Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Ách nô - Phấn Đào Báo

 
Có bài mới 31.10.2016, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ách nô - Phấn Đào Báo - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 48 __ Bạch điêu thần bí

Quyên Nhi run lẩy bẩy quỳ trên mặt đất, vài tên thủ vệ cùng Viên Cảnh Triệt đứng ở cửa, sau khi chứng kiến cảnh tượng trong phòng đều hút một ngụm khí lạnh.

Viên Cảnh Triệt lại một lần nữa cảm thấy Tây Tường Liệt tuyệt đối không phải người dễ chọc, may mắn gã tỉnh ngộ sớm, bằng không tứ chi gã có lẽ thật sự sẽ bị Tây Tường liệt sai người chặt đứt mất.

Tây Tường Liệt ôm lấy Tiểu Nhiễm đang hôn mê, hướng đám thủ vệ ra lệnh: “Đem nơi này dọn dẹp sạch sẽ, người ở đây một kẻ cũng không được thả ra, bổn vương sẽ điều tra mọi việc!”

Nói xong, Tây Tường Liệt lại liếc mắt nhìn Liễu Yến gần như bất tỉnh nằm một góc: “Chuẩn bị thuốc thang, trước khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng không được để cho nàng ta chết!”

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

Phân phó mọi chuyện xong, Tây Tường Liệt liền ôm Tiểu Nhiễm đi, trực tiếp dùng khinh công đạp gió bay về Vĩnh Hàm Các.

Viên Cảnh Triệt há to miệng nhìn Tây Tường Liệt đang cấp tốc rời đi, tốt xấu gì gã cũng là người có công lớn, sao Tây Tường Liệt ngay cả một câu cám ơn cũng không có vậy?

Kỳ thật Viên Cảnh Triệt cũng không biết Liễu Yến thế nhưng lại dám sai người hủy đi sự trong sạch của Tiểu Nhiễm, gã căn bản là không biết trong phòng rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì. Nhưng vì đứng ở bên ngoài vô tình nghe được hai nha hoàn nói chuyện với nhau, hơn nữa gã cũng nghe được một chút tiếng động khả nghi phát ra từ trong phòng.

Viên Cảnh Triệt có dự cảm là sắp xảy ra chuyện gì đó rất đáng sợ, cho nên mới sai người đi gọi Tây Tường Liệt còn đang ở trong cung trở về. Gã không phải là giúp Tây Tường Liệt, gã chỉ là đang giúp tiểu bảo bối xinh đẹp kia thôi.

Ai, nói đi nói lại, gã thấy lần này mình sao lại ngốc như vậy, Viên Cảnh Triệt tự gõ vào gáy mình.



Ba vị thái y y thuật cao siêu trong cung đều bị gọi vào Thụy Dương Vương phủ, Tiểu Nhiễm như cũ vẫn hôn mê bất tỉnh. Thu Đào lúc này đã từ trong hôn mê tỉnh lại, đầu quấn băng trắng, lo lắng đứng ở bên giường Tiểu Nhiễm.

“Nhiễm Nhi bị sao vậy?” Tây Tường Liệt hỏi.

“Bẩm Vương gia, vị công tử này đầu lưỡi bị thương, bụng vì bị đánh đá kịch liệt mà làm cho khoang bụng có chút thâm tím. Trừ bỏ hai nơi này, chỗ khác đều chỉ là vết thương ngoài da, không có gì trở ngại, nghỉ ngơi điều dưỡng mấy ngày tức khắc sẽ khỏi.” Một vị thái y già nói.

Tây Tường Liệt thở dài một hơi nhẹ nhõm: “Kia phải trị liệu thế nào?”

“Cũng không có gì khó khăn, thần sẽ đem thuốc trị liệu vết thương ngoài da đến, mặt khác thần cũng sẽ kê một phương thuốc, mỗi ngày cho vị công tử này uống ba lần là ổn.”

