Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

 
Có bài mới 08.11.2016, 03:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 515 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 90
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 89


"Hóa ra ba quãng trường đột nhiên sáng đèn và có âm thanh vang dội là do các cháu đã khởi động chúng, một ý tưởng thật thông minh" một người đàn ông trung niên cao to vận bộ comple, mang giày da mỉm cười nói, có thể thấy được ông ấy là tuýp người cương nghị, là Thị Trưởng của cả Thành Phố F, đồng thời ông cũng là một nhà chính trị có tiếng lúc bấy giờ.


(Lời tác giả: Ta xin đính chính lại vài chỗ, vì trí nhớ kém của mình mà ta đã viết nhầm a, trong chương Lăng Chi Hiên nói chúng ta sẽ trở vào thành phố S thật ra là thành phố F mới đúng, vì trở vào thành phố có nhà của Dạ Nguyệt a.


Còn ở chương trước, đáng lẽ là thành phố F mà ta nhầm sang thành phố Z. Xin lỗi mọi người nhiều a)


"Thị Trưởng Hạ quá khen rồi, đó là ý tưởng của một người khác, chúng tôi chỉ làm theo chỉ dẫn của anh ta mà thôi" Thành Đông lắc đầu, khiêm nhường nói.


"Thật muốn được gặp người mà cậu mới vừa nói, một chàng trai thông minh" Thị Trưởng Hạ giọng điệu thưởng thức, không che giấu khen ngợi, ông vốn dĩ rất thích những người tài năng.


Căn phòng làm việc rộng lớn với ánh sáng chói lòa của bóng đèn neon, bên trong căn phòng còn gồm có một bộ ghế salong để dành tiếp khách, xung quanh là những văn kiện xếp ngay ngắn trong những cái tủ bằng kính.


Lúc này trong phòng làm việc của Thị Trưởng Hạ ngoại trừ nhóm của Thành Đông, thì có thêm hai người đàn ông vận quân phục đang đứng canh gác ở ngay cửa, bộ dáng nghiêm túc như hai bức tượng, không động đậy cũng không hề lên tiếng.


Lưu Ánh Nhật đứng sau lưng Thành Đông, cô âm thầm lẳng lặng đánh giá xung quanh căn phòng, và cô đã hiểu ra vì sao lại không có một chút ánh sáng lọt ra ngoài, vì những tấm màn nhung lớn đen sẫm đã che chắn ngăn cản ánh sáng của căn phòng a.


Lưu Ánh Nhật đang suy nghĩ thì nghe tiếng gõ cửa bên ngoài phòng.


"Vào đi" Thị Trưởng Hạ nói vọng ra.


Một người đàn ông trạc ba mươi mấy tuổi đẩy cửa bước vào, trên tay là một sấp giấy và hình ảnh.


"Thị Trưởng, những người trong danh sách và hình ảnh này bên phía chúng ta không có, nhưng ở bên kia đã báo qua là có hầu hết những người này" anh ta báo cáo tình hình.


"Ngài có thể liên lạc được phía bên kia hả, Thị Trưởng Hạ?" Thành Đông ngạc nhiên hỏi, anh cứ tưởng đường dây liên lạc đều đã bị cắt đứt.


"Chúng tôi vẫn còn đường dây liên lạc của quân đội, nó nằm bên Cục Cảnh Sát Thành Phố nên không sao cả" Thị Trưởng Hạ cười như có như không, ông đang ngồi bên trong bàn làm việc của mình, bên cạnh là một nữ thư kí xinh đẹp đang đứng chờ chỉ thị.


"Cậu nói là hầu hết, vậy còn những ai không có tung tích?" Thị Trưởng Hạ quay sang nhìn người báo cáo, nhíu mày hỏi.


"Là hai gia đình, gia đình Tiêu Ngọc và gia đình họ Hà" người báo cáo lễ phép nói.


Nghe vậy, mọi người rơi vào một mảnh trầm mặc, riêng A Sảng và Lôi Công thì âm thầm thở ra, bởi vì người nhà của họ vẫn bình an.


Hà Tiểu Y đang ngồi bên salong vì chân cô bị trật, nghe xong liền không nhịn được đứng dậy dù chân cô đang nhói lên rất đau, vẻ mặt tái nhợt: "Thật sự không có?"


Lưu Ánh Nhật lúc này liền chạy qua vịn lấy cô để cô đừng té, hạ giọng trấn an: "Tiểu y à, không có ở nơi trú ẩn cũng không nhất thiết đã xảy ra chuyện gì, có thể họ cũng giống như chúng ta đang an toàn ở trong một tòa nhà nào đó a"


"Đúng vậy Tiểu Y, chị đừng lo lắng quá nha" Thành Đông cũng nhẹ nhàng an ủi.


Hà Tiểu Y mỉm cười yếu ớt với hai người nhưng nụ cười lại chất chứa nỗi buồn vô hạn, trong tận sâu thâm tâm cô cũng hy vọng là vậy: "Mình không sao, cám ơn hai người"


"Giờ mọi người có dự tính gì không?" Thị Trưởng Hạ thở dài, hỏi. "Có muốn ở lại đây với chúng tôi luôn không?"


Éo éo éo éo éo.... ... đột nhiên tiếng còi xe vang lên bên ngoài con đường làm mọi người bị giật mình, Thị Trưởng Hạ liền nhíu mày, nói với cô thư kí đứng kế bên: "Ra xem đã có chuyện gì xảy ra?"


Thư kí lập tức vâng dạ rồi chạy ra ngoài, trong khi mọi người đang hồi hợp chờ đợi thì chỉ ít phút sau cô ấy đã chạy vào trở lại: "Thị Trưởng, bên quan sát thông báo bên ngoài có một chiếc xe màu trắng chạy ngang qua đây, vì tiếng còi xe nên đã kéo theo một bầy zombie trở về đây, bọn chúng đang lởn vởn rất đông xung quanh khu vực này rồi"


"Có nhận dạng được ai bên trong xe không?" Thị Trưởng Hạ càng nhíu mày sâu hơn, tên khốn nào lại phá hủy một kế hoạch thông minh có thể giúp đỡ rất nhiều cho mọi người đang ẩn náu bên trong thành phố thế này?


"Thưa không ạ" thư kí lắc đầu đáp. "Bởi vì bên trong xe rất tối nên không nhìn rõ nhân dạng"


"Được rồi, nói bọn họ tăng cường canh phòng, tôi không muốn có thằng điên nào đâm thẳng vào cánh cổng của chúng ta" Thị Trưởng Hạ lạnh lẽo nói.


Thư kí vâng dạ rồi lại quay trở ra ngoài.


"Thị Trưởng Hạ, nếu bên ngoài đã như vậy thì chúng tôi cũng xin phép được ở lại đây một vài ngày để theo dõi tình hình, hy vọng Thị Trưởng cho phép" Thành Đông từ tốn nói. "Chúng tôi sẽ nghe theo chỉ thị của ông"


"Được, rất hoan nghênh mọi người ở lại đây" Thị Trưởng Hạ gật đầu rồi quay sang người đến báo cáo ban nãy. "Anh mau chóng thu xếp chỗ ở cho mọi người, trước đó hãy dẫn mọi người đến trạm xá để tiến hành thủ tục kiểm tra sức khỏe"


"Cám ơn Thị Trưởng rất nhiều" Thành Đông nói giọng cảm kích.


"Đây là trách nhiệm của tôi" Thị Trưởng Hạ mỉm cười thân thiện. "Mọi người khám sức khỏe xong thì hãy về nghỉ ngơi, mọi người đã vất vả suốt một đêm rồi"


Người báo cáo nhận lệnh rồi quay sang nhóm Thành Đông: "Mọi người hãy đi theo tôi"


"Tiểu Y, cậu đi được không?" Lưu Ánh Nhật lo lắng nhìn Hà Tiểu Y.


Hà Tiểu Y đang định nói được thì đã thấy bờ lưng rộng lớn của A Ngũ ở trước mặt cô, anh khom người xuống: "Lên đây"


Lại là câu nói không đầu không đuôi quen thuộc đó, Hà Tiểu Y bỗng nhiên muốn bật cười.


"Vậy, Tiểu Y trông cậy vào anh hết nha A Ngũ" mắt Lưu Ánh Nhật lóe lên tia sáng giảo hoạt, rồi cô cười cười giao phó bạn tốt của mình.


Bọn họ được sắp xếp nghỉ ngơi trong một ngôi nhà gỗ nhỏ được dựng lên tạm bợ, xung quanh khu đất của Tòa Thị Chính đều đã được dựng lên rất nhiều nhà gỗ, mỗi ngôi nhà có thể chứa từ bảy đến tám người.


Nhóm của Thành Đông được sắp xếp vào ngôi nhà gỗ trống bên cạnh tường gỗ, ngôi nhà gồm có ba phòng ngủ nhỏ và một phòng khách nhỏ, một nhà vệ sinh và một phòng tắm nhỏ, mặc dù chật hẹp nhưng cũng có thể coi là một ngôi nhà thực thụ.


Cả bọn tắm rửa sạch sẽ rồi chuẩn bị đi ngủ, bên ngoài trời vẫn còn tối mịt và yên tĩnh.


A Ngũ cõng Hà Tiểu Y vào căn phòng đầu tiên kế bên phòng khách, rồi nhẹ nhàng thả cô xuống túi ngủ đã được chuẩn bị trước bên trong phòng, lúc nãy khám sức khỏe cô cũng đã được bác sĩ băng bó chân, cô phải hạn chế đi lại trong một tháng.


"Cám ơn anh, A Ngũ" Hà Tiểu Y nhẹ giọng nói.


A Ngũ xoay đầu lại chăm chú nhìn cô, rồi bất chợt anh cong khóe môi lên mỉm cười thật nhẹ, vươn tay xoa đầu nhỏ của cô.


"Cần đi đâu thì cứ gọi tôi, tôi ngủ bên ngoài phòng khách" A Ngũ lấy túi ngủ được xếp cạnh túi ngủ của Hà Tiểu Y lên, anh mở cửa đi ra khỏi phòng để lại Hà Tiểu Y ngồi ngây ngốc bên trong.


Lần đầu tiên cô nhìn thấy khuôn mặt nguội lạnh đó nở nụ cười, dù chỉ thoáng qua... nhưng nó giống như một dòng nước ấm chảy qua trái tim đang ẩn ẩn đau của cô, nụ cười và cái xoa đầu... thực ấm áp.


"Cám ơn anh, A Ngũ" Hà Tiểu Y thì thầm, anh biết cô đang đau lòng và lo lắng vì không rõ tung tích của gia đình mình, nghĩ đến đây khóe mắt cô lại dâng lên một tầng nước mỏng.


Hai phòng còn lại, Lưu Ánh Nhật và Thành Đông một phòng, A Sảng và Lôi Công một phòng, sẵn nói luôn một phòng có diện tích chỉ để vừa hai túi ngủ và một cây quạt máy nhỏ thôi a.


Ban đầu Lưu Ánh Nhật tính ở chung với Hà Tiểu Y nhưng Hà Tiểu Y không muốn vì cô mà chia cắt đôi uyên ương đã phải xa cách hai năm, cuối cùng A Ngũ nói anh sẽ ngủ phòng khách, nhường phòng lại cho Hà Tiểu Y nên Lưu Ánh Nhật không cần lo lắng.


Vì chuyện này mà Lưu Ánh Nhật phải nhìn A Ngũ bằng ánh mắt thâm sâu khó dò làm Thành Đông buồn cười.


"Anh có nghĩ A Ngũ có gì đó với Tiểu Y nhà mình không?" Lưu Ánh Nhật nằm xuống túi ngủ, lơ đãng nhìn lên cái trần nhà thấp lè tè bên trên, hỏi.


"Uhm, có thể" Thành Đông nằm túi ngủ bên cạnh cô, suy nghĩ rồi nói.


"Đúng không? Em cũng cảm thấy như anh a" Lưu Ánh Nhật phấn khởi quay đầu sang nhìn anh. "Em thấy A Ngũ rất được, anh ta dù nhìn có vẻ nguội lạnh không thường thể hiện cảm xúc nhiều, nhưng rất có trách nhiệm, ít nhất là hơn nhiều so với hai tên nằm bên phòng kia"


"Cục cưng, sao em có vẻ hưng phấn hơn cả lúc chúng mình gặp lại nhau sau hai năm vậy?" Thành Đông nhướng lông mày, đôi mắt dần dần tối thẳm lại nhìn cô dưới ánh nến loe loét được đặt trên một giá gỗ cao phía trên vách.


