Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 14.11.2016, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 95 Mì cầu vồng

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

“Tam cô nương không thoải mái?” Đại phu nhân Tưởng thị nghe vậy lông mày nhăn lại, “Chẳng phải vẫn bị bệnh sao?”

Bất luận thế nào tầng cửa sổ này cũng không dễ chọc thủng.

Trong lòng Lưu ma ma biết rõ, nói: “Có thể mấy hôm nay bệnh nặng hơn, nghe Lan Hương nói cơm cũng không động.”

Nói đến đây thần sắc có chút kì lạ: “Tam cô nương nói …. Có chút buồn nôn.”

Tưởng thị căng thẳng trong lòng, chợt nghĩ đến một khả năng.

Vốn cũng không đến nỗi _____

Thật thận trọng, cũng không dám mời đại phu, chỉ sai một ma ma thân tín của bà đi.

Ma ma này là Tưởng thị mang từ nhà mẹ đẻ đến.

Lúc ấy bà lấy chồng xa ở kinh thành, mẫu thân sợ bà ăn thiệt, liền chọn một người như vậy.

Ma ma này biết một chút y thuật, đặc biệt là phụ khoa, năm đó thì hiểu một chút, thoáng một cái hơn hai mươi năm trôi qua, thật lòng mà nói cũng không kém đại phu bình thường.

“Hoa ma ma, cần phải nhìn cẩn thận.” Tưởng thị cẩn thận dặn dò.

“Phu nhân yên tâm, lão nô mặc dù họ Hoa, ánh mắt vẫn chưa có hoa đâu.” Hoa ma ma đã ngoài năm mươi nhưng đầu tóc vẫn đen nhánh, lộ ra vẻ trẻ tuổi, tinh thần không tệ.

Tưởng thị lúc này mới đi ra ngoài tiếp tục thu xếp, mắt thấy Chân Nghiên lên kiệu hoa rời Bá phủ, lúc này mới thừa lúc rảnh rỗi qua thăm Tam cô nương, hỏi Hoa ma ma.

“Hoa ma ma, thế nào?”

Trên mặt Hoa ma ma không có biểu tình gì nhưng sâu trong đáy mắt lại hiện lên vẻ khinh thường: “Phu nhân, Tam cô nương _____ sợ rằng đã có tin vui.”

“Đúng là hạ tiện!” Tưởng thị giận dữ, sắc mặt xanh mét.

Hoa ma ma bất động thanh sắc đứng sang một bên, cũng không nói nhiều.

Tưởng thị suy nghĩ cẩn thận.

Tam cô nương là cố ý cho bà biết!

Đúng rồi, trong bụng Tam cô nương nếu quả thật là cốt nhục của vị quý nhân kia, Bá phủ có lá gan lớn hơn nữa cũng không dám tự mình làm chủ, chung quy vẫn phải bẩm việc này cho bên kia định đoạt.

Lục hoàng tử cho đến giờ cũng chỉ có một ấu nữ.

Tiểu chân này (đồ đĩ) đánh chủ ý thật hay!

Khó trách không có sợ hãi!

Nàng ta đoán chừng thiên gia coi trọng nam đinh muốn Lục hoàng tử sớm cưới nàng vào cửa sao?

Tưởng thị âm thầm nhổ một ngụm.

Thật là đồ không biết xấu hổ, bên này kiệu hoa của Nhị cô nương còn chưa đi đâu, hôn sự của nàng còn chưa dứt khoát thối hôn, đã chờ không kịp rồi!

Quả là thứ do vợ bé không lên được mặt bàn!

Tưởng thị nghĩ đến đây ngược lại bật cười.

“Điêu Lan, chờ Thế tử hết bận, mời thế tử đến chỗ ta một chuyến.”

Trời đã tối, phủ Kiến An bá vẫn đốt đèn sáng rỡ, chỉ có Tạ Yên các đã tắt đèn, Chân Tĩnh mặc một chiếc váy màu đỏ ngồi trong bóng tối sâu kín cười.

Cũng không biết mẫu thân đại nhân biết chuyện này rồi sẽ có vẻ mặt gì đây?

Lan Hương đi vào, yên lặng không tiếng động đốt nến. Gạt gạt bấc đèn.

Thấy nàng muốn ra ngoài, Chân Tĩnh nhướn mi: “Lan Hương, thế nào, ngươi sợ?”

“Không…….” Lan Hương có chút mất tự nhiên trả lời, chân đang run lẩy bẩy.

Nàng thật không hiểu sao vị Tam cô nương này lại to gan vậy.

Nàng, một cô nương chưa xuất giá lại có thai!

Phu nhân nhất định sẽ không tha cho cô nương mà thân là thiếp thân nha hoàn mình____

Lan Hương càng nghĩ, sắc mặt càng trắng.

Chân Tĩnh khẽ cười: “Ngươi sợ cái gì, ta còn chưa sợ nữa.”

Lan Hương mím môi không lên tiếng, sắp khóc rồi.

Thầm nghĩ ngươi là một cô nương khuê tú, làm ra chuyện bực này còn không biết xấu hổ, tuy nàng chỉ là một nha hoàn mệnh tiện, cố gắng mà sống.

“Lan Hương, ngươi cứ an tâm làm việc đi, sau này tự có chỗ tốt cho ngươi.” Chân Tĩnh không tự chủ vuốt ve bụng.

Mặc dù nàng không thể đường đường chính chính ngồi kiệu tám người khiêng xuất giá nhưng con trai của nàng sẽ có thân phận cao quý hơn con của tất cả các tỷ muội!

Thế tử Chân Kiến Văn ngày hôm nay tiếp khách cũng cảm thấy mệt mỏi, nếu là ngày thường tất nhiên sẽ đến chỗ Lam di nương để nàng xoa bóp cho, có thể tưởng tượng chuyện thối hôn với Hàn Chí Viễn đã chọc vào hỏa khí, muốn đến ngủ ở thư phòng.

Nghe nói Tưởng thị gọi ông, tuy có chút buồn bực nhưng vẫn đứng dậy đi qua.

“Thế tử đã đi ngủ rồi?” Tưởng thị hỏi.

