Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 05.11.2016, 23:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 83: Luận tầm quan trọng nữ nhân yếu ớt

Edit: + Beta: Sakura

Tuy Chân Diệu hoang mang, nhưng cũng không có khả năng tìm La Thiên Trình hỏi thăm rõ ràng, an tâm ở chỗ Chân Thái phi dưỡng thân thể.

Dưỡng thân thể, mấu chốt nhất đúng là cái ăn.

Chân Thái phi cẩn thận chu đáo, biết rõ Chân Diệu rất yếu, ăn không được mỡ lợn ăn mặn nhiều, bữa bữa đều là cháo phẩm đặc biệt.

Chân Diệu uống một ngụm cháo, trong lòng thở dài.

Cháo loãng cháo thịt, rất bổ dưỡng thân thể, chỉ là khẩu vị thật sự qúa bình thường ah.

Đây đối với đồ tham ăn mà nói, thật sự có chút thống khổ.

“Diệu nha đầu, lại có tâm sự gì?” Chân thái phi thấy Chân Diệu ấp a ấp úng, rốt cục nhịn không được hỏi.

Nghĩ thầm đã trải qua nhiều chuyện như vậy, trong lòng nha đầu kia nghĩ khá hơn rồi cũng là bình thường đấy.

Chân Diệu nghe Chân Thái phi hỏi như vậy, nói thật ra: “Thái phi, cháu cảm thấy cháo này, nếu thay đổi một chút nói không chừng hương vị sẽ ngon hơn đấy…”

Chân Thái phi ….

Lại nuôi hai ngày, đến buổi sáng, có cung nữ bưng lên một cốc sữa dê.

Ngửi thấy mùi tanh, lông mày Chân Diệu đều nhăn ở cùng một chỗ.

Trải qua mấy ngày ở chung, Chân Thái phi đã bớt thành kiến với Chân Diệu rất nhiều, nói chuyện cũng hơi thân cận một chút: “Diệu nha đầu, cháu cũng đừng nhíu mày, cái sữa dê này là bổ người nhất đấy. Hai ngày trước sợ dạ dày cháu quá mức suy yếu tiêu hóa không được, hiện tại cháu đã khỏe hơn, kể từ hôm nay, sớm uống một cốc sữa dê để bổ người.”

“Rất gây!” Chân Diệu mấp máy môi.

Chân Thái phi vẫn ôn nhã, nhưng giọng điệu lại như mệnh lệnh: “Diệu nha đầu, sữa dê nhuận tim phổi, bổ phổi thận khí, đối với khôi phục thể năng có lợi thật lớn, bây giờ cháu ăn là thích hợp nhất. Trong nội cung, mất thời gian mới tìm được sữa dê. Cháu cũng đừng trẻ con nữa, coi như là uống thuốc là được rồi, thuốc đắng dã tật.”

Chân Diệu cười cười: “Thái phi, không phải cháu không uống, là cảm thấy nó quá gây.”

“Sữa dê mà không gây sao?” Chân Thái phi có chút đau đầu rồi, giáo huấn.”Một đứa con gái, nên yếu ớt ở chỗ muốn yếu ớt, chỗ nào không nên yếu ớt cũng không được yếu ớt.”

Chân Diệu nghe như lọt vào trong sương mù ấy.

Chân Thái phi tiếp tục nói: “Lúc nào nên yếu ớt? Ví dụ như thời gian làm cô gái. Cha mẹ huynh trưởng dạy dỗ cháu, thậm chí đánh chửi cháu, cháu không nên cứng đầu, vậy là không đúng, đúng lúc này nên yếu ớt, làm nũng rồi chuyện gì cũng qua. Nhà ai dưỡng nữ nhi dưỡng muội tử đều muốn dưỡng một cái cô gái được chiều chuộng, không phải dưỡng một cái đầu đá.”

Nói đến đây Chân Thái phi xoa xoa thái dương, nói tiếp: “Lại ví dụ như lấy chồng rồi, nam nhân ah, trời sinh không hiểu tâm con gái. Có chuyện hắn làm cho cháu không thoải mái, không có nghĩa là hắn cố ý khiến cháu không thoải mái, hoặc hắn không biết cháu không có thoải mái hay không. Đúng lúc này, cháu phải yếu ớt, cảm thấy không thoải mái chỗ nào phải biểu đạt ra. Người nam nhân sẽ để tâm đấy, thời gian lâu rồi những điều khiến cho cháu không thoải mái dĩ nhiên là chậm rãi sửa lại. Nếu cháu không nói, đương nhiên hắn cảm thấy không có gì, đợi thời gian tân hôn qua đi, về sau chỉ khiến cháu càng ngày càng không thoải mái. Đến cuối cùng bạo phát, cháu cảm thấy ủy khuất, hắn cảm thấy cháu cố tình gây sự. Có thể khiến cho vợ chồng bất hoà.”

Chân Diệu nghe đến nỗi con mắt sáng trong lên, bà cô này quả thực là thần nhân ah.

“Thế lúc nào không thể yếu ớt?” Chân Diệu bỗng nhiên khát khao học hỏi .

“Không nên yếu ớt, một nữ tử có dung mạo, quần áo, cử chỉ rồi. Nên học quy củ lễ nghi, lại khổ lại mệt mỏi, không nên trộm lười. Bây giờ cháu lười biếng về sau sẽ phải chịu tội đấy. Nhưng dung mạo, tuy là cha mẹ cho thế nhưng phải dưỡng như thế nào. Tóc, con mắt, hàm răng, da thịt, mỗi nơi phải chăm sóc khác nhau, đúng lúc này lại lười biếng. Đợi hai mươi năm sau cháu lại nhìn xem, không già hơn những người cùng tuổi mới là lạ đấy.”

