Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư

 
Có bài mới 08.11.2016, 15:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ cửu chương

Dạ Du ở trong phòng, vô ý thức tự cắn môi mình, mùi máu tươi làm cho y run rẩy, nghĩ muốn khóc.

Y muốn lao ra hỏi, nếu y không muốn thì sao… đáng tiếc, y chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, không nhúc nhích được, chỉ có thể tiếp tục nghe Liễu Thanh Phong cùng Vương Đức Như trò truyện, trong giọng nói mang theo ý cười.

——— —————— —————————-

Liễu Thanh Phong cả một đêm ngủ không ngon, lăn qua lộn lại, đến lúc sáng sớm, hắn mơ hồ nghe thấy thanh âm.

Lúc trước, vì chăm sóc Dạ Du bị thương, hai người kỳ thật là ngủ cùng một phòng, Dạ Du ở trên giường mê man, còn Liễu Thanh Phong thì nằm dưới đất ngủ.

Dạ Du tỉnh lại, hiển nhiên là không bao giờ chịu sắp xếp như vậy, liền để Liễu Thanh Phong một mình ngủ ở phía trong, còn y thì lui ra gian ngoài, ở giữa để tấm mành bằng vải thật dày ngăn cách, chặn đi tầm mắt của Liễu Thanh Phong.

Liễu Thanh Phong nguyên bản là rất bất mãn, từ những ngày chăm sóc Dạ Du, hắn đã hình thành thói quen mở mắt ra là thấy gương mặt của Dạ Du — tuy không nói là thập phần anh tuấn, nhưng cũng rất thuận mắt. Sau khi Dạ Du dời ra phía ngoài, có một lần Liễu Thanh Phong đi vệ sinh đêm, lặng lẽ xốc mành nhìn trộm khuôn mặt nhìn đã thành quen của cái người mà mình nhặt về. Qua mấy ngày nằm bẹp, thương tích của Dạ Du cũng đỡ tám chín phần, nên người cũng tỉnh ngủ không còn muốn mê man như trước, Liễu Thanh Phong hay vén rèm lên lúc giờ Tý nên y đã đứng dậy, cung kính khom lưng: “Chủ nhân, có chuyện gì cứ phân phó thuộc hạ làm là được rồi…”

Cứ thế hai ba lượt, Liễu Thanh Phong tự nhiên cũng xấu hổ, vì thế liền chuyển từ thích rời giường lúc nửa đêm thành thích nằm lì đến sáng trên giường, đợi Dạ Du vào gọi dậy.

Dạ Du cũng không xốc mành đi vào, chỉ ở bên ngoài nhẹ nhàng gọi, thanh âm đè thấp làm Liễu Thanh Phong ngứa trong lòng. Vì thế, Liễu Thanh Phong thật sự rất mong đầu gỗ kia có thể trực tiếp đi vào bên trong, nhưng may mắn là đối phương không làm vậy, nếu không, mới sáng sớm đã phải thấy bản mặt mê trai cười ngu này của hắn, e là y sẽ sợ chạy mất tích.

Liễu Thanh Phong nghe thấy thanh âm, tự biết Dạ Du đã về, vì thế lười biếng không muốn động đậy, chỉ nhắm mắt hỏi sơ sơ: “Dạ Du, là ngươi sao?”

“Vâng, chủ nhân…” Đáp lại Liễu Thanh Phong là thanh âm như trước đây, vừa thấp vừa nhu hòa làm cho tâm người muốn ngứa loạn một trận, nhưng sao lần này giống như đang vang lên ngay tại bên tai.

Liễu Thanh Phong không khỏi cả kinh, trợn mắt nhìn Dạ Du thần sắc đang phức tạp, nhìn chằm chằm dưới mặt đất…

Làm sao vậy?

Liễu Thanh Phong vừa ngáp vừa đứng dậy, cảm thấy có chút kỳ quái.

Chân trái Dạ Du cọ cọ trên mặt đất, có lẽ cũng cảm thấy rất không dễ chịu, thanh âm càng lúc càng nhỏ: “Chủ nhân, có chút việc…”

Tay phải Liễu Thanh Phóng ấn thái dương, day rồi lại day, mở miệng nói: “Dạ Du, ngươi lại đây nói chuyện.”

“Vâng.” Dạ Du thật nghe lời, đi đến trước giường, dừng lại một khoảng ba bước chân, rồi lại bày ra thần sắc do dự lúc nãy, một lúc lâu sau mới nói: “Chủ nhân, ta có thể quỳ xuống nói chuyện được không… cảm giác… rất không dễ chịu.”

