Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

 
Có bài mới 07.11.2016, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 32
Chương 23.1: Dựa hơi

Edit: Gấu

Beta: Linh Đang

     Nhưng mà cuối cùng Lương Kiều vẫn không uống được bia.

     Tống Bắc gọi điện thoại tới, nói Trâu Dung Dung đau chân đang ở bệnh viện. Lương Kiều cúp điện thoại lên tiếng chào Quan Hành một cái, cũng không đợi anh đáp lại, vội vàng cầm túi rời đi, trước khi đi vẫn không quên lấy đi một miếng gà từ trong hộp.

     Quan Hành cầm lấy hai lon bia đi tới, mất vài giây, Lương Kiều đã vội vã đẩy cánh cửa xoay tròn đi ra.

     Cửa chính làm từ gỗ thông Phần Lan xoay một vòng rồi khép lại, Quan Hành yên lặng ngồi xuống, mở cả hai lon bia ra, sau đó cầm lên một miếng gà hung hăng cắn một cái.

     Chân Trâu Dung Dung cũng không nghiêm trọng, nằm viện tĩnh dưỡng tự nhiên là tốt nhất nhưng cô không muốn lãng phí số tiền kia, chụp qua cuộn phim bôi thuốc liền chuẩn bị về nhà. Dung Dung vốn không cho nói với Lương Kiều, nhưng Tống Bắc thừa dịp lấy thuốc giúp cô, vụng trộm gọi điện thoại, Trâu Dung Dung tức giận mắng cho Tống Bắc một trận, đuổi về trường học.

     Lúc Lương Kiều đến, Trâu Dung Dung đang ngồi một mình trên bậc thang hai tay ôm chân đợi cô, mặt chôn ở trên đầu gối. Sắc trời đã tối, sau lưng là ánh đèn sáng từ phòng khám bệnh, Trâu Dung Dung ngồi cuộn thành một đoàn, nhìn mà không thể không thấy đáng thương.

     Trong nháy mắt tình cảm của người mẹ trong Lương Kiều trỗi dậy, đi tới ôm cổ cô, còn cố gắng ôm cả người cô dậy, không thành thật nói :”Tại sao tiểu mỹ nữ lại ngồi một thân một mình ở đây vậy? Lạc đường sao, thúc thúc dẫn ngươi về nhà nha?” Lương Kiều cố ý cười xấu xa, bắt chước kiểu dụ dỗ thiếu nữ bỉ ổi của đại thúc.

     Trâu Dung Dung không còn gì để nói, chao ôi một tiếng, vịn cánh tay của Lương Kiều chậm rãi đứng lên: “Thúc thúc hãy dẫn ta đi ăn cơm trước, đói.”

     Dung Dung đi đứng bất tiện, Lương Kiều ngó ngó rồi nói “Đến đây chị cõng em đi.”

     Trâu Dung Dung vẻ mặt khó xử nhìn cô, từ chối: “Như vậy thì không tốt lắm đâu...”

     “Có cái gì mà không tốt, trước đây chị chưa từng cõng em sao?” Lương Kiều đỡ Dung Dung đến cạnh một bệ đỡ cao, sau đó đeo cái túi của Dung Dung lên người mình, cúi người xuống phía trước: “Đến đây đi, tiểu công chúa!”

     “Tạ ơn thúc thúc!” Trâu Dung Dung toét miệng hô một tiếng, hai tay đặt lên vai cô, chậm rãi đem sức nặng cả người đặt lên lưng cô. Nằm sau lưng cô hoạt bát hô một tiếng: “Được rồi, khởi giá đi!”

     “Được rồi!” Lương Kiều đưa Dung Dung chậm chạp đi tới cửa chính của bệnh viện.

     Trâu Dung Dung còn chưa ăn cơm, trước tiên Lương Kiều mang cô đến quán cơm nhỏ gần bệnh viện ăn chút gì, sau đó bắt xe về nhà.

     Trâu Dung Dung ôm cánh tay Lương Kiều gối lên trên vai mình, hỏi cô: “Buổi tối em ngủ ở phòng của chị xinh đẹp kia hay là ngủ với chị?”. Người trong căn phòng đã dọn ra, tạm thời không có người khác chuyển vào, Trâu Dung Dung muốn ngủ chỉ cần đem chăn đệm qua liền xong.

     “Em muốn ngủ cùng chị hay là ngủ một mình?” Lương Kiều đang xem đơn thuốc của bác sĩ đưa cho Dung Dung, trả lời.

     “Không phải là chị không thích em nên không muốn chung giấc với em sao, cho tới bây giờ cũng không cho em ngủ một chăn với chị.” Trâu Dung Dung lên án nói: “Tất cả mọi người đều đi ra từ một cái bụng, chị còn dám ghét bỏ em.”

     “Đó là bởi vì chị có thói quen ngủ khỏa thân.” Lương Kiều lấy hộp thuốc vỗ vỗ mấy cái trên đầu Dung Dung: “Ngấp nghé chị* em cứ việc nói thẳng. Nếu em muốn cùng ngủ chung một chăn với chị cũng được, dù sao chị cũng không sợ, chỉ cần em có thể giữ được là được.”

