Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 30.10.2016, 09:01
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 18:42
Bài viết: 375
Được thanks: 1326 lần
Điểm: 34.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 56

Edit:  Sun520

Sau khi bày tỏ lòng trung thành Thiệu Dật Phong chuẩn bị rời đi, trước khi đi anh ta nhìn Lục Già cười mập mờ, Lục Già cười lại, ngẩng đầu lên thì thấy Từ Gia Tu đang nhìn cô. Cô đành phải nói một câu nhàm chán: "Hình như đậu đậu trên mặt của anh Phong giảm đi rất nhiều." Bắt đầu loáng thoáng toát lên vẻ đẹp trai, chẳng lẽ đắp nhiều mặt nạ thật sự có hiệu quả?

Thật đúng là nói nhảm, Từ Gia Tu cười khẽ, cúi đầu tiếp tục làm việc.

Mới đó mà đã không để ý đến cô rồi. Lục Già đặt mấy văn kiện quan trọng ở trước mặt Từ Gia Tu, thuận tiện hỏi: "Từ Gia Tu, anh thật sự muốn mua mảnh đất ở Đông Giao Lâm Hồ sao?"

"Tại sao không mua?" Từ Gia Tu ngẩng đầu lên: "Anh xây dựng mối quan hệ với chính phủ lâu như vậy, chẳng lẽ trêu chọc bọn họ cho vui?"

Ý của cô không phải như thế, năng lực của bạn trai giỏi thì có thể dễ dàng nói chuyện sao. Lúc trước, cô từng suy nghĩ tỉ mỉ về việc mua mảnh đất này: Nếu như Ốc Á tiếp nhận đầu tư của Tư Tâm Đặc, mua mảnh đất đó xây dựng cao ốc Ốc Á thì thật sự là thượng sách, bây giờ cô vẫn cảm thấy sổ tiền vay hơi nhiều, tình hình đầu tư hạng mục của Ốc Á lại nhiều. . . . . Dĩ nhiên, bây giờ giá trị con người của tổng giám đốc trên vài trăm triệu, ai mà không thiếu ngân hàng trên trăm triệu. So với bên ngoài thì có rất nhiều công ty phá vỡ hình thức kinh doanh, Ốc Á có hành động mạnh bạo cũng dễ dẫn đến khả năng Ốc Á lâm vào vòng quay vốn nguy hiểm.  

Từ Gia Tu biết rõ Lục Già lo lắng chuyện gì, nhưng khóe môi vẫn tươi cười, giọng nói cực kỳ ôn hòa: "Không có việc gì, trước mắt tiền bạc mua mảnh đất đó khiến Ốc Á có chút căng thẳng, nhưng mà bây giờ là lúc thích hợp nhất để mua mảnh đất đó." Việc mua bán này, quan trọng nhất là thời cơ, anh không muốn sau này phải bỏ ra số tiền cao hơn gấp mười lần giá bây giờ mua nó, hơn nữa cơ hội không bao giờ chờ đợi ai.

"Được." Lục Già gật đầu. Từ Gia Tu quyết định bất kỳ chuyện gì, cô đều ủng hộ anh. Không biết tại sao, cô luôn tin tưởng Từ Gia Tu, có thể từ lúc bắt đầu tình cảm khi vẫn là học sinh, giống như cuộc thi toán học năm đó vậy, tất cả mọi người vò đầu bứt tai muốn xé toang bài thi, còn Từ Gia Tu ngồi ở phía trước cô từ từ chuyển bút, khi đó cô thật muốn dùng đầu bút đâm vào lưng của anh, bạn học Từ, có thể nói đáp án cho cô sao?

Cánh tay của Từ Gia Tu rời bàn, thân thể ngửa ra sau, kéo Lục Già đến ngồi bên cạnh mình, đôi tay thân mật ôm lấy cô, nói một câu thân thiết: "Ngày hôm qua đến bây giờ, anh còn chưa có ngắm em thật kỹ."

Cái gì? Đêm qua không phải cùng nhau chế tạo heo con sao? Tại sao anh lại không nhìn cô thật kỹ chứ? Tại sao Từ Gia Tu lại nói như vậy, chẳng lẽ bởi vì đêm qua cô xấu hổ yêu cầu anh phải tắt đèn trước khi quan hệ sao? Nhưng tư thế ngồi mặt đối mặt của hai người thật sự là. . . . . . Cảnh đó thật sự hạn chế trẻ em nhìn thấy, Lục Già nhanh chóng đỏ mặt, xoay người đụng vào nút áo sơ mi của Từ Gia Tu một cái: "Em muốn xuống lầu làm việc."

"A." Mới đó mà cô đã muốn đi? Từ Gia Tu thở dài, trêu ghẹo: "Nếu không hôm nay em làm việc ở trên lầu đi."

"Không được." Lục Già lắc đầu, sau đó đưa cổ tay đeo chiếc đồng hồ cho anh nhìn: "Em đeo có đẹp không?"

Từ Gia Tu cầm tay của cô lên, nhìn mấy lần: "Rất đẹp, xem ra ánh mắt của anh không tệ."

