Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 05.11.2016, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 469: Từ Trọng, anh thật sự là một người tốt.

Cô khóc rời khỏi tiệm net, đến đối diện khách sạn ngồi rất lâu, rốt cục không bi thương như thế nữa, mới kéo thân thể trầm trọng rời đi.

Đi đến chỗ ở dưới lầu, đột nhiên cô cảm thấy bụng có chút đau, vội vàng dùng tay vịn chặt, sau đó xoay người đi trên đường.

“Bảo bảo, bảo bảo... các con đừng nhéo! Ba ba không cần chúng ta, anh ấy chỉ nói đùa thôi! Anh ấy không cần, nhưng mẹ cần!” Cô gấp đến độ hoang mang lo sợ, chống tường đi rất nhanh về phía trước: “giúp tôi, cứu cứu tôi...”

Cô đưa tay vẫy xe, nhưng không có xe nào nguyện ý dừng lại, gấp đến độ cô chỉ có thể dùng hai chân đi. Đồn ông an ở bên kia trong thấy, hô một tiếng với Từ Trọng, Từ Trọng lập tức chạy tới, mọi người nói: “Còn nói không phải con của anh, sao gấp như thế...”

Lão sở trưởng hét lớn một tiếng: “Đó là Từ Trọng thành thật! Các người cũng đừng náo loạn!” Nói xong nhìn bóng lưng của Từ Trọng có chút lo lắng, cái người đần này, một mình người phụ nữ kia, không thưng mang thai vị hôn phu, sẽ không sợ anh ta sao?

Từ Trọng chạy đến bên người Uyển Tình, đỡ lấy cô: “Làm sao vậy? Chạy loạn cái gì?”

Uyển Tình bắt lấy anh, giống như tóm được rơm rạ cứu mạng: “Cứu tôi... con... nhanh đưa tôi đi bệnh viện!”

Từ Trọng nhìn bốn phía, chắc là mọi người thấy cô như thế cũng không nguyện ý giúp cô, lái xe kiêng kỵ. Anh nói: “Cô chờ một chút, tôi đi lấy xe.”

Uyển Tình sợ hãi, không muốn để cho anh đi, kết quả đưa tay ra không bắt lại được, người khác đã chạy đi. Cô bắt đầu sợ hãi, ra sức nhắc tới: “Bảo bối, các con phải ngoan ngoãn, chú Từ sẽ cứu chúng ta, anh ta là người tốt...”

Còn chưa nói xong, Từ Trọng liền mở cửa xe cảnh sát ra.

Uyển Tình ngồi xe cảnh sát đến bệnh viện, sau khi cấp cứu kiểm tra, không có điểm gì nguy hiểm. Cô nằm trên giường, bác sĩ mắng cho Từ Trọng một trận: “Anh là chồng cô ấy? Người này làm đàn ông thế nào vậy?” Nói xong ngắm chiếc mũ cảnh sát trên đầu anh: “Còn là cảnh sát sao. Đúng là đây là việc của cảnh sát sao? Còn hai tháng nữa là cô ấy sinh rồi, cho tới bây giờ còn chưa thấy anh đưa cô ấy đi khám thai?”

Từ Trọng bị bác sĩ rống lên, hồi lâu kìm nén một câu: “Tôi không biết cô ấy, con không phải của tôi...”

“Anh không biết cô ấy, anh đưa cô ấy tới bệnh viện?”

“Tôi thấy cô ấy ở trên đường cái, hình như không tốt lắm...”

Bác sĩ cười lạnh một tiếng: “A... đây là cậu lấy việc giúp người làm niềm vui? Trợ giúp nhân dân chúng tôi?”

“...” Vốn là như thế.

Từ Trọng vốn nghĩ là đưa Uyển Tình đến bệnh viện xong trở về đồn công an đi làm, bị bác sĩ mắng một trận, lại nghe nói UYển Tình thiếu chút nữa sinh non, cũng không dám đi tới. Đợi hai tiếng nữa, Uyển Tình nghỉ ngơi tốt, anh lại đưa Uyển Tình trở về.

Vẫn đưa Uyển Tình đến cửa, anh cũng không vội mà đi, ngồi xuống ghế sofa, cực kỳ nghiêm túc nhìn cô.

Uyển Tình bị anh nhìn có chút không hiểu ra sao, lắp bắp nói: “Cảm, cảm ơn anh. Anh đã cứu mạng tôi và con tôi, thật sự là đại ân đại đức, tôi...”

“Không cần nói những tời này, nhấc tay thôi.” Từ Trọng nói.

Vừa rồi anh bị bác sĩ mắng một trận, phát hiện sự việc cực kỳ nghiêm trọng. tuổi cô còn trẻ, thế nào không biết bảo vệ chính mình? Mang thai, nên là vào lúc đứa trẻ có bố, một mình cô rất nguy hiểm?

Anh giống như bác sĩ, nghiêm mặt giáo huấn: “Thiếu chút nữa là cô sinh non có biết không? Bác sĩ nói cô mang thai đôi, sức khỏe lại không tốt lắm, nếu sinh non, con sẽ rất khó nuôi!”

uyển Tình kinh ngạc, phần trước bác sĩ đã nói với cô, nhưng phần sau chưa hề nói. Cô vội vàng gật đầu: “Tôi biết rồi, thật sự cảm ơn anh!”

