Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

 
Có bài mới 12.11.2016, 19:02
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6575
Được thanks: 1385 lần
Điểm: 8.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44

Trong cung lời đồn bay tán loạn, Chử Thiệu Lăng lại bình yên làm kẻ đứng ngoài.

“Điện hạ….” Vương Mộ Hàn có chút không yên long, không nhịn được nhắc nhở vài câu, “Nô tài lo lắng, vạn nhất… hoàng thượng để tâm những lời này, thật sự có tâm tư lập hoàng tử trong bụng Chân tần làm Thái tử, vậy làm sao bây giờ?”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ lắc đầu: “Hắn không dám phế trưởng lập ấu.”

Không nói còn có Chử Thiệu Nguyễn là hoàng tử hoàng đế thích nhất còn tại, liền tính không có Chử Thiệu Nguyễn, đã có nhiều hoàng tử thành niên như vậy, hoàng đế tuỳ tiện lập ấu tử làm trữ, đó là buộc hoàng tử lớn tuổi tạo phản đâu.

Vương Mộ Hàn yên tâm, gật đầu, lại nói: “Theo nô tài thấy, không cần vội vã động Chân tần như vậy, tháng còn nhỏ, còn không biết là hoàng tử hay công chúa, nếu là công chúa, ngược lại không đám để điện hạ phí tâm như vậy.”

Chử Thiệu Lăng lắc đầu: “Ta không lo lắng nàng sinh hạ hoàng tử, trong cung đã nhiều hoàng tử như vậy, ta sẽ lo lắng nhiều thêm một sao, Chân tần có sinh hạ cái thai này hay không ta đều không để ý, kỳ thật… ta càng nguyện ý Chân tần có thể thuận lợi sinh hạ hoàng tử, ta muốn chính là nội loạn.”

Vương Mộ Hàn gật đầu: “Lão nô hiểu được, điện hạ muốn Lệ phi cùng Chân tần đấu nhau, trai cò tranh chấp, điện hạ ngư ông đắc lợi.”

“Không hẳn vậy.” Chử Thiệu Lăng cười, vuốt nhẹ ngọc bội bên hông, “Công công không cảm thấy, hiện giờ Chân tần đang thực nổi bật, người trong Chân phủ sẽ nghĩ như thế nào?”

Vương Mộ Hàn bừng tỉnh đại ngộ: “Lão nô hiểu được! Điện hạ muốn phụ tử Chân Gia Hân cùng Chân Bân Văn ly tâm!”

Chân phủ vốn là một phái của Chử Thiệu Nguyễn, nhưng từ lúc Chân tần vào cung, cân tiểu ly ích lợi đã bắt đầu chậm rãi nghiêng, Chân Gia Hân là phụ thân Lệ phi, hắn ủng lập Chử THiệu Nguyễn là nhất định, Chân Bân Văn liền không giống, Chử Thiệu Nguyễn lên ngôi, hắn là cữu cữu hoàng đế, nhưng nếu hài tử Chân Tư lên ngôi, hắn là ngoại công hoàng đế, ai gần ai xa, tất cả mọi người đều hiểu được.

Từ sau khi Chân Tư vào cung, nội đấu Chân gia đã nằm trong tính toán của Chử Thiệu Lăng, chỉ là hắn không nghĩ đến Chân Tư sẽ nhanh hoài thai như vậy, này không thể nghi ngờ đã đẩy mâu thuẫn trong Chân gia lên đến đỉnh điểm, lấy đại cục làm trọng, Chân phủ tự nhiên phải toàn lực duy trì ủng hộ Chử Thiệu Nguyễn, nhưng một phái Chân Bân Văn có tâm tư rằng, muội muội nhi tử lên ngôi so không tốt bằng nhi tử của nữ nhi lên ngôi.

Chân Gia Hân chỉ có một tử một nữ, bởi vì việc thân canh ám sát, Chân Gia Hân bây giờ còn ở trong nhà không giúp được gì, hiện giờ chức quan cao nhất trong Chân phủ là trưởng tử Chân Bân Văn, nói là Chân Bân Văn không có dị tâm, thế nào Chử Thiệu Lăng cũng sẽ không tin.

Hoàng đế kiêng kị nhất chuyện mưu hại con nói dòng, vả lại hậu cung đã vài năm không có phi tần mang thai, hài tử của Chân tần lúc này rất được hoàng đế xem trọng, cho nên Chử Thiệu Lăng không cần phải tự mình nhúng tay, chỉ cần âm thầm vận tác, Chân Tư lại do Lệ phi đưa vào cung, hiện giờ, ngược lại nhìn xem đấu pháp của hai vị Chân nương nương như thế nào đi.

Trong Vĩnh Phúc cung, La thị đem từng kiện áo lót lấy ra cho Chân Tư xem, cười cười: “Cũng không biết là hoàng tử hay công chúa, trong lòng ta thật sự cao hứng, đều làm một chút, nương nương nhìn xem được không?”

Hiện giờ Chân Tư được sủng ái, La thị tuy rằng chỉ là tứ phẩm phu nhân, nhưng Thái hậu có ân điển, đặc biệt cho phép La thị thỉnh ân tiến cung.

Không có mẹ chồng ở, La thị tự tại rất nhiều, thân thiết cùng Chân Tư nói chuyện, dặn dò nữ nhi một ít việc nhỏ.

Chân Tư miễn cưỡng nở nụ cười, cường giữ vững tinh thần cầm lấy một kiện quần lót, gật đầu: “Thực đẹp, đều rất đẹo, khó khan mẫu thân, làm việc này tổn thương mắt, mẫu thân không cần quá vất vả.”

“Như thế nào sẽ vất vả đâu?” La thị cười mỉm, “Đây là con đầu lòng của nương nương, ta đều vui vẻ đến không được, đừng nói làm này đó, chỉ cần tiểu hoàng tử cần đến, dù muốn tâm của ta ta đều đồng ý cho, nương nương mới vừa có tiểu hoàng tử còn không cảm thấy, chờ đứa nhỏ này lớn hơn chút nữa, nương nương có thể cảm giác hắn cử động trong bụng ngài, khi đó a, nương nương sẽ hận không thể đem cả mạng mình cho hắn.”

Chân Tư quay đầu đi, nước mắt tuôn rơi, nàng còn chờ được đến khi đứa nhỏ trong bụng mình biết động sao?

La thị thấy Chân Tư khóc cũng luống cuống, vội hỏi: “Nương nương làm sao vậy? Ở trong cung có gì không hài lòng sao?”’

Chân Tư lắc đầu, lặng yên rơi lệ: “Mẫu thân, ta sợ… không giữ được đứa nhỏ này.”

“Như thế nào đâu?” Sắc mặt La thị tái nhợt, thấp giọng an ủi, “Nương nương không thể miên man suy nghĩ, từ Thái hậu trở xuống, ai mà không đối với thân mình nương nương vạn phần cẩn thận? Hiện giờ hoàng thượng thương tiếc nương nương, Thái hậu cũng vì tiểu hoàng tử mà xem trọng nương nương, đây không phải là rất tốt sao? Phụ thân ngươi ở trong triều bây giờ cũng được người để ý đến, này không phải đều vì ngươi không chịu thua kém sao?”

Chân Tư nghe vậy trong lòng càng khổ, mẫu thân ngu dốt, căn bản không biết những việc thế này, hiện giờ Thái hậu mỗi ngày đều phái viện phán thái y viện đến vì mình xem mạch, lại ban ban thuốc bổ thưởng thưởng trân bảo, làm đến người ngã ngựa đổ, này làm sao lại là xem trọng nàng, rõ rang là sinh sôi phủng sát nàng mới đúng!

