Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 28.10.2016, 11:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 447: Cố gắng cười

Tùy rằng cô tin anh không có, nhưng nghe lời nói như thế của Ngô Nhã, cô vẫn sinh ra một loại xúc động muốn kéo Mục Thiên Dương lại đây, khiến cho chính mồm anh nói với Ngô Nhã rằng anh chỉ yêu bản thân!

Đây là muốn châm ngòi ly gián!

Uyển Tình cảm thấy tương lai của mình rất khó qua.

-

Thiên Tuyết nghỉ ngơi tốt xuống lầu, Mục Thiên Dương hỏi: “Vì sao chỉ có mình em? Uyển Tình đâu?”

“A?” Thiên Tuyết cả kinh, Uyển Tình đi tìm cô?

“Không phải cô ấy đi tìm em với mẹ sao?”

Thiên Tuyết bị dọa, khi nào thì đi lên? Sẽ không nghe được nhưng lời cô với mẹ nói chuyện chứ? Cô không dám hỏi Mục Thiên Dương, xoay người muốn đi lên lầu, lại nhìn thấy Ngỗ Nhã và Uyển Tình xuống lầu.

Ngô Nhã cười nói: “Mẹ mang Uyển Tình đi sắp xếp lại phòng một chút.”

Mục Thiên Dương vừa nghe, nghĩ hai người tán gẫu thật sự rất vui vẻ, đi qua đỡ Uyển Tình: “Có khỏe không? Có nơi nào không thoải mái hay không?”

Uyển Tình lắc đầu.

“Vậy có muốn ăn chút gì đó không? Vừa nãy em ăn thực sự quá ít.”

Uyển Tình hơi nhíu mi: “Không muốn ăn.”

“Chúng ta đi nghỉ ngơi một chút, tối nay lại ăn.” Cô ăn hơn sẽ nôn, đều thiếu thực nhiều cơm.

Hiện tại Uyển Tình cần nghỉ ngơi, Mục lão gia cũng không dám kêu cô chơi cờ với ông, chỉ là xem tivi cùng nhau. Thiên Tuyết nhìn vẻ mặt của cô, dường như rất bình tĩnh, hẳn là mẹ không làm khó xử cậu ấy.

Trong lòng Thiên Tuyết, Ngỗ Nhã luôn rất dịu dàng, nhưng loại này lại không cho phép xuất hiện ở trong quan hệ mẹ chồng nàng dâu.Cô lại nhìn thoáng qua Ngô Nhã, biểu tình của Ngô Nhã thực sự bình tĩnh, thậm chí còn cười nhìn có vẻ rất dễ gần. Cô đột nhiên tưởng, mẹ gặt chuyện khổ sở, có phải cũng không biểu hiện ra ngoài hay không? Cũng chỉ đối mặt với mình mới phát tiết một chút, một khi đối mặt với anh trai và ông nội, vĩnh viễn là bộ dáng dịu dàng đoan trang. Cô có điểm yêu thương mẹ mình.

Mỗi người một tâm tư khác nhau xem TV một lát, Uyển Tình cảm thấy buồn nôn, lôi kéo Mục Thiên Dương. Mục Thiên Dương lập tức đỡ cô đi toilet, Mục lão gia, Mục Thiên Thành đều nhảy dựng lên. Nghe cô nôn kinh thiên động địa, tất cả đều rất lo lắng.

Ngô Nhã ngồi ở trên sô pha, thầm nghĩ có cái gì đáng ngạc nhiên, ai mang thai chẳng có lúc nôn nghén? Bất quá bà không dám thờ ơ ngồi ở chỗ này, một lát bọn họ quay lại, sẽ rất xấu hổ. Bà đứng lên, đi phòng bếp chuẩn bị thức ăn khuya.

Uyển Tình vất vả phun, Mục Thiên Dương đau lòng nhìn, thấy cô yếu ớt nằm úp nằm sấp, trực tiếp ôm cô lên lầu ngủ.