Từ Trọng sửng sốt một phen, vung tay lên: “Không cần cảm ơn tôi! Tôi hỏi cô, chồng cô đâu? Nghe bác sĩ nói, cô vẫn một mình đi khám thai, tới tận bây giờ tôi cũng chưa nhìn thấy chồng cô, cô thật sự ở nơi này một mình sao? Người nào cũng không có?”

Uyển Tình cắn môi, một lát sau, nước mắt lạch cạnh rơi xuống: “Anh ấy, chồng tôi, anh ấy không cần tôi nữa... oa...”

Từ Trọng sửng sốt: “Làm sao có thể? Vậy cũng quá không có trách nhiêm rồi...” thấy cô khóc thương tâm, mấy chữ sau cùng anh nói rất nhỏ.

Uyển Tình còn nghe thấy, khóc đến lợi hại hơn. Cô không hề trách Mục Thiên Dương, chỉ có thể trách cô tự tạo nghiệt! Ví như cô không động kinh chạy đến đây, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy. Chỉ cần cô ở đó, Trâu Tranh dù có lợi hại thế nào cũng không thể đoạt được Thiên Dương. Chắc chắn là Thiên Dương tức giận với cô, cho nên mới cưới người khác...

“Cô không đi tìm anh ta sao?”

“Tôi tìm.” Uyển Tình muốn gửi tin cho Thiên Tuyết, toàn bộ tin tức, cho dù cô đã không đúng thế nào, Mục Thiên Dương còn chưa đến nửa năm đã cưới người khác thật sự khiến cô thương tâm. Cô tiếp nhận khăn tay từ Từ Trọng, mắng: “Đàn ông các anh đều không phải người tốt!”

Từ Trọng: “...” Đâu có chuyện gì liên quan đến tôi!

“Người xấu... đều là người xấu!” Uyển Tình sờ bụng, không dám khóc quá nhiều...

Từ Trọng lẩm bẩm: “Còn không phải phụ nữ các người hư hỏng...”

“Anh...” uyển Tình cứng lại, nhìn anh, nghĩ đến anh không nề hà mình, lại giúp mình vài lần. Mà cô có mấy lần sợ hãi, đều là anh xuất hiện, cho cô cảm giác an toàn, cô dựa vào đâu mà mắng anh?

Cô im lặng, cũng không khóc nữa, thở phì phì ngồi xuống, đứng dậy rót cho anh một chén nước: “Cảnh quan, anh uống nước đi.”

Từ Trọng bưng chén nước lên, lẩm bẩm uống vài ngụm, mạnh mẽ đặt cái chén xuống: “Cô biết không? Ngày tôi gặp cô đó, thật sự bị bạn gái tôi đá.”

“A?” uyển Tình kinh ngạc nhìn anh

Dường như anh đã kìm nén rất lâu, rốt cục có thể nói hết, giọng nói tuy thấp trầm nhưng cũng có chút kích động: “Chúng tôi quen nhau ở trường cảnh sát, sau khi tốt nghiệp tôi ở đây, cô ấy ở thành phố, chúng ta định năm nay kết hôn, kết quả ngày đó tôi tới thăm cô ấy, lại nhìn đến... cô... cô ấy ở cùng với một người đàn ông khác!”

Bả vai Từ Trọng run rẩy một chút, dường như cực kỳ không chịu nổi. Uyển Tình cũng chấn kinh, đưa khăn giấy cho anh.

Từ Trọng lại không khóc, nhưng vẫn nhận lấy, nắm lấy trong tay tiếp tục nói: “Người đàn ông đó là con trai của thị trưởng... cô ấy nói cảnh sát như tôi không có tiền đồ, cả đời chỉ biết sống bằng tiền lương, cũng sẽ không tham quan, cô ấy đi theo tôi sẽ không no ăn không ấm...”

Uyển Tình sửa đúng nói: “Là ăn không đủ no mặc không đủ ấm...”

Từ Trọng sửng sốt, ngẩng đầu lườm cô một cái, còn nói: “Tóm lại lúc ấy tôi thấy phụ nữ đặc biệt không vừa mắt, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp! Bởi vì cô ấy rất được, kết quả ỷ vào mình xinh đẹp mà làm bậy! Tôi thực hối hận trước kia đối tốt với cô ấy như thế, tôi nói cho cô biết, nếu tôi không phải cảnh sát, lúc ấy chắc chắn sẽ không giúp cô, cho cô say xe choáng đến chết! Cũng sẽ không giúp cô tìm nhà nghỉ, cho cô ăn ngủ đầu đường!”

Uyển Tình há hốc mồm, hồi lâu sau khi dở khóc dở cười nói: “Từ Trọng, anh thật sự là một người tốt!” Có thể nghĩ đến thủ đoạn hư hỏng, hóa ra là thế này, cô còn tưởng rằng anh muốn trả thù xã hội, sau khi dâm ô cô thì giết luôn, sau đó vứt xác nơi hoang dã...

“Được, người tốt ghét nhất bị mắc kẹt...” Từ Trọng nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lam tuan anh, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, chansy12, chichchoeanh
     

Có bài mới 06.11.2016, 13:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 470: Hồng nhan họa thủy

“Tôi nói thật.” Uyển Tình vội vàng nói, “Người bạn gái kia của anh, lại nói loại lời nói này, cô ta hoàn toàn không xứng với anh. Không có cô ta là may mắn của anh, anh không cần cảm thấy tiếc nuối, anh đáng được tốt hơn.”

