Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Đường đời - Kim Bính

 
Có bài mới 17.10.2016, 06:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35:

Edit: ViVu

Cảm giác này giống như một mùa hè nào đó xa xưa, sau giấc ngủ dài, anh nghe thấy những âm thanh dễ nghe nhất của mùa hè, tiếng mưa, tiếng ếch kêu, tiếng ve, tất cả cùng nhau ngân vang, tựa như mottj khúc hát ru. Bầu không khí ôi nóng bị gió thổi tan, tràn ngập khoang mũi là mùi thơm của đêm khuya.

Lý Chính mở mắt ra, cảnh vật trước mắt hiện ra rõ ràng lóng lánh, những tia sáng chiếu xuống nước sông, trông như những tia khúc xạ khi chiếu qua viên kim cương trong suốt.

Ạnh nhẹ nhàng vuốt ve mái tó dài của người bên gối, trần nhà màu vàng phản chiếu bóng dáng hai người, vô cùng mờ nhạt, nhìn thật kỹ mới có thể nhìn ra một chút hình dạng, đầu tựa vào nhau, một người nằm thẳng, một người nằm nghiêng, anh nhìn xuống phía dưới một chút. Phân nửa phía dưới không lộ ra, chiếu thẳng đến bàn chân, mơ hồ không rõ ràng.

Lý Chính hơi nâng chân lên, lòng bàn chân dán lên người bên cạnh, mắt nhìn sang. Bàn chân nhỏ kia cuộn tròn lại, sau đó khôi phục lại như không có chuyện gì xảy ra.

Lý Chính dùng ngón chân cái miêu tả ngón chân cô, nói; "Trắng quá." Giọng nói khàn khàn, ngủ vẫn chưa đủ.

Chu Diễm chậm rãi co chân lại, từ từ nhắm hai mắt, tai đỏ lên, giả vờ nói chuyện như bình thường; "Mấy giờ rồi?"

Lý Chính sờ tìm điện thoại của Chu Diễm trên bàn sách, xem một cái, nói: "Gần chín giờ."

"Đã trễ như vậy rồi sao?"

Chu Diễm mở mắt ra, định ngồi dậy, bàn tay trên vai ấn nhẹ một cái.

Lý Chính hôn lên trán cô, nói: "Ngủ thêm một lát, không mệt à?"

Chu Diễm nói, 'Không mệt..." Ngay vào chữ cuối cùng, đã hoàn hồn.

Lý Chính cười khẽ,cọ cằm vào gương mặt cô, Chu Diễm né tránh, nhiệt độ trên mặt tăng cao, nói: "Râu của anh."

"Thì sao?"

"Đâm."

Lý chính cố tình xoa môi cô, "Đâm? Đâm ở đâu?"

Chu Diễm che miệng.

"Hả? Đâm ở đâu?" Lý Chính hỏi.

Chu Diễm chọt mạnh vào cằm anh, đỏ mặt trừng mắt, cũng không nói chuyện, Lý Chính cười cười, bàn tay bên trong quần áo của cô lại bắt đầu tác quái, Chu Diễm vặn vẹo, uốn éo cơ thể, không thể ngăn cản, ngược lại còn để lộ ra hơn phân nửa bả vai, Lý Chính còn cố ý cọ cằm vào phần ngực bị lộ ra của cô, Chu Diễm kêu một tiếng: "Á!!!"

Râu ngắn mới nhú, vừa đau vừa ngứa, còn có còn có hơi thở nóng bóng phả lên, cái cảm giác khác thường này làm Chu Diễm không biết phải làm sao, tay của cô đành tìm trợ giúp từ xung quanh, một phát đã tóm được con búp bê bằng bông, nắm lấy nó, rồi gõ nhẹ lên cái đầu trên ngực mình.

Lý Chính hít một hơi, vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên tay người dưới thân cầm con búp bê, anh khựng lại,.rồi dựa vào đầu giường.

Lý Chính kéo cổ áo cô lên, ôm bờ vai cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô.

Rõ ràng đôi mắt kia giống như lúc mới gặp nhau, nhưng lại có gì đó khác biệt, giờ phút này trong suôt long lanh, như cảnh vật đầu tiên hôm nay nhìn thấy, chính là tia sáng phản chiếu trên mặt nước sông lăn tăn gợn sóng.

Mặc áo T-shirt của anh, để tóc dài, cầm một con búp bê mỏng manh xấu xí, trông thật đẹp mắt.

Lý Chính thổi nhẹ vào cổ áo cô, nói: "Đỏ như tôm luộc."

Toàn thân Chu Diễm nóng lên, nhất là ngực, cô nói: "Nóng."

Lý Chính cười cười, ánh mắt dò xét từng con búp bê trên giường, đỏ xanh trắng vàng xấu xí, không tuân theo quy tắc nào, cô lại có vẻ rất yêu thích chúng, tối hôm qua, lúc ôm cô về, anh thấy bảy con búp bê này được bày trí ngay ngắn chỉnh tề, có vẻ được người ta chăm sóc bảo quản cẩn thận.

Lý Chính chống cằm lên trán cô, gọi một tiếng: "Tiểu Nữu (cô gái nhỏ)..."

"Hở?" Chu Diễm ngẩng đầu nhìn anh.

Lý Chính nắm con búp bê mặt qủy trong tay cô, hỏi: "Đây là nhũ danh à?"

Chu Diễm nói: "Khi còn bé thì gọi như vậy... Không phải lúc bé chúng ta đã gặp nhau sao?"

"Em nhớ?"

"Ông cậu nói."

"Ồ..." Lý Chính mỉm cười, "Gọi anh là anh ba... Còn tưởng rất quen."

Sắc mặt Chu Diễm vẫn như bình thường nói: "Dù thế nào cũng đều là bà con xa."

"Anh là thuộc chi nào?" (Trong một gia tộc được chia thành nhiều phòng hay gọi còn gọi là chi)

Chu Diễm im lặng.

Lý Chính nói tiếp: "Anh còn thấy em tè dầm."

"... Nói bậy."

"Không phải lúc ấy em mới ba tuổi sao? Tè dầm không phải là bình thường à?"

"... Tùy anh muốn nói thế nào thì nói."

"Em nói muốn đi tiểu, mẹ em không kịp bế em, quần vừa cởi ra đã tiểu mất rồi."

Chu Diễm nói: "Anh nói vớ vẩn gì hả!"

"Cũng là anh cầm quần lót bị ướt giúp em, lúc ấy là giữa mùa đông, mẹ em đặt em trên ghế salon mặc quần vào cho em, cũng là anh ngồi đấy đỡ em, không cho en lộn xộn."

