Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Đế trường trạch - Đế Hưu

 
Có bài mới 08.11.2016, 14:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Đế trường trạch - Đế Hưu - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đế trường trạch (帝长泽)

TÁC GIẢ: ĐẾ HƯU (帝休)

Edit: ổ mèo lười

Beta: Mochocho

Độ dài: 49 chương + PN

Nguồn: https://omewluoi.wordpress.com/2015/12/ ... ong-trach/

Thể loại: Chủ thụ, đế thụ, 1v1, có tình tiết sinh tử.

Nội dung liên quan: Cường cường, cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, trùng sinh.

Giới thiệu:

Đại vương Khương quốc – Khương Trạch, đời trước không có một ngày nào trôi qua có thể xem như thoải mái minh bạch. Y mạc danh kỳ diệu trở thành đế vương một nước, mạc danh kỳ diệu cùng huynh trưởng của mình quyết liệt, lại mạc danh kỳ diệu từ một người qua đường thiếu chút nữa biến thành thiên cổ đế vương nhất thống năm nước lưu danh sử sách…

Sống lại một đời, y quyết định gia tăng thế công đối xử thật tốt người kia.

Như vậy, vấn đề tới rồi ——

Chỉ là đến tột cùng phải ăn cái gì mới có thể cứu bổ tình cảm đây?

Đáp án là: “Huynh trưởng” Khương Tố!

Nhưng mà cũng không phải thân huynh đệ!

Nhưng mà cũng không phải thân huynh đệ!

Nhưng mà cũng không phải thân huynh đệ!

Chính là giả hắc hóa, chân vú em, chiếm dục cường công x thích giả dây leo yếu ớt1, bản chất thật ra lại là ảnh đế tràn đầy tâm cơ thụ… (Tác giả: Chờ một chút, cái CP kỳ lạ này thế nào lại có thể để ta nghĩ ra được đây…)






Đã sửa bởi yentruong1991 lúc 09.11.2016, 13:48, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Ngọc Hân, Tocdothuhut
Có bài mới 08.11.2016, 15:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế trường trạch - Đế Hưu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Vạn vật tan tương

Lúc y ngồi dậy thì trường tháp dưới thân lại phát sinh một tiếng kẽo kẹt chói tai khiến Khương Trạch không nhịn được mà cúi đầu nhìn xuống. Trương tháp này có chút quen mắt, Khương Trạch suy nghĩ thật lâu mới có thể khai quật được nó ra khỏi trí nhớ bám bụi của mình, đây là bầu bạn đã cùng hắn suốt thời kỳ niên thiếu, là lão đồng bọn cho đến khi y đăng cơ mới bị phá hủy.

Việc này không đúng. Khương Trạch theo bản năng muốn đi nắm lấy trường kiếm bên hông mình, nào ngờ lại ngoài ý muốn chụp vào khoảng không, y giật mình sau đó liền trầm tĩnh lại quan sát xung quanh.

Y là đại vương Khương quốc, thế nhưng sau khi nhất thống thiên hạ thì lại chọn Tùy quốc làm kinh đô, xây tân hoàng cung ở Bắc ngạn Khương thủy. Thế nhưng bây giờ rõ ràng nên ở trong hành cung tại Tùy quốc lại không hiểu thế nào mà xuất hiện trong hoàng cung Khương quốc.
… Lại đang nằm mộng sao?

Bên ngoài mưa như trút nước, từng giọt nặng nề gõ xuống mặt đất phát ra tiếng lộp độp không ngừng. Khương Trạch đứng phía trước cửa sổ lẳng lặng nhìn mưa, nước mưa ngoài cửa sổ rơi tản mát trên mặt y kéo lên từng tầng cảm xúc lạnh lẽo.

Thực sự là chân thật đến không giống như trong mộng mà.

Trong lòng Khương Trạch bỗng dung nảy sinh một tia u sầu vô cớ, y dùng ánh mắt hoài niệm nhàn nhạt quan sát khắp nơi, đang định ra ngoài dạo một vòng liền nhìn thấy bóng dáng một người đang bước đến trong ánh lửa chập chờn.
Người này tay cầm dù trúc, thân hình cao lớn thẳng tắp, mưa to rào rạt khiến diện mạo của hắn cũng trở nên mơ hồ, thật giống như vừa bước ra từ bức họa mà Khương Trạch cất giữ nhiều năm trước đây.

… Khương Tố.

Khương Trạch vẫn nhớ kỹ hai chữ này, lại trở nên ngơ ngẩn nhìn chăm chú người đang tiến vào trong điện.

Khương Trạch đã rất nhiều năm chưa từng nhìn thấy nam nhân này, thế nhưng mỗi lần gặp lại đều giống như vừa mới hôm qua. Y còn nhớ rất rõ dung mạo tuấn lãng, thân hình cao lớn của người này, thâm chí còn tất cả ôn nhu của hắn.
Toàn bộ những vết tích thuộc về người này trong ký ức đều được y hoàn hoàn chỉnh chỉnh niêm phong cất ở trong đầu. Có lúc là bộ dạng thiếu niên, có lúc lại là bộ dạng hiện tại, có lúc chính là tương lai, mà y, y chính là trầm nịch trong giấc mộng có sự xuất hiện của người này không muốn tỉnh lại.

Như vậy, quả nhiên là lại nằm mộng sao?