“Cô nói rất thoải mái!” Từ Trọng có chút phẫn nộ, lại có chút ủy khuất, nhịn không được kể khổ, “Nhưng mà tôi đã hai mươi sáu tuổi! Anh họ của tôi hai mươi tuổi liền kết hôn, không đến một năm đã sinh em bé, hiện tại đứa nhỏ đã học tiểu học! Cô có biết ba mẹ tôi có bao nhiêu nôn nóng không? Thím của tôi buôn bán, có tiền hơn nhà chúng tôi, luôn khinh thị cha mẹ tôi. Trong lòng ba mẹ tôi cũng rất khó chịu, thật vất vả tôi mới làm cảnh sát, để cho bọn họ mở mày mở mặt một chút, lại đến chuyện kết hôn, không có đứa nhỏ, lại làm cho bọn họ mất mặt……”

Uyển Tình không biết an ủi anh như thế nào. Ở Thái Bình, xác thực lạc hậu một chút, tư tưởng cũng rất truyền thống, giống như cô hai mươi tuổi đều đã sinh con, ở nơi nào có tuổi lớn chứ? Cô yếu yếu nói: “Kỳ thật kết hôn sớm cũng không phải chuyện tốt.”

Trực giác nói cho Từ Trọng cô là từ thành phố lớn đến, nghĩ tới cô không biết nông thôn, nói: “Nhưng ở chỗ của chúng tôi, đàn ông quá hai mươi tuổi, phải tìm đối tượng! Bằng không sẽ bị nói là vô dụng, ngay cả vợ cũng không lấy được! Ba mẹ tôi mong…..có cháu nội ôm, tuy rằng thỉnh thoảng trong lòng làm bất hòa với các thím, nhưng bình thường cũng tốt lắm, người gia không được ôm cháu họ sẽ không buông tay. Hiện tại cháu trai cháu gái đã lớn, không cho người bế, bọn họ nghĩ tới phát nghiện, tìm khắp nơi không được! Kết quả nói tôi chuẩn bị kết hôn, lại……Ô ô…….Phụ nữ các người rất xấu rồi!”

Từ Trọng nói xong, cư nhiên khóc lên, chiếc khăn ở trong tay lúc trước bây giờ cư nhiên có tác dụng.

Uyển Tình không nghĩ tới anh đường đường là đàn ông lại sẽ khóc, vội la lên: “Anh là cảnh sát, đừng khóc, khó coi!”

“Dù sao cũng không có người thấy!” Từ Trọng quăng đổ chiếc bình. Anh nhịn mấy tháng, mỗi ngày về nhà sẽ bị hỏi chuyện kết hôn, thống khổ không kiềm chế được, kết quả không tìm được người để kể nỗi lòng, không có người có thể an ủi anh. Hiện tại đột nhiên phát tiết ra, rốt cuộc nhịn không được.

“Tôi…..Tôi không phải người sao?” Uyển Tình hỏi.

Từ Trọng cúi đầu, bả vai rút vài cái: “Cô…….Cô coi như không phát hiện được không?”

Uyển Tình lặng đi một chút, bất đắc dĩ nói: “…….Được rồi.” Sau đó lại đặt một chiếc khăn tay bên cạnh. Vừa rồi rõ ràng là cô đang khóc mà? Bất quá có thể nhìn thấy một người cảnh sát nhân dân như vậy , coi như cũng đáng giá……..

Từ Trọng khó đủ, bắt đầu xấu hổ, cúi đầu không dám lên tiếng, nắm chiếc mũ nói: “Toilet ở đâu? Tôi muốn rửa mặt. Yên tâm, tôi chỉ dùng nước, không cần cái khác!”

“Ở bên kia.” Uyển Tình chỉ chỉ, cảm thấy có chút đói bụng, phải đi nấu cơm. Một lát sau, Từ Trọng từ trong toilet đi ra, đụng phải cửa một chút. Uyển Tình nghe được âm thanh, vội vàng chạy ra, thầm nghĩ anh đừng đụng hỏng của tôi, đây không phải phòng ở của tôi.

Từ Trọng gãi đầu không dám nhìn cô___cư nhiên khóc, rất mất mặt!

Uyển Tình hỏi: “Anh có muốn ăn cơm ở đây hay không? Hôm nay thực sự rất cảm ơn anh, nếu không có anh, Bảo Bảo có chuyện không may, tôi khẳng định không sống nổi nữa.”

Từ Trọng sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cô: “Không nên luẩn quẩn ở trong lòng. Trên thế giới có rất nhiều người khổ, nhưng bọn họ vẫn sống rất tốt.”

Uyển Tình bị anh giáo huấn ngẩn ra, gật đầu: “Tôi sẽ, về sau sẽ không luẩn quẩn ở trong lòng.”

Đúng vậy, trên thế giới có rất nhiều người khổ, cô buồn cái gì? Ít nhất cô còn có ít tiền, không đến mức chết đói. Chờ sau khi sinh đứa nhỏ, cô cũng có thể đi kiếm tiền, chỉ cần cô cố gắng, ngày sau sẽ không quá khổ. Chỉ cần địa cầu không có tận thế, cuộc sống của cô nhất định cũng không có tận thế, cô sợ cái gì?

