Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 28.10.2016, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 429: Cảm xúc không khống chế được.

Thu thập tình báo, Mục Thiên Thành ở nước ngoài cũng không tệ lắm, ở trong nước thì hơi gấp. Mục Thiên Dươngtrực tiếp bảo anh liên hệ với Long Diễm Minh, anh vừa liên hệ vừa nghĩ: Không tin cái tổ chức gián điệp này, những thứ này đều là đầu rắn... hừ hừ!

Long Diễm Minh có mạng lưới tình báo của chính mình, tra được Triệu Mỹ Na vẫn còn không khó, mới vài phút đã gọi điện thoại tới: “Hôm trước Triệu Tiết Na và một quý công tử xuất ngoại đi cùng, hai người đang ở trong tình yêu cuồng nghiệt, không chừng ngày mai là cưới rồi.

Tóm lại, Triệu Mỹ Na là người thức thời, chắc đã sớm quên Mục Thiên Dương, không có khả năng bày ra vụ mưu sát kia để nhằm vào anh. Thiên kim đại tiểu thư vẫn là cực kỳ cầm được thì buông được, cùng Mục Thiên Dương quan hệ là nhìn trúng điều kiện bên ngoài của anh, khả năng là rất thích, nhưng không đến nỗi sống đi chết lại, hiện tại bị tơi vào vòng danh viện kinh thành, hẳn không làm chuyện nhàm chán như thế.

Nhưng Mục Thiên Dương đã không bình tĩnh, nghe được người khác nói chạy ra nước ngoài, càng cảm thấy có thể là cô ta, trên người toát mồ hôi lạnh, người gặp dịp thì chơi, lần này thì tốt rồi, tự tạo nghiệt thì không thể sống!

Thiên Tuyết an ủi Uyển Tình ở trong phòng ngủ hồi lâu, đầu óc UYển Tình đã hãm nhập tử hoàn toàn, nhận định chính mình đáng chết, có lỗi với Từ Khả Vi, căn bản không có nghe thấy lời cô.

Uyển Tình không nói lời nào, bắt đầu không có tiêu cự nhìn về một chỗ, về sau lại nhắm mắt lại, Thiên Tuyết không biết tâm tư của cô, cho rằng cô mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, cũng không nói thêm gì, qua một lúc, phát hiện cô im lặng, nghĩ là cô ngủ thiếp đi, thử gọi một tiếng, thấy cô không phản ứng, liền rời khỏi phòng,

Đi vào phòng khách, Mục Thiên Dương hỏi: “Uyển Tình thế nào?”

“Ngủ thiếp đi rồi.” Thiên Tuyết mệt mỏi ngồi xuống.

“Anh đi xem sao.” Mục Thiên Dương vội vàng chạy vào phòng.

Thiên Tuyết thở dài với mục Thiên Thành: “Hy vọng sớm phá án xong một chút, để cô ấy đừng suy nghĩ miên man.”

-

Mục Thiên Dương chạy vào gian phòng nhìn thoáng qua, thấy Uyển Tình ngủ trên giường, thở dài nhẹ nhõm một hơi, anh yên lặng ngồi cạnh vài phút, thấy cô ngủ yên, chính mình cũng bình tĩnh trở lại, người bình tĩnh, đầu óc liền sáng lên, lập tức nghĩ đến rất nhiều chuyện, lại đi thảo luận với Mục Thiên Thành.

Tâm uyển Tình bị giày vò, móng tay đâm sâu vào thịt, cô vẫn không ngủ, chỉ là nhắm hai mắt mà thôi, nghe được anh đi ra ngoài, chậm rãi mở mắt ra, ngồi dậy.

Cô giống như u hồn đi đến bên cửa số, kéo cửa sổ ra, nửa người bên trên ló ra ngoài, gió thổi vù vù qua mặt, tóc cuồng loạn ở ngay trước mắt...

