Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

 
Có bài mới 29.10.2016, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 2076
Được thanks: 5923 lần
Điểm: 10.88
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 76.2: Triền miên trong nước, còn nhiều thời gian

Editor: Quỳnh ỉn.

Nước cao đến eo, Sở Vân Khinh bình tĩnh nhìn nam tử trần như nhộng trước mặt, mặt càng đỏ hơi: “Ta đã nói rồi, miệng vết thương của ngươi không thể gặp nước, Tiêu Triệt, ngươi đang khiêu chiến nhẫn nại của ta sao?”

Đây là lời mà Tiêu Triệt đã nói với nàng ngày hôm trước, ánh mắt nàng sáng rực, giọng nói hàm chứa tức giận, nhất định phải khiến cho người này nhớ lâu một chút mới được!

Tiêu Triệt nhìn bộ dạng của nàng, cánh tay chậm rãi nắm chặt: “Sở Vân Khinh, ta có nói qua chưa, nếu có lần tiếp theo, sẽ không đơn giản giống như lần trước?”

Sở Vân Khinh bị kiềm hãm, trong đầu bỗng nhiên nhớ xem câu này đã nói khi nào ở đâu, bên trong đầu ầm một tiếng, Sở Vân Khinh vùng vẫy hai tay, chỉ nghe Tiêu Triệt “A” một tiếng hít một ngụm khí lạnh, lúc này Sở Vân Khinh không dám động, mà ánh mắt của Tiêu Triệt sáng rực, cúi đầu xuống hôn thật sâu.

Sở Vân Khinh bận tâm đến vết thương của hắn, không dám phản kháng, cánh tay hữu lực của Tiêu Triệt ôm chặt lấy eo của nàng, căn bản nàng cũng không thể động đậy, Tiêu Triệt hôn sâu, trong lúc răng môi triền miên dẫn dần khiến cả người nàng mềm nhuyễn, cả người vô lục tựa vào người Tiêu Triệt.

Tiêu Triệt vừa hôn này, vừa ôm nàng đến bên cạnh ao, tay hắn sờ loạn bên hông Sở Vân Khinh, cách một tầng lụa mỏng, cảm xúc nhẵn nhụi khiến hắn muốn ngừng mà không ngừng được, chẳng biết từ lúc nào, lưng Sở Vân Khinh đã gắt gao dán vào trên vách đá phía sau, tay Tiêu Triệt từ dưới eo nàng đi lên trên, phủ lên dãy núi vểnh cao trên này.

Sở Vân Khinh vốn thở hổn hển, lúc này cả người chấn động, trong miệng vô thức phát ra tiếng than nhẹ giống như con mèo, cánh tay vốn để ở trước ngực Tiêu Triệt dần dần vô lực rũ xuống, tay của Tiêu Triệt lúc nặng lúc nhẹ dừng ở trên vòng eo của nàng, chỉ cảm thấy cảm giác lúc này thật tuyệt, làm hắn khó kìm nén.

Sở Vân Khinh liên tục thở gấp ở dưới thân Tiêu Triệt, cảm giác tê dại xâm nhập toàn thân, cả người quyến rũ, mềm mại thẹn thùng.

Hắn dần dần hôn xuống cổ nàng, gần như có thể đốt cháy nàng, nàng cố gắng muốn áp chế cảm xúc đang dâng lên trong lòng, nhưng bụng bỗng nhiên có cảm giác nóng rực khiến nàng cả kinh, ý thức được cái này, trong đầu nàng liền thanh tỉnh một chút, nhưng lúc này tay Tiêu Triệt đã cởi bỏ vạt áo trên người nàng, một chút mát lạnh dán ở trên lưng, khiến da đầu nàng run lên, tức thì liền bị rung động bao phủ.

Tiêu Triệt hôn không ngừng, một tay tự mở vạt áo sau đó tiến vào, từ eo nàng dần tiến lên, tiện đà tiến đến phần lưng trơn bóng nhẵn nhụi, tay hắn vô thức di chuyển ở trên lưng nàng, tay bỗng nhiên chạm tới một sợi dây rất nhỏ, dường như là theo bản năng, hắn dùng tay một cái, mềm mại ở trước ngực hắn liền miêu tả sinh động

Sở Vân Khinh ở trong tay hắn sắp hóa thành nước, môi của hắn lưu luyến ở trên xương quai xanh của nàng, tiếp đó trượt xuống khe rãnh mê người, lúc môi hôn nóng rực của hắn chạm vào kiên định của nàng, nàng cúi đầu than nhẹ một tiếng, ôm lấy eo của hắn.