Khương Trạch cười khẽ, y vô thức vươn tay ra muốn chạm vào người trước mặt, thế nhưng đầu ngón tay còn chưa tiếp xúc thì y đã cứng lại rồi.
—— hắn thấy thanh niên lui ra hai bước, lùi ra khỏi phạm vi y có thể chạm đến.

Khương Trạch kinh ngạc nhìn Khương Tố.

Khương Tố lại chăm chăm nhìn vào đối phương.
Khi nhìn thấy sự lãnh tĩnh bất dung tạp vật trong mắt người kia, Khương Trạch hốt nhiên từng chút từng chút một xiết chặt ngón tay.

Khương Trạch chợt nhớ đến, rất nhiều năm trước đây, cũng vào một đêm mưa như thế này, bọn họ mặt đối mặt trầm mặc nhìn nhau rất lâu không rời.

Hết thảy đều phải tái hiện.Tất cả vẫn chưa tái hiện.

Chẳng qua, trong lúc đó, y vẫn không thể từ trong sự trầm mặc của Khương Tố nhìn ra được sự xa cách.

Trên thực tế, trong một đoạn thời gian rất dài sau khi trở thành Khương đế, Khương Trạch còn rất khờ dại cho rằng bọn họ vẫn là đôi huynh đệ thân mật vô gian2 như trước. Cũng giống như, một năm nào đó khi y còn thơ ấu, y đã ở dưới một tang cây xa xôi lẳng lặng ngưng mắt nhìn phụ hoàng và Khương Tố đang tận hưởng tình phụ tử ôn nhu, chờ đợi sau khi Khương đế rời đi Khương Tố liền xoay người chạy về bên cạnh y, cho y một nụ cười trấn an. Như vậy, y lại có thể giả vờ lộ ra biểu tình rõ ràng ủy khuất rồi lại cố nhẫn nhịn đón chờ cái ôm an ủi vô cùng ấm áp của Khương Tố, tận hưởng cái ôm ấm áp cùng với yêu thương ôn nhu của đối phương.

Dù cho thật sự y không hề để ý Khương đế không yêu thích chính mình.

Y tuy là con trai duy nhất của Hoàng Hậu và Hoàng Đế, thế nhưng từ nhỏ lại không được đế vương Khương Phong yêu thích, dù y ba tuổi biết chữ, năm tuổi phóng bút thành văn được triều thần ca tụng thành thượng thiên hạ địa vạn trung vô nhất3 cũng không có ích lợi gì. Hoàng đế vĩnh viễn vẫn dùng gương mặt lạnh lùng không hề đổi sắc, nói chuyện với y chẳng khác gì ban bố từng mệnh lệnh không chút phập phồng.

Y từng ở trong lúc còn ngây thơ khát vọng cảm nhận tình thương của cha, đáng tiếc trong khoảng thời gian rất dài đó, biểu hiện của Khương Phong thật sự rất không giống với tình phụ tử thần thánh mà y nghe người ngoài nói. Thế nên, sau khi Khương Trạch hiểu chuyện rồi, tình cảm của y đối với vị phụ hoàng này cũng chỉ bình thường thôi.

Dù sao đi nữa mẫu hậu của y cũng là Hoàng Hậu, cho dù không được đế sủng cũng có thể dựa vào sự thịnh vượng của mẫu tộc mà có được cuộc sống khá giả trong hoàng cung lạnh lẽo này.

Đương nhiên, khi đó tuổi y còn nhỏ, hoàn toàn xem không hiểu gió thổi mây phun ẩn dấu sao sự mỹ lệ chốn hậu cung, vì vậy y mới có thể vui vẻ tùy tâm sở dục4 đọc sách chơi đùa, nhảy nhót xung quanh. Thế nên rốt cuộc cũng có người nhìn y không thuận mắt, vào một mùa đông giá rét của năm nào đó trong quá khứ y liền bị người đẩy vào trong ao sen chưa hoàn toàn đóng băng.
Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất Khương Trạch cảm thụ được thứ gọi là sự uy hiếp của tử vong.

Y giống như bị vật gì gắt gao khóa lại hết tứ chi, bóp chặt yết hầu, sự lạnh lẽo đến tận xương cốt theo dòng nước từ bốn phương tám hướng tràn vào trong thân thể nho nhỏ của y, kéo thẳng y vào trong vực sâu thăm thẳm không hề có chút ánh sáng nào… Thật lạnh, thật đáng sợ.

Y sẽ chết sao? Y không muốn chết! Cũng may, y thật sự không chết.

—— Tối hôm qua đại Hoàng tử Khương Tố bởi vì ham vui ngủ muộn nên hôm nay phải đi tắt lối nhỏ đến học đường, một đường chạy vội ngang qua, khi vừa nghe động tĩnh trong ao liền nhảy vào cứu y.

So với Khương Trạch không tim không phổi, đại Hoàng tử lớn hơn y ba tuổi hiển nhiên phi thường trầm ổn có thể tin tưởng, y chính là hài tử được Khương Phong cùng chân ái nguyên phối5 sở sinh, mà mẫu thân Khương Trạch chỉ là người đến sau, chỉ đơn thuần là một nữ nhân thân phận trương dương, thích hợp để mượn sức củng cố Hoàng triều, là nhân tuyển lý tưởng để sắc phong Hoàng hậu mà thôi.

