khấu, thư ký của anh đã tới, đã sớm cùng người chủ trì chào hỏi, không thể phỏng vấn, cho nên người chủ trì xinh đẹp đứng một bên cười tủm tỉm nói “Đây là nhà đầu tư lớn nhất của phim này – Mục Thiên Dương”, những cái khác cũng không dám nói.

Khán giả giấu một bụng nghi ngờ, còn muốn biết người bên cạnh Mục Thiên Dương là ai, kết quả người ta không nói, mọi người chỉ có thể mắng người chỉ trì một trăm lần ở trong lòng!

Người chủ trì rất buồn rầu: chúng tôi là bất đắc dĩ được không? Các người không cần xem cảnh tượng trước sân khấy, thật ra thì sau sân khấu không có bất cứ cái gì, chính là một công nhân nha. . . . .

Lễ mở màn kết thúc, bắt đầu tiến hành xem phim.

Poster phim không tệ. Khúc cuối, thiếu chút nữa Uyển Tình đã khóc, nói với Mục Thiên Dương:”Anh sẽ kiếm rất nhiều tiền.”

“Có lời nói của em anh an tâm rồi.”

“Ưmh. . . . Nói không chừng cái nhìn của người khác với em khác nhau.”

Mục Thiên Dương cười: “Vậy em còn nói anh sẽ kiếm nhiều tiền?”

Uyển Tình sững sờ, tức giận nói: “Anh đừng trêu chọc em...trong đầu em còn nội dung bộ phim đấy.”

Mục Thiên Dương cười ha ha, người xung quanh đều quay lại hỏi: “Mục tổng sao vậy?”

“Phu nhân tôi nói tôi sẽ kiếm nhiều tiền.”

Trong đôi mắt Uyển Tình còn chứa lệ, thấy mọi người nhìn tới đây, xấu hổ chết rồi. Ai biết mọi người lại nịnh nọt nói: “Cảm ơn lời chúc của Mục phu nhân.”

Uyển Tình nghĩ, quả nhiên có tiền có thể sai khiến ma quỷ.

Cái lễ chiếu mở màn này, đối với toàn thân cô mà nói vẫn còn khá dễ chịu.

Đạo diễn lăn lộn trong giới mấy chục năm, là người quyết định ảnh đế, ảnh hậu, tự nhiên cũng mò mẫm đi lên, mắt nhìn đều rất sâu, Uyển Tình nói chuyện với bọn họ, cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Người mới Nghê Bái rất an tĩnh, đơn giản là một biểu hiện ngoan ngoãn; Thôi Trinh Hi khéo léo, mặc dù trong lòng Uyển Tình có thắc mắc, nhưng người ta cũng không có tới cửa khiêu khích, cũng rất thoải mái.

Làm cho cô hơi không thoải mái, lại là hai minh tinh tầm thường ở giữa kia! Hai người không có thân phận trong sạch, ôm ý nghĩ may mắn, tìm cơ hội làm nũng với Mục Thiên Dương, liếc mắt đưa tình, còn cố ý dựa dẫm vào người Mục Thiên Dương.

Uyển Tình hết sức không thích.

Mục Thiên Dương không vui, nhàn nhạt liếc Sở Duy một cái.

Sở Duy vừa nhìn, vẫn còn may mắn không phải là người trong công ty mình. Nhưng mà anh cũng đi điều tra một chút, xem sau lưng có kim chủ hay không, có thì gọi điện thoại cho kim chủ, giải thích, tự nhiên người ta không nguyện ý làm lớn. Sau đó từ từ, bảng thông báo hai người kia ít đi, hợp đồng ít đi. . . . .Cộng thêm khả năng diễn thối nát, chỉ có thể đi giả mạo vào phim truyền hình --- điện ảnh và phim truyền hình không giống nhau! Hơn nữa diễn viên truyền hình đều muốn đi đóng phim, diễn viên mới đóng phim truyền hình đều bị khi dễ.