Sau khi thái y kê đơn thuốc xong, Tây Tường Liệt lập tức sai người đi sắc. Hạ nhân trong phòng đều bị đuổi ra ngoài, Tây Tường Liệt ngồi ở đầu giường, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt trắng bệch của Tiểu Nhiễm.

“Nhiễm Nhi, đều là lỗi của ta, đều là lỗi của ta……” Tây Tường Liệt cầm lấy tay Tiểu Nhiễm áp lên gương mặt mình, thanh âm có chút nghẹn ngào.

“Ta sẽ không bao giờ … để cho bất luận kẻ nào làm thương tổn ngươi nữa, ta sẽ không bao giờ để cho kẻ nào xúc phạm đến ngươi. Ta hận không thể giết chết tất cả, ta muốn hủy diệt tất cả, hủy diệt chính mình, ta không bao giờ muốn nhìn đến bộ dáng tuyệt vọng của ngươi nữa, Nhiễm Nhi……”

Đem vạt áo Tiểu Nhiễm cởi bỏ, khéo léo cắt y phục nó ra, Tây Tường Liệt cầm khăn ướt nhẹ nhàng lau thân thể cho Tiểu Nhiễm.

Từ cổ tay tới cánh tay, từ phần eo đến ngón chân, mỗi một tấc đều cẩn cẩn thận thận, không chạm vào bất cứ vết thương nào trên người nó.

Nhìn dấu vết bị ngược đãi thô bạo trên thân thể nó, Tây Tường Liệt lòng đau như bị dao cắt, hắn cúi đầu hôn lên một vết thâm tím. Hiện tại Nhiễm Nhi tựa như con bướm nhỏ bị chặt đứt cánh, không thể bay lượn, chỉ có thể nằm trên mặt đất đau đớn vùng vẫy.

Tây Tường Liệt lấy thuốc mỡ qua, mở miệng Tiểu Nhiễm, thật cẩn thận bôi lên chỗ bị thương ở lưỡi nó. Thời điểm ngón tay chạm đến, còn có tơ máu dính vào, nếu hắn tới muộn hơn một chút, Nhiễm Nhi sẽ thực sự đem đầu lưỡi cắn bỏ đi?

Sau khi bôi thuốc lên toàn bộ vết thương trên người Tiểu Nhiễm, Tây Tường Liệt lại giúp nó thay một bộ y phục sạch sẽ.

Hôn lên trán nó một cái thật sâu, Tây Tường Liệt kêu Thu Đào tiến vào hầu hạ rồi mới đi ra ngoài.



Trong thư phòng Tây Tường Liệt hiện giờ là cao thủ xử án tiếng tăm lừng lẫy, Hình bộ tổng quản Vương Thanh Trúc.

“Trừ bỏ Nguyệt Tiên Cư ra, tất cả những nơi khác ngươi đều phải đi điều tra, nhất định phải làm sáng tỏ vụ việc này.”

“Hạ quan sẽ cố gắng hết sức mình.”

“Trong vòng ba ngày, hy vọng ngươi có thể cho bổn vương câu trả lời thích đáng.”

Nếu không phải chuyện này xảy ra, hắn sẽ không để cho người ngoài can dự vào chuyện trong vương phủ, chính là hiện giờ…… Tây Tường Liệt đang muốn kêu tổng quản đến, tiểu bạch điêu thú cưng của Tiểu Nhiễm lại đột nhiên xông vào thư phòng.

Tây Tường Liệt không khỏi mở to hai mắt nhìn bạch điêu, bạch điêu kia thế nhưng lại cắn áo hắn kéo ra bên ngoài.

Chẳng lẽ Tiểu Nhiễm đã xảy ra chuyện? Tây Tường Liệt lập tức hoảng hốt đi theo bạch điêu. Nhưng kỳ quái là, bạch điêu không có chạy hướng Nguyệt Tiên Cư, mà là hướng phía bên ngoài Vĩnh Hàm Các chạy tới.