Khóe miệng Chân Diệu run rẩy.

Thầm nghĩ bà cô ạ, chủ yếu ngài trẻ hơn người cùng tuổi đến mười tuổi tám tuổi a.

Chuyện dễ gây hận thù như vậy, bình thường nữ tử thật đúng là làm không đến.

Hình như Chân thái phi hiểu Chân Diệu đang suy nghĩ gì, liếc nàng một cái rồi nói: “Cháu nghĩ bà cô như vậy, chính là trời sinh sao? Vậy cháu nghĩ tổ phụ cháu như thế nào?”

Chân Diệu im lặng

Lão bá gia thật sự là nằm cũng trúng đạn ah.

“Sữa dê  trời sinh đã có hương vị như thế rồi .Ta đã uống vài chục năm rồi, cho tới bây giờ vẫn không chịu được mùi vị kia, nhưng vẫn phải uống.”

Chân Diệu trừng lớn mắt.

Hóa ra nói vòng vo như vậy cuối cùng lại quấn trở về, muốn khích lệ nàng ngoan ngoãn uống sữa dê đấy.

Có lẽ bất luận nữ tử nào nghe xong Chân Thái phi nói những lời này, đều không thể nào kháng cự đấy, chỉ sợ tương lai thân thể dưỡng không tốt phải chịu khổ.

Chân thái phi, quả nhiên không phải là nữ tử đơn giản.

“Như thế nào, còn nghĩ mãi mà không rõ?” Chân Thái phi thu liễm vui vẻ.

Cũng chẳng biết tại sao, có lẽ là bởi vì hai người hơi giống nhau lại khiến cho bà nhớ tới con gái lấy chồng ở xa, đối với Chân Diệu, tuy nói cảm tình không thâm hậu, lại không nhịn được có ý dạy bảo.

Tựa như đã từng dạy bảo công chúa Doan Nguyệt như vậy.

Nhưng nếu đối phương còn không hiểu những cái này quan trọng với nữ tử, như vậy về sau bà cũng sẽ không nhắc lại.

Nên nhẫn lại không thể nhẫn, cuối cùng khó có thể trẻ lâu.

Người khác cho rằng bà gặp may mắn, chỉ có trong lòng mình  mới hiểu, Trời vẫn ưu ái người cố gắng, không có gì là không công mà lấy được.

“Thái phi, không phải cháu không muốn uống, chỉ là cảm thấy quá gây rồi.” Thấy Chân Thái phi nghiêm túc, Chân Diệu vội nói.

“Cái này có khác nhau sao?” Chân Thái phi thản nhiên nói.

Tức giận!

Chân Diệu đột nhiên cảm giác được không có chỗ nào không hoàn mỹ, bà tựu như bầu trời trăng sáng, giờ Chân Thái phi bắt đầu chân thật hơn…, chẳng những trong lòng không sợ hãi, ngược lại cảm thấy ổn định rất nhiều, cười híp mắt nói: “Thái phi, đương nhiên là có khác nhau ah, cháu biết cách trừ khử mùi gây của sữa dê này.”

“Cái gì, cháu có thể đi trừ mùi gây?” Lần này Chân Thái phi thực sự ngây ngẩn cả người.

“Đúng vậy ạ.” Thấy Chân Thái phi mặt lộ vẻ nghi vấn, mà ngay cả trong mắt cung nữ dâng sữa dê hiện lên nhàn nhạt hoài nghi cùng với khinh thường, Chân Diệu chậm rãi nói, “Căn cứ trọng lượng của sữa dê, thêm hạnh nhân vàtrà Hoa Lài vào với tỉ lệ nhất định thì được rồi. Chỉ là hạnh nhân và trà Hoa Lài phải đúng tỷ lệ, nếu thiếu thì mùi gây của dê vẫn còn, nhiều hơn thì mất đi mùi thơm của sữa.”

“Tứ nha đầu, cháu ghi cách điều chế, khiến cho các nàng đi nấu đến thử xem.” Chân Thái phi lúc này phân phó nói.

Mùi gây chết tiệt, vài chục năm, bà thật sự đã chịu đủ rồi!

Cung nữ không biết trong lòng chân thái phi ưu nhã đoan trang trước sau như một đang oán niệm, dựa vào cách làm của Chân Diệu, một lần nữa nấu sữa dê, quả nhiên cách này đã không thấy mùi gây khiến người ta buồn nôn rồi.

Đợi bưng lên, Chân Thái phi đặt ở chóp mũi ngửi hồi lâu, mới dùng thìa bạc múc nếm một ngụm.

Quả nhiên như lời Chân Diệu nói, sữa dê mới nấu đã không có mùi gây, lưu lại mùi sữa thơm đặc biệt.

Chỉ cần hạnh nhân và trà Hoa Lài…

Chân Thái phi nghĩ đến sao cách làm đơn giản này lại có thể đi trừ vị tanh nồng, chính mình uống sữa dễ khó nuốt này vài chục năm, rùng cả mình.

Thật lâu mới hỏi: “Diệu nha đầu, những cái này cháu học từ đâu thế?”a



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 05.11.2016, 23:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 84: Thái Tử Phi

“Ách, cháu thích xem rất nhiều sách về nấu ăn, xem xong rồi còn có thể thử một lần.” Chân Diệu cười híp mắt nói.

Chân thái phi không khỏi nhíu lông mày: “Sao một đứa con gái lại chú tâm vào đồ ăn thế ?”

Chân Diệu cười không có lên tiếng.

Không nên phản bác lại trưởng bối, nàng chỉ cần biết mình muốn gì là được rồi.

Ví dụ như Thái phi vô cùng truy cầu dung mạo còn Chân Diệu thì không.