Im lặng nằm một lát, cô cảm thấy thư thái hơn nhiều, mở mắt ra thấy Mục Thiên Dương nằm ở bên cạnh, hỏi: “Sau khi chúng ta kết hôn, phải ở nơi này sao?”

“Như thế nào? Em không thích? Vậy chúng ta ở bên ngoài.”

“Không có.” Uyển Tình vội vàng nói, “Em thích ở cùng người nhà của anh, nhưng phòng này thật lớn, cảm giác không tốt.”

Mục Thiên Dương nhìn lướt qua, gian phòng quả thực lớn có điểm quá đáng. Trước kia tính cách của anh như vậy, chẳng những lớn, phong cách trang trí cũng rất lạnh và cứng. Anh cầm tay Uyển Tình: “Sắp tới chúng ta không ở nơi này, anh sẽ bảo người trang trí lại căn phòng này một lần nữa, giường của trẻ con cũng chuẩn bị tốt.”

Uyển Tình cười: “Phòng lớn như vậy, lại rất thích hợp để giường của trẻ con. Đứa nhỏ lớn hơn một chút, cũng đủ chỗ cho nó chơi.”

“Đúng, nhỏ sẽ không đủ chỗ.” Anh đột nhiên hối hận, phòng ở C thị có phải quá nhỏ hay không? Hai người ở sẽ rất ấm ấp, nhưng nếu có đứa nhỏ sẽ rất áp lực__Uyển Tình sinh xong đứa nhỏ còn phải quay trở lại học hai năm, đứa nhỏ tất nhiên phải mang theo qua đó. Năm đầu tiên hoàn hảo, đứa nhỏ chỉ có thể để cho người ta ôm, năm thứu hai chỉ sợ phải cần đến chỗ “Hoạt động”. Phỏng nhở có thể bóp chết không gian trưởng thành của đứa nhỏ!

Vô luận như thế nào, Mục Thiên Dương quyết định sau khi quay về C thị lúc mang Uyển Tình đi xem phòng ở, thì phòng đã trang trí tốt, nếu có chỗ nào không hài lòng có thể sửa. Học kỳ này phỏng chừng trang hoàng sẽ không xong, học kỳ sau tạm nghỉ học, năm nay là không có cơ hội chuyển vào. Chờ sang năm sinh bé con, phỏng chừng đến tháng chín mới đến đây, đến lúc đó chuyển vào là phù hợp.

Mục Thiên Dương tính tốt, nói với cô: “Uyển Tình, đợi về C thị, sẽ tặng em một món quà.”

Uyển Tình nhăn cái mũi: “Hiện tại em hỏi anh là cái gì, khẳng định anh sẽ không nói.”

“Uh, đã đoán đúng.” Mục Thiên Dương cười, “Dù sao em chỉ cần biết anh muốn tặng quà cho em là được rồi.”

“Nếu anh quên, em sẽ nhắc nhở anh.”

“Anh mới không quên, anh còn chờ em cảm ơn anh đâu.”

Uyển Tình sửng sốt, nghe câu như thế từ troạng miệng anh, không tránh khỏi hướng tới nơi đó tưởng. Cô liếc mắt nhìn anh một cái: “Anh muốn em cảm ơn như thế nào?”

Mục Thiên Dương cầm tay cô, có đuiểm làm nũng đắc ý nói: “Em liền hôn anh một chút, nói một tiếng ‘Thiên Dương thật tốt’ là được rồi.”

Uyển Tình bị anh chọc cười, càng muốn chống đối anh: “Em không hôn đâu? Em cũng không nói đâu.”

“Ngô……Vậy không hôn, vậy không nói đi.” Anh nói có điểm ủy khuất.

Uyển Tình nghe xong, mạnh bắt lấy tóc anh vuốt ve. Mục Thiên Dương cũng vuốt tóc cô, hai người hi hi ha ha, nói một chút lời nói không dinh dưỡng.

Chậm một chút, Thiên Tuyết gọi bọn họ ăn khuya.