“Nói cái gì, chẳng lẽ ngươi quỳ xuống thì thoải mái chắc! Ngươi thế nào lại…” Liễu Thanh Phong bị tức đến mức muốn trợn mắt, nghĩ ngợi, nghĩ xong lại cảm thấy không nên đả kích nữa, khó lắm mới thấy Dạ Du có chút ý kiến của riêng mình, vì thế sửa miệng: “Đến bên giường mà nói đi, ở chân giường có đệm lót mềm đấy.”

“Chủ nhân, thuộc hạ nhớ rõ, ngài nói sau lễ sẽ dẫn thuộc hạ cùng nhau rời đi, ngài chuẩn bị khi nào thì đi? Để thuộc hạ đi chuẩn bị đồ đạc.” Sửa tư thế lại thành ngồi, thói quen của Dạ Du thật là giai nhách, y liền trực tiếp nhập vào khuôn mẫu chủ tớ, nói chuyện ngắn gọn rõ ràng.

Liễu Thanh Phong có chút lơ ngơ nhìn Dạ Du cúi khuôn mặt đang không tốt lắm xuống, đáp: “Không vội, chưa nghĩ đến lúc…”

“Chủ nhân!” Dạ Du lập tức có chút nóng nảy: “Chủ nhân, thuộc hạ muốn, thuộc hạ muốn….”

“Ân… cái gì?” Liễu Thanh Phong hỏi.

“Muốn……” Dạ Du ngẩng đầu, ánh mắt có chút lóe sáng nhìn Liễu Thanh Phong, vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi, nhắm mắt lại nói: “Chúng ta có thể xuất phát sớm một chút được không…”

Liễu Thanh Phong cúi người xuống, sát vào Dạ Du, nghi hoặc nổi lên: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Không… Chỉ là…”

Lời phủ nhận làm cho Liễu Thanh Phong không hài lòng, bản tính cố chấp của con người nổi lên kết hợp với cơn nóng giận: “Ngươi không nói rõ ràng, chúng ta sẽ không đi.”

Dạ Du cúi đầu… Trong lòng y đang có rất nhiều lời cầu xin và giải thích, nhưng rốt cuộc không thể mở miệng, y không biết, phải thế nào mới nói rõ ràng được, nếu không sẽ làm người hiểu lầm, kéo theo những hậu quả không tốt…

Y dùng lực tự bóp vào lòng bàn tay của mình, lấy đau đớn làm mình thanh tỉnh lại một chút, vừa mới mở miệng thì bên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng Vương Đức Như to ầm ầm: “Tiểu Liễu! Ngươi thức chưa, ta có việc muốn nói với ngươi!”

Dạ Du cảm giác Liễu Thanh Phong vỗ bả vai mình, ngây ngốc ngẩng đầu lên, thấy đối phương nở một nụ cười trấn an với mình rồi đứng dậy, y cũng vội vàng đứng dậy theo, đi lấy áo khoác ngay bên cạnh giúp đối phương mặc vào, sau đó ngơ ngác, bất an nhìn đối phương xốc mành đi ra ngoài.

“Tiểu Liễu! Nói cho ngươi nghe, có chuyện vui đó! Tiểu nha đầu A Đào kia, thật là…” Vương Đức Như cất giọng ồn ào.

Mành hạ xuống, Dạ Du cảm giác tâm của mình cũng trùng xuống theo.

“Hở?” Thanh âm của Liễu Thanh Phong tựa như có chứa chút vui đùa: “Vương đại phu, ngươi tối hôm qua đi coi bệnh hay đi làm bà mai vậy, sáng sớm trở về đã có chuyện vui này?”

“Đâu có đâu có!” Vương Đức Như thành tâm thành ý chúc phúc: “Phụ thân A Đào không việc gì cả, bất quá chỉ là đờm kéo lên cổ thôi, ta đến là đã chữa cho hắn ba phần, còn bảy phần còn lại, ha ha! Chính là công lao của Dạ Du nhà ngươi!”

“Như thế nào?”

“Phụ thân A Đào vừa nghe A Đào gả cho Dạ Du, lại chính mắt thấy bộ dáng của Dạ Du, vui mừng quá nên mọi thứ đều khỏi! Ha ha, chuyện vui này, Dạ Du cứ một mực muốn về hỏi ý kiến của ngươi… Hắn là do ngươi cứu trở về, lúc nào cũng nghe lời ngươi nhất a…”

“Ta?” Thanh âm của Liễu Thanh Phong trong nháy mắt trầm xuống, từng chữ nhẹ nhàng nhưng lại đập thật mạnh vào lòng Dạ Du: “Nếu hắn muốn, ta không có ý kiến gì hết.”

Dạ Du ở trong phòng, vô ý thức tự cắn môi mình, mùi máu tươi làm cho y run rẩy, nghĩ muốn khóc.