Lục Già hỏi: "Không phải Tiểu Diệp tổng chọn sao?"

"Đừng nghe cậu ta nói mò." Từ Gia Tu tì cằm lên vai cô, lười biếng nói: "Bạn trai của em rất ích kỷ, làm sao có thể để cho người đàn ông khác chọn đồng hồ đeo tay cho bạn gái của mình chứ."

Lục Già cúi đầu mỉm cười, cảm thấy ngọt ngào, cảm giác ngọt đến tận xương rồi. Cô nghiêm túc hỏi Từ Gia Tu một chuyện: "Có công ty mua chuộc Thiệu Dật Phong?"

Có lẽ liếc mắt đã rõ mọi chuyện, anh cũng không muốn giấu giếm cô nữa. Từ Gia Tu trả lời câu hỏi của bạn gái: "Thiệu Dật Phong là nhân tài, là người rất xuất sắc lại có nhiều kinh nghiệm. Có người mua chuộc anh ta là chuyện đương nhiên, chỉ có điều Thiệu Dật Phong sẽ không đi."

"Tại sao?" Lục Già nhìn Từ Gia Tu, anh thật sự tự tin như vậy?

"Ừm ừm." Từ Gia Tu mất tự nhiên ho khan hai cái, nói ra nguyên nhân.

Lục Già mở to hai mắt, tỏ vẻ không tin, Từ Gia Tu chọt chọt lên trán cô: "Em phải có lòng tin đối với bạn trai của mình được không?"

"Ừ, dĩ nhiên rồi." Lục Già cười híp mắt đứng lên, xuống lầu. Cô cũng cảm thấy Thiệu Dật Phong sẽ không đi, cũng không phải vì nguyên nhân mà Từ Gia Tu đã nói, dường như Thiệu Dật Phong rất có tâm ý đối với cô gái làm việc ở cửa hàng tiện lợi, mặt nạ đặt trên bàn trước mặt của cô có vẻ như rất bất tiện.

Trong phòng tài vụ, Tiểu Đạt nhìn xem thời gian nói: "Bình thường mỗi lần tôi lên lầu đưa bảng báo cáo chỉ mất ba phút, còn Lục Già mỗi lần đều hơn mười phút nha."

"Thế thì sao." Lục Già phô trương nói: "Tôi có cơ hội trở thành bà chủ, anh có thể sao?"

Tiểu Đạt: ". . . . . ."

Lục Già cảm thấy mình không nên bắt nạt Tiểu Đạt nữa, dù sao Tiểu Đạt đã là người có tiền. Cô mời Tiểu Đạt ăn rong biển, Tiểu Đạt cắn giòn tan, len lén lên mạng hỏi: "Bà chủ ngồi làm việc dối diện với tôi thể hiện điều gì?"

Có người trả lời: "Thể hiện ngày ngày đều bị trừ tiền lương."

Cũng có người nói:"Cơ hội tốt đào góc tường ông chủ."

Đáp án thật là đáng sợ. Tiểu Đạt yên lặng thoát khỏi mạng, anh ta nhìn Lục Già, rất xinh đẹp, chỉ tiếc là không phải mẫu người anh ta thích.

Lục Già vừa gặm rong biển, vừa bắt đầu công việc với tâm trạng tốt, hoàn toàn không biết Tiểu Đạt ngồi đối diện đang làm gì, suy nghĩ cái gì.

Những ngày này, Tiểu Đạt cũng chuyển vào nhà trọ Thanh Niên, anh ta và Thiệu Dật Phong thuê chung một căn hộ, bởi vì nhà ở rốt cụộc đã bị máy móc san bằng rồi. Ngày san bằng đó, Tiểu Đạt rơi hai giọt nước mắt chua xót, từ nhỏ đến lớn ở căn nhà cũ đó nói không còn đã không còn. Địch Ca và Lượng Tử cực kỳ phẫn nộ an ủi: "Nhưng mà cậu là người có tiền."

Đã sống qua mấy đời phải phá bỏ và dời đi nơi khác, khiến người ta ước ao ghen tị rồi. Tiểu Đạt vốn là nhân viên bình thường ở Ốc Á, ngoài căn nhà cũ của gia đình, còn có hai căn nhà xưởng bỏ hoang, xoay người một cái, đã nhảy lên bảng danh sách cường hào của Ốc Á, trực tiếp xếp vào vị trí thứ 5 trên bảng.

Hai ngày nay, mỗi ngày Tiểu Đạt tan sở thì đi xem mắt, bởi vì, có nhiều người giới thiệu bạn gái cho anh quá.

Địch Ca nói: "Đây chính là số phận khác nhau của mỗi đồng nghiệp."

——

Khi “Thập quang” công khai thử nghiệm, đầu tiên Lục Già cảm thấy nhiệm vụ rõ ràng của chức vụ phó đội trưởng "Thập quang", bởi vì cô là người không hiểu bất kỳ gì về kỹ thuật cho nên cô là người thích hợp nhất làm thử nghiệm vào mỗi tuần, cô dễ dàng phát hiện lỗ hổng và chỗ sơ hở hơn so với lập trình viên, trước khi Lượng Tử và Địch Ca làm một trò chơi nhỏ, rõ ràng là bắt bác gái làm vệ sinh để kiểm tra, thử nghiệm, mấy bác gái dễ dàng sử dụng và thích dùng.