Chu Diễm có chút thẹn quá hóa giận, trong lòng lại bán tín bán nghi, miệng thì lại kiên quyết phủ nhận: "Anh chỉ nói hưu nói vượn thôi, bay giờ nói ấn tượng khắc sâu, sao lúc trước không nghe nói đến?"

Lý Chính vỗ mông cô một cái, mặt không đỏ tim không loạn nói: "Vừa mới nhớ đến."

Trong lòng Chu Diễm một chút cũng không tin nổi, trên mặt càng nóng hơn nữa, đạp anh một cái, nói: "Anh còn tiếp tục đặt chuyện! Còn không chịu xuống giường!"

Lý Chính cười, xoay người bước xuống.

Chu Diễm nằm trên giường thêm vài phút nữa, cơ thể vẫn không thoải mái, cô mang dép lê của Lý Chính rồi ra ngoài.

Quần áo bọn họ đang phơihơi trên cọc treo quần áo ở bên ngoài, kể cả áo ngực và quần lót của cô, trái tim Chu Diễm đập loạn xạ, tìm kiếm trong đó.

Tất cả đều có chút ẩm ướt, phải hong khô thêm lát nữa, bên ngoài đang có mưa nhỏ, không thể mang ra phơi nắng.

Chu Diễm không có quần áo để thay, túm lấy cổ áo, đi vào phòng bếp. Nước vẫn chưa mở, trong nồi là cơm nấu lúc sáng hôm qua, cô ngửi một cái, không biết có hư không. Chu Diễm vô thức nhìn về phía bên trái, đối diện là cửa nhà vệ sinh, Lý Chính đang đứng cạo râu ở trước gương, dao cạo râu kêu rè rè khi lướt qua cằm anh, đột nhiên anh nghiêng đầu.

Một người để trần, cầm dao cạo râu, một người chỉ mặc áo T-shirt rộng thùng thình, hai chân trần đứng bên cạnh bếp.

Tầm mắt giao nhau, chỉ còn tiếng gió vù vù thổi lững lờ trên mặt nước.

Lý Chính vẫy tay: "Lại đây."

Chu Diễm bất động một lúc, lắc đầu.

Lý Chính lại vẫy tay lần nữa: "Lại đây."

Chu Diễm dứt khoác đổ cháo trong nồi, vo gạo mới, nói: "Ăn cháo nha."

"Sao cũng được."

Lúc đang nấu cháo, nước cũng nở, Chu Diễm hứng một thau nước lạnh, vắt khăn lau dọn vệ sinh.

Giường bên ngoài đều hỗn loạn, Chu Diễm dùng sức lau chiếu hai lần, lau sạch dấu chân trên mặt đất, thẳng đến bên trong phòng ngủ, cô thuận tay lau trần nhà trên giường.

Lau hai cái, xóa một lớp bụi trên trần nhà, gương mặt của cô hiện ra như ẩn như hiện. Chu Diễm cắn môi, hay là không lau.

Đi về phía cửa được hai bước, chần chừ vài giây, lại đi trở về , lau trần nhà một lần.

Lý Chính đứng trước bếp, khuấy nồi cháo, thấy Chu Diễm trở ra, nói: "Thịt khô chưng cách thủy, xào với da bí đao, thấy thế nào?"

"Da bí đao?"

"Chưa từng ăn sao?"

"Chưa hề."

Lý Chính nói: "Cắt da bí đao, lấy dao cạo lớp ngoài, anh sẽ qua xào."

Chu Diễm nghe theo lời anh cắt da bí đao, quay qua bồn nước cạo lớp vỏ ngoài, cạo vô cùng cẩn thận.

Lý Chính vịn bồn nước, nhốt cô vào lồng ngực, dùng cằm cọ vào trán và gò má cô.

Động tác của Chu Diễm khựng lai, Lý Chính nói: "Có còn đâm nữa không, hử?"

Chu Diễm cố ý nói: "Đâm."

"Em cạo giúp anh được không?"

"Anh cạo mấy chục năm, còn cần đến em sao?"

"Lưỡi dao cạo rất mảnh, anh thấy em cao bí đao rất thuần thục."

Chu Diễm ấm dao mạnh một cái, rách vỏ bí đao, nói: "Được lắm."

Lý Chính khẽ cười, hôn cô một cái.

Da bí đao cắt xong, sau khi dầu nóng thì đổ vào, Lý Chính vừa xào vừa nói: "Da bí đao xào với ớt xanh và đậu phụ khô ăn tương đối ngon, điều kiện có hạn chỉ có thể xào với thịt khô."

Chu Diễm nói: "Em nghĩ anh chỉ biết nấu cơm Tây."

Lý Chính liếc cô một cái, tay vẫn không ngừng, nói: "Cơm Tây hay món Trung Quốc đều được. Lúc trước ở Italy vài năm, kết quả nửa chữ tiếng Ý cũng không biết, ngược lại lại biết mấy món ăn."

Chu Diễm hỏi: "Anh cũng không biết tiếng Anh?"

"Phân biệt được A B C D."

Chu Diễm nói: "Thẩm Á Bình kia biết tiếng Ý không?"

"Tám lang nửa cân, biết một ít."

"À." Chu Diễm cúi đầu, móng tay vừa mới cắt ngắn cào nhẹ lên mặt bếp.

Lý Chính nhìn cô một cái, rồi lại xào vài cái, gắp hai miếng vỏ bí đao, đưa tới trước miệng Chu Diễm, "Nếm thử đi. "

Chu Diễm há miệng ăn, gật đầu nói: "Ăn ngon quá."

Không phải thứ đắt tiền nhất, bất kì chợ rau nào cũng có thể tìm mua được da bí đao... Lý Chính tắt lửa, bày da bí đao ra bàn, bưng cháo lên, hai người ăn đến nỗi chóp mũi đổ mồ hôi.

Ăn xong, Lý Chính nói: "Anh đi ra ngoài một lát."

"Đi đâu vậy?" Chu Diễm hỏi.

"Lấy tiền lương."

Chu Diễm sững sờ: "Anh có thể lấy được tiền lương?"

Lý Chính mỉm cười vỗ đầu cô, "Sao lại không thể? Ngoan ngoãn ở đây, anh sẽ về rất nhanh."

"...Ừ."

Lý Chính đi khỏi, Chu Diễm thu dọn bàn ăn xong, sờ lên quần áo đang phơi, đã khô, cô thay áo T-shirt trên người, mặc lại quần áo của mình.