Tiêu Triệt ngước mắt, nhìn hai mắt thiên hạ dưới thân mang theo một tầng hơi nước mỏng nhìn hắn, hàm răng khẽ cắn môi, tuyết trắng trước ngực lộ ra trước mặt hắn, đôi mắt hắn thâm trầm, một tay dò xét hai nụ hoa trước ngực nàng.

“Ân - -”

Một tiếng ngâm khẽ, Tiêu Triệt cảm thấy bụng dưới ngày càng nóng, mà Sở Vân Khinh vẫn cúi đầu ở trước ngực hắn, hắn chậm rãi xoa nắn mềm mại trong tay, cúi đầu khẽ thì thầm bên tai nàng: “Nói với ta, ngày đó nàng đang nghĩ gì?”

Sở vân Khinh chỉ cảm thấy một dòng khí nóng rực đáp úp vào bên tai, khiến nàng nghiêng đầu theo bản năng, một giọng trầm thấp bay vào trong đầu nàng, nàng hoảng hốt thốt ra: “Suy nghĩ, chàng là người muốn làm Hoàng đế, làm nữ nhân của Hoàng đế, thật sự, thật sự là rất vất vả - -”

Mắt Tiêu Triệt tối sầm lại, nhìn khuyên tai lóng lánh của nàng, một ngụm ngậm vào miệng, lại ưm một tiếng, Tiêu Triệt khẽ nói bên tai nàng: “Ai nói vậy với nàng - -”

Cả người Sở Vân Khinh khẽ run dựa vào vai hắn, hai tay giữ chặt lấy tay hắn như cọng rơm cứu mệnh, nàng không phải là mất ý thức hoàn toàn, lắc đầu nói: “Không, không cần nói - -”

Ánh mắt Tiêu Triệt thay đổi, một tay chậm rãi trượt xuống eo nàng, cách y phục của nàng tìm đến đùi, ngón tay của hắn dừng lại ở nơi đó, mơ hồ muốn tiến vào bên trong: “Muốn nói hay không?”

Sở Vân Khinh chỉ cảm thấy một trận kích động, khiến nàng không kìm được ôm chặt eo Tiêu Triệt, tâm tư của nàng có chút kỳ quái, nhưng lại không cách nào suy nghĩ nhiều đến vấn đề này, sóng triều xa lạ xuất hiện, khiến nàng không có sức nghĩ nhiều, cảm giác được tay hắn càng ngày càng đi lên, nàng khẽ than nhẹ một tiếng: “Đừng, Hoàng hậu, là Hoàng hậu  - -”

Mắt Tiêu Triệt thâm trầm, tiếp tục dụ dỗ bên tai nàng: “Sẽ không để nàng vất vả, muốn làm nữ nhân của ta sao?”

Sở Vân Khinh hơi mở mắt nhìn đôi mắt u ám gần trong gang tấc, bên trong đó còn mang theo sắc dục mông lung cùng thương tiếc sâu nặng.

Sở Vân Khinh nhắm hai mắt lại, đôi môi khắc ở trong ngực hắn: “Hậu cung ba nghìn, ta không muốn!”

Lúc này Tiêu Triệt cười lên tiếng, thu tay đặt ở bên đùi nàng lại, ánh mắt uể oải bịn rịn nhìn nữ tử đỏ mặt ở dưới thân mình, lông mi nàng rơi rung động, cả người xụi lơ trong lòng hắn.

“Cái gì mà ba nghìn, ta chỉ có nàng.” Cơ thể Tiêu Triệt đang không ngừng kêu gào, hắn cúi đầu nói lời này, chỉ cảm thấy người trong lòng hơi chấn động, hắn bình tĩnh nhìn nữ tử hồi lâu, sau đó lại hôn thật sâu.

Cái hôn này xen lẫn mưa rền gió dữ , Sở Vân Khinh đã sớm không biết gì, lúc này trầm luân ở trong lòng hắn, một bên hôn, tay nhỏ của Sở Vân Khinh bị hắn nắm ở trong tay, lòng bàn tay ấm áp như vậy làm Sở Vân Khinh cảm thấy vô cùng an toàn, bị hắn lôi kéo rời đi mà không biết.