"A." Lục Già đảo mắt, hóa ra cô và bác gái làm vệ sinh là đều là nhân viên thử nghiệm.

Khi "Thập quang" công khai thử nghiệm, Lục Già và Từ Gia Tu cùng nhau làm thử nghiệm, Từ Gia Tu đơn thuần là theo cô chơi "Thập quang". "Thập quang" là phần mềm giao tiếp xã hội không chỉ có chức năng giả tạo bạn bè trai gái, còn có chức năng đặc biệt là nhằm vào tình yêu nam nữ, tên nghe rất là êm tai, được đặt tên là "Làm lại mối tình đầu".

Nói: "Thập chỉ là tình yêu chúng ta về già, thời gian dẫn đội làm ra sản phẩm dĩ nhiên là tràn đầy thành tâm."

Không sai, tràn đầy đều là **. Lục Già chơi đùa khiến trái tim của các cô gái nhảy loạn.

Từ Gia Tu mỉm cười, đồng ý nhận xét này.

Đột nhiên Lục Già nghĩ đến một chuyện, về bạn trai giả tạo tiểu Tu Tu. Lục Già muốn Địch Ca mở rộng chức năng giả trên điện thoại di động, nói: "Địch Ca, tôi nghĩ hình như bạn trai trong điện thoại của tôi có chút vấn đề, anh giúp tôi đổi bạn trai trong hệ thống thành bạn trai ấm áp dịu dàng." Cô đã nghĩ ra giả thuyết bạn trai đối với cô**chỉ với một suy nghĩ đã đạt giá trị cao nhất rồi, cảm giác mình cũng chính là như thế.

Ngạch? Thật ra thì chức năng này bây giờ còn chưa có lợi hại như vậy, Địch Ca cực kỳ được sủng ái mà lo sợ: "Được, tôi xem trước một chút."

Đúng lúc này, Từ Gia Tu vươn tay cầm lấy điện thoại di động của cô, bình tĩnh thong dong nói: "Anh giúp em đổi."

Hắc hắc. Lục Già yên lặng quay đầu cười trộm, cô cũng biết giả thuyết nếu bạn trai bị người khác cố ý quấy nhiễu! Mỗi lần, lúc Từ Gia Tu trêu cô, đều cảm thấy cô rất ngốc, rất ngốc sao?

Không nghi ngờ một chút nào, đúng thế!

——

Buổi tối, Từ Gia Tu đi xã giao. Lục Già và Janice đang xem tiết mục giải trí khôi hài trong tivi trong căn phòng nhỏ 913 của nhà trọ Thanh Niên, Lục Già cười vui vẻ: "Ha ha ha ha. . . . . . Ha ha ha. . . . . ."

Bên cạnh, Janice phối hợp với cô: "Ừ, cười cho đã đi."

Lục Già khó hiểu, bình thường khi cô cười còn Janice thì nghiêm túc giống như xem kịch lịch sử, nhưng bây giờ cô ấy vừa xem vừa nhấn điện thoại từ chối. Cô hỏi: "Tại sao không nghe?"

Lần thứ ba người đó lại gọi tới, Janice ra bên ngoài nghe, năm phút sau đi vào, hậm hực ngồi xuống.

Lục Già ngồi xếp bằng trên ghế sa lon, chăm chú nhìn Janice ba mươi giây; nuốt miếng xoài ướp lạnh vào trong bụng, rốt cuộc Janice chịu không được, nói ra tất cả: "Có người mua chuộc tôi."

Janice cúi đầu, rối rắm nói tiếp: "Trả thù lao rất cao, còn chia hoa hồng."

Lục Già lẳng lặng nháy mắt, đầu tiên là Thiệu Dật Phong, sau đó là Janice, tiếp theo nữa là ai? Bọn họ đều là thành viên quan trọng trong công ty Ốc Á, nếu như Thiệu Dật Phong bị mua chuộc là trùng hợp, tại sao lại nhanh như vậy? Có người nhằm vào Ốc Á sao? Lục Già trầm mặc suy nghĩ, sau đó Janice dựa đầu trong ngực cô, ôm cô nói: "Bảo bối, cô phải tin tưởng tôi, tôi sẽ không dễ dàng rời khỏi Ốc Á."

Lục Già sờ sờ đầu, nếu như Janice bị đối phương đưa ra điều kiện mê người như vậy dụ dỗ, cô ấy đổi nơi làm việc cũng rất bình thường. Cô sẽ không dùng tình bạn thân thiết mà trói buộc cô ấy, Từ Gia Tu cũng sẽ không làm như vậy.

Lắc đầu, Janice oai phong lẫm liệt nói: "Tiền bạc chỉ có thể làm tôi sa ngã, chứ không thể làm linh hồn kiêu ngạo của tôi mờ nhạt đi."