Mà nữ nhân ôn nhu, tri thư thức lễ lý giải lòng người đó sau khi vào cung quanh năm đau bệnh triền thân, nằm mãi trên giường không dậy nổi. Khương Phong lại đối với mẫu tử chân ái của mình vô cùng hổ thẹn, vì thế phần ôn nhu quan ái đáng ra thuộc về mẫu tử Hoàng Hậu đều được đế vương bồi thường gấp đôi cho Quý phi cùng Khương Tố.

Khương Trạch đối với hai mẫu tử này tự nhiên là không thích chạm mặt. Thế nhưng, Khương Tố đã cứu y.

Hắn đã trong lúc băng thiên tuyết địa liều lĩnh nhảy vào trong nước, đem Khương Trạch từ trong vực sâu vạn trượng kéo ra ngoài, ***g ngực của hắn chính là rộng lớn như vậy, ấm áp như vậy, khiến cho Khương Trạch trọn đời không quên.

Cũng từ lúc này, Khương Trạch liền bắt đầu quấn quýt lấy vị ca ca nhìn như trầm ổn nhưng nội tâm lại mềm mại không gì sánh bằng này, Khương Trạch theo hắn cùng nhau đi học, cùng nhau tập viết, cho dù những thứ kia y đã học được từ lâu, cũng theo hắn đi tập võ, cho dù y căn bản cũng không thích đứng trung bình tấn6. Bọn họ còn từng len lén gạt phụ thân cùng mẫu thân của mình nằm ôm nhau ngủ trên một cái giường, chẳng nề hà mẫu thân của bọn họ cũng hoàn toàn không thích đối phương.

Bọn họ chính là huynh đệ thân mật nhất.
Cho dù tâm tư bồi dưỡng Khương Tố làm đế vương đời tiếp theo của Khương Phong rốt cuộc cũng giấu đầu lòi đuôi mà bị lộ ra, Khương Trạch cũng không thèm cho lão một cái liếc mắt, sau đó y còn không để ý mẫu tộc phản đối, tiếp tục lon ton vui vẻ theo sát phía sau Khương Tố, trở thành cái đuôi nhỏ của hắn.

Khương Tố đi đâu Khương Trạch liền đi theo đến đó, dù sao y cũng đã nghĩ xong, tương lai nếu như Khương Tố làm Hoàng Đế, y sẽ làm một Vương gia nhàn tản, nhàn rỗi vô sự liền quấn lấy Khương Tố chơi đùa.

Bất kể tán thành hay phản đối, Khương Tố đã từng là đế vương tương lai trong mắt mọi người suốt hơn mười năm.

Ngay cả bản thân Khương Trạch lẫn Khương Tố cũng đều cho rằng tương lại vẫn sẽ như vậy.

Nhưng mà hết thảy đều ở trước khi Khương Phong băng hà nửa canh giờ đột ngột thay đổi.

Ngày ấy, lúc Khương Phong hồi quang phản chiếu7 không biết đã phát điên chuyện gì mà gấp rút triệu tập quần thần đến tẩm cung, đến chết vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Khương Tố, từng lời khàn khàn nói ra biểu đạt rõ ràng ý đồ của lão.
Hôm nay, trẫm sẽ truyền vị cho Khương Trạch!

Lúc đó Khương Trạch ngẩn người, vô thức nói: “Phụ hoàng có phải đã gọi lầm tên không?” Lão đầu mau tỉnh lại, người ngươi muốn truyền ngôi chính là đại ca của ta, Khương Tố.

Y không đợi được câu trả lời. Khương Phong băng hà, mà y lúc đó lại trở thành Tân Đế của Khương quốc một cách hoang đường như vậy. Còn Khương Tố lại nhốt mình vào trong tẩm điện không gặp bất luận kẻ nào.

Thẳng đến ngày Khương Trạch đăng cơ hắn mới rời khỏi tẩm cung, một lần nữa đối mặt Khương Trạch.

Khương Tố đã tiều tụy rất nhiều, so với sự hăng hái trong quá khứ, hiện tại cả người hắn chính là tinh thần vô cùng sa sút.

Thời điểm đó, Khương Trạch cảm giác lòng mình cũng đau nhói như bị kim đâm vậy.

Y rất mong có thể đem ngôi vị Hoàng đế giao cho Khương Tố, suốt cả một tháng qua, y bị sự vụ trong triều làm đến sứt đầu mẻ trán, mà Khương Tố lại thẳng thắn buông thả, để mặc tinh thần sa sút suốt một tháng dài. Các nước lân bang chính là như sói rình mồi nhìn chằm chằm chờ đợi xem chê cười, y nhất định phải đăng cơ ổn định triều đình.

Vì vậy y chỉ có thể nói với Khương Tố: “Đệ sẽ trả lại ngôi vị Hoàng đế cho huynh!” Cho dù là không cố ý đoạt đi đồ vật của người khác, thế nhưng phải trả lại cũng là chuyện đương nhiên.

Khương Tố nghe thấy như vậy cũng chỉ mỉm cười.

Khương Trạch cảm giác được lòng mình vô cùng khó chịu, giống như là bị bóp chặt yết hầu khó thể hô hấp.

Y cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó, thế nhưng thủy chung vẫn ko rõ mình đã sai lầm ở đâu, y chỉ có thể dùng đôi mắt tràn ngập ủy khuất mong đợi nhìn Khương Tố, quen thuộc vận dụng kỹ năng đã không biết bao nhiêu lần giúp y nhẹ nhàng lừa gạt sự thương tiếc của người kia.
Trong mắt Khương Tố thoáng lên một tia hoảng hốt, hắn không hề cử động, cũng không giống như ngày xưa đi đến bên cạnh Khương Trạch dịu dàng ôm lấy y.