     Tài xế nghe được ho một tiếng, Trâu Dung Dung cười hì hì đánh cô một cái: “Muốn tao nhã, không dơ bẩn!”

     Trong lúc ăn cơm ở bên ngoài bệnh viện, Lương Kiều hỏi qua Trâu Dung Dung trẹo chân như thế nào, cô nói lúc xuống cầu thang ở trường học không cẩn thận trẹo nhưng ánh mắt thoáng lóe lên, vừa nhìn cũng biết đang nói xạo.

     Lương Kiều liền bày ra vẻ mặt lạnh lùng nói: “Vậy tại sao không đi phòng y tế của trường học, còn ngàn dặm xa xôi chạy đến nội thành xem bệnh?”

     Sau đó Trâu Dung Dung liền im lặng, còn Lương Kiều cũng không nhắc gì về đề tài này nữa.

     Chân Trâu Dung Dung bị bó lại, không thể tắm vòi sen nên Lương Kiều vặn đầy nước trong bồn tắm, lúc đi ra liền thấy Trâu Dung Dung đã tự giác lấy một cái chăn từ trong ngăn tủ ra, đứng song song trước cửa với cô, cười hắc hắc nói: “Em ngủ với chị nha, rất nhiều năm rồi không có người ngủ chung, em sợ.”

     Lương Kiều trả cho cô một ánh mắt dễ thương : “Cũng biết em không rời bỏ chị.” Cô đưa cho Dung Dung một bộ đồ ngủ hỏi: “Cần chị hỗ trợ không?”

     “Không cần đâu!” Trâu Dung Dung ôm đồ ngủ vịn tường nhảy đến phòng tắm: “Em thân tàn nhưng chí kiên.”

     Cởi quần áo có chút vất vả nhưng Lương Kiều đã đặt trong phòng tắm một chiếc ghế, nên Trâu Dung Dung tự lực cánh sinh không thành vấn đề. Chỉ là một cái chân để ở bên ngoài lâu cảm thấy khó chịu nên không có ngâm bao lâu liền bò dậy đi ra.

     Đồ ngủ bằng nhung khoác lên người, quần ngủ quá phiền toái lười phải mặc, trực tiếp mặc một cái quần lót nhỏ rồi đi ra ngoài. Lương Kiều đang dựa vào đầu giường chơi điện thoại, chứng kiến bộ dạng này của Dung Dung liền cười tà huýt sáo. Trâu Dung Dung liền ném quần ngủ vào mặt cô. Sau đó ngồi lên giường, phủ chân ở trong chăn.

     Chờ Lương Kiều cũng tắm rửa xong, Trâu Dung Dung nằm lỳ ở trên giường nói chuyện điện thoại. Lương Kiều vén chăn lên nhìn nhìn chân cô vải bó vẫn còn quấn tốt, không có tróc ra.

     Lương Kiều lăn sang bên cạnh, quần ngủ cởi một cái vứt qua một bên, chỉ mặc quần lót nhỏ chui vào trong chăn.

     Vừa nằm xuống quay đầu qua thì phát hiện ngón trỏ cùng ngón cái của Trâu Dung Dung đan thành một vòng đặt trước đôi mắt, cười hì hì nhìn chằm chằm Lương Kiều. Còn Lương Kiều thì vui vẻ nháy mắt nhìn rồi vưốt nhẹ mái tóc nói: “Chị đẹp sao?”

     “Đẹp đến phát khóc!” Trâu Dung Dung kéo chăn, như tên trộm hỏi: “Chị, hỏi chị một vấn đề, làm thế nào để ngực có thể phát triển lớn như thế được? Chị nói chúng ta đều là một mẹ sinh ra, vì cái gì em lớn lên không có được như chị, ngực cũng không có to như chị?”

     Lương Kiều liếc hai cái A nhỏ trước ngực của Dung Dung chau chau mày: “Có muốn chị xoa xoa giúp em một tay hay không?”

     “...” Trâu Dung Dung trốn vào trong chăn: “Cảm ơn, em có thể tự làm.”

     Hai người nằm trên gường chơi điện thoại đến hơn mười một giờ, Trâu Dung Dung ngáp một cái, nói muốn ngủ, Lương Kiều khép hờ mắt liếc cô một cái: “Trước tiên nói một chút về chuyện gì xảy ra, không nói rõ ràng hôm nay cũng đừng ngủ.”

     Trâu Dung Dung: “...” Thật sao, còn tưởng rằng Lương Kiều đã quên chuyện này, thì ra đang đợi tại chỗ.

     Dung Dung lầu bầu, vẫn thành thật khai báo.

     Chuyện là lần trước bị Lương Kiều đuổi từ hội sở về trường học, cô liền không có qua lại với công ty người mẫu nữa, nhưng bởi vì vấn đề tiền vi phạm hợp đồng, liên tục không dám đứng ra giải thích. Đối phương nói chuyện điện thoại mấy lần thúc giục cô quay về, liên tục bị cô trì hoãn. Mấy ngày hôm trước quản lý Vương đích thân gọi điện thoại cho cô, không phải là kêu cô trở về chụp cái gì quảng cáo, nói nhà đầu tư điểm danh có cô.