Lục Già cười, hỏi: "Công ty nào mua chuộc cô?"

: ". . . . . . Khoa học kỹ thuật Dược Long."

——

"Gần đây Khoa học kỹ thuật Dược Long rất phách lối." Diệp Ngang Dương đi tới phòng làm việc của tổng giám đốc, sau khi đóng cửa anh ta đưa tài liệu trên tay cho Từ Gia Tu xem, dừng một chút rồi nói tiếp: "Nhiều khách hàng lớn của chúng ta cũng bị họ đoạt hết, vốn là một công ty nhỏ không có danh tiếng gì."

"Chưa chắc là không có danh tiếng." Từ Gia Tu không có nhìn tài liệu mà Diệp Ngang Dương đưa: "Gần đây bọn họ mời Chu Vân Sóng làm tổng phụ trách."

"Anh Sóng?" Diệp Ngang Dương sửng sốt: "Lại là anh Sóng."

Anh Sóng là ai, là hàng xóm trước kia của Ốc Á, là ông chủ của công ty lầu dưới trước kia ngày ngày cố chấp tìm cách đối đầu với Ốc Á, lại ngày ngày bị Ốc Á làm cho anh ta tức giận đến tăng huyết áp, cuối cùng hết cách Chu Vân Sóng đành phải phá sản!

"Nếu như là Chu Vân Sóng cũng không có gì kỳ lạ." Diệp Ngang Dương nói: "Ai, trước kia tôi đã nói làm gì cũng phải chừa lại một đường để sống, phong thủy luân chuyển, bây giờ người ta khiêu khích tới cửa rồi."

Từ Gia Tu không lên tiếng, cũng không bày tỏ thái độ gì.

"Khí thế của đối phương thật mạnh mẽ!" Diệp Ngang Dương ngồi xuống ghế sa lon, nhìn người nào đó ngồi trước bàn làm việc: "Anh còn muốn giấu giếm Lục Già bao lâu nữa?"

Anh không có cố ý giấu giếm Lục Già, có một số việc Lục Già cũng rất mau sẽ biết. Từ Gia Tu vỗ vỗ mặt, giảm bớt mệt mỏi, cả người lộ ra một dòng khí định thần nhàn nhã như trước. Anh ngẩng đầu, nói với Diệp Ngang Dương một câu: "Xin lỗi, người anh em."

Từ Gia Tu nói xin lỗi, Diệp Ngang Dương rất rõ ràng, cười đến rực rỡ lạ thường: "Không có việc gì, cùng lắm thì chúng ta vui đùa một chút rồi phá sản thôi, vừa đúng lúc tôi cũng suy nghĩ có nên đổi nghề mở một công ty bán đồ chơi hay không, khi đó hoàn thành mơ ước của con trai tôi."

"A." Từ Gia Tu cười cười: "Khi nào mà con trai của cậu mơ ước mở công ty bán đồ chơi?"

Tại sao người anh em từ nhỏ đến lớn này không biết chuyện cậu ta có con trai chứ! Diệp Ngang Dương hỏi lại Từ Gia Tu: "Còn anh, Từ bại hoại."

Nếu là Từ bại hoại thì, Từ Gia Tu keo kiệt trả lời: "Không nói cho cậu biết."

Ha ha, anh cũng không muốn biết. Diệp Ngang Dương dựa vào ghế sa lon trêu chọc tỏ vẻ chơi thần bí, lười phản ứng lại.

"Chuyện sẽ không tệ như vậy chứ." Từ Gia Tu mở miệng, nhằm vào chữ “phá sản” mà Diệp Ngang Dương mới nói. Có đôi lời nói thế nào, cường long đấu không lại bọn rắn độc. Ốc Á thành lập được ba năm, vẫn là thuận buồm xuôi gió, thỉnh thoảng ngược gió mà đi, không nhất định là chuyện xấu.

Tối nay, còn có người bên ngân hàng muốn gặp. Từ Gia Tu nhìn xem thời gian đứng lên, trước khi đi phải nhắn tin cho Lục Già ——"Buổi tối không thể ăn cơm với em, muốn ăn khuya món gì, anh thuận đường mua cho em."

Lục Già không cho Từ Gia Tu mua đồ ăn khuya nhưng mà anh vẫn mua. Chín giờ đêm, Từ Gia Tu trở lại nhà trọ Thanh Niên, trong tay còn xách theo hai túi đồ ăn khuya, anh từ trong thang máy đi ra ngoài, cười cười với cô, dáng vẻ trong sáng quý trọng lại ấm áp. Lục Già đi tới, ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt từ trên người của Từ Gia Tu, hỏi anh: "Là tài xế đưa anh trở về sao?"

"Ừ." Từ Gia Tu giơ lên hai túi đồ ăn khuya trên tay: "Anh nhớ được có người nói tôm hùm Châu Úc kết hợp với rượu đỏ, còn tôm hùm nhỏ kết hợp với bia."

Lục Già thấy Từ Gia Tu mang về tôm hùm nhỏ, ngượng ngùng cười. Cô đã nói như vậy, ngày đó cô ăn không được tôm hùm nhỏ, nên thuần túy nói bậy.

