Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư

 
Có bài mới 02.11.2016, 08:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ tam chương

Bỗng nhiên hắn thấy vấn đề kia căn bản không phải vấn đề chính.

Vấn đề quan trọng hiện nay, không phải là hắn “cong” hay “thẳng”.

Vấn đề quan trọng hiện nay chính là hắn nếu vô phúc bị “cong” thì ngay lập tức phải chỉnh cho “thẳng”… hay là đem Dạ Du chỉnh cho “cong” nhỉ?

——— —————— ————-

Đúng là phía nam có khác.

Mùa đông lạnh, nhưng không lạnh đến nỗi băng tuyết ngập trời.

Trận tuyết đầu tiên, nhỏ đến nỗi nếu không để ý, hầu như không thấy, tuyết chưa rơi xuống đất đã hóa thành sương.

Liễu Thanh Phong tựa trên khung cửa, nhìn Dạ Du đang ăn điểm tâm — đây là việc hắn hay làm trong khoảng thời gian gần đây, mỗi bữa cơm đều nhìn Dạ Du ăn, nghiên cứu sức ăn của y.

Dạ Du ăn xong một cái màn thầu, uống xong một chén cháo lớn, rồi len lén nhìn thần sắc Liễu Thanh Phong, không hỉ cũng không nộ, vì vậy liền buông đôi đũa đang gắp dưa muối xuống…

“Ân? Ngươi chắc chắn là đã ăn xong?” Liễu Thanh Phong nhíu một bên mày.

Dạ Du bị hắn hừ nhẹ một tiếng, cả kinh, vội vàng cầm một cái màn thầu nhét vào miệng.

Liễu Thanh Phong nhìn hắn hai má phình ra vì vội vàng nhét màn thầu vào miệng, vừa vô lực thở dài, vừa lấy tay day day hai bên thái dương.

Đau đầu a!

Hôm qua hắn mới phát hiện, người này có khả năng chịu đựng tốt mà đầu cũng ngốc không chịu được, ngay cả ăn no cũng không dám.

Cũng chẳng biết y sao lại cứ phải để ý với thăm dò mình, thấy mình mới chỉ ăn nửa chén cơm, uống nửa chén canh, y cũng không chịu ăn nhiều hơn, còn nói cái gì: “Chủ tử thưởng cơm cho thuộc hạ ăn, thuộc hạ đã cảm kích, sao lại có thể dám ăn nhiều hơn chủ nhân…”

Ai… Liễu Thanh Phong hắn nếu không ra lệnh, kẻ kia chắc cũng không tự mình ăn uống cho no!

Bữa sáng hôm nay lại như vậy…

Ngẫm lại thì người này mỗi ngày đều hoạt động nhiều như thế, làm sao mà ăn hai bát đã đủ no? Không tin được là hắn mấy ngày trước cũng nhịn như vậy…

Dạ Du mỗi ngày đều ở trong sân rèn luyện thân thể, thấy võ công của hắn cũng đã hồi phục đôi chút, thân thể cũng khá hơn một nửa, y vừa cần mẫn lại vừa giỏi giang nữa.

Y thực ra chỉ hầu hạ bên người Liễu Thanh Phong, lúc thì pha nước châm trà sợ Liễu Thanh Phong nói nhiều khô cổ, lúc thì lại lấy thêm áo cho Liễu Thanh Phong mặc vì sợ mùa đông lạnh, còn có lúc lại bưng một đĩa đồ ăn nhỏ lên cho Liễu Thanh Phong vì sợ hắn đọc sách lâu sẽ đói bụng, một hồi sau lại xin giúp bào chế hoặc phơi thuốc…

Liễu Thanh Phong ngại y chân tay vụng về nên cứ né y.

Mà thật ra thì không hẳn là ngại y vụng về không làm được, chỉ là cái gì cũng giao cho y làm vậy Liễu thanh Phong làm cái gì?

Vì vậy mọi việc trong viện từ quét tước, chặt củi nhóm lửa, gánh nước… Dạ Du đều một tay ôm hết, không cần ai thúc giục.

Nga, y còn là một đầu bếp giỏi nữa, làm cho cả Vương Đức Như mặt sáng bừng bừng khen ngợi: “Ai, từ lúc ta đến chỗ này, lâu rồi cũng không có được bữa cơm tuyệt như thế!”

Chẳng biết y làm thế nào mà sắp xếp thời gian làm hết đống việc nhà kia.

Nhưng mà tên này, biết chiếu cố người khác, thế mà lại không biết tự chiếu cố chính mình, cả ăn no cũng không dám ăn!

Cảm giác đau đầu cứ cuốn lấy Liễu Thanh Phong, không thể làm gì hơn là nhìn chằm chằm người kia thay thêm áo ấm, nhìn chằm chằm người kia dọn ra bữa cơm tươm tất, rồi ngồi ăn cho đủ lượng cơm, rau với thịt.

Ai, thật là phiền phức.

Nhưng cứ như vậy, tự nhiên lại có cảm giác thỏa mãn xen lẫn hạnh phúc.

Liễu Thanh Phong nhìn dung mạo và vẻ mặt tuấn tú của Dạ Du, mặt hắn cũng dịu dịu đi một tí.

Người này rất đẹp, rất tài giỏi, rất chân thật, thế mà lại thuộc về Liễu thanh Phong ta, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, thật là không biết phúc khí tu luyện bao nhiêu đời mới có được.