Từ lúc Chân Tĩnh chọc họa, lòng yêu thích của Thế tử với Lam di nương cũng phai nhạt, bà có thể nhận ra nhưng bà cũng biết số lần Thế tử qua bên kia cũng không ít.

Ha ha, đây chính là nam nhân, chỉ sợ biết rõ nữ tử này thô tục, bỉ lậu, thân phận đê tiện nhưng chỉ cần có nhan sắc là hết lòng sủng ái.

“Phu nhân gọi ta có chuyện quan trọng sao?” Chân Kiến Văn cười hỏi.

Ông rất kính trọng Tưởng thị, đặc biệt hiện tại đã lớn tuổi lại càng phát giác có một đương gia phu nhân có kiến thức là việc cỡ nào trọng yếu.

“Là chuyện của Tĩnh Nhi.” Sắc mặt Tưởng thị rất ôn hòa.

“Tĩnh Nhi?” Chân Kiến Văn nhíu lông mày, “Làm sao, nó lại gây chuyện gì rồi? Chẳng phải nó đang ở trong phòng sao?”

Thấy Tưởng thị có chút chần chờ, giận tái mặt: “Chẳng nhẽ hôm nay đám nô tài không có trông coi tốt, để nó ra ngoài?”

Nói tới đây trong lòng trầm xuống.

Hôm nay ông đã từ hôn Hàn Chí Viễn, nhưng không muốn trở mặt.

Trữ khi bạch tu công, mạc khi thiếu niên cùng *, huống chi còn là thiếu niên thấy rõ tiền đồ.

*: Thà coi thường ông già tóc bạc chứ không nên xem thường người trẻ tuổi lúc khốn khó bởi vì người thiến niên có tiền đồ không thể lường trước được.

Nếu Chân Tĩnh hồ loạn lung tung gây ra tiếng gió gì, đối phương biết nàng không bệnh, vậy thì kết thù rồi!

Đồ nghiệt chướng này!

Chân Kiến Văn thầm mắng một tiếng, có chút tức giận: “Tưởng thị, không phải nói bà cho người trông coi cẩn thận sao?”

Trong lòng Tưởng thị cười lạnh một tiếng.

Chỉ có chút không như ý đã từ phu nhân biến thành Tưởng thị rồi!

“Trông Tĩnh Nhi là Lưu ma ma do Lão phu nhân phái đến, dĩ nhiên cực kì thỏa đáng.” Tưởng thị nhìn Chân Kiến Văn một cái: “Là Tĩnh Nhi….. có tin vui!”

“Cái gì!” Chân Kiến Văn đầu tiên là kinh hãi, dần dần trong mắt có tia sáng.

Lục hoàng tử hiện còn chưa có chính phi, trong phủ tuy có hai trắc phi, cơ thiếp vô số cũng chỉ có một nữ nhi, nếu Tĩnh Nhi có thể sinh hạ lân nhi____

Tưởng thị âm thầm cười lạnh, quả nhiên là cha con, cái này cũng nghĩ giống nhau.

“Phu nhân có ý tứ gì?”

Tưởng thị cười nhạt: “Thiếp thân nào dám có ý gì, chuyện lớn như vậy tất nhiên phải báo cho bên kia một tiếng. Chuyện này là muốn Thế tử ra mặt đây.”

Thấy Tưởng thị không phản đối sự hài lòng của Chân Kiến Văn đối với Tưởng thị lại tăng một tầng, gật đầu lia lịa: “Tốt, sáng mai ta liền đi.”

“Vẫn phải chờ sau khi Nhị nha đầu lại mặt ngày thứ ba đã.” Tưởng thị nhắc nhở.

“Đúng, đúng, đừng vội vui vẻ.” Chân Kiến Văn đã tỉnh hồn lại.

Ba ngày thoáng cái đã qua, trong đôi mắt mong mỏi ngóng chờ của Chân Diệu Chân Nghiên dẫn Mạnh Nguyên Niên về quê trữ (về nhà mẹ đẻ).

Chân Diệu tỉ mỉ nhìn Chân Nghiên.

Chỉ ba ngày không thấy mà Chân Nghiên trông đã khác. Lông mày, khóe mắt, nụ cười đều mang theo vẻ lười biếng, nhiều thêm vẻ mê người.

Chân Diệu cúi đầu cười.

Sắc mặt Chân Nghiên ửng hồng, xấu hổ đánh nàng một cái: “Muội rồi sẽ có ngày này.”

“Nhị tỷ, muội không nói cái gì nha.”

Cả khuôn mặt Chân Nghiên đều đỏ ửng.

Ôn thị thấy vậy âm thầm cao hứng, vẫn giục Chân Diệu ra ngoài: “Diệu Nhi, không phải nói muốn đích thân làm điểm tâm cho nhị tỷ con ăn sao, còn không mau đi đi.”

Chờ Chân Diệu đi rồi, lôi kéo Chân Nghiên hỏi: “Nghiên Nhi, cô gia đối xử với con thế nào?”

Chân Nghiên gật gật đầu.

“Mẹ thấy bộ dáng cô gia cũng là văn tư hữu lễ, rốt cuộc vẫn là người xuất thân thư gia, Nghiên Nhi, con làm việc vốn trầm ổn, tương lai sinh một đứa con trai coi như hoàn toàn vững bước.”

“Con biết, mẹ.” Chân Nghiên nhớ tới Cố Duyên Niên, cúi thấp đầu.

Người đọc sách đúng là khác, trước khi nàng gả đến đã đuổi hết đám thông phòng, mấy ngày nay Mạnh Duyên Niên đều quấn lấy nàng…..

Chân Nghiên nhớ lại, khuôn mặt nóng lên, không dám nghĩ tiếp.

“Cha mẹ chồng con thế nào?”

“Cha chồng không nói nhiều lắm, gặp mặt cũng ít, mẹ chồng đối với con rất khách khí.” Chân Nghiên không tính nói nhiều về trưởng bối.

Nhà chồng không thể so với nhà mình, chỉ cần cha mẹ chồng hiểu lễ, nàng tự tin có thể khiến bọn họ vui vẻ.

Chân Diệu bưng một khay đi vào: “Nhị tỷ, hôm nay có chút hanh khô, biết tỷ sợ nóng, muội làm chút mì sợi.”