"Thế nào?" Cảm giác bạn gái có cái gì đó không đúng, Từ Gia Tu nghiêm túc, ánh mắt dừng lại trên mặt cô, dịu dàng nhìn người trước mặt: "Không thoải mái sao?"

Không phải. . . . . . Lục Già đưa tay ôm lấy Từ Gia Tu, vùi mặt ở trong lồng ngực bạn trai, nức nở hồi lâu, một chữ cũng không nói được.

Vậy thì cái gì cũng đừng nói ahhh... Anh hiểu được tất cả lo âu và suy nghĩ của cô, bao gồm chuyện cô tự trách mình. Tự trách gì đây, cô gái ngốc. Từ Gia Tu suy nghĩ một chút: "Chúng ta chuyển sang nơi khác ăn được không, không thể để cho Janice thấy, nếu không những thứ này còn không có đủ cho em ăn."

Lục Già nín khóc cười lên, không ngờ Từ Gia Tu lại có tâm tư này, hay là cố ý trêu chọc cô? Cô cũng suy nghĩ một chút, đề nghị nói: "Sân thượng được không?" Cô có cảm tình sâu đậm đối với sân thượng của nhà trọ Thanh Niên, đó là nơi mà cô và Từ Gia Tu hẹn ước hôn nhau.

Từ Gia Tu suy nghĩ nửa giây, nói với cô: "Tối nay không lên sân thượng, anh dẫn em đến nơi khác."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn sun520 về bài viết trên: Eavesdrop, Mẩu ngổ ngáo, Ta tuyet nhu, Talatala, Yến khôi, anh ngan, conluanho, huyenhihi, lan trần, orchid1912, silenthill00
     

Có bài mới 06.11.2016, 15:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Kim Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 18:42
Bài viết: 375
Được thanks: 1326 lần
Điểm: 34.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 57

Edit: Sun520

Rốt cuộc là đi đâu? Lục Già lái xe, Từ Gia Tu ngồi kế bên tài xế chỉ đường, tự do lại thoải mái. Bỗng nhiên Lục Già biết nơi nào rồi, nhìn Từ Gia Tu cười một tiếng, đoạn đường phía sau cô không cần Từ Gia Tu chỉ đường nữa, cô vững vàng lái SUV đến bên cạnh Đông Giao Lâm Hồ, sau đó ngừng lại.

Tất cả trước mắt, rất đẹp!

Ban đêm tĩnh lặng, toàn cảnh cửa sổ của tất cả căn nhà mở ra, bên ngoài hơi ẩm từ từ lan rộng vào buồng xe, trên đỉnh đầu là ánh sao ánh trăng sáng rỡ, ánh sáng của ngói lưu ly lộng lẫy, trong vắt, xa xa. Tiếng gió di chuyển, thổi lên mặt hồ Đông Lâm xuất hiện  những vằn nước nhàn nhạt, dầy đặc thưa thớt,  trong bụi cỏ giống như còn có tiếng côn trùng và ếch nhái kêu vang, một cạn một sâu truyền đến.

Toàn bộ thế giới, chỉ có hai người.

Lục Già ngồi trên ghế lái mà trong lòng thì ngứa ngáy khó chịu, cô đứng dậy lộ ra nửa người trên mui xe, hít thật sâu không khí trong lành của đêm hè, sau đó cô xoay người lại đưa tay trước mặt Từ Gia Tu: "Nhanh, đứng lên với em."

Từ Gia Tu vui vẻ nở nụ cười, anh cũng đứng lên cảm thụ không khí đêm muộn yên tĩnh và tiếng động lớn xôn xao với cô.

"Thích nơi này không?" Anh hỏi cô.

Lục Già khe khẽ gật đầu, thích.

Từ Gia Tu chỉ vào một mảnh đất nhỏ phía trước ánh đèn, nói với cô: "Sang năm nơi đó sẽ xây dựng một phòng triển lãm lớn nhất châu Á, bên cạnh đó là trung tâm trao đổi. . . . . Thấy bên kia không? Sau này, chúng ta đến trung tâm thành phố thì đi lối bên kia."

"Xe điện ngầm cũng ở bên đó?"

"Vâng" Từ Gia Tu chỉ hướng khác: "Bên này còn có thể xây một quảng trường lớn, cuộc sống của chúng ta sau này rất thuận lợi."

Những lời mà Từ Gia Tu vừa nói, đó chính là bản kế hoạch của khu công nghệ cao đang xây dựng ở Đông Châu. Lục Già nghe rất vui vẻ, thật sự rất vui vẻ, không chỉ có bản kế hoạch của Đông Châu, mà còn có kế hoạch của anh và cô. Cô nhìn Từ Gia Tu hai giây, mở miệng: "Như vậy nơi này, chính là tương lai của công ty Ốc Á."

"Đúng thế." Từ Gia Tu trả lời cô, đôi mắt tươi cười, vào giờ phút này anh chính là sẽ ** bàn bạc mơ ước lớn nhất của mình với cô, dưới bầu trời đầy sao, khi màn đêm bao phủ xuống hai người, Từ Gia Tu nói tiếp: "Công ty Ốc Á sẽ trở thành công trình kiến trúc mang tính công nghệ cao."