Hắn rất vui mừng.

Có người ở cùng, có người thuộc về chính mình, cảm giác thật vui vẻ, không phiền phức chút nào hết.

Dù cho cứ như vậy cả đời, hắn cũng sẽ không chán ghét, Liễu Thanh Phong nghĩ, nhưng một khắc sau đó lại cười khổ, làm gì có chuyện cả đời được chứ, người ở trước mắt này sẽ có một ngày kết hôn lập thất, khi đó…

Dạ Du bắt đầu ăn cái màn thầu thứ ba thì Liễu Thanh Phong giật mình phát hiện, hắn đối với người trước mặt đang muốn nổi lên tâm tư độc chiếm, sau lại nghĩ đến chuyện ly khai, lòng càng khó chịu.

Thế này, phải làm gì mới tốt đây?

v

Dạ Du buông bát cháo thứ tư xuống, biết chắc có ăn nữa cũng không vô bao tử, y quay đầu lại, chỉ thấy Liễu Thanh Phong đang chằm chằm nhìn mình quái dị.

Y tự cúi đầu, lòng bắt đầu khổ sở.

Chủ nhân, chắc là sợ y ăn nhiều.

Trước kia cũng như vậy, nếu chủ nhân tâm tình tốt, sẽ cho y ăn, mặc dù ăn không no. Nhưng cũng có lúc, tính tình thất thường, sẽ đem y ra cho ăn roi, còn bắt quỳ mấy canh giờ.

Y không cố ý, y không muốn cái bao tử mình to như vậy, không cố ý ăn nhiều với ăn no như vậy…

Y thích chủ nhân hiện tại, rất ít khi giận dữ, lâu như vậy cũng không phạt y , tối đa chỉ bắt y quay về phòng nghỉ ngơi — cái này có khi nào là một loại giam hãm trừng phạt, bắt y quay mặt vào tường không? Y không biết .

Hay chỉ là chủ nhân thương tiếc y hiện tại trên người vẫn còn vết thương, dù sao thì y vẫn cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến mức thở không nổi. (=____= tội anh)

Đây là mùa đông đầu tiên y không phải chịu lạnh, còn được mặc ấm và ngồi phòng sưởi.

Y cũng là lần đầu tiên nghe người khác mỉm cười khích lệ, khích lệ y làm cơm ngon, khích lệ y pha trà hay khích lệ y làm một chút điểm tâm đơn giản.

Y lần đầu tiên cảm thấy, y chính là một con người, chứ không phải thứ đồ vật để biểu diễn, thấp hèn hơn cả những con chó với con mèo.

Vì thế mà… y đã quên mất thân phận… Chẳng những ăn nhiều như vậy, làm chủ nhân tức giận, thật đáng trách phạt… Hắn nghĩ, không tự chủ được quỳ trên mặt đất, cúi người cung kính, chờ Liễu Thanh Phong xử phạt.

v

Liễu Thanh Phong đang thất thần, nên căn bản là không để ý thấy người kia đã ăn rất nhiều đồ ăn, đã chuyển tâm tư thành dạng đau khổ, đã quỳ gối trên mặt đất chờ hắn xử phạt. Còn hắn thì đang tự hỏi lòng mình một vấn đề — cảm giác của hắn đối với Dạ Du là gì, hắn thật sự là “cong” hay “thẳng” đây. (đúng nghĩa đen gay or straight =)))

Vấn đề này làm hắn không khỏi khiếp sợ và xấu hổ.

Chờ Liễu Thanh Phong hoàn hồn, đã thấy Dạ Du đang quỳ, còn Dạ Du thì đang suy đoán xem chủ nhân có hay không thời gian để ý đến y.

v

Dạ Du không biết vị chủ nhân anh tuấn, trong sáng này của mình sẽ đánh mình, hay phạt mình không được ăn, hay…

Liễu Thanh Phong day day hai thái dương, nói một câu không nặng cũng không nhẹ, nhưng từng chữ được nhấn mạnh rõ ràng: “Ngươi lui xuống đi, lần sau ăn cơm như thế này, ăn no rồi mới được buông đũa nghe chưa.”

?!

“Vâng” Dạ Du không rõ, cái này có phải là khoan dung? Hay là dung túng? Hay…

“Còn nữa, sau này không được phép quỳ. Còn để ta thấy ngươi tùy tiện quỳ gối trước mặt ta thì đừng gọi ta chủ nhân.”

“…Vâng”

v

Liễu Thanh Phong nhìn Dạ Du đứng lên, cúi đầu, mắt hạ xuống rồi đi ra ngoài, hướng phía sài phòng.

Bỗng nhiên hắn thấy vấn đề kia căn bản không phải vấn đề chính.

Vấn đề quan trọng hiện nay, không phải là hắn “cong” hay “thẳng”.

Vấn đề quan trọng hiện nay chính là hắn nếu vô phúc bị “cong” thì ngay lập tức phải chỉnh cho “thẳng”… hay là đem Dạ Du chỉnh cho “cong”?

Chỉnh “thẳng”?

Hắn trước mắt tự dưng hiện lên hình ảnh một kẻ đang cố hết sức gõ cái lưng gù cong cong cho một tên vẻ mặt đang yên ổn nhàn nhã… Không được không được, cái này đáng sợ quá!

Chỉnh “cong”?