Cô cầm lấy song sắt cửa số, kiễng chân lên, người hướng ra bên ngoài, trọng tâm từ từ không đặt ở trong phòng. Cánh tay cô run rẩy, nước mắt theo hai bên gò má rơi xuống, khóc ròng nói: “Thiên Dương....”

Cô biết, chỉ cần cô buông nhẹ tay, cô sẽ nhảy xuống, đây là bao nhiêu tầng, hơn mười tầng? Tóm lại là hơn mười tầng, cao như vậy, cô nhất định sẽ chết, sẽ hoàn toàn được giải thoát. Cũng được nhìn thấy mẹ, cô có thể sám hối với bà, kiếp sau vẫn làm con gái của bà, cả đời không lừa dối bà....

Nhưng là, mẹ có thể muốn cô làm con gái của mình tiếp không? Nhất định là chỉ thấy thất vọng với mình, chắc chắn không muốn nhận mình rồi!

“Mẹ...” Trong đầu óc Uyển Tình trống rỗng, nhưng giống như nhiệm vụ gì đó còn chưa hoàn thành, cô lại vẫn không thể chết được. Cô từ từ ngẩng đầu, lui về trong nhà, lui đến góc tường, thân thể cuộn tròn thành một cục: “Mẹ đừng trách con... về sau con sẽ nghe lời, sẽ nghe lời... mẹ đừng không nhận con...”

Ba anh em Mục gia ở bên ngoài, chỉ nghĩ là Uyển Tình ngủ thiếp đi, căn bản không biết cảm xúc của cô đã biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Mục Thiên Dương lo lắng, không đến một giờ lại trở về phòng xem, thấy cô lui vào góc tường, hoảng sợ: “Uyển Tình!”

Thiên Tuyết và Thiên Thành cùng nghe, cũng vội vàng chạy tới...

Mục Thiên Dương ôm cô về trên giường, kinh hoàng hỏi: “Không phải em đang ngủ sau? Sao lại dậy?”

MỤC Thiên Thành nhìn thoáng qua vẻ mặt đờ đẫn của cô, lại nhìn cửa sổ rộng mở, gió thổi khiến bức màn lạnh run, trong lòng anh sợ hãi, nói với Thiên Tuyết: “Chúng ta đi ra ngoài trước.”

Thiên Tuyết nhíu mày, cảm thấy có phần không đúng, nhưng lại không nói ra được.

Sau khi trở lại phòng khách, Mục Thiên Thành nói với cô: “Gần đây giám sát chặt chẽ chị dâu một chút, anh chỉ sợ cô ấy không chịu nổi.”

“Có ý gì?”

“Hy vọng là anh nghĩ nhiều đi...”

Thiên Tuyết sửng sốt một phen, mạnh mẽ trừng to mắt: “Anh là nói...” trong lòng cô cũng sợ hãi, không dám nói ra, chỉ cảm thấy sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Mục Thiên Dương vẫn không nghĩ đến những thứ này, thấy Uyển Tình mang vẻ mặt này chỉ là đau lòng và thương tâm, khổ sở muốn khóc.

“Em đừng như vậy?” Anh thống khổ nói: “Em không vui thì cứ khóc hết ra, đừng kìm nén, chỉ đau lòng...”

Uyển Tình dựa vào trên người anh, không khí trầm lặng, ánh mắt híp lại, tất cả đều là mỏi mệt.

“Thiên Dương... em mệt mỏi quá.”

“mệt thì nghỉ đi.” Mục Thiên Dương thấy cô rốt cuộc cũng buông lỏng, thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Còn có anh, em không cần lo lắng, anh sẽ điều tra sự việc rõ ràng.”

Uyển Tình sâu xa nhìn anh, đột nhiên bưng mặt anh, ấn một cái lên môi anh, giống như là xa nhau sau cùng.

Cô mệt mỏi quá... tâm tính thiện lương thật mệt.

Cô biết nhiệm vụ gì đó của cô chưa hoàn thành, cô vẫn chứ bắt được thủ phạm giết chết mẹ, xong xuôi chuyện này, thì không còn gì lo lắng rồi...