“Từ Trọng, thật sự cảm ơn anh.” Một câu, đánh thức cô.

Từ Trọng xấu hổ đi qua một bên: “Cảm ơn tôi làm gì. Hôm nay không có tôi, dồng dạng cũng sẽ có người khác đưa cô đi bệnh viện. Chẳng qua tôi mang cô đi trước, sau đó sẽ không gặp người khác thôi.”

Uyển Tình cười: “Anh thật sự rất tốt.” Tâm tình tốt như vậy, lạc quan như vậy. Hơn nữa những lời này, rất hầm xúc.

Từ Trọng bị lời nói của cô làm cho đỏ mặt, xoay người đi ra ngoài: “Tôi không ăn cơm…….Quay về đồn xem xét, còn phải đánh xe qua nữa. Để lần khác đi, đứa nhỏ của cô khi nào thì sinh? Muốn lưu số điện thoại của tôi hay không, vạn nhất cần giúp đỡ, cô liền gọi điện thoại cho tôi, gọi tới đồn cảnh sát cũng được! Chúng tôi là cảnh sát, vốn nên phục vụ vì nhân dân.”

Uyển Tình vốn không muốn làm phiền anh, những nghĩ tới không lâu nữa thì sinh, cô xác thực không thể cậy mạnh, liền lưu lại số điện thoại của anh và sở cảnh sát.

Từ Trọng còn nói: “Một mình cô ở nên cẩn thận một chút, cửa sổ cần phải đóng kỹ.” Dừng một chút, “Bất quá đối diện là đồn cảnh sát, cũng không có người có lá gan lớn như vậy.”

Uyển Tình gật đầu, lúc trước cô thuê phòng này, một là do khung cảnh bên ngoài cửa sổ rất tốt, hai là rất an toàn! Tuy rằng kkhoong phải tiểu khu, nhưng mà gần sát đồn cảnh sát, bình thường còn an toàn hơn so với tiểu khu!

Từ Trọng đi xuống lầu mở ra cửa ở dưới lầu, vừa vặn thấy một người từ trong cánh cửa đi ra, vừa muốn mắng to___thật to gan, cư nhiên dám càn quấy ở trước đồn cảnh sát nhưng kết quả khi nhìn kỹ, dọa anh nhảy dựng: “Mẹ! Sao mẹ lại tới đây?”

Nguyên lai vừa mới chui đầu là mẹ anh!

Mẹ Từ là một người phụ nữ gầy teo, chừng năm mươi tuổi, tóc nửa đen nửa trắng, trên mặt rất nhiều tàn nhang. Hôm nay mang theo mấy món ăn, con gà vào trong thành xem con trai, kết quả vừa đến đồn cảnh sát chợt nghe thấy mọi người nói anh đi chăm sóc một người phụ nữ có thai, còn hỏi bà có phải muốn ôn cháu nội hay không.

Bà không có nghe thấy tiếng gió! Từ Trọng chưa nói! Nhất thời trong lòng hai đạo nóng lạnh vận động___nếu được ôm cháu nội, đương nhiên vui vẻ; nhưng tiểu tử này lại không nói với người trong nhà, là đang làm cái gì?

Lại nghe nói người phụ nữ có thai đó ở đối diện, bà cảm thấy không được bình thường! Bạn gái của Từ Trọng ở rất xa, nơi này lại có một người phụ có thai……Nhất định là Từ Trọng không lo làm việc, làm chuyện xằng bậy ở huyện!

Mẹ Từ lập tức ném gà vịt ngô, chạy tới, trong lòng dâng lên ý tưởng muốn bắt kẻ thông dâm. Đi tới cửa, thấy cửa khóa, cửa này rất cao cấp, cư nhiên còn có nhưng con số ở trước mặt, chẳng lẽ là khóa mật mã như người ta vẫn nói?

Mẹ Từ không dám làm chuyện xằng bậy, ngay cả ấn chuông cửa như thế nào cũng không biết, chỉ có thể kiễng mũi chân lên xem. Thấy Từ Trọng đang từ bên trong đi ra, bà lôi kéo Từ Trọng hỏi: “Nghe nói con giấu người phụ nữ có thai ở trong này? Sao con có thể làm Tiểu Diệp thất vọng!”

Tiểu Diệp chính là bạn gái cũ của Từ Trọng. Từ Trọng vừa nghe thấy cái tên này, trong lòng liền không thoải mái. Vừa mới khóc một hổi, đã thoải mái, kết quả mẹ lại đến làm phiền anh………

“Con nói chuyện đi chứ?”

“Mẹ không cần nghĩ linh tinh, con khi nòa là cái loại người này? Người ta không có quan hệ gì với con, là con thấy cô ấy không thoải mái, đưa cô ấy đến bệnh viện thôi.”

Mẹ Từ nghe thấy anh nói như vậy, ngẫm lại cái tính ngốc nghếch của anh, cũng tin.

Đêm đó, mẹ Từ ở lại kí túc xá của Từ Trọng, nghĩ tới nghĩ lui muốn có con dâu và cháu nội, mà Tiểu Diệp đã lâu không thấy.