Hắn trước mắt tư dưng lại hiện lên hình ảnh một kẻ đang cố hết sức đem cột sống của một người bẻ ra từng đoạn… Không phải không phải, sao nhìn như giết người thế này?

Đã thế còn đầy mùi máu tanh nữa.

Quan trọng là, hắn dù có quyết tâm cũng không thể làm chuyện độc ác này.

Nếu người kia thích một nữ nhân, chắc chắn sẽ lập gia đình, sinh sống mỗi ngày…

Hắn thế nào lại phá hư hạnh phúc người ta được?

Hắn, Liễu thanh Phong, rốt cuộc là nên làm cái gì bây giờ?

“Ai…”

Vương Đức Như len lén liếc mắt, hắn trong một ngày đã thở dài lần thứ mười.

Vương Đức Như có hơi chút xấu hổ, lẽ ra kẻ bận tối mặt tối mũi kia phải là mình, thế mà lại đùn đẩy công việc cho người khác, chỉ ngồi nhàn nhã đọc sách thuốc, hý hoáy với đống thảo dược, thậm chí còn nhàn rỗi đến mức đi đếm số lần thở dài của người ta.

Hắn nghĩ, Liễu thanh Phong thở dài là do tâm tình bất hảo, có khi nào là do quá mệt mỏi không?

Vì vậy hắn hảo tâm mở miệng: “Ngươi đi nghỉ một chút đi, còn lại để ta làm tiếp cho.”

Liễu Thanh Phong nhẹ nhẹ liếc hắn một cái, nhẹ nhẹ gật đầu rồi nhẹ nhẹ trở về hậu viện, bóng dáng y hệt như hồn ma u oán.

Nhẹ nhẹ đi, nhẹ nhẹ thở dài, nhưng không hiểu sao lại làm người ta thấy thật nặng nề khổ sở.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.11.2016, 08:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ tứ chương

Nha đầu kia đang nói gì thế? Liễu Thanh Phong có chút tò mò, song lại có chút chua xót — Dạ Du từ trước giờ đối với chủ nhân hắn, đều là một cái đầu bằng gỗ, thỉnh thoảng có biểu hiện trên mặt nhưng không căng thẳng thì cũng là sợ hãi, trông cứ như mới đi phạm tội ác tày trời gì đó về, thế mà bây giờ gặp người lạ lại tươi cười.

——— —————— —————–

Hắn không vui — Dạ Du nhìn ánh mắt xa xôi của Liễu Thanh Phong, ý thức được.

Nhưng rốt cuộc tại sao lại không vui?

Tâm tình Dạ Du cũng bắt đầu khổ sở theo.

Thật là vô dụng, Dạ Du nghĩ, cả lý do chủ nhân không vui cũng không biết, làm sao mà chia sẻ ưu phiền với chủ nhân?

Không thể giúp chủ nhân chia sẻ ưu phiền, thì tồn tại để làm gì?

……

Liễu Thanh  Phong day day hai bên thái dương, cảm thấy cơn đau đầu do suy nghĩ luẩn quẩn quá nhiều đã kéo tới. Vì vậy quyết định kiếm chuyện gì đó làm, tỷ như đi ra ngoài chơi một chút chẳng hạn.

Vừa ngước mắt lên đã thấy Dạ Du đang cúi đầu nói chuyện rất thân thiết và hòa nhã với một người con gái.

Cô gái này chỉ chừng mười bốn tuổi, vóc người lả lướt, nhỏ nhắn xinh xắn, mặc áo màu vàng pha đỏ và quần dài màu hồng, tay cầm theo một cái giỏ thật to, hai bím tóc dài đến tận thắt lưng được cột bằng dây đỏ. Dưới phần tóc mái là khuôn mặt tròn trĩnh ửng hồng cùng đôi mắt to và sáng đang nhìn khuôn mặt anh tuấn của Dạ Du đực ra, không nghe được hai bên đang nói gì.

Khóe miệng của Dạ Du nhấc lên, vẻ mặt ôn hòa đi rất nhiều.

Nha đầu kia đang nói gì thế? Liễu Thanh Phong có chút tò mò, song lại có chút chua xót — Dạ Du từ trước giờ đối với chủ nhân hắn, đều là một cái đầu bằng gỗ, thỉnh thoảng có biểu hiện trên mặt nhưng không căng thẳng thì cũng là sợ hãi, trông cứ như mới đi phạm tội ác tày trời gì đó về, thế mà bây giờ gặp người lạ lại tươi cười.

Đang nghĩ ngợi, Liễu Thanh Phong thấy cô gái liếc mắt nhìn mình, mặt lại đỏ bừng rồi vội vàng tống cái giỏ vào trong lòng Dạ Du, vẫy tay chào rồi chạy biến mất.

Dạ Du ôm giỏ, ngơ ngác như nai đứng một chỗ.

Liễu Thanh Phong đi lên, lông mày hơi nhíu lại, nhìn Dạ Du nói: “Nha đầu kia trông có hơi quen.”

“Vâng, chủ nhân.” Dạ Du cúi đầu, đem cái giỏ giấu sau người, giống như nếu làm vậy thì Liễu Thanh Phong sẽ không thấy, sau đó nói: “Đấy là con gái út A Đào của Trương gia đánh cá, mới vừa rồi lại đây đưa đồ cho ta… Đã quấy rầy chủ nhân nghỉ ngơi?”