Lúc mặc áo ngực, tay cô run run một lúc, lúc mặc quần lót, chân cô lung lay một trận. Rõ ràng hai món đồ vô cùng quen thuộc, hiện tại mặc vào, lại dường như có thể cảm nhận được độ mạnh yếu và nhiệt độ của người nọ khi chà xát chúng nó, trong lòng Chu Diễm có một loại rung động quái dị, khóe miệng khẽ nhếch lên, vừa cố gắng đè nén lại.

Thật vất vả mới mặc xong, Chu Diễm gọi điện cho chị hàng xóm, nói với đầu dây bên kia: "Ngày hôm qua em không có lên kịp xe."

Người bên kia hỏi: "Vậy hôm nay em lên xe sao?"

"Đợi vài ngày nữa đã."

"Chờ vài ngày? Em có việc gì sao?"

"Ừ..."

"Vậy em phải biết nắm bắt nha, chị nói tốt nhất là trong hai ngày trở về, nhà xưởng cần người có thể nhanh chóng tuyển người mới."

"Vâng." Chu Diễm nói.

***

Lý Chính đi tìm ông chủ Vương đòi tiền lương, một giờ sau đi ra khỏi như xưởng, quần áo trên người dính vài vết bẩn, anh bỗng cử động quai hàm, có hơi đau một chút, tìm một vòng, nhìn vào gương chiếu hậu của chiếc xe bên đường.

Không thấy vết thương.

Anh phủi phủi quần áo, tránh không để khi trở về bị ai đó trông thấy, phủi sạch sẽ, vài tờ tiền trong tay.

Một xấp nhân dân tệ, không nhiều cũng không ít, đếm xong rồi, Lý Chính nhìn chằm chằm vào mấy tờ tiền một lúc, nhét tất cả vào túi, tiện đường đi đến chợ bán thức ăn, mua mấy túi to thức ăn, lúc đi qua tiệm thuốc, anh dừng lại, suy nghĩ, vẫn đi đến siêu thị bên cạnh, mua hai gói khoai tây chiên, một gói kẹo, lúc tính tiền, thuận tay cầm một hộp bao.

***

Chu Diễm ngồi trong phòng ngủ đọc sách, mắt nhìn chằm chằm vào sách vở, nhưng tai lại dỏng lên, nghe thấy có tiếng người nhảy lên thuyền, cô nâng khóe miệng, đặt sách xuống, lập tức chạy ra cửa.

Mở cửa, Chu Diễm thoáng sửng sốt.

***

Lý Chính cầm theo mấy túi đồ trở về, đến bến tàu, anh cúi đầu nhìn quần áo trên người, vỗ hai cái, hoạt động gân cốt, mới tiếp tục đi về phía trước.

Thuyền hồn trong gang tấc, Lý Chính vô thức sờ lên túi quần đang nhô lên, đúng lúc đang đi đến, anh tùy tiện nhìn lướt qua các chiếc xe dừng lại ven đường.

Thân xe màu trắng, khác hẳn các chiếc xe còn lại trên đường.

Lý Chính ngừng chân, nhướng mày, bước nhanh hơn, đảo mắt lên boong tàu, nghe thấy có người nói chuyện.

"... Vì thế chúng tôi cho rằng, đây không chỉ đơn giản là vụ án gây tai nạn rồi bỏ trốn, căn cứ theo điều tra, chúng tôi có lý do nghi ngờ người gây tai nạn là mẹ cô."

Lý Chính đi đến cửa ra vào, liếc mắt một cái đã thấy Vương Lân Sinh, còn phía đối diện Vương Lân Sinh, là Chu Diễm với sắc mặt bình tĩnh.

Thấy anh xuất hiện, ánh mắt của cô dời qua, đi đến bên cạnh anh, nắm lấy vạt áo T-shirt của anh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Bình Nguyên, My heaven, hp23, thu_hà_nguyễn, yanl12781
     

Có bài mới 21.10.2016, 19:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36

Edit: Ciao

Cô nắm tay rất chặt, đầu ngón tay hơi đỏ lên, nếu không phải cô mới cắt móng tay thì có lẽ cô đã đâm chảy máu bàn tay mình rồi.

Lý Chính cầm lấy tay cô, khẽ nhéo hai cái, hỏi Vương Lân Sinh: “Chuyện gì xảy ra?”

Vương Lân Sinh nhìn Chu Diễm, thấy cô không nói một tiếng thì anh nói: “Là thế này, buổi sáng hôm trước có một vụ án gây tai nạn bỏ trốn, dựa vào camera giao thông thì chiếc xe gây tai nạn là xe tải màu trắng, chúng tôi xét biển số xe thì thấy chủ sở hữu là Lý Mai, mẹ của Chu Diễm.”

Lý Chính nói: “Đây không phải việc của cảnh sát giao thông sao?”

Vương Lân Sinh nói: “Đúng thế, nhưng dựa theo lời của nhân chứng thì chúng tôi nghi ngờ vụ tai nạn giao thông này là có kế hoạch.”

Vương Lân Sinh lại nhìn Chu Diễm nói: “Tôi cần mời cô về hỗ trợ điều tra.”

***

Mưa lớn vừa rơi, xe chạy tung bọt trắng xóa.

Trong xe cảnh sát rất lạnh, Lý Chính nắm tay Chu Diễm, nói với người phía trước: “Tắt điều hòa đi.”

Vương Lân Sinh lái xe, nhìn gương chiếu hậu: “Không nóng sao?”

“Ừ, hơi lạnh.”

Tắt khí lạnh đi, Lý Chính vuốt vuốt tay Chu Diễm, Chu Diễm nhắm mắt lại, lắc đầu với anh.

Vương Lân Sinh nhìn hai người qua gương chiếu hậu, nghĩ đến vừa rồi, khi anh thông báo với Chu Diễm, cô chỉ nói một câu: “Có phải các anh nghĩ sai rồi không?”. Sau đó cô vẫn luôn im lặng, vẻ mặt không thay đổi, cho đến khi người bên cạnh cô xuất hiện thì cô mới có phản ứng.”

Cả đường không ai nói gì cho đến khi tới cục cảnh sát.

Trong phòng, Vương Lân Sinh phát video trong camera giao thông, trong màn hình, mưa to tầm tã, hơn sáu giờ sáng, xe nối xe không dứt.

“Sự việc xảy ra vào buổi sáng hôm qua, trời mưa rất to, ở đó không có camera, chúng tôi lấy hình ảnh của đoạn đường gần đó.” Vương Lân Sinh dừng hình ảnh lại, nói: “Cô có biết chiếc xe này không?”

Chu Diễm nhìn chằm chằm vào chiếc xe tải màu trắng trong màn hình, nói khẽ: “Rất giống xe nhà chúng tôi.”