Tây Tường Liệt cảm thấy có điểm khó hiểu, một đường đi theo bạch điêu, kết quả là tới được chỗ ở của Đại phu nhân.

Bạch điêu không đi tiếp nữa, chỉ nhảy lên bả vai Tây Tường Liệt, kêu vài tiếng.

Đại phu nhân danh gọi Đàm Tư Tư, vốn không được Tây Tường Liệt để ý đến đã lâu, Tây Tường Liệt đoán rằng bạch điêu dẫn hắn tới nơi này là có mục đích gì đó.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.10.2016, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ách nô - Phấn Đào Báo - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 49 __ Chỉ cần mình ngươi

Tây Tường Liệt mang một lòng đầy nghi vấn đẩy cửa đi vào, Đàm Tư Tư vừa nghe hạ nhân truyền lời, lập tức kích động đi ra nghênh đón. Nơi này đã thật lâu không có người ngoài bước vào.

“Vương gia, thần thiếp ra mắt Vương gia, cấp Vương gia vấn an.”

“Miễn lễ.” Nói xong, Tây Tường Liệt liền hướng sảnh chính đi đến.

“A, Vương gia, ngài có muốn lưu lại dùng cơm trưa hay không? Thiếp sẽ sai người chuẩn bị.” Đàm Tư Tư đi theo Tây Tường Liệt tới sảnh.

“Không cần.”

Vừa đến sảnh chính, bạch điêu đột nhiên từ trên người Tây Tường Liệt nhảy xuống, nhè vào một nha hoàn đứng nơi đó cào túi bụi.

“A!” Nha hoàn kia không hề phòng bị đột nhiên bị bạch điêu tấn công liền sợ tới mức hoa dung thất sắc.

Đàm Tư Tư sắc mặt trong nháy mắt biến trắng, có loại dự cảm bất hảo đánh úp tới. Nàng cuống quít bắt lấy ống tay áo Tây Tường Liệt : “Vương gia, mau đem súc sinh này ra khỏi người Mặc Tình đi, Mặc Tình sợ nhất là mấy thứ này!”

Tây Tường Liệt nheo mắt nhìn nha hoàn bị sợ hãi kia cùng Đàm Tư Tư một hồi, gạt bàn tay đang nắm ống tay áo của mình ra rồi nói : “Người đâu, bắt Mặc Tình lại, phong tỏa nơi này, không cho phép bất luận kẻ nào ra vào.”

“Vương gia! Vương gia! Thiếp đã làm ra chuyện gì mà ngài đối xử với thiếp như vậy, là có người ở sau lưng nói bậy gì sao? Vương gia ngài ngàn vạn lần chớ tin lời xằng bậy a!”

Toàn bộ gương mặt kích động của Đàm Tư Tư đều được Tây Tường Liệt thấy rõ: “Ngươi không cần kích động, chờ bổn vương điều tra rõ ràng sẽ trả lại sự trong sạch cho ngươi.”

“Vương gia, thiếp cái gì cũng không có làm, ngài phải tin tưởng thiếp a!”

Không để ý tới nữ nhân đang kêu oan ở phía sau, bạch điêu lại nhảy lên vai Tây Tường Liệt, cùng hắn đi về Nguyệt Tiên Cư.

Vừa lúc đi vào đã thấy Tiểu Nhiễm mơ màng mở mắt.

“Nhiễm Nhi, ngươi tỉnh?” Tây Tường Liệt nắm tay Tiểu Nhiễm: “Trên người có còn đau nữa không?”

Tiểu Nhiễm lắc đầu, nhưng ngay sau đó mày lại nhíu chặt, trên trán ra đầy mồ hôi, môi có chút phát run.

“Đầu lưỡi rất đau đúng không?” Tây Tường Liệt đau lòng lau mồ hôi trên trán cho nó, với tay cầm lấy thuốc mỡ: “Đầu lưỡi bị thương hẳn là phải bôi thuốc, có chút khổ, ngươi cố chịu a.”