Lục Già nằm sấp lên phía trước thành xe, đôi mắt cực kỳ sáng lung linh, cô nghĩ công ty Ốc Á không chỉ là mơ ước của Từ Gia Tu, mà đó là kế hoạch của anh. Cô cúi đầu nở nụ cười: "Từ Gia Tu, anh muốn xây căn nhà mấy tầng?"

Xây nhà. . . . . . Từ Gia Tu mỉm cười vui vẻ khi nghe bạn gái hỏi, anh nói cho cô biết, diện tích cao ốc chiếm khoảng bao nhiêu hec-ta, diện tích của căn nhà bao nhiêu, độ cao của căn nhà thế nào.

Về phần rốt cuộc là lầu mấy, Từ Gia Tu nói: "Lầu 58."

Hôm nay Diệp Ngang Dương có hỏi anh khi còn bé mơ ước cái gì, công ty của mình có tính hay không? Giống như Diệp Ngang Dương muốn mở công ty bán đồ chơi thì tốt biết bao nhiêu. Nhưng tại sao người sống không có lý tưởng và mục tiêu, thành lập Ốc Á là bởi vì sinh mạng có hạn mà nhãn hiệu thì bất hủ. Đã từng, anh thật sự rất muốn đưa hai chữ Ốc Á lên nơi cao hơn, cũng như bây giờ, Từ Gia Tu mỉm cười ngắm nhìn cô gái bên cạnh.  

Anh cũng chẳng gấp gáp với khát vọng thành công như vậy, ngược lại anh muốn làm một số việc có ý ngĩa thuộc về anh và cô hơn. Anh cũng không biết định nghĩa của bốn chữ “Đàn ông thành công” và hai chữ “Thành công” là như thế nào nữa.

"Tầng 58  . . . . ." Lục Già cười hì hì, nhất định sẽ rất cao, còn cao hơn so với cao ốc Khoa Vũ. Cô càng nói càng khoa trương: "Không đủ, em muốn tầng 88!"

Tâm tình Từ Gia Tu nhẹ nhõm, phối hợp với cô: "Vậy thì tầng 88."

Ước mơ lúc nhỏ của Từ Gia Tu là mở công ty, Lục Già suy nghĩ một chút, từ nhỏ cô đã có một suy nghĩ Thiên Biến Vạn Hóa không đúng tính cách của cô, từ nhỏ đến lớn cô luôn là một cô bé ưu tú, cô và một số người từng có rất nhiều lý tưởng to lớn, lúc học ** Stan thì cô muốn làm nhà khoa học; sau khi biết sự tích Nightingale, cô lại muốn trở thành thiên sứ Bạch Y. . . . . . Lý tưởng như vậy hoàn toàn là "Nghĩ đến vĩ đại, bị chết rất nhanh", đầu của cô cũng không có cơ hội giống như Newton bị quả táo nện vào, trước kia cô thích chơi đùa đóng vai y tá, ngay từ lúc đó từng ngày sau khi lớn lên cô cảm cảm thấy mình rất ngây thơ. Cô còn ** mơ ước làm chủ quầy bán xiên thịt dê và quầy bán đồ lặt vặt, mơ ước lại biến thành mở một cửa hàng đồng thời có thể ăn thịt dê xỏ xâu nướng ở phố hàng rong. Chỉ tiếc bài tập càng ngày càng nhiều, mơ ước càng ngày càng xa, đột nhiên có một ngày cô thông suốt, sau khi lớn lên cô gả cho Ma Thuật Sư không phải cái gì cũng giải quyết sao?

Nhưng khi cô thật sự trưởng thành, cô biết Ma Thuật Sư đều là gạt người, những mơ ước đó được cô ghi chép lại thành quyển nhật ký làm kỷ niệm, cuối cùng thì cô đã hiểu mơ ước chỉ là mây trôi mà thôi, gắng sức hướng tới mục tiêu thăng chức tăng lương mới là một ước mơ thật sự. . . . . .

May mắn dường nào. Cô không có tìm được Ma Thuật Sư, nhưng mà cô có Từ Gia Tu.

Từ Gia Tu hỏi cô có muốn xuống xe xem một chút hay không, Lục Già không chút do dự nói: "Được."

Xuống xe, thì Từ Gia Tu chủ động cõng bạn gái, một là Lục Già mang giày xăng-̣đan đi trong bụi cỏ không dễ, hai là anh cố ý hù dọa cô: "Có thể sẽ có rắn."

Lục Già lập tức ngoan ngoãn đi nằm sấp trên lưng của bạn trai, không quên hỏi một câu: "Từ Gia Tu, không phải anh sợ rắn sao?"

"Không sợ." Anh trả lời, bởi vì anh biết rõ không có, trên đời này nỗi sợ hãi không phải ở bên ngoài, mà đó là tưởng tượng và sợ hãi trong nội tâm.

Đêm nay, có một loại trầm trầm dịu dàng.