Vương Lân Sinh liếc cô một cái, để người ta phóng to màn hình lên, chỉ vào biển số xe nói: “Bây giờ thì sao?”

Chu Diễm không nói gì nhưng mặt lại trắng bệch.

Vương Lân Sinh nói tiếp: “Hôm đó bão lớn, trên đường không có người đi đường, may có một nhân viên môi trường, anh ta có thể làm chứng, khi vụ án xảy ra, chưa đến sáu giờ sáng, anh ta đang quét sạch mặt đường thì để ý có một chiếc xe tải dừng lại ở đó, chiếc xe kia vẫn luôn đậu ở đó cho đến khi người bị hại xuất hiện thì nó đâm thẳng tới chỗ người đó.”

Chu Diễm há to miệng, nói: “Nhất định là xe bị trộm rồi.”

Vương Lân Sinh sửng sốt một chút: “Xe không bị trộm, chúng tôi đã điều tra...”

“Điều tra cái gì?” Chu Diễm ngắt lời anh: “Anh nói những điều này như chuyện gì to tát lắm vậy, mẹ tôi chỉ là một người phụ nữ trung niên bình thường, có dự mưu, có kế hoạch... phim điện ảnh à?”

Lý Chính nắm lấy bàn tay cô, hỏi: “Người nhân viên môi trường đó có nhìn thấy tài xế không?”

Vương Lân Sinh nói: “Không.”

“Vậy có quay được tận mặt không?”

“Cũng không.”

Lý Chính nói: “Vậy làm sao có thể chứng minh người lái xe là mẹ Chu Diễm?”

“Bởi vì người bị thương ——” Vương Lân Sinh nhìn Chu Diễm: “Người bị thương tên là Cao Trung Quang, cô có biết người này không?”

Chu Diễm lập tức lắc đầu: “Không biết.”

“Không biết?” Vương Lân Sinh nói: “Lúc cha cô còn sống, ông ấy nhận chức Phó hiệu trưởng, hai gia đình cũng có chút quan hệ, con gái của ông ấy...”

Lời còn chưa nói hết, bên ngoài đột nhiên có người la lớn: “Người đâu? Có phải các anh đã bắt được người rồi không? Vì sao không cho tôi gặp! Mở ra!”

Bên ngoài hai cảnh sát không giữ được người, một cô gái vọt vào, bên cạnh còn có một cậu trai đang kéo cô: “Ở đây là cục cảnh sát!”

Cô gái kia sững sờ nhìn Chu Diễm, quên cả việc mình phải làm gì, Chu Diễm đứng lên, nhìn Vương Lân Sinh.

Vương Lân Sinh nhíu mày nói: “Người bị thương là cha cô ấy, Cao Quân, bạn học cấp ba của cô.”

Cao Quân không dám tin, Tưởng Bác Văn ở bên cạnh kinh ngạc kêu: “Chu Diễm!”

“Cậu....” Cao Quân nhìn qua Vương Lân Sinh: “Là cậu ta lái xe bỏ trốn sao?”

Vương Lân Sinh nháy mắt với đồng nghiệp, để bọn họ dẫn người ra ngoài, trả lời một câu: “Anh cũng đi ra ngoài trước đi.”

Lý Chính nhìn Chu Diễm, rồi mới đi theo những người kia.

Chu Diễm lại ngồi xuống, ngẩn ngơ một lúc, Vương Lân Sinh cho cô một chút thời gian tiêu hóa.

Một lúc sau, Vương Lân Sinh mới nói: “Bây giờ cô có nhớ gì về Cao Trung Quang không?”

“... thầy Cao, tôi biết.” Đồng nghiệp của cha, phó hiệu trưởng trường cấp ba, mấy năm trước cha đưa cô đến Khánh Châu chơi, Khánh Châu là quê của thầy Cao, cô chỉ không biết tên họ đầy đủ của người đó.

Vương Lân Sinh hỏi: “Quan hệ của cha mẹ cô với ông ấy thế nào?”

“Không biết... rất tốt...”

“Có mâu thuẫn gì không?”

“Không biết...”

“Có tranh chấp về kinh tế hay tranh cãi tình cảm gì không?”

“...” Chu Diễm nói: “Không rõ lắm.”

“Cha mẹ cô có từng nhắc đến ông ấy không?”

“Bọn họ sẽ không nhắc đến đồng nghiệp với tôi.” Chu Diễm hỏi: “Ông ấy... Cao Trung Quang thế nào?”

“Đưa đến bệnh viện kịp thời, tạm thời không có gì nguy hiểm đến tính mạng, người thì đã tỉnh, những thứ khác còn phải theo dõi thêm.” Dừng một chút, Vương Lân Sinh hỏi: “Cho nên cô hoàn toàn không biết vì sao mẹ cô lại làm thế?”

Chu Diễm nhìn anh, nói: “Không nhất định là mẹ tôi làm.”

Vương Lân Sinh dừng lại một chút rồi hỏi: “Lần cuối cùng cô liên lạc với mẹ mình là khi nào?”

“... Rất nhiều ngày trước.”

“Bao nhiêu ngày?”

“Chắc là khoảng bảy tám ngày.”

“Nói chuyện gì?”

“... Tôi biết được chuyện nhà cũ ở quê bị bán, gọi điện thoại hỏi.”

Vương Lân Sinh trầm mặc hai giây rồi hỏi: “Vì sao cô lại rời nhà... Không đúng, không phải rời nhà trốn đi, tại sao cô lại xuất hiện ở đồn công an Tây thượng hải?”

Chu Diễm mím môi, nói: “Rời nhà trốn đi, không mang tiền, không về nhà được.”

“Mẹ cô không đến đón cô sao?”

“...Ừ.”

Vương Lân Sinh nhíu mày: “Nếu như tôi nhớ không lầm, tôi gặp cô vào khoảng hai mươi ngày trước, nói cách khác, trong hai mươi ngày này, mẹ cô thà rằng để cô ở cùng một người đàn ông mới quen có  hai mươi ngày, còn hơn là đón cô về?”

Chu Diễm nhéo tay, nói: “Lý Chính... là bà con xe, mẹ tôi biết anh ấy.”

Vương Lân Sinh còn nghi ngờ nhưng không hỏi điều này nữa, anh nói: “Mẹ cô còn bạn bè gì không, người có thể liên lạc với bà ấy?”

Chu Diễm không nói gì.

Vương Lân Sinh nhắc nhở: “Chu Diễm?”

Chu Diễm nói: “Chúng tôi có một đoàn biểu diễn, còn có hai người nữa.”