Nàng ưa thích đơn giản tự nhiên.

Có một câu Chân Diệu thừa nhận : bà nội không có nếp nhăn rất đáng sợ đó.

Nàng chỉ cần thoải mái qua từng giai đoạn là tốt rồi.

Chân Thái phi vẫn còn muốn nói : " Cái ăn cũng cần phải chú ý dù cho đồ ăn có ngon đến mấy mà tổn thương đến làn da hoặc chứa độc tố thì không cần. Chỉ vì tham ăn mà tương lai để lại di chứng. "

Chân Diệu nuốt nước mắt lắng nghe.

Thầm nghĩ bà cô à, chiếu theo phương pháp của ngài  thì để cho cháu sống thành lão Yêu tinh ngàn năm, cháu cũng không muốn đâu!

Chân Thái phi ở trong nội cung tịch mịch, mặc dù khoác lên vẻ ngoài mỹ nhân, quả thực đã đến tuổi ngậm kẹo đùa cháu, gặp được hậu bối có huyết thống lại sớm chiều ở chung, lời nói tựu nhiều hơn, thỉnh thoảng giảng chút ít đạo lý cho Chân Diệu nghe.

Chân Diệu tạm thời nghe, thái độ vô cùng tốt đấy.

Chân Thái phi tại thâm cung sống cả đời, có lời nói xác thực rất có đạo lý đấy, nhưng có mấy cách nhìn, Chân Diệu cũng không ủng hộ.

Nhưng nàng tôn trọng Chân Thái phi đấy.

Thời gian dưỡng bệnh trôi qua rất nhanh, trên mặt Chân Diệu đã hồng nhuận phơn phớt, đã đến cuối tháng bảy, mấy ngày nữa là Chân Nghiên lấy chồng.

Trong lòng Chân Diệu giống như mèo cào, lần nữa đi tới chỗ Chân Thái phi, đưa ra lời chào từ giã: “Thái phi, những ngày này nhờ có ngài chăm sóc, cháu đã gần khỏe lại rồi. Luôn ở lại trong cung cũng không hợp thích lắm, Diệu Nhi muốn hôm nay đi tạ ơn Hoàng Thượng và Hoàng hậu nương nương, rồi hồi trở lại Bá phủ.”

“Đợi sau này hãy đi.” Chân Thái phi nhàn nhạt nói.

Chân Diệu hơi buồn bực nhưng cũng không có nghĩ sâu, ngoan ngoãn nhẹ gật đầu.

Chân Thái phi cũng không có quá nhiều lưu luyến với việc Chân Diệu sắp ly khai, nữ nhân trong thâm cung, nếu không thói quen tịch mịch thì chỉ sợ cỏ mộ phần của bà đã mọc cao rồi.

Tiếp nhận sữa dê mà cung nữ đưa qua nhấp một ngụm, thoải mái dễ chịu híp mắt mắt lại.

Mùi vị kia, thật sự ngon hơn trước nhiều lắm.

Nếu như nói trước kia bà coi sữa dê thành thuốc bồi bổ cơ thể, kiên trì uống hết, hiện tại thì hoàn toàn là một đồ uống ngon.

Đợi Chân Diệu uống hết sữa dê, Chân Thái phi cũng buông chén trong tay xuống, một lần nữa dùng nước bạc hà súc miệng, cầm khăn lụa lau khóe môi: “Diệu nha đầu, cháu ở chỗ này đã mấy ngày, cũng là duyên phận giữa hai ta. Bà cô nhìn ra được, có mấy lời cháu cũng không có nhớ ở trong lòng. Cái này cũng không sao, mọi người có phương pháp sống khác nhau.”

Chân Diệu hơi thẹn thùng.

Chân Thái phi nhân vật như vậy, làm sao mà không nhìn ra tâm tư của nàng.

Nhưng bảo nàng vì nịnh nọt mà tận lực làm ra vẻ cảm thấy hứng thú, thì nàng không làm được.

Thấy đôi mắt trong trẻo của Chân Diệu dẫn theo điểm ngượng ngùng. Chân Thái phi thở dài: “Cháu nha đầu kia ah, có một đôi mắt đẹp. Như vậy đi, ta dạy cho cháu một cái biện pháp rèn luyện con mắt. Nuôi một bể cá, lúc sáng sớm và lúc mặt trời lặn nhìn hết một khắc đồng hồ, chuyên chú nhìn chằm chằm vào con cá đang bơi. Ngày thường đọc sách tập viết nếu mệt mỏi, cũng có thể như thế. Như vậy luyện hơn mấy năm thì cháu sẽ biết rõ hiệu quả. Đến khi già rồi cũng không trở thành biến thành hạt châu mục nát đâu.”

“Thái phi, biện pháp này, Đại tỷ của cháu cũng sử dụng đấy ạ.” Chân Diệu nhớ tới bể cá sau vách ngăn lụa ở Ninh Thọ đường.

Chân Thái phi liền giật mình, sau đó cười cười: “Cháu nói Ninh nha đầu à, khi còn bé  thường đến trong nội cung chơi đấy.”

Lời này có ý tứ là nói, Đại cô nương Chân Ninh dùng bể cá rèn luyện con mắt là do Chân Thái phi giáo.

Chân Diệu thầm nghĩ, khó trách Đại cô nương Chân Ninh trở thành danh viện trong kinh, có một vị cô tổ nãi nãi thuận miệng đề điểm vài câu như vậy, tại niên đại nam tử là trời, thì rất có tác dụng với nữ tử.

“Cháu đã biết phương pháp rồi. Ta sẽ nói cho ngươi biết một cái phương pháp dưỡng da.” Chân Thái phi nói xong đi đến đề án gần cửa sổ, đề bút viết xuống mấy hàng chữ nhỏ đưa cho Chân Diệu.