Thu Đào muốn cầm lấy thuốc kia bôi cho công tử lại bị Tây Tường Liệt cự tuyệt, hắn rửa tay thật sạch, sau đó thì bắt đầu bôi thuốc lên trên ngón tay.

“Nhiễm Nhi, hé miệng, ta giúp ngươi bôi thuốc.”

Tiểu Nhiễm mắt nhìn ngón tay Tây Tường Liệt, lại nhìn nhìn mặt hắn, chậm rãi hé miệng.

Ngón tay vói vào miệng, vị thuốc đông y chua sót làm Tiểu Nhiễm rất khó chịu, chính là nó vẫn như cũ ngoan ngoãn nhìn chăm chú người đang lom khom bôi thuốc cho mình.

Tay Vương gia thực ôn nhu, vì sợ nó đau nên thật cẩn thận bôi từng chút từng chút một ở chỗ lưỡi bị thương. Vương gia tới cứu nó, giống như đang nằm mơ vậy, vào lúc mình tuyệt vọng như thế hắn lại tới cứu mình.

Chỉ cần nhìn hắn, chạm vào hắn, nó sẽ không còn sợ hãi nữa, tâm liền trở nên an tĩnh.

Sau khi bôi thuốc xong, Tiểu Nhiễm ngậm miệng lại, vị thuốc đông y vô cùng kinh khủng lập tức xộc thẳng vào xoang mũi, Tây Tường Liệt nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhúm khó chịu của Tiểu Nhiễm, liền bò lên giường đem nó ôm vào trong lòng.

“Cố chịu một chút, sẽ hết đau mau thôi.” Tây Tường Liệt sợ Tiểu Nhiễm đau, không dám dùng sức ôm nó: “Nhiễm Nhi, ngươi có hận ta hay không?”

Tiểu Nhiễm nghe vậy lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, vội vàng lắc đầu, Vương gia sao lại hỏi thế?

“Ta đã để cho cái loại nữ nhân độc ác như vậy ở lại trong vương phủ, ta đã để một kẻ ác độc thế ở bên cạnh ngươi. Hiện tại nghĩ lại, lúc ta đi vắng nàng cũng có thể không thiếu cơ hội bắt nạt ngươi, ta lại không ở đó bảo vệ ngươi, thậm chí còn bởi vì lời nói của nàng mà hiểu lầm ngươi. Chẳng trách ngươi vẫn luôn muốn trở về cuộc sống của hạ nhân, ở bên cạnh ta ngươi nhất định cảm thấy quá khổ sở. Đều là ta sai, Nhiễm Nhi, thực xin lỗi.”

Thanh âm của Tây Tường Liệt tràn ngập sự hối hận, Tiểu Nhiễm giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt hắn.

“Đều là ta quá mức cố chấp, hiện tại ngẫm lại, chỉ là dung nhan giống nhau thì sao chứ? Ta… sẽ không bao giờ để kẻ nào có thể làm tổn thương ngươi nữa, chờ mọi chuyện điều tra rõ ràng xong, ta liền giải tán thê thiếp. Cả đời này, ta chỉ cần có một mình ngươi là đủ rồi.”

Tiểu Nhiễm kinh ngạc mở to hai mắt, Vương gia vì nó mà giải tán thê thiếp?

“Ngốc, vì ta và ngươi cái gì ta cũng có thể làm, cho dù muốn ta buông tay bỏ hết quyền quý hay địa vị, ta cũng đồng ý.” Tây Tường Liệt cúi đầu hôn nhẹ lên bờ môi của Tiểu Nhiễm.

“Sao ngươi lại khóc? Nhiễm Nhi……”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.10.2016, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ách nô - Phấn Đào Báo - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 50 __ Sóng gió đã qua

Tây Tường Liệt sai người điều tra nha hoàn tên Mặc tình kia, kết quả không thu hoạch được gì, nhưng bạch điêu lại đột nhiên vọt vào trong phòng nàng, dùng móng vuốt cào loạn vào ván giường, được một lúc thì bất ngờ thấy có bột phấn rơi ra. Trải qua một hồi kiểm chứng thì thấy đó quả nhiên là thuốc sẩy thai.