Trầm mặc thật lâu, Khương Tố chậm rãi nói, “A Trạch, chúng ta đã trưởng thành.” Hắn lại dừng một chút, chậm rãi tiếp tục, “Ngươi là Hoàng đế Khương quốc. Bây giờ là vậy, tương lai… cũng là vậy.”

Bọn họ đều đã trưởng thành.Trưởng thành, hai từ này mới tàn khốc làm sao?

Khương Tố nhắm mắt lại hít sâu một hơi, hắn lại lui thêm một bước nữa quỳ rạp xuống đất, thanh âm trầm thấp nặng nề vang lên: “Thần Khương Tố, bái kiến bệ hạ!”

Khương Trạch nhìn bóng lưng gầy gò của người thanh niên trước mặt.

Sự lạnh giá thấu tận xương tủy của ba mươi năm trước phảng phất cùng cảnh tượng trước mặt chồng khuất lên nhau. Chỉ là Khương Trạch sẽ không giống như ba mươi năm trước vậy, sẽ không dùng thái độ cường ngạnh kéo Khương Tố lên, ngốc nghếch hề hề hỏi hắn sau này có hối hận hay không.

Nếu đây là mộng.Trong một thoáng chốc, Khương Trạch cảm giác mình giống như đã dùng giọng điệu khẳng định nói ra bốn chữ mà y đã phải dùng ba mươi năm đời người mới có thể lý giải được.

“Huynh sẽ hối hận.”

****************************
Sáng sớm hôm sau, trời trong nắng ấm, chính là ngày lành tân đế đăng cơ.

Một đêm không ngủ, đế vương niên kỷ trẻ trung vẫn giữ được tinh thần vô cùng dồi dào, y đứng ở trên đài cao quan sát động tác chỉnh tề đến khó thể tưởng tượng của quần thần triều bái bên dưới, tiện đà cũng đưa mắt dõi ra xa ngắm nhìn thiên hạ, sau đó mới thu hồi lại, tầm mắt rơi lên trên người Khương Tố cũng đang cúi đầu quỳ bái cách đó không xa.

Không có bất cứ thứ gì có thể khiến y cảm thấy mọi việc đang diễn ra chân thật hơn thế này.
—— Y thực sự đã trở về!

Ngay trong lúc y sắp thống nhất thiên hạ thành lập một vương triều mới thì lại mạc danh kỳ diệu quay về thời điểm khởi đầu hết thảy.

Y gặp lại những người khiến y có chút phiền chán không thể chịu nổi.

Những khuôn mặt này từ lâu trong đầu Khương Trạch đã phai nhạt không rõ ràng, chỉ còn lại hàng loạt nếp nhăn dày đặc để làm ký hiệu, một đám lão đầu tử đã bị giết chết từ nhiều năm trước.

Trên mặt bọn họ, con mắt trái viết chữ “phản” mắt phải viết “pháo”, sau đó còn tự cho là thần bí mà dùng đôi mắt kia tham lam giám thị y.
Mà Khương Trạch y, để phòng ngừa quốc gia đã bị chia cách năm bè bảy mảng này không bị gió thổi liền tan, chỉ có thể dọc theo bước chân của đời trước đi lại một lần, ban chết cho bọn họ.
Hết thảy đều tái hiện lại.

Ta thực sự là một đế vương vĩ đại, Khương Trạch nghĩ. Đã như vậy, loại chuyện như ban thưởng cho những kẻ lao nhọc vì ta cũng là việc đương nhiên.

Chỉ là, y đồng dạng cũng lần nữa có được người kia. Tất cả đều chưa xảy ra.

Tân vương trẻ tuổi xoay người lại để cho chúng thần một bóng lưng, trên môi lộ ra nụ cười ý vị thâm trường.

Năm ba mươi chính Khương lịch, Khương Phong đế băng hà lấy thụy8 Huệ đế. Nhị Hoàng tử Khương Trạch kế vị, đổi niên hiệu thành Nguyên.
Vạn vật đổi mới.
——— —————— —————
1/ Tháp: Trường tháp hoặc còn gọi trường kỷ, một loại giường nhỏ dùng để nghỉ ngơi của người TQ cổ, còn có thể coi như ghế ngồi tiếp khách.

2/ Thân mật vô gian: Thân mật đến không có khoảng cách.

3/ Vạn trung vô nhất: Trong vạn người (vật) cũng không chắc sẽ xuất hiện được một lần.

4/ Tùy tâm sở dục: Tùy theo ý mình mà hành động, kiểu người tự do không chịu bó buộc.

5/ Chân ái nguyên phối: Nguyên phối là người vợ đầu tiên được minh môi chính thú, nói nôm na là vợ cả. đáng lý ra người vợ này mới đủ tư cách làm hoàng hậu lúc hoàng đế đăng cơ. Nhưng có lẽ lúc cha của hai bạn này làm hoàng tử thì không có hy vọng đăng cơ nên chọn nhà vợ thế lực quá mỏng, cũng có thể là do thời điểm đó xảy ra việc đặc biệt gì khiến Khương Phong phải nạp một nữ nhân khác làm hoàng hậu, mà người con gái ông yêu, cũng chính là người vợ đầu tiên thì chỉ là quý phi.