Chân Diệu chỉ  nhìn thoáng qua, liền sợ ngây người.

Không nói đến mấy cái chủng loại dược liệu hoa cỏ linh tinh, chỉ riêng biện pháp tắm rửa đã phiền toái  rồi khiến nàng đau đầu.

Rõ ràng còn muốn cách bảy ngày dùng nước lạnh, nước ấm, nước ấm phối hợp với dược liệu hoa cỏ khác nhau tắm rửa một lần.

Mùa nào dùng nào dùng nước nào cũng có chú ý.

Thấy Chân Diệu lộ ra biểu lộ không phải kinh hỉ mà là ngốc trệ, thì Chân Thái phi cũng không giận, thản nhiên nói: “Dù sao cô tổ nãi nãi dạy cho cháu rồi, dùng hay không dùng, đều tùy cháu.”

Không muốn thiếu nhân tình, đối với sống lâu thâm cung như bà mà nói đã trở thành bản năng.

Cái phương pháp này là đáp tạ cách thử mùi sữa dê của Chân Diệu.

Chân Diệu lại không nghĩ tới điều này, đối với mấy công thức nấu ăn này, nàng không coi trọng như người bản địa, dù sao bất đồng văn hóa hình thành nên quan niệm.

Nàng chỉ cho là vị bà cô này đối  xử khá tốt với hậu bối huyết thống, không có giống như thoạt nhìn xa không thể chạm.

“Diệu nha đầu, sau khi cháu nhớ hết rồi thì đốt đi.”

“Ách.” Chân Diệu gật gật đầu.

Chân Thái phi đứng lên: “Cơ thể cháu đã gần khỏe rồi, không cần ngốc trong phòng, đi ra ngoài hít thở không khí hoặc tùy tiện làm mấy thứ gì đó cũng được. Chỉ nhớ kỹ đừng tùy tiện đi đến địa phương khác.

“Thật sự có thể chứ ạ?” Chân Diệu có chút ngoài ý muốn.

Nàng còn tưởng rằng trong cung, ở đâu đều là cấm địa, không thể đi đây này.

Từ khi có thể xuống đất, ngày ngày buồn bực trong phòng, nghẹn mà chết rồi.

“Đương nhiên là được.”

Được Chân Thái phi hứa, Chân Diệu cả gan đi ra ngoài hít thở không khí.

Nhưng nàng cũng biết lúc này đã đắc tội với Tưởng Quý Phi và công chúa Phương Nhu, cũng chỉ tại phụ cận cung điện chỗ ở Chân Thái phi đi dạo đi dạo, miễn cho trêu chọc phiền toái.

Không nghĩ tới vẫn gặp phải một vị quý nhân.

“Dân nữ bái kiến Thái Tử Phi.”

“Ngươi chính là cháu gái Chân Thái phi à?” Nói chuyện là nữ tử có dáng người cao gầy, khuôn mặt coi như tinh xảo, nhìn xem đoan trang hào phóng, chỉ là cái loại cảm giác cư cao lâm hạ, Chân Diệu vẫn có thể ẩn ẩn cảm giác được đấy.

“Đúng vậy.”

Giọng điệu của Thái Tử Phi hòa nhã đi nhiều: “Nhìn trông cũng duyên dáng. Chân Tứ cô nương trước tiên ở chỗ này, chờ ta đi bái kiến Thái phi về, theo giúp ta trò chuyện.”

“Vâng.” Chân Diệu kiên trì nói.

Tròng lòng lặng lẽ thề, về sau không bao giờ … đi ra nữa.

Đường đường Thái Tử Phi, không phải tết không phải lễ, êm đẹp đến bái kiến Chân Thái phi làm gì vậy ah!

Đã qua một khắc, Thái Tử Phi đã đi ra, hiển nhiên không có cùng Chân Thái phi nói quá nhiều lời nói.

Cảm giác nàng đi tới, Chân Diệu ẩn ẩn cảm thấy tâm trạng Thái Tử Phi cũng không tốt lắm.

Nghĩ đến chính mình muốn nói chuyện với người hoàn toàn lạ lẫm, cùng Thái Tử Phi tâm tình còn không tốt lắm. Chân Diệu cảm giác tâm trạng mình cũng không tốt lắm.

“Hôm nay thời tiết cũng tốt, Chân Tứ cô nương theo giúp ta đi một chút nhé. Hoa sen trong ngự hoa viên vừa mới nở vừa.”

Thời tiết cuối tháng bảy mát mẻ, rất thoải mái.

Chân Diệu không rõ Thái Tử Phi có dụng ý gì, cứ im lặng đi theo nàng.

Nàng không am hiểu gia đấu. Cung đấu vậy thì càng vô năng rồi, dù sao Chân Diệu quyết định chủ ý, không nói chuyện vớ vẩn, không làm chuyện dư thừa, có lẽ Thái Tử Phi cũng không thể Bá Vương ngạnh thượng cung .

Hoàn toàn không biết suy nghĩ của Chân Diệu,  Thái Tử Phi nghiêng đầu trò chuyện với nàng: “Chân Tứ cô nương coi như là có phúc khí đấy, trong nội cung có nhiều thiếu nữ tử muốn thân cận với Thái phi đều không được, Chân Tứ cô nương lại có thể sớm chiều tương đối.”

“Thái phi vô cùng tốt.” Chân Diệu cẩn thận mà nói.

Thái Tử Phi nhìn xem Chân Diệu, giống như lơ đãng hỏi: “Như vậy Thái phi có nói qua mấy thứ gì đó với Chân Tứ cô nương không?”

“Ách, Thái phi là trưởng bối, cùng dân nữ tán phiếm. Chủ yếu là quan tâm thân thể của dân nữ.”