Từ khi Từ Trọng giới thiệu bạn gái với bà, không có tốt như vậy! Năm ấy vừa làm việc xong, dường như hàng tháng đều đến nhà bọn họ, sau đó chậm rãi không tới nữa, phỏng chừng ngại đường không tốt___một lần sau khi ngồi xe, cô gái kia đều say xe, nhìn người mà lòng đau. Một năm gần đây, lại không thấy bóng dáng. Tháng sáu năm trước, Từ Trọng nói muốn kết hôn, còn muốn đi cầu hôn nữa, kết quả công việc quá bận đánh phải chậm lại hai năm. Khi lễ mừng năm mới trong thôn bọn họ có việc vui, lại nhân cơ hội này thúc dục anh một lần, cư nhiên vẫn là không vội!

Anh không vội, nhưng là ba mẹ anh vội!

Mẹ Từ trằn trằn trọc một đêm, nghĩ đến Từ Trọng ngốc, sợ hãi con dâu chạy, ngày hôm sau liền đưng lên gọi điện thoại cho Từ Diệp. Chuyện này rất khó lường, Từ Diệp không biết ăn nói như thế nào với mẹ Từ, rõ ràng ác nhân cáo trạng trước, vu hãm Từ Trọng cô phụ cô ta, nói: “Vế sau tôi không có quan hệ gì với Từ gia các người.”

Mẹ Từ cúp điện thoại, nổi giận đùng đùng chạy về phía đồn cảnh sát. Vừa lúc Uyển Tình ra cửa mua thức ăn, thật cẩn thận đỡ bụng. Bà vừa thấy, hẳn là đúng người, xông lên chất vấn: “Cô có nhận thức Từ Trọng nhà tôi hay không?”

Uyển Tình sửng sốt, ngẩng đầu liếc mắt nhìn đồn cảnh sát ở đối diện một cái, cẩn thận hỏi: “Xin hỏi bác là…..”

“Tôi………” Mẹ Từ tức giận đến đau gan, muốn đánh chết cô, nhưng thấy cô là phụ nữ có thai, không dám đánh thật, hai tay bóp vai cô một chút, “Tôi bóp chết cô…….Cô là hồng nhan họa thủy!”

Mẹ Từ không có đọc qua sách gì, nhưng phim truyền hình lại xem qua không ít, lúc quýnh lên, còn thốt lên một thành ngữ thỏa đáng.

Thời tiết tháng năm, Uyển Tình ăn mặc khá mỏng, chỉ bóp một chút liền đau đớn, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

“Bác làm sao vậy?” Uyển Tình kêu lớn, vội vàng tránh né, “Bác là ai?” Nào có người nào vừa đến liền xông lên đánh người.

“Tôi là mẹ của Từ Trọng!” Mẹ Từ chỉ vào cô, “Cô nói, cô quyến rũ Từ Trọng nhà tôi như thế nào? Ai nha, cô không phải con nhóc mới đến thị trấn của chúng tôi sao? Cô quyến rũ ông chủ Văn không lấy tiền cơm của cô, bây giờ còn quyến rũ Từ Trọng nhà tôi!”

“Tôi…..” Uyển Tình oan uổng muốn chết, nghe bà nói là mẹ Từ Trọng, tự nhiên không thể bất kính, “Bác đang nói lung tung cái gì?”

Mọi người xung quanh bắt đầu tập tụ, nghe xong những người khác nghị luận nói: “Tôi đã nói người phụ nữ này có vấn đề! Tuổi còn trẻ, một mình mang đứa nhỏ, lại không thấy người đàn ông của cô ta xuất hiện qua.”

“Đúng vậy, lớn lên xinh đẹp như vậy, vừa thấy liền không là người tốt!”

Uyển Tình nghe xong, trong đầu cơn tức ứa ra. Tôi vừa muốn sống thật tốt, các người chớ chọc tôi? Ai chọc cô, cô mắng người đó! Cô không mắng, cô còn muốn mắng thay con cô!

“Bạn gái của Từ Trọng nhà tôi đều bị cô làm cho tức giận bỏ đi! Cô trả lại vợ cho con trai tôi!” Mấy năm nay mẹ Từ tưởng con dâu, tưởng cháu nội tưởng đến điên rồi, nhất thời quên xây dựng tình cảm, xông lên muốn dánh người.

Hoàn hảo Từ Trọng nghe thấy bên này có động tĩnh chạy tới, ngăn lại bà: “Mẹ! Mẹ làm gì?” Sáng tinh mơ, cũng không ngại mất mặt!

Tay của mẹ Từ đặt ở trên vai của anh, gất đến khó lên: “Con nói! Sao con lại thế này? Con và Tiểu Diệp đang rất tốt,vì sao lại ở cùng một chỗ với cô ta? Sao con lại khiến Tiểu Diệp thất vọng? Mẹ…..Mẹ cho con biết, mẹ tuyệt đối không thừa nhận người phụ nữ này! Vừa nhìn thấy là biết cô ta không đứng đắn!”

“Mẹ, mẹ không cần náo loạn!” Từ Trọng nóng giận rống lên một tiếng, nhẹ giọng nói với Uyển Tình, “Thật có lỗi, cho cô thêm phiền toái, cô mau vào nhà đi, tôi đây liền mang mẹ tôi đi.”

Mẹ Từ mạnh đẩy anh ra: “Đứa con bất hiếu này! Cư nhiên rống mẹ mình, lại ăn nói nhỏ nhẹ với người phụ nữ bên ngoài! Con vẫn là cánh sát đó, con đã có Tiểu Diệp, con cùng một chỗ với cô ta___” Mẹ Từ chỉ vào Uyển Tình, thấy cô mang thai, trong đầu rối rắm, “Bụng cư nhiên đều lớn như vậy!”