Y muốn lao ra hỏi, nếu y không muốn thì sao… đáng tiếc, y chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, không nhúc nhích được, chỉ có thể tiếp tục nghe Liễu Thanh Phong cùng Vương Đức Như trò truyện, trong giọng nói mang theo ý cười.

“Dạ Du mới sáng sớm liền có vẻ ôn nhã không giống thường ngày, làm ta còn cả đêm qua lo cho hắn, hóa ra chuyện tình lại như vậy…”

“A Đào cùng Dạ Du, cũng coi như rất hợp…”

“Ờ… Ta đã thấy A Đào vài lần, nha đầu này cũng rất lanh lợi và đáng yêu…”

“Chậc chậc… Mới đầu còn tưởng, A Đào là thích… Hắc hắc, Tiểu Liễu, ngươi cũng lớn rồi, nên…”

Tiếng nói chuyện ngoài cửa sổ dần dần ngừng.

Dạ Du cảm thấy vai mình trầm xuống, ngẩng đầu lên thì thấy Liễu Thanh Phong đang vịn vào vai, xoay người nhìn chằm chằm không chớp mắt y, hỏi: “Dạ Du, hiện tại, ngươi có thể giải thích cho ta không?”

Dạ Du có cảm giác, dưới ánh mắt này, mình không thể che giấu được gì hết.

Y không khỏi run lên, nói thế nào đây?

Nói y kỳ thật một chút cũng không thích A Đào, y không muốn nàng ta?

Nói y kỳ thật chỉ muốn cả đời theo sau người đang đứng trước mặt này, vĩnh viễn không rời đi?

Nói y kỳ thật… mỗi ngày được nhìn thấy nụ cười của người này, được nhìn hắn kê đơn sắc thuốc, đã dần dần nảy sinh một cảm giác bị cuốn hút?

Chính là, là yêu thương người đang đứng trước mặt?

Dạ Du không dám nói…

Y sợ sẽ bị người này ghét bỏ, y mơ hồ cảm thấy được tâm tình không muốn rời xa này, rất bất thường.

Y thích nhìn trộm người này, người này vui vẻ mình cũng cảm thấy hạnh phúc, người này trầm lặng mình cũng cảm thấy khó chịu…

Còn có, lúc người này mỉm cười nói chuyện với mình, thân cận với mình, hưng phấn trong lòng không áp xuống được cùng… xáo trộn không cách nào kìm chế, làm muốn tiến thêm một bước gần gũi…

Dạ Du nhớ rõ, chủ nhân trước kia ngại chăm cho đám nữ nhân phiền toái, nên bắt nam nhân đến làm công cụ tiết dục, y cũng nhớ rõ, có kẻ rất xinh đẹp nhưng ngốc nghếch, không muốn xa rời chủ nhân, cuối cùng kết cục cực thê thảm…

“Nam nhân thích nam nhân?!” Chủ nhân trước của y khinh thường: “Vừa tiện vừa bẩn!”

Dạ Du hiện tại, mỗi lần nhớ tới sẽ sợ hãi, vạn nhất… chỉ sợ không phải vạn nhất, mà là nhất vạn, người này, mới vừa rồi còn trấn an mình, cười với mình, rồi nhất vạn khinh thường mình, ghét bỏ mình, không bao giờ… để ý tới mình nữa…

Dạ Du trầm mặc thật lâu, cuối cùng mở miệng, dùng hết khí lực của mình nói: “Chủ nhân, cầu ngài, chúng ta nên rời đi…”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.11.2016, 15:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ thập chương

“Nếu, nếu Dạ Du… thích… thích chủ nhân… Chủ nhân có…”

“……”

“Dạ Du sẽ không gây phiền toái cho chủ nhân… Chỉ cầu ngài… cầu…”

Cái này, người ta gọi là bày tỏ đấy hở?


——— —————— —————— ————

“Chủ nhân, cầu ngài, chúng ta rời đi…” Dạ Du nói.

Liễu Thanh Phong trong nháy mắt lại mềm lòng xuống, thậm chí còn không muốn truy cứu nguyên nhân, không muốn nghĩ tới vì sao Dạ Du trốn tránh, rốt cuộc là do không yêu A Đào, hay đang có gì sợ hãi trong cuộc sống, hay là do mình…

Lòng hắn kỳ thật cũng rất lo lắng, vì hắn phát hiện, ý thức việc trốn tránh này của Dạ Du có một chút hợp với cách sống bình thường, tích cực và tự chủ mà hắn kỳ vọng Dạ Du có được. Nỗi lo âu như thế này, Liễu Thanh Phong trước đây chưa trải qua bao giờ.