Cô thật sự mệt mỏi quá...

Mẹ... Con có thể tới tìm mẹ...

Uyển Tình buông anh ra, chậm rãi nằm ở trên giường...

Mục Thiên Dương ngẩn ra, có chút lo lắng nhìn cô: “Em... em ngủ một giấc đi.” Đắp chăn cho cô, anh đi ra đóng cửa sổ lại, nghi ngờ nhìn qua, cúi đầu vừa thấy trên chân như nhũn ra.

Anh quay đầu nhìn cô một cái, thầm tính là mình nghĩ nhiều, lập tức kéo cửa sổ lại, khóa lại, ngón tay hơi run rẩy.

Cô nên là không có việc gì đi? Chỉ là, cảm xúc hạ xuống mà thôi... cô chỉ là ra hóng gió mà thôi

Trong lòng anh run rẩy, dùng sức nắm lấy bức màn, đột nhiên không dám rời khỏi phòng.

“Uyển Tình?” Anh đi qua, nói ở bên tai cô: “Nếu em khó chịu, có vấn đề gì không giải quyết được, có thể nói cho anh biết, anh sẽ một mực ở bên cạnh em.”

Uyển Tình nhìn anh một cái, để lộ một nụ cười trắng xanh: “Em biết... em biết anh rất yêu em, em cũng cực kỳ yêu anh...” Nhưng là, cô không thể có lỗi với mẹ được...

Đây là một lần cô nói thương anh đi? Nhưng anh thấy gương mặt tái nhợt của cô, không thể cao hứng nổi, ngược lại chỉ thấy lo lắng. Đột nhiên anh không dám để cô rời khỏi tầm mắt của mình, đơn giản ngồi xuống bên giường, cầm tay cô, cảm thụ được mạch đập và sự ấm áp của cô.

“Uyển Tình, em còn có anh... em còn có anh.” Em đừng quên, ngàn lần đừng quên.

Không biết qua bao lâu, Thiên Tuyết đi vào gian phòng, vỗ vai anh: “Nên ăn cơm chiều rồi.”

Anh hoàn hồn lại mới thấy lần này thực sự là Uyển Tình đã ngủ thiếp đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     

Có bài mới 28.10.2016, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 430: Khồng cần lấy mẹ ra không chế tôi

Nhưng anh vẫn không yên lòng, nhìn Thiên Tuyết nói: “Các người ăn trước đi, anh bồi cô ấy một lát.”

Thiên Tuyết gật đầu, đi ra ngoài ăn cơm xong lại quay lại: “Em ăn xong rồi, em ngồi với cậu ấy đi, anh nhanh đi ăn cơm đi.”

Mục Thiên Dương chần chờ một chút, buông tay Uyển Tình ra, có điểm không muốn. Thiên Tuyết anh cọ xát, lại muốn khuyên anh, Mục Thiên Thành đi tới: “Có tin tức.”

Mục Thiên Dương sửng sốt, vội vàng đi ra ngoài, không quên nhìn Thiên Tuyết nói: “Em đừng đi đâu, ở cùng cô ấy.”

Trong lòng Thiên Tuyết lộp bộp, chẳng lẽ Uyển Tình thật sự luẩn quẩn trong lòng? Ngay cả anh hai cũng phát hiện?

Mục Thiên Dương nghe có tin tức, càng không yên tâm ăn cơm, vừa nghe bắt được người, liền đi với Mục Thiên Thành đến cục cảnh sát.

Cảnh sát bắt được người gọi điện thoại cho Uyển Tình, lúc Mục Thiên Dương đến nơi, hắn ta đã thú nhận. Trước kia hắn là chuyên trộm ô tô, sau đó đồng lõa bị bắt, hắn chạy, vày năm này, ô tô không tiêu thụ tốt, liền đổi thành trôm xe máy với xe đạp điện.

Trước đó không lâu, có người ra tiền muốn hắn trộm ô tô, sau đó lại bảo hắn chạy chiếc xe đó đến một phòng không người ở.