     Trâu Dung Dung lại là tìm cớ từ chối nhưng cuối cùng không có biện pháp nên hôm nay thừa dịp buổi chiều không có tiết liền đi công ty một chuyến, tìm  quản lý Vương, nói chuyện hủy bỏ hợp đồng với ông ta.

     Quản lý Vương chết sống không đồng ý, liên tục lấy tiền vi phạm hợp đồng ra uy hiếp Dung Dung, còn dùng bạo lực bắt cô nhất định phải đi chỗ này. Lần trước bị bức ép đi mời rượu, Trâu Dung Dung tự nhiên sẽ không không muốn, trong lúc tranh chấp đó lôi kéo không cẩn thận trẹo chân.

     Lương Kiều nhéo lông mày trầm mặc một hồi, nói: “Việc này em khỏi phải quan tâm, chị sẽ nghĩ cách. Ngủ đi.”

     Trâu Dung Dung liền yên tĩnh nhìn cô, đáy mắt dần dần dâng lên hơi ẩm. Cảm giác có người có thể dựa vào thật sự quá ấm áp, Dung Dung có chút muốn khóc, nhưng phần nhiều là vì mình mang phiền toái đến cho chị mà ân hận. Một hồi lâu mới nói câu: “Chị, ngủ ngon.”

     “Ngoan ngoãn.” Lương Kiều vỗ vỗ cô qua chăn.

Linh Đang: đọc xong chương này thấy Lương tỷ có thói quen ngủ trần vậy khi ngủ với Quan ca chẳng phải sẽ bị ăn sạch sao? 0_0



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.11.2016, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 30
Chương 23.2

     Sáng sớm hôm sau Trâu Dung Dung liền bị đuổi về trường học, Lương Kiều đến phòng làm việc, lúc lấy đồ từ trong túi ra mới phát hiện mình đang cầm chìa khóa xe của Quan Hành, sau đó ngây ngẩn cả người.

     Thư Nam bước vào từ xa xa nhìn thấy Lương Kiều cầm chìa khóa xe lập tức xông tới để nhìn, sau đó hai mắt lập tức sáng lên: “Oa oa oa, BMW! Này, chị Kiều chị phát tài?”

     Hàn Tử Hân đến sớm hơn các cô đang tưới chậu hoa của mình, nghe nói như thế khẽ hừ nhẹ, có ý riêng nói: “Khả năng cuối cùng là câu được con rùa vàng ngốc nhiều tiền làm con rể.”

     Coi ai cũng giống như cô trong mắt chỉ có đàn ông thôi sao? Thư Nam bĩu môi không lên tiếng, kỳ thật Thư Nam cũng không quá thích Hàn Tử Hân, nhưng cô chỉ là thực tập sinh không dám trực tiếp tranh luận với Hàn Tử Hân, chỉ có thể châm chọc ở trong lòng.

     Hôm nay trong lòng Lương Kiều có chuyện, cũng lười phải đấu võ mồm với Hàn Tử Hân, ném cái chìa khóa kia vào trong túi, trong lòng lặng lẽ thở dài mong người kia không đi chiếc xe này đi làm, dù sao thì cô cũng đã tự lái xe đến đây rồi. Dù gì thì anh ta vẫn còn có một anh chàng trợ lý vạn năng mà.

     Buổi trưa thừa dịp thời gian nghỉ ngơi, Lương Kiều tìm địa chỉ của công ty giải trí trên mạng rồi đi đến đó một chuyến, bởi vì không có hẹn trước nên bị ngăn lại.

     May mắn Lương Kiều đã sớm có chuẩn bị, lần trước quản lý Vương đưa tấm danh thiếp kia cô còn giữ lại, lấy ra cho nữ tiếp tân thấy để cô ta gọi điện cho quản lý Vương. Nói ra thật giống như làm tổn thương người khác, nhiều lần nhắc nhở quản lý Vương mới nhớ tới nhân vật như cô, nhưng lại dứt khoát muốn gặp cô một lần.

     Nhân viên làm việc dẫn Lương Kiều tới phòng làm việc của quản lý Vương rồi giúp cô gõ cửa.

     Quản lý Vương ở bên trong đáp một tiếng, Lương Kiều đi vào đúng lúc ông ta đang hút thuốc lá, cách làn sương mù lượn lờ cũng không thể nào che dấu ánh mắt đang quan sát cô từ trên xuống dưới.

     “Trâu tiểu thư.” Ông ta vê tàn thuốc trên gạt tàn vài cái, mặt mũi tươi cười chỉ cái ghế trước bàn: “Mời ngồi.”

     Lương Kiều cũng cười thân mật, nhẹ nhàng bắt tay ông ta, ánh mắt quét qua phòng làm việc, trong góc có một đống mô hình máy tập thể hình, làm bộ nghi ngờ hỏi: “Là quản lý Vương sao? Tại sao tôi cảm thấy dạo này ông gầy quá nên không nhận ra? Gần đây ông đang tập thể hình sao, nhìn cánh tay này thật săn chắc.”