Trong mắt Dạ Du, mình rốt cuộc là người thế nào?

Cùng nhau rời đi, cuộc sống sau đó và Dạ Du, sẽ tính toán như thế nào?

Liễu Thanh Phong mềm lòng, nhưng hắn không muốn tiếp tục chần chừ nữa.

Liễu Thanh Phong kéo Dạ Du, muốn hắn đứng dậy nhưng y cứ bất động. Vì vậy hắn dứt khoát ngồi xuống bên cạnh.

Liễu Thanh Phong mỉm cười, làm Dạ Du kinh hoàng giương mắt nhìn.

“Dạ Du.” Hắn mở miệng, “Nói cho ta biết, vì sao vội vã rời khỏi đây? Bởi vì A Đào sao?”

“Chủ nhân, ta đã nói với ngài ta không…” Dạ Du giải thích, thanh âm càng lúc càng nhỏ dần, “Thế nhưng nàng cứ một mực…”

Liễu Thanh Phong ngồi kế bên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Dạ Du, lòng bỗng nhiên bình lặng lại, nụ cười của hắn cũng tự nhiên hơn, giọng điệu cũng nhu hòa: “Dạ Du, ngươi xem, ta không trách giữa ngươi và A Đào rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta chỉ muốn hỏi, tại sao ngươi nghĩ ngươi và A Đào không thể thành thân.”

“Ta…” Dạ Du nhắm mắt lại, “Ta chỉ muốn theo chủ nhân, chủ nhân đối đãi…”

“Dạ Du,” Liễu Thanh Phong vén những sợi tóc đi lạc về sau tai cho Dạ Du, nói: “Dạ Du, ta đối đãi với ngươi tốt, là vì ta… thích ngươi, mong ngươi sống thật tốt, mong ngươi được vui vẻ…”

Dạ Du ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Liễu Thanh Phong, trong lòng tim đập một trận loạn cào cào.

Người nọ, vừa nói, thích mình… Đầu Dạ Du nháy mắt liền bị câu nói vừa rồi lấn hết chỗ, người cũng tự dưng mơ màng.

Dạ Du mơ màng nghe thấy chính mình trả lời lại: “Nhưng mà, đi theo chủ nhân…”

Dạ Du không thấy trong đáy mắt của Liễu Thanh Phong thoánh hiện lên kinh hỉ sau đó lại buồn bã, chỉ nghe thấy hắn trả lời: “Dạ Du, ta đã cứu mạng ngươi, ngươi cũng làm cho ta rất nhiều, ta không cần ngươi vì cảm kích mà báo đáp…”

Nguyên ý của Liễu Thanh Phong muốn nói, chính là hắn cần Dạ Du hoàn toàn mở cửa lòng, tín nhiệm hắn, dựa vào hắn… Thế nhưng, lời này chui vào lỗ tai Dạ Du, lại thành Liễu Thanh Phong không hề cần y.

Không hề cần.

Thứ công cụ không cần đến sẽ có kết cục thế nào?

Chết…

Vứt bỏ…

Liễu Thanh Phong là một chủ nhân ôn nhu, Dạ Du nghĩ, chắc sẽ không thể hạ lệnh cho y đi tìm cái chết.

Nhưng đối với Dạ Du mà nói, vứt bỏ so với chết càng làm cho y sợ hãi.

Không thể chết nhưng lại không có mục tiêu sống, không có chỗ dựa vào, không có…… không có giọng nói êm đềm dịu dàng cùng những lời trêu ghẹo quan tâm của Liễu Thanh Phong.

Dạ Du không nói được, y không biết được có thể dùng cầu xin để làm cho việc này như chưa bao giờ được nhắc tới không, nếu chủ nhân không đồng ý, y sẽ dùng chút khí lực cuối cùng còn sót lại, cầu xin Liễu Thanh Phong.

Nửa câu nói của Liễu Thanh Phong chìm nghỉm trong thần sắc tối tăm tuyệt vọng của Dạ Du, hắn nhìn thấy càng hoảng sợ, một tay giữa bả vai Dạ Du, một tay quơ qua quơ lại trước mặt y, hỏi: “Dạ Du, ngươi làm sao vậy?!”

Dạ Du cũng muốn hỏi Liễu Thanh Phong, chủ nhân, ngài tại sao lại bỗng nói không cần ta… Thế nhưng miệng mở ra lại đóng vào, nói cũng chỉ nói được: “Chủ nhân, xin lỗi, ta không dám nữa, sẽ không quá phận như thế nữa, ngài, ngài đừng…”

Liễu Thanh Phong càng hoảng.