6/ Đứng trung bình tấn: Là bước cơ bản khi học võ, đây là tư thế đứng khụy gối, hai mũi chân hướng vào nhau, lưng thẳng, đầu hông và gót chân tạo thành một đường thẳng, mỗi lần đứng ít nhất phải duy trì 30p đến 1h. Thật sự vô cùng khó chịu.

7/ Hồi quang phản chiếu: Là một trạng thái của con người trước khi chết, lúc đó giống như là ngọn lửa trước khi tắt sẽ cháy rất rực rỡ, con người ta cũng sẽ tìm lại trạng thái tinh thần tốt nhất, suy nghĩ minh mẫn nhất. Đây là thời điểm lý tưởng để trăn trối, gởi gắm hoặc gặp mặt con cháu của người sắp ra đi. Thường thì khi trạng thái này kết thúc người ta sẽ lập tức dầu hết đèn tắt, đi gặp Diêm Vương.

8/ Thụy: Trong văn hóa Á Đông là tên được đặt cho những người quá cố, thường là vua chúa, nhưng cũng có một số người khác, như trong Phật giáo. Thụy hiệu, cùng với miếu hiệu và niên hiệu là một trong những cách để gọi tên vua ở các nước Trung Quốc, Triều Tiên, Nhật Bản, và Việt Nam.

Theo giải thích của nhà nghiên cứu Thiều Chửu (Nguyễn Hữu Kha) thì chữ Thụy cũng có nghĩa như sau:
Tên húy, lúc người sắp chết người khác đem tính hạnh của người sắp chết ấy so sánh rồi đặt cho một tên khác để khi cúng giỗ khấn đến gọi là thụy. Ta gọi là tên cúng cơm.


Đã sửa bởi yentruong1991 lúc 09.11.2016, 10:14, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.11.2016, 15:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế trường trạch - Đế Hưu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Một kiểu ấn người vào tường

Ngày đầu tiên đăng cơ, Khương Trạch đã bị quần thần vô cùng thân thiết nhiệt liệt vây hỏi.

Thứ nhất là việc để các vị hoàng tử ra cung xây phủ. Thứ hai là về hôn sự của chính y.

Tân đế đăng cơ, các hoàng tử cũng không thích hợp tiếp tục ngây ngô trong cung nữa, theo lý nên thăng quan đi ra ngoài. Mà tập tục của Khương quốc chính là, khi tiên hoàng băng hà, những thành viên hoàng thất trong độ tuổi thích hợp chưa có hôn phối có thể xử lý gấp trong vòng ba tháng, nếu bỏ qua thời điểm này liền phải vì tiên đế thủ hiếu ba năm.

Trong lúc bàn luận việc thứ nhất, đại bộ phận quan viên trên mặt đều mang theo một tia vi diệu, ra sức tìm tòi nghiên cứu.

Vì sao tiên đế trước khi lâm chung lại triệu tập bá quan nhập điện, đem ngôi vị truyền cho vị hoàng tử vốn luôn không được sủng ái là Khương Trạch? Là do Khương Trạch bắt buộc hay là do còn bí mật gì?… Nhưng bất luận thế nào đi nữa.

Việc này có liên quan đến bí tân hoàng thất, ai cũng không dám ở trước mặt mọi người vạch trần chênh lệch giữa Khương Trạch và Khương Tố, chỉ có thể giả vờ câm điếc mà thôi.

Vì vậy trong vấn đề này, cả đám đều xảo diệu bỏ qua trường hợp của Khương Tố, nhanh chóng quyết định vị trí xây phủ đệ cho các hoàng tử, chỉ chờ sau khi xây xong liền để người dọn qua.

Sau đó, nhóm bá quan lại bắt đầu bàn luận vấn đề thứ hai.

Khương Trạch nghe bọn họ thảo luận trong chốc lát, nhìn từng gương mặt dáng lên cái nhãn ‘vì bệ hạ phân ưu’, mà y lại cố gắng tỏ vẻ bi thống biểu thị: “Sự nghiệp của tiên đế chỉ mới gây dựng được nửa đường đã không may băng hà, hiện tại thiên hạ chia năm, Khương quốc mệt mỏi bất kham, quả thật tồn vong chỉ trong chớp mắt… Trẫm từ nhỏ đã được hoàng hậu tự mình nuôi nấng, phụ từ tử hiếu suốt mười tám năm. Hôm nay tiên hoàng bất quá vừa mới hạ táng, trẫm phải dùng tâm tình gì đi lấy vợ sinh con”… Mới có quỷ.

Bá quan mở mắt trừng trừng nhìn Khương Trạch làm ra bộ dạng ‘Thiên hạ còn chưa thống nhất các ngươi lại có tâm tình nói chuyện này’, ‘Tiên hoàng chỉ mới băng hà có một tháng các ngươi liền ép trẫm bất hiếu’ cực kỳ dối trá kia, nhất thời không có lời nào chống đỡ.

Đầu thu, bầu trời quang đãng bất quá chỉ được hai ngày, sau đó lại bắt đầu hạ vũ.

Mưa lúc này cũng không triền miên tinh tế mà là vô cùng hùng hổ mãnh liệt. Năm rồi, cũng thời điểm này, Khương thủy vỡ đê, nước lũ hung hãn tàn sát khắp nơi, ít nhất có hai quận ngộ cảnh lầm than, tiếng ai thán dậy khắp đất trời… cũng vì như thế, hiện tại trên dưới triều đình đều bắt đầu khẩn trương.