     Quản lý Vương hắng giọng cười to, nhìn ra được là sung sướng phát ra từ nội tâm. Ông ta cong cong cánh tay, lại dùng tay sờ sờ lên bụng mấy cái: “Đúng không, tôi cũng cảm thấy tôi gầy đi không ít, xem ra trong khoảng thời gian này rèn luyện có hiệu quả ha ha... Trâu tiểu thư nhìn ra thân thể hết sức khỏe mạnh, thường xuyên rèn luyện cơ thể sao?”

     “Rèn luyện không nhiều, một tuần cũng đi chạy vài lần, có rảnh cũng sẽ đi phòng tập thể thao...” Lương Kiều cười cùng tán gẫu với ông ta.

     Hai người gặp nhau tựa như tri kỷ, khí thế ngất trời tán gẫu hơn mười phút, thư ký đến gõ cửa, nói Phùng tổng thông báo họp, mười phút sau bắt đầu. Quản lý Vương phất tay nói biết rồi, chờ thư ký ra ngoài, mới lại nhìn Lương Kiều, trên mặt còn mang theo vẻ vẫn chưa thỏa mãn “Đúng rồi, Trâu tiểu thư đến tìm tôi có chuyện gì không?”

     Lương Kiều cười cười: “Là thế này, em gái của tôi là Dung Dung đó, trước có may mắn được quý công ty chọn làm người mẫu, vốn là chúng tôi cũng cao hứng với em ấy, làm tốt nói không chừng vài năm sau trở thành đại minh tinh cũng không chừng, dù sao quý công ty ở trong ngành giải trí này lợi hại, ngài nói có đúng hay không?” Nói đến đây, cô thở dài: “Nhưng mà ông cũng biết, tư tưởng của thế hệ trước đều tương đối bảo thủ, chuyện này bị cha mẹ tôi biết rõ, cho là em ấy không tốt, ngay đến 'Tòng phạm' là tôi cũng bị mắng một trận... Hôm nay bắt buộc phải đến bàn bạc với ông chuyện hủy bỏ hợp đồng.”

     Quản lý Vương cười cười, nhưng lần này cười vặn vẹo hơn rất nhiều: “Cái này các cô đưa tôi vào tình thế khó rồi, Dung Dung thuộc nhóm đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm, rất xinh đẹp cũng cơ trí đáng yêu, đến tổng giám đốc Phùng của chúng tôi cũng rất thưởng thức cô ấy, tôi chỉ là một quản lý nho nhỏ, cũng không có quyền hạn để cho cô ấy rời đi.” Ông ta thở dài: “Nhưng mà, nếu các cô nhất định phải hủy bỏ hợp đồng, cũng không phải là vấn đề to lớn gì, hợp đồng của chúng ta là chính quy, quá trình cứ vậy mà tiến hành.”

     Ngụ ý chính là, hủy bỏ hợp đồng thì đền tiền trước rồi tính sau.

     Lòng Lương Kiều trùng xuống, tiền hủy bỏ hợp đồng là hai trăm vạn, cô nơi nào tìm ra được.

     Cô mím môi trầm mặc mấy giây, âm thầm suy tư đối sách. Quản lý Vương lấy ra một điếu thuốc nữa, không biết vô tình hay cố ý nói một câu: “Nói đến cùng, ngoại hình cùng điều kiện của Trâu tiểu thư hơn không ít em gái của mình, không biết có hứng thú đến công ty chúng tôi thử một lần hay không?”

     Lương Kiều khiêm tốn nói: “Ngài quá khách khí, người như tôi quý công ty chắc không thể nào xem trọng được chứ.”

     Quản lý Vương híp mắt cười đến khôn khéo: “Không không không, tôi nói là nói thật, dù sao sức quyến rũ của Trâu tiểu thư, Quan nhị thiếu đại danh đỉnh đỉnh cũng ngăn cản không nổi đâu ha ha...”

     Quan nhị thiếu?

     Trong lòng Lương Kiều hơi động một chút, bởi vì trong lời nói của ông ta có chút thăm dò như có như không, đột nhiên cô có thêm lòng tin. Cô cười híp mắt nói vài câu với ông ta, đồng thời không biến sắc lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Quan Hành:

     - - Nhìn thấy trả lời điện thoại ngay.

     Nhưng mà cũng không biết chuyện gì xảy ra, chậm chạp mãi không có trả lời. Lương Kiều đã sắp chống đỡ không nổi, nụ cười trên mặt đều đã cứng ngắc.

     Có lẽ là từ những giây phút kéo dài của cô thấy được những thứ gì, thái độ của quản lý Vương cũng thăm dò lúc vừa mới bắt đầu trở nên khinh thị - - mấy ngày hôm trước việc Quan nhị thiếu bị đội nón xanh huyên náo sôi sục, mặc dù trước tiên tập đoàn Quan Ý đã làm sáng tỏ, nhưng kỳ thật tất cả mọi người ngầm hiểu là sợ gièm pha mới vội vã phủi sạch quan hệ mà thôi.