Dạ Du nhìn khuôn mặt tuấn lãng trước mặt nhăn hai hàng mi lại, ngực càng nặng nề buồn bã, hầu như khẳng định bản thân sẽ không được tiếp nhận nữa.

Trong tâm y đang có quỷ.

Hễ là người đang có quỷ trong tâm, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua đã lập tức kinh hoảng, đồng thời trong lòng cũng khuếch đại sự việc lên.

Dạ Du nghĩ, có phải hay không Liễu Thanh Phong đã đoán ra những tâm tư xấu xa giấu kín trong long của y.

Đúng vậy, người nọ rất cẩn thận, Dạ Du nhớ lại, mình và A Đào bất quả chỉ nói với nhau mấy câu, bản thân không biết nhưng Liễu Thanh Phong đã nhận ra A Đào thích y.

Đúng vậy, hắn thường ngày rất phóng túng không cẩn thận, Dạ Du thường nhân cơ hội phóng ánh mắt về phía hắn, tỉ mỉ quan sát hắn, không ngờ đối phương lại phát hiện.

Vì thế, người nọ mới không cần y báo đáp, làm sao có thể để một kẻ tâm tư bất chính lại bên người chứ, người nọ đối xử với mình có biết bao nhiêu tốt, vậy mà mình…

“Chủ nhân…” Dạ Du mở miệng, thanh âm nhỏ: “Ta, làm ngươi thất vọng rồi…”

Dáng tươi cười của Liễu Thanh Phong đã thấm chút mệt mỏi, gật đầu: “Đúng vậy.”

Móng tay Dạ Du càng bấu sâu vào lòng bàn tay hơn, y vội vàng cắn răng, kiềm chế sự run rẩy của bản thân.

Liễu Thanh Phong cẩn thận ôm lấy Dạ Du, tuy lần đầu tiên ôm nhau thế này không có chút lãng mạn nào như Liễu Thanh Phong đã tưởng tượng, nhưng ít nhiều gì thì hắn cũng rất vui vẻ rồi, vô luận trong lòng y đang ngổn ngang bao nhiêu tâm tư thì lúc này, cũng chỉ có một mình Liễu thanh Phong.

Nhẹ nhàng vỗ vỗ Dạ Du, Liễu Thanh Phong ôn nhu trấn an: “Dạ Du, ta rất thất vọng, ta đã nghĩ, lâu như vậy, ta đã đủ để cho ngươi tín nhiệm, thế nhưng ngươi lại không tin ta sao? Dạ Du, ngươi xem, bên người ta chỉ có một mình ngươi, ta tất nhiên tin vào ngươi, còn ngươi không chịu tin ta, lại muốn tin vào người khác? Ta nói rồi, vô luận như thế nào, sẽ không ghét ngươi, sẽ không vứt bỏ ngươi, vậy mà ngươi cứ luôn ngờ vực vô căn cứ, làm sao ta không thất vọng được… Dạ Du, ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì, không thể nói ra được sao? Còn gì có thể làm khó ngươi hơn ta?”

Không có ai làm khó ta hết, Dạ Du len lén nghĩ, khó có dịp được gần gũi với Liễu Thanh Phong thế này, thân thể y ở trong lòng Liễu Thanh Phong dần thả lỏng ra.

Nhưng bản thân vẫn không kiềm chế được nức nở, Dạ Du đáp: “Chủ nhân, Dạ Du thầm nghĩ muốn cả đời theo ngài…”

“Hảo, vậy theo cả đời.” Liễu Thanh Phong cười.

“Nếu, nếu Dạ Du… thích… thích chủ nhân… Chủ nhân có…”

“……” Liễu Thanh Phong ngây ngẩn cả người.

“Dạ Du sẽ không gây phiền toái cho chủ nhân… Chỉ cầu ngài… cầu…”

Liễu Thanh Phong ngây dại.

Cái này, người ta gọi là bày tỏ đấy hở?

Được rồi, tuy rằng hắn vẫn cho rằng người bày tỏ đầu tiên sẽ là mình.

Nhưng nếu là Dạ Du, thế này thì thật tốt…

Chỉ là…

“Dạ Du, ngươi nghĩ kĩ chưa, sau ngày hôm nay, ta sẽ không cho ngươi cơ hội đổi ý nữa.” Trong đáy mắt Liễu Thanh Phong chứa dục vọng kín đáo.

Sắc mặt Dạ Du vẫn thê thảm như trước nhưng đã toát lên sự kiên định, Liễu Thanh Phong vẫn ôm chặt y trong lòng không buông ra, làm y có thêm chút tự tin: “Rồi, chủ nhân, Dạ Du… chắc chắn.”

Liễu Thanh Phong cúi đầu, thử nhẹ nhàng hôn lên mi mắt của Dạ Du.