Uyển Tình không muốn động, Mục Thiên Dương phải bưng lên. Uy cô ăn một ngụm, cô liền phun, anh cũng không dám đút tiếp, xác định cô không đói bụng, sẽ không ép cô ăn.

Sau đó ngủ. Trong bóng đêm, Uyển Tình rốt cục suy sụp hạ mặt, không hề cố gắng cười. Cô an ủi mình, cô cũng không phải nhân dân tệ, không thể yêu cầu mỗi người đều thích cô, một cái Mục gia lớn như vậy, chỉ có Ngô Nhã chán ghét mình, đã là may mắn rồi.

Cô vừa nghĩ, dù sao vài năm này cô cũng không thể ở đây, Ngô Nhã có thích hay không thích cô cũng không sao cả. Vừa muốn, rốt cục là mẹ của Thiên Dương, đã ở chung mấy chục năm, không thể để cho Thiên Dương khó xử…….

Cô nghĩ như vậy, cô ý xem nhẹ lời nói của Ngô Nhã. Không biết qua bao lâu, mơ mơ màng màng ngủ, sau đó mơ thấy Từ Khả Vy, Từ Khả Vy thất vọng hỏi cô: “Con cư nhiên bán đứng bản thân?”

Uyển Tình cả kinh, kêu to: “Con không có!”

Sau đó cô thấy mọi người đều đang chỉ trích cô, mẹ cô, Đỗ Viễn Minh, Ngỗ Nhã, Đinh Chí Cương, Tiết Lệ Na, Đinh Thải Nghiên……..Còn có thiệt nhiều người, tất cả đều đang chỉ trỏ cô.

“Tôi không phải……” Cô khóc nói, “Tôi thực sự thích anh ấy…….”

“Ban đầu là anh ta mua cô, cô cư nhiên thích anh ta? Đây là cô hạ lưu!” Có người hung tợn nói.

“A____” Uyển Tình kêu to lên.

Mục Thiên Dương bỗng giật mình tỉnh dậy, nghe cô đang ngủ khóc, nghĩ cô mơ thấy ác mộng, vội vàng gọi cô, “Uyển Tình! Em tỉnh tỉnh, mau tỉnh lại!”

Uyển Tình vẫn đang khóc, quay lưng lại, cuộn cả người lại.

Mục Thiên Dương luống cuống tay chân mở đèn lên, lấy khăn tay lau nước mắt cho cô, vừa tiếp tục kêu cô: “Uyển Tình? Uyển Tình? Em mau tỉnh lại, em đang mơ thấy ác mộng sao?”

Rốt cục, Uyển Tình sau kín tỉnh lại, xoay người nhìn anh: “Thiên Dương……..”

“Làm sao vậy?” Mục Thiên Dương đau lòng, ôm lấy cô, “Anh ở đây.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     

Có bài mới 28.10.2016, 11:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 448: Sanh non

Mục Thiên Dương cảm thấy người trong lòng buông lỏng, có chút vắng vẻ, vội hỏi: "Em làm sao vậy?"

"Em đau bụng . . . . . ." Uyển Tình giống cảm giác được cái gì, kinh hoàng xốc chăn lên, hai tay chạm lên giường, đụng đến một chút máu. Cô kinh ngạc nhìn vào ngón tay, ngẩng đầu hỏi Mục Thiên Dương: "Đây là cái gì?"

Mục Thiên Dương giật mình, kinh hãi, vén váy cô lên, thì thấy giữa hai chân cô có vết máu, vội la lên: "Đừng nóng vội, anh đưa em đến bệnh viện!"

Uyển Tình hít một hơi, hôn mê bất tỉnh.

Mục Thiên Dương sợ tới mức ngây người, ôm cổ cô, hét to vài tiếng, nhưng cô vẫn không tỉnh lại, sau đó mới nhớ tới cô còn có đứa nhỏ, ôm lấy cô chạy ra ngoài.

Mục Thiên Dương bị dọa đến điên rồi, phụ nữ có thai chảy máu, mơ hồ có thể đoán là cái gì rồi. Nhưng anh không dám nghĩ tới, một chút cũng không dám nghĩ tới, chỉ cầu khẩn ông trời đừng như vậy với anh.