Đối phương là bạn của hắn, rất nhiều năm không gặp, nói là bạn bè, giao tình cũng không thâm, chỉ là trước kia từng cùng nhau làm chuyện xấu, uống qua rượu, trước mắt mở một công ty tình báo ở A thị, bình thường dốc sức theo dõi, điều tra Tiểu Tam.

Có người mời hắn đi trộm xe, bạn của hắn không làm, lại nghĩ tới hắn. Sau đó lại bảo hắn đi trộm hộ gia đình, kết quả nơi đó căn bản không có người ở, hắn gọi điện thoại vừa hỏi, bạn hắn nói: “Không có người ở là được rồi! Cậu làm loạn phòng đó lên một chút, làm thành bộ dáng bị ăn cắp là được!”

Chỉ hai lần trộm này, kết quả có được hai ngàn đồng.

Mấy hôm trước, bạn của hắn tìm hắn, còn giới thiệu hắn cho một người phụ nữ họ Lâm, nói hai lần trước chính là làm việc cho cô ta. Lâm tiểu thư rất vừa lòng, lần này còn muốn thuê hắn làm việc, bất quá muốn đích thân nói với hắn.

“Chính là cô ta bảo tôi gọi điện thoại, những lời này cũng là cô ta dạy tôi nói! Tôi căn bản không biết cái gì!”

“Lâm tiểu thư” ra tay hào phóng, điện thoại còn chưa gọi đã cho hắn một vạn, nói gọi xong lại cho hắn một vạn. Hắn vừa thấy có người đã chết, hoài nghi liên lụy án mạng, nhưng mà chỉ nói vài lời là có một vạn, cũng không quản nhiều như vậy, liều mạng!

Mục Thiên Dương vừa nghe họ Lâm, nghĩ nủa ngày cũng không nghĩ ra mình có quen người phụ nữ nào họ Lâm! Chẳng lẽ nhân viên của công ty? Vụng trộm thầm mến bản thân, sau đó biến thái…….

Cảnh sát tiếp tục hỏi người đàn ông kia: “Người phụ nữ đó như thế nào?”

“Không biết. Cô ta đội mũ và đeo kính râm, cao khoảng 1m6, có vẻ gầy……..Nhìn có vẻ là người có tiền, cảm giác là người rất trẻ, khoảng hơn hai mươi một chút…..”

Cảnh sát đoán hắn chỉ biết chừng đó, cũng không hỏi hắn, dù sao cũng đã thông báo cảnh sát ở A thị tìm bạn của hắn ở công ty tình báo kia.

Mục Thiên Thành vừa muốn mở công ty tình báo, kết quả vừa nghe việc này do công ty tình báo làm, nhất thời rất buồn bực, lập tức bỏ qua ý nghĩ này.

Cảnh sát ở A thị làm việc rất nhanh, trinh thám bên kia không nghe thấy thông tri của Đỗ Thiến và kẻ trộm xe, hoàn toàn không có ý thức được nguy cơ, cho nên đã bị bắt dễ dàng.

Mục Thiên Dương và Mục Thiên Thành chờ ở trong cục cảnh sát, chỉ chốc lát sau là nhận được tin tức từ bên kia, bên kia đã thẩm vấn một lần, nói vẫn là “Lâm tiểu thư” đội mũ và đeo kính râm, không biết khuôn mặt như thế nào, nhưng nhắc tới một chút: tóc của cô ta có chỗ ngắn, chỗ dài, hẳn là đội tóc giả.

Mục Thiên Dương nhìn bầu trời đã tối muộn, phỏng chừng đêm nay cũng không có tiến triển gì mới, về Y Toa Bối Lạp trước, trên đường nói với Mục Thiên Thành: “Trước không cần nói cho Uyển Tình, hiện tại cô ấy rất muốn bắt được hung thủ, kết quả như thế cô ấy khẳng định sẽ không hài lòng.”