Từ sau việc xảy ra ở hội sở, sợ Quan nhị thiếu bởi vì chuyện bỏ thuốc mà muốn chỉnh ông ta, Vương quản lý liên tục phái người hỏi thăm trong bóng tối, may mà bên kia liên tục không có động thái gì. Hơn nữa trong lúc này ông ta cũng chưa từng nghe nói, bên cạnh Quan nhị thiếu có bạn gái.

     Xem ra người phụ nữ này cũng không thông qua một đêm kia mà thuận lợi đến gần Quan nhị thiếu rồi, quản lý Vương yên tâm không ít, chậm rãi tựa vào ghế phía sau. Chẳng qua nếu như có thể lấy vật quý này vào, chậc, về sau có thể giúp không ít chuyện đâu.

     Ông ta hít một ngụm khói, con mắt khẽ nheo lại, bảo toàn tính toán nhỏ nhặt của mình.

     Đã nhanh đến giờ làm việc, Lương Kiều có chút sốt ruột, đi như thế cũng không phải là biện pháp. Bực bội chuyển di động qua lại giữa các ngón tay, đột nhiên phát giác được một cơn chấn động rõ ràng- -

     Điện thoại gọi đến hiện lên đúng là “Quan Hành.”

     Lương Kiều thở phào nhẹ nhõm, xin lỗi cười một tiếng với quản lý Vương, trong thâm tình lại lộ ra một nụ cười sáng rỡ làm cho người ta tự tin: “Ngại quá, tôi nhận điện thoại.”

     Hứng thú của quản lý Vương càng đậm, rộng rãi nâng nâng tay, ý bảo cô nghe.

     Lương Kiều biết rõ ông ta đang nhìn chăm chú mình nên từ từ cầm điện thoại đặt đến bên tai, hất tóc theo thói quen, vô cùng phong tình cùng với giọng nói mềm yếu kèm theo một chút quyến rũ, nghe thấy mà xương cốt cũng tan chảy- -

     “À, Quan Hành sao ~ “


cầu tks cho chương 24 lên sàn: tiên cơ


Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 13.11.2016, 13:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.11.2016, 15:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 47
Chương 24: Tiên cơ

Edit: Gấu, Linh Đang

Beta: Linh Đang

     Quan Hành đã sớm nhìn thấy tin nhắn Lương Kiều nhưng không lập tức trả lời điện thoại, anh cố ý đợi 5 phút, mới làm bộ như vừa mới thấy, giọng nói lạnh lùng mà cao cao tại thượng, còn lộ ra vài phần không kiên nhẫn: “Tìm tôi có việc?”

     “À, Quan Hành sao ~” Bên kia truyền đến giọng khẽ làm nũng, Quan Hành nghe được lập tức sững sờ, nhanh chóng cầm điện thoại nhìn thoáng qua, không có gọi sai đâu...

     Người phụ nữ này uống nhầm thuốc à?

     Kỳ thật Lương Kiều nói chuyện chỉ là so với bình thường ôn nhu đáng yêu hơn một chút mà thôi, nghe người khác nói ra thì cũng rất bình thường, nhưng là từ trong miệng cô nghe thấy liền cảm thấy quỷ dị - - một người so với Đại lão gia còn Đại lão gia hơn (ý là chị ăn nói ghê gớm) thì à ôi cái nỗi gì đây!

     Trương Vĩ ngồi ở bàn đối diện đang làm tròn hết chức trách chọn ra loại dưa cần mua để nấu món canh cá dưa chua, trong miệng lầu bầu lẩm bẩm không biết rõ là đang nói cái gì.

     Quan Hành vô thức liếc anh ta một cái, cái mông khẽ chuyển một chút, sau đó một lần nữa để điện thoại đến bên tai, trầm giọng khẽ quát một tiếng: “Nói chuyện thật dễ nghe!”

     Lương Kiều làm như không nghe thấy lời Quan Hành, tiếp tục dùng giọng nói thân mật: “Bây giờ em đang ở chỗ quản lý Vương, buổi trưa không thể ăn cơm với anh được rồi.”

     “Tôi có nói buổi trưa muốn ăn cơm cùng với cô sao?” Quan Hành vô thức phản bác một câu, sau đó mới kịp phản ứng trọng điểm trong lời của Lương Kiều là ở nửa câu đầu: “Cái gì, quản lý Vương? Ai là quản lý Vương?”

     Lương Kiều nhìn thoáng qua sắc mặt đang thay đổi của quản lý Vương, cười cười: “Chính là quản lý Vương tinh tường sắc bén trong giới giải trí đó, anh xem lại một chút tại sao anh lại mau quên như vậy.”

     Giọng nói cùng thần thái của Lương Kiều đặc biệt giống từng câu nói yêu đương của nữ sinh khi làm nũng với bạn trai. Trên mặt quản lý Vương là ngạc nhiên cùng nghi ngờ không dứt, đợi chút, vừa rồi cô gái này gọi “Quan Hành”, là vị “Quan Hành” mà ông ta biết sao?