Thẳng đến khi cảm thấy nhiệt độ ấm nóng ở lòng bàn tay nàng, Sở Vân Khinh mạnh mẽ bừng tỉnh, hơi nước trong mắt nàng chưa tan, lúc này mang theo kinh ngạc trừng mắt nhìn Tiêu Triệt, lại khiến dục vọng của Tiêu Triệt càng lên cao, một tay hắn che khuất mắt nàng, một lát sau, Sở Vân Khinh chỉ nghe thấy Tiêu Triệt thét lớn một tiếng, ôm nàng vào trong lòng.

Trải qua chuyện vừa rồi Sở Vân Khinh vẫn chưa kịp phản ứng, Tiêu Triệt than nhẹ ôm chặt nàng, gần như muốn khảm nàng vào da thịt của mình, y phục của nàng bị Tiêu Triệt cởi bỏ, tiết y mở một nửa, Tiêu Triệt thấy nàng vẫn mê muội liền thay nàng chỉnh trang lại y phục.



Đã sửa bởi Quỳnh ỉn lúc 28.06.2018, 18:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: HNRTV, LittleMissLe, Una, antunhi
     

Có bài mới 02.11.2016, 21:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 2076
Được thanks: 5923 lần
Điểm: 10.88
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 76.3: Triền miên trong nước, còn nhiều thời gian.

“Sẽ không cho nàng hòa thân.”

Sở Vân Khinh sửng sốt, giờ phút này dư vị tình triều chưa tan, nàng cẩn thận nghĩ lại lời nói của Tiêu Triệt, đến lúc này mới nhớ đến cảnh tượng ở cung yến, nàng cúi đầu khẽ hừ một tiếng xem như trả lời.

Âm thanh kiều mị khiến hô hấp Tiêu Triệt hỗn loạn, hắn bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Sở Vân Khinh một cái, chỉ cảm thấy mình hai mươi hai năm thanh tâm quả dục, rốt cuộc ở trước mặt nàng liền tan thành mây khói.

“Còn nhiều thời gian!”

Tiêu Triệt chăm chú nhìn biến thành thở dài, hắn nhấc cánh tay ôm nàng ra khỏi bể tắm.

Rời khỏi nước Sở Vân Khinh liền giật mình, ánh mắt nàng dần dần thanh tỉnh nhìn Tiêu Triệt, sắc mặt hồng đến mức sắp nhỏ máu, vừa rồi, bọn họ làm cái gì - -

Tiêu Triệt tự mình vào phòng lấy một kiện trường bào trong tủ phủ lên người Sở Vân Khinh, hai tay không biết từ lúc nào đã với vào trong áo choàng cởi toàn bộ y phục ướt đẫm trên người Sở Vân Khinh.

Sở Vân Khinh nổi giận trừng mắt nhìn Tiêu Triệt, lúc nhìn thấy miệng vết thương của Tiêu Triệt chảy máu, rốt cuộc nàng chậm rãi thu lực về, vội vàng giãy dụa muốn nhảy xuống đất, nhưng lại bởi vì bị khí lực mạnh mẽ của nam tử trước mặt liền quay mặt đi: “Mặc y phục!”

Tiêu Triệt hứng thú khẽ cười một tiếng, đến bên tai Sở Vân Khinh lại càng khiến nàng ngượng ngùng, thật lâu sau, nàng nắm chặt bàn tay to đang phủ trên người, vừa quay mặt, đã thấy Tiêu Triệt mặc xong y phục kéo nàng ra khỏi phòng tắm.

Tiêu Triệt dẫn nàng ra khỏi phòng tắm, bản thân lại xoay người đi ra ngoài, lúc trở lại, trên tay còn cầm vài thứ, Sở Vân Khinh nhìn, lại là y phục của nữ tử, đầy đủ mọi thứ!

Đôi mắt Sở Vân Khinh mở to, có chút ngập ngừng nói: “Tiêu Triệt - -”

Tiêu Triệt nghe vậy khóe môi cong lên, trong mắt mang theo ánh sáng sáng ngời, đặt y phục trên tay lên trên giường, rồi sau đó nằm xuống giường, hắn thở dài: “Thật là giày vò người.”

Sở Vân Khinh bất đắc dĩ đến cực điểm, lại nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, sắc mặt càng thêm đỏ, Tiêu Triệt nằm ở trên giường mới cảm thấy mệt mỏi, hắn vẫy Sở Vân Khinh, chỉ chỉ vào ngực: “Rất đau.”