Mặc Tình bị lôi đi tra khảo, rất nhanh liền khai ra kẻ chủ mưu sai khiến nàng ── Đại phu nhân Đàm Tư Tư.

Mặc Tình nghe theo lời dặn của Đàm Tư Tư đi mua thuốc sẩy thai, rồi mới thần không biết quỷ không hay bỏ vào chén thuốc của Liễu Yến. Chính là lơ đãng thế nào lại vẫn để thuốc bột ở trong phòng, nếu như không có bạch điêu, có lẽ cũng không ai tìm ra loại thuốc oan nghiệt này tại nơi dưới ván giường ít người chú ý đó.

Vốn Đàm Tư Tư sai người làm xong trong lòng cũng có chút sợ hãi, chính là ai ngờ cuối cùng mọi mũi nhọn lại chỉ chĩa vào Tiểu Nhiễm, khiến cho nàng hoàn toàn an tâm thoát khỏi sự nghi hoặc.

Đàm Tư Tư cùng Mặc Tình bị ban thưởng rượu độc, người nhà Đàm Tư Tư bị biếm thành thứ dân. Những kẻ liên can đến việc hạ độc tất cả đều bị tra ra, tuỳ theo mức độ phạt trượng ít hay nhiều, sau đó toàn bộ bị đuổi ra khỏi kinh thành, lưu đày bên ngoài.

Vụ việc hạ độc cứ như vậy kết thúc.

Mà khi đó Liễu Yến vẫn đang nằm yếu ớt ở trên giường, tính mệnh mong manh, mỗi ngày phải dựa vào cả đống thuốc thang mới giữ lại được cái mệnh. Nha hoàn hạ nhân trong phòng đều bị bắt đi lấy cung tra hỏi, mỗi ngày đúng giờ chỉ có một người vội tới đưa cơm và thuốc cho nàng.

Sau khi Thu Đào chỉ điểm và xác nhận, Quyên Nhi làm nha hoàn bên người Liễu Yến bị tạm giam để điều tra.

Quyên Nhi cãi bướng, mãi không chịu nhận tội, Vương Thanh Trúc cuối cùng đành phải sai người dụng hình, trải qua một hồi, Quyên Nhi thật sự không chịu nổi, đem toàn bộ sự thật khai ra.

Tây Tường Liệt nghe Vương Thanh Trúc hồi báo kết quả điều tra xong, tức giận đến một chưởng đánh bay cái bàn bên cạnh.

“Đáng giận! Tiện nhân kia cư nhiên lòng dạ hiểm độc, vào thời điểm như vậy vẫn không quên giá tội cho Nhiễm Nhi! Quả thật là nên thiên đao vạn quả!”

“Vương gia nguôi giận, đây là bản danh sách hạ quan đã liệt kê ra, thỉnh Vương gia xem xét.”

Tây Tường Liệt đem danh sách tội ác kia lật ra xem một lần, sau đó đưa lại cho Vương Thanh Trúc: “Ngươi là chưởng quản Hình bộ, chiếu theo quy củ của Hình bộ, nên xử lý như thế nào?”

“Bẩm Vương gia, chiếu theo điều luật của Hình bộ, trừ bỏ khi quân phạm thượng hoặc là phản loạn tặc tử, nếu bình thường không giết người thì không thể xử tử, chỉ có thể tùy theo hành vi phạm tội nặng nhẹ để nhận lấy lao hình.”

Tây Tường Liệt nhìn về phía Vương Thanh Trúc, giọng điệu cường ngạnh khiến cho kẻ khác không thể làm trái: “Bổn vương lệnh ngươi xử trảm Liễu Yến.”