Liễu Thanh Phong lắc đầu, nhìn chằm chằm cái đầu đang cúi xuống của Dạ Du, thanh âm không nhịn được mà trầm xuống: “Ngẩng đầu, nhìn ta nói chuyện.”

“Vâng, chủ nhân.” Thân thể Dạ Du cứng đờ, nhưng cũng tuân lệnh ngẩng đầu lên.

“Sau này nói chuyện với ta…” Liễu Thanh Phong đột nhiên nói: “Phải nhìn thẳng mặt ta, hiểu chưa?”

“Vâng, chủ nhân.”

Liễu Thanh Phong nhìn khuôn mặt Dạ Du, tay không nhịn được đưa lên, tựa như muốn gạt cái lông gà dính trên tóc xuống, nhưng cuối cùng hắn lại bỏ đi. Hắn cảm thấy Dạ Du đối với hành động thân mật cỡ này nhất định sẽ phản ứng, tuy không rõ nguyên nhân nhưng hắn cũng không muốn làm Dạ Du mất tự nhiên. Có lẽ tiếp xúc thêm một thời gian nữa, rồi từ từ gần gũi một chút.

Vì vậy Liễu Thanh Phong quay người trở về phòng, trước khi đi còn dặn: “Tự giữ mình sạch sẽ một chút, nhất là trên đầu đừng để dính lông gà lung tung như vậy, đã rõ?”

“Vâng, chủ nhân.”

Tiếng trả lời đơn giản đầy kính trọng của Dạ Du truyền đến sau người Liễu Thanh Phong, làm ngực hắn càng thêm bực dọc.

Hắn mong muốn được thấy Dạ Du tươi cười, hay có chút gần gũi gì đó, thay vì tiếng “Vâng” máy móc này.

Con gái ông đánh cá kia đã nói câu gì mà có thể làm Dạ Du cười, còn đến lúc mình nói chuyện với y, thì y chỉ cứng ngắc trả lời mỗi một tiếng?

Dù là nói gì, cũng chỉ có một phản ứng thật thà đáp lại.

Không, hình như có chút khác nhau chứ. Hình như Dạ Du với một số lời mình nói thường hay cứng người lại, và với một số câu nói khác thì phản ứng càng cứng người hơn?

Cảm tạ trời đất, tốt xấu gì thì Dạ Du đã không còn quỳ xuống dập đầu nữa, nếu không…

Nếu như một ngày nào đó, hắn biết được kẻ nào đã biến Dạ Du dễ thương của hắn thành cái đầu gỗ sống chẳng ra sống mà chết cũng không ra chết thế này, hắn nhất định sẽ không tha, đem tên ghê tởm ấy đi lăng trì rồi ngũ mã phanh thây!

Liễu Thanh Phong ngồi phịch trên ghế, tiện tay lấy trong đám dược liệu ra một củ tam thất đem cắn cắn ở miệng, lơ mơ nhớ lại trước đây hắn cũng hay nằm ở một cái gò nào đó, miệng nhằn nhằn cỏ đuôi chó.

v

Hắn không hài lòng, rất rất không hài lòng.

Mà để dẹp được đống không hài lòng của hắn, lại chỉ có kẻ làm hắn không hài lòng Dạ Du kia.

Nói nhiều thế này hơi trẹo lưỡi, nhưng sự thật là thế.

Dạ Du ngốc ngốc trong bếp thật lâu, lại ngốc ngốc bưng mâm cơm thịnh soạn đến trước mặt Liễu Thanh Phong, ngốc ngốc mở miệng nói: “Chủ nhân, mời dùng cơm… Ngài… có muốn nếm thử cá chép vàng không?

“Cá chép vàng?” Liễu Thanh Phong nuốt miếng tam thất đắng nghét trong miệng xuống, hai mắt phát sáng nhìn con cá hấp rưới nước tương kia.

Dạ Du vụng trôm cười, cho rằng Liễu Thanh Phong nhất định thích. Vì vậy thanh âm cũng thoải mái nhẹ nhàng hơn: “Đúng vậy, mỹ vị khó có được mà lại là cá vừa được đánh lên, A Đào cũng đưa ngay tới, chỉ sợ tay nghề của ta không tinh… Chủ nhân, ngài mau nếm thử.”

Chết tiệt! Liễu Thanh Phong bỗng nhiên cảm thấy trong miệng càng thêm đắng ngắt, hắn không muốn Dạ Du thất vọng nên cầm đũa lên, nhưng thật sự là hứng thú ăn uống đã mất sạch.

“Ngươi vừa nói… A Đào? Là cô gái đến tìm ngươi ngày hôm qua?” Ma xui quỷ khiến, hắn giấu một bụng đầy bất mãn nhưng vẫn mở miệng hỏi. Dạ Du nghe nhắc tới nha đầu kia, giọng điệu tựa như nhẹ nhàng thoải mái rất nhiều, thật là làm cho hắn cảm thấy trong ngực có gì đó khó chịu mà không thể nói thành lời.

Dạ Du đồ ngốc, không thấy được Liễu Thanh Phong đang không được tự nhiên, trái lại còn hăng hái hớn hở vì hiếm thấy chủ nhân nói chuyện với mình nhiều như vậy!

Vì thế cái hộp gỗ kia hiếm thấy chủ động mở miệng nói chuyện.