Bọn họ ở trong điện thảo luận nhiệt tình tỏa ra bốn phía, Khương Trạch ngồi ở trên lại là nhàm chán ngáp dài. Dù sao trong trí nhớ của y, mùa mưa năm đầu tiên y đăng cơ cũng không kéo dài quá lâu, nạn hồng thủy cũng không nghiêm trọng, thay vì quấn quýt tranh luận vấn đề này, còn không bằng ngẫm lại bước an bày kế tiếp.

Sau khi lâm triều ngày hôm nay kết thúc, Khương Trạch liền mở ra trúc quyển2 mà y đã khắc suốt mấy ngày trước.

Trên trúc quyển này được khắc rất nhiều tên người, mà những người này hiện tại có thể đã danh tiếng vang vọng, hoặc giả cũng có thể như trước bừa bãi vô danh, yên lặng tiếp nhận sự khảo nghiệm của năm tháng.

Khương Trạch vô cùng chăm chú đem tất cả những danh tính này đọc lại từ đầu đến đuôi một lần.

Y trầm tư một lát, lại lần nữa nhấc dao gạch đi vài cái tên hiện tại còn quá nhỏ, cũng khoanh tròn vài tên bản tính cố chấp nếu không phải có người ba lần đến mời thì dứt khoát không rời núi. Sau đó lại tiếp tục trầm tư, cuối cùng mới thả thanh tiểu đao từ trên tay xuống.

Vạn sự đã xong, chỉ đợi đông phong3.

Khương Trạch nhắm mắt, bàn tay rất có quy luật gõ nhẹ lên án kỷ4.

Chỉ một chốc sau, bên cạnh có gió thổi qua, một bóng người từ trong thinh không xuất hiện.
Khương Trạch đưa ra quyển trục đã được hong gió rất nhiều lần kia, còn có một hộp gỗ thoạt nhìn rất nặng. Y cũng không nhìn người sau lưng mình, chỉ là hơi nhếch khóe môi, cặp mắt đào hoa hẹp dài cũng híp lại, khí chất tản ra một cỗ mị hoặc nhân tâm khó thể nói rõ: “An bài nhân thủ đi tìm những người này, đem túi gấm có viết tên tương ứng giao cho bọn họ. Nhớ kỹ, không được kinh động bất luận kẻ nào.”

Lại một trận gió nhẹ phơ phất, những vật kia đều đã biến mất không thấy nữa.Khương Trạch duỗi người.

Y lập tức khôi phục bộ dáng lười nhác tùy tiện thường thấy, thoạt nhìn chính là thiếu niên không hiểu tư vị sầu lo —— tuy rằng để một vị đế vương bốn mươi tuổi âm trầm ít lời sắm vai bản thân năm mười tám tuổi ngây thơ thuần túy là một việc quá sức tàn nhẫn, thế nhưng nhìn ở phân thượng việc nào đó y vẫn quyết định nhịn xuống, đồng thời vì phúc lợi tương lai của mình mà tận hết khả năng giả vờ giống hơn một ít.

Dù sao y đóng kịch cũng rất thành công.

Chỉ không quá bốn ngày, trên dưới triều đình đều biết tân đế của bọn họ không quá có thể trông cậy, thậm chí còn có người âm thầm thở dài, lo lắng nếu không phải có tả, hữu tướng5 hết lòng phụ tá, sợ rằng thiên hạ Khương quốc phải hủy ở trong tay tân đế.

Đợi đến khi hoàn thành những việc này, Khương Trạch rốt cuộc cũng đợi được Khương Tố.

Mấy ngày nay, mặc kệ Khương Trạch bận rộn cũng được, nhàn nhã dạo chơi cũng được, thủy chung vẫn không nhìn thấy Khương Tố, thậm chí cho dù y nửa đêm chạy đến tẩm cung của người kia cũng chỉ thấy được cái giường vắng lạnh như băng kia mà thôi. Một người khi đã muốn tránh mặt một người, cho dù đối phương là hoàng đế cũng sẽ có rất nhiều biện pháp, bất quá may mà từ rất lâu trước đây Khương Trạch cũng đã thấu hiểu, thay vì tự mình đi tìm Khương Tố còn không bằng nghĩ biện pháp để Khương Tố chạy đến tìm y.

Hiện tại, Khương Tố đã phải đến tìm y rồi.
Khương Trạch nhịn không được cười khẽ, vẫy lui nội thị, gần như tham lam ngắm nhìn người đang đứng trước mặt.

So với thân thể vẫn chưa trưởng thành của Khương Trạch, Khương Tố lúc này đã cao khoảng hơn tám xích6, tướng mạo vừa nhìn đã là tinh mỹ tuyệt luân, diện mạo của hắn không giống Quý phi, tự nhiên càng không giống Khương Phong, sau khi trải qua lần mưa gió này, khí chất ôn hòa thanh nhã ban đầu đã chuyển thành lạnh lùng cao ngạo, thậm chí ngay cả phong phạm cũng mang theo một tia phóng túng không thể kềm chế được.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Khương Tố là bị chấn động đến tính tình đại biến, thế nhưng trong mắt Khương Trạch lại cảm thấy đối phương không có một tia chán chường nào, trái lại càng thêm mấy phần thành thục ung dung.
Trong lòng mỗi người đều có một loại tồn tại hoàn mỹ.