Chân Tư vốn có điều cố kỵ, nàng biết hiện giờ ở trong nhà phụ thân cũng không có tiếng nói, hiện tại cùng tổ phụ trở mặt không có chỗ tốt nào, nhưng những ngày gần đây Lệ phi càng phát ra không thể tưởng tượng nổi, mỗi ngày ngoại trừ làm cho mình mất hết mặt mũi, còn luôn nói lời sáo rỗng, Chân Tư nghe mà lòng run sợ, sợ ngày nào đó Lệ phi sẽ đột nhiên giết chết nàng.

Ngay trước khi La thị đến, lúc đến cung Thái hậu thỉnh an, Lệ phi còn châm chọc khiêu khích Chân Tư một trận, há mồm “Chân tần cần phải cẩn thận, hiện giờ tháng còn nhỏ, là thời điểm nguy hiểm đâu”, ngậm miệng “Chân tần hảo thủ đoạn, thân mình có mang còn khiến hoàng thượng nhớ mãi không quên, ba ngày hết hai đều đến Vĩnh Phúc cung, khi thị tẩm nên cẩn thận chút, thật vất vả mang thai, nếu bởi vì thừa hạnh mà mất thì làm sao bây giờ”. Các loại ngôn ngữ từ từ khó nghe, Chân Tư đều vất vả nhẫn xuống dưới.

Lệ phi nửa đời người đấu trong cung, các loại thủ đoạn ám chiêu không phải thứ Chân Tư có thể nghĩ đến, mỗi ngày Chân Tư uống một ngụm trà, ăn một chén cơm đều thấp thỏm trong lòng, sợ ngay sau đó đã mệnh táng hoàng tuyền.

Chân Tư vẫn còn nhỏ tuổi, hiện giờ lại có thai, trong lòng càng thêm hoảng loạn, chỉ phải đem toàn bộ khó khăn nói cho La thị, một tay Chân Tư phủ trên bụng, một tay nắm tay La thị, thấp giọng khóc nói: “Không phải do cô làm quá mức ta cũng không muốn nói những lời này, mẫu thân… cô vẫn luôn không chấp nhận được ta, nơi chốn gây khó dễ, trước kia vì đại gia hoà khí, ta đều nhịn xuống, hiện giờ cô nhìn không được ta có hài tử sẽ rat ay với ta, ta thật sự không biết nên như thế nào, ta còn trẻ, căn cơ trong cung cũng chưa có, nếu cô muốn mạng của ta, bất quá chỉ cần phất tay….”

La thị kinh hô: “Lệ phi nương nương làm sao lại tuyệt tình như thế? Nương nương cũng chưa từng làm gì, Lệ phi nào đến nỗi cay độc như vậy?!”

“Ta tự nhận chưa từng làm qua chuyện gì thực xin lỗi Chân gia, vì cái gì tổ phụ cùng cô phải đối với ta như vậy….” Trong lòng Chân Tư vừa oán vừa giận, giọng nói khàn khàn, “Lúc trước muốn đem ta gả cho Tần vương, rõ ràng đều biết đó là hố lửa, ta có thể nói qua một chữ không sao? Ta nhận! Sau lại âm thác dương sai vào hậu cung, chẳng lẽ đây là chủ ý của ta sao?! Nơi chốn hôn sự cũng không phải do ta, ta cũng nhận, hiện giờ ta khó khăn lắm mới ở trong cung có một chỗ đứng, lại không chấp nhận được ta?! Chẳng lẽ chỉ có thể để ta chịu khổ chịu tội, không để cho ta có được một nơi trông cậy vào sao?! Dựa vào cái gì?! Chân Bích Hà là nữ nhi Chân phủ, chẳng lẽ ta không phải sao? Bổn cung làm sao lại so ra kém nàng?!”

Chân Tư ẩn nhẫn lâu như vậy, hiện giờ thân mình có mang lại them một tầng kiêng kị, rốt cuộc không nhịn được nữa, Chân Tư lau đi nước mắt trên mặt, nghiêm mặt nói: “Mẫu thân đem toàn bộ lời của ta nói cho tổ phụ, khiến cho hắn biết, Bổn cung đã chịu đủ nhẫn đủ, sau khi vào cung mọi chuyện đều có lễ nhượng cô ba phần, nhưng nàng không chút nào cố kị thân tình máu mủ, nếu là như vậy, Bổn cung cũng không cố được, hiện giờ Bỗn cung chỉ có một hài tử trong bụng để trông cậy vào, đứa nhỏ này sống, Bổn cung sống, đứa nhỏ này có mệnh hệ gì, Bổn cung cũng không còn, nhưng đừng có đem lời này hiểu sai, Bổn cung tuyệt sẽ không ngu ngốc đi tìm chết.”

“Nếu hài tử trong bụng ta có chuyện, Bổn cung liều mạng dù cá chết lưới rách cũng muốn kéo theo cả Chân phủ tuẫn táng cho hài nhi ta, Bổn cung nói được thì làm được.”

La thị vốn là con dâu ít nói trong Chân gia, hiện giờ nữ nhi ở trong cung được sủng ái, lại có mang hoàng tự, chỗ đứng trong Chân phủ của La thị cũng dần dần rõ ràng, buổi tối hôm đó đi chính phòng đem tonà bộ lời nói của Chân Tư thuật lại, cuối cùng lại thêm một câu: “Tức phụ nhi cũng không hiểu cái gì, nhưng nhìn ra được nương nương có tồn tử chí, nếu như vậy, còn thỉnh thái gia, lão thái thái nghĩ lại.”

Chân Gia Hân không hề tức giận, ngược lại lã chã rơi lệ, thổn thức không thôi: “Là Lệ phi nương nương lỗ mãng, lại khiến Chân tần phải lo lắng đến như vậy, đều là ta sai lầm, đều là ta sai lầm a….”

Lão công công vừa khóc, La thị cũng bối rối, ngập ngừng: “Không phải, Chân tần nương nương còn trẻ, cũng có chỗ suy xét không đến….”

Trong lòng Hứa thị hận cực, trên mặt lại biểu hiện bi thống không thôi, khóc ròng nói: “Gia môn bất hạnh, liên tục gặp chuyện không may, hiện giờ hai vị nương nương thật vất vả mới có chỗ đứng trong cung, vẫn đều mang thai, chẳng lẽ người trong nhà sẽ không cao hứng sao? Văn tức phụ nhi, ngươi nghĩ lại xem, ta cùng thái gia sẽ không trông cậy vào hài tử của Chân tần nương nương sao? Đều là nói chuyện trăng sao đâu, hiện giờ bất quá chỉ là vài lời đồn trong cung, các ngươi lại đều tin, trong cung tràn ngập phong ba bão táp, tin đồn đãi lời nhàm chán có bao giờ dừng lại sao? Nếu đem tất cả đều trở thành sự thực, cô ngươi mấy năm nay trong cung cũng đã sớm chịu không được….”

Hứa thị lại nắm tay La thị, khóc nói: “Tính tình tiểu cô ngươi ngươi cũng biết, không phải ta nói, kháp tiêm muốn cường, yểu điệu lại gấp gáp, ngoài miệng không buông tha người, kỳ thật không hề có ý xấu, trước kia nàng đối đãi Tư nha đầu thế nào, ngươi sao lại không rõ?”