Lục Già nằm sấp trên lưng Từ Gia Tu, không biết tại sao mình lại khóc. Kế hoạch tốt đẹp trước mặt chính là hoàn cảnh khó khăn của Ốc Á, Từ Gia Tu không có nói với cô một câu nào, anh cố ý giấu giếm không để cho cô biết, nhưng cô vẫn biết, nhiều khách hàng lớn của Ốc Á đã bị đoạt, đoàn đội chủ lực bị phá hư, thậm chí đột nhiên ngân hàng hủy bỏ hợp đồng cho vay để mua đất. . . . . .

——

Đất ở Đông Giao Lâm Hồ, Ốc Á vẫn mua lại nó. Bộ dáng Từ Gia Tu thanh cao lịch sự, tính tình không nhanh không chậm, thật sự làm đến sự tình không chút do dự can đảm đấu tranh và quyết đoán.

Diệp Ngang Dương nhận xét Từ Gia Tu như thế này: "Bình thường ..., từ nhỏ đến lớn Từ bại hoại muốn gì được nấy, chỉ có những thứ anh không muốn, mới không quan tâm." Mỗi người gây dựng sự nghiệp có cơ sở và điều kiện của bản thân không giống nhau, Từ Gia Tu là người có thể chịu đựng nguy hiểm và áp lực lớn hơn so với người bình thường gây dựng sự nghiệp.

Từ khi thành lập Ốc Á phát triển đến bây giờ, quen nếp thuận buồm xui gió, bây giờ đã xuất hiện tiếng tăm không hay, đã có nhiều lời đồn nhảm rồi. Trong đó có vài lời không cho Lục Già biết, ví như Ốc Á đắc tội với công ty lớn mới lâm vào nguy cơ.

Lục Già vùi đầu vào công việc, mỗi ngày Tiểu Đạt muốn nói chuyện với cô rồi lại thôi, không nói bất kỳ ý kiến gì. Sau khi, cô với Từ Gia Tu làm xong thủ tục mua đất, cô và anh liên hệ với ngân hàng, rồi đưa anh ra sân bay. . . . . . Sau đó đưa anh lên máy bay.

Khi Ốc Á cần Từ Gia Tu trấn giữ nhất, thế nhưng anh lại không có mặt ở đây một thời gian.

"Thật sự không muốn đi nước ngoài chơi mấy ngày với anh sao?" Trong sân bay, Từ Gia Tu hỏi cô, giọng nói nhẹ nhàng.

"Không cần, em không muốn đi du lịch như thế, em không cần lấy lý do này mà đi du lịch. . . . ." Lục Già nói, thật ra cô không biết mình lựa chọn ở lại Ốc Á có thể giúp anh được bao nhiêu, nhưng cô vẫn quyết định ở lại Ốc Á. Những ngày này, có rất nhiều tin nhảm nói về Ốc Á, nếu như cô và Từ Gia Tu rời đi, bọn họ còn tưởng rằng cô và anh chạy trốn  đấy.

Lời người đáng sợ, gần đây bên ngoài cố ý tung ra tin nhảm Ốc Á lâm vào khủng hoảng kinh doanh, cũng chịu ảnh hưởng rất lớn, khiến lòng người bàng hoàng.

Lục Già nói tiếp: "Đợi qua hết thời gian khó khăn này, anh còn phải thực hiện lời hứa đưa em đi du lịch đấy, em vẫn nhớ."

"Được, nhất định thực hiện." Từ Gia Tu cười lên, sau đó đi tới trước mặt cô, nhẹ nhàng hôn cô một cái.

Hôn dịu dàng như vậy, hốc mắt Lục Già thiếu chút nữa đỏ.

Đến giờ kiểm tra an ninhrồi, Từ Gia Tu ôm cô, an ủi nói: "Lục Già, không cần phải lo lắng quá, không phải em đã nói tin tưởng anh rồi sao?"

Ừ, cô tin tưởng anh. Lục Già cũng ôm chặt eo Từ Gia Tu: "Em không muốn xa anh."

"Không lâu đâu. . . . . ." Từ Gia Tu nhìn cô, lại nói thêm một câu: "Lục Già, ngoại trừ tin tưởng anh, em cũng nên tin tưởng bản thân mình, tin tưởng Ốc Á, cho dù mấy ngày nay nghe được chuyện gì."

"Ừ." Cô rất tin tưởng. Lục Già ngẩng đầu lên, đột nhiên nói: "Từ Gia Tu, em chưa có nói với anh, em vẫn rất yêu thích anh, em hối hận nhất một chuyện, chính là từ bỏ anh sau kỳ thi tốt nghiệp trung học." Ngày hôm qua anh hỏi cô một giả thuyết, nếu như Từ Gia Tu từ Ivory Tower rớt xuống, cô có thể buông tay anh hay không. Cô trả lời “tại sao cô phải buông tay của anh”, cô chỉ sợ Từ Gia Tu sẽ buông tay của cô mà thôi.