"Hz vì em sợ Tiểu Y sẽ nghĩ quẩn mà làm ra chuyện ngốc nghếch nào đó, em cảm thấy nếu có A Ngũ ở đây bên cạnh che chở cho Tiểu Y thì có thể sẽ xoa dịu được phần nào đó đau lòng của Tiểu Y" Lưu Ánh Nhật thở dài, Tiểu Y thuộc loại người che giấu tâm sự của mình, luôn tỏ vẻ là mình vẫn ổn trước mặt người khác.


"Anh hiểu" Thành Đông vươn tay sang vuốt tóc cô, cưng chiều lan tỏa đến đáy mắt anh.


"Nên vì vậy em hy vọng sẽ có khả quan" Lưu Ánh Nhật mỉm cười, nụ cười xinh đẹp như thường ngày của cô.


Thành Đông mím môi như áp chế một cảm xúc nào đó đang dâng lên, cuối cùng anh vẫn nhịn không được mà lăn qua ôm lấy Lưu Ánh Nhật.


"Này này, anh làm gì đó?" Lưu Ánh Nhật quắc mắt nhìn anh. "Ở đây cách âm không tốt đâu a"


"Anh mặc kệ" Thành Đông mè nheo nhìn cô, anh lật người đè cô xuống dưới thân, anh muốn ôm bảo bối của anh, anh mới không thèm quan tâm có ai nghe thấy hay không đó.


"Anh lại chơi trò ăn vạ hở?" Lưu Ánh Nhật chỉ chỉ vào trán anh, vẻ mặt kiểu như bà mẹ trẻ đang dạy bảo đứa con một hai tuổi a.


Thành Đông vùi đầu vào hõm cổ cô mà hít ngửi mùi hương thơm mát của cô, vẫn quyết bám dính lấy phía trên cô: "Anh thích ăn em hơn là ăn vạ"


"Anh đúng là... lưu manh" Lưu Ánh Nhật đẩy đầu anh ra, cô muốn đẩy cơ thể anh sang bên cạnh nhưng người nào đó bám quá dính nên thành ra cả hai lăn một phát qua bên túi ngủ của Thành Đông, đụng vào vách tường gỗ.


Lúc này Lưu Anh Nhật đã trở thành người nằm trên, cơ thể cô vẫn bị ai đó kèm chặt trong lòng.


"Này, anh có buông em ra không hả?" Lưu Ánh Nhật bậm môi, nỗ lực tiết chế tiếng gào của mình xuống thấp nhất, phòng bên cạnh là của Tiểu Y, đối diện là hai người kia, nếu lỡ họ nghe được tiếng động mờ ám gì thì cô còn mặt mũi nào mà nhìn họ nữa a?


"Không..đời.. nào" Thành Đông lại lần nữa lật người đè cô xuống dưới thân, vừa nói xong là anh cúi đầu xuống mút vào môi cô.


Lưu Ánh Nhật vẫn kiên quyết giữ lấy ý kiến của mình, cô nỗ lực vùng vẫy trước sự tấn công như lang sói của người nào đó.


Vậy mà cô vẫn bị hôn đến đầu óc quay cuồng, không còn biết trời trăng gì nữa.


Cho đến khi cả quần jean và quần nhỏ bị tuột xuống quăng qua bên cạnh, da thịt tiếp xúc với không khí cô mới bừng tỉnh đẩy người đang cắn mút say mê trên đỉnh nhũ hoa của cô ra: "Thành Đông, anh còn không mau dừng lại"


"Anh sẽ không tạo bất cứ tiếng động nào mờ ám đâu, cục cưng" Thành Đông liếm môi, hứa danh dự.


"Có qủy mới tin anh" Lưu Ánh Nhật lườm anh. "Anh mau ngoan ngoãn qua bên kia đi ngủ đi a"


Thành Đông tất nhiên không chịu đi ngủ, anh kéo tuột quần âu đã kéo khuy cùng quần nhỏ của mình xuống, giải phóng cho vật đàn ông được tự do đứng sừng sững lên: "Anh đồng ý đi ngủ nhưng nó thì không"


Lưu Ánh Nhật nháy mắt đỏ bừng mặt, cô thẹn quá hóa giận đấm vào khuôn ngực trần của anh: "Anh... biến thái"


"Cũng chỉ biến thái với mỗi mình em" Thành Đông nắm lấy vật đàn ông của mình, anh nhanh chóng đẩy nó đâm sâu vào bên trong cơ thể của ai đó trước khi ai đó kịp nhận ra mà kháng cự, thật may là cơ thể cô đã sẵn sàng cho việc đó.


Lưu Ánh Nhật trợn mắt, dùng hai tay bụm miệng lại để tránh tiếng hét phát ra từ miệng mình, kích thích đầu tiên qua đi, cô giơ tay đấm thêm vài cái vào ngực anh.


"Lưu manh, mau rút ra khỏi người em" cơ thể Lưu Ánh Nhật căng cứng, cảm giác được vật thể nóng bỏng nằm sâu bên trong cơ thể cô như đang kích thích mọi tế bào sâu bên trong cô, nhưng cô vẫn không muốn bị ai bắt gặp tình cảnh xấu hổ này.


"Theo ý của em, cục cưng" Thành Đông thở hắt ra rồi từ từ rút vật đó ra, nhưng anh không có rút ra hoàn toàn mà lại tiếp tục đẩy vào lần nữa.


"Anh... khốn kiếp" Lưu Ánh Nhật bấu vào áo sơ mi của anh, nỗ lực kìm chế tiếng rên rỉ trong cổ họng mình.


Thành Đông cong khóe môi, biết rõ dù miệng cô mắng như vậy nhưng cô cũng đã rất sẵn sàng, anh bắt đầu ra vào bên trong cô nhịp nhàng hơn, rồi từ từ tăng nhanh tốc độ.


"Em không thích biểu diễn cho người khác nghe đâu a..." Lưu Ánh Nhật vòng chân kẹp chặt lấy hông anh để anh di chuyển chậm lại, tránh phát ra tiếng động mờ ám gì đó.


Thành Đông lại thở hắt ra, anh cười khổ, bất dắc dĩ giảm tốc độ, chậm rãi nhẹ nhàng nhưng kéo dài dai dẳng, có quy luật tiến lùi bên trong cô, tận hưởng cảm giác khít chặt cùng nóng bỏng ẩm ướt của cô.


"Cục cưng của anh, hai năm ở bên đó, anh nhớ em nhiều lắm" Thành Đông vừa chậm rãi lắc hông, vừa cúi đầu hôn vào môi Lưu Ánh Nhật, thì thầm nỉ non.


Anh chỉ vừa trở về từ bên đó hai ngày là dịch bệnh đã bùng phát, hai tuần vừa qua vẫn là chưa đủ đối với anh, anh vẫn còn chưa kịp thổ lộ hết tâm tình của mình cho cô nghe.


Lưu Ánh Nhật lúc này mới bật cười, cơ thể vì chuyển động của anh mà đong đưa lên xuống, cũng trở nên càng hồng nhuận mê người: "Câu nói này anh đã liên tục nói suốt hai tuần hai ngày rồi a"


"Chưa đủ, anh vẫn nói chưa đủ" Thành Đông ôm lấy hai gò má trắng hồng của cô, nhìn sâu vào mắt cô, hơi thở nóng rực của hai người hòa quyện vào nhau.


"Xin lỗi cục cưng, anh vẫn là không thể kìm chế được" anh thở dài, rồi anh càng ôm chặt lấy cô, đưa đẩy càng lúc càng nhanh càng mãnh liệt bên trong cô.


"Uhm..." Lưu Ánh Nhật cắn chặt môi, rên rỉ trong cổ họng, cố nén lại để không phải bật ra tiếng rên rỉ của khoái cảm mãnh liệt đang lan tỏa mạnh mẽ từ nơi đó ra khắp cơ thể cô, chạy khắp mọi nơi trên cơ thể cô.


"Đến với anh, bảo bối" Thành Đông càng như muốn bùng nổ bên trong cô.


Cục cưng của anh, bao nhiêu vẫn là chưa đủ với anh, anh rất nhớ em.


... ...... .......


Hà Tiểu Y không thể ngủ được, cô cứ nằm lăn qua lộn lại bên trong túi ngủ.


Cuối cùng cô ngồi bật dậy, chăm chú đờ đẫn nhìn vào gót chân quấn băng của mình.


Gia đình cô đang ở nơi nào? Liệu mọi người có ổn không?


Ba, mẹ, chị hai, anh rể, hai đứa cháu đáng yêu... mọi người đang ở đâu? Cô nhớ mọi người!


Giờ thì chỉ còn mỗi mình cô ở nơi này đối diện với sự trống trãi đơn độc.


Hà Tiểu Y quẹt nước mắt, cô vịn vào bức tường gỗ bên cạnh, nỗ lực đứng dậy, được băng bó cẩn thận nên cô không còn thấy đau như trước nữa.


... ........


A Ngũ nghe thấy tiếng động nhẹ dưới chân, anh mở bừng mắt ngồi bật dậy: "Ai đó?"


"Xin lỗi đã làm anh giật mình" Hà Tiểu Y đang vịn vào bức tường gỗ dưới chân anh, cô thở phào nhẹ nhõm mỉm cười với anh, có vẻ như cô cũng vừa mới bị giật mình vì phản ứng mạnh mẽ của anh.


"Em muốn đi đâu?" A Ngũ chăm chú nhìn vào những giọt mồ hôi đang chảy dọc xuống hai bên gò má phấn nộn của cô, anh bất giác nhíu mày.


"Em muốn ra trước cửa hóng mát một chút, em không ngủ được" Hà Tiểu Y lại mỉm cười nhưng môi cô tái nhợt, có vẻ chân cô nặng hơn cô tưởng nha, cô nhớ không nhầm thì bác sĩ nói chân cô bị trật rồi còn bị vật nặng đè lên nên xương chân bị trật nặng hơn nữa, có lẽ là lúc cô dùng chân chống đỡ con zombie cao to kia.


Cô chìm trong suy nghĩ của mình cho đến khi cô nhìn thấy A Ngũ đứng dậy tiến về phía cô.


"A, không sao đâu, em tự đi được rồi, anh ngủ tiếp đi a" Hà Tiểu Y nhận ra ý định của anh, cô lập tức xua xua tay.


Nhưng A Ngũ đã đứng bên cạnh cô vì thật ra anh chỉ cần bước một hai bước là đã đến, từ trên cao anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, rồi bất chợt anh vươn tay vuốt vào những giọt mồ hôi bên gò má cô, giọng điệu trầm ổn êm tai: "Em thật sự không cần tôi giúp?"


Hà Tiểu Y đứng bất động vì động tác động chạm đột ngột của anh, nhất thời cô cũng không phản ứng kịp mà chỉ ngây mặt ra đó, hơi thở nam tính nóng rực của anh phà vào mặt cô khiến cho mỗi lỗ chân lông trên mặt cô đều như nóng lên.


"Nếu em không phản đối nữa..." A Ngũ đứng thẳng người dậy, rồi anh lại vươn tay về phía cô, bế cô lên theo kiểu công chúa.


"Ơ...." Hà Tiểu Y càng mở to mắt nhìn anh, không thể thốt lên lời.


"Vì em cứ ngây người nên không thể bảo em lên lưng được" A Ngũ cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong ngực mình, thành thật nói.


Cũng không đợi cô có phản ứng, anh bế cô ra ngoài hiên nhỏ trước nhà, để cô xuống sàn gỗ bên cạnh bức tường gỗ, để cô có thể thoải mái dựa vào đó.


"Cám ơn anh" cuối cùng Hà Tiểu Y cũng bừng tỉnh, cô cắn môi bồn chồn nhìn anh, nhỏ giọng nói.


A Ngũ vẫn đang ngồi chòm hỏm bên cạnh cô, anh nhíu mày rồi lại vươn tay thêm lần nữa về phía cô, nhẹ nhàng kéo cằm cô xuống để cô đừng cắn môi nữa: "Môi em sẽ bị sưng"


"Anh có bạn gái chưa?" Hà Tiểu Y đột nhiên hỏi, hỏi xong cô lại ngẩn ra, không thể tin được, cô vừa hỏi cái quái gì vậy a?


Hình như đêm nay... là một đêm không thể tưởng tượng được đối với cô, kể từ giây phút anh kéo con zombie ra khỏi người cô.


Có vẻ như người đối diện cũng bị bất ngờ vì câu hỏi của cô.


Không khí rơi vào trầm mặc.


Không biết qua bao lâu khi Hà Tiểu Y bắt đầu cảm thấy bản thân buồn cười thì cô lại nghe thấy giọng nói trầm thấp êm tai đó: "Tôi chưa"


Hà Tiểu Y lại ngẩn đầu nhìn anh: "Anh bao nhiêu tuổi rồi?" cô không thể tin được anh lại chưa có bạn gái, hay là... anh đã có vợ rồi?