“Không cần thay nàng nói chuyện, khẳng định là do Bích Hà sai!” Chân Gia Hân đập bàn, cả giận nói, “Từ nhỏ liền thích nói người cay nghiệt, hiện giờ ngay cả chất nhi của mình cũng trêu ghẹo, hiện giờ Chân tần nương nương có mang, sẽ càng thêm suy nghĩ, chỗ nào lại nỡ đùa nàng?! Văn tức phụ nhi yên tâm, ngày mai ta để bà bà ngươi tiến cung, hảo hảo mắng Bích Hà một trận, làm cho nàng tự mình đi tìm Chân tần nương nương nhận lỗi!”

Chân Gia Hân cùng Hứa thị phu xướng phụ tuỳ, một trận khóc lại một trận nói, đem Lệ phi đủ loại âm độc nói thành “trêu ghẹo” cùng “đùa”, mặt trên vẫn là nơi nơi vì Chân Tư nói chuyện, La thị vốn là người không có chủ ý, nàng làm sao lại thật sự muốn cá chết lưới rách đâu, nữ nhi hoài thai hoàng tự, ngày lành của nàng vừa tới, mới luyến tiếc chết đâu, thấy cha mẹ chồng vì nữ nhi nhà mình suy nghĩ như vậy, La thị yên lòng, khóc nói: “Tức phụ cũng không là người có chủ ý, ở trong cung nghe nương nương theo ta khóc xong, này là tấm lòng của kẻ làm mẹ a, đều bị nương nương khóc đến nát tâm rồi, nếu lão thái gia lão thái thái đều tự có chủ trương, tức phụ an tâm, rốt cuộc gia hoà vạn sự hưng đâu.”

“Chính là lời này.” Hứa thị vỗ vỗ tay La thị, ôn nhu nói, “Ngày mai ta liền tiến cung, hảo hảo cùng Lệ phi nương nương nói chuyện, ngươi a, an tâm an tâm là được, so với ngươi ta cũng thực đau Chân tần nương nương đâu, việc hôm nay ngươi cứ giao cho ta, liền… không cần nói cho Văn nhi, hắn nặng suy nghĩ, nguyên bản không phải đại sự, không cần khiến hắn bận lòng.”

La thị gật đầu, trận náo loạn ở chính phòng nay, nàng còn lo lắng có nên nói cho trượng phu hay không, nghe Hứa thị nói vậy, lại càng sẽ không nhiều lời với Chân Bân Văn.

Chờ La thị rời đi, Chân Gia Hân thở dài thật mạnh, thấp giọng nói: “Nguyên bản ta còn do dự, hiện tại xem ra, quả thật cũng không giữ được Tư nha đầu.”

Hứa thị xoa xoa khoé mắt, ngồi xuống lắc đầu: “Tâm ngoan, chủ ý lại lớn, chờ Tư nha đầu đứng vững chân ở trong cung, Lệ phi nương nương liền thật sự không còn chỗ dung thân.”

Trong lòng Chân Gia Hân âm thầm thở dài, so với Lệ phi, không thể nghi ngờ Chân Tư lại càng xứng đáng cho mình bồi dưỡng, chỉ tiếc, chậm hai mươi năm, vả lại chuyện đại hôn đã thật sự đắc tội đến Chân Tư, nếu không, không thể nghi ngờ nàng sẽ là một trợ lực lớn cho Chân phủ ở trong cung.

Chân Gia Hân cũng yêu thương Chân Tư, nhưng mọi sự có lớn có nhỏ, lúc này đây, hắn không thể không buông tha Chân Tư.

Chân Gia Hân uống một ngụm trà, thản nhiên nói: “Xem chừng Văn tức phụ nhi, không được để nàng nói bừa, Tư nha đầu đã cùng chúng ta ly tâm, không thể để cho Văn nhi cũng có tâm tư khác, gia nghiệp lớn như vậy, còn không phải cho hắn sao, ai…. Còn có Lệ phi nương nương bên kia, làm cho nàng trước tiên trấn an Tư nha đầu, không thể lại phát sinh biến cố!”

Hứa thị gật đầu: “Yên tâm, ta hiểu được.”

Hôm sau Hứa thị tiến cung, lại ngồi hết một canh giờ ở Lân Chỉ cung, không biết nàng nói cái gì với Lệ phi, Lệ phi sau đó quả nhiên đi Vĩnh Phúc cung bồi lễ Chân Tư, chỉ nói bởi vì gần đây hoàng đế không đến chỗ nàng, trong lòng không được tự nhiên cho nên lời nói cũng có chút không cố kỵ, muốn Chân Tư thông cảm vân vân, Chân Tư cũng không muốn làm đến quá khó coi, nàng cũng muốn yên lành dưỡng thai, tuy rằng oán khí trong lòng vẫn còn, nhưng vẫn chịu lễ của Lệ phi, từ đó Lân Chỉ cung cùng Vĩnh Phúc cung lại ở chung thái bình.

Lại thêm một tháng qua đi, thời tiết dần lượng.

Mầy ngày gần đây Vệ Kích đi tuần tra, lúc đi nội thị giam làm điểm danh xong, đều thường xuyên hướng về phía Dịch trì đi bộ một phen. Không phải là Vệ Kích ham chơi, chỉ là Vệ Kích ngẫu nhiên nghe cung nhân hầu hạ nước trà cho Chử Thiệu Lăng nhắc đến, sương sớm chuyên dùng để pha trà cho Chử Thiệu Lăng không còn nhiều lắm.

Lúc ấy Vệ Kích cố ý hỏi xxuống, dùng sương sớm gì, nữ quan nói Chử Thiệu Lăng uống trà thường thích dùng sương sớm, mà sương sớm trong cung đều thuộc hoa sen trong dịch trì, trước kia đều trực tiếp đi vào lấy, hiện tại thời tiết lượng, hoa sen ít dần, cũng khó tìm.

Bình thường Vệ Kích uống cũng là nước trà của Chử Thiệu Lăng, kỳ thật hắn nếm không ra trà pha bằng sương sớm của hoa sen Dịch trì và pha bằng nước giếng có cái gì khác nhau, nhưng hắn biết Chử Thiệu Lăng nhất định nếm được. Chử Thiệu Lăng kỹ tính, dùng đồ vật rất để tâm, nhất thời thiếu cái gì cũng không thấy thoải mái, Vệ Kích nhớ kỹ trong lòng, vì thế mỗi lần đi điểm danh hoặc đưa đồ vật, Vệ Kích đều sẽ thuận tiện cầm theo một cái hũ nhỏ, đi Dịch trì chuyển một vòng.

Hôm nay Vệ Kích mang theo vài nội thị của Bích Đào uyển đi Nội Thị giam, lúc trở về trải qua Dịch trì, bọn thị vệ trêu ghẹo: “Vệ đại nhân, lúc đem sương sớm này dâng lên, nhớ nhớ cũng thêm tên vài huynh đệ chúng ta a, Vương gia biết, không chừng có thưởng đâu.”

Vệ Kích cười gật đầu: “Được, ta nhớ kỹ.”

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Chức quan tuy cao nhưng Vệ Kích cũng không làm giá, không ức hiếp thị vệ thấp hơn, bọn thị vệ phần lớn đều thích hắn, bởi vì tuổi tác gần kề, thỉnh thoảng cũng sẽ đùa hắn vài câu.

“Vệ đại nhân, kia nhìn như là….” Một thị vệ hơi híp mắt nhìn về phía người trên cầu đá nơi Dịch trì, do dự nói, “Ta nhìn hình như kia là phục sức cung phi, sợ là vị nương nương nào hưng trí đến du hồ đâu, chúng ta trước tiên tránh đi đi.”

Vệ Kích ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là một phi tử cùng một vài nha hoàn lại đây, Vệ Kích gật đầu: “Đương nhiên phải tránh, đi thôi.”