Khuôn mặt trắng bệch như mất máu của Dạ Du tức khắc đỏ quạch lên, y không được tự nhiên, trừng mắt nhìn, thanh âm thấp đến mức không thể nào thấp hơn: “Chủ nhân…”

Liễu Thanh Phong nghiêng đầu, hôn lên môi Dạ Du.

Bây giờ không cần lo lắng Dạ Du đối với mình rốt cuộc là yêu hay là dựa dẫm hay chỉ là thói quen. Đem thói quen biến thành dựa dẫm, đem dựa dẫm biến thành yêu, tuy không có kinh nghiệm, nhưng Liễu Thanh Phong hắn là một con người luôn tràn đầy tự tin.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.11.2016, 15:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ thập nhất chương

Ách… Hình như có lửa cháy a…

——— ————————

Hôn một cái

Ngô, lại hôn thêm một cái.

Đáp trả, một cái hôn dây dưa và dài.

Ách… Hình như có lửa cháy a…

Liễu Thanh Phong chớp mắt vô tội mấy cái, cọ cọ hai má đang nóng rần của Dạ Du, miệng mỉm cười, ngón tay trong lồng ngực ngầm hoạt động.

v

Liễu Thanh Phong tựa như một con mèo béo ăn uống đã no, nheo mắt lại cọ cọ Dạ Du.

Ai, đụng chạm thân thể ở giai đoạn tình cảm này thì không tốt.

Còn yêu đương tinh thần cũng lại quá thất thường.

Thôi thì, cứ từ từ bồi dưỡng cả tinh thần và thân thể để có hạnh phúc a.

Đệ thập nhị chương

Đi xa…

Đúng thật là đi xa.

——— —————— ————

Đi xa…

Đúng thật là đi xa.

Hai người Liễu Thanh Phong cùng Dạ Du, cứ như thế lưng một bao quần áo đơn giản, đi bộ, không mua ngựa cũng không mướn xe.

Liễu Thanh Phong nói, cái này gọi là “go hiking”, là cái gì đó “rất high”, nếu đi bằng xe sẽ mất hết mùi vị.

Vương đại phu nói cả ngày, rốt cuộc cũng hiểu được thế nào là “nước đổ đầu vịt”, rốt cuộc quyết định im lặng.

A Đào đứng ở cửa thôn, nước mắt lưng tròng.

Đối với hai tên này, nàng không biết mình hận hay yêu.

Đến lúc chuẩn bị đi, nàng chỉ có thể khàn khàn cất giọng nói: “Dạ đại ca, mua ngựa hay thuê xe để đi đi!”

Dạ Du không quay đầu lại, cũng không biết là có nghe thấy hay không.

Thấy người này lỗ tai khẽ động, Liễu Thanh Phong hiểu ra, cười trêu chọc: “A Đào chăm sóc kỹ cho ngươi thật…”

Mặt Dạ Du nghiêm lại, cúi đầu, dùng thanh âm rất nhỏ nhưng rất kiên quyết nói: “Chủ nhân, ta chỉ theo người.”

Thanh âm tràn ngập sức hấp dẫn kia đã câu cho bộ lòng của Liễu Thanh Phong rung động, mặt nóng bừng lên, hắn vội xoay đầu đi vì sợ Dạ Du thấy khuôn mặt phiếm hồng: “Vậy ngươi muốn đi bộ theo ta hay mua ngựa mà đi hả?”

Dạ Du vẫn nghiêm túc như trước làm hắn không nghe được chút vị tán tỉnh nào trong lời nói, y chỉ thành thật trả lời: “Nghe chủ nhân phân phó.”

Này không thể trách y, vốn tính cách của y rất đơn giản, đầu óc không được soi sáng cũng là điều bình thường.

“Ngươi!” Liễu Thanh Phong bùng nổ: “Đồ ngu ngốc!”

Dạ Du kinh ngạc, đầu loạn lên nhưng may vẫn nhớ rõ lệnh không được quỳ, nhưng y lại nhanh chóng khom người xuống, tay rút cây roi bên hông ra nâng lên: “Dạ Du không tốt, làm chủ nhân tức giận… thỉnh chủ nhân trách phạt!”

Liễu Thanh Phong mắt nhìn xa xăm, khóc không ra nước mắt.

Cho dù ông trời thật sự cho hắn một thân thể khỏe mạnh, nhưng rốt cuộc vẫn là keo kiệt khi không cho hắn một người có thể làm hắn thoải mái, vậy thì đành tới đâu thì tới vậy.

Một lát sau, cũng chỉ có thể tiếp lấy roi, thở dài: “Quên đi quên đi, đứng dậy đã.”