Sự vui vẻ dưới đáy mắt Thái Tử Phi giảm đi.

Chân Thái phi là nhân vật thành tinh, có quan hệ khá tốt với Thái hậu, Hoàng Thượng cũng  kính trọng bà, những năm này bao nhiêu hậu cung nữ tử muốn từ chỗ bà tìm điểm chỗ tốt nhưng cũng không thể nào hạ thủ.

Nàng thân là Thái Tử Phi, hai năm qua chỉ cần tiến cung. Ngoại trừ Thái hậu, Hoàng hậu, Chân thái phi đây tất nhiên  phải đến, nhưng hiện nay cũng không thân cận lắm.

Càng không nói đến đạt được những đơn thuốc thiên kì bách quái dưỡng nhan của bà, nhưng lại khiến cho nữ tử điên cuồng.

Thái Tử Phi nghĩ vậy thở dài trong lòng.

Thiên tử phong lưu, Thái tử cũng là không thua kém.

Đại khái theo nàng sinh hạ nhi tử thì cảm thấy hoàn thành nhiệm vụ, liền không mấy nguyện ý sờ vào thân thể của nàng, có một lần vuốt da thịt của nàng lại nhíu lông mày, bị nàng lặng lẽ nhìn thấy.

Hoàng Thượng vẫn đang trong thời gian tráng niên. Thái tử lại tuổi trẻ, một đứa con trai, thật sự không có bảo đảm.

Chân Thái phi có đơn thuốc dưỡng da thịt bóng loáng như lụa…

“Chân Tứ cô nương suy nghĩ thật kỹ, Thái phi có đề cập qua kinh nghiệm bảo dưỡng da thịt hay không? Đều nói Chân Tứ cô nương và Thái phi, còn có Công chúa Doanh Nguyệt có hơi giống nhau đấy. Thái phi nhìn thấy ngươi thì không thể không nhớ tới công chúa Doanh Nguyệt. Mẫu thân của ta thường thường giảng chút ít nữ nhi gia nên chú ý với ta đấy.”

Thái Tử Phi không ngại tiết lộ tâm tư của mình cho Chân Diệu.

Nếu như từ chỗ Chân Thái phi cầu không thành. Nàng không ngại lấy trực tiếp từ Chân Diệu.

Nói cho cùng, vẫn do thân phận địa vị chênh lệch quyết định đấy.

Chân Diệu cũng không ngốc, rốt cục đã hiểu tại sao Thái Tử Phi êm đẹp tìm nàng.

Chỉ là cái phương pháp dưỡng da thịt kia,  mặc dù nàng không có thể dùng tới, nhưng Chân Thái phi biểu thị không muốn khiến người khác biết.

Điểm tín dụng ấy, nàng vẫn muốn giữ đấy.

“Thái phi biết rõ nhiều chuyện như vậy sao? Đại khái là chê ta tuổi còn nhỏ. Cũng không có đề cập qua cái gì cả.”

Hai người vừa nói vừa đi đến Thính Phong Hiên.

Thính Phong Hiên dựa vào nước đê ngăn mà xây dựng, phóng nhãn nhìn lại chính là hoa sen đầy ao.

Hoa sen tươi đẹp, Ngọc Liên hé mở, gió mát từ từ thổi hương thơm, quả nhiên là phong cảnh như vẽ.

Càng cảm thấy cảnh đẹp như tranh vẽ, trong ao còn có một thuyền lá nhỏ xa xa đang chèo tới, đến gần tới, mới phát giác bên trên thuyền nhỏ có công chúa Phương Nhu và quận chúa Sơ Hà đang đứng.

“Hoàng tẩu, trùng hợp như vậy ah, hãy cùng chèo thuyền du ngoạn a.” Thuyền nhỏ lại gần bờ, công chúa Phương Nhu hướng Thái Tử Phi ngoắc.

Sau đó tay dừng lại một chút, biểu lộ nhìn không ra vui mừng: “Ta đang nghĩ Hoàng tẩu đang ở cùng với ai, hóa ra là Chân Tứ cô nương nha.”

“Dân nữ bái kiến công chúa, quận chúa.” Chân Diệu bái kiến, liếc Thái Tử Phi, thấy nàng ánh mắt quăng đến, mỉm cười.

Công chúa Phương Nhu lên bờ, hất đầu nhìn xem Chân Diệu: ” Chuyện lúc trước, Bản công chúa cũng không có ý định so đo, hôm nay đã trùng hợp gặp được, vậy thì cùng chúng ta chèo thuyền du ngoạn. Nhiều người mới vui.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 05.11.2016, 23:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85: Bị gài

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura


            Nhiều người mới vui. . . . . .

            Chân Diệu lặng lẽ nhếch miệng.

            Trên mặt nàng có viết chữ ngốc hay sao mà đi tin Công chúa Phương Nhu biết mẹ ruột của mình bị giáng từ Quý Phi xuống làm Chiêu Nghi lại có tâm tư cùng đi chèo chuyền du ngoạn với mình chứ?

            “Không dám quấy rầy nhã hứng của Công chúa. Dân nữ ra ngoài cũng đã được một lúc, cần phải trở về rồi.”

            Khuôn mặt Công chúa Phương Nhu lập tức lạnh xuống: “Sao? Chân Tứ, chẳng lẽ bây giờ ngươi còn ốm à?”

            “Nhờ Thiên gia*(ý nói là Hoàng thượng) ưu ái nên bệnh của dân nữ đã khỏi rồi.”

            Công chúa Phương Nhu tiến lên một bước: “Nếu ngươi không ốm, vậy sao Bản Công chúa muốn mời ngươi cùng du hồ mà ngươi vẫn không đồng ý? Chẳng lẽ —— ngươi xem thường Bản Công chúa?”