Chân Nghiên cười khúc khích: “May mà tỷ phu muội không có cùng ăn với chúng ta, nếu không lại chê cười Tứ muội bủn xỉn, dùng mì chiêu đãi ta.”

Chân Diệu bĩu môi: “Đó là Nhị tỷ phu không có lộc ăn, mới mấy ngày mà tỷ đã mở miệng một tiếng tỷ phu muội rồi, sợ muội không biết tỷ phu của mình vậy.”

Vừa nói vừa đặt khay xuống. Hai người Ôn thị nhìn thì thất kinh.

Chỉ thấy trên khay bày bốn bát sứ trắng, bên trong mỗi bát đều có màu sắc khác nhau, có tám màu, đỏ, hồng, lục, chanh….

Nhìn đẹp không thốt lên lời!

“Đây, đây là làm thế nào?” Ôn thị không nhịn được hỏi.

Chân Diệu liền cười: “Mẹ, Nhị tỷ, hai người nếm thử đi, mỗi màu sắc mùi vị đều khác nhau đó.”

Ôn thị nếm thử một miếng màu lục: “Đây, đây là vị rau chân vịt.”

“Màu hồng ta ăn có vị chua chua, trơn nhẵn, thanh sảng nhưng không biết làm từ gì.” Chân Nghiên cũng giật mình vì tâm tư tinh xảo của Chân Diệu.

Chân Diệu liếc nàng một cái: “Dù sao Tứ muội của tỷ cũng rất hẹp hòi, mới không nói cho tỷ biết nó làm từ gì đâu.”

“Muội, cái nha đầu thích mang thù này!” Chân Nghiên vươn tay véo nàng một cái.

Ôn thị không nhịn được nói: “Bên kia cũng khai tiệc rồi, Diệu Nhi, không bằng chuẩn bị chút mì mang qua?”

Lúc này là buổi trưa, theo lý thì không cần ăn cơm nhưng ngày lại mặt tân nương muốn về nhà chồng trước khi trời tối, liền chuyển bữa tiệc này sang buổi trưa.

“Chỉ cần Nhị tỷ đừng chê con bạc đãi Nhị tỷ phu là được.” Chân Diệu cười híp mắt nói.

Hôm nay tới ngày lại đều là những người thân thiết, tân khách nam nữ cộng với chủ nhà cũng chỉ có bốn bàn, liền thiết ở trong khách sảnh, cũng không dùng bình phong ngăn cách, thuận tiện nhận thức.

Chân Diệu đỡ Chân Nghiên ra ngoài, một bàn cười nói náo nhiệt kia liền nhìn sang.

Chân Nghiên đỏ mặt đi đến bàn lão phu nhân, Chân Diệu cũng không nhìn nhiều.

Tưởng Thần thở dài trong bụng, buồn bực nhấp một ngụm rượu.

“Thần biểu đệ, lại có tâm sự sao?” Chân Hoán vỗ vỗ bả vai hắn.

Tưởng Thần giật mình, thiếu chút nữa làm đổ ly rượu, vội lắc đầu: “Không có, chỉ là nghĩ tới Quốc Tử Giám sắp mở khóa rồi, cũng không biết các tiên sinh có nghiêm khắc không.”

“Học vấn của Thần biểu đệ tốt như vậy còn lo lắng cái này? Vậy thì vi huynh chẳng phải đến cơm cũng ăn không vô rồi.” Chân Hoán trêu ghẹo nói.

Đang cười cười nói nói, chỉ thấy hai nha hoàn bưng mỗi người một khay lớn tới đây, khom lưng mở khay ra, bên trên bày tám chén nhỏ, vừa vặn có tám loại mì với màu sắc khác nhau, một bàn tám người có thể chọn hai màu.

“Cái này làm thế nào?” Chồng của Đại cô nương Chân Ninh không nhịn được hỏi.

Thân là con trai lớn của Trưởng Công chúa, sơn hào hải vị gì còn chưa từng ăn qua nhưng loại mì kỳ lạ trước mặt cũng chưa từng ăn.

Những người khác cũng bắt đầu hỏi theo.

Tưởng Thần không tự chủ được nhìn về phía Chân Diệu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 14.11.2016, 20:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 96 Quyết định của Lục hoàng tử

Chân Diệu đang ngồi cạnh Chân Nghiên, vùi đầu ăn vui vẻ, căn bản không có nhìn sang bên này một cái.

Tưởng Thần thu hồi ánh mắt, đưa tay lấy một bát mì màu hồng trước mặt, vừa vặn là màu quần áo hôm nay Chân Diệu mặc.

“Thần biểu đệ, khi nào thì đệ đã học được tiên hạ thủ vi cường rồi?” Chân Hoán cười trêu nói.

Tưởng Thần nhìn bát mì Chân Diệu cầm, hoàn toàn là động tác theo bản năng, Chân Hoán nói vậy, nhất thời lúng túng.

May là nha hoàn bưng mì nói: “Đây là Tứ cô nương nhà nô tỳ cố ý làm cho Nhị cô nương ăn, làm như thế nào sợ rằng đầu bếp trong phủ cũng không biết, nhưng mà mì này có một cái tên trí nhã (lịch sự, tao nhã), gọi là mì cầu vồng.

Một nha hoàn khác sáng suốt dí dỏm cười nói: “Cho nên Tưởng công tử tiên hạ thủ vi cường là đúng rồi, mì này mỗi màu có một mùi vị riêng, một người lại chỉ có thể chọn hai màu sắc đó.”

Tất cả mọi người cười lên.

Hàn Khánh Vũ nhìn thoáng qua Chân Diệu bên kia.

Vị Tứ di muội này hình như hơi khác A Ninh nói.

Một bữa cơm ăn vui vẻ, náo nhiệt, do Chân Diệu làm mì cầu vồng lại càng thêm mấy phần thú vị, đến cả Lão bá gia cả ngày chỉ lẩm bẩm A Quý cũng ăn một bát, nhìn tinh thần tốt lên nhiều, nói nhảm cũng ít đi, Lão phu nhân âm thầm hài lòng.

Nếu không thì sau này ngày ngày để Tứ nha đầu làm mì cầu vồng cho lão khốn kiếp kia là được rồi.

Nghĩ tới Lão bá gia, Lão phu nhân liền đau răng.