Mấy người quay đầu đi về phía Bích Đào uyển, chợt nghe một tiếng thét kinh hãi phía sau, Vệ Kích quay đầu lại, chỉ thấy một người trên cầu đá ngã xuống, bùm một tiếng rơi vào trong hồ!

Vệ Kích buông hũ nhỏ trong tay, vài bước chạy đến bên hồ, thả người nhảy xuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.11.2016, 19:04
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6575
Được thanks: 1385 lần
Điểm: 8.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45

Lúc nhận được thư, Chử Thiệu Lăng vừa ra khỏi điện thảo luận chính sự, so với hoàng đế còn muốn sớm một khắc, Chử Thiệu Lăng trực tiếp lướt qua đủ loại về Chân tần, thấp giọng hỏi: “Vệ Kích đâu?”

Vương Mộ Hàn biết Chử Thiệu Lăng sốt ruột cái gì, vội vàng nói: “Vệ đại nhân không có việc gì, chỉ bị ướt xiêm y, nô tài sợ điện hạ lo lắng, đã sai người đem cho Vệ đại nhân xiêm y cùng hầu hạ, khương thang cũng đã cho người chuẩn bị, điện hạ yên tâm….”

Chử Thiệu Lăng nhắm mắt, nói: “Đi nói cho Thái hậu một tiếng, hôm nay ta không khoẻ không đi thỉnh an, trước tiên trở về Bích Đào uyển.”

Vệ Kích nằm trên tháp, trong lòng còn có chút lo sợ, hôm nay hắn thấy có người rơi xuống hồ nước cũng không nghĩ nhiều, nửa năm trong cận vệ doanh cũng không phải ngốc ngốc ngồi không, có chủ tử rơi xuống nước, phản xạ đầu tiên đương nhiên là cứu người. Vệ Kích bơi rất tốt, dù hồ nước có sâu cũng không sợ, cứu lên một thiếu nữ tử quả thật rất dễ dàng, nhưng sau khi đem người vớt lên, hắn mới nghe thấy các cung nữ sốt ruột gọi “Chân tần nương nương”, Vệ Kích biết mình gây hoạ.

Chuyện giữa Chử Thiệu Lăng và Chân gia, Vệ Kích đương nhiên biết đến, Chân gia là đối thủ một mất một còn với Vương gia nhà hắn, phàm là chuyện có quan hệ với Chử Thiệu Lăng, tự nhiên muốn lấy Chử Thiệu Lăng làm đầu, Vệ Kích sau khi đem người kéo lên bờ mới biết đây là Chân tần vừa mới tiến cung, trong lòng liền sợ hãi, nhưng cứu đều đã cứu, hắn cũng không thể đem người đẩy trở về trong hồ đi. Vệ Kích sợ có người hỏi đến chình mình lại kéo ra Chử Thiệu Lăng, thừa dịp mọi người bối rối không quan tâm đến hắn, Vệ Kích mang theo mấy thị vệ kia trở về Bích Đào uyển.

Tóc Vệ Kích còn ướt, nghe thấy Chử Thiệu Lăng trở lại vội vàng đứng dậy khỏi tháp. Vệ Kích biết mình làm sai chuyện, cũng không giải thích, quỳ xuống nói: “Điện hạ… thần có tội.”

Chử Thiệu Lăng thấy quả thật Vệ Kích không có việc gì, một quả tim rốt cuộc thả trở lại chỗ cũ, phất tay khiến cung nhân lui xuống, chính mình nâng Vệ Kích dậy.

Vệ Kích cúi đầu, thấp giọng nói: “Thần không biết cung nhân rơi xuống nước là Chân tần, thần… cứu nàng, được cứu lấy đúng lúc, tình hình của Chân tần có lẽ cũng không đáng lo ngại, thần….”

Chử Thiệu Lăng hít sâu một hơi, nói: “Lần trước, vì cái gì mà ta đánh ngươi một bạt tai?”

Vệ Kích sửng sốt, thấp giọng nói: “Bởi vì thần không nghe điện hạ, đuổi theo thích khách.” Vệ Kích bỗng nhiên kịp phản ứng, Chử Thiệu Lăng là đang trách mình lại lấy thân thiệp hiểm, trong lòng Vệ Kích vừa khó chịu lại vừa thoải mái, xoay tay lại liền tự cho chính mình một tát tai. Chử Thiệu Lăng một phen đè lại tay Vệ Kích, cả giận nói: “Dám một mình xuống nước cứu người, bây giờ còn muốn tự hại, ngươi muốn tức chết ta?!”

“Thần… tưởng giúp điện hạ hết giận.”

Trong lòng Vệ Kích không khỏi càng thêm khó chịu, hắn lại làm Chử Thiệu Lăng sinh khí.

Chử Thiệu Lăng thở dài, vừa sinh khí Vệ Kích không để ý thân mình, lại đau lòng hắn trung tâm với mình đến vậy, đồ ngốc này, đúng là sinh ra để khắc chính mình.

Chử Thiệu Lăng kéo Vệ Kích ngồi xuống, hỏi kỹ sự tình trải qua, Vệ Kích hồi tưởng lại tình huống lúc đó, chậm rãi nói: “Sau khi thần nhảy xuống nước cũng thấy ra điều kỳ quái, thị vệ xunh quanh Dịch trì so với ngày thường ít rất nhiều, quả thật đã xế chiều, nhưng những người đó vẫn nên có mặt mới đúng, vả lại sau khi Chân tần rơi xuống nước, những thị vệ đó đều không động, thẳng đến khi thần đem Chân Tần cứu lên bờ những người đó mới đến vây quanh.”

“Sau khi thần lên bờ mới biết đấy là Chân tần, trong lòng chỉ biết đã làm hỏng chuyện, điện hạ….” Vệ Kích do dự nói, “Thần làm hỏng chuyện của điện hạ sao?”

Chử Thiệu Lăng lắc đầu: “Việc lần này của Chân tần không phải ta ra tay, không thì hôm nay ta cũng đã không cho ngươi đi ra ngoài, việc này… ta cũng vừa mới biết được.”

Kỳ thật hành động vô tình của Vệ Kích đã giúp Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng muốn Chân phủ nội loạn, nếu Chân Tư sớm như vậy liền chết, hiển nhiên là bất lợi với kế hoạch của hắn, hắn cũng không nghĩ đến Chân phủ thế nhưng tâm ngoan như vậy, cả mẹ cả con đều muốn giết.

Chử Thiệu Lăng không khen Vệ Kích, hắn sợ vạn nhất đồ ngốc này biết chính mình có thể giúp đỡ, chỉ sợ lần sau càng lớn mật, lần này dám nhảy hồ, lần sau có phải vực sâu cũng dám nhảy?

Chử Thiệu Lăng biết Vệ Kích sợ chính mình lãnh mặt với hắn, cho nên từ khi tiến vào chưa từng bày ra sắc mặt hoà nhã, đánh thì Chử Thiệu Lăng luyến tiếc, nhưng dù sao cũng phải giáo huấn một chút, cho Vệ Kích có chút e ngại, biết được cái gì nên làm cái gì không nên.

Vệ Kích cúi đầu nói: “Sau khi thần biết người được cứu là Chân tần thì không dám trì hoãn, thừa dịp còn loạn chạy về, bên kia… không biết hiện tại như thế nào.”

Vệ Kích ngẩng đầu nhìn Chử Thiệu Lăng, thấp giọng nói: “Thần nghĩ, muốn hay không trước tiên đi trong quân mấy ngày, nếu thật sự có tra được thần, cũng không liên lụy đến điện hạ.”