Mà Khương Tố trong lòng Khương Trạch chính là thứ độc nhất vô nhị, hoàn mỹ khiến người say mê đó.

Năm nay Khương Tố đã hai mươi mốt tuổi, Khương Trạch có thể lờ mờ nhận ra tư thế oai hùng mạnh mẽ trong ấn tượng cuối cùng của mình. Khương Trạch dứt khoát ném dao nhỏ sang một bên, bàn tay chống cằm híp mắt lướt tia nhìn theo đường nét khuôn mặt của người đối diện.

Giống như rất nhiều năm trước, y cũng dùng tư thể hơi ngẩng đầu như vậy ngưỡng vọng Khương Tố.

Khương Tố lẳng lặng nhìn y. Hắn cảm giác được trong lòng mình có một tia run rẩy mơ hồ, vì vậy Khương Tố dời tầm mắt đi nơi khác.
Trong mắt Khương Trạch rõ ràng xuất hiện một tia thất vọng, y biết Khương Tố đang định nói cái gì.

Hiện tại cùng quá khứ trong ký ức giống như ngay tại thời điểm dương quang sán lạn này nháy mắt chồng chất lên nhau, Khương Trạch chỉ thấy nam nhân tuấn mỹ như thần đang đứng ngược chiều ánh sáng trước mặt dùng thanh âm trầm thấp dễ nghe nói ra câu: “Dục Lam rất thích ngươi.”, “A Trạch, ta hy vọng ngươi có thể lấy nàng làm vợ, tôn nàng làm hậu.”

Phảng phất giống như khi còn thơ ấu, vị đại ca ôn hòa ổn trọng mỉm cười xoa đầu đệ đệ, nhẹ nhàng nói, “Ta muốn A Trạch có thể cùng ca ca luyện võ”, vô cùng đơn giản.

Thế nhưng thời điểm năm đó Khương Trạch đã phản ứng thế nào đây?

Thiếu niên không thể tin tưởng nhìn chằm chằm vào nam nhân, giống như bị xúc phạm nghịch lân7 mà giận đến tím mặt, trực tiếp nhảy dựng lên cùng nam nhân cãi nhau một trận, thậm chí còn nói ra lời “Huynh có tư cách gì đến yêu cầu đệ thú nàng”, dẫn đến song phương chiến tranh lạnh với nhau vài ngày.

Mà cho dù là hiện tại, trong lòng Khương Trạch, Khương Tố quả thực cũng không có tư cách yêu cầu y thú bất cứ kẻ nào —— đương nhiên, trừ hắn ra.

Đáng tiếc, năm đó y cuối cùng cũng lựa chọn thỏa hiệp, thời điểm đó y vẫn chưa phát hiện nguyên lai mình đã yêu thích người trước mặt.
Cũng vì như vậy, trong lúc hờn dỗi y đã chấp nhận thú một nữ nhân mình căn bản không yêu.
Khương Trạch đứng dậy.

Chuyện xưa giờ như mây khói, thời gian ba mươi năm dài dằng dặc đã khiến y quên mất, ban đầu kỳ thực Khương Tố còn từng dự định khởi binh đoạt lấy vị trí của mình. Mặc dù thời điểm đó Khương Trạch cơ bản chỉ hy vọng có thể đem ngôi vị hoàng đế trao trả lại cho Khương Tố, thế nhưng hành động này của hắn lại trực tiếp đánh vỡ tín nhiệm giữa hai người.

Khương Trạch chậm rãi siết chặt bàn tay giấu trong tay áo của mình thành quả đấm, nét mặt không hề gợn sóng, thế nhưng ánh mắt đã nhanh chóng tối đen. Khương Tố vừa xoay người đi đã cảm thấy một trận áp bách từ khắp nơi vọt tới, cảm giác nguy cơ lập tức mọc lên rồi cũng lập tức tiêu thất.

Đợi hắn đưa mắt nhìn sang chỉ thấy thiếu niên mặt như hòa đào, xiêm y trường bào huyền sắc càng tôn thêm nước da trắng nõn đang mở to đôi mắt ướt sũng như cún con, vô cùng đáng thương nhìn thẳng vào mình.

Khương Tố không nhịn được thở dài.

Chỉ trong nháy mắt vừa rồi, hắn thiếu chút nữa đã mở miệng phá vỡ những lời hứa hẹn trước đây đã từng nói với Khương Trạch.
Đây là hài tử hắn đặt trong lòng bàn tay cưng chiều hơn mười năm.

Hắn thậm chí còn nghĩ đến sau khi đăng cơ phải khóa y trong cung cấm chiếu cố thật tốt, tặng hết tất cả mọi thứ mình có thể mang ra cho y, mặc kệ đám quần thần dùng danh nghĩa không hợp quy củ ra áp chế hắn.

Thế nhưng hết thảy đều đã bị hủy hoại.Y đã không còn là cái đuôi nhỏ cả ngày chỉ biết đi theo sau mông hắn, hắn cũng không còn là vị đại hoàng tử ôn hòa nhân từ, nội tâm không một chút âm u kia.

Hắn quyết định ra tay đoạt lại tất cả thuộc về mình, như vậy hiển nhiên không thể nhẹ dạ.
Khương Trạch đi đến trước mặt Khương Tố, nhìn dung nhan ôn hòa phảng phất cả hai chưa từng có gì ngăn cách kia: “Huynh muốn đệ thú Lạc Dục Lam?”