Vạt áo Tiêu Triệt mở một nửa, Sở Vân Khinh nhìn thấy miệng vết thương sau khi bị ngâm ngước càng trở nên đáng sợ, không do dự, nàng bước nhanh đến bên giường, nghiêng người ở bên người hắn, phía ngoài miệng vết thương trở nên trắng bệch, động tác của Sở Vân Khinh cực kỳ lưu loát, nàng cầm máu cắt đi thịt thối, sau đó bôi thuốc trị thương băng bó cẩn thận, làm xong hết mọi thức, trong lúc này Tiêu Triệt không nói bất kỳ tiếng nào.

Không biết từ lúc nào, Tiêu Triệt đã nhắm hai mắt lại, tiếng hít thở trầm thấp vang bên tai Sở Vân Khinh, khiến nàng cảm thấy an tâm.

Ngày thường giọng nói của hắn lạnh lùng nghiêm nghị, hơi vừa tức giận một chút sẽ làm cho người khác không dám tới gần, lúc này đang ngủ, lại vô cùng trầm tĩnh thân thiết, Sở Vân Khinh tỉ mỉ nhìn dung mạo của hắn, trong lòng càng thêm rung động.

Sở Vân Khinh kéo chăn qua đắp cho hắn, sau đó thu thập dược cụ thỏa đáng, rồi đi đến sau bình phong thay quần áo Tiêu Triệt đưa tới, một thân váy trắng đơn thuần, gấm tuyết tốt nhất, cổ tay áo và vạt áo đều được thêu hoa văn hình mây tinh xảo, còn có một cái mạng che mặt, là màu sắc nàng thích.

Lúc đi ra liền là một Sở Vân Khinh trong sáng hợp lòng người như thường ngày, nàng đứng xa nhìn người đang ngủ say trên giường một chút, rồi xoay người rời khỏi phòng.

Tử Mặc nhìn thấy Sở Vân Khinh đi ra có chút ngạc nhiên: “Quận chúa, bây giờ mới hồi cung sao?”

Sở Vân Khinh nghe thấy tiếng của hắn liền ho nhẹ một tiếng: “Đúng vậy, ngàu mai có vây săn, muốn hầu giá.”

Tử Mặc liếc mắt nhìn căn phòng kia một cái, gật đầu: “Tử Mặc đưa người hồi cung.”

Lúc Sở Vân Khinh ngồi trên xe ngựa, trong đầu lại vọng lại câu nói kia của Tiêu Triệt: “Cái gì mà ba nghìn, ta chỉ có nàng.”

Sở Vân Khinh không thể không thừa nhận, nàng không có biện pháp xua đuổi nam nhân đã nói ra lời đó, yêu mà không thương chẳng qua chỉ là ý nghĩ sai lầm, một người hạnh phúc là, ánh mắt ngươi lạnh lùng, chỉ đối với ta là ôn nhi, mà trăm nghìn suy nghĩ trong lòng ta, vừa đúng là trả lời.

Hôm sau, sáng sớm Sở Vân Khinh liền dẫn theo Xuân Đào đến bên ngoài Càn Đức cung, kỵ binh Đại Tần cực kỳ cường hãn, một nguyên nhân là vì người trong nước thích vây săn, lúc này có ngoại sứ đến chúc mừng, sớm đã định xuống sẽ đi đến khu vực vây săn của hoàng gia cách thành hai trăm dặm trong ba ngày.

Lại nói tiếp là ba ngày, thật ra là năm ngày, ngày đầu là loan giá đến khu vực vây săn, ngày thứ hai thứ ba thứ tứ mới là ngày chính, vây săn hàng năm luôn lấy các thiếu niêm quý tộc trong kinh làm chủ, năm nay các tiểu thư quan gia trong kinh cũng nằm trong nhóm được mời, bởi vì là bái thiệp của Lệ phi, mọi người đều muốn dựa vào vị Quý phi mới được tấn phong này, lại nói ngoại sứ ở đây, đó nhất định là phải đi xem, bởi vậy, đội ngũ vây săn năm nay cực kỳ lớn.

Tiêu Chiến để Sở Vân Khinh tùy giá, Lệ phi cũng đi theo, lại còn có các Vương gia thân tộc khác, nghĩ đến Tiêu Triệt cũng phải đi, Sở Vân Khinh vừa lo lắng vừa chờ mong.