Rồi cô giật mình, sao cô lại chỉ tập trung vào chuyện này, rõ ràng lúc trong phòng cô còn nghĩ đến gia đình của mình... cô đã bị anh làm cho xao lãng?


"30" A Ngũ vẫn chăm chú quan sát nhất cử nhất động của cô, anh nhíu mày, thể hiện vẻ khó hiểu.


"30 và anh vẫn chưa có bạn gái, còn vợ thì sao?" Hà Tiểu Y lại không nhịn được, hỏi tiếp.


A Ngũ nghiên đầu, anh ngồi xuống sàn đối diện với cô, lần nữa nhìn chăm chú vào mắt cô, lại câu trả lời đó: "Tôi chưa"


"Thật?" Hà Tiểu Y trố mắt, không thể tin người đàn ông nhìn rất thuận mắt này lại chưa có bạn gái lại chưa có vợ.


"Thật" A Ngũ đáp, ngắn gọn như mọi khi. "Tại sao em lại bất ngờ?" anh lại thêm câu sau.


Hà Tiểu Y đột nhiên nắm lấy bàn tay trái của anh, nhìn vào ngón áp út, đúng thật không có dấu hiệu đã đeo nhẫn cưới.


Sở dĩ cô khẳng định vậy là vì nước da anh hơi ngâm nên nếu có đeo nhẫn cưới thì sẽ để lại một đường vân trắng a.


Hà Tiểu Y không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ nhõm, cô buông tay anh mỉm cười nói: "Bởi vì anh rất tốt bụng" còn rất đàn ông, cô âm thầm bổ sung trong lòng.


"Tại sao em lại nghĩ vậy?" A Ngũ lại nghiên đầu nhìn cô, như đang cố gắng tìm tòi nghiên cứu biểu cảm nét mặt cô.


"Vì anh đã giúp em trong thế giới khó khăn và hỗn loạn như thế này, anh không ngại giúp đỡ bất cứ ai" Hà Tiểu Y cúi đầu nhìn tay mình, anh đã đồng ý làm mọi việc cùng mọi người mà không hề than vãn chút nào, im im lặng lặng mà làm.


"Cô bé ngốc" giọng nói trầm thấp như có ý cười.


Hà Tiểu Y bỗng nhiên cảm thấy mặt nóng bừng lên, cô bé ngốc?


"Đừng dễ dàng tin tưởng vào đàn ông như vâỵ" A Ngũ cong khóe môi như lúc cô thấy ở trong phòng, nhưng lại rất nhanh biến mất. "Khi một thằng đàn ông đối tốt với em, em nên cảnh giác hắn ta"


Hà Tiểu Y nhíu mày nhìn người đàn ông đối diện, cô chợt nhận ra anh không phải là đầu gỗ ít nói ngốc nghếch, cô như bị hút vào giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc đó: "Vì sao?"


"Vì em đã rơi vào tầm ngắm của hắn" A Ngũ không nhanh không chậm nói, anh vẫn luôn chăm chú nhìn vào từng biểu cảm nét mặt của cô.


Hà Tiểu Y hít thật sâu, đôi mắt đen sâu thẳm của anh như nhìn xuyên thấu vào linh hồn cô, môi cô run run: "Giờ thì em càng thắc mắc vì sao đến giờ anh vẫn chưa có bạn gái hay vợ a?" cô đánh trống lảng, cũng lảng tránh ánh nhìn của anh.


Anh thật ra rất nguy hiểm, có phải không?


A Ngũ bỗng nhiên quay đầu sang hướng khác, đồng thời anh cũng xoay người dựa vào tường, bên cạnh cô: "Vì tôi không biết lúc nào là không thể quay về nữa"


Hà Tiểu Y đột nhiên hiểu ra, anh là quân nhân, đứng trên chiến tuyến thì không biết sẽ bị mất mạng lúc nào.


"Chúng ta đang sống trong thế giới không biết lúc nào là không thể trở về nữa đó a" Hà Tiểu Y quay sang nhìn anh, nở nụ cười, mắt cô cong cong như vầng trăng trên cao, thật xinh đẹp đáng yêu.


"Vì vậy tôi đã quyết định" đáy mắt A Ngũ lóe lên tia sáng nào đó nhưng rất nhanh đã biến mất.


"Quyết định?" Hà Tiểu Y nhăn mày.


"Thể hiện tốt bụng của mình" A Ngũ đưa tay nhấn vào chính giữa lông mày của cô, để cô đừng nhăn nữa.


"Anh không cần biểu hiện gì nữa đâu, anh đã rất tốt bụng rồi" Hà Tiểu Y mỉm cười.


"Tôi chỉ biểu hiện với một người" A Ngũ chuyển qua xoắn một lọn tóc của cô bằng ngón tay anh.


Hà Tiểu Y ngây người nhìn động tác tự nhiên của anh, đột nhiên cô đứng bật dậy thật nhanh trước khi kịp nhận ra mình đã làm một hành động rất ngốc nghếch, chân cô không hẹn mà nhói đau khiến cô muốn té trở lại sàn nhà.


Nhưng cô không có té xuống sàn nhà, mà cô té vào trong lòng người nào đó, và người nào đó cũng đã ôm lấy cô kịp lúc.


"Cô bé bất cẩn" giọng nói trầm thấp với hơi thở nóng rực vờn quanh tai cô, làm cô bất chợt bồn chồn lần nữa.


Cô đã rơi vào tầm ngắm rồi có phải không?


Hà Tiểu Y ngẩn đầu, liền nhìn thấy ánh mắt chăm chú tràn đầy ý cười đang nhìn cô không chớp mắt: "Vậy rốt cuộc anh là tốt bụng hay không tốt bụng?"


"Tiểu Y, tôi là đàn ông" A Ngũ cong khóe môi, nhắc nhở cô.


Ô... anh ấy gọi tên cô, lần đầu tiên...


Hà Tiểu Y cúi đầu vì không còn biết phải nói gì nữa, hơn hết là cô muốn che giấu đi khuôn mặt đã nóng bừng lên của mình, không thể để anh ấy nhìn thấy được.


Bỗng nhiên eo cô bị một lực đạo siết chặt, ép cô phải dán sát hơn nữa vào cơ thể cao lớn của người nào đó.


"Em nhẹ thật, có ăn uống đầy đủ không hả?" giọng điệu trầm thấp đầy mê hoặc lại vờn quanh tai cô.


"Em... em..." Hà Tiểu Y lắp bắp. "Em muốn đi ngủ rồi a"


Vừa nói xong thì cơ thể cô lại được nhấc bổng lên lần nữa, A Ngũ đứng dậy trong khi vẫn đang bế cô, anh không nói gì nữa chỉ lẳng lặng bế cô vào phòng ngủ.


Anh đặt cô nằm xuống túi ngủ, đôi mắt đen láy sâu hút nhìn cô: "Ngủ ngoan"


Rồi anh đứng dậy định bước ra ngoài.


"Anh hãy vào đây ngủ" Hà Tiểu Y nhanh miệng nói, rồi cô lại chuyển qua lúng túng. "Ở đây có quạt, phòng khách thì không a"


A Ngũ xoay đầu nhìn cô: "Em có chắc là muốn tôi ngủ ở đây?"


"Em biết anh không phải kẻ cơ hội" Hà Tiểu Y nhỏ giọng nói.


"Tiểu Y, tôi là đàn ông" A Ngũ nhắc nhở cô lần nữa.


Hà Tiểu Y cắn môi, cô muốn nghe hơi thở đều đều của anh, cô có cảm tưởng cô sẽ có thể ngủ được rất ngon.


"Môi em sẽ bị sưng" A Ngũ nhíu mày.


Nhưng Hà Tiểu Y vẫn không buông ra, cô đang đấu tranh tư tưởng trong lòng nên không nghe anh nói.


"Tiểu Y" giọng nói trầm thấp kề sát bên cạnh cô khiến cô bừng tỉnh. "Tôi có thể giúp em nếu em muốn môi em bị sưng vù lên"


Hà Tiểu Y trợn mắt nhìn anh, người đang ngồi chòm hõm bên cạnh túi ngủ của cô.


"Em đang cắn môi dưới, rất mạnh" A Ngũ kéo cằm cô xuống, anh có thể nhìn thấy vết bầm do răng cô để lại. "Em có thói quen đó sao? Mỗi lần suy nghĩ là lại cắn môi?"


Hà Tiểu Y ảo não gật đầu, thói quen không thể bỏ được của cô.


"Được rồi, thói quen này nên sửa" A Ngũ xoa xoa đầu cô rồi anh đứng dậy bước ra khỏi phòng không đợi cô nói thêm câu nào.


Hà Tiểu Y thở dài, cô nằm xuống túi ngủ, lại trằn trọc...


Nhưng đột nhiên A Ngũ tiến vào phòng, trên tay anh là túi ngủ và một cái chăn mỏng được nhận lúc đầu, mỗi người có một cái, bởi vì thời tiết khá nóng nên đa số sẽ không ai kéo dây kéo túi ngủ lên.


"Anh...?" Hà Tiểu Y ngồi bật dậy.


"Em mau ngủ đi" A Ngũ để túi ngủ xuống sàn nhà, hai cái túi ngủ chạm vào nhau vì không gian vô cùng nhỏ hẹp.


Hà Tiểu Y mặt lại nổi lên rặng mây đỏ, cô nằm xuống kéo chăn lên đến ngang ngực rồi xoay người vào trong vách: "Ngủ ngon a"


Cô có thể lờ mờ nghe được tiếng cười rất nhỏ ở phía sau lưng...


Cô không được tự nhiên nằm ngây người ra một lúc mà không dám nhúc nhích qua lại...


Một lúc sau, cô đột nhiên nghe được tiếng thở đều đều của người phía sau lưng, cô lập tức xoay người lại nhìn, người nào đó đang nằm ngửa ra ngay ngắn và đã chìm vào giấc ngủ tự bao giờ.


Hà Tiểu Y cuối cùng cũng hết căng thẳng, căng thẳng vừa qua đi thêm tiếng thở đều đều trầm ổn của ai đó, cô thật sự dần dần chìm vào giấc ngủ.


"Cô bé ngốc" giọng nói trầm thấp văng vẳng xung quanh cô, vừa gần gũi lại như vừa xa xăm.


A Ngũ xoay người mở mắt, anh chăm chú ngắm nhìn cô gái đang ngủ không mộng mị bên cạnh, khoảng cách rất gần nhưng anh không thể vươn tay qua chạm vào cô.


Bởi vì, anh sợ bản thân sẽ không thể kìm chế được nữa...