Dạ Du cứ ở bên cạnh Liễu thanh Phong nói nào là A Đào vừa giản dị ý tứ, vừa thiện lương chân thật.

“Nga?” Liễu Thanh Phong cũng miễn cưỡng đáp bừa.

Dạ Du vẫn tiếp tục nói như trước: “A Đào thật sự xinh đẹp dễ thương, lại còn kể cho ta nghe chuyện xưa về cá chép vàng…”

“Nói cho ngươi nghe,” Vương Đức Như từ ngoài phòng đi vào, ngắt lời y: “A Đào cô nương năm nay cũng đã đến tuổi lập gia đình, nhưng vẫn chưa quyết định việc cưới xin…”

Sắc mặt Liễu Thanh Phong nhất thời có chút trắng bệch.

Dạ Du cúi đầu.

Vương Đức Như không ngờ hai kẻ kia phản ứng như vậy, không khỏi kỳ quái, nhưng nói phân nửa rồi, cũng không thể đem lời nuốt vào bụng: “Ngày ấy, lão Trương đánh cá còn hỏi ta: nghe nói Liễu đại phu chưa có lập gia đình?”

Liễu Thanh Phong liếc mắt sang Dạ Du, Dạ Du chỉ cúi đầu, không thấy rõ thần sắc.

“Ý này không thể, ta tuổi còn trẻ.” Liễu Thanh Phong nói: “Huống hồ…” Huống hồ hắn vừa phát hiện giới tính của hắn hơi có chút vấn đề.

Vương Đức Như nhíu mi: “Không phải là ta thất lễ với ngươi, A Đào này là cô nương tốt, tuy nói thân phận có thể không xứng với người đã từng là đại thiếu gia như ngươi, dù gì cũng gặp qua nha đầu này, dáng dấp đoan chính, chắc chắn sẽ thuận lòng theo ngươi…”

“Ngài hiểu lầm rồi, chỉ sợ tính tình của ta sẽ làm nàng ủy khuất” Liễu Thanh Phong nhàn nhạt cười, mắt nhìn hướng Dạ Du.

Thấy Liễu Thanh Phong từ chối hôn sự, Dạ Du vô cùng kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen kịt của Liễu Thanh Phong, sau đó lại thấy đôi mắt kia dời đi, thanh âm nhàn nhạt nói tiếp: “Ta lại nghĩ nha đầu A Đào cùng Dạ Du mới là thích hợp cơ.”

Dạ Du cả kinh, lui về phía sau non nửa bước, tự nhiên muốn quỳ xuống nhưng lại nhớ lời Liễu Thanh Phong không cho phép y quỳ, chốc lát y cảm thấy mờ mịt không biết phải làm gì, trong đầu trống rỗng.

……………

Thời gian như trôi qua thật lâu, Dạ Du cảm thấy có một cái bóng đứng trước mặt che hết ánh sáng, y kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy Liễu Thanh Phong hàng mi đang cau lại, không nhìn thấy được đôi mắt.


“Chủ nhân.” Giọng Dạ Du lít nhít như tiếng muỗi kêu, thấy Vương Đức Như đã đi mất, y do dự giải thích: “Thuộc hạ với A Đào cô nương, cả hai không có gì hết.”

“Ta có nói các ngươi có gì đâu?” Liễu Thanh Phong hỏi lại, ánh mắt sau đó dẫn theo chút u buồn: “Ta thấy ngươi nói chuyện với nàng nhiều như vậy, hẳn ngươi đối với nàng cũng sinh nhiều hào cảm đó.”

“Thuộc hạ… không xứng. Cả đời này được ở cùng chủ nhân là tốt rồi.” Dạ Du hạ mắt xuống, tựa như bản thân mình hèn mọn nên thấy khổ sở.

Liễu Thanh Phong thở dài trong lòng, song cùng lúc đó lại thở phào nhẹ nhõm, thở dài là vì không sửa được tính hay phủ nhận của Dạ Du, còn thở phào là vì không còn phải lo đầu gỗ kia nếu thích nữ nhân nào đó mà bỏ hắn đi…

Thế nhưng…

“Dạ Du, ngươi đem toàn bộ sinh mệnh quý giá của ngươi đặt ở trên người ta sao?” Điều này làm cho Liễu Thanh Phong ngộ ra, nhận người này về chính là mang theo rất nhiều trách nhiệm cùng áp lực.

“Chỉ cầu… Chủ nhân, chỉ cần cho thuộc hạ ở bên người, dù có làm trâu làm ngựa thuộc hạ cũng…”

“Nếu như có một ngày ta không cần ngươi nữa thì sao?” Liễu Thanh Phong lại hỏi.

Dã Du kinh hoàng ngẩng bộ mặt cắt không còn giọt máu lên, ánh nhìn cầu xin Liễu Thanh Phong nhưng lại sợ hãi không nói nên lời.

Liễu Thanh Phong thở dài, nhẹ nhàng ôm hắn một cái rồi nói: “Chỉ cần ngươi không phản bội ta, ta cũng sẽ không làm thế với ngươi, Dạ Du, ngươi hãy nhớ kỹ lời ta nói hôm nay.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.11.2016, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Phong cuồng đích mộc đầu - Bảo Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ ngũ chương

“Khí trời bỗng nhiên khắc nghiệt, người liền dễ sinh bệnh.”