Chử Thiệu Lăng nhìn ra được Vệ Kích đã bị giáo huấn, nhìn bộ dáng hắn lo sợ bất an cho mình Chử Thiệu Lăng cũng đau lòng, xoa nhẹ đầu Vệ Kích: “Không có việc gì, liền tính là biết ngươi cũng không sao, biết mình sai?”

Từ sau khi đem người cứu lên, trong lòng Vệ Kích vẫn luôn lo sợ, hiện tại thấy Chử Thiệu Lăng rốt cuộc thanh âm phóng nhuyễn nói với hắn vài câu, trong lòng giống như lập tức thoải mái, Vệ Kích gật gật đầu: “Thần, về sau nhất định cẩn thận không xen vào chuyện người khác, không làm cho điện hạ lo lắng.”

Chử Thiệu Lăng hù dọa cũng hù dọa rồi, hiện tại nhìn bộ dáng Vệ Kích ngoan ngoãn nghe lời nhận sai, tâm đã sớm mềm nhũn, đem người ôm vào trong ngực, hảo hảo hỏi một chút, hồ nước có lạnh hay không? Thân mình trở về có bị đông lãnh sao? Uống khương thang chưa? Biết sai sao? Lần tới còn dám không nghe lời….

Đều có một phen nhẹ nhàng ngọt ngào như mật.

Trong Vĩnh Phúc cung, ngự y vội trong vội ngoài, hoàng đế phát vài lần hỏa rồi, Thái hậu mới thản ngôn khuyên nhủ: “Hoàng đế, thân mình Chân tần khỏe mạnh, tất nhiên vô sự, tức giận thương thân, hoàng đế trước hạ hỏa….”

Thái hậu đưa trà cho hoàng đế, hoàng đế uống một ngụm trà lại để một bên, sốt ruột nhìn trong nội điện, không bao lâu viện phán thái y viện run rẩy đi ra, khom người nói: “Hoàng thượng, Chân tần nương nương chỉ bị rơi vào nước một thời gian ngắn, vả lại được cứu lên đúng lúc, hiện giờ đã không có gì đáng lo.”

“Hài tử đâu?!” Hoàng đế đứng dậy. “Hài tử như thế nào?”

Lão ngự y do dự, nói: “Bẩm hoàng thượng, thân mình Chân tần nương nương khỏe mạnh, hài tử cũng được bảo vệ, chỉ là….”

Thái hậu sốt ruột nói: “Chỉ là cái gì? Ngươi nói a!”

Lão ngự y khom người nói: “Chân tần nương nương vừa rồi động thai khí, hiện giờ có vẻ không xong, thai này chỉ sợ không giữ được bao lâu…. Nếu muốn giữ lấy thai nhi, vậy thần muốn dùng chút lang chi dược, như thế cũng không dám cam đoan có thể bảo hộ thai nhi chu toàn, thần lớn mật, vì sức khỏe của nương nương, không bằng….”

“Thái y hết sức đi.” Hoàng đế đánh gãy lời nói của lão ngự y, thản nhiên nói, “Chân tần rất xem trọng đứa bé này, tất nhiên hy vọng thái y toàn lực hảo hộ thai nhi.”

Tay lão ngự y run rẩy, hiểu được ý tứ hoàng đế, gật đầu: “Thần hiểu được.”

Trong lòng Thái hậu khẽ thở dài, đáng tiếc, đều là Chân tần không có phúc khí.

Các ngự y vừa châm cứu vừa huân dược, gây sức ép đều sắp một canh giờ, đến buổi tối Chân Tư mới tỉnh lại, sau khi hoàng đế nhận được tin lập tức đi Vĩnh Phúc cung, ôm lấy Chân Tư hảo hảo an ủi một phen, lại ban thưởng trân bảo rồi đáp ứng nhất định tra rõ ràng một chuyện ở Dịch trì, Chân Tư vừa bị sợ hãi vừa bị lạnh, giờ phút này sắc mặt tái nhợt, so với bình thường càng thêm vài phần động nhân, hoàng đế nắm tay Chân Tư cam đoan: “Bên nội thị giam đã sớm đem toàn bộ cung nhân quanh Dịch trì đi thẩm vấn, ngươi yên tâm, trẫm tất nhiên cho ngươi một cái công đạo.”

Chân Tư âm thầm cười lạnh, nếu Chân phủ dám động thủ, tất nhiên đã để lại vạn toàn đường lui, thẩm vấn những cung nhân đó, chỉ sợ đều sẽ công khai người bọn họ muốn làm hại đâu.

Nghĩ đến đây trong lòng Chân Tư run lên, trận tai họa này là nhằm chính mình mà tới, nhưng chỉ sợ không chỉ đơn giản là muốn hại chết chính mình, còn muốn đi theo tha Chử Thiệu Lăng xuống nước đâu.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Chân Tư nhấp môi dưới, ôn nhu nói: “Hoàng thượng thật sẽ cho thần thiếp một cái công đạo sao?”

Hoàng đế mỉm cười: “Nói gì vậy, trẫm sẽ còn đùa ngươi hay sao?”

Chân Tư suy yếu nở nụ cười, nói: “Chuyện lúc sang… thần thiếp kỳ thật không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rõ thần thiếp vốn đứng ở bên cầu, không biết như thế nào, dưới chân vừa trượt, liền chìm vào trong ao, thần thiếp cũng không biết là ai đã làm, chỉ sợ Nội Thị giam cũng không tra được.”

“Ngươi cứ yên tâm.” Hoàng đế nhẹ giọng an ủi, “Nội Thị giam tự nhiên có biện pháp của mình, lại nói, đây không phải chỉ là tra xem ai động tay động chân, còn muốn biết là ai sai sử, ai từ giữa giật dây, một đám người này thế nào cũng phải kéo đi ra, ai cũng không buông tha.”

“Thần thiếp nghe không hiểu này đó….” Chân Tư lắc đầu, thân thể mềm mại tựa vào người hoàng đế, “Thần thiếp chỉ cần hoàng thượng đem toàn bộ nô tài ở đây đều giết, cấp thần thiếp hết giận, thần thiếp vừa nghĩ đến có nô tài ở bên cạnh muốn hại mình, liền sợ đến mức không dám ngủ. Hoàng thượng… ngươi nói những nô tài này có thể chạy từ Nội Thị giam đến đây giết thần thiếp không?”

Chân Tư trong mắt ngập lệ, điềm đạm đáng yêu nhìn hoàng đế: “Thần thiếp không dám ngủ, hoàng thượng….”

Hoàng đế bật cười: “Ngươi xem ngươi, đều nói cái gì? Như thế nào sẽ chạy đến đây đâu? Đêm nay trẫm nghỉ ngơi ở nơi này, ai cũng không tổn thương được ngươi.”

“Hoàng thượng không chịu đáp ứng thần thiếp sao?” Nước mắt Chân Tư rơi xuống, “Hoàng thượng không thương thần thiếp sao, từ lúc thần thiếp sinh ra đến giờ đều chưa từng bị sợ hãi nhiều như vậy, hiện giờ trong cung thần thiếp chỉ có thể dựa vào hoàng thượng, hoàng thượng lại không chịu vì thần thiếp hết giận….”

“Trẫm như thế nào lại không để cho ngươi hết giận?” Hoàng đế dở khóc dở cười, thầm nghĩ quả nhiên Chân Tư còn nhỏ tuổi, cái gì cũng không hiểu, chỉ phải an ủi, “Chờ thẩm tra rõ ràng, đem người sau màn đều xử trảm, đó mới thật sự là cho ngươi hết giận đâu!”

Chân Tư ngồi dậy liền muốn mặc thường phục, khóc nói: “Hoàng thượng không chịu giết nhựng nô tài đó, hiện tại thần thiếp liền xuất cung về nhà mẹ đẻ đi, ai biết những nô tài đó có thể chạy đến giết thần thiếp hay không đâu.”