(Lời tác giả: ta có mượn hình ảnh cắn môi của Ana trong 50 sắc thái a, chắc ai đã đọc qua sẽ có thể nhận ra ngay phải không? :v)



~~~> EC89



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, hânhânn
     

Có bài mới 13.11.2016, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 515 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 94
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 90

"Một phần ba?" Lăng Chi Hiên nhướng mày.

Dương Lãnh Thiên gật đầu rồi anh nói tiếp: "Khi dịch bệnh bùng phát, Trung Tâm mua sắm đã trở thành những ổ dịch lớn, dịch bệnh lây lan rất nhanh, lan đến cả Trung Tâm bên dưới lòng đất, may mắn một điều là mọi người đã có thể chặn đứng được dịch bệnh trước khi nó đến tình trạng mất kiểm soát"

"Vậy... theo ý cậu vừa nói thì chúng ta không thể nào tổn thất đến một phần ba" Lăng Chi Hiên nhíu mày trầm ngâm, anh đã có một phán đoán.

"Không chỉ bên Trung Tâm chính mà ngay cả những Trung Tâm chi nhánh ở khắp nơi trên Trung Quốc và Mỹ đều đồng thời bị tấn công bất ngờ" Dương Lãnh Thiên khó khăn nói, siết chặt tay thành nắm đấm.

Trung Tâm nghiên cứu chính hay nói đúng hơn là Trụ sở chính của Lăng Chi Hiên là đặt tại Trung Quốc, cụ thể là tại một vùng thôn quê hẻo lánh bên cạnh đường cao tốc ra ngoại ô của thành phố A.

Còn những Trung Tâm chi nhánh của anh thì được đặt rải rác ở khắp mọi nơi ở Trung Quốc và Mỹ, đa số chỉ cần có Trung Tâm mua sắm của anh thì nơi đó sẽ được đặt một Trung Tâm nghiên cứu chi nhánh nhỏ dưới lòng đất.

Vì vậy, khi bùng phát dịch, mỗi nơi đều chịu một tổn thất nhất định nên nếu gộp lại thì đã lên đến một phần ba quy mô của tổ chức.

"Dịch bệnh đã lan ra toàn thế giới?" Da Nguyệt nghe đến Mỹ thì không khỏi kinh ngạc, cô không biết anh có bao nhiêu cái Trung Tâm nữa a...

Nhưng nếu nghĩ lại thì đúng là không có gì phải kinh ngạc, anh có một thân phận khác là một doanh nhân lớn người Mỹ - Chris Stephen... và người đàn ông đó mới chính là người đã đăng ký kết hôn với cô.

"Đúng vậy, thưa Phu Nhân" Tề Vĩ ngồi im lặng nãy giờ cũng lên tiếng. "Theo thông tin và hình ảnh mà chúng ta nhận được thì tất cả mọi nơi trên thế giới đều đang trong tình trạng hỗn loạn, và nó đã trở thành tình trạng báo động khẩn cấp trên toàn cầu"

"Có điều tra được nguyên nhân hay không?" Dạ Nguyệt trợn mắt, nghe cứ như phim WWZ vậy a.

"Vẫn chưa nhưng có thể chắc chắn một điều là những vụ mất tích xảy ra từ hai mươi hai năm trước có liên quan đến đại dịch lần này" Linh Miêu từ tốn nói.

"Được rồi, từ giờ chúng ta sẽ điều tra từ đầu lại một lần nữa, bắt đầu từ bệnh viện bỏ hoang gần trường đại học cho tôi" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nói. "Chúng ta sẽ rà soát lại tất cả mọi dữ kiện một lần nữa, tôi không muốn bỏ qua bất cứ chi tiết nhỏ quan trọng nào"

"Bệnh viện bỏ hoang gần trường đại học?" Dương Lãnh Thiên khó hiểu. "Chúng ta chưa từng điều tra nơi đó"

Lăng Chi Hiên nhíu mày, thông tin này là do Uông Tuấn Kiệt cung cấp cho anh và vợ yêu khi còn ở thời điểm hai năm trước, giả dụ như lúc đó cả ba người bọn anh bình an thoát ra khỏi hang động thì không lý nào anh lại không cho người điều tra về thông tin quan trọng đó?

"Hai năm trước, khi cứu được Uông Tuấn Kiệt, tôi không có chỉ thị mọi người điều tra nơi đó?" Lăng Chi Hiên ngẩn đầu, liếc nhìn bốn người đang suy tư ngồi phía đối diện.

"Anh là đang nói đến lần cả ba người rơi vào khu rừng đúng không, Chủ Tịch?" Dương Lãnh Thiên hỏi lại cho chắc chắn trước khi trả lời.

Lăng Chi Hiên gật đầu.

"Không có" Dương Lãnh Thiên lắc đầu. "Hơn nữa, ngay khi tìm thấy ba người trong đám người đó, Uông Tuấn Kiệt đã bị hôn mê, rồi khi anh ta tỉnh lại đã không nhớ chuyện gì xảy ra trong mấy tuần vừa qua, anh không nhớ sao, Chủ Tịch?"

"Làm thế nào tìm thấy ba chúng tôi?" Lăng Chi Hiên ngó lơ câu hỏi cuối của Dương Lãnh Thiên, tiếp tục thắc mắc của mình, anh muốn biết nếu cả ba không rơi vào vòng xoáy và đến tương lai thì rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra sau đó, còn nữa không phải lúc đó vợ yêu đã mang thai rồi sao?

"Chúng tôi cho người trà trộn vào đám người đó, trước khi bọn họ khoang núi thì chúng tôi đã tìm thấy ba người trước và chúng ta đã âm thầm rời khỏi đó an toàn. Chủ Tịch, anh thật sự không nhớ gì đến chuyện đó? Phu Nhân, cô có nhớ không?" Dương Lãnh Thiên nhìn sang Dạ Nguyệt vẻ không tin được hỏi, quái lạ, Chủ Tịch xưa nay có trí nhớ rất tốt, thậm chí còn thuộc hàng quái vật biến thái, vậy mà chuyện đó lại không nhớ gì sao a?

Ba người ngồi bên cạnh Dương Lãnh Thiên cũng không che giấu được ngạc nhiên.

Dạ Nguyệt tất nhiên lắc đầu, cô cũng không biết chuyện đó, tại sao sự việc xảy ra lại có một biến đổi khác như thế này?

"Nguyệt Nguyệt lúc đó đã mang thai?" Lăng Chi Hiên đang bâng khuân, nếu như vậy thì hiện tại bọn họ cũng đã có đứa bé rồi mới đúng.

"Không thể nào" đến chuyên môn của anh nên Trình Ân mới lên tiếng. "Tôi có thể khẳng định, Phu Nhân chỉ mới mang thai lần đầu tiên chính là chuyện mới vừa xảy ra..."

Chẳng lẽ mấu chốt vấn đề chính là ở chỗ đó? Lăng Chi Hiên nhướng mày, đột nhiên anh cảm giác bàn tay nhỏ của vợ yêu run nhẹ, trở nên lạnh cóng.

Nghe đến đây Dạ Nguyệt khó tránh khỏi tim nhói lên đau đớn, Lăng Chi Hiên lúc này càng siết lấy bàn tay đã trở nên lạnh cóng của cô, cho cô một ánh mắt dịu dàng trầm lặng như nước hồ thu trong suốt, một hành động vuốt ve vỗ về thầm lặng của anh, có lẽ cũng chỉ có Dạ Nguyệt mới cảm nhận được.

"Lãnh Thiên" Lăng Chi Hiên vừa thâm tình nhìn vợ yêu vừa nói, không chút tiếng động chuyển đề tài cực kỳ ngoạn mục. "Ba mẹ vợ tôi có an toàn hay không?"

Dạ Nguyệt đang chăm chú nhìn anh cũng "A" lên một tiếng, vốn dĩ cô cứ tưởng ba mẹ có thể ở khu trú ẩn của Chính Phủ, đã nhờ bên Ánh Nhật đi dò hỏi nên cô cũng quên mất chuyện này.

"Ba mẹ của Phu Nhân đang ở Trụ Sở chính với Tuyết Lang" Dương Lãnh Thiên mỉm cười với Dạ Nguyệt, anh đã cho trực thăng đón hai người và Tuyết Lang khi vừa giải quyết xong đám zombie tràn vào Trung Tâm.

"Vậy thì tốt quá" Dạ Nguyệt vui mừng, cuối cùng cô đã nghe thấy được một tin tức tốt đẹp trong mấy ngày qua. "Cám ơn anh, Lãnh Thiên!"

"Đó là bổn phận của tôi, thưa Phu Nhân" Dương Lãnh Thiên tỏ vẻ khiêm tốn, còn không quên bổ sung thêm một câu: "Người nhà của Phu Nhân giờ đã là người nhà của Chủ Tịch a"

Không khí trong phòng đang trở nên ấm áp thì có tiếng gõ cửa phòng.

"Ai vậy?" Dương Lãnh Thiên hỏi vọng ra.

"Là tôi" Uông Tuấn Kiệt nói vọng vào.

"Vào đi" lần này là Lăng Chi Hiên lên tiếng.

Uông Tuấn Kiệt mở cửa, thong thả ung dung bước vào ngồi xuống ghế salong rời còn trống bên cạnh chiếc ghế dài đã hết chỗ.

"Chị dâu này, tôi có chuyện muốn hỏi chị?" Uông Tuấn Kiệt hớp một ngụm trà mà Trình Ân mới vừa rót cho anh, nhìn Dạ Nguyệt thư thả nói.

Tuổi của Uông Tuấn Kiệt tất nhiên lớn hơn cô, trước đây tên này chưa từng gọi cô chị dâu, vậy mà từ bữa đó đến giờ hắn đã gọi cô hai lần chị dâu? Rốt cuộc tên này đang có ý đồ gì đây?

Dạ Nguyệt xoẹt qua tia nghi ngờ, nhưng cũng hứng thú gật đầu đồng ý.

"Tiểu Anh có bạn trai chưa?" Uông Tuấn Kiệt tất nhiên không dè chừng ai, mấy người đang ngồi trong căn phòng này đều hiểu rõ nhau, anh cũng không cần phải rào trước đón sau làm gì cho mệt a. "Tôi muốn theo đuổi cô ấy"

Phụt! Không hẹn mà cả đám đều bật cười ha hả như điên, ngoại trừ Lăng Chi Hiên chỉ thoáng nhếch khóe môi thôi a.

Uông Tuấn Kiệt lập tức mặt đen như đáy nồi, anh như muốn nghiến răng nói: "Mấy người cười cái gì? Tôi đang nói chuyện nghiêm túc, cực.. kỳ.. nghiêm.. túc"

"Khụ, Tuấn Kiệt này, có phải cậu đang muốn có người làm ấm giường hay không a?" Trình Ân không nhịn được, khoái chí hỏi ra nghi vấn trong lòng của Dương Lãnh Thiên và Tề Vĩ.

"Nên nói tôi đã xác định được người mà tôi tình nguyện dùng bản thân làm ấm giường cho người đó" Uông Tuấn Kiệt liếc xéo Trình Ân.

Phụt! Cả đám lại có một trận cười sảng khoái.

"Tuấn Kiệt, chuyện Tiểu Anh có bạn trai hay chưa tôi cũng không biết đâu" Dạ Nguyệt vừa cười ha hả vừa nói. "Anh cũng biết vì sao mà, còn về thời gian thì lúc trước chưa có"

Dạ Nguyệt trả lời đầy ẩn ý, cô chỉ biết hai năm trước Lạc Tiểu Anh chưa có bạn trai thôi, còn Lạc Tiểu Anh của hai năm sau thì cô chưa có hỏi nha.

Uông Tuấn Kiệt tất nhiên hiểu ý trong câu nói của Dạ Nguyệt.

"Hơn nữa tôi thấy chuyện này, anh phải tự mình bỏ công sức ra mà điều tra đi nha, tôi còn phải xem thành ý của anh với cô em gái nhỏ của tôi đến đâu nữa a" Dạ Nguyệt chuyển qua cười khúc khích, cô đã thấy nghi nghi từ trước rồi mà.

Nghe vậy, Uông Tuấn Kiệt chuyển sang vẻ mặt ủ rũ, xem ra anh phải mặt dày như tên kia để tự mình theo đuổi người ta rồi a.

Lăng Chi Hiên dịch chuyển cơ thể chuyển qua ngồi lên giường, bên cạnh Dạ Nguyệt trong khi mọi người đang cười ngả nghiêng lúc nãy, giờ anh không tiếng động cúi đầu nhỏ giọng bên tai Dạ Nguyệt, hơi thở nam tính vờn quanh tai cô: "Anh thích giọng cười của em"

Dạ Nguyệt ngẩn đầu nhìn anh, tủm tỉm cười: "Anh thật là.. nịnh quá nha"

Lăng Chi Hiên tất nhiên chính là tên mặt dày trong suy nghĩ của Uông Tuấn Kiệt, dù anh không biết suy nghĩ đó nhưng anh chưa bao giờ chối cãi da mặt mình không dày hết a, anh cười cưng chiều đối mắt với vợ yêu.

Anh có mặt dày cũng chỉ dày với người trước mắt này.

Bên này, mọi người lại tiếp tục hùa nhau chọc ghẹo Uông Tuấn Kiệt cho đến khi Lăng Chi Hiên ho nhẹ để kéo cả đám tập trung trở lại.

"Chuyện này để sang một bên, tôi muốn biết thêm một chuyện nữa" Lăng Chi Hiên lúc này đã chuyển qua ôm Dạ Nguyệt ngồi trong lòng anh, dù vậy cũng không ảnh hưởng gì đến thần thái nghiêm túc lạnh nhạt khi thảo luận chuyện trọng đại của anh, nhưng không khí xung quanh anh vẫn là ấm áp nhu tình chứ không băng lãnh như trước đây.

"Chuyện hai năm trước, khi tìm thấy chúng tôi, Trình Ân, cậu có tìm thấy một loại chất lạ trong cơ thể của tên này hay không?" anh vừa nói vừa hất đầu về phía Uông Tuấn Kiệt.

Trình Ân suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Không có, lúc đó cậu ta vì bị bỏ đói hai tuần, nên mới mất sức và ngất xỉu. Hơn nữa, trong quá trình trốn chạy, cậu ta bị té đập đầu nên đã quên đi khoảng thời gian bị bắt nhốt của mình"

Lại thêm một mảnh ghép không khớp với bức tranh mà anh biết, Dạ Nguyệt cũng không ngoại lệ nhận ra những điểm khác biệt trong câu chuyện này.

"Trình Ân, giờ anh có thể khám cho anh ta được không?" Dạ Nguyệt nhìn Trình Ân, tay chỉ chỉ về phía Uông Tuấn Kiệt. "Tôi phát hiện trong cơ thể anh ta có gì đó rất lạ"

Trình Ân lúc này cũng như sực nhớ ra gì đó: "Phu Nhân nói tôi mới nhớ, lúc tôi nhìn cậu ta cũng thấy có gì đó không đúng, nhưng vì bận rộn quá nên quên mất phải khám tổng quát và xét nghiệm máu cho cậu ta"

"Được, tôi rất sẵn lòng" Uông Tuấn Kiệt gật đầu. "Tôi cũng muốn biết bọn chúng đã tiêm cái quái qủy gì vào cơ thể tôi"

"Lãnh Thiên" Lăng Chi Hiên cũng lên tiếng. "Bắt đầu kế hoạch điều tra lại từ đầu, nhất là cái bệnh viện bỏ hoang đó, nơi đó là nơi tên này bị giam giữ trong suốt hai tuần vào hai năm trước" tất nhiên lần này anh cũng sẽ đứng ra trực tiếp chỉ đạo, điều tra suốt hai năm trời lại không có nhiều manh mối nào.

Đây có lẽ chính là một phát hiện mới khi mọi thứ đang dần đi vào bế tắc và tuyệt vọng.

... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Giờ ăn chiều, trong khi mọi người tập trung ở nhà ăn thì Lăng Chi Hiên cho người mang phần ăn của mình vào ăn chung với Dạ Nguyệt trong phòng bệnh.

Lăng Chi Hiên múc một muỗng súp, đưa lên miệng thổi thổi rồi đưa đến kế bên khóe miệng Dạ Nguyệt đợi đến khi cô há miệng nuốt hết mới rút về, động tác thuần thục lặp đi lặp lại nhiều lần cho đến khi cạn chén súp.

"Anh lại không ra ăn chung với mọi người nữa à?" Dạ Nguyệt từ tốn húp từng muỗng súp Lăng Chi Hiên bón cho cô. "Em có thể tự ăn cơm được rồi nha"

Nói rồi cô gắp đồ ăn trong đĩa rồi đưa đến trước miệng Lăng Chi Hiên, anh cong khóe môi há miệng nuốt vào bụng, xong... anh chăm chú nhìn cô, đầu lưỡi nhẹ liếm môi dưới...

"Rất ngon" Lăng Chi Hiên vươn tay bế vợ yêu đặt trên đùi, cúi đầu hôn vào má cô. "Thưởng cho em"

Dạ Nguyệt quyệt miệng, rướn người thơm lại má anh.

"Em ăn cháo không?" Lăng Chi Hiên cười cười lấy tô cháo thịt nóng hổi trên bàn, lại múc lên một muỗng thổi thổi cho nguội bớt, vòng tay vẫn vây xung quanh Dạ Nguyệt.

"Của anh mà, em ăn súp no rồi" Dạ Nguyệt lắc đầu, khẩu phần ăn chiều hôm nay của mọi người là cháo hầm xương và thịt băm cùng rau củ, cơ mà cô vẫn còn phải ăn thanh đạm một chút nên chưa được ăn a.

"Bảo bối, của anh cũng là của em, ngoan, nói a đi nào" Lăng Chi Hiên giọng điệu hài hước, đưa muỗng cháo lên khóe môi vợ yêu.

"Anh trêu em?" Dạ Nguyệt bĩu môi, biết cô ăn không được còn cố tình đưa qua đưa lại trước mặt cô.

Lăng Chi Hiên thu lại nụ cười, kéo cằm cô xuống để miệng cô há ra rồi anh đút cháo vào: "Anh không nói đùa, bảo bối, anh đã hỏi Trình Ân, cậu ta nói em đã ăn được rồi"

"Ô ô ngon quá a" Dạ Nguyệt nhướng nhướng lông mày vui vẻ tán thưởng, cô thích cháo thịt băm cà rốt, cháo thịt băm cà rốt muôn năm.

Dạ Nguyệt lấy muỗng cháo từ tay Lăng Chi Hiên, cô múc một muỗng thổi thổi rồi đưa về phía anh: "Nói a đi ông xã"