            “Dân nữ không dám!” Chân Diệu mím mím môi.

            “Như vậy thì là Chân Tứ cô nương quá phách lối, Bản Công chúa mời không nổi ngươi?” Nàng thỏa mãn nhìn sắc mặt khó xử của Chân Diệu, nhìn về phía Thái Tử Phi, “Hoàng tẩu, lần này tẩu cũng ở đây, muội không có bắt nạt nàng ta nha. Nếu đến lúc đó lại bắt đầu ầm ĩ thì tẩu phải làm chứng cho muội đấy. Còn cả Sơ Hà tỷ nữa, tỷ cũng thế.”

            Quận chúa Sơ Hà từ đầu tới cuối vẫn không lên tiếng bỗng nhíu mày: “Thêm hai người nữa lên thuyền nhỏ này cũng hơi chật rồi. Theo ta thấy, hai người chúng ta cộng thêm Hoàng tẩu là vừa đủ.”

            Nàng không quá gần gũi vị đường muội Công chúa này, nhưng hết lần này tới lần khác mẫu thân lại nói cái gì mà hiện tại mẹ con Tưởng Quý Phi sống không như ý, dệt hoa trên gấm thì dễ, mà đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mới khó. Lúc này đến bày tỏ tấm lòng với họ, thì chắc chắn các nàng sẽ ghi nhớ phần nhân tình này trong lòng.

            Kết quả, Công chúa Phương Nhu lại mượn cớ đến thăm nàng để ra ngoài du hồ.

            Chẳng biết rốt cuộc chuyến du hồ này là có lòng hay vô ý đây?

            “Sao thế được, con thuyền này cũng không nhỏ đâu. Hơn nữa chúng ta chèo thuyền cũng sẽ mệt, đúng lúc có Hoàng tẩu và Chân Tứ. Nếu chỉ có mình Hoàng tẩu chèo khiến Hoàng tẩu kiệt sức, đến lúc đó Thái Tử ca ca sẽ tìm chúng ta tính sổ mất. Hoàng tẩu, tẩu nói xem đúng không?”

            Thái Tử Phi cười cười với Công chúa Phương Nhu, nhìn lướt qua Chân Diệu một cái, dùng giọng nói nhỏ gần như không nghe thấy hỏi: “Về lời vừa rồi…. Chân Tứ cô nương có nhớ đến thứ gì không?”

            Mắt Chân Diệu cũng trợn tròn lên.

            Đây quả thực là uy hiếp trắng trợn!

            Nàng nhìn về phía Thái Tử Phi nhẹ nhàng lắc đầu.

            Thái Tử Phi cười: “Hoàng muội nói rất đúng, bốn người vừa tốt, Chân Tứ cô nương cảm thấy thế nào?”

            Chân Diệu không thể làm gì khác ngoài gật đầu.

            Lần trước khiến Tưởng Quý Phi thảm như vậy, nhưng khi đó Bá phủ chiếm đủ tình đủ lý. Còn nếu bây giờ nàng vẫn cự tuyệt Thái Tử Phi và Công chúa thì cũng là không biết đối nhân xử thế.

            Đến lúc đó Công chúa Phương Nhu nói muốn tháo gỡ hiềm khích trước đây mới mời mình đi du hồ, lại có Thái Tử Phi phụ họa, kia vậy mình cũng không có chỗ nào để nói lý rồi.

            Có câu giúp lý không giúp thân, nhưng có mấy người thực sự làm được? Huống chi Hoàng Đế vốn đã nắm giữ quyền lực vô thượng.

            Lên thuyền nhỏ, Chân Diệu cố ý ra phía đuôi thuyền, đứng cùng Quận chúa Sơ Hà.

            Thái Tử Phi ngồi ở mũi thuyền, hai người một trước một sau chèo thuyền.

            Loại thuyền nhỏ này rất nhẹ, cũng dễ chèo. Tất cả các loại hội hè tụ tập mà ngày thường nữ nhi huân quý quan lại tham gia, thì cùng nhau chèo thuyền du ngoạn cũng là một việc phong nhã, nên khá nhiều người biết chèo thuyền.

            Chân Diệu trước kia ganh đua khắp nơi, đương nhiên cũng biết chèo.

            Không ngờ Thái Tử Phi lại hơi luống tay chân.

            “Hoàng tẩu, sai rồi, sai rồi, phải thế này này.” Công chúa Phương Nhu ở bên cạnh vội vàng theo.

            “Lâu rồi tẩu không đụng vào nên có hơi không quen.” Vẻ mặt Thái Tử Phi lộ sự áy náy.

            “Không sao, không sao, muội chỉ tẩu.” Công chúa Phương Nhu dùng một bộ dáng ngây thơ không ngừng chỉ điểm Thái Tử Phi.

            Thái Tử Phi lại dường như không nắm được vấn đề, khiến con thuyền nhỏ xoay lung tung.

            “Ôi, muội không biết đâu. Sơ Hà tỷ, tỷ đến chỉ cho Hoàng tẩu biết đi.”

            Ban đầu Quận chúa Sơ Hà hơi hoài nghi Công chúa Phương Nhu có mưu đồ, nhưng giờ phút này thấy dáng vẻ nàng như thế, đã quên mất chút hoài nghi kia, đứng dậy đi tới mũi thuyền.

            Công chúa Phương Nhu tránh chỗ, hiển nhiên lại đi tới đuôi thuyền.

            Chân Diệu lập tức nổi lên cảnh giác.

            Tâm tư nàng không nhiều lắm, nhìn không thấy quá nhiều chuyện ngoằn ngoèo, nhưng cũng hiểu Công chúa Phương Nhu kéo mình lên thuyền, nhất định vì nhằm vào mình.