Đi theo hạng người hồ nháo như vậy đã nhiều năm, nói ra tình cảm vợ chồng cũng chẳng bao nhiêu, bà chỉ mong một nhà được an nhạc, Bá phủ đừng lụi bại, con cháu có một người khá giỏi xuất đầu là được rồi.

Nhìn vẻ mặt e thẹn của Chân Nghiên, còn có mấy cháu gái như nụ hoa, Lão phu nhân âm thầm gật đầu.

Một ngày cứ vậy trôi qua.

Thế tử Kiến An bá kiềm chế mấy ngày, rốt cuộc tìm được cơ hội đưa thư cho bên Lục hoàng tử.

Lục hoàng tử nhìn nội dung trong thư, con ngươi hẹp dài nheo lại, cười một tiếng, sóng mắt lóe lóe, phong hoa lưu thải không nói lên lời.

“Chủ tử, người của Thế tử Kiến An bá còn đang chờ người trả lời, người xem ____”

“Cầm bút lại đây.” Lục hoàng tử cười đến quang hoa rực rỡ.

Trong đầu hiện lên một cô gái khiếp nhược, bộ dáng yên tĩnh, thì cười lạnh một tiếng.

Thật không biết nói gì, rốt cuộc nàng hay phủ Kiến An bá lại cho rằng một hoàng tử như hắn sẽ cho một nghiệt chủng huyết mạch không rõ được sinh hạ đây?

Chỉ có một ấu nữ…… ha ha thật cho rằng hắn muốn con trai đến điên rồi sao?

Cho dù nàng đã tiến phủ, đứa bé này hắn cũng không muốn!

Con trai hắn có thể không do chính phi sinh nhưng tuyệt đối không thể từ bụng một nữ tử vô môi cẩu hợp (tằng tịu bất chính) chui ra được!

Gã sai vặt nhận lấy bức thư lục hoàng tử viết, đi ra ngoài đưa cho người đang chờ: “Đây là câu trả lời của chủ tử ta.”

Vừa nói vừa nhét vào một đĩnh bạc: “Đây là chủ tử ta thưởng cho ngươi.”

Sau khi gã sai vặt mừng rỡ, cuống quýt tạ ơn, trở về phủ Kiến An bá trực tiếp đi gặp Thế tử Chân Kiến Văn.

“Lục hoàng tử hồi âm rồi?” Chân Kiến Văn thấy gã sai vui vẻ nhướn mày, trong lòng hoan hỉ.

Gã sai vặt gật đầu lia lịa: “Hồi rồi, còn thưởng cho tiểu nhân một đĩnh bạc.”

Mặc dù hắn không biết Thế tử truyền tin gì, nhưng nếu đối phương đã hồi âm, lại còn khen thưởng xem ra chuyện lần này rất không tệ.

Chân Kiến Văn cũng cho là vậy, mở thư ra đọc, thiếu chút nữa cho là mình nhìn nhầm rồi.

Phía trên viết rất rõ ràng, hài tử không thể giữ lại, người hai tháng sau sẽ tiến phủ.

Tay Chân Kiến Văn run lên, thư rơi xuống đất.

Điều này sao có thể!

Gã sai vặt vội cúi người nhặt lên.

Chân Kiến Văn nhấc chân đạp gã sai vặt một cái: “Ai cho ngươi chạm vào, cút ngay đi!”

Chờ gã sai vặt cút ra ngoài, Chân Kiến Văn càng lúc càng phiền não, nhấc chân đi đến chỗ Đại phu nhân Tưởng thị.

“Thế tử hôm nay không đến nha môn à?” Tưởng thị biết còn cố ý hỏi.

Chân Kiến Văn nhẫn, lại nhẫn nhưng vẫn đưa thư cho Tưởng thị: “Tưởng thị, bà xem một chút, đây là Lục hoàng tử hồi đáp.”

Tưởng thị liếc mắt nhìn, trong lòng vui vẻ.

Rốt cuộc là hoàng tử.

Chân Kiến Văn còn chưa tiếp nhận được sự thực này: “Nếu Lục hoàng tử không để ý đến tục lễ, chấp nhận Tĩnh Nhi, sao ngài ấy lại, ngài ấy lại……”

Tưởng thị giễu cợt trong lòng.

Thế tử cho rằng sức quyến rũ của nữ nhi hắn thật lớn, mê hoặc Lục hoàng tử đến thần hồn điên đảo sao?

Không để ý tục lễ, có thể là kìm lòng không đậu, còn có một khả năng lớn hơn đó là đưa tới cửa, cho không cũng không cần, không phải sao?

Nếu là giả thiết phía sau, sao Lục hoàng tử sao cần đứa bé này?

Thật cho rằng đó là bảo bối vàng sao?

Tưởng thị không hiểu, Thế tử ngày thường nhìn cũng coi như khôn khéo, tại sao gặp phải chuyện của Tam nha đầu lại không rõ đây?

Đã sớm dự liệu được kết quả này, Tưởng thị không tiếng động cười cười.

“Vậy phu nhân thấy chuyện này nên làm thế nào?”

“Thế tử, ngài hồ đồ rồi sao, chuyện này tất nhiên là Lục hoàng tử nói thế nào Bá phủ chúng ra liền làm thế đó, nếu không còn có sự lựa chọn nào khác sao?”Tưởng thị rốt cuộc thống thống khoái khoái nói những lời này.

Một thứ nữ cũng muốn giẫm lên đầu con gái bà sao?

Ha ha.

Chân Kiến Văn cuối cùng cũng nhận rõ sự thật này: “Vậy thì nhờ phu nhân xử lý chuyện này.”

Tưởng thị lắc đầu: “Thế tử, chuyện này nếu là do thiếp thân làm sợ rằng Tĩnh Nhi sẽ hận thiếp thân cả đời.”

Chân Kiến Văn trầm mặc một lát rồi nói: “Vậy để ta đi an bài đi.”

Tạ Yên các.

Chân Tĩnh tựa trên tháp tính toán thời gian.

Chân Nghiên lại mặt cũng đã được vài ngày, theo lý thuyết đã đến lúc rồi.

Lát sau Lan Hương đi vào: “Cô nương, Lâm ma ma mời ngài qua Minh Hoa Uyển.”