Uyển Tình không biết đến khúc sau, chẳng qua lúc đó trở về, Mục Thiên Dương nói về sau không đầu tư vào điện ảnh và truyền hình nữa, cô vui vẻ dễ chịu: “Vậy cũng tốt, tráng cho có người lão luyện dính trên người anh! Anh giữ mình trong sạch, không chịu nổi có chút tâm tư.”

“Được” Mục Thiên Dương gật đầu, “Cho nên anh không bợ đỡ.”

“Ừ, dạy em tiếng Anh.”

Mục Thiên Dương lập tức vui mừng dạy cô tiếng anh. Anh dạy tiếng anh nha, chủ yếu là đối thoại bằng tiếng Anh, làm cho Uyển Tình nửa đêm nằm mơ đều nói tiếng anh.

Trước khi vào học nửa tháng, trong trường học có phát sinh, Uyển Tình trở về làm lại giấy tờ nhập học.

Về thi lại, có một số mục không có trong kì thi cuối kì chính thức, là làm một bài trắc nghiệm nhỏ với thầy giáo, hoặc sắp xếp bài tập, viết luận văn. Giờ học này, chỉ có thể đi tìm thầy giáo, để thầy giáo chỉ cô thi như thế nào.


Đã sửa bởi Khách lúc 17.11.2016, 22:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Hien19776688, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, Tết
     
Có bài mới 17.11.2016, 19:39
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 486: Để cho bà cố nội ôm


Chỗ ở của Kim nãi nãi rất lớn, Uyển Tình đi qua tường bao vào cửa chính, vừa đi vừa nhìn. Phía trước là một cái sân rất lớn, bốn phía có các loại hoa quả, phía sau mới có phòng ở, chỉ có một tầng, nóc nhà bằng ngói lưu ly, vô cùng xinh đẹp.

Sau khi Uyển Tình đi theo Tiếu Tiêu vào, thấy hình dáng bàn ghế trong nhà theo phong cách sổ xưa, phỏng chừng làm làm bằng gỗ lim. Bốn phía cũng được bài trí rất cổ kính, có máy hát, lư hương linh tinh, làm cho người ta nhớ tới Thượng Hải cũ ở trên TV.

Trong phòng có mở điều hòa, rất ấm áp. Uyển Tình và Tiếu Tiêu ngồi một lát, mới có mới có một người phu nhân trung niên đỡ một lão thái thái tóc bạc trắng đi ra. Người phu nhân trung niên ăn mặc bình thường, khí chất bình thường, những ánh mắt lão thái thái lại trong trẻo, đeo một cái kính kiểu cũ, tóc buộc cẩn thận tỉ mỉ, ở sau đầu còn có một cái búi tóc. Bà mặc một cái áo sườn xám màu xanh, bên ngoài có một chiếc áo nhung khoác lên, trên cổ đeo một chuỗi hạt châu.

Uyển Tình nhìn màu sắc kia, nhớ tới bộ Phỉ Thúy ở Đỗ gia, phỏng chừng là giống nhau đi? Xem ra lai lịch của lão thái thái này không bình thường.

Tiếu Tiêu đứng lên cười nói: “Bà nội, đưa quần áo đến cho bà đây.”

Kim nãi nãi cười, nhìn Uyển Tình nói: “Đây là công nhân mới.”

“Đúng vậy.” Tiếu Tiêu gật đầu, nói với Uyển Tình, “Đây là trưởng bối của nhà tôi, cô cũng gọi bà là Kim nãi nãi đi.”

Uyển Tình mỉm cười hô một tiếng.

Kim nãi nãi cười gật đầu: “Mau ngồi đi.”

Sau khi ngồi xuống, Uyển Tình và Tiếu Tiêu lấy áo khoác ngoài ra cho bà xem. Bà vừa liếc mắt một cái, không có thử, lại vừa lòng nói với Tiếu Tiêu: “Quần áo cháu làm ta rất yên tâm! Đang chuẩn bị về nhà ăn lễ mừng năm mới, đúng lúc có thể mặc.”

Tiếu Tiêu hỏi: “Ngày nào bà nội đi?”

Kim nãi nãi vừa muốn nói, bên ngoài đột nhiên có âm thanh truyền đến, bà hỏi: “Sao lại thế này?”