Ôn uy, cháu trai, bà không phải không cần? Nhưng Tiểu Diệp là con dâu…..  

“Mẹ đánh chết con đứa lăng nhăng này!” Mẹ Từ chộp đánh Từ Trọng.

Uyển Tình không nhìn được. Từ Trọng là một người tốt, một mình thừa nhận một chuyện lớn như vậy, rất khổ, mẹ anh còn khiến anh ngột ngạt như vậy___rốt cuộc có phải mẹ ruột hay mẹ kế?

Uyển Tình không dám đi kéo, chỉ có thể đứng một bên kêu: “Các người không cần như vậy.”

Hoàn hảo, cảnh sát ở đối diện chạy tới, nài ép lôi kéo hai mẹ con Từ gia ra. Uyển Tình do dự một lát, thấy mọi người xung quanh đang chỉ trỏ, mắt lạnh đảo qua. Mọi người ngẩn người, tản ra.

Cô nghĩ một chút, rốt cuộc cũng liên lụy bản thân, có cần đi qua xem một chút hay không? Nghĩ tới hôm qua Từ Trọng phun mật vàng, cô rất đồng cảm, không thể khoanh tay đứng nhìn, mang thai cũng phải đi qua.

Đi vào đồn cảnh sát, nghe thấy tiếng mẹ Từ mắng, Từ Trọng quát: “Con đã chia tay với Tiểu Diệp! Đã sớm tách ra! Con không có lỗi gì với cô ta!”

“Con còn dám nói xạo! Mẹ đã gọi điện thoại cho nó?”

“Mẹ tin cô ta, không tin con? Con là con trai của mẹ!”

Uyển Tình đứng trong đám người một lát, mọi người phát hiện ra cô, liền tránh đường. Cô chau mày, thật sự coi cô là tiểu tam?

Cô đi vào, thấy Từ Trọng ngồi trên ghế như một khối băng, mẹ Từ ngồi bên cạnh, nổi giận đùng đùng ấn thắt lưng, phòng chừng rất tức giận.

“Vậy con nói, sao lại thế này? Vì sao lại tách ra? Tiểu Diệp có điểm nào không tốt, vì sao con với nó lại tách ra!”

Từ Trọng trầm mặc một lát, giận dữ hét: “Con chê cô ta xấu! Trên thế giới này cô ta là xấu nhất!” Tâm xấu! Ghê tởm chết!

Mẹ Từ thở dốc kinh ngạc, đứng lên rống lớn: “Nuôi không con! Sở trưởng, sở trưởng, ông mau khai trừ nó! Làm mất mặt quốc gia, đừng để nó ở đây……..”

Sở trưởng ở một bên thở dài, thấy Uyển Tình đến đây, thở càng mạnh. Ông cũng không náo loạn, cũng không hiểu chuyện này là thế nào! Bất quá Từ Trọng luôn luôn ở dưới mí mắt của ông, không có phát hiện thấy dấu vết gì; hơn nữa anh rất thật thà, sao lại làm loại chuyện này?

Từ Trọng khổ sở nói: “Mẹ không cần như vậy, mẹ muốn biết con nói cho mẹ, là Tiểu Diệp không quan tâm con, cô ta ghét bỏ con, mẹ liền vui mừng.”

Mẹ Từ sửng sốt.

Uyển Tình thấy Từ Trọng như vậy, không hiểu khổ sở.

“Người ta có con trai của thị trưởng theo đuổi, con cái gì cũng không có, mang cô ấy về nhà làm cho cô ấy say xe, dựa vào cái gì cưới cô ấy? Cô ấy chê con không có tiền, chê con ngốc, chê con không biết thay đổi, chê con đần, chê con đời này không nuôi sống được cô ấy, không cho cô ấy được nhẫn kim cương.”

“Từ Trọng, tốt lắm tốt lắm.” Sở Trưởng vừa nghe, cũng đau lòng lên, không đành lòng nghe anh nói thêm, vội vàng khuyên nhủ, “Đừng tìm mẹ cậu phát giận.”

Từ Trọng cúi đầu, gục xuống bàn khóc lên.

Các đồng nghiệp không muốn lưu lại cười nhạo anh, nhanh chóng rời đi.

Mẹ Từ cũng an tĩnh lại, sửng sốt nửa ngày, đi qua đi lại đứng trước mặt anh nói: “Không có việc gì! Không có việc gì! Cô ta xem thường chúng ta, chúng ta còn chướng mắt cô ta đâu! Về sau tìm rất tốt, rất tốt…..” Đột nhiên thấy Uyển Tình, bà một phen kéo Uyển Tình qua, “Ai nha, con thương tâm cái gì! Này…….Cô gái này gọi là gì? Còn xinh đẹp hơn của Tiểu Diệp, vừa thấy liền biết là cô gái lương thiện.”