Loan giá Hoàng đế ra đến cửa cung, dọc theo đường đi đều có quan binh của Trần Ngạo dẫn theo bảo vệ, đến cửa thành, gia quyến bách quan cùng với sứ thần mấy nước đều đã đứng chờ từ lâu, lại một hồi nói dông dài, cuối cùng toàn bộ đội ngũ mới ra khỏi cửa thành Thịnh kinh.

Tây Vân Sơn là khu vực săn bán chiếm diện tích rất lớn, là thảo nguyên xen lẫn với núi nên hoàng gia ngự dùng làm chỗ săn bắn, lúc này là đầu hạ, ban ngày rất nóng, buổi chiều lại có chút mát mẻ, thời điểm đội ngũ đến nơi đã là buổi chiều, bởi vì đã có thời gian chuẩn bị từ sớm, cho nên lúc lều trại đã được dựng sẵn, Sở Vân Khinh cảm thấy mình cũng được mở rộng tầm mắt.

Bởi vì Sở Vân Khinh tùy giá, nên đồ dùng tất cả đều là cùng phẩm cấp với nhóm thân vương, lúc này đứng trước lều của mình, ngược lại cảm thấy rất an ổn, Xuân Đào chỉ kêu nàng nghỉ ngơi, bản thân lại an bài hết thảy mọi thứ trong ngoài.

Nàng đang định nghỉ ngơi một lát, lại có người ở ngoài trướng bẩm báo, Sở Vân Khinh nghe vậy đi ra, đã thấy Diệc Tuyệt bên người Ngũ điện hạ.

“Quận chúa, điện hạ mời người qua đó.”

Sở Vân Khinh nhíu mày: “Ngũ điện hạ muốn nói chuyện gì?”

Sắc mặt Diệc Tuyệt hơi quái dị, hắn cúi đầu nói: “Thanh La quận chúa ở chỗ Điện hạ, Điện hạ mời người qua cứu viện.”

Sở Vân Khinh có chút đau đầu, Mộ Thanh La này là một tiểu cô nương đáng yêu, cũng nhìn ra được nàng ấy thật sự thích Tiêu Lăng, mà hai người đang ở cạnh nhau, giờ phút này nàng qua có phải là không tốt lắm không?

Diệc Tuyệt thấy Sở Vân Khinh do dự, liền bất đắc dĩ nói: “Các vị Vương gia khác đều ở nơi đó, nhưng người cũng biết tính tình của Mộ quận chúa, Điện hạ chúng ta sắp bị mọi người buộc với Mộ quận chúa rồi.”

Tâm Sở Vân Khinh khẽ động, mắt nhìn mặt trời đang lặn dần, thật ra tối nay cũng không có hoạt động gì, đơn giản là gặp mặt làm quen một vài quý tộc trong kinh, bên người Tiêu Chiến có Lệ phi và Phúc Hải, lúc này sợ là không cần đến nàng, nghĩ như vậy, Sở Vân Khinh gật đầu rời đi.

Lều trại của nhóm Hoàng tử cách không xa lều của Sở Vân Khinh, không đến vài bước liền thấy lều trướng của Tiêu Lăng, Sở Vân Khinh chỉ nghe thấy bên trong lều truyền đến một trận tiếng cười đùa, giọng của Mộ Thanh La là lớn nhất, không tránh khỏi bật cười tiến vào.

Vừa vào lều liền rước lấy ánh mắt của tất cả mọi người, ánh mắt Sở Vân Khinh khẽ đảo qua, Tiêu Thanh, Tiêu Minh ngồi ở chủ vị, Tiêu Triệt và Tiêu Lăng phân ra ngồi ở hai bên trái phải, Mộ Thanh La ngồi ở bên cạnh Tiêu Lăng, lúc này nhìn nàng bằng ánh mắt sáng ngời, mà Cố Yên Nhiên, ngồi ở bên cạnh Tiêu Triệt, còn các vị tiểu thư khác, Sở Vân Khinh không nhận ra.

Sở Vân Khinh hành lễ với vài vị Vương gia, vài vị cô nương lại vấn an nàng, bên này Mộ Thanh La đã chờ không kịp muốn kéo nàng qua.

“Sở tỷ tỷ!”