Hoàng đế bị giọng điệu nén giận lại mang oán của Chân Tư là cho bật cười, sợ nàng gây sức ép làm bị thương thân mình, chỉ phải nói: “Thôi thôi, trẫm cũng sợ ngươi, người tới….”

Thái giám bên người hoàng đế ở ngoài bình phong lên tiếng, hoàng đế nói: “Truyền chỉ, cung nhân hôm nay bị đưa đến Nội Thị giam vì chuyện Dịch trì, tức khắc trượng tễ, truyền ra hậu cung, cho bọn nô tài nhìn xem bán chủ cầu vinh sẽ bị cái gì!”

Hoàng đế ôm lấy Chân Tư, cười nói: “Ngươi cao hứng chưa? Đã vừa lòng?”

Chân Tư nín khóc mỉm cười, mềm mềm tựa vào ngực hoàng đế, ôn nhu nói: “Này còn kém không nhiều lắm, thần thiếp chỉ biết, hoàng thượng hiểu rõ nhất thần thiếp….”

Hoàng đế cười cười, Chân Tư nghiêng mặt đi, đáng yêu mềm mại trên mặt dần dần đánh tan, Chân Tư cười lạnh, muốn mượn tay nàng hại Chử Thiệu Lăng, bọn họ cuối cùng làm ngư ông đắc lợi? Mơ tưởng!

Chân Tư không khỏi hơi thất thần nhớ đến khuôn mặt nhìn thấy trước khi hôn mê, nàng hình như có ấn tượng, đó là thị vệ bên người Chử Thiệu Lăng….

Trong hồ nước lạnh lẽo, ngay lúc nàng nghĩ rằng mình sắp phải từ bỏ cuộc sống, là người kia, một tay mang chính mình lên bờ, một đường sinh tử, ngay cả cung nữ bên cạnh cũng không thể dựa nào.

Chân Tư nhắm mắt, lần này xem như cái tạ lễ cho thị vệ kia đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.11.2016, 19:05
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6575
Được thanks: 1385 lần
Điểm: 8.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Bạo quân - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46

Trong Lân Chỉ cung, Lệ phi suýt chút nữa nghiến đến vỡ răng, cả giận nói: “Toàn bộ trượng tễ? Làm sao có thể?!”

Cung nhân tâm phúc cúi đầu, thấp giọng nói: “Là ý tứ của Chân tần nương nương, nghe cung nhân trong Vĩnh Phúc cung nói, sai khi Chân tần rơi xuống nước, vẻ mặt luôn hoảng hốt sợ hãi bất định, muốn tức khắc xử lý những người đó nếu không không thể yên lòng, nương nương biết… Chân tần hiện giờ hoài thai, không chịu được lo lắng sợ hãi, hiện giờ nàng nói cái gì, hoàng thượng tự nhiên đều sẽ nghe.”

Lệ phi cười lạnh: “Đương nhiên lại trang thiên chân vô tà đâu, hoàng thượng lại thực ăn bộ dáng kia của nàng…. Đáng tiếc những người đó, nguyên bản có thể đem chuyện này đổ đến trên đầu Chử Thiệu Lăng….” Lệ phi nghĩ đến một tháng này Chân phủ đau khổ bày ra kế hoạch toàn bộ ngâm nước nóng, không khỏi nổi giận, ngoan thanh nói, “Nàng che chở cho Chử Thiệu Lăng như vậy làm gì?! Bọn họ lúc nào lại bắt tay với nhau!”

Cung nhân tâm phúc cũng nghi hoặc trong lòng, lắc lắc đầu: “Hiện giờ người đều chết, khổ chủ Chân tần bây giờ cũng không muốn miệt mài theo đuổi, cũng không có cách.”

Lệ phi càng nghĩ càng không cam lòng, thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc hôm qua xảy ra chuyện gì? Rõ ràng đem Chân tần đẩy xuống nước, như thế nào lại nổi lên? Là ai cứu, những người đó Bổn cung đã sớm thu mua qua, hay là lại có kẻ phản bội?”

Cung nhân tâm phúc lắc đầu: “Cái này… không thể biết được. Cung nữ bên người Chân tần nương nương, thị vệ bên hồ, còn có vài thái giám, hôm qua đều bị trượng tễ, người của Nội Thị giam chưa kịp hỏi ra cái gì người đã chết, rốt cuộc lúc ấy xảy ra chuyện gì, sợ là chỉ có Chân tần nương nương cùng người cứu nàng biết, hôm qua Chân tần nương nương cứ như vậy đem những cung nhân đó xử tử, sợ là cũng có ý muốn bảo hộ người kia.”

Trong lòng Lệ phi giận cũng vô phương, chỉ phải nói: “Thôi, lần này tuy rằng không thể đem Chử Thiệu Lăng tha xuống nước, nhưng cũng đã lấy được nửa cái mạng của Chân Tư, không tính quá thiệt….”



Trong đại sảnh thảo luận chính sự, hoàng đế nhíu chặt mày, sứ giả đi Liêu Lương tháng trước đã bị quân Liêu Lương giết, hôm nay tin tức mới rơi vào trong hoàng thành.

Lúc trước hoàng đế một lòng muốn nghị hòa, hiện giờ sứ giả đi hòa đàm lại bị người Liêu Lương giết, không khác gì ở trên mặt hoàng đế trực tiếp quạt vài bàn tay.

Binh bộ thượng thư đoán đoán ý tứ hoàng đế, chậm rãi nói: “Hoàng thượng, Liêu Lương là bọn man di, không hiểu cấp bậc lễ nghĩa của Thiên triều ta, đám chém giết sứ giả, thật sự khiến người nổi giận, nhưng hiện giờ Liêu Lương đã rút quân, bây giờ… cần phải xuất chinh thảo phạt?”

Chử Thiệu Lăng âm thầm cười lạnh, trời một ngày cho một ngày lạnh, dân chúng ở biên cảnh tây bắc cũng đã bị cướp đoạt không sai biệt lắm, Liêu Lương quân không rút còn chờ cái gì đâu, lại nói tiếp, lần cướp bóc này cũng đủ cho người Liêu Lương ăn qua một mùa đông.

Hoàng đế cũng đang do dự, hiện lại không xuất binh hiển nhiên là quá mức khiếp nhược, nhưng hiện giờ đã vào tháng mười, hiển nhiên không phải là thời điểm tốt để xuất binh chinh chiến, chờ đến khi điều khiển binh sĩ lại đuổi đến phía tây, phỏng chừng đã là tháng mười một, trời giá rét đông lạnh, đánh làm sao?

Hiện giờ hoàng đế tiến thoái lưỡng nan, không đánh Liêu Lương là đánh mặt của mình, thật sự muốn đánh lại không có quyết đoán lớn như vậy, chỉ phải hàm hồ nói: “Chúng ai khanh nghĩ như thế nào đâu?”

Các triều thần vẫn giữa chiến cùng không khoa tay múa chân vài hiệp, một câu “Nếu thật sự phái binh thảo phạt, nên phái vị hoàng tử nào đi mới là thích hợp” đem đề tài dẫn đến trên người vài vị hoàng tử, quy củ Đại Chử, lấy hoàng tử thân chinh mà ủng hộ sĩ khí.

Bị triều thần nhóm đưa đến trước mặt, Chử Thiệu Lăng chỉ phải nói: “Nhi thần cho rằng, nên chiến.”