Mục Thiên Thành: “Vậy tiếp theo làm sao bây giờ? Phụ trách án mưu sát là Vĩnh Ninh, án trộm cướp là A thị…..C thị tuy bắt được thủ phạm trộm cướp, nhưng khẳng định sẽ không điều tra án tử, hẳn là sẽ giao người cho A thị, chúng ta cần phải trở về trước mới được.”

Mục Thiên Dương nhíu nhíu mày: “Không biết nên nói với Uyển Tình như thế nào. Vạn nhất không bắt được hung thủ thật sự, cô ấy…..Ai, anh rất muốn chờ sự việc có kết quả lại nói cho cô ấy, nhưng khẳng định là cô ấy không thể chờ, nhất định sẽ hỏi.”

“Như thế. Bất quá phải đi về cũng là ngày mai, còn có cả đêm, cẩn thận suy nghĩ. Em có thể hiểu được tâm tình của chị dâu, nhưng mà hiện tại cũng không có biện pháp, hung thủ lại không có khả năng đột nhiên chạy đến tự thú, tất nhiên phải cần một chút thời gian.”

“Nhưng mà cô ấy nóng vội.” Mục Thiên Dương mệt mỏi tựa vào trên ghé, đầu óc rối loạn.

Vừa xong Y Toa Bối Lạp, liền nhận được điện thoại của Sở Duy, Sở Duy nói: “Không phát hiện có người điều tra cậu và bạn gái nhỏ của cậu.”

Mục Thiên Dương cảm thấy đầu óc càng loạn, hắn rất hi vọng có người điều tra qua, vậy có thể tìm hiểu nguồn gốc, tìm kẻ tình nghi hoặc là hung thủ.

Chẳng lẽ cuộc điện thoại vu oan kia chỉ là do Uyển Tình trùng hợp nhận được, cũng không phải cố ý?

“Công ty trinh thám chúng ta đã biết, xem có thể tìm ra manh mối trước cảnh sát hay không.”

Mục Thiên Dương dừng một chút, nói: “Cảm ơn.”

Đi vào phòng, Thiên Tuyết đang khuyên Uyển Tình ăn, anh vén tay áo lên: “Để anh.”

Thiên Tuyết cầm chén đưa cho anh, rời khỏi phòng. Anh ngồi vào bên giường, chuyển bị uy Uyển Tình, Uyển Tình mệt mỏi hỏi: “Bắt được người sao?”

“Uh, bắt được người gọi cuộc điện thoại kia.”

Đáy mắt Uyển Tình hiện lên một chút ánh sáng, hi vọng nhìn anh.

Anh nói: “Hắn là kẻ trộm xe, cũng tới nhà em trộm gì đó, hai việc này đều có người sai sử. Hiện tại cảnh sát căn cứ theo khẩu cung của hắn đi bắt kẻ chủ mưu!”

Uyển Tình rũ mắt xuống, trầm mặc một hổi rồi hỏi: “Khi nào thì có thể bắt được?”

“Yên tâm, sẽ rất nhanh. Em ăn gì đó trước đi, ngủ một giấc thật tốt, sáng ngày mia mới có tinh thần.”

Uyển Tình nhướng mày, khổ sở nói: “Em ăn không vô……..”

Hiện tại cái gì cô cũng không muốn làm, không muốn ăn, cũng không muốn ngủ. Cô cũng không biết bản thân muốn làm gì, giống như có rất nhiều việc cần cô làm, nhưng cô lại không muốn động, cái gì cũng không muốn làm! Cô chỉ muốn cứ mở to mắt như vậy, ngồi giống như búp bê vải, tùy ý bão táp mưa sa, dầm mưa dãi nắng, thẳng đến toàn than rỉ sắt, mốc meo……

Mục Thiên Dương đau lòng nói: “Không ăn gì sẽ rất đối bụng, dù sao em cũng phải ăn một chút đi? Em như vậy, dì sẽ rất không an lòng……”

Anh không đề cập tới Từ Khả Vy liền hoàn hảo, nhắc tới, Uyển Tình liền kích động, hét lớn với anh: “Anh không cần lấy mẹ ra áp chế tôi! Tôi biết tôi đang làm cái gì! Tôi___” cô dừng một chút, đột nhiên tù túng, đầu óc vòng vo nửa ngày không biết nói cái gì, thì thào lặp lại, “Tôi biết tôi đang làm cái gì…….Tôi biết tôi đang làm cái gì……..Tôi biết……...”