            Nếu muốn tính kế nàng, nhất định nàng ta phải tiếp cận nàng, vì ngoại trừ việc đó ra thì tất cả các hành động lời nói đều là thuật che mắt!

            Đôi khi người ta không cần nghĩ quá nhiều, chỉ cần hiểu cái gì mấu chốt nhất là được.

            Chân Diệu chính là như thế.

            Cho nên từ lúc Công chúa Phương Nhu bắt đầu lên thuyền rồi nói này nói kia, rơi vào mắt Chân Diệu thì chả khác gì con khỉ đang nhảy nhót.

            Nàng căn bản không có ý định nghe những gì nàng ta nói, để tránh bị phân tán lực chú ý.

            Chỉ cần Công chúa Phương Nhu đến gần nàng, thế thì trận chiến ác liệt này đã bắt đầu rồi.

            Trong lòng Chân Diệu đã sớm nghĩ kỹ những hành động Công chúa Phương Nhu có thể làm.

            Một loại là đẩy mình xuống nước.

            Nàng vốn có chứng hàn, vẫn chưa khỏe hẳn, nếu thời điểm này lại rơi xuống nước, sợ rằng cũng mất hết nửa cái mạng.

            Còn có một loại là Công chúa Phương Nhu rơi xuống nước, sau đó vu khống nàng đẩy xuống. Nếu không thể chứng minh trong sạch của mình, sợ rằng sẽ phải giao nộp cái mạng này.

            Mà loại chuyện này vốn không thể nói rõ được.

            Công chúa Phương Nhu là ái nữ của Chiêu Phong Đế, nàng ta rơi xuống nước, trong lòng Chiêu Phong Đế không thể nào không giận, cho dù thật sự phát hiện nàng ta cố ý gây ra, thì sợ rằng bản thân mình cũng không khỏi bị phạt.

            Rất nhanh Chân Diệu đã nghĩ được cách ứng đối.

            Rất đơn giản, bất luận là nàng hay là Công chúa Phương Nhu đều không được phép rơi xuống nước. Như vậy thì dù Công chúa Phương Nhu có khua môi múa mép như gà, có thể đổi trắng thay đen cũng không làm gì được nàng.

            Công chúa Phương Nhu đi tới, nhìn về phía Chân Diệu cười quỷ dị một tiếng, sau đó mượn thân thể che chắn, đột nhiên bắt lấy cổ tay của nàng, sau đó lại buông ra, còn bản thân nàng ta thì thẳng tắp ngửa mặt lên trời rồi ngã về phía sau.

            Mặc dù đã mưu tính trăm ngàn lần trong lòng, nhưng lúc này, Công chúa Phương Nhu vẫn hét ầm lên theo bản năng.

            Quận chúa Sơ Hà vừa mới đi tới đầu thuyền đã vô thức chạy tới.

            Bên này, Chân Diệu có chuẩn bị từ trước, nhẹ nhàng dời chân đứng thành hình chữ bát vững vàng, một tay dễ dàng nắm lấy cánh tay Công chúa Phương Nhu, tay kia duỗi ra sau lưng, ôm vững nàng ta.

            Mà Quận chúa Sơ Hà vừa chạy như thế, đuôi thuyền bên này mất thăng bằng không ngừng lắc lư tròng trành, một tiếng bõm thật lớn vang lên, bọt nước văng khắp nơi.

            Chân Diệu giữ vững Công chúa Phương Nhu, nghe được tiếng vang đó thì không khỏi ngẩn ngơ.

            Nàng ở trên thuyền, Công chúa Phương Nhu cũng ở trên thuyền, vậy cái gì rơi xuống nước thế?

            “Sơ Hà ——” Tiếng kêu sợ hãi của Thái Tử Phi truyền đến.

            Chân Diệu lại mờ mịt lần nữa.

            Cái này… cái này không có trong kế hoạch nha.

            Ai có thể nói cho nàng biết, đang yên đang lành, sao Quận chúa Sơ Hà lại ngã xuống nước được không?

            “Sơ Hà tỷ không biết bơi!” Công chúa Phương Nhu đột nhiên kịp phản ứng, đẩy Chân Diệu một cái, “Ngươi nhanh xuống cứu tỷ ấy đi!”

            Sắc mặt Chân Diệu trắng bệch, lắc đầu: “Ta cũng không biết.”

            Thật ra kiếp trước nàng biết bơi, chỉ là không được giỏi. Mà kể từ khi cái hôm xuyên qua suýt nữa bị bóp chết dưới nước, nàng lại nảy sinh sự sợ hãi rất lớn với nước.

            Nhìn Quận chúa Sơ Hà giãy dụa dưới nước, Chân Diệu vội tháo đai lưng ném về phía nàng để nàng bắt lấy.

            Nhưng dù sao đai lưng quá mềm, dưới tình thế cấp bách đâu thể ném xa được.        Công chúa Phương Nhu lại bất chấp mọi chuyện, la lên: “Cứu mạng đi, Quận chúa Sơ Hà rơi xuống nước rồi!”

            Một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện sau đám sen ở phía xa, hai cung nhân nhanh chóng chèo đến.

            Mà ở một bên khác lại truyền đến tiếng lội nước.

            Chân Diệu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một nam từ áo đen đang dang hai tay để giữ thăng bằng, sau đó chân như đạp lên mặt nước chạy tới cực nhanh.

            Lúc đến gần mới nhìn rõ gương mặt của nam tử, vậy mà lại là Lục Hoàng tử!

            Lục Hoàng tử không nói lời nào, ngụp xuống nước bắt lấy Quận chúa Sơ Hà, sau đó ngoi lên rồi chạy nhanh đến chiếc thuyền lá nhỏ kia.