Lăng Chi Hiên đột nhiên nắm lấy tay cô, đôi mắt trầm tĩnh chăm chú nhìn cô ngày càng tối thẳm lại, từ từ dấy lên ngọn lửa khác thường, một tiếng "ông xã" từ miệng vợ yêu làm anh thật ngứa ngáy trong lòng.

"Anh... anh mà không ăn thì cháo nguội hết ngon đó a" Dạ Nguyệt thấy anh nhìn cô như vậy, cô liền rụt cổ lại, cô biết ánh mắt đó có nghĩa là gì.

"Có một món ăn không bao giờ là nguội, không bao giờ là hết ngon, em biết món đó là món gì không, bà xã?" Lăng Chi Hiên tất nhiên không cho phép cô trốn tránh, anh buông chén cháo để trên bàn, rồi vòng tay ôm siết lấy eo nhỏ của cô, nâng cằm cô lên nói trên làn môi mềm mại của cô.

Hơi thở nóng rực của anh lan tỏa ra xung quanh cô, hơi nóng ấm áp khiến cô mê đắm...

"Thật muốn một ngụm nuốt em vào bụng" Lăng Chi Hiên thở dài, ảo não rời khỏi đôi môi đầy mời gọi của vợ yêu.

Mặc dù trong tai nạn vừa rồi, ngoại trừ cái thai và vết thương ở đầu thì còn lại cô cũng không có bị gãy xương hay thương tổn chỗ nào, nhưng vì mới mất cái thai nên Trình Ân kiến nghị cô phải ăn thanh đạm trong một tuần hơn nữa còn không được làm loại vận động kịch liệt trong hai tuần đến một tháng, và dĩ nhiên còn tùy vào sức hồi phục của cơ thể cô mà Trình Ân sẽ thông báo hằng ngày cho người nào đó biết.

Dạ Nguyệt rất muốn nói đùa anh có thể tìm ai thay cô trong khi cô không được thích hợp, nhưng lời vừa đến cổ họng thì đã bị nghẹn lại, bản thân cô khi nghĩ tới loại chuyện này còn cảm thấy khó chịu huống chi ai đó bị bệnh sạch sẽ trầm trọng hơn cả cô a.

Cái loại tuyển thiếp hay nha hoàn thông phòng phục vụ trong khi thê tử mang thai của người cổ đại làm cô cảm thấy buồn nôn, muốn nổi da gà, lại còn cho là chuyện hiển nhiên? Là việc mà thê tử phải chấp nhận?

Làm ơn đi, nếu cô đang mang thai mà lại thấy chồng mình lên giường với người khác chắc cô sẽ bị shock tới sảy thai chứ nói gì là hiển nhiên chấp nhận...

Tách! Tiếng búng tay vang lên bên tai Dạ Nguyệt làm cô giật mình cũng thành công kéo cô về thực tại.

"Em mơ màng suy nghĩ gì đó?" Lăng Chi Hiên nhíu mày không vui nhìn cô gái nhỏ, ở bên cạnh anh mà cô gái nhỏ lại thả hồn đi đến tận phương trời nào, có đi cô gái nhỏ cũng phải dẫn anh theo mới đúng, anh muốn cùng cô gái nhỏ thả hồn về phương trời nao.

"Em chỉ nghĩ về tập tục của người cổ đại thôi a" Dạ Nguyệt thành thật đáp.

"Nhớ mọi người ở thế giới kia?" Lăng Chi Hiên ôm Dạ Nguyệt nằm xuống giường, kéo chăn lên đắp cho cả hai người, cuốn lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô vào sát trong ngực anh, ôm ấp vuốt ve say mê.

"Không phải a, em là nghĩ đến chuyện thê tử có thai, nam nhân có thể tùy ý lên giường với tiểu thiếp hay nha hoàn thông phòng để giải tỏa nhu cầu thôi" Dạ Nguyệt lắc đầu, thuận thế anh ôm cô cô cũng ôm lấy hông của anh.

"Em lại nghĩ đến mấy câu truyện mà em đã đọc à?" Lăng Chi Hiên có thể cảm nhận được hai vật tròn đầy mềm mại đang ép sát vào lồng ngực anh, cảm giác ngứa ngáy như kiến bò lại lần nữa bùng lên.

"Cũng không hẳn, truyện em đọc không có cái thể loại đó, chỉ có mấy nhân vật phụ thấy ghét mới có xảy ra trường hợp như vậy hoặc giả là nam chính bị người khác ép buộc nhưng vẫn quyết giữ thân trong sạch với thê tử của mình" Dạ Nguyệt cười vui vẻ khoái chí, hơn nữa cô thường đọc thể  loại nam cường đại băng lãnh nên không bao giờ bị nghẹn chết vì mấy chuyện này.

Lăng Chi Hiên đáy mắt xoẹt qua tia suy nghĩ, rồi anh như chợt nghĩ ra gì đó: "Không phải em đang có ý định bảo anh tìm ai thay thế rồi mới nghĩ đến vấn đề này đó chứ?"

Dạ Nguyệt lập tức ngẩn đầu trợn mắt nhìn anh, sao anh có thể suy ngược chuẩn đến như vậy?

Nhìn thấy biểu tình kinh sợ trên mặt Dạ Nguyệt, Lăng Chi Hiên liền trầm xuống: "Em muốn anh nuốt em vào bụng ngay lúc này có phải không?"

Dạ Nguyệt đột nhiên nhận thấy chỗ nào đó trên cơ thể anh có điểm không đúng, cô liền buông anh ra, lùi cơ thể lại tạo thành một khoảng cách với anh, hoảng hốt nhìn xuống thân dưới của anh thì không khỏi muốn té bật ngửa xuống giường.

Lời anh nói có bao nhiêu là kích thích, đe dọa?

"Đến đây" Lăng Chi Hiên thâm trầm nói, vươn một tay về phía Dạ Nguyệt, hai người mặc dù đang nằm trên giường nhưng Dạ Nguyệt đã lùi đến mép giường, cũng đủ tạo ra khoảng cách nhất định với anh.

Dạ Nguyệt lắc lắc đầu, cô như mèo nhỏ nhìn anh đầy cảnh giác.

"Ngoan, anh sẽ không làm em đau" Lăng Chi Hiên dụ dỗ cô gái nhỏ nào đó.

"Em vẫn chưa thể làm loại vận động kịch liệt này mà..." Dạ Nguyệt nhỏ giọng thì thầm.

"Chúng ta sẽ không làm loại vận động kịch liệt đó" Lăng Chi Hiên vẫn nhẫn nại vươn tay về phía Dạ Nguyệt, ánh mắt đợi chờ lại đen thẳm như đáy vực sâu vạn trượng.

"Thật?" Dạ Nguyệt nghi ngờ.

"Thật" Lăng Chi Hiên không nhịn được nữa, lăn qua túm lấy cơ thể của Dạ Nguyệt xoay một vòng xuống dưới thân mình, anh chống chân xuống giường hai bên đùi Dạ Nguyệt, tay cũng chống xuống giường hai bên ngực cô, để dời đi trọng lượng cơ thể của anh trên người cô.

Dạ Nguyệt nhìn tư thế mờ ám của hai người, cô mới không tin anh không muốn làm loại vận động kịch liệt đó: "Anh xạo em"

"Bảo bối, anh xạo em bao giờ?" Lăng Chi Hiên hạ môi xuống bao phủ lấy môi cô, luồn lưỡi vào bên trong khuấy đảo miệng cô, tay chuyển qua áp vào hai bên má cô để giữ chặt lấy đầu nhỏ của cô, điên cuồng quấn quít lưỡi cùng với lưỡi cô, dù cô luôn né tránh nhưng cũng không thể thoát được chiếc lưỡi nóng bỏng gắt gao truy đuổi cô đến cùng.

Ôi thần linh ơi, trí óc cô đang dần rơi vào hỗn loạn, tay cô bấu chặt áo sơ mi đen của anh, ý thức bắt đầu rơi vào trạng thái ý loạn tình mê, cô phải đẩy anh ra... cô phải đẩy anh ra...

Điên cuồng hôn cô cũng không thể giúp Lăng Chi Hiên cảm thấy tốt hơn, anh luồn tay vào áo vuốt ngược từ bụng lên đến ngực cô, hai bàn tay túm lấy hai bên ngọn đồi mềm mại của cô bắt đầu vuốt ve xoa nắn, môi lưỡi vẫn quyện chặt lấy môi lưỡi của cô, chiếm đoạt khuôn miệng thơm tho của cô.

Rơi môi ra, Lăng Chi Hiên đẩy áo thun của Dạ Nguyệt lên tới cổ, rồi không đợi cô kịp bình ổn hơi thở, anh cúi xuống mút lấy điểm màu hồng đã cứng lên thấy rõ, như trêu đùa trước mắt anh.

Mút mút rồi lại cắn cắn, giày vò cả hai bên đỉnh tuyết lê hồng nhuận mê người của Dạ Nguyệt, Lăng Chi Hiên rời tay khỏi bầu ngực cô, anh chuyển hướng xuống phía dưới, trượt dọc từ bụng cô xuống hai bên bắp đùi cô vuốt ve làn da mềm mại mát mẻ của cô.

Dạ Nguyệt đang đặt tay trên tóc anh, chìm đắm run rẩy trong khoái cảm mà anh mang đến, lúc này vì bị nhột bất ngờ nên cô giật mình đẩy anh ra.

"Anh nói không làm loại chuyện vận động kịch liệt mà" Dạ Nguyệt thở hỗn hển trợn mắt lên với anh.

"Anh không định đi tới bước cuối cùng" Lăng Chi Hiên cũng loạn nhịp thở, ngẩn đầu nhìn vợ yêu từ hai bầu ngực tròn đầy của cô, đáy mắt anh không thể che giấu nồng đậm ái dục đang cuộn trào bên trong.

"Như vậy... có được không?" Dạ Nguyệt ngập ngừng hỏi.

"Được" Lăng Chi Hiên gật đầu.

"Nhưng... nó..." Dạ Nguyệt nóng bừng mặt chỉ xuống phía dưới.

Cô có thể thấy được chỗ đáy quần âu của anh đang bị vật nào đó đẩy căng ra, có thể tưởng tượng ra được cái vật vĩ đại đó...

Khoan... khoan... tỉnh táo lại đi Dạ Nguyệt... mày nhất định phải tỉnh táo a...

"Nó đành phải trông cậy vào em" Lăng Chi Hiên đột nhiên cong khóe môi lên cười mờ ám.

"Là... là ý gì?" Dạ Nguyệt lắp bắp hỏi.

Lăng Chi Hiên ngồi thẳng người, hai đầu gối vẫn kẹp hai bên đùi cô, anh chậm rãi tháo hết cúc áo nhưng không cởi áo, rồi đến thắt lưng, rồi đến khuy quần, rồi đến khóa quần, dù đang làm loại chuyện nóng bỏng khiến người muốn bốc hỏa nhưng động tác của anh vẫn cực kì ưu nhã, thong dong.

Cuối cùng, anh kéo cả hai chiếc quần đang mặc xuống, để lộ ra vật nào đó đang sừng sững vươn lên trước mặt cô gái nhỏ nào đó.

Sau giây phút choáng váng muốn tắt thở phun máu mũi đầy giường, không hiểu sao mà Dạ Nguyệt đột nhiên bật cười khanh khách: "Anh làm em nhớ đến mấy tên biến thái chuyên đi khoe cái đó trước mặt người khác a"

Lăng Chi Hiên vươn người bắt lấy mặt cô gái nhỏ, gầm gừ: "Em dám nói ông xã nhà em là tên biến thái?"

(Lời tác giả: Chúng ta có nên đổi bộ chuyện thành tên "Ông xã nhà em là tên biến thái" hay không a? :v )

"Đâu có, em chỉ đột nhiên nhớ đến thôi" Dạ Nguyệt ra sức lắc đầu chối bay chối biến.

"Em đã từng gặp trường hợp đó?" Lăng Chi Hiên kề sát mặt vào mặt cô, nếu vợ yêu nói có thì anh tin rằng bản thân sẽ đi lật tung nơi đó lên để kím cho bằng được cái tên đáng chết dám khoe cái thứ ghê tởm đó trước mặt vợ yêu của anh.

"Không, em may mắn vẫn chưa nhìn thấy, chỉ nghe vài người bạn bên cạnh thấy rồi kể lại thôi" Dạ Nguyệt không chú ý để tay lên lồng ngực của anh.

"Tốt" Lăng Chi Hiên híp mắt, nhìn biểu hiện của vợ yêu thì đó là sự thật.

"Bây giờ, anh có thể vào phòng tắm dội nước lạnh cho tỉnh táo được rồi a" Dạ Nguyệt vẫn không quên tình trạng mờ ám hiện tại của hai người, áo cô bị đẩy lên, quần cũng bị kéo xuống, mà người ở trên cũng xem như đang lõa thể phía trên cô.

Dạ Nguyệt xoay đầu nhìn ra ngoài cửa, không biết lúc anh vào có khóa cửa không, nếu không thì có người bất ngờ mở cửa vào thì sao?

Lăng Chi Hiên lại nắm mặt cô, kéo đầu cô xoay lại để cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt thâm trầm giờ phút này đang dâng lên sóng tình cuồn cuộn: "Anh vẫn chưa xong với em đâu, bảo bối, em tưởng có thể dễ dàng cho qua chuyện trong khi em hai lần thách thức kiên nhẫn của anh?"

"Em... làm gì có..." Dạ Nguyệt xua xua tay, cô nhớ mình đâu có đụng chạm thân thể gì với vị đại gia này đâu a.

"Em còn dám nói không?" Lăng Chi Hiên khàn giọng gầm gừ bên tai cô. "Lần thứ nhất em dám bảo anh tìm người khác mang thai con của anh, còn lần thứ hai là mới vừa rồi em có ý định bảo anh tìm người khác để phát tiết"

Dạ Nguyệt trợn mắt nhìn anh, anh vẫn còn nhớ chuyện lúc trước?

"Đáng tiếc, làm em thất vọng rồi, anh có trí nhớ rất tốt nên không thể để em viện cớ mà cho qua được" Lăng Chi Hiên cắn vào vành tai cô, hơi thở nóng rực từ mũi anh sộc vào tai cô làm cô rùng mình một cái.

"Nhưng..." Dạ Nguyệt đẩy đẩy lồng ngực anh, quan trọng vẫn là thân thể cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

Lăng Chi Hiên liếm môi, cắn vành môi dưới của Dạ Nguyệt, rồi anh hạ hông xuống, đâm vật nào đó qua giữa hai đùi cô, ép sát với nơi bí hiểm của cô, thì thầm trên môi cô:"Kẹp chặt"

Ô! Dạ Nguyệt kêu lên một tiếng, ngoan ngoãn kẹp chân lại, kẹp lấy vật nóng bỏng cương cứng ở ngay trước nơi bí hiểm của cô.

Lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa bất ngờ từ bên ngoài, Dạ Nguyệt lập tức muốn buông anh ra thì hai bên đùi đã bị chân anh kẹp chặt từ trước.

"Anh khóa cửa rồi" Lăng Chi Hiên khàn khàn thì thầm, không có ý định dừng lại, anh bắt đầu di chuyển hông lên xuống, chà sát vật sưng phồng của mình lên xuống phía ngoài nơi đó của vợ yêu, khoái cảm cũng theo đó mà dâng lên càng mãnh liệt.

Dạ Nguyệt đã cảm thấy rõ ràng bản thân bị một cảm giác trống rỗng xâm chiếm lấy cơ thể, rõ ràng cơ thể cô đã bùng lên khát khao muốn được anh chiếm đoạt...

"Dạ Nguyệt, chị có ở trong đó không?" giọng của Lạc Tiểu Anh vang lên bên ngoài cửa.

"Kỳ lạ, chị ấy có thể đi đâu nhỉ?" Triệu Bối Bối chép miệng.

Mà bên trong này, Dạ Nguyệt không ngừng bị từng cái lên xuống của Lăng Chi Hiên làm cho ý loạn tình mê, cô cắn răng kìm chế lại tiếng rên rỉ đang bật ra từ cổ họng mình, cô biết rõ bên ngoài phòng có người, hễ nghĩ đến bọn họ có thể xông vào đây bắt gặp hai người đang làm cái loại chuyện này là cô nhịn không được muốn bùng nổ trong khoái cảm mãnh liệt của anh.

"Anh muốn vào bên trong em" Lăng Chi Hiên không nhịn được rên rỉ nỉ non bên tai cô, bên dưới hông anh vẫn điên cuồng đưa đẩy lên xuống, anh muốn cảm nhận vợ yêu, chiếm đoạt vợ yêu.

Dạ Nguyệt thả tay đang siết lấy áo anh chuyển qua vòng tay quanh cổ anh, rồi cô nâng hông lên cũng đồng thời để anh bất ngờ đẩy mạnh vào bên trong cơ thể mình, khoái cảm lần này đến càng rõ ràng hơn mới vừa rồi, cô có thể cảm giác được vật đó càng lớn lên bên trong cô như thế nào.

Nhưng Lăng Chi Hiên lập tức dừng lại, anh ngẩn đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng mê người của vợ yêu: "Không được, em vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn, anh không dám chắc trong toàn bộ quá trình có thể kìm chế tốt được dục vọng bản thân mà không làm đau em"

Lăng Chi Hiên nói xong cũng đồng thời rút ra khỏi cơ thể Dạ Nguyệt vì anh sợ để trong đó một lúc nữa thì anh sẽ không thể dừng lại được nữa, vừa rút ra Dạ Nguyệt liền nhăn mặt hơi co người lại, thấy vậy anh chậm rãi vuốt mồ hôi trên trán cô, cưng chiều mơn trớn cánh môi hồng hồng của cô: "Xin lỗi, bảo bối"

Dạ Nguyệt từ từ mở mắt ra, hơi thở của cô vẫn còn chưa được bình ổn hoàn toàn, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ cố gắng che giấu nhăn nhó, nỗ lực áp chế ái dục vẫn còn bị nghẹn lại của anh, cô bỗng chốc cảm thấy đau lòng, tự nhiên cô lại thốt lên một câu cùng với hành động mà ngay cả bản thân cô cũng không thể lường trước được: "Để em giúp anh... bằng miệng"

Lăng Chi Hiên trợn mắt, cả người anh cứng ngắt ngay lập tức, vì tay cô đã không biết trời cao đất rộng mà nắm lấy của anh.

Giống như cô đang nắm lấy củ khoai to tướng vẫn còn nóng hổi như mới vừa được nướng chín, hai rặng mây đỏ càng nổi lên rực rỡ ở hai bên gò má cô, ôi mẹ ơi, cô đang làm gì thế này?