Anh quên đi toàn bộ thế giới, giống như một người điên ôm Uyển Tình chạy chung quanh, hơn nửa ngày mới tìm được xe trong nhà. Anh thậm chí không nghĩ tới thông báo với người trong nhà tới giúp đỡ, chính mình mãnh liệt nhấn ga, chở Uyển Tình đi bệnh viện.

Uyển Tình nằm ở chỗ ngồi phía sau, làn da tái nhợt không chút máu. Anh sợ hãi, nắm tay lái run rẩy, nổi gân xanh, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Một loạt động tác của anh, kinh động mọi người trong nhà. Mọi người liên tục bị đánh thức, nghe nói anh ôm Uyển Tình ra ngoài, nhìn đồng hồ, hai giờ sáng, tất cả đều hoảng sợ.

Thiên Tuyết không tin, chạy vào trong phòng, quả nhiên không thấy người, gọi Mục Thiên Thành lái xe mang mình đuổi theo.

Ngô Nhã bị làm cho sợ hãi không đi được, Mục Thiên Thành mấy năm nay ở bên ngoài làm gì hả? Sẽ lái xe thật tốt sao? Hơn nữa Mục Thiên Dương còn lái xe chạy hết tốc lực ra ngoài, cậu còn đuổi theo, không biết phải chạy nhanh như thế nào! Còn muốn mang theo Thiên Tuyết!

Bà vội vàng ngăn cản. Hai mươi năm nay, tình cảm và kí thác của bà đều đặt lên người Thiên Tuyết, không nỡ Thiên Tuyết mạo hiểm.

Nhưng Thiên Tuyết lo lắng cho Uyển Tình, căn bản không nghe lời bà, phụ giúp Mục Thiên Thành bỏ chạy đi ra ngoài.

Mục lão gia cũng muốn đi ra ngoài, gọi lái xe đi lấy xe. Ngô Nhã bị bọn hộ làm cho phiền chán không thôi, chỉ có thể đi thay quần áo, giúp đỡ Mục lão gia đi ra ngoài. Bọn họ chậm một bước, nên kêu lái xe chạy nhanh lên, vẫn không nhìn thấy bóng dáng xe của Mục Thiên Thành, bây giờ biến thành Ngô Nhã lo lắng.

Mục Thiên Thành đích thực đem xe chạy rất nhanh, lại có thể đuổi kịp Mục Thiên Dương. Thế nhưng hai xe đều chạy rất nhanh, cách không khẳng định gọi không được, anh bảo Thiên Tuyết gọi điện thoại.

Thiên Tuyết sờ tới sờ lui, điện thoại không ở trên người, gấp đến mức dậm chân: "Bọn họ khẳng định cũng không mang theo điện thoại! Anh mau lên phía trước đi, bức anh ấy phải dừng lại! Anh ấy khẳng định rất vội, lái xe như vậy không được!"

Mục Thiên Thành lập tức lái xe chạy lên phía trước, lừa trái lừa phải chắn mất đường của Mục Thiên Dương. Mục Thiên Dương gấp đến độ muốn liều lĩnh đâm xe, hơn nửa ngày mới nhìn rõ là xe nhà mình, rốt cuộc dừng xe lại.

Thiên Tuyết và Thiên Thành lao xuống, lập tức mở cửa xe của anh, bảo anh đi chăm sóc cho Uyển Tình.

Mục Thiên Dương lập tức làm theo, chạy đến phía sau ôm lấy Uyển Tình, phát hiện cơ thể co lạnh như băng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, sợ tới mức khóc lên: "Nhanh lên! Các ngươi nhanh lên!"

Mục Thiên Thành nhìn thoáng qua, không nói hai lời, đem ô tô thành máy bay bay nhanh.