     “Cái gì chó má tinh tường sắc bén trong giới giải trí, chưa từng nghe qua.” Quan Hành khinh miệt nói, cái loại công ty giải trí hạng ba đó nơi nào xứng để anh nhớ.

     Nhưng câu này lại bị Lương Kiều để ý, cô nhìn ra nghi vấn trong mắt quản lý Vương, cố ý nói với Quan Hành một câu: “Vừa nãy quản lý Vương còn nhắc tới anh đấy, anh nói với ông ấy hai câu đi.”

     Nói xong cũng không đợi Quan Hành trả lời, liền đưa điện thoại cho quản lý Vương, mỉm cười ý bảo ông ta đến tiếp.

     Mặc dù liên tục hoài nghi là người này đang lừa gạt, quản lý Vương vẫn bị hù dọa lập tức đứng lên, duỗi tay hai lần mới ném điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn thuốc, sau đó chà xát hai cái, có lẽ là kinh hoàng sợ hãi nên nhận điện thoại bằng hai tay.

     “... Ông coi tôi như cái gì?!” Chỉ nghe thấy đầu bên kia của điện thoại có giọng một người đàn ông lạnh lùng nói.

     Giọng nói dừng bên tai quản lý Vương quả thật không có gì khác với Diêm vương, lập tức không còn một chút hoài nghi nào nữa, kinh hoảng đến nỗi môi cũng bắt đầu run lên: “Nhị, nhị thiếu...”

     Quan Hành dừng tiếng mắng, ngữ điệu lãnh liệt ( lạnh lùng + quyết liệt) hơn vài phần: “Ông là vị kia?”

     “Tôi, tôi là Vương Chí Quốc, tinh tường sắc bén bên quản lý nghệ sĩ...” Quản lý Vương cẩn thận trả lời, khẩn trương đến nỗi thiếu chút nữa tự xưng nô tài.

     “À, không biết.” Quan Hành đáp lại rất lạnh lùng, xong rồi lại lạnh lùng hỏi: “Cô ấy ở chỗ ông làm gì?”

     Nhắc tới việc này trong nháy mắt mồ hôi lạnh trên trán quản lý Vương lại chảy xuống, nhìn Lương Kiều đang cười dịu dàng một cái, nơm nớp lo sợ nói: “Nói chuyện hủy bỏ hợp đồng của em gái cô ấy...” Nói xong cũng không đợi Quan Hành lên tiếng, tự giác bày tỏ thái độ: “Nhị thiếu ngài yên tâm, tôi lập tức xử lý việc này, không làm trễ nải giờ ăn cơm trưa của Trâu tiểu thư và ngài.”

     …Mặc dù lúc này đã sớm qua thời gian ăn cơm trưa.

     Nghe ông ta nói như thế, Quan Hành còn có cái gì không hiểu, vẫn nói cô đang yên lành bị trúng gió nên mới chủ động liên lạc với anh, chủ yếu là muốn lợi dụng anh thôi, chính là vậy!

     Quan Hành cười lạnh một tiếng, nhưng mà cũng không có hủy đi cái gì, trên thực tế anh cái gì cũng chưa nói, trực tiếp tắt điện thoại.

     Quản lý Vương đã đổ mồ hôi lạnh, nhìn chằm chằm điện thoại mấy giây xác nhận đã cắt đứt, lúc này mới như trút được gánh nặng thở ra, sau đó lau mồ hôi một phen, hai tay đưa trả lại cho Lương Kiều, trên mặt cười trừ: “Trâu tiểu thư.”

     Lương Kiều ngồi ở một góc nhận lấy điện thoại, mỉm cười hỏi: “Vậy chuyện hủy bỏ hợp đồng của Dung Dung... ?”

     “Không thành vấn đề không thành vấn đề.” Quản lý Vương lập tức thay đổi thái độ so với lúc trước, liên tục bảo đảm: “Tôi lập tức gọi thư ký dẫn cô đi xử lý.”

     Biết rõ việc đã xong, trong lòng Lương Kiều cũng nhẹ nhàng hơn không ít.

     Được quản lý Vương tự mình cung tiễn rời đi với ánh mắt sắc bén, cô trực tiếp đánh xe về công ty, lúc về tới thì cũng đã muộn. Vừa vặn Vạn Thiên đang đứng phân phó cho Thích Thái cùng Thư Nam cái gì đó, thấy Lương Kiều vào, mặt đen lại lườm cô một cái.

     Lương Kiều xám xịt trở lại vị trí của mình, chờ chủ bút rời đi, Thư Nam mới lặng lẽ đi tới báo cáo: “Vừa rồi chủ bút hỏi chị, em cho chị bùa yểm trợ nói chị đi tới chỗ nhà xuất bản, kết quả bị Hàn Tử Hân kia vạch trần.”

     “Cảm tạ bằng hữu tốt!” Lương Kiều vỗ vỗ cô: “Ăn rồi đúng không, cho chị ít, chị sắp chết đói.”