“Cuộc sống bỗng nhiên nhàn tản, người cũng dễ sinh bệnh.”

“Mùa đông, hai người làm chuyện đó, tự nhiên số người bệnh sẽ tăng gấp đôi.”

……………………

“Chủ nhân buồn phiền, nhưng không chịu dùng ta để xả giận.”

“Nếu như ta có thể giúp chủ nhân xả giận, chủ nhân sẽ vui vẻ hài lòng.”

“Không xả được giận, chủ nhân lúc nào cũng khó chịu… Ta thật là đồ vô dụng!”

……………………

Trời ơi, nếu “giải thích” có tác dụng thì cái thế gian này làm gì có thứ gọi là “hiểu lầm”.

——— —————— —————————

“Khí trời bỗng nhiên khắc nghiệt, người liền dễ sinh bệnh.”

“Cuộc sống bỗng nhiên nhàn tản, người cũng dễ sinh bệnh.”

“Mùa đông, hai người làm chuyện đó, tự nhiên số người bệnh sẽ tăng gấp đôi.” (<.< nói đại ra là bệnh truyền nhiễm đi, còn phải làm chuyện đó mới nhiễm sao, anh đang bắn hint cho anh Du à)

“Người bệnh nhiều, ta sẽ rất bận.”

“Ta rất bận, tâm tình sẽ không tốt.”

“Vì thế, tâm tình ta không tốt, không liên quan gì đến ngươi.”

“Ngươi hiểu rõ chưa?”

Liễu Thanh Phong nhẫn nhịn, tận tình khuyên bảo từng câu từng chữ cho Dạ Du cứng đầu cứ để tâm những chuyện vụn vặt.

Bên trên chính là logic Liễu Thanh Phong đang dùng.

Còn bên dưới, là suy tư của Dạ Du.

“Chủ nhân buồn phiền, nhưng không chịu dùng ta để xả giận.”

“Nếu như ta có thể giúp chủ nhân xả giận, chủ nhân sẽ vui vẻ hài lòng.”

“Không xả được giận, chủ nhân lúc nào cũng khó chịu… Ta thật là đồ vô dụng!”

“Chủ nhân bận rộn, rất rất nhiều bệnh nhân kéo tới, lại thêm thật nhiều thật nhiều việc cần phải làm.”

“Nếu như ta biết y thuật, chủ nhân sẽ không bận rộn như thế, nhưng mà ta lại không biết…”

“Ngay cả công việc của chủ nhân cũng không hiểu biết, ta thật là đồ vô dụng!”

“Đều là lỗi của ta… Chủ nhân vậy còn khuyên nhủ ta, cho ta giải thích…”

“Xin lỗi chủ nhân, ta thật là đồ vô dụng!”

Trời ơi, nếu “giải thích” có tác dụng thì cái thế gian này làm gì có thứ gọi là “hiểu lầm”.

Chính vì thế, nhiệm vụ quan trọng nhất của Liễu Thanh Phong hiện giờ, không phải là nghĩ cách đem hắn tự bẻ thẳng hay dụ dỗ Dạ Du bẻ cong, mà chính là phải nhanh chóng tẩy não Dạ Du, giúp cho cái đầu gỗ nhỏ này tự tin vào bản thân mình.

Làm một người lúc nào cũng có thói quen phủ nhận mình học được tính tự tin, rất khó khăn, dù không khó đến độ như phải thực hiện thứ gì đó trái với quy luật tự nhiên, nhưng chắc chắn cũng chẳng suôn sẽ dễ dàng như mấy cái mục tiêu phát triển trong sách lịch sử, phải cải tạo một người như vậy, tất nhiên là vừa khó khăn gian khổ vừa phải kiên nhẫn.

Liễu Thanh Phong tự đập tay một cái bẹp vào mặt, cúi đầu (facepalm – Google cụm từ này để thấy dáng vẻ anh Phong đi các nàng =))), rõ ràng là Dạ Du hoàn toàn không hiểu lời mình nói nãy giờ, hắn lần thứ hai cảm tạ trời đất đã cho mình thân thể khỏe mạnh, nếu như ở kiếp trước, chắc hiện giờ đã không chịu được tim mạch bị kích thích mà ngỏm từ khuya rồi. Liễu Thanh Phong chắc chắn có ngày hắn sẽ bị Dạ Du làm cho phát bệnh mà chết.

Vì thế, phải cố gắng nghĩ ra cách tốt nhất để thay đổi tâm tính của Dạ Du trước đã, có ba việc phải làm thật tốt, việc thứ nhất, điều trị thật tốt thân thể của Dạ Du, việc thứ nhì, điều trị thật tốt thân thể của Liễu Thanh Phong hắn (ý anh là bẻ…? o.o), việc thứ ba…. Liễu Thanh Phong tự hỏi, có nên hay không thay đổi môi trường sinh hoạt của Dạ Du.