Vương Lân Sinh dựa theo cách liên lạc Chu Diễm đưa tìm người, một lát sau nhận được tin tức, điện thoại của người nữ không gọi được, người đàn ông đang ở Khánh Châu. Sau khi nhận được tin tức thì đã tới đây, một tiếng sau, nhìn thấy Chu Diễm thì gọi một tiếng: “Diễm Diễm ——”

“Chú Ngô...” Giọng Chu Diễm khàn khàn.

Vương Lân Sinh nói qua tình huống, chú Ngô đánh mạnh vào chân: “Tôi biết ngay, biết là có gì đó không đúng mà!”

Vương Lân Sinh hỏi: “Không đúng cái gì?”

Chú Ngô nói: “Kế hoạch của chúng tôi là đi làm tiếp, nhưng mà mấy ngày trước, ngày mà Diễm Diễm gọi điện cho mẹ cháu, đột nhiên cô ấy nói muốn giải thể, qua đường cao tốc thì chia tiền cho Phương Phương để cho con bé đi.”

Chu Diễm há to miệng: “Chú nói Phương Phương đang ở...”

“Là mẹ cháu, mẹ cháu bảo chú nói vậy, cô ấy còn muốn sim của Phương Phương, cả QQ, không cho cháu liên lạc. Chú biết là kỳ lạ cho nên vẫn luôn đi theo bà ấy, sợ bà ấy có chuyện gì, đang tốt đẹp, ai ngờ hai hôm trước đột nhiên không thấy mẹ cháu đâu.” Chú Ngô nói: “Đều tại chú, không nên nghe bà ấy, chú biết ngay là có vấn đề mà!”

***

Cao Quân hỏi vụ án xong thì gọi điện thoại đến bệnh viện.

Tưởng Bác Văn nhìn Lý Chính, định nói gì, vừa muốn mở miệng thì Cao Quân gọi điện thoại xong trở lại, Tưởng Bác Văn hỏi: “Ba cậu sao rồi?”

Cao Quân nói: “Còn phải kiểm tra.

“Bây giờ có muốn về bệnh viện không?”

Cao Quân lắc đầu, xiết chặt điện thoại nói: “Mình muốn đợi cậu ta đi ra,”

Đợi đã lâu, cuối cùng người bên trong cũng ra, Cao Quân bỗng nhiên vọt tới, Tương Bác Văn không giữ chặt.

Cao Quân nhắm thẳng vào Chu Diễm, bắt lấy cánh tay của cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Vì sao mẹ cậu lại hại cha tôi!”

Vương Lân Sinh và chú Ngô lập tức đi lên, bên cạnh lại có người nhanh hơn, đẩy Cao Quân ra, ôm lấy Chu Diễm.

Lý Chính cầm tay Chu Diễm, nhìn dấu móng tay và vết nhéo đỏ ửng, hơi xoa xoa một chút, liếc mắt nhìn Cao Quân ngã trên mặt đất, đưa Chu Diễm ra ngoài.

Cao Quân lớn tiếng hô: “Mẹ cậu là tội phạm giết người, Chu Diễm, nhà các cậu phải đền mạng!”

Tưởng Bác Văn đuổi theo vài bước: “Chu Diễm! Chu Diễm!”

Chu Diễm dừng chân lại.

Tưởng Bác Văn ngăn trước mặt cô, nói: “Mình không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mình tin trong chuyện này có uẩn khúc gì đó!”

Chu Diễm cúi đầu xuống, nói: “Cậu về đi.”

“Chu Diễm ——”

Chu Diễm không để ý đến cậu ta, và cả cô gái đang la lớn bên trong.

**

Xe taxi ngừng ở ven đường, chú Ngô kéo tay Chu Diễm hỏi: “Bây giờ cháu ở đâu?”

Chu Diễm nhìn Lý Chính.

Chú Ngô nhìn theo ánh mắt cô, kéo cô gần mình, nhỏ giọng nói: “Hay là cháu về với chú, bây giờ chú đang ở khách sạn, chú định ở thêm vài ngày để đợi tin của mẹ cháu.”

“Cảm ơn chú Ngô...” Chu Diễm nói: “chú vẫn nên về nhà đi, có gì cháu sẽ gọi điện cho chú.”

Chú Ngô lo lắng: “Đó là ai? Cháu quen từ khi nào? Sao có thể ở cùng đàn ông được?”

Chu Diễm nói: “Anh ấy là họ hàng xa nhà cháu, mẹ cháu... cũng biết rõ.”

Chú Ngô thở dài: “Đứa bé ngoan, cháu đứng lo.”

Chu Diễm gật đầu.

Lúc ngồi trên xe taxi, Chu Diễm có một cảm giác không chân thực.

Lúc cô đi, cô chưa từng nghĩ sẽ có cơ hội bước vào đây, mới cách một ngày mà cô lại đến. Cô nhớ tới sáng hôm đó ở đây chờ tin tức thì cảnh sát bận rộn, còn có Vương Lân Sinh nói với người khác vụ án giao thông, cô không để trong lòng, ai ngờ cô lại quay lại chỗ này lần nữa vì chuyện đó.

Chu Diễm quay đầu nhìn lại, cục cảnh sát xa dần, xa không thể chạm tới. Trên tay cô ấm áp, cô lấy lại tinh thần, nhích lại gần người bên cạnh để mình không gục ngã.

***

Về đến thuyền, mấy túi thức ăn ngăn cản đường đi, Lý Chính đá một chút, quay đầu lại kéo Chu Diễm, nói: “Em tắm rửa trước, quần áo ướt cả rồi.”

Chu Diễm bước lên bậc thang, lắc đầu nói: “Anh đi đi.”

Lý Chính quăng ô vào trong bồn rửa bát, nhìn cô đi vào phòng ngủ của mình, nghĩ nghĩ, rót chén nước, bưng vào trong.

Chu Diễm không ngừng gọi điện vào số máy của mẹ, nó luôn trong trạng thái tắt máy, cô chưa từ bỏ ý định, nhiều lần thử, thử đến mức máy móc, cô lau mắt đánh một tin nhắn, đợi mãi mà không có tin nhắn trả lời.

Lý Chính bưng chén nước, đứng ra xa nhìn cô, đợi khi cô lau mắt lần nữa mới đi vào phòng ngủ, nói: “Uống nước đi.”

Chu Diễm nhận lấy, ngửa cổ uống ực một hơi, bổ sung thêm nước cho đôi mắt, cô lặng lẽ trợn mắt, cố gắng không khóc, điện thoại đột nhiên báo có tin nhắn, tay cô run lên, suýt nữa thì làm rơi, cầm lên xem nhưng chỉ là quảng cáo.