Một người đàn ông mặc áo bảo vệ xuất hiện ở cửa: “Là Kiều Kiều của nhà Tiếu Tiêu, mang theo hai đứa nhỏ hái mai vàng ở bên ngoài.”

Hai đứa nhỏ? Uyển Tình vội vàng đứng lên.

“Đừng nóng vội.” Tiếu Tiêu giữ chặt cô, quay đầu nói với Kim nãi nãi, “Bà nội, cháu ra ngoài nhìn xem.”

“Cháu xem cái gì? Cháu lại sẽ mắng Kiều Kiều cho xem!” Kim nãi nãi giận giữ nói, nói với người đàn ông đứng ở cửa, “Mau đưa những đứa trẻ đó vào đây!”

Một lát sau, Kiều Kiều và Đinh Đinh Đang Đang đi tới. Kiều Kiều sợ hãi liếc mắt nhìn Tiếu Tiêu một cái, ngượng ngùng cười, chậm rãi đi tới. Đinh Đinh Đang Đang nhìn thấy Uyển Tình, hai đứa chạy tới, bổ nhào vào người cô: “Mẹ___”

“Hai đứa lại làm chuyện xấu?” Uyển Tình lo lăng hỏi, thấy trên người bọn chúng có bùn, sợ dơ sô pha của Kim nãi nãi, vội vàng đẩy bọn chúng ra, cũng không dám đặt xuống, sợ bùn đất rụng xuống trên thảm. Cô bất đắc dĩ hỏi: “Hai đứa như thế nào biến thành như vậy?”

Đinh Đinh nháy con ngươi sáng trong như ngọc, đặt một cành mai vàng lên trên tay cô: “Hoa hoa……Thơm quá, là chị hái.”

Uyển Tình ôm bé vào trong lòng, một bàn tay ôm Đang Đang, xấu hổ nhìn người trong phòng.

Tay Tiếu Tiêu gõ gõ đầu Kiều Kiều: “Ai kêu con tới hai mai vàng?”

Kiều Kiều chu miệng: “Con là con của mẹ, mẹ lại không bênh con……”

Kim nãi nãi cười nói: “Đừng trách con bé, trước đây ta cũng rất thích tới nhà người khác hái hoa.”

Tiếu Tiêu nói: “Bà nội, bà lại chiều nó.”

Kiều Kiều cười, đi qua ôm cánh tay của Kim nãi nãi: “Kỳ thật là con nhớ bà cố nội.”

Kim nãi nãi giơ tay nhéo nhéo mũi bé: “Nói ngọt!” Sau đó quay đầu, hai mắt nhìn chằm chằm không chuyển mắt khỏi Đinh Đinh.

Mọi người biết, tâm bệnh của bà lại tái phát.

Kim nãi nãi kích động hỏi Uyển Tình: “Đây là con gái của cô? Bao nhiêu tuổi?”

“Hai tuổi rưỡi.”

Kim nãi nãi run rẩy vươn tay: “Cho ta ôm được không?”

Uyển Tình sửng sốt, cúi đầu nhìn Đinh Đinh: “Đó là Kim nãi nãi……..Ách, bà nội Kim…..” Xưng hô như thế nào.

Kim nãi nãi đã bị Đinh Đinh hấp dẫn, không chú ý đến rối rắm của cô, nói với Đinh Đinh: “Để cho bà cố nội ôm được không?”

Đinh Đinh quay đầu, mở mắt to nhìn bà, lại quay đầu nhìn Uyển Tình. Uyển Tình gật đầu, bé mới đi qua, vươn tay lên ôm một chút. Thân mình của bé thấp bé, chỉ có thể ôm lấy đầu gối, làm bộ dáng mà thôi. Vừa muốn thối lui, Kim nãi nãi một phen ôm lấy cô: “Ôi! Con bé thật khá! Nhìn xem lòng ta đều mềm!”

Đinh Đinh có điểm không thói quen, cả người nhéo xoay, kết quả phát hiện trên người bà có cỗ mùi, nhịn không được xúm lại ngửi nhiều một chút.

Thật thoải mái.