~~~> EC90


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, Lynnly, ciuviho, hânhânn
     
Có bài mới 27.11.2016, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 515 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 73
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 91

"Bảo bối ngoan, thả lỏng tay, đừng siết chặt như vậy" Lăng Chi Hiên thở hắc ra, giọng điệu nhẹ nhàng dụ dỗ vào tai cô.

Dạ Nguyệt bị sửng sốt nên cô đang đần mặt ra tại chỗ, nghe anh nói cô lập tức muốn buông tay: "Em xin lỗi..."

Lăng Chi Hiên liền giữ lấy hai tay cô: "Đừng buông, làm theo anh là được"

Dạ Nguyệt mặc dù cảm thấy rất muốn chui xuống đất trốn nhưng đồng thời cô cũng muốn giúp anh giải quyết nhu cầu, hơn nữa hai người đã là vợ chồng với nhau thì chuyện này cũng là chuyện vô cùng bình thường...

Lăng Chi Hiên vừa giữ lấy hai tay vợ yêu vừa quan sát khuôn mặt nhỏ của vợ yêu càng lúc càng hồng nhuận quyến rũ dưới sự hướng dẫn của anh, không khỏi càng cảm thấy kích thích dâng trào, nơi nào đó theo hai bàn tay mềm mại nhỏ nhắn mà ngày càng căng cứng nóng bỏng.

"Giỏi lắm, bảo bối" Lăng Chi Hiên cụng trán đầy mồ hôi vào trán Dạ Nguyệt, cạ mũi vào mũi cô âu yếm, làn môi nhẹ phớt chờn vờn trên làn môi cô, hơi thở nóng rực của hai người vây hãm lấy nhau, hòa quyện vào nhau, quấn quít không rời.

Dạ Nguyệt ngửa đầu hôn vào môi anh, cô đã không còn cảm thấy ngại ngùng như lúc mới vừa bắt đầu nữa, hơn nữa cô thích lắng nghe tiếng gầm nhẹ thỏa mãn của người nào đó, nó cũng làm cô cảm thấy thật thỏa mãn...

... ...... ...... ...... ...... ........

"Anh đã liên lạc với nhóm của Thành Đông chưa?" Dạ Nguyệt thư giãn tựa người vào thành bồn tắm, mấy ngày nay cô không được tắm, chỉ dùng khăn ướt để lau mình, được ngăm mình trong bồn như thế này quả là sung sướng a.

“Vẫn chưa, nhưng anh đã xác nhận vị trí hiện tại của nhóm cậu ta” Lăng Chi Hiên dời đầu nhỏ của cô, nhanh chóng lách cơ thể vào phía sau cô rồi ngồi xuống, để cơ thể cô tựa vào lồng ngực anh, hai chân kẹp lấy hai chân của cô, để cô ngồi trong lòng như thường ngày, mềm giọng nói: "Đầu em vẫn chưa chạm nước được"

"Em có chú ý mà" Dạ Nguyệt quyệt miệng, xoay đầu nhìn anh. "Em nghiêm túc nhắc nhở anh em đã không còn là một cô bé con nữa, anh có thể dừng việc xem em như trẻ con được không?"