Chu Diễm nắm chặt di động, cúi đầu nói: “Trước nay mẹ em đều rất nghiêm với em, từ nhỏ đã nghiêm, nhưng bà ấy cũng rất thương em... nhưng mà hai năm qua mẹ không thương em.”

Lý Chính nói: “Không có người mẹ nào không thương con.”

Chu Diễm cúi đầu không nói lời nào, Lý Chính bảo: “Anh làm gì đó cho em ăn, tối rồi mà em chưa ăn gì.”

Chu Diễm lắc đầu.

“Tắm đi, anh đi nấu cơm.”

“Lý Chính...”

“Hả?”

Chu Diễm mở một quyển sách trên bàn, cầm tờ báo bên trong, mở ra, nói: “Đêm hôm đó, anh xem cái này sao?”

Lý Chính nhìn tờ báo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Doãn~Y~Du~, hp23, meomeo1993, thu_hà_nguyễn, yanl12781
     
Có bài mới 29.10.2016, 22:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3047 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường đời - Kim Bính - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37

Edit: Ciao

“Báo thành phố Quảng Dương”, ngày 12 tháng 6 năm 20xx, tít trang đầu ‘Nghiệm thu sửa chữa đê điều của thành phố’, tiêu đề rất lớn.

Chu Diễm trở mình một chút.

Những tin tức khác đều là tin xã hội, mỗi một tin đều chiếm không quá nhiều.

Quá nhiều người, chuyện quá loạn, chuyện mới mẻ không ngừng, có thể được đưa tin ở trên hẳn là trải qua ngàn chọn vạn tuyển, tiêu đều cũng rất bắt mắt, ví dụ như ‘Tự sát’, ‘Tử vong’.

Chu Diễm hỏi: “Đây là tin tức vè anh trai và chị dâu anh sao?”

Lý Chính trầm mặc, chớp mắt một cái, ngón tay chỉ lên báo, hỏi: “Còn cái này? Là cha em sao?”

Không ai biết, một ngày nào đó trong dòng đời buồn chán, vào một thời khác, hai đầu thành thị, hai người không quen biết nhau, lại đồng thời có chung một hoàn cảnh câu chuyện.

***

Hai năm trước, ngày 11 tháng 6

Ngày thứ ba sau khi Chu Diễm thi đại học xong, thức dậy từ sáng sớm, sửa sang lại tù quần áo, mở đồng phục cấp ba, nhìn bức tranh vẽ ở đằng sau đồng phục thu đông. Đây là trước học kỳ cuối, Tưởng Bác Văn vẽ lên, lúc ấy cậu ấy nói với cô: “Sau này mình sẽ là bác sĩ vẽ tranh giỏi nhất.”

Khi đó lần đầu Chu Diễm ý thức được, kỳ thi đại học sắp tới, biết rằng cô đã mười tám tuổi, sắp trưởng thành, sẽ nhanh chóng bước khỏi giảng đường đại học, sẽ đứng trên bục giảng giống như ba, vung thước dạy học, cầm phấn viết bảng, lấy thuốc lá và truyện tranh giấu trong gầm bàn của học sinh.

Thoáng chớp mắt thôi mà đã thi xong đại học rồi.

Chu Diễm cười cười, gấp gọn đồng phục lại, vuốt lên bức vẽ bươm bướm, vừa định bỏ vào tủ, nghe thấy giọng nói trong phòng khách.

“Không phải đã nói nay sẽ đi mua vali với Diễm Diễm sao?”

“Tôi có chút chuyện, giữa trưa sẽ trở lại.”

“Ông đi làm gì?”

“Tôi có hẹn.”

“Hẹn ai? Bây giờ ông còn tâm tư đó sao... Ông không xem bây giờ là lúc nào à, khoản tiền kia có đầu mối rồi hả?”

“Bà nhỏ chút... Haiz, tóm lại bà đừng hỏi nhiều, trong lòng tôi tự có tính toán.”

“Đây là tâm lý nắm chắc là có thể giải quyết được chuyện? Chu Quốc Đào, ông đừng có làm ra chuyện gì mất mặt đấy!”

“Bà đoán mò cái gì hả, tôi đang vội.”

Chu Diễm bỏ đồng phúc, chạy mở cửa phòng, đi tới cửa lơn, nói: “Cha, cha định ra ngoài sao?”

Cha cô nhìn thấy cô, lập tức nở nụ cười: “Sao dậy sớm thế, không ngủ thêm một lát?”

“Con không ngủ được.”

Mẹ cô lạnh mặt nói: “Ba con có việc ra ngoài, mẹ đi mua thức ăn, con muốn ăn gì?”

Chu Diễm nói: “Gì cũng được ạ. Cha, mấy giờ cha về?”

Cha cô nói: “Nhất định về trước bữa trưa, cơm nước xong dẫn con đi mua vali nhé.”

Chu Diễm gật đầu.

Cha vuốt tóc cô, cười nói: “Đợi cuối tháng điền xong nguyện vọng, cả nhà mình cùng đi du lịch nhé?”

Chu Diễm nói: “Còn chưa có điểm nữa.”

“Điểm không thành vấn đề, con gái cha mà cha còn không hiểu sao?”

Mẹ cô cau mày: “Được rồi, không phải ông đang vội à, đi đi!”

“Được rồi, vậy thì tôi đi trước.”

Cha cô thay giày, định mở cửa đi, Chu Diễm nói: “Đợi một chút.”

Cô cầm lấy khăn đặt trước cửa, ngồi xổm xuống, xoa xoa bụi trên giày, cha cô cười tít cả mắt, mẹ cô thì buồn cười: “Vẻ ông sao đó hả, chẳng qua lau giày mà thôi... mau cút đi!”

Cha nói: “Bà thì biết cái gì!” Rồi nâng mặt vợ lên hôn một cái.

Chu Diễm giả bộ như không nhìn thấy, đưa mắt nhìn cha đi xuống nhà.

Kiến trúc kiểu cũ, mười hai bậc thang, trên tường có rất nhiều nét vẽ linh tinh, cha cô đi được một nửa cầu thang thì ngẩng đầu, vẫy tay với Chu Diễm: “Vào đi, giữa trưa cha sẽ về!”

“Vâng!” Chu Diễm gật đầu.

Trong phòng khách, đồng hồ điểm báo đúng tám giờ, con chim chui ra báo: “Ríu rít, ríu rít...”

***

“Tám giờ rồi mà cậu còn chưa đi à?”

Lý Chính kẹp di động vào vai, đóng cặp công văn, đẩy cửa ra ngồi vào xe taxi, nói: “Đi sân bay, đang vội, mau một chút.” Rồi mới nói với Lâm Thái ở bên kia: “Vừa lên xe.”