Uyển Tình: vừa rồi tôi còn là hồng nhan họa thủy, quyến rũ ông chủ Văn quyến rũ con trai bác, cái gì lương thiện!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lam tuan anh, Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, chansy12, winter snow
     
Có bài mới 07.11.2016, 11:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 471: giúp đỡ cho nhau



HPBD Lục Tiểu Thanh, tuy hơi trễ nhưng chúc nàng snvv


Mẹ Từ đưa tay sờ bụng Uyển Tình, Uyển Tình nghĩ muốn tránh ra, lại không thể, mẹ Từ kéo cô nói với Từ Trọng: “Con cũng đã lớn thế này, sao con không nói sớm? Có cái gì khó mà nói, lại vẫn hại mẹ trách lầm con, cũng oan ức con gái người ta, còn oan ức cháu trai của mẹ... Cô gái, bao nhiêu lâu rồi? Cháu trai được bao lâu rồi?”

Uyển Tình vẫn không nói ra lời, mẹ Từ lại xoay người đánh Từ Trọng: “Con cái đồ hồ đồ! Này là phải sinh thôi, còn gạt mẹ! Con chuẩn bị giấu diếm tới khi nào?”

Từ Trọng ngẩng đầu: “Không phải...”

“Đi đi, khẩn trương đưa người ta trở về.” Mẹ Từ quay đầu nói với Uyển Tình: “Thực xin lỗi, mới vừa rồi chỉ là hiểu lầm.” Nói xong lần mò cánh tay của cô: “Véo yêu thôi? Mẹ không phải cố ý, còn không phải sợ thằng nhóc này học thói xấu sao? Con trở về đi...” Nói xong, xoa cánh tay của cô.

Uyển Tình chống đỡ không được, quay đầu nhìn Từ Trọng.

Từ Trọng đứng lên, kéo mẹ anh ra, nói với uyển Tình: “Tôi đưa cô về.”

“Mẹ cũng đưa về.” Mẹ Từ vội la lên: “Mẹ cầm theo gà vịt của nhà mình đến, gà đất, vịt già, đối với sức khỏe rất tốt, lập tức làm cho con ăn! Đúng rồi, con dâu mẹ là tên là gì?”

Từ Trọng và Uyển Tình đều ngậm miệng, cũng không nói gì, cũng không nói là con dâu hay cái gì? Hai người trầm mặc không nói, xoay người đi ra ngoài.

Mẹ Từ nhớ đến cháu trai thì hưng phấn, cầm gà vịt đuổi theo.

Từ Trọng không ngăn được bà, đưa Uyển Tình đến đối diện dưới nhà, liền xoay người kéo bà đi. Bà không nỡ xa cháu trai, không muốn đi.

Uyển Tình thấy chung quanh có người nhìn, nói: “Vậy hai người đi lên đi, thuận tiện nói rõ ràng với dì.

Từ Trọng sửng sốt, đồng ý rồi.

Sau khi lên lầu, Uyển Tình đi rót nước cho bọn họ, mẹ Từ lập tức để cô ngồi xuống, không đồng ý để cho cô chịu mệt. cô bắt đắc dĩ ngồi xuống nói: “Dì, dì hiểu lầm rồi, cháu và Từ Trọng không phải là...”

“Hai người ngồi đi, con đứng lên!” Từ Trọng lập tức đứng lên.

Mẹ Từ rạo rực ngồi xuống: “Lúc này mới đúng, chính là đau lòng cho vợ, mẹ thấy bụng con dâu lớn như vậy, sắp sinh rồi?”

Uyển Tình không nghe bà nói, quay đầu nhìn Từ Trọng, trong mắt đầy nghi ngờ.

Từ TRọng rót nước tới, mẹ Từ nắm tay Uyển Tình ân cần hỏi han, Từ Trọng nói: “Mẹ, không phải mẹ định hầm gà cho Uyển Tình sao, Nhanh đi ninh đi, đến giữa trưa là ăn được.”

Mẹ Từ vừa nghe, cao hứng đến điên rồi: “Đúng đúng đúng! Hóa ra tên là Uyển Tình, tên rất hay! Cháu mau ngồi xuống, có việc gì cứ nói với Từ TRọng, dì đi nấu cơm cho cháu.”

Uyển Tình nghi ngờ nhìn Từ Trọng: “Anh làm gì thế?”

Từ Trọng thỉnh cầu nhìn cô: “Chúng ta đến phòng cô nói chuyện được không?”

Uyển Tình nghĩ ngợi một chút, chẳng nhẽ anh muốn lừa gạt mẹ mình? Để mẹ anh vui vẻ? Cô gật gật đầu, dẫn anh đi vào trong phòng mình.

Từ Trọng lập tức nói: “Cô Đinh, chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau không?”

“ý của anh là?”

“Tôi nghĩ... cô có thể giúp tôi lừa mẹ tôi được không? Tôi thật sự không muốn để cho bà khổ sở, mà bản thân tôi cũng thật sự không biết đến năm nào mới có thể tìm được bạn gái... cô sẽ nói dối đứa bé này là con của tôi, chúng ta kết hôn giả đi, cũng xem như làm được một việc tâm nguyện của ba mẹ tôi. Sau khi kết hôn, con của cô có thể có hộ khẩu, chúng ta cũng coi như giúp đỡ cho nhau rồi.”

Uyển Tình có chút do dự, cô không nghĩ tới gả cho ai khác ngoài Mục Thiên Dương, nhưng là có hộ khẩu rất quan trọng. mong đợi “Sau này hãy nói”, “Sinh xong rồi nói” luôn không đáng tin, nhỡ đâu nói xong, con không được thì làm sao bây giờ? Mà cô cũng là một người lưu động, đến lúc đó lại có một đống phiền phức, chỉ sợ có tiền cũng chưa chắc giải quyết được.