Thiên Tuyết hoảng sợ, sợ dao động đến Uyển Tình, muốn mắng anh vài câu, kết quả phát hiện xe chạy rất nhanh, sợ tới mức ngay lập tức thắt dây an toàn, sau đó mới nói: "Anh chậm một chút!"

Mục Thiên Thành than nhẹ, căn bản không dám chậm lại. Sắc mặt Uyển Tình rất dọa người.

Thiên Tuyết tê cứng một chút, nhìn lại, thấy Mục Thiên Dương vẻ mặt đe dọa, sợ tới mức đầu óc cứng lại.

Rốt cuộc cũng chạy tới bệnh viện, Mục Thiên Dương ôm lấy Uyển Tình chạy vào bên trong, vừa chạy vừa kêu: "Bác sĩ! Bác sĩ đâu? ! Mau tới đây, cứu cứu cô ấy --"

Bác sĩ và hộ sĩ chạy tới một bên ngăn lại một bên nói: "Đến đây đến đây, không cần hô, sẽ đánh thức bệnh nhân!"

"Mau cứu cứu cô ấy! Cô ấy ngất đi rồi!" Mục Thiên Dương làm sao còn quan tâm tới bệnh nhân khác, anh chỉ quan tâm tới Uyển Tình: "Mau cứu đứa nhỏ của cô ấy, cầu xin các người cứu lấy cô ấy, cứu lấy đứa nhỏ . . . . . "

Hộ sĩ đã mang tới giường nằm, bác sĩ bảo anh đặt Uyển Tình lên, sau đó xốc váy Uyển Tình, nhanh chóng phụ giúp đẩy xe hướng về phía trước: "Có dấu hiệu sinh non, nhanh lên chút!" Sau đó quay đầu lại hỏi Mục Thiên Dương: "Sao lại thế này?"

"Tôi không biết . . . . . . ." Mục Thiên Dương hữu khí vô lực nói: "Chúng tôi đang ngủ, cô ấy bỗng nhiên gặp ác mộng . . . . . . ."

Bác sĩ mặc kệ, xác định không phải do ngoại lực là tốt rồi, chạy nhanh đi cứu giúp.

Lúc Ngô Nhã và Mục lão gia tới, vừa vặn bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra, nói với mọi người: "Thật có lỗi, bệnh nhân sinh non."

Không khí nháy mắt im lặng, thân mình Mục lão gia lung lay như sắp đổ. Ngô Nhã hoảng sợ, vội vàng đỡ lấy ông: "Ba!"

Mục lão gia hít sâu một hơi, cây gậy gõ xuống, nói năng có khí phách: "Cứu cho ta! Ai nói sinh non! Bệnh viện các người sao lại vô dụng như vậy."

Bác sĩ đã nhìn quen các loại bệnh nhân và người nhà, cũng không sợ ông nói: "Lúc đưa tới bệnh viện đã muốn sinh non, chúng tôi chỉ có thể cố gắng hết sức cứu cô ấy."

Mục Thiên Dương bỗng dưng hoàn hồn: "Cô ấy? Cô ấy làm sao rồi? !"


"Yên tâm, cô ấy không có việc gì, chỉ là có chút suy yếu. Mọi người trước hết hãy bình tĩnh lại đã, tôi lại đi nhìn xem."

Thân mình Mục Thiên Dương nhất thời suy sụp, chậm chạp lùi từng bước, dựa vào vách tường lui xuống, ngồi xổm ở góc tường, sau đó ôm đầu, tê tâm phế liệt gào lên.

"Anh!" Thiên Tuyết hoảng sợ, vội vàng chạy tới, muốn kéo anh.

Anh ôm cổ Thiên Tuyết, chặt chẽ ôm lấy, khóc nói: "Con của tôi . . . . . Con của tôi . . . . . . ."

"Anh . . . . . . ." Thiên Tuyết nghe được giọng nói cực kì bi ai của anh, cảm giác trái tim như bị xé rạch, bi thương nháy mắt thổi quét toàn thân: "Anh đừng như vậy . . . . . . ."