     Thư Nam chu mỏ một cái, cầm một bịch bánh bích quy đưa cho cô: “Đây chính là bịch cuối cùng...”

     Lương Kiều nhanh chóng xé ra bỏ vào trong miệng, nghe vậy hào khí ngút ngàn vung tay lên: “Ngày mai ba ba sẽ cho con hai bịch!”

     Thư Nam hừ hừ nói: “Đây là bạn trai của chị họ em mang về từ nước ngoài, trong nước không có.”

     Lương Kiều liếm liếm ngón tay, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nếu đã vậy, phần ân tình này chị liền ghi ở trong lòng ...”

     Thư Nam: “...”

     Sắp đến giờ tan tầm Lương Kiều gọi điện thoại cho Quan Hành, bên cạnh không có ai đến nghe, hơn nữa sau đó cũng hoàn toàn không có hồi âm. Lúc gần đi cô còn gọi lần nữa, vẫn không có người tiếp như cũ.

     Vốn là nghĩ tới hôm nay lợi dụng người ta một phen, định hồi báo một cái, nhưng nếu anh ta đã không cho cơ hội, vậy cho qua đi.

     Lương Kiều cất di động, cùng Thư Nam xuống lầu về nhà.

     Bên trong phòng làm việc ở tầng 28, Quan Hành chán đến chết ngồi trên ghế của boss lắc lư, thỉnh thoảng ngó ngó di động màu xám nằm trên mặt bàn cách đó không xa.

     Tại sao không tiếp tục gọi? Có chuyện bận?

     Đi vài bước là cửa sổ nhìn xuống mặt đất, Trương Vĩ dựa vào kính, một bên loay hoay chậu hoa, một bên ót dán ở trên kính nhìn xuống. Ở cửa chính của tầng dưới cùng có một đài phun nước mang cảm giác hiện đại, vây quanh bên ngoài là một vòng xanh hoá với cây cối xanh tươi.

     Một lát sau, có một đen một xanh hai dáng người thon thả đồng thời xuất hiện, đi qua đài phun nước, Trương Vĩ nhìn chằm chằm mấy giây, cuống quít vẫy tay về sau lưng: “Lão đại, Lương tiểu thư đi rồi!”

     Đang xoay quanh chiếc ghế dựa lập tức dừng lại, lông mày Quan Hành khép lại, vẻ mặt hoài nghi nghiêng mắt nhìn Trương Vĩ một cái: “Cậu xác định cậu có thể từ tầng 28 nhận ra là cô ấy?”

     “Hai mắt của tôi đều là 5.3 đấy.” Trương Vĩ có chút kiêu ngạo nói: “Hơn nữa phụ nữ có thể mặc đồ màu đen mà soái khí như vậy, cũng không có mấy người đâu.”

     Lông mày Quan Hành nhíu lại sâu hơn, cầm lấy di động trên bàn chuyển, chuyển tới nhật ký cuộc gọi gọi lại.

     Lương Kiều và Thư Nam đang cùng nhau đi tới trạm xe lửa, Thư Nam sợ lạnh, ôm cánh tay cô run liên tục. Trong túi điện thoại đột nhiên rung, Lương Kiều rút điện thoại ra ngay, điện thoại gọi đến hiện lên “Quan Hành” trên màn hình.

     Do dự một chút nhận điện thoại, chữ “Này” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, chỉ nghe đầu bên kia Quan Hành lạnh lùng nói: “Trong vòng năm phút lái xe tới cửa, tôi sẽ lập tức xuống lầu.”

     Anh nói xong thì tắt, Lương Kiều vội vàng hô một tiếng: “Đợi chút! Xe của anh còn ở nhà anh đó, tôi không có phép thuật, làm sao mà lại lấy kịp trong 5 phút được?”

     ...

     Bên cạnh Thư Nam dựng thẳng lỗ tai nghe lén, nghe được hai chữ xe cùng nhà, trong nháy mắt ánh mắt trở nên đầy ái muội, còn nhíu mày với Lương Kiều, tặng một ánh mắt ý tứ sâu xa.

Lương Kiều đưa tay hung hăng vỗ vào đầu cô hai cái, nghe điện thoại, không có nói cái gì nữa, mấy giây sau trực tiếp cúp.

     “Ai nha ai nha?” Vẻ mặt Thư Nam đầy bát quái túm lấy cô hỏi.

     “Vũ trụ vô địch đại ngốc x.” Mặt Lương Kiều không thay đổi nói. Sau đó rút tay ra, vỗ vỗ trên lưng cô: “Chốc nữa chị có chuyện, một mình em tự về đi.”

     Thư Nam vội vàng hiểu chuyện khoát tay, cười hì hì nói: “Không quan hệ không quan hệ, chị là người bận rộn, em không làm trễ nãi đại sự của chị.”

     Chờ Thư Nam rời đi, Lương Kiều đứng ở ven đường chờ, mười mấy phút sau một chiếc Porsche màu đỏ đi ngang qua cô, cách vài mét thì dừng lại.