Ngay trước khi Khương Tố có cơ hội nói ra đáp án, Khương Trạch đã nhón chân lên nhẹ nhàng dùng môi mình chạm vào môi đối phương.
Khương Tố: “…” Chờ một chút, vừa mới xảy ra chuyện gì?

Khương Trạch cong môi cười.Y hiển nhiên là một người rất giỏi chộp lấy thời cơ, vì vậy trong lúc Khương Tố còn đang kinh ngạc đến ngây người y đã đẩy Khương Tố về phía sau —— ấn vai đối phương vào tường!

Tuy rằng y vẫn lùn hơn Khương Tố một cái đầu, dẫn đến động tác này thoạt nhìn hơi có chút buồn cười, thế nhưng Khương Trạch cũng không thèm để ý những chi tiết đó. Y nhanh chóng ôm lấy cổ Khương Tố kéo người cúi xuống, đông thời mang theo khí thế mãnh liệt như chẻ tre ngẩng đầu ngậm lấy môi người kia!

Y nhìn đôi mắt đang mở to kinh ngạc của Khương Tố gần trong khoảng cách không hiểu vì sao lại có chút chột dạ, vì vậy dứt khoát nhắm chặt mắt lại, dùng toàn bộ tâm tư đi cảm thu nụ hôn khiến cho cả linh hồn y đều run rẩy này.
Trong thư phòng rất nhanh liền vang lên tiếng nước ‘chậc chậc’ nhỏ nhẹ khả nghi.

Thẳng đến khi Khương Trạch bắt đầu bất mãn sự ngây người của Khương Tố, nỗ lực muốn đưa đầu lưỡi đối phương vào trong khoang miệng của mình thì Khương Tố mới giật mình tỉnh giấc, mạnh mẽ đẩy Khương Trạch ra rồi quay đầu chạy trối chết.

Thiếu niên bề ngoài hồn nhiên không gì sánh được, nội tâm lại đặc biệt hèn mọn quay về chỗ ngồi, liếm liếm môi dưới hồi tưởng mỹ vị lúc nãy.
Trốn mất rồi… thật đáng tiếc.

Vì vậy, ca ca lúc nào mới quay lại yêu cầu y thú Lạc Dục Lam nữa đây?
——— —————————-

1/ Ấn người vào tường: Nguyên văn ‘bích đông’, đây là từ ngữ miêu tả hành động thường thấy trong manga hoặc phim ảnh, khi nhân vật nam ấn nhân vật nữ vào tường cưỡng hôn hoặc gào thét…. Ta thấy để nguyên văn nghe hơi kỳ lạ nên xin phép dịch thoát nghĩa một chút. (Beta: mấy bạn hay đọc manga chắc biết nhỉ, nó là kabedon đấy :)))

2/ Trúc quyển: thời kỳ này vẫn chưa có gì ấy nên người ta dùng dao khắc chữ lên phiến trúc thay cho giấy bút, những tấm trúc được dùng thay giấy thường được cuộn tròn lại nên gọi là trúc quyển (cuộn trúc), hoặc trúc giản (tấm trúc). Để trúc quyển có thể lưu giữ lâu hơn, không bị ẩm mốc hoặc mối mọt phải đem phơi nắng và hong gió nhiều lần để hoàn toàn kiệt nước, thành phẩm cao cấp nhất là thanh trúc đã khô hẳn nhưng vẫn giữ được màu xanh nguyên thủy. Thành ngữ ‘lưu danh thanh sử’ cũng ra đời vào thời kỳ này, thanh sử nghĩa là quyển sử ký được khắc trên trúc xanh, có thể lưu truyền ngàn đời.

3/ Vạn sự đã xong, chỉ đợi đông phong: Đây là một điển cố xảy ra trong trận Xích Bích giai đoạn tam quốc tranh hùng, mình đã từng chú thích chi tiết trong một chương truyện nào đó trước đây, vì vậy sẽ không nói lại nữa. Câu này đơn giản mang ý nghĩa, mọi việc đêu đã chuẩn bị săn sàng chỉ còn chờ thời cơ.

4/ Án kỷ: Bàn làm việc, đọc sách loại thấp, khi ngồi không dùng ghế. Hơi giống bàn ghế kiểu Nhật

5/ Tả, hữu tướng: là tả tướng và hữu tướng, tướng ở đây là tể tướng (quan văn), chứ không phải tướng quân (quan võ)

6/ Tám xích: Không biết tác giả dùng đơn vị đo độ dài ở thời kỳ nào, theo thông tin mình tra cứu được thì một xích bằng 33,33 cm. Nghĩa là anh Khương Tố phải cao hơn 2m6???

7/ Nghịch lân: Điểm mấu chốt, việc không muốn người động đến.

Hàn Phi tử có viết trong ‘thuyết nan’: Rồng là một vật có thể đùa bỡn, thậm chí có thể cưỡi. Nhưng ở dưới cái cổ của nó có cái vảy ngược dài một thước. Ai động đến thì bị nó giết ngay. Các vị vua chúa cũng có cái vảy ngược, kẻ du thuyết không sờ phải cái vảy ngược của vua chúa thì ngõ hầu mới là người giỏi.


Đã sửa bởi yentruong1991 lúc 09.11.2016, 10:15, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: vothingoclan168 và 67 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.