"Vì sao?" Mục Thiên Dương giống như nổi điên hỏi: "Vì sao . . . . . . Vì sao lại đối tốt với ta như vậy?" Cho anh hi vọng, lại trong lúc đó cướp đi. Đây là ông trời đang trừng phạt anh sao? Trừng phạt anh là được rồi, vì sao còn muốn làm tổn thương Uyển Tình?

Thiên Tuyết đem mặt tựa vào đầu vai anh, vẫn không nhúc nhích. Cô cũng không tiếp thu được, cô cũng nghĩ hỏi vì sao. Anh trai và Uyển Tình lập tức sẽ tu thành chính quả, vì sao lại như vậy? Cô cũng cảm thấy mệt mỏi quá, một chút biện pháp cũng không có.

Mục Thiên Dương khóc một trận, cửa phòng cấp cứu mở ra, anh đứng lên, thiếu chút nữa đẩy ngã Thiên Tuyết.

Mục Thiên Thành lại đỡ Thiên Tuyết, Thiên Tuyết thấy Uyển Tình im lặng nằm, nói với Mục Thiên Dương: "Anh, anh bình tĩnh lại một chút, đứa nhỏ còn có thể có. Uyển Tình còn chưa biết? Cô ấy chịu không nổi, cô ấy còn cần anh!"

Mục Thiên Dương sửng sốt, ngơ ngác đẩy xe đi. Uyển Tình . . . . . .Anh làm sao nói với Uyển Tình? Hoặc là, muốn nói hay không?

Uyển Tình ngủ một đêm ở trên giường bệnh, buổi sáng ngày hôm sau mới tỉnh lại. Một đêm nay, Mục Thiên Dương cả đêm không chợp mắt trông cô, Mục Thiên Thành và Thiên Tuyết ở bên thay phiên nhau trông chừng dùm hai người bọn họ. Ngô Nhã và Mục lão gia 5h thì bị khuyên trở về nhà, khi Uyển Tình tỉnh lại, bọn họ còn chưa tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     
Có bài mới 28.10.2016, 11:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 449: Về sau lại sinh, đừng khóc

Mục Thiên Dương cũng không nháy mắt ngồi cả một đêm, cả người có phần đỡ đẫn. Uyển Tình tỉnh lại, mở mắt ra nhìn vãi lần, anh mới phát hiện, vội vàng đi lên: “Em dậy rồi, em...”

Anh muốn hỏi cô có chỗ nào không thoải mái không, đau hay không, nhưng lại không dám, sợ cô thuận thế hỏi chuyện đứa bé, tiện chữa lại hỏi: “Em có đói bụng không, có khát không?”

Uyển Tình nháy mắt mấy cái nhìn anh, không nói gì, coi như còn chưa rõ tình hình hiện tại.

Thiên Tuyết và Mục Thiên Thành nghe được tiếng, cũng đi tới. Uyển Tình đảo mắt nhìn bọn họ, lại nhìn trần nhà và vách tường, còn có trang trí bốn phía xung quanh, nhận ra đây là bệnh viện, sắc mặt kích động hẳn: “Em làm sao thế? Bảo bối... Bảo bối, Thiên Dương, bảo bối của chúng ta...”

Mục Thiên Dương vừa nghe, trái tim trong nháy mắt liền đau đến không kiềm chế được. Yết hầu của anh nghẹn ngào, nóng rát không nói nên lời.

Uyển Tình vừa thấy, vội vàng ngồi xuống, tay Mục Thiên Dương đè cô lại: “Em không nên lộn xộn, nhanh nằm xuống.”

“Bảo bối... bảo bối làm sao thế?” Uyển Tình thẳng tắp nhìn anh, hai mắt đầy nước mắt: “Thiên Dương! Anh nói cho em biết!”

Mục Thiên Dương run tay lên, cúi người ôm cô vào lòng: “Không sao...Không sao, em cứ nghỉ ngơi cho tốt, con... con...”

“Không có việc gì chứ?” Uyển Tình vui vẻ hỏi, nắm lấy bờ vai của anh: “Bảo bối vẫn còn chứ?”