            Quận chúa Sơ Hà đã hôn mê bất tỉnh.

            Lục Hoàng tử lật người nàng lại, vỗ sau lưng nàng để nàng phun ra mấy ngụm nước. Sau đó nhìn về phía thuyền đối diện.

            Thái Tử Phi lúng túng, Công chúa Phương Nhu kinh ngạc, cuối cùng nhìn về phía Chân Diệu, ánh mắt lơ đãng quét qua đai lưng trong tay nàng, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên. Lúc này mới lên tiếng nói: “Lên bờ nhanh!”

            Chân Diệu cảm thấy thế giới này thật huyền huyễn.

            Lục Hoàng tử hắn… hắn lại biết Lăng Ba Vi Bộ!

            Động tĩnh bên này đã sớm kinh động đến không ít phi tử tản bộ ở ngự hoa viên, các nàng đang đứng lại quan sát.

            Vừa lên bờ, đã nghe một giọng nói uy nghiêm truyền đến: “Thế này là sao!”

            Mọi người vội vàng tản ra, quỳ lạy nói: “Thái Hậu thiên tuế!”

            Thái Hậu mặc cung bào gấm màu xanh thẫm thêu chỉ vàng phấp phới, nhìn rất tinh thần, lộ ra vẻ uy nghiêm càng to lớn, bà không để ý đến mọi người mà đi tới.

            Ánh mắt Công chúa Phương Nhu sáng lên, đột nhiên bổ nhào về phía trước rồi quỳ xuống: “Hoàng tổ mẫu. Ngài về rồi!”

            Thật ra thì kể từ khi La Thiên Trình mời Trương viện phán từ núi Ngũ Đức về, Thái Hậu cũng đã lên đường, chỉ là phượng giá của Thái Hậu đi chậm nên hôm qua mới đến.

            Thái Hậu lại mệt, bèn miễn mọi người thỉnh an hai ngày.

            Công chúa Phương Nhu trông thấy Thái Hậu, trong mắt lập tức hiện lên sự vui vẻ ngoài ý muốn.

            “Sơ Hà thế nào rồi?” Thái Hậu kéo Công chúa Phương Nhu lên. Nhìn về phía cung nhân đang đỡ Quận chúa Sơ Hà: “Ngẩn người ở đó làm gì, còn không an trí tốt cho Quận chúa Sơ Hà rồi truyền thái y!”

            Lại liếc mắt nhìn Lục Hoàng tử toàn thân ướt đẫm, quần áo màu đen dán chặt trên người làm lộ rõ dáng người cao ngất, khẽ nhíu mày: “Lục lang nhanh đi thay quần áo đi.”

            Lục Hoàng tử tự tiếu phi tiếu, ánh mắt nhanh như gió đảo qua đám cung nữ đang đỏ mặt xấu hổ, sau đó hành lễ với Thái Hậu: “Vậy chờ cháu thu dọn thỏa đáng lại đến thỉnh an Hoàng tổ mẫu.”

            Chờ sau khi Lục Hoàng tử cũng rời đi, lúc này Thái Hậu mới nhìn về phía Thái Tử Phi: “Thư Nhã, cháu nói xem, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

            “Cháu dâu ——” Thái Tử Phi há miệng, có chút khó xử.

            Công chúa Phương Nhu trách móc nói: “Hoàng tổ mẫu, chúng cháu thấy thời tiết tốt nên cùng nhau du hồ, kết quả cháu gái không đứng vững, suýt chút nữa ngã xuống nước. Sơ Hà tỷ chạy tới đỡ cháu, Chân Tứ cô nương cũng đưa tay ra đỡ cháu, đại khái là hai người quá bối rối, Chân Tứ cô nương không cẩn thận đã đẩy Sơ Hà tỷ xuống!”

            Trông thấy ánh mắt Thái Hậu nhanh chóng lạnh xuống, Công chúa Phương Nhu cười lạnh trong lòng.

            Mặc dù chuyện không diễn biến như kế hoạch nguyên bản của nàng, nhưng mặc kệ là Chân Tứ cố ý cũng được, mà vô ý cũng được, chỉ cần Thái Hậu tin sự thật là nàng ta đẩy Quận chúa Sơ Hà xuống, nàng ta cũng đừng nghĩ được yên thân!

            Lúc ấy hỗn loạn như vậy, kể cả Quận chúa Sơ Hà sợ rằng cũng không rõ bản thân mình vì sao lại ngã nha?

            Cho dù nàng có lòng nghi ngờ, nhưng chẳng lẽ lại không đứng về phía đường muội này mà đứng về phía người ngoài sao?

            Trong lòng Công chúa Phương Nhu chắc chắc mình sẽ không bị vạch trần, vẻ mặt lại càng bi thương: “Hoàng tổ mẫu, do cháu không tốt làm hại Sơ Hà tỷ rơi xuống nước, ngài phạt cháu đi.”

            Nhìn Công chúa Phương Nhu vô cùng tự nhiên nói ra lời này, trong lòng Chân Diệu phát lạnh.

            Đây là một tiểu cô nương chỉ mới mười tuổi sao!

            Nghĩ tới Quận chúa Sơ Hà  rơi xuống nước, Chân Diệu quỷ dị nghĩ đến một lời kịch kinh điển.

            “Ta đoán đúng mở đầu, nhưng lại không đoán được kết cục này. . . . . .”

            Cho nên nàng bị gài rồi a!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé Nấm, Finfin, Google [Bot], Hatdekute1405, Jena2309, KunTrang, lenovo, Luongbaotram, lyl9991, mjschjckkut3, nguyenminhanh, phuthuy18, Pinni, RuzanaFleep, trannhi, Xu_nie và 248 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.