"Em nghĩ vậy?" Lăng Chi Hiên chớp mắt cong khóe môi, mà hai tay của anh lúc này đã lần mò đến hai ngọn đồi mềm mại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve xoa nắn.

Dạ Nguyệt đánh vào tay anh nhưng tất nhiên cô có đánh cũng vô ích, cô sao có thể chống lại thế lực mặt dày vô sỉ của người nào đó được a.

"Như đã nói trước đây, anh sẽ không bao giờ xuống tay với trẻ con" Lăng Chi Hiên mờ ám thì thầm vào tai cô, làn môi lướt dọc từ phía sau tai xuống cổ và vai cô, mê luyến cắn mút không ngừng.

"Chúng ta đang tắm đó a" Dạ Nguyệt miễn cưỡng kéo hai tay đang sờ mó khắp người cô ra, nghiêm túc nhắc nhở người ngồi phía sau mặc dù bị ai đó vuốt ve một lúc cô cũng khó tránh khỏi cũng động tình, nhưng bản thân cô vốn dĩ không thể làm loại vận động kịch liệt được, thật bất công mà. (T.T)

Nếu cứ động chạm kiểu này chỉ sợ một phút bốc đồng sẽ ôm vợ yêu lên giường làm loại vận động kịch liệt mất thôi, nghĩ vậy nên Lăng Chi Hiên rất ngoan ngoãn nghe lời, tự mình dừng lại kịp thời.

"Em nói này, thời trẻ mà túng dục quá độ thì sau này rất dễ bị liệt dương đó nha" Dạ Nguyệt thấy anh buông tay ngồi yên thư giãn, cô mới tiếp tục tựa đầu vào lồng ngực anh, vui vẻ cười hề hề.

"Bảo bối, sao em lại có vẻ rất vui nhỉ? Em không biết anh mà bị liệt dương thì cuộc sống tính phúc của em cũng sẽ trở thành cơn ác mộng hay sao, hử?" Lăng Chi Hiên véo vào gò má vợ yêu, nhăn trán nói.

"Em chỉ muốn nhắc nhở anh thôi" Dạ Nguyệt bĩu môi phụng phịu, cô là đang lo cho sức khỏe của vị đại ca này chứ bộ.

Dừng một lát.....

Dạ Nguyệt lại nghe giọng điệu trầm ấm đầy mê hoặc ở phía sau...: "Anh cũng hết cách, chỉ cần nhìn thấy em là anh lại muốn ăn, muốn làm rất nhiều chuyện với em"

Dạ Nguyệt: "..." em cũng không phải đồ ăn......

"Vì sao? Ngay cả thức ăn, ăn nhiều một món chẳng phải cũng cảm thấy rất chán hay sao?" Dạ Nguyệt nghi ngại hỏi, không phải có câu "đàn ông thèm của lạ, phụ nữ sợ quen thuộc" hay sao a?

"Em thật sự muốn anh trả lời?" Lăng Chi Hiên nhíu nhíu mày, chăm chú nhìn đỉnh đầu nhỏ của vợ yêu trong ngực mình.

"Hzz vì em không thể lý giải được nên mới thắc mắc thôi, anh không trả lời cũng được, cứ xem như em đang lầm bầm một mình đi a" Dạ Nguyệt lắc đầu, tự cười vào mặt mình, cô vẫn luôn thắc mắc vì sao lại là mình cho đến tận bây giờ nên nhiều khi hay lảm nhảm thế này đây, thói quen khó bỏ của cô a.

Lại dừng cả nữa ngày, cuối cùng cô nghe tiếng thở dài ở phía sau: "Em quên anh có bệnh kín à?"

Phụt!!!!! Dạ Nguyệt bị sặc nước miếng ngay lập tức, cô vừa ho sặc sụa vừa xoay người ngồi đối diện với anh.

Lăng Chi Hiên nhướng mày, vỗ vỗ nhẹ vào lưng cô để giúp cô hết ho.

"Bệnh kín?" Dạ Nguyệt trợn mắt, vị này có bệnh kín? Này cô mới nghe lần đầu đó nha.

"Khiết phích cũng xếp vào loại bệnh kín, em không biết sao?" Lăng Chi Hiên buồn cười. "Mặc dù anh cũng không hiểu rõ lắm nhưng hiện tượng không thích và khó chịu khi bất kì người nào đó đụng chạm vào mình, anh nghĩ đó được xem như một loại bệnh về tâm lý"

À! Dạ Nguyệt gật đầu, thì ra anh đang nói đến vấn đề này, cô cũng có suy nghĩ tương tự như vậy, có lẽ là do quá khứ của anh nên anh mới trở thành người khiết phích như hiện tại, nhưng vấn đề vì sao lại là cô vẫn còn là một bí ẩn đối với cô a.

"Nếu như sau này xuất hiện một người mà anh có thể đụng chạm được..." Dạ Nguyệt chưa kịp nói hết câu đã im bật, bởi vì ánh mắt của người nào đó đã thay đổi.

"Em có biết tự ti và khiêm tốn là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau không?" Lăng Chi Hiên thở dài, ôm mặt vợ yêu kéo gần đến mặt anh. "Tự ti không chỉ làm em tổn thương mà còn làm người đối diện với em tổn thương, vì điều đó chứng tỏ em không tin anh, không tin vào mối liên kết giữa hai chúng ta"

"Em xin lỗi..." Dạ Nguyệt sụ mặt thành thật nhận lỗi, cô biết bản thân luôn tự ti dẫn đến cảm giác thiếu an toàn trong lòng. "Em chỉ không thể hiểu được vì sao lại là em?"

Lăng Chi Hiên lắc đầu không đáp, anh vuốt ve vào gò má hồng hồng đáng yêu của cô, đôi mắt đen láy sáng rực chăm chú nhìn cô dưới hàng lông mi dài.

Dạ Nguyệt ngơ ngẩn bắt lấy ánh mắt dịu dàng mà nóng bỏng của anh, nhắm mắt lại cảm nhận đụng chạm dịu dàng của anh, cô có thể ngồi như thế này cùng anh cả đời cũng được…

"Cần ai đó cũng phải có một lý do rõ ràng hay sao bảo bối?" Lăng Chi Hiên búng vào trán cô, vợ yêu của anh thật ngốc.

Dạ Nguyệt nghe vậy lập tức mở mắt ra, nhìn anh chăm chú…: “Vì sao anh lại cần em đến như vậy?”

“Em có cảm thấy câu hỏi này vô nghĩa  không khi mà anh đã nói cần một ai đó cũng phải có một lý do rõ ràng hay sao?” Lăng Chi Hiên bóp lấy cằm cô, ánh mắt sâu thẳm đen ngòm như vực sâu không đáy nuốt chửng cô vào trong đó, xoáy sâu đến tận cùng đáy lòng chìm trong bóng tối của cô.

“Chẳng lẽ em không cần anh?” anh nhướng mày vẻ nghi ngờ.

“Anh nghĩ sao?” Dạ Nguyệt phụng phịu, đưa tay lên véo hai bên gò má của anh kéo dãn ra, trông anh thật đáng yêu cũng thật buồn cười nga ~ cô cười thích thú, đùa bỡn với hai bên má anh.

Lăng Chi Hiên để yên vợ yêu muốn làm gì thì làm, mắt anh vẫn nhìn nụ cười cô không rời, anh chuyển qua ve vuốt vào dưới cằm cô như đang vuốt ve động vật nhỏ nào đó: “Tất nhiên anh biết em cần anh, vì thế… em cũng nên hiểu là anh cũng có cảm giác tương tự như em”

Ồ! Dạ Nguyệt há miệng thành hình chữ O to tướng, vậy là… cũng như cô cần anh vậy… anh muốn cô lý giải cảm xúc của anh giống như lý giải cảm xúc của cô đối với anh?

Cô muốn ở cạnh anh cũng chẳng vì một lý do cụ thể nào, bản thân cô cũng không thể lý giải cụ thể được vì sao cô lại có cảm xúc này chỉ với riêng mình anh…

Tại sao trước đây trong sậu tận đáy lòng cô vẫn luôn lăn tăn vì một điều vốn dĩ không thể lý giải cụ thể được như vậy nhỉ?

Giống như trở thành một người thân trong gia đình, quan trọng không thể thiếu cũng như không muốn rời xa, tình cảm này vốn dĩ không còn là tình yêu đơn thuần nữa, nó vốn dĩ đã vượt xa cảm xúc "yêu cuồng dại" khi chúng ta còn trẻ, có phải tất cả những người ở thời đại trước đều có cảm xúc như thế này nên họ mới có thể cùng nhau đi đến cuối cùng hay không?

Lăng Chi Hiên chăm chú nhìn vào mắt cô như thể tìm kím cảm xúc đồng điệu giữa hai người, rồi anh dụi mũi vào mũi cô âu yếm, dịu dàng thì thầm trên làn môi cô: "Em đã hiểu chưa, bé ngốc?"

Trước khi gặp cô, anh chưa từng muốn đụng chạm vào bất kì ai, cũng chưa từng muốn cho phép ai chạm vào mình trừ những trường hợp bị thương nặng cần phải phẫu thuật, khi đã gặp cô thì anh lại càng thể hiện điều đó rõ hơn...

Con người ta đều đem lý do không thể kìm chế ra làm lá chắn nhưng nếu bản thân thật sự không muốn thì cho dù có ép buộc như thế nào cũng là không thể.... Khác nhau ở chỗ người đó muốn hay không muốn thôi.

“Em thật may mắn vì gặp được anh” Dạ Nguyệt mỉm cười, nếu không gặp anh thì có lẽ… cô đã phải sống cô độc cả đời… Hừm, thật ra trước khi gặp anh cô cũng đã có dự định như thế rồi… nhưng đời người vốn vô thường mà…

“Bắt được em… là may mắn nhất của anh” Lăng Chi Hiên cong khóe môi, trêu chọc vợ yêu.

“Xì ~ anh làm như em là thú cưng vậy a” Dạ Nguyệt quyệt miệng bĩu môi, trong lòng lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

“Mèo con lười biếng nhất quả đất của anh” Lăng Chi Hiên tủm tỉm cười thích thú.

“Còn anh là mèo bự khó tính thích bắt nạt em” Dạ Nguyệt hậm hực đập đập tay vào thành bồn tắm.

“Anh rất sẵn lòng thể hiện điều đó trước mặt em” Lăng Chi Hiên cười tà chuyển tay từ cổ vuốt dài xuống hai bên ngực cô, véo vào điểm màu hồng đang nữa ẩn nữa hiện trong làn nước nóng phía trước mặt anh.

Dạ Nguyệt ngay lập tức hít vào thật sâu chợp lấy tay anh, trợn mắt hâm dọa: “Em không giúp anh giải quyết nữa đâu nha”

Người nào đó âm thầm liếm môi rất nhanh, vẻ mặt nhanh như chớp chuyển qua ủ rủ ra vẻ cực kì đáng thương: "Có thật không? Em nỡ nhìn anh bị nghẹn đến chết hử bảo bối?"

"Không chết được đâu" Dạ Nguyệt bặm môi, khoanh tay trước ngực như để phòng thủ người nào đó lại tái máy tay chân, cô còn không biết anh đang ra vẻ đáng thương hay sao, xì...

Lăng Chi Hiên kéo cằm của vợ yêu xuống để tách môi cô ra, nhìn thấy chiếc lưỡi nhỏ ẩm ướt như ẩn như hiện bên trong miệng nhỏ của cô, tròng mắt anh liền chuyển qua tối thẳm, anh khàn giọng nhắc nhở: "Khả năng chịu đựng của anh có giới hạn, nếu em không mau chóng bình phục để anh ăn em thì anh sẽ chết vì nghẹn thật đó bảo bối"

Dạ Nguyệt đen mặt, quơ quơ ngón trỏ trước mặt anh thách thức: "Tại vì anh lúc nào cũng suy nghĩ bậy bạ nên mới dễ chết vì nghẹn đó a"

Tất nhiên Lăng Chi Hiên liền không khách sáo cắn lấy ngón trỏ của cô, cắn cắn mút mút khiêu khích, chiếc lưỡi nóng bỏng của anh lướt qua từng ngón tay còn lại của cô mà cắn mút đùa bỡn, ánh mắt thâm sâu dán chặt vào khuôn mặt đang ngày càng đỏ bừng lên của cô.