Mục Thiên Dương thấy cô như vậy, càng lo lắng thêm, nhưng lại không dám nói lung tung, sợ kích thích đến cô, đành phải buông bát, nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Tốt tốt, không ăn thì không ăn, ngày mai lại ăn……”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên
     
Có bài mới 28.10.2016, 10:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 431: Một chương cực kỳ u buồn

Anh vuốt ve tóc cô, nhìn khuôn mặt không biểu cảm của cô, mày nhăn lại càng sâu. Rõ ràng hai ngày trước còn tốt, lại vẫn mời bạn cùng phòng đến ăn cơm, mặc dù có bi thương, có mệt mỏi, nhưng không có loại khí tức suy sút như hôm nay.

Nhớ tới cô trước đây mà nói, anh hiểu rõ, dịu dàng khuyên nhủ: “Uyển Tình, em không cần tự trách mình, sự việc còn chưa biết rõ ràng, không cần đem sai lầm đổ lên người mình.”

Kia đã không quan trọng, Uyển Tình nghĩ, cô lừa Từ Khả Vi chính là sự thật, cô không muốn nói chuyện, thân thể trượt xuống phía dưới, nằm trên giường.

Mục Thiên Dương cực kỳ bất đắc dĩ, lo lắng, anh lại không dám tiếp tục bức bách cô. Anh nhặt thức ăn cầm ra ngoài, tắm rửa rồi lên giường, ôm cô vào trong ngực mới an tâm.

Uyển Tình ngủ không tốt, có lẽ là do ban ngày ngủ nhiều, vẫn không ngủ được, cô tỉnh táo cảm nhận được hai tay của anh ôm lấy mình, có một loại cảm giác bị trói buộc, cô muốn tránh thoát anh, nhưng lại không động, tùy ý để cảm giác không tự nhiên vây lấy mình, trong lòng trở nên khó chịu.

Không bao lâu, tâm tình của cô bắt đầu trở nên phiền toái, tay tóm lấy một cánh tay của anh, nhưng không có hất đi. Mục Thiên Dương đã ngủ say, một cái đẩy này của cô, cảm giác chính mình hao tổn hết sức lực, với anh mà nói chỉ là một sự gãi ngứa, không thể đánh thức anh.

Uyển Tình tóm lấy một chút, phải dựa vào trong lòng anh, hai tay run nhè nhạ, bất động rồi, một lát sau, hai tay cô nắm thành quyền đưa đến bên miệng, cắn một chút, ra sức cắn. Cô muốn phát cuồng, nếu không cắn đau chính mình, chắc chắn cô sẽ thét chói tai, sẽ phát điên! Cô rất muốn kêu phá chính yết hầu của mình, tốn hết khí lực, mãi đến khi cuộc sống héo rũ, cũng được yên nghỉ...

Bỗng nhiên, cô thấy mình thật hoang dã, hoang vắng muốn đi đến chân trời, cô đứng ở giữa đường thét chói tai, mãi đến khi tàn hoa bay bay, giàn giụa một trận mưa to đổ xuống, cô chậm rãi ngã xuống, cô số mặt trăng đi qua, quần áo thành tro, chỉ còn lại một đống xương trắng...

Cô yên tĩnh lại, không phiền toái nữa, buông quá đấm bị cắn đến hồng lên, nhẹ nhàng bắt lấy áo của anh, tựa vào trong ngực anh an tâm ngủ thiếp đi,...