Hoàn cảnh xung quanh tác động đến con người rất lớn, nếu không mẹ của Mạnh Tử sẽ không ba lần chuyển nhà vì con trai. (*)

Nguyên nhân Liễu Thanh Phong muốn dọn nhà có rất nhiều, hơn nữa cần phải có sự phán đoán kiên định giống như mẹ của Mạnh Tử, hiện tại xung quanh thái bình an ổn, nhưng nếu phải ở trong hoàn cảnh hỗn loạn phức tạp, Dạ Du mới có nhiều cơ hội thể hiện giá trị của y, từ đó dần dần xây dựng nên lòng tự tin; lấy một cái ví dụ, Liễu Thanh Phong lúc trước từng nghĩ vị ca ca đang buôn bán xa nhà kia, nếu trở về, tất sẽ đến tìm hắn phiền nhiễu, thêm vào đó, Liễu Thanh Phong cũng nghĩ chỉ có dũng cảm bước ra ngoài lang bạt, mới có thể có được kết quả tốt cho sau này (vâng, và sau này sinh ra một anh vừa khùng vừa hâm như anh chứ gì <.<), và có thể cho người mình yêu thương một mái nhà an ổn hạnh phúc… Khụ, đương nhiên là vẫn còn một lý do sau cùng của sau cùng mà Liễu Thanh Phong không cam lòng thừa nhận, hắn rất ghét nhìn thấy Dạ Du cùng A Đào kia lúc nào cũng thì thầm nói chuyện với nhau.

Được rồi được rồi, hắn thừa nhận, không phải bới móc ra nữa… Hắn cũng đâu có đố kỵ hay ghen tuông, hôm đó Dạ Du cũng giải thích với hắn, ngày ấy Dạ Du vui vẻ ra mặt là vì A Đào hôm đó chỉ cho y làm cách nào để nấu được đồ ăn ngon, có thể khơi gợi hứng thú ăn uống vui vẻ của đối phương.

Dạ Du luôn lo lắng cho Liễu Thanh Phong vì sức ăn quá ít của hắn, cũng y như Liễu Thanh Phong cũng lo lắng cho sức ăn của Dạ Du mà sợ dạ dày của y chịu không nổi. Không nói thì không chịu được, kỳ thật hai tên Du đầu gỗ với Liễu đầu gỗ kia rất là giống nhau, lấy vài cái ví dụ, cả hai đều cứng đầu như con nít này, rất quan tâm đến đối phương nhưng biểu hiện ra ngoài thì nói một đằng làm một nẻo.

Mấy ngày sau, mỗi lần A Đào nói đùa gì đó, Dạ Du đều cười theo, nguyên do là muốn làm vui lòng Liễu Thanh Phong đang suốt ngày khó chịu nên chịu khó nghe chỉ bảo của người ta. Da Du rất tín nhiệm A Đào, thậm chí đến mức tin tưởng vô điều kiện (mà cái này lại càng làm cho Liễu Thanh Phong càng lúc càng khó chịu). Dạ Du tín nhiệm không phải là vô cớ, những lời A Đào nói với y hình như rất có đạo lý, hơn nữa lại rất rất hữu dụng — mỗi lần Dạ Du làm theo, đều phát hiện Liễu Thanh Phong đều trưng ra bộ mặt ôn hòa hiếm thấy cùng giọng nói nhỏ nhẹ.

Lấy cái ví dụ, Dạ Du dựa theo lời A Đào chỉ dẫn làm món cá chép vàng kia, kết quả là được Liễu Thanh Phong ôm một cái, còn cả… lới hứa sẽ không bị bỏ rơi. Dạ Du nhớ lại ngày ấy cùng lời hứa hẹn của chủ nhân, cảm thấy sung sướng đến mức chỉ muốn đi làm thêm món cá chép vàng, đáng tiếc là loại cá ấy rất hiếm thấy.

Dạ Du chỉ chăm chăm lo làm vừa lòng Liễu Thanh Phong nên hoàn toàn không thấy Liễu Thanh Phong là sợ Dạ Du bị A Đào hấp dẫn nên mới đặc biệt cư xử như thế. Vì vậy, Dạ Du với A Đào càng ngày càng thân nhau, luôn luôn lén gặp nhau ở một góc nào đó… Liễu Thanh Phong vì Dạ Du mà dở khóc dở cười không biết nên tiến hay lùi, nhưng mà không thể phủ nhận, Dạ Du là người ngốc nghếch nhưng chân thật, làm trái tim hắn đập một cách khác thường.

Nhưng mà, đến bao giờ thì hắn mới có thể đem Dạ Du đi khỏi đây? Liễu Thanh Phong do dự, tiền bạc hắn đã chuẩn bị tốt, Vương Đứa Như giàu có chưa bao giờ bạc đãi hắn khoản tiền bạc. Vương Đức Như đối xử hắn rất tốt, dù hắn đang sốt ruột muốn đi, nhưng không nỡ vì bệnh nhân đang nhiều như vậy, trong thời gian bận rộn thế này, không thể bỏ mặc dược điếm đã cưu mang mình và Dạ Du được.

Liễu Thanh Phong thất thần nhìn Dạ Du luyện công từ phía đằng sau, Dạ Du có cảm giác hai chân như muốn nhũn ra.

Muốn quỳ mà không được quỳ cũng là một loại thống khổ. Kinh nghiệm bảo vệ tính mạng trong quá khứ cùng hiện thực xung đột một trận với nhau, Dạ Du cảm giác mình đang mờ mịt không biết phải làm gì.