Hoàng đế kiêng kị hắn thành thâm căn cố đế, không có khả năng trao tướng quân quyền cho hắn, đối với điểm ấy trong lòng Chử Thiệu Lăng biết rõ, cho nên hoàn toàn không có áp lực, dù sao liền tính có đánh nhau cũng không phải hắn đi, sợ cái gì đâu, Chử Thiệu Lăng chậm rãi nói: “Thiên triều thượng quốc, lần nữa bị tiểu quốc điêu dân quấy rầy, không giáo huấn bọn họ không được.”

Hoàng đế hơi hơi nhíu mày, Binh bộ Thượng thư lập tức nói: “Tần vương nói đơn giản, nếu thật sự khai chiến, vậy không phải là chuyện ngày một ngày hai, hao tài tốn của không nói, liền tính thật sự đánh hạ được Liêu Lương, thổ địa bên kia chúng ta cũng không dùng để làm gì, cày ruộng hiển nhiên không được, người Chử quốc lại không hiểu du mục, thật sự vô dụng.”

Ngụ ý, đánh thắng trận này cũng là mua bán lỗ vốn.

Hoàng đế gật đầu thở dài: “Liêu Lương hoang vắng, thổ địa cằn cỗi, chỉ có đồng hoang đá tảng, ngay cả đánh hạ được cũng vô dụng.”

“Nhi thần lại cho rằng không phải.” Chử Thiệu Lăng như trước thần sắc thản nhiên, lời nói lại từng câu như mang theo dao nhỏ, “Liêu Lương lập đi lặp lại nhiều lần khiêu khích, không cấp cái giáo huấn thì làm sao khiến ngoại quốc sinh ra sợ hãi? Hiện giờ là Liêu Lương đến phạm, chúng ta vẫn luôn chỉ nhẫn không làm, sau phương bắc Thát Đát, phía nam Myanmar, phía đông Triều Tiên, có phải đều có thể mang binh phạm biên cương ta, bốn phía cướp bóc lại thoải mái ra đi hay không?”

Tử Quân Hầu xem náo nhiệt không quên đại sự, đi theo gật đầu: “Như thế thì biên cảnh chúng ta không bao giờ được an bình a.”

Binh bộ Thượng thư bị nghẹn, khom người nói: “Hiện giờ phiên bang cũng không có ý khiêu khích, Tần vương sợ là quá lo lắng.”

“Hiện giờ là không, nhìn đến Liêu Lương chiếm chúng ta tiện nghi lớn như vậy thì không có sợ cũng sẽ có.” Chử Thiệu Lăng liếc nhìn Chử Thiệu Nguyễn bên cạnh, “Nhị hoàng tử nghĩ thế nào?”

Chử Thiệu Nguyễn bởi vì chuyện mượn Chân Tư hại Chử Thiệu Lăng không được mà tức giận, hiện giờ thấy Chử Thiệu Lăng vô duyên vô cớ còn muốn trêu chọc trong lòng áp không được lửa giận, nhịn không được nói: “Tần vương hiếu chiến như vậy, chẳng lẽ muốn xin đi giết giặc?”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ, gật đầu: “Thân là hoàng tử, thời chiến loạn có thể xuất chinh là vinh quang lớn nhất, nếu phụ hoàng có lệnh, nhi thần tuỳ thời chờ xuất phát.”

Chử Thiệu Mạch trong lúc thảo luận chính sự chẳng khác gì một cái bài trí, không người muốn nghe hắn, hắn cũng không hiểu nên nói cái gì, dễ dàng không có chỗ chen chân, nhưng hắn nghe lời nói này cũng hơi thông minh một ít, biết mình cũng nên nói một câu, bước ra khỏi hàng khom người nói: “Nhi thần cũng vậy.”

Chử Thiệu Lăng hơi nghiêng đầu, phượng nhãn đảo qua Chử Thiệu Nguyễn, Chử Thiệu Nguyễn ám hối sa vào bẫy của Chử Thiệu Lăng, chỉ phải đi theo nói: “Tài cán vì quốc gia ra sức, nhi thần cũng nguyện ý thân chinh.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu: “A, nguyên lai Nhị hoàng tử cũng là chủ chiến.”

Chử Thiệu Nguyễn âm thầm nổi giận, hắn khi nào thì chủ chiến?! Nếu thật sự đánh nhau, hoàng đế lo lắng giao binh quyền đến tay Chử Thiệu Lăng, vậy tất nhiên sẽ làm cho mình thân chinh! Chử Thiệu Nguyễn ở điểm này cũng giống như hoàng đế, hắn không có lấy một chút hứng thú với quân sự binh pháp, hắn còn muốn hảo hảo sống sót mệnh dài trăm tuổi đâu, mới không nguyện ý ra chiến trường.

Nhưng Chử Thiệu Nguyễn cũng không thể phản bác lời nói của Chử Thiệu Lăng, tiến thoái không được, bị nghẹn đến mặt đỏ.

Lần này đình nghị duy trì gần hai canh giờ, cuối cùng vẫn chưa đưa ra lựa chọn, chỉ ra lệnh, các quân doanh chăm chỉ luyện binh, tu chỉnh vũ khí cùng công sự phòng sự, bất quá là vì hù doạ người thôi.

Trong quân có chỉ thị, hoàng đế cũng đưa thêm việc học cho các hoàng tử, từ sau hôm ấy, mỗi ngày buổi chiều các hoàng tử lại có thêm một canh giờ cuỗi ngựa bắn cung, làm gương cho các binh sĩ nhìn.

Trong các hoàng tử trừ bỏ Chử Thiệu Mạch thích cưỡi ngựa bắn cung, người khác ở phương diện này đều là thường thường, tướng sĩ đến giáo dục các hoàng tử cũng biết đây bất quá chỉ là hoàng đế làm bộ làm dáng cho người khác nhìn, giáo dục cũng không bao nhiêu nghiêm khắc, bất quá là đem các hoàng phi đi cưỡi ngựa, luyện luyện cung tiễn cho chính xác thôi.

Các hoàng tử đều dẫn theo một thư đồng đến, duy độc Chử Thiệu Lăng không mang thư đồng, mà đem Vệ Kích dẫn theo, không phải bởi vì gì khác, chỉ là chuyện của Chân tần chưa qua, Chử Thiệu Lăng một khắc cũng lo lắng Vệ Kích rời khỏi bên người mình, rõ ràng không cho Vệ Kích thay phiên công việc, mỗi ngày chính mình đi đâu đều đem hắn đi theo, tổng yếu đem người thả trong tầm mắt, Chử Thiệu Lăng mới có thể yên tâm.

Võ sư giáo dục đại khái trong chốc lát liền để các hoàng tử tự mình luyện tập, các võ sư ở trên sàn vật nhỏ đặt mười bia ngắm phân tán, để các hoàng tử tự hướng đông tây giục ngựa, trên lưng ngựa kéo cung, có thể bắn trúng bao nhiêu liền trúng bao nhiêu. Chử Thiệu Mạch nóng lòng muốn thử mà trước leo lên ngựa chạy một vòng, mười bia ngắm trúng năm cái, đến cả các võ sư cũng phải khen một tiếng hảo, vừa mới tập đều có thể bắn thế này, ở trên đất bằng bắn tên có thể nói là mười bia trúng mười.

Chử Thiệu Lăng cũng lên ngựa chạy một vòng, Chử Thiệu Lăng có thuật cưỡi ngựa, nhưng ở phương diện bắn tên cũng có chút không đủ, một vòng chạy xuống chỉ bắn trúng một mũi tên, vẫn là thực khó khăn mới trúng, lại vẫn ở rất xa hồng tâm.