Chân Tĩnh cười: “Ta sửa sang lại một chút sẽ qua.”

“Cô nương, nô tỳ hầu hạ ngài.” Lan Hương nhanh chân nhanh tay thu thập cho Chân Tĩnh, đỡ nàng ta ra ngoài.

Đi ngang qua chỗ Lưu ma ma đứng, Chân Tĩnh cười một tiếng: “Những ngày qua cực khổ Lưu ma ma rồi, sau này ta sẽ nhớ sự vất vả của Lưu ma ma.”

“Không dám phiền Tam cô nương nhớ thương.” Lưu ma ma kính cẩn nói.

Chân Tĩnh chỉ thở dài một hơi, cũng không quay đầu rời khỏi Tạ Yên các.

Hôm nay vừa lúc hoa quế nở, Chân Diệu tính hái một ít làm hoa quế cao, mang theo hai nha đầu vào vườn đập hoa quế.

“Ai, A Loan, đừng đập chỗ thấp, hoa quế này cần hái những bông thấy ánh mặt trời ăn mới ngon.” Chân Diệu hô A Loan đang cầm gậy trúc chọc lên ngọn cây nhưng không với tới.

“Cô nương, nhìn nô tỳ.” Thanh Cáp ném gậy trúc đi, tiến lên một bước, hai tay ôm lấy thân cây lắc mạnh.

Hoa quế rào rào rơi xuống, rơi đầy mặt, đầy cổ ba người.

“Cô nương, người xem, rất nhiều!”

Chân Diệu dở khóc dở cười: “Thanh Cáp, ngươi mau dừng lại cho ta, ngươi lắc mạnh như vậy hoa quế mặc dù rụng nhưng làm thế nào phân ra được bông nào ở trên ngọn, bông nào ở dưới thấp đây?”

“A, nô tỳ quên mất.” Thanh Cáp ngượng ngùng gãi gãi đầu.

Chân Diệu ngẩng đầu nhìn hoa quế than thở.

Nàng đã đáp ứng làm hoa quế cao cho Lão phu nhân, nhưng hết lần này đến lần khác lại đụng phải những thứ mà khi làm món ăn bắt buộc cần có, không dùng hoa quế nhất đẳng thì không làm ra được vị kia, như vậy tình nguyện không làm thì hơn.

Chân Diệu quan sát kỹ bốn phía.

Không ai!

“A Loan, có thang không?”

A Loan ngẩng đầu nhìn, lắc đầu: “Không có chỗ dựng thang a.”

“Vậy……. ngươi biết leo cây không?”

Sắc mặt A Loan quái dị, lắc lắc đầu.

“Thanh Cáp, còn ngươi?”

Thanh Cáp lộ vẻ xấu hổ: “Cô nương, nô tỳ chỉ biết rung cây.”

Chân Diệu lộ ra nụ cười ý vị thâm trường.

A Loan thấy vậy trong lòng trầm xuống, giành nói trước: “Cô nương, không phải người muốn leo cây đấy chứ?”

Nhìn A Loan lộ vẻ mặt nếu ngài dám leo cây ta chết cho ngài xem Chân Diệu sờ sờ lỗ mũi: “Sao có thể chứ, cô nương nhà ngươi dịu dàng hiền thục làm sao có thể làm ra chuyện như leo cây chứ.”

Thật hối hận vì đã mang nha hoàn ra ngoài…

Tiếng cười khẽ truyền đến.

Chân Diệu quay đầu thì thấy Chân Hoán, Tưởng Thần cũng mới tới, Tứ biểu ca Ôn Mặc Ngôn đứng cách đó không xa, bên cạnh còn có Chân Băng, Chân Ngọc và tỷ muội Ôn Nhã Hàm.

“Đại ca, không phải hôm nay mọi người cùng nhau đi hoa cúc sao?”

Hôn sự của Chân Nghiên đã qua, rất nhanh đã đến cuối tháng tám, mắt thấy tiết cửu trọng dương đã tới rồi.

Trước tiết trùng cửu, nam nữ thanh niên đi mua hoa cúc về trồng, đến tiết trùng cửu sẽ mang ra cùng nhau bình thưởng (bình luận thưởng thức) là một chuyện tao nhã.

Sáng sớm Chân Hoán đã dẫn huynh đệ, tỷ muội xuất phủ rồi, chỉ có Chân Diệu không đi.

“Tứ muội, hóa ra muội sống chết không đi là để chạy tới đây lạt thủ tồi hoa.” Chân Hoán cười đến cổ quái.

Chân Diệu ngược lại, vẻ mặt thản nhiên: “Muội tự biết mình am hiểu lạt thủ tồi hoa nên mới không đi mua hoa cúc, hoa quế này ăn vào bụng cũng không gọi là lạt thủ tồi hoa, cái này gọi là thiện thủy thiện chung (làm điều gì đó tốt ngay từ đầu, kết thúc cũng tốt).

“Mậu luận!” Chân Hoán bĩu môi. (luận điệu lung tung)

“Biểu muội muốn hoa trên ngọn cây sao?” Ôn Mặc Ngôn hỏi.

“Vâng.” Chân Diệu gật đầu.

Ôn Mặc Ngôn đi tới: “Biểu muội đưa túi cho ta, để ta thử một chút.”

Chân Diệu đưa túi, Ôn Mặc Hàm xắn tay áo, ống quần, đang lúc mọi người còn trợn mắt há mồm, hết sức lưu loát leo lên cây.

Chân Diệu lại không hề kinh ngạc.

Nhớ được khi còn nhỏ, ở nhà ngoại đã từng thấy vị biểu ca này leo cây.

Có vài lần bị cậu hai phát hiện, biểu ca còn bị đánh một trận.

“Biểu muội, chỗ này được không?” Ôn Mặc Ngôn dẵm lên cành cây, nhìn xuống, ánh mặt trời chiếu lên mặt hắn thoạt nhìn có chút trong suốt.

“Có thể, Tứ biểu ca, cẩn thận một chút…….” Chân Diệu dặn dò.

Tưởng Thần mím môi đi tới.

Thấy hắn vén ống tay áo, Chân Diệu buồn bực: “Tưởng biểu ca, huynh làm gì vậy?”