“Chúng ta lại sẽ có con...” Mục Thiên Dương khóc ròng nói. Anh rất nghĩ muốn lừa gạt cô, chờ cô xuất viện, nhanh chóng để cho cô lại có thai, đến lúc đó cho dù cô biết rõ, cũng chỉ hơi buồn một chút. Nhưng thầy thuốc nói, sức khỏe của cô, trong vòng nửa năm nữa chắc chắn không thể lại mang thai, căn bản là không lừa được...

“A...” Uyển Tình khóc lớn lên: “Anh gạt em, anh gạt em...”

Mục Thiên Dương ôm chặt cô, cũng đang khóc, cà lưng cũng run rẩy lên: “Uyển Tình... chúng ta về sau lại sinh tiếp, có được không?”

“Em không... em muốn con của em...” Uyển Tình khóc đến tê tâm liệt phế: “Bảo bối... bảo bối... Thiên Dương...” Đột nhiển cô bắt lấy áo của anh, hai mắt thẳng tắp nhìn anh: “Có phải bảo bối nghe thấy em nói em không cần nó, cho nên liền đi rồi phải không?”

Mục Thiên Dương sửng sốt một phen mới nhớ cô vừa mới biết được tin tức này đã không phản ứng, vội vàng nói không phải.

“Nnhất định là thế!” Uyển Tình khóc ròng nói: “Em không có không cần nó! Em rất thích nó, em đang đợi nó tới... em vô tâm... bảo bảo... Con không nên trách mẹ, mẹ muốn có con, con trở về có được không./”

“Uyển Tình! Uyển Tình!” Mục Thiên Dương ôm chặt cô: “Em không cần như thế, về sau chúng ta lại sinh tiếp, con sẽ trở lại, sẽ trở về!”

“Nhưng có phải nó...” Uyển Tình nói: “Chết rồi, cứ thế chết rồi....”

“Em đừng như thế...” Mục Thiên Dương nghe được cô nói mà trái tim tan nát: “Cầu xin em...”

Thiên Tuyết và Mục Thiên Thành nhìn bên cạnh, cũng không biết nên khuyên thế nào. Thiên Tuyết bị bọn họ biết thành lệ rơi đầy mặt, Mục Thiên Thành cũng ẩm hốc mắt.

Mãi đến khi bác sĩ đến, bác sĩ khuyên bọn họ nói với Uyển Tình: “Không cần thương tâm, loại chuyện này cũng cần có duyên. Đứa nhỏ này tới quá đúng lúc, các cô cậu chưa chuẩn bị sẵn sàng, thân thể của cô không tốt lắm, đợi khi ổn định có thể có thai tiếp...”

Uyển Tình khóc ròng nói: “Đều là tôi sai...”

Bác sĩ á khẩu không nói gì được, bọn họ chỉ biết chữa bệnh, không biết an ủi người khác thế nào.

Mục Thiên Dương cầm tay Uyển Tình: “Không dính dáng đến em, là anh không tốt... Anh không nên để em mang thai lúc này...”

“Hu hu... trước rõ ràng vẫn còn tốt.” Uyển Tình kêu lên, nắm một bên gối đầu cầm cái chén ném vào bác sĩ: “Ông gạt người, ông đúng là lang băm, trước rõ ràng nói sức khỏe của tôi không rồi, mới không có... mới không có...”

Bác sĩ có chút bất đắc dĩ, sức khỏe của cô thật sự không tốt, trước có dấu hiệu sinh non có thể là không có chuyện gì, là vì gần đây cô được dinh dưỡng tốt hơn, được bổ dưỡng không tồi... trước đây Mục Thiên Dương thường nói má Trương hầm thuốc bổ đưa đến chỗ cô.

Thời kỳ cô trưởng thành vừa lúc là Từ Khả Vi sinh bệnh, hai mẹ con ăn uống tiết kiệm, dinh dưỡng không theo kịp, cô vừa muốn quan tâm người thì không thể quan tâm mình, về sau lại Mục Thiên Dương khai phá quá sớm, nào có người phụ nữ nào như thế mà có sức khỏe tốt?