Sở Vân Khinh ngồi xuống bên cạn nàng, chỉ thấy trên mặt nàng đều là ý cười: “Sở tỷ tỷ, ngày mai Tiêu Lăng muốn cùng ta đấu vây săn, nếu như ta thắng, hắn phải cầu Hoàng thượng hạ ý chỉ thú ta!”

Sở Vân Khinh nhìn về phía sau lưng nàng ấy, Tiêu Lăng cau mày không tình nguyện nhìn nàng, Sở Vân Khinh cúi đầu cười: “Ta đây chúc Quận chúa ý muốn thành sự thật.”

Bên này Tiêu Lăng vốn mời nàng tới cứu, ai biết nàng đến lại hùa theo lời nói của Mộ Thanh La chèn ép hắn, lúc này ánh mắt biến đổi, nhưng mà Sở Vân Khinh còn chưa nói xong, chỉ nghe thấy nàng nói tiếp: “Thì ra Quận chúa am hiểu cưỡi ngựa bắn cung sao?”

Lời này vừa nói ra liền gợi lên thích thú của Mộ Thanh La, nữ hài tử đang ngồi chỗ đó, chỉ có nàng ấy là biết võ công, nàng ấy kích động nói: “Sở tỷ tỷ, hồi nhỏ ta thường cùng phụ thân đi ra ngoài săn thsu, công phu trên tay và công phu trên ngựa tuyệt đối đều là hạng nhất, Sở tỷ tỷ, có muốn ta dậy ngươi một chút hay không - -“

Mộ Thanh La lại bắt đầu nói tiếp nàng ấy biết rõ kỹ thuật cưỡi ngựa bắn tên, giống như vứt chuyện hạ sính cầu hôn ra sau đầu, Tiêu Lăng cảm kích liếc mắt nhìn Sở Vân Khinh một cái, biết mời nàng đến là đúng rồi.

Mọi người thấy Sở Vân Khinh chỉ bằng một câu nói liền dẫn sự chú ý của Mộ Thanh La đi, ánh mắt không khỏi hiện lên vài phần hứng thú, bên này Cố Yên Nhiên liếc mắt nhìn Sở Vân Khinh một cái, khẽ nói: “Thanh La muội muội và Sở Thục Nghi đều là Quận chúa, nếu Thanh La muội muội và Ngũ điện hạ thành chuyện tốt, chắc chắn Hoàng thượng nhất định cũng sẽ tìm cho Sở Thục Nghi một nơi tốt - -“

Ánh mắt của nàng thoáng nhìn lên người vài vị Vương gia, ý tứ sáng tỏ.

Mộ Thanh La sửng sốt, ngược lại nhìn về phía vài vị Vương gia, cúi đầu cười nói: “Cố tỷ tỷ nói rất đúng, cứ như vậy Thanh La cũng không dám so với Sở tỷ tỷ, cũng không biết Hoàng thượng sẽ chỉ Sở tỷ tỷ cho ai - -“

Lời này cũng chỉ Mộ Thanh La dám trắng trợn nói ra miệng, mấy người khác chỉ cho là vui đùa vẫn chưa để trong lòng, chỉ có Tiêu Minh và Tiêu Triệt, ánh mắt cả hai đều thâm sâu khó lường.

Tiêu Minh cười, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Sở Vân Khinh: “Sở Thục Nghi hẳn là chưa quên lời bổn vương đã nói chứ - -“


Đã sửa bởi Quỳnh ỉn lúc 28.06.2018, 18:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: HNRTV, LittleMissLe, Una, antunhi, laudai1801
     
Có bài mới 11.12.2016, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phụ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 2076
Được thanks: 5923 lần
Điểm: 10.88
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 77.1: Đưa người hòa thân, gian tế Tây Lương.

Tiêu Minh cười, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Sở Vân Khinh: “Sở Thục Nghi hẳn là chưa quên lời bổn vương đã nói chứ - -“

Lời này vừa nói ra, trên mặt mọi người trong phòng đều hiện lên vẻ ngoài ý muốn, lập tức ánh mắt khác nhau đều dừng lại ở trên người Sở Vân Khinh và Tiêu Minh.

Sở Vân Khinh cũng vô cùng kinh ngạc, trong mắt nàng thường yên lặng bỗng trở nên lạnh nhạt, lúc này mở miệng mang theo ý cười: “Vương gia nói - -“

Tiêu Minh thu hết biến hóa của nàng vào trong mắt, khóe miệng hắn cong lên: “Bổn vương đã sớm nói với Sở Thục Nghi, vây săn ngày mai Sở Thục Nghi và bổn vương cùng một đường, chẳng lẽ Sở Thục Nghi quên rồi sao?”