“Leo cây.” Tưởng Thần có chút không dám nhìn vào mắt Chân Diệu, cứng rắn nói: “Ta cũng biết.”

Được rồi, hắn nói dối.

Sớm biết đã không đọc nhiều sách như vậy rồi, leo cây gì đó không khó phải không?

Tưởng Thần biểu hiện vân đạm phong khinh nhưng trong lòng khẩn trương vô cùng.

Rốt cuộc là nên đặt chân như thế nào đây?

“Tưởng biểu ca, không cần.” Chân Diệu không biết xoắn xuýt của Tưởng Thần, hết sức chân thành nói: “Muội cảm thấy cây này không chịu nổi sức nặng của hai người.”

Tưởng Thần…..

Hái đủ hoa quế rồi, Ôn Mặc Ngôn lưu loát tụt xuống, đưa túi cho Chân Diệu.

Chân Diệu nói cám ơn: “Tứ biểu ca, chờ làm xong hoa quế cao rồi sẽ đưa sang cho huynh.”

“Khụ, khụ.” Chân Hoán ho khan một tiếng.

Chân Diệu vội nói: “Tứ biểu ca hái được nhiều như vậy sợ rằng cả nhà đều ăn no.”

Chân Ngọc bĩu môi, vừa muốn chê cười nàng chỉ nghĩ đến ăn, chợt giật mình, mắt nhìn chằm chằm về phía trước.

Mọi người phát giác sự dị thường của nàng, đều nhìn theo.

Chỉ thấy một cô nương khoác áo choàng tinh tế màu đỏ đứng cách đó không xa, đang lẳng lặng nhìn sang bên này, bên cạnh còn có một ma ma.

Đúng là Chân Tĩnh đã lâu không thấy.

“Thế nào lại là Tam tỷ!” Chân Ngọc bất khả tư nghị nói.

Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều không nói tiếng nào.

Chân Tĩnh thản nhiên đi tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, chalychanh, ngoung1412, sweetthanks, yuriashakira
     
Có bài mới 14.11.2016, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 97 Thuốc

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Chân Tĩnh dừng lại cách đó không xa, khẽ thi lễ với Chân Hoán: “Đại ca.”

Chân Hoán cau mày: “Thân thể Tam  muội không tốt, sao lại ra ngoài, coi chừng trúng gió.”

Chân Tĩnh cười lạnh trong lòng nhưng cũng không cãi lại, ánh mắt dừng lại trên mặt Chân Diệu.

Chân Diệu vừa mới ra sức đập hoa quế, ửng hồng trên mặt còn chưa rút, những giọt mồ hôi trong suốt còn đọng trên mặt, nhìn rất có tinh thần.

Chân Tĩnh không tiếng động nhếch môi.

Thật hâm mộ mà.

Rõ ràng là người phạm sai lầm trước, sau đó làm nũng khoe mẽ, chưa từng có người trách tội, lại có hôn sự tốt, cũng chính bởi mối hôn sự tốt này mà được trưởng bối coi trọng, có thể sống sung sướng dưới ánh mặt trời như vậy.

Nhưng nàng thì sao, rõ ràng bị liên lụy thối hôn, đành phải gả cho một tiểu hộ hàn môn, còn là do quả phụ nuôi lớn.

Di nương nói rất đúng, quả phụ làm mẹ chồng, được cái gì tốt?

Lập gia đình là lần đầu thai thứ hai của nữ nhân.

Nàng chẳng qua chỉ vì cuộc đời của mình đánh cược một lần, lại bị giam như một con chuột hôi thối.

Nếu không có đứa bé này sợ rằng còn không biết đến bao giờ mới thấy được ánh mặt trời đây?

Ánh mặt trời thật tốt.

Chân Diệu nhìn Chân Tĩnh nhược bất thắng y (gầy yếu mỏng manh), trong lòng phát lạnh, khẽ khom người thi lễ: “Tam tỷ tỷ.”

Chân Băng, Chân Ngọc cũng hành lễ theo.

Chân Tĩnh tỉnh táo lại, ánh mắt dừng lại trên mặt huynh muội Ôn gia, hơi khom người: “Ta còn có việc, không quấy rầy Đại ca và các muội muội nữa.”

Xong cũng không nhiều lời nữa, xoay người rời đi.

Áo choàng màu đỏ kéo lê trên mặt đất, theo động tác đi lại mơ hồ lộ ra màu xanh của làn váy, lộ ra bóng lưng phá lệ mĩ lệ.

“Tam tỷ nhìn khác trước nhiều.” Chân Băng lẩm bẩm nói.

“Hừ.” Chân Ngọc bĩu môi.

Huynh muội Ôn Mặc Ngôn thấy Chân gia huynh muội không có ý tứ giới thiệu người, thức thời không hỏi nhiều.

Chân Diệu khôi phục nụ cười: “Đại ca, hôm nay hiếm khi tụ tập lại, không bằng cùng đến chỗ tổ mẫu, muội làm hoa quế cao cho mọi người ăn. Huynh cũng mời cả Đại tẩu tới a.”

“Đại tẩu của muội đi lại không tiện, trở về đưa cho nàng là được.”

Chân Diệu nhìn Chân Hoán một cái: “Đại ca huynh không hiểu rồi, hiện tại cách thời gian sinh sản còn lâu, phải đi lại nhiều đến lúc đó mới không phải chịu khổ nhiều.”

“Muội một cô nương gia còn hiểu những thứ này?” Chân Hoán bất mãn nhìn nàng một cái.

“Ách, muội không hiểu, là nghe Thái phi nói.”

Thái phi nói cái này với một cô nương gia như muội?

Chân Hoán rất muốn hỏi cuối cùng vì không thể tùy tiện nói trưởng bối, yên lặng phái tiểu nha hoàn đi mời Ngu thị.

“Nhị biểu muội, lão nhân gia thích yên tĩnh chúng ta không tiện quấy rầy.” Ôn Nhã Hàm lôi kéo Ôn Nhã Kỳ không cam tâm nói.

Nói thật vị biểu tỷ này quy củ, hiểu lễ nửa điểm tiện nghi cũng không muốn chiếm, Chân Diệu khó có thể thân cận.