Chử Thiệu Lăng chạy về xuống ngựa, Vệ Kích vội vàng đỡ hắn, một tay kéo qua cương ngựa, do dự vẫn khen: “Điện hạ… bắn trúng một cái đâu.”

Chử Thiệu Lăng bật cười, nếu không phải ở trước mặt người khác, hắn nhất định phải xoa bóp mặt đồ ngốc này, đây là an ủi hắn sao?

Chử Thiệu Nguyễn liền theo sau Chử Thiệu Lăng, sau khi xuống ngựa thư đồng Chử Thiệu Nguyễn đếm đếm, vui vẻ nói: “Nhị hoàng tử trúng ba bia ngắm.”

Chử Thiệu Nguyễn xa xa nhìn Chử Thiệu Lăng liếc mắt một cái, trong mắt đều là cười nhạo, giống như là cướp được bao nhiêu nổi bật trên người Chử Thiệu Lăng, miễn cưỡng nói: “Này nói dù tốt nghe, không có thực tài thực liệu cũng vô dụng, ngoài miệng không có khát vọng, thật sự ở trên chiến trường kéo không được cung tên thì không phải là cái chê cười sao!”

Tất cả mọi người đều nghe ra đến Chử Thiệu Nguyễn đang ám chỉ Chử Thiệu Lăng việc thảo luận tham chiến, chỉ là không dám phụ hoạ, chỉ có Chử Thiệu Nguyễn cùng Chử Thiệu Mạch cười vài tiếng.

Vệ Kích mím môi, quân ưu thần phiềm, quân nhục thần tử, Chử Thiệu Nguyễn phạm vào kiêng kị của Vệ Kích.

Chử Thiệu Lăng cũng không để ý, cầm mã tiên bằng da trâu trong tay cười cười, nói: “Vệ Kích, lại nói tiếp bổn vương còn chưa bao giờ kiểm tra việc học hành của ngươi đâu, lên ngựa làm một vòng, khiến bổn vương nhìn xem!”

Chử Thiệu Lăng đem mã tiên trong tay ném cho Vệ Kích, Vệ Kích tiếp, khom người nói: “Thần tuân mệnh.”

Vệ Kích phiên thân lên ngựa, ngựa của Chử Thiệu Lăng không quá phục hắn, thẳng chạy một vòng con ngựa mới thành thật, mọi người lúc này lại nở nụ cười, Vệ Kích biết những người này muốn nhìn cái gì, trong lòng chỉ nghĩ không thể làm Chử Thiệu Lăng mất mặt, nhắm mắt tĩnh tâm, xoay tay vút mã tiên, con ngựa gấp gáp chạy đứng lên!

Vệ Kích rút tên đặt trên cung, cơ hồ không tốn thời gian ngắm bắng, chỉ một khắc liền buông tay, con ngựa chạy quá nhanh, lập tức liền đến bia ngắm tiếp theo, Vệ Kích một tay rút ra hai mũi tên một lần, song tiễn tề phát, xoay người giục ngựa, tiến đến, bắn tên, động tác liền mạch lưu loát, cơ hồ không có một chút tạm dừng.

Sân tập cũng không lớn, thời gian nửa chén trà nhỏ trôi qua, Vệ Kích đã chạy trở về bên người Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích một phen kéo mạnh dây cương xoay người xuống ngựa, cúi đầu trả lại mã tiên vào tay Chử Thiệu Lăng.

Tất cả mọi người sửng sốt, lại nhìn hướng bia ngắm, Vệ Kích bắn mười mũi tên, tiễn vô hư phát, toàn bộ giữa hồng tâm! Ngay cả võ sư cũng không nắm chắc có ở thời điểm giục ngựa nhanh như vậy lại có độ chính xác này, mọi người nhịn không được nhìn về phía Vệ Kích, thần sắc Vệ Kích không có chút đắc ý nào, chỉ ôn thuần đứng bên người Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Ngay cả khi bổn vương kéo không đến cung bắn không đến tiễn, có được người như thế này, còn cầu gì đâu.”

Sắc mặt Chử Thiệu Nguyễn tái nhợt, không nói tiếp, nguyên bản Chử Thiệu Dương cũng lên ngựa, thấy tình hình này cũng không có tâm cưỡi ngựa bắn cung, chỉ nhìn bóng dáng Vệ Kích như có điều suy nghĩ.

Mọi người lại luyện trong chốc lát rồi rời đi, các võ sư sau khi cùng cận vệ nói chuyện tốt sau do cung nhân mang theo xuất cung, một võ sư nhịn không được lôi kéo một cận thị, hỏi: “Thư đồng vừa rồi bên người Tần vương, là công tử nhà ai?”

Cận thị khom người mỉm cười: “Đây không phải là thư đồng, là thị vệ bên người Tần vương đâu.”

Võ sư nhịn không được lắc đầu cảm thán: “Thị vệ bên người Tần vương đều có thân thủ như thế, thật sự khiến cựu thần xấu hổ….”

Vệ Kích khiến các võ sư phải tán thưởng không thôi kia giờ phút này vẫn còn ở trong sàn đấu nhỏ, bị Chử Thiệu Lăng áp vào sau một cây đại thụ “thẩm vấn” đâu….

“Điện hạ, đừng… làm cho người khác nhìn thấy thì sao bây giờ?” Vệ Kích đỏ mặt, giữa thanh thiên bạch nhật, Vương gia nhà hắn đây là muốn làm cái gì? Vệ Kích không dám chống cự quá mức rõ ràng, hạ giọng nói, “Điện hạ, chờ trở về Bích Đào uyển lại….”

“Trở về Bích Đào uyển cái gì?” Chử Thiệu Lăng ôm lấy thắt lưng Vệ Kích không ngừng vuốt ve, hôm nay Vệ Kích đương làm thư đồng theo đến, sẽ không mặc bộ cẩm y thị vệ thường ngày kia, mà thay đổi một bộ huyền sắc võ bào, đai lưng cao ba tấc màu bạc thắt quanh, làm cho đường eo hắn càng thêm mê người, Chử Thiệu Lăng cúi đầu khẽ hôn môi Vệ Kích, dụ dỗ, “Có Vương Mộ Hàn canh giữ đâu, không có ai đến được đây.”

Vừa nói ra lời này Vệ Kích lại càng đỏ mặt lợi hại hơn, Vương Mộ Hàn đang nhìn chằm chằm đâu, đây chẳng phải có thể nghe thấy lời bọn họ sao?!

Chử Thiệu Lăng hôn môi Vệ Kích, nỉ non: “Đừng sợ, ta chỉ thân thân ngươi, biết ngươi vừa rồi bao nhiêu câu nhân sao? Cố ý quyến rũ ta?”

Vệ Kích có miệng lại không thể nói, hắn một lòng vì Chử Thiệu Lăng tăng thể diện lại xả giận, như thế nào lại biến thành quyến rũ người rồi đó? Lại nói, hắn chỗ nào hiểu được cái gì gọi là quyến rũ người, Vệ Kích sợ bị không biết đứng ở chỗ nào Vương Mộ Hàn nghe được, kiệt lực thấp giọng: “Thần không, thần không dám….”

“Còn nói không, hiện tại cũng đang quyến rũ ta.” Chử Thiệu Lăng không ngừng vuốt ve lưng Vệ Kích, giọng nói khàn khàn,”Đừng làm rộn, để ta hảo hảo thân thân ngươi, đừng lại chọc ta phát hoả….”

Vệ Kích nghe vậy quả nhiên không dám lại chống đẩy, nhắm mắt lại tiếp nhận âu yếm thaân mật của Chử Thiệu Lăng, lại không biết từ lúc nào, hai tay cũng vòng lại trên người Chử Thiệu Lăng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.