“Này……” Vương Thanh Trúc có chút khó xử, nhưng khi nhìn biểu cảm của Tây Tường Liệt, những lời định nói liền nghẹn trở lại: “Vâng, hết thảy sẽ nghe theo Vương gia phân phó.”

Ba ngày sau, Liễu Yến bị đem ra khỏi Thụy Dương Vương phủ, ở bên đường xử trảm. Quyên Bhi bị Tây Tường Liệt ban thưởng độc rượu, đây vốn là việc tư trong vương phủ, nhưng gần như đều do Hình bộ xử lý.

Liễu Yến bị xử trảm giữa trời, Tây Tường Liệt từ hai vị phu nhân còn lại, chuyện này trong suốt một thời gian dài đã trở thành chủ đề để toàn bộ người trong kinh thành bàn tán sôi nổi.

“Ai, nghe nói hiện tại Thụy Dương Vương gia là một thân một mình, bên người ngay cả một tiểu thiếp cũng không có, ngươi nói hắn đang yên đang lành tự nhiên trả hết thê thiếp về nhà mẹ đẻ là làm sao a?” Trong quán rượu, mấy nam nhân trung niên ngồi cùng một chỗ vừa uống rượu vừa tán gẫu với nhau.

“Ngươi cập nhật thông tin thật kém, nghe nói Thụy Dương vương là do gặp được một tiên tử xinh đẹp vô cùng, hắn thậm chí còn đem nàng nhốt sâu trong phủ không để kẻ khác thấy. Thụy Dương vương kia một lòng chung tình, vì nàng có thể cam nguyện bỏ hết thê thiếp đi.”

“Hắc hắc, tin tức của các ngươi thật không linh thông, các ngươi nếu nghe ta nói, nhất định sẽ chấn động.” Một thư sinh bộ dạng trắng tinh đắc ý nói.

Mọi người nghe xong, toàn bộ đều hướng mắt về phía hắn: “Vậy ngươi biết được những gì? Mau nói cho mọi người nghe a!”

“Các ngươi có biết thực ra vị tiên tử kia là một nam nhân không?”

“Cái gì?!” Mọi người đều nghi ngờ.

Bạch diện thư sinh tiếp tục nói : “Đó không chỉ là nam nhân, còn là một người bị câm nữa.”

“Không phải chứ, đây là cái loại tà ma gì a, một nam nhân câm sao có thể đem Thụy Dương Vương mê hoặc thành ra như vậy?!”

“Ai, ngươi không biết thì đừng có nói lung tung, nam nhân kia bộ dạng chính là vô cùng dễ nhìn a! Các ngươi nếu nhìn thấy người đó nhất định cũng sẽ mê đến thất điên bát đảo, tuy là một người câm, thế nhưng như vậy lại càng chọc người ta yêu thương, so với những kẻ lắm mồm hay ba hoa thì đáng yêu hơn nhiều!” Bạch diện thư sinh lại nói tiếp.

“Ai? Như ngươi nói, chẳng lẽ ngươi đã được nhìn thấy nam nhân đó?” Một người hỏi.

Bạch diện thư sinh có chút khó xử : “Kỳ thật ta cũng chưa từng gặp qua, nhưng một bằng hữu của ta đã tận mắt thấy, hắn là hạ nhân của Thụy Dương Vương phủ, trước kia còn cùng tiên tử nam nhân kia quét dọn đình viện mà.”

“Chẳng lẽ nam sủng kia nguyên lai là một hạ nhân?”

“Đúng vậy, nghe nói là sau khi bị Vương gia nhìn thấy, từ đấy về sau liền một bước biến thành phượng hoàng .”

“Nghe ngươi nói thế ta thật muốn tận mắt nhìn, xem rốt cuộc có thể đẹp thành cái dạng gì a?”

“Đúng thế đúng thế, ta cũng muốn nhìn xem!”

……


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bánh Bao Ú về bài viết trên: Ngọc Hân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.