Nhưng hôm nay Chân Nghiên đã lấy chồng, nàng thân là chủ nhân cũng không thể lạnh nhạt.

“Tam biểu tỷ không hiểu tổ mẫu, tổ mẫu là người rất thích náo nhiệt. Nếu chúng ta đều đi, chỉ có tỷ và tứ biểu muội không đi tổ mẫu sẽ mắng muội.” Chân Diệu khuyên nhủ.

“Tam tỷ……” Ôn Nhã Kỳ khẽ khàng hô một tiếng.

Thấy muội muội lộ vẻ mặt cầu xin, Ôn Nhã Hàm thở dài trong lòng, cuối cùng cũng gật đầu.

Một nhóm người cùng nhau đi đến Ninh Thọ đường.

Lão phu nhân đã biết được chuyện Chân Tĩnh, trong lòng đang phiền muộn, thấy nhiều tôn bối tới như vậy mới lộ khuôn mặt tươi cười: “Tứ nha đầu, cháu đi đập hoa quế sao lại bắt cóc nhiều người đến đây?”

“Còn không phải là sợ tổ mẫu ngày ngày chỉ thấy mặt cháu sẽ ngại phiền sao. Tổ mẫu, để các ca ca nói chuyện với bà, cháu đi làm hoa quế cao.” Chân Diệu mang theo Thanh Cáp tiến vào phòng bếp nhỏ, rất thuần thục dùng dụng cụ bên trong.

Ôn Nhã Hàm đứng lên: “Lão phu nhân, cháu đi hỗ trợ.”

Lão phu nhân kêu nàng lại: “Hàm tỷ nhi, để biểu muội cháu làm đi, lại đây ngồi với ta.”

Ôn Nhã Kỳ cúi đầu, trong mắt hiện lên vẻ hâm mộ.

Lão phu nhân đánh giá Ôn Nhã Hàm ngồi xuống bên cạnh mình.

Một cô nương mười bảy tuổi, khuôn mặt trứng ngỗng rất đoan trang thanh tú, nhìn chính là người biết lo liệu.

Chỉ tiếc……

Nhớ tới Ôn thị trước đó không lâu tới tìm bà, mặt đầy vui vẻ nói Ngũ thái thái phủ Trường Khánh bá đã thuyết phục được một cửa hôn sự cho đứa bé này, là cháu nhà mẹ đẻ, nhờ bà cho một chủ ý, Lão phu nhân cũng có chút khó xử.

Lão phu nhân phủ Trường Khánh bá là tỷ muội với bà, Ôn thị tới tìm bà nhờ ra chủ ý cũng là việc hết sức bình thường.

Nhưng vị Ngũ thái thái này, bà nhớ không nhầm nhà mẹ đẻ không ở kinh thành, chẳng qua chỉ gặp một lần hôm thêm trang cho Chân Nghiên lại động ý niệm kết thân trong đầu, làm thế nào cũng có chút không nỡ.

Chuyện này vẫn nên bàn bạc kỹ hơn.

Trong lòng Lão phu nhân quyết định chủ ý, lôi kéo Ôn Nhã Hàm tán gẫu: “Hàm tỷ nhi năm nay cũng mười bảy đi?”

“Vâng ạ.” Sắc mặt Ôn Nhã Hàm khẽ biến.

Nàng không bình tĩnh nhất là lúc người khác hỏi chuyện này, kế tiếp chính là muốn nhắc đến hôn sự của nàng rồi.

Làm nữ nhân, muốn an ổn qua ngày sao lại khó khăn như vậy?

Nàng chẳng qua chỉ muốn lo liệu cho gia đình, để cha mẹ, tỷ muội trôi qua tốt hơn một chút, nếu gả đi rồi gánh nặng trong nhà đều rơi hết lên đầu Đại ca.

Lại nói nam nhân trên đời có cái gì tốt đâu, nàng và người nọ coi như quen biết từ nhỏ, phụ thân vừa xảy ra chuyện còn không phải nói từ hôn liền từ hôn sao.

Người nọ sau còn tới tìm nàng, muốn dâng nàng làm thiếp.

Nhớ tới cái bạt tai lúc đó, Ôn Nhã Hàm cười cười.

Nàng không hề hối hận chút nào.

“Thật là một cô nương lớn rồi, cháu ở đây, mẹ cháu cũng bớt không ít tâm tư.” Lão phu nhân là ai, thấy sắc mặt Ôn Nhã Hàm cũng biết trong lòng nàng nghĩ gì.

Bất kể nói thế nào cũng không phải cháu gái mình, cần gì phải nói những chuyện khiến người ta chán ghét.

“Lão phu nhân.” Ôn Nhã Hàm có chút ngoài ý muốn, không hiểu sao hốc mắt lại có chút ê ẩm.

Chỉ lát sau Ngu thị cũng tới, một nhóm người cùng nhau làm lễ ra mắt, cùng nói nhàn thoại với Lão phu nhân.

Chân Băng dâng lên dũng khí, đứng gần Tưởng Thần thêm một chút, âm thanh như muỗi kêu: “Tưởng biểu ca, huynh biết leo cây sao?”

Một lòng Tưởng Thần đã sớm bay vào phòng bếp nhỏ, Chân Băng bất ngờ hỏi, thuận miệng đáp: “Không biết.”

Sắc mặt Chân Băng thay đổi, nhìn Tưởng Thần thật sâu một cái, không lên tiếng nữa.

Tưởng Thần vừa mới nhận biết tư vị tình ái, chỉ thông suốt một nửa, nào có hiểu tâm tư phức tạp của thiếu nữ, thấy Chân Băng không nói, cười cười ôn hòa.

Nụ cười khiến tim Chân Băng đập thình thịch liên hồi, nghĩ tới người trước mắt cái gì cũng không hiểu, càng cảm thấy thương tâm.

Đúng lúc này Chân Diệu bưng một mâm hoa quế cao lớn đi ra, mặt nở nụ cười xán lạn tiêu sái đi vào.

Nụ cười kia đâm vào ngực Chân Băng đau đớn, không nhin được nữa, vội thi lễ với Lão phu nhân: “Tổ mẫu, cháu gái có chút không thoải mái, đi về trước ạ.”