"Lúc em chưa nói thì anh không biết, chẳng qua bây giờ anh biết rồi." Từ Gia Tu cười, nhíu chặt lông mi thon dài nháy một cái, anh ôm cô vào trong ngực lần nữa, cúi đầu nói với cô: "Lục Già, anh cũng vậy."

Khi đó, nếu như anh sớm biết lúc đầu nhàn nhạt động lòng thì đời này anh sẽ nắm thật chặt, tại saolúc trước anh lại dễ dàng xem nhẹ cảm giác trong lòng như vậy.

Từ Gia Tu bay chuyến bay tám giờ ban đêm, Lục Già đi ra sân bay, chú Vương tài xế của Ốc Á đang bên ngoài chờ cô, Từ Gia Tu sắp xếp như vậy, sợ cô xảy ra chuyện gì sao?

Chú Vương vốn là lái xe của nhà họ Từ, sau đó mới tới đây lái xe cho Ốc Á, chú Vương biết Từ Gia Tu nhiều năm. Ông vừa lái xe vừa nói đến những tin đồn không hay đối với Ốc Á gần đây, hết sức khinh thường: "Đó là bọn họ hoàn toàn không hiểu rõ tổng giám đốc Từ, tôi đối với tổng giám đốc Từ và Ốc Á rất có lòng tin, tôi còn chờ Ốc Á đưa ra thị trường, chờ tổng giám đốc Từ tăng lương cho tôi."

Nghe được lời nói của chú Vương, tâm tình Lục Già tốt hơn nhiều, trong điện thoại di động có một cái tin nhắn, trước khi lên máy bay Từ Gia Tu gởi tới. Nội dung tin nhắn là vẻ mặt của một đầu heo, cùng với một câu nói: "Chờ anh trở về."

Được, cô chờ anh trở về.

Phòng 913 của nhà trọ Thanh Niên có một tiểu gia hỏa vừa dọn đến, người bạn này được Từ Gia Tu đặc biệt ôm từ trong nhà đến cho cô. Rất nhiều năm rồi Lục Già không có nuôi mèo, vừa mới bắt đầu có chút nơm nớp lo sợ, nhưng khi nuôi được hai ngày mới phát hiện thật là một con mèo nhỏ biết nghe lời, không hề có tật xấu nào của mèo hoang.

Con mèo nhỏ còn chưa có tên, nhiệm vụ này Từ Gia Tu giao lại cho cô.

Chẳng lẽ anh cảm thấy cô gọi mèo nhỏ này là tương đối lợi hại, về sau bảo bảo của anh và cô cũng để cô đặt tên hay sao. Lúc cô nói với Từ Gia Tu như vậy, đột nhiên Từ Gia Tu quay người sang: "Chuyện này không được."

Hóa ra cô chỉ có thể đặt tên cho chú mèo nhỏ này mà thôi.

Mấy hạng mục Ốc Á tiếp tục tiến hành, phương diện kỹ thuật do Thiệu Dật Phong toàn quyền phụ trách. Bảng công khai thử nghiệm “Thập quang” phát hành rất thuận lợi, sau đó là bảng chính thức“Thập quang”, vì muốn đưa “Thập quang” ra thị trường sớm hơn dự tính nên Thiệu Dật Phong đã làm thêm giờ liên tục, trong phòng thị trường Diệp Ngang Dương cũng tăng giờ làm việc nghiên cứu mở rộng phương án.

Mặt khác, mấy ngày nay ban đêm lúc làm thêm giờ đều được cung cấp bánh ngọt và cà phê nóng miễn phí. Đèn đuốc Ốc Á sáng choang, Từ Gia Tu trò chuyện qua video, Lục Già đang ăn bánh ngọt, đặt một xấp tài liệu đối diện với máy tính bảng của cô, bởi vì khóe miệng dính màu trắng bơ, Từ Gia Tu hỏi cô: "Có người sinh nhật?"

Không phải, cô nói với Từ Gia Tu: "Cô gái làm ở cửa hàng tiện lợi đưa tới, nhưng mà lần này không phải đưa cho anh, mà là đưa cho anh Phong."

Từ Gia Tu cười lên, nói: "Thật là một chuyện tốt."

"Công việc của anh ở bên đó thế nào?"

Từ Gia Tu: "Rất thuận lợi."

Đúng lúc này, chuông điện thoại di động vang lên, Lục Già liếc nhìn màn hình điện thoại biểu hiện tên người gọi, là Tống Tuyển Hi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn sun520 về bài viết trên: Eavesdrop, Mẩu ngổ ngáo, Ta tuyet nhu, Talatala, Yến khôi, anh ngan, conluanho, lan trần, orchid1912, silenthill00
     
Có bài mới 06.11.2016, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 7676
Được thanks: 6601 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Không biết còn có biến nào không nữa a.

Ta muốn một cái kết đại happy ending không chỉ cho Từ Gia Tu - Lục Già mà còn cho cả Diệp Ngang Dương, Janice và hai anh chàng kia nữa a.


Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: silenthill00
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dtml05, emconbelam, Ida, Kimphuong9315, mecuatit, Rei18, Shiro Mat Mong, Sunflower0794, thuctuytrivi, thuythl, trangdumi và 591 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.