Niềm hưng phấn vì được đi bộ đường xa với người yêu dấu trước đó đã toàn bộ bay mất.

Giáo dục người nào đó, có khi đã đến lúc phải làm, hơn nữa còn phải làm gấp.

Một tên họ Liễu nào đó đang nheo mắt, lặng lẽ tính toán… Nên bắt đầu từ đâu đây?

…………

Mục đích giáo dục cuối cùng:

Làm Dạ Du học được cách làm nũng với Liễu Thanh Phong

Mục đích giáo dục ngắn hạn:

Làm Dạ Du nghe ra Liễu Thanh Phong đang làm nũng với y chứ không phải đang tức giận.

Cứ phát triển tự nhiên qua lại như thế, Dạ Du cũng sẽ học được cách làm nũng…

Chờ một chút!

Làm nũng?!

Liễu Thanh Phong bỗng nhiên giật mình, gần đây mình càng lúc càng giống cô vợ nhỏ mới cưới, tâm tư lúc nào cũng chuyển trái chuyển phải… Trời! Hắn tự lý sự, tuyết đối nhất định phải đáp trả hết.

Vì vậy… Kế hoạch dạy dỗ ngắn hạn?!

Liễu Thanh Phong nheo mắt, Liễu Thanh Phong cười xấu xa — Dạ Du bỗng nhiên giật mình một cái, trời thật lạnh, tuy đã mặc rất dày nhưng sao vẫn cứ lạnh.

Y xoay người lại, do dự hỏi thăm: “Chủ nhân, trời rất lạnh, có muốn mặc thêm áo không?”

Liễu Thanh Phong bỗng nhiên được hỏi thăm chiếu cố ân cần, mừng đến mức mặt mày rạng rỡ, bỗng nhiên nhớ lại ý niệm trong đầu lúc nãy, thân thể mềm nhũn, cả người nhào vào lòng Dạ Du, kêu: “Ngươi giờ mới hỏi! Người ta chờ lạnh muốn chết rồi…”

Dạ Du bị dọa đến mức run run — Liễu Thanh Phong như vậy, nhìn thật đáng sợ.

Gì, ngươi hỏi Liễu Thanh Phong rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu à?

Đáy lòng của Liễu Thanh Phong đang niệm những thứ sau:

Ta phải giả bộ đáng yêu ta phải giả bộ nhu nhược ta muốn làm Tiểu Bạch (vật nhỏ, vợ nhỏ… chung quy là nhỏ) ta muốn làm cho Dạ Du có ý nghĩ muốn bảo hộ và thân cận ta…

Hắn vừa niệm vừa chui vào lòng Dạ Du.

Giả bộ làm Tiểu Bạch thì được, nhưng làm y có ý muốn bảo hộ…

…có thể được?

Dạ Du vô ý thức giữ lấy hắn, ngón tay ám muội xoa xoa khuôn mặt hắn.

Mặt Liễu Thanh Phong hơi phiếm hồng.

Liễu Thanh Phong không nhìn thấy biểu tình của Dạ Du, nên cũng không biết trong đầu Dạ Du đang nghĩ gì.

Dạ Du nghiêng đầu, nhíu mày, hoang mang nghĩ — này có khi nào là có người mang mặt nạ giả mạo không ta, tính tình người này làm gì mà thay đổi thất thường thế này? — rất nhiều năm sau đó, y mới nghe chính miệng Liễu Thanh Phong nói ra một từ: điểm mấu chốt, mới hoàn toàn hiểu hết, nhưng mà đây là chuyện nói sau.

Liễu Thanh Phong thấy mình đột nhiên được Dạ Du ôm, có hơi chút kinh ngạc, sau đó bỗng nhiên lại nhớ tới một vấn đề rất đáng nghi ngờ: “Chúng ta không cưỡi ngựa cũng không ngồi xe, ngươi mang theo roi để làm gì?”

Dạ Du hơi sững lại, trả lời: “Trước đây…”

“Ân?”

“Vạn nhất chủ ân đổi ý muốn cưỡi ngựa…”

“Đến lúc đó cũng có thể mua roi a.” Liễu Thanh Phong nheo cặp mắt hồ ly của hắn, giọng nói trầm lại, âm kéo dài ra, “Không cho nói dối…”

Dạ Du ngơ ngác, ngốc mặt ra. Sau đó thấp thỏm nói thật, “Vạn, vạn nhất ta phạm sai lầm, chủ nhân muốn phạt ta, mang theo roi sẵn sẽ tiện hơn một chút… Trước đây… chúng ta đều phải mang theo…”

Liễu Thanh Phong lại chui vào lòng Dạ Du, ôm chặt lấy y không chịu buông tay.