“Ngũ nha đầu…..” Lão phu nhân đang định hỏi tình hình thì cháu gái nhỏ vẫn luôn ổn trọng, nội liễm đã đi ra ngoài.

Chân Ngọc giận đến cắn răng, nhưng lại không thể không thay Chân Băng giải thích: “Tổ mẫu, sáng nay Ngũ tỷ đã nói không thoải mai rồi, hiện tại chỉ sợ nhịn không được nữa, để cháu gái đi xem sao.”

Trong nháy mắt hai cháu gái đã đi, lão phu nhân nhíu mày: “Gần đây làm sao vậy, thân thể mọi người đều không tốt? Tứ nha đầu,trước đó vài ngày thời điểm cháu bị bệnh bà đã nói chờ cháu khỏe rồi dẫn cháu đi chùa dâng hương. Như vậy đi, nếu Ngũ nha đầu bên kia vấn đề không lớn, trước nghỉ ngơi một ngày, hôm sau tổ mẫu liền mang mấy đứa đi.”

“Phải xuất môn ạ…….” Chân Diệu vừa nghe đến xuất môn liền có chút đau đầu.

Không phải nàng nguyện ý ở nhà suốt, thật sự là mỗi lần xuất môn đều gặp phải chuyện phiền toái, thế giới bên ngoài thật đáng sợ có được không.

Đây cũng là lý do tại sao sáng nay xuất môn đi mua cúc nàng lại khước từ.

“Biểu hiện tâm ý tất nhiên là phải đi nếu không bồ tát sẽ trách tội.” Lão phu nhân gõ nhịp quyết định chuyện xuất môn.

Chân Ngọc đuổi theo Chân Băng ra ngoài, kéo nàng lại: “Ngũ tỷ, tỷ rốt cuộc là làm sao vậy!”

Chân Băng quay đầu lại đã lệ rơi đầy mặt.

Chân Ngọc giật mình: “Ngũ tỷ, đang yên đang lành sao cuối cùng lại như vậy?”

Chân Băng đưa tay ôm lấy Chân Ngọc: “Lục muội, ta bỗng nhiên cảm thấy rất khó chịu, để ta khóc một hồi là được rồi, không có chuyện gì.”

Sắc mặt Chân Ngọc trầm xuống: “Là vì Tưởng biểu ca?”

Chân Băng không lên tiếng.

Chân Ngọc dậm chân một cái: “Tỷ thật hết thuốc chữa. Tứ tỷ, Tứ tỷ cũng là yêu tinh hại người.”

Chân Băng lắc lắc đầu: “Lục muội, đừng nói như vậy, chuyện này liên quan gì đến Tứ tỷ, là ta tự mình tìm phiền não.”

Chân Ngọc cũng biết là mình giận chó đánh mèo, chẳng qua là nhìn tỷ tỷ sinh đôi chịu khổ, rốt cuộc vẫn có chút trách cứ Chân Diệu.

“Được rồi, thu thập thỏa đáng rồi về đi kẻo tổ mẫu lại nhìn ra đầu mối.” Chân Ngọc lôi kéo Chân Băng đi.

Phía sau núi giả một nữ tử đi ra, nhìn phương hướng tỷ muội Chân Băng rời đi khẽ cười.

Nữ tử này mặt mày tú lệ, tư thái thướt tha, chính là Lam di nương nhiều ngày không thấy.

Chân Tĩnh bị giam mấy ngày nay, nàng vẫn để tiểu nha đầu lưu ý động tĩnh bên Tạ Yên các, hôm nay biết được Chân Tĩnh bị gọi đến Minh Hoa uyển không nhịn được đi tìm hiểu đầu đuôi, không ngờ lại thấy một vở kịch hay!

Chân Tĩnh vào Minh Hoa uyển lại không vào nhà chính, mà được đưa đến Tây Sương phòng.

“Phụ thân?” Chân Tĩnh có chút ngoài ý muốn.

Sắc mặt Chân Kiến Văn ngược lại vẫn tốt, nhàn nhạt ừ một tiếng: “Tĩnh Nhi, tới rồi.”

“Hôm nay phụ thân gọi nữ nhi tới sao?” Chân Tĩnh trong lòng mừng rỡ.

Nàng cũng biết phụ thân rất coi trọng đứa bé trong bụng nàng.

Mẫu thân đại nhân hiện tại chỉ sợ là tức mà không thể làm gì đi?

Nghĩ đến cuộc sống nhiều năm ngoan ngoãn nghe lời trong lòng không phải là không biệt khuất.

Bàn về tướng mạo nàng không hề thua kém Đại cô nương Chân Ninh, do kém ở xuất thân mẹ đẻ, kết quả Chân Ninh gả vào phủ Trưởng công chúa, thành quý phụ mọi người nịnh bợ, nàng thua kém một mối hôn sự!

Chân Tĩnh mím môi cười, hôm nay rốt cuộc đắc thủ, mây mờ trăng tỏ.

Chân Kiến Văn không biết tâm tư vi diệu của Chân Tĩnh, thương tiếc nhìn nàng một cái: “Tĩnh Nhi, con uống bát thuốc này đi, sau đó ở chỗ này, hai tháng sau Lục hoàng tử đón con vào phủ.”

“Phải hai tháng sau sao?” Chân Tĩnh có chút ngoài ý muốn.

Hai tháng sau thì không thể che giấu được rồi….

Lần này thì Chân Kiến Văn đã hiểu rõ ý tứ của Chân Tĩnh, nhưng trong lòng có chút mất hứng.

Tĩnh Nhi là một cô nương gia không khỏi hiểu được quá nhiều!

Trên mặt lại không biểu lộ cái gì, nói: “Con uống thuốc đi, an tâm ở đây là được.”

“Tam cô nương, mời uống thuốc.” Lâm ma ma lặng yên không tiếng động đi vào, hai tay cầm một bát sứ Thanh Hoa.

Chân Tĩnh nhận lấy, cầm thìa đặt lên môi, vừa định uống, đột nhiên dừng lại, cả người run lên nhìn Chân Kiến Văn: “Phụ thân, đây, đây là thuốc gì?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bepipi, cacao0511, hanayuki001, Huynhhuyen3, Mayyaries, otbambi, pemi741999, Trà Hoa Nữ 88 và 433 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.