Mọi người nghe vậy, trên mặt đều mang theo nụ cười hứng thú, trong ánh mắt còn có một chút cảm giác đã hiểu rõ.

Mà trong lòng Sở Vân Khinh cũng khẽ buông lỏng một chút, lúc trước Tiêu Minh từng nói qua muốn thú nàng, thậm chí còn muốn mang sính lễ đến Thượng Thư phủ, sau đó chuyện lập Thái tử bị Tiêu Chiến áp xuống, cơ hội Tiêu Minh được triệu kiến ít đi rât nhiều, hai người các nàng càng không có khả năng gặp mặt một mình,Sở Vân Khinh vốn đã vứt chuyện này ở sau đầu, lại không nghĩ tới rằng Tiêu Minh sẽ ở trước mặt nhiều người thử mình như vậy!

Trong mắt hắn hiện rõ ý cười, Sở Vân Khinh cũng khẽ cười nói: “Thì ra Vương gia nói đến chuyện này, dĩ nhiên là Vân Khinh không quên, nhưng chỗ Hoàng thượng - -“

Tiêu Minh ngắt lời nàng: “Chỗ Hoàng thượng ta sẽ đi nói, chuyện Sở Thục Nghi đã đáp ứng, nói vậy hẳn là sẽ không lật lọng mới đúng.”

Vây săn ngày mai nữ quyến biết chút công phu cưỡi ngựa đều sẽ đi theo, Sở Vân Khinh vốn không định đi, nhưng hiện tại lại bị Tiêu Minh một mực bức bách như vậy, đi hay không đi, đều không phải do nàng.

“Một khi đã như vậy, Vân Khinh đành phải cung kính không bằng tuân mệnh rồi.” Tiêu Minh cười nhã nhặn, nhìn chằm chằm vào Sở Vân Khinh, ánh mắt hứng thú không chút kiêng kỵ mọi người xung quanh.

Bộ dáng Tiêu Triệt từ đầu đến cuối đều là thản nhiên, Cố Yên Nhiên thừa dịp nghiêng người bưng trà nhìn vẻ mặt của hắn, khóe miệng cong lên cười như có như không.

“Sở tỷ tỷ đi cũng tốt, nghe nói lần này có vài vị sứ giả cũng đi, không biết ngày mai có thể chơi tận hứng hay không, nghe bảo ngày mai Công chúa Vu quốc sẽ quyết định hòa thân cùng ai, cũng không biết nàng ta coi trọng ai, nếu coi trọng Tiêu Lăng, ta đâ quyết định không để nàng ta đoạt Tiêu Lăng đi!”

Lời này của Mộ Thanh La có vài phần tính trẻ con, mọi người  khác đại khái cũng nghĩ tới vấn đề này, ánh mắt hơi đônggj, có mấy cô nương ngồi gần đó bắt đầu nghị luận, đơn giản lúc này không chỉ có một Công chúa Vu quốc muốn hòa thần, mà còn một thái Thái tử và một Thế tử cũng muốn tham dự kế hoạch hòa thân này, mà Thái tử Tây Lương còn lớn tiếng nói râ ngoài, lần này người hòa thân với Tây Lương, nhất định cho vị trí Hoàng hậu!

Mặc kệ ở nơi nào Hậu vị đều là dưới một người trên vạn người, quý nữ trong kinh đều biết dưới gối Hoàng thượng không có nữ nhi, lúc này đây là thời điểm bọn họ cần phải xuất ra tất cả vốn liếng.

Ánh mắt Sở Vân Khinh dừng lại ở trên người Cố Yên Nhiên , luận về gia thế hay tư lịch, nàng ta là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhất định là có thể hòa thân, chỉ cần nàng ta nguyện ý, hơn nữa cha nàng ta còn quyền thế dưới vua, có cái gì không thể đâu?

Sở Vân Khinh nhấp một ngụm trà trong tay, nhưng nàng ta sẽ không, nàng ngồi đối diện Cố Yên Nhiên, nàng nhìn thấy rõ ràng, ánh mắt của cô gái này luôn như có như không dừng ở trên người Tiêu Triệt, nhớ lại Quỳnh hoa yến lần trước, trong lòng nàng càng thêm chắc chắn.