     Tác phong lớn lối như này trừ cái tên họ Quan ra cũng không có người khác, Lương Kiều tự giác đi tới, mở cửa xe ra ngồi chỗ cạnh tài xế.

     Đến ánh mắt Quan Hành cũng không cho cô một cái, mắt nhìn chằm chằm phía truớc, trên đống băng gạc trên mũi còn đeo một chiếc kính râm màu đen rất lớn, nổi bật lên đường cong bén nhọn là gò má lạnh lùng.

     Quan Hành không nói một lời khởi động xe, thái độ lạnh lùng, Lương Kiều cũng lười tìm hiểu, phối hợp lấy điện thoại di động ra kiểm tra tin nhắn.

     Trương ca ca (Trương Vĩ đó) hơn bảy giờ sáng nay gửi cho Lương Kiều một tin nhắn: Mẹ tôi gửi rất nhiều đặc sản lên, có hạch đào, bánh quả hồng còn có lạp xưởng, trong nhà tự làm, cô có muốn hay không? Hôm nay tôi sẽ mang một chút cho cô? o (≧v≦ )o~~

     Viết chữ quá phiền toái, nhưng Quan Hành đang ngồi ở bên cạnh, nói trực tiếp thì cảm thấy là lạ, Lương Kiều thoáng do dự một chút, vẫn răng rắc đánh trả lời hai hàng chữ: Ngại quá tôi vừa mới thấy, hiện tại muốn vẫn còn kịp sao?

     Suy nghĩ một chút, lại nhắn một icon cảm xúc qua.

     Không đầy một lát bên kia liền nhắn trả lời, nhưng mà là tin nhắn kèm theo giọng nói, sau khi Lương Kiều mở thì nhanh chóng đặt ở bên tai, sau đó liền nghe thấy giọng nói vui sướng hài lòng của Trương Vĩ vang lên trong toa xe (chắc TV đi tàu điện ngầm): “Tốt quá, ngày mai tôi sẽ mang cho cô! Đều là mẹ tôi tự mình làm, rất sạch sẽ đó!”

     Quan Hành đang lái xe lập tức nhìn qua một cái, anh mang theo kính râm kỳ thật cũng không rõ ràng, nhưng rõ ràng Lương Kiều cảm nhận được sau tròng kính màu đen là cảm giác áp bách nồng đậm, không khỏi lúng túng ho một tiếng.

     Sản phẩm trong nước chính là như vậy, giọng nói qua điện thoại nghe không đủ thật, có đôi khi âm thanh khi nói qua điện thoại sẽ bị biến đổi đi rất nhiều, sẽ mang đến tình huống lúng túng như thế này.

     Lúng túng hơn là khi cô vừa mở tin nhắn, tin nhắn thoại thứ hai liền lập tức vang lên, giọng Trương Vĩ khoan khoái bổ sung: “Cô thích ăn lạp xưởng sao? Lạp xưởng là món ngon nhất mà mẹ tôi làm, cô thích thì nói tôi sẽ mang cho cô nhiều một chút!”

     “...”

     Lương Kiều vô thức liếm liếm môi, mẹ ơi, sao lại có cảm giác đùa giỡn lão bà của người khác mà bị bắt gian tại trận là thế nào?

     Cô có tật giật mình muốn bỏ di động lại vào trong túi, không hề đề phòng bị Quan Hành đoạt lấy.

     Cô chỉ kịp hô một tiếng “Này!”, Quan Hành đã nói vào điện thoại khi cô chưa kịp tắt, lạnh lùng nói: “Tôi cũng thích ăn lạp xưởng như vậy, tại sao cậu lại không mang đến cho tôi? Ngày mai tới công ty liệu mà giải thích rõ ràng cho tôi!”

     Vậy mà cậu ta lại lén lén lút lút thông đồng với người phụ nữ này... Chán sống sao!

     Nhưng Trương Vĩ kia ra tay vào lúc nào, anh còn chưa tính sổ với người phụ nữ này đâu!

     Quan Hành nói xong câu kia liền vứt di động xuống đùi Lương Kiều.

     Lương Kiều còn đắm chìm trong cảm giác kì dị khi thấy người khác bị trộm lão bà (vợ, bà xã), qua mấy giây mới cầm điện thoại lên, thấy Trương Vĩ lại muốn nói gì đó, cô nhìn Quan Hành, ho nhẹ một tiếng: “Cái kia, cậu ta sẽ đưa cho anh...”

Ở sau kính râm Quan Hành liếc xéo nhìn cô, nhưng Lương Kiều cũng không có phát hiện, trong lòng cảm thấy việc này là do Trương Vĩ tốt nhưng không có hiếu kính anh trước. Cô âm thầm suy đoán câu cuối cùng Trương Vĩ nói ắt hẳn là xin lỗi, nhưng vừa mới chuẩn bị nói, liền thấy điện thoại của Trương Vĩ đã nhanh chóng tắt.

     Lương Kiều: “...”

     Đến một đoạn đường, bầu không khí trong xe thật quỷ dị.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.