Đinh Đinh ngẩng đầu, nhìn thấy Kim nãi nãi cười từ ái, hoàn toàn bất đồng với hai người bà nội ở Từ gia kia, nhất thời an lòng, có chút ngạc nhiên có chút thích tựa vào trên người bà.

Kim nãi nãi thấy bé như vậy, biết bé thích mình, vui vô cùng, ôm bé đặt lên ghế sô pha. Người phu nhân trung niên bên cạnh thấy, giơ tay ra giúp bà. Bà ôm Đinh Đinh, nhìn Đang Đang hỏi: “Đứa bé này? Cũng là con của cô?”

“Vân, là song sinh.” Uyển Tình trả lời.

Kim nãi nãi liếc mắt nhìn cô một cái, cực kỳ hâm mộ nói: “Bé trai cũng lại đây, để cho bà cố nội ôm.”

Đang Đang có chút không muốn, bất quá thấy em gái bị bà “Kèm hai bên”, việc đáng làm thì phải làm liền đi qua, thầm nghĩ nếu bà dám ức hiếp em gái, bé liền khiến cho bà đẹp mắt. Đi đến trước mặt, không cho người ôm, tự bé trèo lên.

Uyển Tình hắc tuyến, hai đứa nhỏ này vì sao không khách khí như vậy?

Kim nãi nãi thấy hai bé đều thân cận bản thân, vô cùng vui mừng, nói với người phụ nữ trung niên ở đối diện: “Trong nhà có đồ ăn vặt không? Mau mang ra cho đứa nhỏ ăn.”

Uyển Tình cảm thấy ngượng ngùng, tưởng ngăn cản, Tiếu Tiêu giành nói trước: “Bà nội của chúng ta không có sức chống cự đối với trẻ em, đặt biệt là bé gái, vừa thấy liền không đi đường được.”

Kim nãi nãi trừng mắt nhìn cô một cái: “Phải! Lúc cháu còn nhỏ, ta thấy cháu liền không đi được.”

Tiếu Tiêu cười: “May mắn trước đây cháu gặp được bà!” Cô là cô nhi, nếu không có Kim nãi nãi thu nuôi, nào có thoải mái như ngày hôm nay?

Một lát sau, người phụ nữ trung niên bưng một mâm bánh bích quy tới, nói: “Ăn cái này không bị tổn thương nha.”

Kim nãi nãi cầm một cái đưa cho Đang Đang, tự tay đút cho Đinh Đinh, nói với Kiều Kiều: “Cháu lớn rồi, tự mình ăn nha.”

Kiều Kiều cười: “Cháu biết cháu lớn không được ưa thích, bà nội cố ôm em trai em gái đi.” Sau đó đi lấy bánh bích quy ăn.

Tiếu Tiêu muốn trừng bé. Nha đầu kia có biết mình đang nói chuyện với ai hay không? Bà cố nội này cũng không phải bà nội bình thường!

Kim nãi nãi cười rỗ lên, hiển nhiên rất thích Kiều Kiều. Bà hỏi Uyển Tình: “Tên đứa bé là gì?”

“Đinh Đinh, Đang Đang…….” Uyển Tình nói xong, mặt cứng đờ, này tên gọi có nghĩa gì?

“Đây là nhũ danh sao?” Kim nãi nãi ngạc nhiên hỏi, “Đinh Đinh Đang Đang, cái tên này khi gọi lên nghe được, rất thanh thúy.”

Uyển Tình xấu hổ cười: “Tôi cảm thấy kêu rất đáng yêu.”

“Rất đáng yêu.” Kim nãi nãi nói, “Bộ dạng càng đáng yêu, rất xứng với cái tên đáng yêu này!”

Kim nãi nãi ôm Đinh Đinh không chịu buông tay, giữ bọn người Uyển Tình lại ăn cơm trưa. Ăn cơm trưa xong, Uyển Tình nói với Tiếu Tiêu: “Trong cửa hàng có một người……”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, saoxoay
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: butimitu, Cocacola2310, holy1091, lili_nguyen, mythhuynh, nguyenmylinh, Quỳnh Hương**, Thanhngan25@@, Vananh95195, Việt Đan và 459 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.