Dạ Nguyệt thở hổn hển muốn rút tay về nhưng tay đã bị tay anh giữ chặt, aizzz con người này thật là... Dạ Nguyệt tức giận, cô bỗng nhiên áp sát cơ thể mềm mại vào anh cọ qua cọ lại chớp nhoáng, đúng như dự đoán của cô, cơ thể anh lập tức cứng lại, gồng lên như đang kìm chế dục vọng sâu thẳm đang cuồn cuộn dâng trào, mà nơi nào đó cũng đã đứng thẳng lên kháng nghị, tròng mắt anh tối đen như mực, chất chứa bao nhiêu là lửa nóng bên trong.

Đúng lúc này Dạ Nguyệt đột nhiên trượt khỏi vòng tay của anh, nhanh chóng rời khỏi bồn tắm, quấn áo choàng tắm quanh người, xong xuôi  cô mới xoay đầu nhìn người nào đó vẫn còn đang ngạc nhiên ngây ngốc ngồi trong bồn tắm, ánh mắt mở lớn nhìn theo từng cử động dứt khoát của cô...

"Em không giúp anh giải quyết đâu, anh tự xử đi a" Dạ Nguyệt nhún vai cười chiến thắng rồi nhanh như chớp cô dứt khoát lao ra khỏi phòng tắm mà không một lần quay đầu nhìn lại, chạy thật nhanh để bảo toàn cho hai bàn tay cô được an toàn.

Người nào đó bị bỏ lại trong tình trạng động tình cực độ không khỏi cong khóe môi cười bất đắc dĩ, xem ra anh nhất định phải bảo Trình Ân đẩy nhanh điều trị cho cô mèo con vừa lười biếng vừa ranh mãnh của anh, để anh có thể một ngụm nuốt cô vào bụng ngay lập tức...

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

"Chủ tịch, theo như hình ảnh từ CCTV của chúng ta thu được, chiếc xe màu trắng đó xuất hiện ở con đường nhỏ gần với trạm dừng chân trên đường cao tốc" Tề Vĩ xoay đầu lại nhìn Lăng Chi Hiên đang đứng phía sau anh trong phòng máy. "Hơn nữa, anh hãy xem đoạn CCTV này"

Tề Vĩ gõ cạch cạch nhanh như chớp trên bàn phím rồi anh mở đoạn camera mà anh đã liệt kê ra từ rất nhiều đoạn camera khác, các đoạn camera này đều được quay từ những camera mà Trung Tâm đã bí mật cài bên cạnh các camera an ninh của phía Chính Phủ: "Vào một tuần trước sau khi dịch bùng phát, chiếc xe này đã đến trạm dừng chân"

Trong đoạn CCTV, một chiếc xe màu trắng tiến đến trước trạm xăng của trạm dừng chân rồi dừng lại, lúc này ở trạm dừng chân có lác đác vài con zombie đang lảo đảo di chuyển trong sân, vừa thấy xe bọn chúng liền nhanh chóng nhào đến.

Lúc này một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi xuất hiện từ cửa tay lái, trên tay là một thanh mã tấu dài, chỉ trong vài phút anh ta đã có thể dọn dẹp xong đám zombie trong sân, nhìn hành động lạnh lùng dứt khoát cùng tướng mạo cao lớn cơ bắp, rất giống với người trong giới hắc đạo.

Sau đó, từ ghế lái phụ lại xuất hiện một người phụ nữ xinh đẹp, có thể nhìn thấy cô ấy đang có thai, người đàn ông lập tức quăng mã tấu bước nhanh đến đỡ lấy cô ấy, mỉm cười cưng chiều nhìn cô ấy.

Tiếp đó một người phụ nữ khác nhỏ tuổi hơn bước xuống từ ghế sau chiếc xe, tiến về phía hai người nói nói gì đó rồi cả ba người cùng đi vào siêu thị bên trong.

"Qua những CCTV mà tôi đã xem, bọn họ đã ở nơi này kể từ lúc đó, cho đến ba bốn ngày sau đã xảy ra chuyện bất ngờ" Tề Vĩ tiếp tục mở một đoạn CCTV khác.

Chiếc xe màu trắng tiếp tục xuất hiện trong đoạn phim, nhưng lúc này không chỉ có chiếc xe mà phía sau còn có thêm một bầy zombie đang điên cuồng bám theo, người đàn ông chạy ra từ siêu thị tiện lợi, tay cầm mã tấu chém bọn zombie, nhưng vì quá tập trung nên anh ta không nhìn thấy ba bốn con zombie khác đang đi vào bên trong siêu thị.

Anh ta hét gì đó về phía chiếc xe, một lúc sau cửa xe mở ra và người phụ nữ trẻ lao ra khỏi xe, trên tay cô ta là hai khẩu súng ngắn, cô ta quăng một khẩu cho người đàn ông rồi mới bắt đầu nả súng vào đám zombie.

Đột nhiên người đàn ông hoảng hốt xoay đầu nhìn về phía siêu thị rồi nhanh như chớp anh ta hốt hoảng chạy về phía siêu thị.

Bên ngoài chỉ còn người phụ nữ trẻ đang một mình chống lại bốn năm con zombie, cô ta cũng hoảng sợ bỏ chạy vào trong chiếc xe màu trắng.

Khoảng mười phút sau, người đàn ông đùng đùng xông ra khỏi siêu thị tiện lợi, anh ta dường như đang rất tức giận điên cuồng chém vào trong đám zombie đang vây quanh chiếc xe cho đến khi bọn chúng nát bấy không còn ra hình dạng con người thì anh ta mới dừng lại.

Người phụ nữ trẻ lại bước xuống xe nhào đến ôm lấy anh ta, lại bị anh ta đẩy mạnh ngã xuống đất không thương tiếc, anh ta trừng mắt tức giận nói gì đó khiến cô ta lắc đầu lùi về phía sau co rúm lại, vẻ mặt như đang vô cùng sợ hãi.

Anh ta mạnh bạo túm lấy người phụ nữ lôi xềnh xệch vào trong siêu thị tiện lợi.

Đến đây, Tề Vĩ lại mở một đoạn CCTV khác: "Đây là thời điểm mà nhóm người Lạc Tiểu Anh xuất hiện vào mấy ngày sau đó"

Người đàn ông lại xuất hiện từ siêu thị tiện lợi, trên vai anh ta đang vác người phụ nữ đã bị trói chặt, cô ta đang vùng vẫy trong tuyệt vọng, lúc này khu vực trong sân hay trước trạm xăng đã không còn thấy xác của đám zombie mấy ngày trước.

Anh ta mở cóp xe rồi quăng người phụ nữ bị trói vào bên trong, rồi anh ta lên xe và chạy về hướng tiến vào trung tâm thành phố.

Chỉ hai mươi phút sau đó, chiếc xe của nhóm Lạc Tiểu Anh xuất hiện, và theo như trình tự xảy ra hôm đó, sau khi ba người vào trong siêu thị tiện lợi thì một nam một nữ còn lại đã ôm nhau đi về phía WC bên ngoài.

Lăng Chi Hiên có thể đoán được hai người đó là ai.

Chỉ mười lăm phút sau khi bọn họ đi vào thì chiếc xe màu trắng lại xuất hiện trên CCTV, ngay đuôi chiếc xe là người phụ nữ đã bị bịt miệng và trói chặt vào trong đuôi xe, chiếc xe di chuyển không nhanh dường như đang chờ đợi dẫn dụ một đám zombie rất đông phía sau, cho đến khi đám zombie đụng vào chiếc xe của nhóm Lạc Tiểu Anh làm chuông báo động vang lên thì chiếc xe trắng mới lao vụt đi thật nhanh để tránh khỏi đám zombie.

Vì còi báo động mà đám zombie đã bị thu hút ở lại, Lăng Chi Hiên nhìn thấy năm sáu con zombie đi vào trong nhà vệ sinh công cộng, anh tập trung nhìn về phía đó, cuối cùng vẫn chẳng thấy hai người kia chạy ra, khả năng sống sót là rất thấp.

Tiếp đó, xe tải xuất hiện chạy vòng qua nhà vệ sinh công cộng rồi dừng lại phía sau chiếc xe của nhóm Lạc Tiểu Anh, bọn zombie lại tập trung bu vào chiếc xe tải.

"Có người đã bắn bể bánh xe" Tề Vĩ khẳng định khi thấy bánh xe của chiếc xe tải đột nhiên bị nổ, anh tua đi tua lại đoạn đó để Lăng Chi Hiên quan sát dễ dàng. "Là loại súng trường mới có thể dễ dàng làm được việc này"

Lăng Chi Hiên gật đầu, anh nhíu mày chăm chú nhìn vào đám cây cao ở ven đường phía đối diện: "Hắn ta đang núp trong đám cây ven đường bên kia, xéo một chút so với trạm dừng chân, về hướng vào trung tâm thành phố"

Sau khi nhóm của Lạc Tiểu Anh lên xe của Lăng Chi Hiên, chỉ vài phút sau chiếc xe màu trắng lao ra khỏi đám cây cao lớn dẫn dụ đám zombie rồi chạy về hướng xe của mọi người đang chạy.

Một tiếng sau chiếc xe màu trắng lại xuất hiện ở trạm dừng chân, phía sau không còn đám zombie nữa, người đàn ông bước xuống xe tiến vào siêu thị tiện lợi. Nhưng chỉ chưa đầy hai phút anh ta lại lao ra khỏi siêu thị tiện lợi, khuôn mặt cực kỳ tức giận la hét quát tháo gì đó, rồi anh ta lên xe, vòng xe trở lại hướng vào trung tâm thành phố.

"Có chuyện gì đó đã xảy ra khi hắn ta vào bên trong siêu thị tiện lợi" Tề Vĩ nghi ngờ nói.

Và rất có khả năng chuyện này đã trực tiếp gây thù hận của hắn ta với nhóm người Lạc Tiểu Anh, Lăng Chi Hiên âm thầm suy nghĩ.

"Gọi Lạc Tiểu Anh, Triệu Bối Bối đến phòng Dạ Nguyệt, tôi có chuyện muốn hỏi bọn họ" Lăng Chi Hiên nhìn Tề Vĩ một cái rồi xoay người rời khỏi phòng.

... ...... ...... ...... ...... ........

"Đã tìm thấy tung tích của người lái chiếc xe màu trắng?" Dạ Nguyệt ngẩn đầu lên nhìn Lăng Chi Hiên, anh lại ôm ấp cô ngồi trong lòng như thường ngày.

Lăng Chi Hiên vừa gật đầu là có tiếng gõ cửa bên ngoài phòng, Dạ Nguyệt liền nhanh chóng ngồi sang bên cạnh, dựa vào thành giường, kéo chăn lên ngang hông rồi ra hiệu cho người nào đó vừa cười cười vừa ngồi xuống ghế cạnh giường, là cô đã chuẩn bị xong.

"Vào đi" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nói.

Cửa phòng bật mở thật nhẹ, Lạc Tiểu Anh, Triệu Bối Bối, Tiểu Điền, Uông Tuấn Kiệt và Tề Vĩ bước vào phòng.

"Có chuyện gì mà gọi chúng tôi vào đây vậy a?" Uông Tuấn Kiệt thong thả ngồi xuống ghế salong, mở miệng đầu tiên hỏi ra thắc mắc của cả bọn.

"Tôi chỉ muốn biết ngày mà mọi người đến trạm dừng chân đã xảy ra những chuyện gì?" Lăng Chi Hiên không nhanh không chậm nói, giọng điệu trầm tĩnh đạm mạc.

Triệu Bối Bối nhanh chóng kể lại một lượt cho mọi người cùng nghe, đến đoạn nhìn thấy người phụ nữ zombie thì Lăng Chi Hiên cắt ngang: "Có phải là người này không?" anh đưa ra hình ảnh từ CCTV thông qua điện thoại của mình.

Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh chăm chú nhìn bức ảnh, mặc dù sau khi biến thành zombie sẽ có khác biệt nhưng cơ bản vẫn có thể nhận ra người phụ nữ mang thai xinh đẹp đó chính là người phụ nữ zombie ở trên giường.

"Thật sự là cô ấy, nhưng cô ấy đã thành zombie" Triệu Bối Bối khẳng định, cô không thể nào quên được hình ảnh người phụ nữ zombie bị trói trên giường, cho đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ tình cảnh ngày hôm đó là như thế nào...

"Mọi người đã…..?" Dạ Nguyệt lúc này cũng đã hiểu ra vấn đề, cô hỏi nhưng có thể nói cô đã khẳng định chắc chắn.

Cả Triệu Bối Bối và Lạc Tiểu Anh đều gật đầu, tuy Dạ Nguyệt không hỏi thẳng ra nhưng tất cả mọi người ở đây đều đã hiểu rõ.

“Vậy ra hắn ta là muốn trả thù...”




~~~> EC91


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Candy2110, Lynnly, hânhânn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Pavlosdub, Pavlosmpk, Pavlosnrn, Pavlosqqw, tunglammd, Tạ Thị Phương Hiền và 143 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.