Không để cho người này chịu nhiều ủy khuất nữa.

Mà hắn cũng bực mình người này sao lại đầu gỗ không chịu được, thế nhưng không biết tự lập cố gắng, thế nhưng không biết… thế nhưng…

Người này không cần giả nhu nhược hay đáng yêu, cũng đã đủ câu ra nơi mềm yếu nhất trong đáy lòng hắn, mơ hồ có đau nhức.

Liễu Thanh Phong cảm thấy việc này cũng không có gì, dù lòng đau là do tính tình tên Dạ Du đầu gỗ này gây ra, nhưng hắn là tình nguyện chịu lấy.

Hắn chớp mắt mấy cái, chui ra khỏi lòng Dạ Du, cố gắng mỉm cười: “Tới thôn sau, thuê cái xe ngựa rồi chúng ta vào kinh thôi!”

Dạ Du gật đầu, y có chút lo lắng khi nhìn thấy Liễu Thanh Phong lộ ra tâm tình bất ổn như thế nên do dự: “Chủ nhân…”

“Ân?”

“Cái kia, bạc của chúng ta, e là không đủ…”

Liễu Thanh Phong vuốt cằm, cười: “Không sao hết, ta trên đường sẽ tiện giúp chẩn bệnh, thu về cũng không ít đâu.”

Hơn nữa hắn là người xuyên không — Liễu Thanh Phong thầm nghĩ trong bụng — cho dù không phải văn võ toàn tài hay không làm được đại sự, chôm vài bài thơ hay bài hát rồi bán cho thanh lâu sở quán, vậy là có thể kiếm chút tiền, làm sao mà có thể nghèo túng không tiền được chứ?

Dạ Du không lo lắng nữa, xoay người, trường kiếm đảo qua bụi cỏ, đuổi đi rắn và côn trùng có thể ở trong đó, tiếp tục mở đường cho Liễu Thanh Phong.

Y thật ra muốn nói, kiếm bạc không phải là vấn đề.

Dù cho Liễu Thanh Phong không đụng tay, một mình Dạ Du đi làm cu li, chắc chắn có thể nuôi sống được cả hai người.

Dạ Du thiếu chút nữa thì mở miệng bảo Liễu Thanh Phong không nên lo lắng gì hết, nhưng rốt cuộc vẫn im lặng không mở miệng.

Nhưng mà được ngây người bên cạnh Liễu Thanh Phong mấy tháng, Dạ Du phát hiện chính mình càng lúc càng lớn mật. Bắt đầu có can đảm phỏng đoán tâm tư của chủ nhân, thậm chí còn muốn đi hỏi…

Trời ạ! Y giật mình vì thay đổi của bản thân, song song đấy cũng mơ hồ ý thức được Liễu Thanh Phong đối với y đã không phải là dung túng bình thường.

Còn có ngầm thay đổi nữa chứ.

Vì thế, dẹp qua một bên rối ren, Dạ Du mở miệng hỏi, dù rằng đột ngột hỏi vậy có chút kỳ cục.

May mà người nọ không tức giận, trái lại còn nở nụ cười, trong mắt tựa như ánh lên sự tự tin, như là không hề lo lắng.

Dạ Du cũng len lén có chút vui vẻ theo.

Y gần đây nhất vẫn tự nghĩ, Liễu Thanh Phong hoàn toàn không giống với chủ tử trước đây. Chủ tử trước không thích y, thế nên ghét y ăn cơm, ghét y nói chuyện… Nhưng hiện tai vị này…

Tựa như đã không chỉ là chủ nhân.

Chủ nhân trước đây dưỡng Dạ Du, vì vậy Dạ Du vì hắn bán mạng.

Còn người hiện tại này… Nếu như có thể, Dạ Du thật sự cam nguyện dưỡng Liễu Thanh Phong, đồng thời cũng vì Liễu Thanh Phong mà bán mạng.

Người nọ là người đầu tiên tốt với y, Dạ Du nghĩ, người nọ hoàn toàn khác với dạng chủ nhân cho y một nơi ở và cơm ăn.

Lơ đãng giẫm lên bụi cỏ, y bỗng hy vọng có một ngày Liễu Thanh Phong nhẹ thở gấp bên tai y, bộ dáng gợi tình — lại thiết tha, ba phần ẩn nhẫn, sáu phần yêu chiều…

Mặt Dạ Du có chút phiếm hồng.

Không biết, nếu y đoán không sai, nếu như thích của người nọ chính là thích đó.

Như vậy… Dạ Du bứt rứt cắn môi dưới, đợi đến đêm nay, nói với người nọ rằng y rất thích được người nọ ôm, không biết có thể có được… sự vui vẻ hiếm thấy của người nọ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.