“Buổi sáng ngủ quên à? Tối qua cậu làm gì?”

Lý Chính ném cặp công văn bên cạnh, rút một điếu thuốc ngậm trên môi, nói: “Tối qua uống nhiều.”

Lái xe nói: “Xin lỗi, trên xe tôi không hút thuốc lá!”

Lý Chính liếc mắt nhìn anh ta, cất thuốc đi.”

Người bên kia điện thoại nói: “Này, cậu xem, chuyện sắp xong rồi, hay là hủy bỏ bản án đi?”

Lý Chính xoay vòng xòng thuốc lá, nhướng mày, không nói gì.

“Dù sao bọn họ cũng là anh trai và chị dâu cậu, mấy ngày nay tôi thấy bọn họ cũng sắp điên rồi, cậu không về mà xem, không phải tôi nói mò đâu, đúng là có gì đó không thích hợp.”

“Sao lúc bọn họ giấu tôi bán công ty, cậu không nhìn ra bọn họ không đúng?” Lý Chính nói lạnh lùng.

“... Chuyện cũng đã xảy ra rồi, không phải bây giờ có thể cứu được à, đóng cửa lại thì đều là người một nhà, nếu bọn họ vào tù thì cậu bảo Tiểu Kiệt phải làm thế nào? Còn Á Bình nữa, Á Bình chỉ có mình chị dâu cậu là chị ruột!”

Lý Chính nói: “Lúc bọn họ làm ra chuyện đó, cũng nên nghĩ đến chuyện đều là người một nhà.”

“Lý Chính ——”

“Được rồi, đừng có nói nhảm nữa!” Lý Chính đặt điện thoại xuống, dựa vào ghế ngủ bù.

Lên cao tốc sân bay, xe taxi đột nhiên dừng lại, Lý Chính thò ra cửa sổ: “Chuyện gì xảy ra?”

Lái xe đi tới, nói xin lỗi: “Không biết, không chạy, không nhìn được trục trặc chỗ nào.”

Lý Chính nhìn đồng hồ, nhíu mày nói: “Gọi một chiếc xe nữa cho tôi!”

Lái xe giúp anh tìm một chiếc xe, liên tục nói xin lỗi, Lý Chính giục xe đi nhanh, tới sân bay thì vẫn muộn, anh kiềm chế cơn tức, hỏi chuyến bay, chỉ có chuyến ba giờ chiều là còn chỗ.

Lý Chính đến nhà hàng gần sân bay nghỉ ngơi ăn cơm, cơm nước xong, xoa xoa đồng hồ trên cổ tay, vừa mới qua 12 rưỡi.

***

Con chim lại co vào trong cửa, mẹ Chu túm lấy đũa, lại gọi điện một lần nữa, vẫn không gọi được, bà ném di động xuống, cầm đũa nói: “Ăn cơm.”

Chu Diễm nói: “Chờ một chút đi.”

Mẹ Chu cầm đũa gõ vào bát cô: “Mẹ bảo con ăn cơm.”

Chu Diễm đành phải bê bát lên.

Ba món mặn một món canh, hai người không thể ăn hết, sau khi ăn xong Chu Diễm định rửa bát thì mẹ cô đẩy: “Xem TV đi, đợi lát nữa ra đường.”

“Không đợi cha ạ?”

“Chờ cái gì, coi như ông ta đã chết!”

Chu Diễm nói: “Mẹ...”

“Được rồi được rồi, đi rửa mặt chải đầu đi, mẹ rửa bát xong rồi ra ngoài.”

Chu Diễm buộc thành mái đuôi ngựa, lúc đang xịt nước hoa thì nhận được tin nhắn của Tưởng Bác Văn, bảo cô đi hát karaoke, Chu Diễm trả lời muốn đi dạo phố với mẹ.

Sau khi chuẩn bị xong, hai mẹ con đi ra ngoài, ngồi xe bus mất 30 phút để đến tòa nhà thương mại. Tầng một là quầy bán trang sức, Chu Diễm nhìn mấy đồ trang sức hình hoạt hình, mẹ cô nói: “Nghỉ hè dài, nhân thời gian này con đi tìm việc làm thêm, rèn luyện chính mình, đừng có lên đại học còn như trẻ con, kiếm được tiền thì làm tiêu vặt, muốn mua vòng cổ gì thì tự mua.”

“... Con không muốn mua vòng cổ.”

“Vậy thì tìm việc gì đó làm đi, dạy kèm cũng được, làm phục vụ cũng được, đừng có ở nhà cả ngày.”

Chu Diễm buồn buồn không nói lời nào, đi theo mẹ lên tầng chọn vali, đi dạo được một nửa thì nhận được điện thoại của Cao Quân, Chu Diễm có chút kinh ngạc.

Cao Quân nói: “Đến quán karaoke đi, Tưởng Bác Văn nói cậu không đến hả? Mọi người đều ở đây rồi!”

Chu Diễm nói: “Mình đi mua sắm với mẹ... Không phải cậu đi du lịch với gia đình sao?”

“Ba tôi nói đi muộn hơn hai người, hình như có chuyện gì đấy. Cậu không đến à?”

“Không.”

“Ừ, được rồi.”

Cúp điện thoại, mẹ cô hỏi: “Cao Quân à?”

“Vâng.”

“Không phải con nói nhà đó đi du lịch sao?”

“Cậu ấy nói ba cậu ấy có việc nên đi muộn hơn.”

Mẹ cô như suy nghĩ gì đó.

Hai mẹ con đi dạo tới ba giờ, vẫn chưa chọn được vali nào, Chu Diễm không đi dược nữa, vừa muốn nghỉ ngơi, đột nhiên thấy một cái túi sách, nói: “Mẹ, hay là mua một cái túi sách nhé?”

“Con lên đại học mà còn muốn túi sách hả?”

“Túi này rất to, bình thường cũng có thể bỏ quần áo mà.”

Cái túi đó không đắt, 99 đồng, mẹ mua cho cô một cái.

***

Rốt cuộc máy bay đã cất cánh, Lý Chính ngủ một giấc, bị ánh sáng đánh thức, nghe thấy tiếng tiếp viên hàng không trấn an hành khách, anh nhíu nhíu mày, không ngủ lại được nữa, hơn buốn mươi phút sau, máy bay đáp xuống sân bay, đến Quảng Dương rồi.