“Nhưng... tôi vốn tính, sinh xong con liền rời đi.” Tuy nhiên có chút động lòng với hộ khẩu, nhưng cô vẫn do dự. Cô không hề muốn trói buộc ở cùng một chỗ với người khác, theo bản năng lại vẫn cảm thấy về sau gặp lại Mục Thiên Dương. Nhưng nghĩ lại, anh đã kết hôn, hà tất phải vì anh mà thủ thân như ngọc?

“Sau khi sinh con xong vẫn còn cần tĩnh dưỡng mà? Đến lúc đó cũng có thể ly hôn, sau khi chúng ta ly hôn, cô có thể rời đi.” Từ Trọng nói xong, sửng sốt một phen: “Có phải cô lo lắng cho họ của đứa trẻ không?”

Nói đến đây, anh cũng bắt đầu khó xử, ba mẹ anh chắc chắn không để cho đứa bé theo họ Uyển Tình.

Uyển Tình sửng sốt, nói: “Cũng không sao cả.”

Từ Trọng gật đầu: “Cũng đúng, có thể đổi tên...” nói tới đây, đột nhiên anh ảo não cúi đầu, có chút xấu hổ: “Thật có lỗi, tôi quá gấp nên mới nghĩ thế, nếu cô không đồng ý, coi như tôi chưa từng nói, tôi đi giải thích với mẹ tôi! Thật có lỗi, tôi đường đột rồi!”

“Tôi chưa nói không đồng ý!” Uyển Tình vội vàng nói.

Từ Trọng dừng lại, nhìn cô.

Uyển Tình ngồi trên giường, tay sờ sờ bụng: “Nếu thật sự làm như thế, anh đã giúp tôi đại ân, tôi lại không giúp anh được cài gì.”

“Đối với cô mà nói thì không là gì, với tôi mà nói, quả thực là cứu mạng.” Từ Trọng khổ sở nói.

Anh chỉ muốn nhanh qua đi thì tốt rồi, miễn cho ba mẹ thúc giục, mỗi lần về nhà bị người ta nói. Về sau ly hôn, mọi người lại muốn nói, liền để cho bọn họ nói đi, tốt xấu là như thế, con cũng có qua, mặc dù mọi người cũng không biết là không phải con của anh.

“Nhưng có chuyện tôi cực kỳ lo lắng.” Uyển Tình nói: “Nơi này có hai đứa bé, chờ lúc chúng ta ly hôn, có thể để cả hai cho tôi sao?”

“Có thể.” Từ TRọng nói: “Chúng ta cùng lắm một năm là ly hôn, đến lúc đó đứa bé vẫn còn nhỏ như vậy, tự nhiên sẽ để cô chăm sóc.”

Uyển Tình gật đầu: “Lại còn có một việc, về họ của chúng. Nơi này có hai đứa bé, anh có thể thương lượng với ba mẹ anh, một đứa theo họ anh, một đứa theo họ tôi?”

“Theo họ anh?” Từ Trọng nói lớn hơn.

Uyển Tình cười: “Không theo họ anh, ba mẹ anh không phải sẽ ầm ĩ sao? Đến lúc đó chỉ sợ sẽ bị lộ. Dù sao cũng có thể đổi tên, hiện tại họ nào cũng không sao hết.”

Từ Trọng kích động gật đầu: “Vậy thì quyết định như thế, tôi khẳng định bọn họ sẽ đồng ý!”

“Anh nói nhỏ tiếng chút!” Uyển Tình nói.

Từ Trọng liếc mắt nhìn bên ngoài nói, xấu hổ cười: “Yên tâm đi, lỗ tai tôi rất tốt, có người tới sẽ biết liền.”

Uyển Tình nhìn anh, đột nhiên cảm thấy chính mình rất xấu xa. Cùng anh giả kết hôn, chẳng những để cho con có hộ khẩu, lại còn để con mang họ mẹ, mà lại có gì trợ giúp với anh chứ? Chỉ có thể giúp trước mắt thôi, về sau ly hôn khi đó, con vẫn còn nhỏ như thế, chỉ sợ sẽ khiến anh mang tiếng không tốt.

Uyển Tình nghĩ đến đây, còn muốn hỏi anh, anh đã ra ngoài tìm mẹ Từ rồi.

Mẹ Từ nghe nói là thai đôi, cao hứng đến không chịu được, lập tức gọi điện thoại về nhà. Uyển Tình bị buộc phải nói mấy câu với cha Từ, cha Từ nói chuyện có khẩu âm, cô nghe không hiểu lắm, chỉ có thể đáp lời. Như vậy lại khiến cha mẹ Từ cảm thấy cô nhu thuận, vừa lòng với cô.

Ngày hôm sau, ba Từ và thân thích của Từ Trọng lên đây, một đống lớn người, Uyển Tình căn bản không chịu hết được. Mọi người cảm thấy sự việc đột ngột, mẹ Từ lén nói cho bọn họ, bọn họ thổn thức một phen, trước mặt Uyển Tình và Từ Trọng thì không hỏi gì, nhưng lại nói với cha mẹ Từ: “Tôi cảm thấy Uyển Tình tốt hơn người Tiểu Diệp kia, Tiểu Diệp đều đã như thế, cái này có thể hay không...”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, chansy12, suongbapden, viss
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.