“Về sau tĩnh dưỡng cho tốt...” Bác sĩ đặt lại chiếc chén: “Yên tâm bớt buồn, không cần để chuyện gì trong lòng, cũng không cần nhớ lại những chuyện đó mãi không dứt. Dù sao bây giờ tuổi của cô vẫn còn trẻ, về sau còn nhiều cơ hội. Thế nhưng đáy nền của cô quá kém, tốt nhất nên tĩnh dưỡng thêm hai ba năm nữa rồi lại tính chuyện có thai. Nếu thực sự vội vàng, ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng nửa năm trở lên, trong vòng nửa năm tuyệt đối không được để có thai, biết không? Đến lúc đó đừng nói có thể không giữ được đứa bé, mà đến chính cô cũng không tốt.”

Uyển Tình nghe thầy thuốc nói, càng cảm thấy lỗi ở chính mình. Nếu cô tĩnh dưỡng thân thể tốt, tâm tình thoải mái, có phải con đã không mất? Cô đưa tay ôm Thiên Dương, ánh mắt có chút đau đớn. Cô lại muốn giơ tay đánh người, kết quả không bắt được, chỉ có thể quay đầu rống lên với bác sĩ: “Ông đi đi, tôi không thích nghe!”

“Được được được... cô nghỉ ngơi cho tốt!” Bác sĩ thở dài, ông cũng chỉ là vì muốn tốt cho cô, có người đàn ông vì gia đình giục có con mà bỏ vợ, ông cũng muốn tự mình nói cho cô, để cô biết chuyện nặng nhẹ, nhỡ đâu bị người trong nhà khuyến khích lại nhanh chóng mang thai, đến lúc đó quậy đến chết người chứ không phải nói đừa.

Bác sĩ đi rồi, Uyển Tình buông Mục Thiên Dương ra, khóc ròng nói: “Thật xin lỗi... đều là em không tốt/....”

“Là anh không tốt...” Mục Thiên Dương nói: “Là anh khiến em chịu khổ./...”

“Hu hu...”

“Đừng khóc có được không? Nghe bác sĩ nói, nghỉ ngơi cho tốt, yên tâm đừng buồn, về sau chúng ta lại sẽ có con, chúng ta sinh nhiều thêm mấy đứa, để nó có thể trở lại...”

Uyển Tình vẫn khóc, khóc đến kiệt sức cũng là lúc Mục lão gia và Ngô Nhã đến, cô lại khóc với Mục lão gia, giải thích với ông, nói không bảo vệ tốt chắt của ông.

Mục lão gia khoát tay: “Cơ duyên chưa tới, không trách cháu được. Về sau con còn sẽ có, không cần để trong lòng, hiện giờ quan trọng nhất là bồi dưỡng thân thể cho tốt. Nghe bác sĩ nói, đáy nền của cô rất kém, đứa nhỏ này tới nhanh chóng, trước đó không điều dưỡng cho tốt, sức khỏe tồi cũng ảnh hưởng đến bảo bối, lúc sinh ra cũng ốm yếu. Nó cứ như vậy đi rồi, cũng không phải ông trời đau lòng cho mẹ con các cháu sao?”

“Ông nội...” Uyển Tình tin tưởng ông cực kỳ chờ mong đứa bé này, nhưng ông cũng không trách mình, để cho cô càng thấy tự trách.

“Đừng khóc, càng thêm phá hủy thân xác, về sau sinh một đứa bé khỏe mạnh cường tráng là được?”

Uyển Tình hít mũi, chậm rãi ngừng khóc. Mục lão gia đi rồi, cô ở trước mặt Mục Thiên Dương mới tiếp tục khóc.

Mục Thiên Dương một tấc cũng không rời giường bệnh của cô, tự mình đút cơm cho cô. Hai ngày sau, cô xuất viện, đến ở trong nhà lớn của Mục gia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, mybo199
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.