“Mặc kệ nói thế nào, nếu thật sự muốn hay không, về phần người được chọn cũng không phải do mình có thể quyết định, hiện tại nghĩ nhiều như vậy làm gì.”

Tiêu Thanh thở dài một tiếng đứng dậy: “Lại nói tiếp, ba năm chưa tới nơi này, nơi này gió đêm thật sự rất mắt, nhị đệ, tam đệ, ngũ đệ, không bằng chúng ta đi ra ngoài cưỡi ngựa chạy một vòng?”

Mọi người theo Tiêu Thanh đi ra ngoài lều, tất cả đều hít sâu một hơi, đêm nay không có sao, một vùng đất bằng phẳng rộng rãi, không tránh được Tiêu Thanh lại sinh ra hoài niệm như thế, ngay cả Sở Vân Khinh cũng có chút nóng lòng muốn thử.

“Cũng được, sai người chuẩn bị ngựa đi, đại ca, nhị ca, tam ca, ta, còn có Sở Thục Nghi!”

Khóe miệng Sở Vân Khinh nhếch lên, Tiêu Lăng luôn hiểu nàng, Mộ Thanh La nghe vậy, đôi mi thanh tú dựng lên: “này, Tiêu Lăng khốn khiếp, còn ta thì sao!”

Tiêu Lăng bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Mộ Thanh La một cái: “Ngươi xem có nữ tử nhà ai giống ngươi không, nói gì đó?!”

Mộ Thanh La không đồng ý nói: “Ai bảo ngươi quên ta, ngươi nhớ rõ Sở tỷ tỷ, vậy mà mỗi lần đều quên ta, ta cũng muốn cưỡi ngựa!”

Tiêu Lăng quay đầu không để ý đến này, bên này cũng đã chuẩn bị xong ngựa cho Mộ Thanh La rồi.

Sở Vân Khinh đứng ở bên cạnh Tiêu Lăng, chỉ cảm thấy một đạo ánh mắt dừng ở trên người mình, không cần nghĩ nàng cũng biết đó là ai, nàng nhìn lại, quả nhiên rơi vào bên trong con ngươi sâu thẳm của người đó.

Rất nhanh mấy con ngựa cao to đã được dẫn đến, Mộ Thanh La dẫn đầu chọn một con ngựa màu nâu nhảy lên, sau đó nhìn những người khác: “Nhanh chút nhanh chút, Cố tỷ tỷ, ngươi có đi hay không?”

Cố Yên Nhiên từ lúc đi ra chỉ đứng ở một bên nhìn, lúc này khẽ cau mày: “Thuật cưỡi ngựa của ta không tốt lắm, chỉ sợ  - -“


Mộ Thanh La vốn cho rằng Cố Yên Nhiên sẽ cự tuyệt, lúc này thấy nàng ta hơi do dự, liền cười nói: “Đừng sợ đừng sợ, chúng ta nhiều người như vậy, ngươi yên tâm đi, nhanh chút nhanh chút, thuật cưỡi ngựa của Tiêu Lăng tốt lắm.”

Tiếng noi vừa ngừng, Tiêu Lăng đang chuẩn bị lên ngựa sắc mặt chợt đen lại, mặc kệ Mộ Thanh La chỉ huy, nhảy lên ngựa quất xuống một roi.

Mộ Thanh La tức giận, lúc này chỉ đành phải đi lại đỡ Cố Yên Nhiên lên ngựa của mình, Mộ Thanh La thấy nàng run run rẩy rẩy lên ngựa, trong lòng liền căng thẳng: “Ai nha, Cố tỷ tỷ, ngươi thật sự không được, không bằng ngươi tự tìm người cưỡi cùng đi - -“

Mấy người Tiêu Triệt đều đã lên ngựa, lúc này nghe Mộ Thanh La nói vậy đều bất đắc dĩ lắc đầu, dĩ nhiên bọn họ hiểu rõ Cố Yên Nhiên, cũng cố kỵ thân phận Tả tướng sau lưng nàng, trong lúc này đều cảm thấy lo lắng.


Đã sửa bởi Quỳnh ỉn lúc 28.06.2018, 18:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: HNRTV, Keobonggon2013, Una, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Blossom_hp, hando1304, MicaeBeNin, Nhok miu, Sakaii Midori, Tiểu Đinh Đang và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.