Dựa theo kinh nghiệm cũ, lúc này Dạ Du phải lập tức quỳ trước mặt chủ nhân cầu xin khiển trách, nhưng mà giáo huấn gần đây lại bảo y, trước mặt chủ nhân mà quỳ xuống là sẽ bị khiển trách. Đến giờ Liễu Thanh Phong cũng chỉ “phạt” Dạ Du hai lần, một lần phạt y nằm tu dưỡng ba ngày không được rời giường làm việc, một lần nữa là phạt y một tháng phải uống thuốc đầy đủ, mà cái này đâu phải là nghiêm phạt? Rõ ràng là cưng chiều a, Dạ Du trong lòng chỉ có cảm động, cảm tạ cộng thêm cảm kích, chủ nhân lãng phí thật nhiều thuốc cùng tinh lực cho y như vậy, y không cách nào báo đáp… Điều này làm y khó xử, có lẽ, đối với chủ nhân hiền hòa như vậy, y phải tự mình nhận thức rõ ràng bổn phận tôi tớ, sau đó tự mình nghiêm phạt bản thân?

Bản thân mình sao lại ngốc thế này, Dạ Du nghĩ, không có lệnh của chủ nhân, cái gì cũng không biết, thậm chí cả cách làm hài lòng chủ nhân, lại phải kiếm người bên ngoài chỉ giáo. May là A Đào cô nương kia cũng thông minh và biết cách chăm sóc người, chỉ bảo cái gì nên làm và cái gì không nên làm, chủ ý đưa ra lần nào cũng có kết quả tốt. Nếu… ở bên chủ nhân không phải là mình mà là A Đào, có khi nào chủ nhân sẽ rất sung dướng?

Dạ Du cắn cắn môi, cố gắng áp chế nỗi bất an, thế nhưng không nhịn được lại tưởng tượng, nếu có một ngày, chủ nhân bên người có những người khác làm bạn, tỷ như A Đào kia, rồi không cần bản thân vụng về của mình nữa, y nên làm cái gì đây? Vì thế, Dạ Du cố chấp cho rằng A Đào chẳng qua chỉ là người ngoài, có lẽ đây là ý kiến tốt, có thể nghe lời chỉ bảo mà cũng không cần quá cẩn trọng với nàng, và cũng càng không thể cho nàng ta cơ hội đến gần chủ nhân để cướp người đi. Cũng bởi vì lý do trên, Dạ Du một mặt mỉm cười cám ơn A Đào chỉ bảo, một mặt càng tăng cường cảnh giác. Y cố gắng không để Liễu Thanh Phong thấy A Đào (nên anh với nàng chui một xó làm anh Phong ghen lồng lộn đấy à =___=), nói nôm na là chặt đứt tất cả cơ hội, không để A Đào tiếp cận Liễu Thanh Phong.

Hôm bữa chủ nhân tự nhiên nhắc tới A Đào, có khi nào… Da Dụ vì chính mình bị hiểu lầm mà khổ sở vô cùng, nhưng rốt cuộc cũng không muốn giải thích. Hắn phát hiện, hình như Liễu Thanh Phong vì A Đào thân cận với mình mà sinh ra chán ghét thấy A Đào xuất hiện, điều này làm cho y len lén hưng phấn. Chủ nhân chán ghét A Đào, A Đào sẽ không thể thay thế vị trí của mình bên chủ nhân, như vậy, Dạ Du sẽ an toàn. Vì thế, dù chủ nhân có hiểu lầm y, trách phạt y, lạnh nhạt với y, thì so với việc chủ nhân bị người khác cướp mất cũng tốt hơn nhiều.

Ách… Dạ Du hóa ra cũng có lúc vì bản thân mà… tính toán âm mưu, nhưng mà bất an vẫn là bất an, y biết làm nô bộc, công cụ cho chủ nhân thì không được vì bản thân mà tính toán với chủ nhân. Chỉ là, y không thể khống chế chính mình, không thể đối mặt với nỗi sợ hãi bị mất đi người, không thể tưởng tượng nếu có một ngày không còn chủ nhân ôn nhu nhìn chằm chằm mình nữa (nhìn chằm chằm là biểu hiện của việc có vấn đề đó =___=), y sẽ phải làm gì đây?

Dạ Du tự an ủi bản thân mình, chỉ là chút lừa gạt nho nhỏ sẽ không làm hại gì đến chủ nhân, mà y cũng đâu phải là đứng trước mặt chủ nhân mà nói dối, mặc dù nếu một ngày bị phát hiện… hậu quả của việc bị phát hiện, Dạ Du không dám nghĩ tới.

Vì thế… Đầu gỗ này sẽ có lúc tự hao tổn tâm tư cố gắng vì ai đó, dù sao thì cái sự hảo tổn tâm tư này cũng không có đi ngược lại với nguyên tắc sống kỳ quái của y.

——— ————————-

(*) Mạnh mẫu tam thiên

Bắt đầu đến khúc chết cười của hai bạn này rồi. Ông nghĩ gà, bà nghĩ vịt.

Cả hai đều tính toán mưu mô nha, âm mưu thâm độc trong hậu cung 3000 cũng phải chào thua nha =))

Trời ơi, nếu “giải thích” có tác dụng thì cái thế gian này làm gì có thứ gọi là “hiểu lầm” <<< Câu này làm tớ nhớ tới 1 câu nói của Kyoko trong Skip Beat >> Nếu chỉ một lời xin lỗi là xong thì thế gian này cần gì địa ngục nữa. =)) Bộ shoujo duy nhất còn đọc đến bây giờ XD

Bộ này… Google-sama dịch còn dễ hiểu hơn cả QT-sama =___= Thời thế đảo điên? =___=


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.