Lúc Lý Chính đi ra từ sân bay thì trời đã tối, bắt một chiếc xe taxi về công ty, đi được một nửa thì anh mới nhớ đến điện thoại, mở máy ra tin nhắn đến liên tục, anh còn chưa kịp xem, một cuộc điện thoại đã gọi tới, anh vô thức bắt máy.

Bên kia, Lâm Thái lớn tiếng hô lên: “Lý Chính, cậu mau về đi, mau lên!!!”

***

Chim cuốc lại thò ra lần nữa, ríu rít kêu lên, báo đã 7h.

Mẹ cố đứng dậy đi tới phòng bếp, bưng cạnh ra, hô lớn: “Xới cơm đi con!”

“A...” Chu Diễm lại gọi cho cha lần nữa, vẫn không gọi được, cô đành để di động xuống, đi tới bếp xới cơm.

Một bữa ăn nhạt nhẽo, Chu Diễm gẩy cơm, nói khẽ: “Chắc điện thoại cha hết pin.”

“Kệ ông ấy, chúng ta ăn của chúng ta.” Mẹ gắp miếng cá đặt vào bát cô, nói: “Ăn đi.”

Chu Diễm gắp cá, cắn một miếng, tiếng chuông điện thoại vang lên, là điện thoại mẹ cô.

Mẹ đi tới bàn trà cầm điện thoại lên, là số điện thoại lạ, nghe xong hai câu, sắc mặt trắng nhợt: “Anh nói cái gì? —— Cái rắm!”

***

Xe taxi sắp đến công ty, Lý Chính nhìn từ xa thấy có nhiều người dồn lại.

Tài xế kinh ngạc nói: “Ôi mẹ ơi, có ngôi sao à? Sao mà nhiều người thế?”

Lý Chính ngheiem mặt, tốc độ xe chậm lại, còn chưa dừng hẳn thì anh kéo cửa ra, tài xế quát lên: “Này, cậu làm gì thế, không muốn sống nữa à!”

Lý Chính đẩy xe ra, đi vào đám người.

Bảy giờ bốn mươi phút tối, trên tầng hai mươi có hai đèn chiếu sán, hai chấm đen đứng trên mái nhà, khoảng cách quá xa nên không thấy rõ, đám người bàn luận ầm ĩ.

“Muốn nhảy lầu đấy.”

“Là cặp vợ chồng, người có lỗi là công ty này sao?”

“Hình như có người lên khuyên, là người quen à?”

“Báo cảnh sát chưa?”

“Báo rồi nhưng cảnh sát còn chưa tới.”

Lỗ tai Lý Chính ù ù, đẩy những người cản đường xông vào cửa chính.

Trên lầu cao nhất truyền đến tiếng la khàn khàn: “Lý Chính, tôi cho cậu biết, là cậu ép chúng tôi chết, muốn tống anh chị mình vào tù, Lý Chính, cậu khá lắm, không tin chúng tôi tự sát phải không? Chúng tôi sẽ chết cho cậu xem!”

Đám người thét lên.

Lý Chính hô lên: “Đừng! Công ty không sao, em sẽ giải quyết! Anh —— Chị dâu ——”

Trên tầng hai mươi ánh đèn nhoáng lên một cai, như hai trái bóng tụ ánh sáng, hai tiếng ‘bộp’ vang mạnh lên, tiếng thét chói tai vang lên như thủy triều, một cô gái đứng trên tầng cao nhất hô lên ‘Chị ơi’, sau đó muốn nhảy xuống, một người đàn ông ở bên cạnh lấy tức ôm lấy cô ấy.

Xe cảnh sát và xe cứu thương tới, đuổi đám người đi, hỏi cung ghi chép, cứu chữa kịp thời người bị thương, một cảnh sát trẻ tuổi kéo tay thầy mình: “Thầy ơi, người kia?”

Lý Chính trong thấy trên nền xi măng là hai đóa hoa màu đỏ của máu, lỗ tai anh như không còn nghe thấy gì.

***

Hai chiếc xe cứu thương đến bệnh viện, nhân viên cứu hộ nói qua tình huống.

“Nhảy lầu từ tầng hai mươi, người nam chết tại chỗ, người nữ bị thương còn nhịp tim.”

“Nam, 55 tuổi, nhảy xuống từ tầng năm, người nhà đã đến.”

Chu Diễm đợi ngoài phòng cấp cứu, sắc mặt trắng bệch, không nói một lời, cảnh sát ghi chép bên ngoài cửa, màu trắng xung quanh làm đầu cô rất đau, hai chân cứng đờ, đột nhiên bị người va phải.

Người đụng vào cô đến thẳng phòng cấp cứu, cảnh sát đằng sau ngăn anh ta lại: “Lý tiên sinh! Lý tiên sinh!”

Cảnh sát trẻ tuổi nâng cô dậy, hỏi: “Cô có sao không?”

Chu Viễm lắc đầu, vịn tay anh ta đứng lên, nhìn người cao to căng thẳng, người đàn ông đó bỏ qua cảnh sát, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn vào cô.

Hai mắt đỏ đầm, dường như cô trông thấy cả một trời toàn máu.

Hai bác sĩ đồng thời đi ra, tuyên bố người đã tử vong.

***

Ngày đó, ngày 11 tháng 6, 8 giờ 20 phút, giống như thủy triều tràn vào sông, người lái thuyền không biết đường thủy sửa cả tính mạng.

Hôm sau, Chu Diễm trông thấy một tờ báo, mua lại. Tờ báo này đã hai năm, ố vàng và mỏng đi nhưng vẫn thẳng như trước.

Gió thôi, cửa sổ mở, mưa bụi bay lất phất, Lý Chính đến đóng cửa sổ, nhìn bên ngoài.

Ngọn đèn bến tàu màu cam, xa không có đèn chiếu chói mắt, không khí ẩm ướt khiến người ta bực bội, dường như nước sông cũng từ từ dâng lên.

Lý Chính muốn hút thuốc, lại sờ túi tiền, móc ra một xấp tiền, anh ném lên bàn, nói: “Cảnh sát Vương kia lại có trí nhớ tốt thật.”

Không ai đáp lại, anh nhìn Chu Diễm, kéo cô.

Ngày tháng buồn đau đó bị rút ngắn thành một đoạn văn ngắn, chôn sâu trong đất, trong đêm mưa đen kịt này, bị bọn họ dùng tay không đào lên.

Xuyên tim mà qua.

Ngón tay Lý Chính lau mi mắt cô, môi dán lên trán cô, ôm chặt lấy cô.

Chu Diễm chôn sâu trong cổ anh, tay nắm chặt lấy quần áo, gọi anh: “Lý Chính...”

“Anh ở đây.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Thiên Di Du, Thiên Vi, hoang thuy, hp23, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.