Cô sẽ tìm được con đường cái kia, đến lúc đó liền không khó chịu nữa.

Cô vừa mới an tĩnh lại, Mục Thiên Dương lại thức dậy, anh cũng tâm sự nặng nề, vừa mới mơ một giấc mơ kỳ quái, đột nhiên liền tỉnh lại, cố gắng hồi tưởng lại lại không nhớ nổi những gì đã xảy ra trong mơ.

Anh sờ sờ mặt Uyển Tình, đầu óc cô đã tỉnh táo, hé miệng muốn nói gì đó, lại nói không nên lời, chậm rãi đóng lại.

Trong bóng đêm, anh không phát hiện động tác của cô, đương nhiên cho rằng cô đã ngủ thiếp đi. Anh mở to mắt nằm một lúc, xoay người nằm nghiêng, nhẹ nhàng ôm cô vào ngực, hôn một nụ hôn lên sau tai cô.

Uyển Tình nhướng mày, hô hấp dồn dập một phen, tâm tình nóng nảy lại lôi ra, cô hung hăng cắn chặt răng, nghĩ ràng chính mình khó chịu lại không thể quấy nhiễu người khác...

Mục Thiên Dương cảm giác được sự biến hóa của cô, nghẹ giọng kêu lên: “Uyển Tình?”

Uyển Tình không nghĩ muốn thêm phiền toái cho anh, cô biết tâm tình của mình không tốt, nghĩ muốn phát tiết ra ngoài, nhưng anh suy nghĩ cho cô như thế, cô không thể làm phiền anh, không thể...

Mục Thiên Dương thấy cô không trả lời, cho rằng cô nằm mơ, tay nhẹ nhàng sờ lên trán cô, nghĩ cô không yên giấc.

Uyển Tình cảm nhận được sự dịu dàng của anh, trong lòng càng thêm khó chịu, cũng không thể phát tiết, chỉ có thể nằm im cứng ngắc.

Mãi đến khi anh ngừng tay, nằm xuống bên cạnh, cô mới mở miệng, trong bóng đêm thở ra một hơi, hai hàng lệ chảy xuống...

Hai người đều không ngủ được, Mục Thiên Dương không tệ, chỉ đơn giản là mất ngủ, một lúc sau, đại não không chống cự được sự mệt mỏi, tự nhiên ngủ đi.

Uyển Tình lại gặp tình hình trước nay chưa từng có, chính cô cũng không biết mình bị làm sao, cô muốn điên cuồng mà rống to lên, lại không nghĩ muốn người khác cho rằng cô bị điên, thậm chí còn không dám để cho Mục Thiên Dương phát hiện là cô không ngủ, chỉ có thể để hai tay của anh quấn lấy cánh tay mình, dùng cách này để phát tiết hết những điên cuồng trong lòng.

Sáng ngày thứ hai, Mục Thiên Dương tỉnh sớm, trong đầu óc có quá nhiều chuyện, đầu đau như muốn nứt ra. Đầu óc Uyển Tình hỗn loạn, còn chưa ngủ, rõ ràng cảm nhận được nhất cử nhất động của anh, chỉ là chính mình không muốn cử động. Cô vẫn đang nằm, trong lòng khó chịu khiến cô không thở nổi, mà dạ dày cũng bắt đầu đau lên từng cơn. Ngày hôm qua không ăn cơm chiều, cơm trưa cũng không... chắc là đói bụng. Nhưng chính là như vậy, cô đều khong cử động, dường như đã chẳng muốn phát ra âm thanh.

Mục Thiên Dương rửa mặt xong, nhìn thoáng qua cô một cái, dịch chăn cho cô, thấy cô chau mày, lo lắng nói nhỏ: “Sao em không ngủ an ổn được?”

Uyển Tình muốn nói: Em khó chịu

Nhưng là, ví như anh hỏi cô sao lại khó chịu, khó chịu cái gì, cô lại không nói ra được. Cô liền là khó chịu, thật là khó chịu

Cô cảm thấy chính mình không ngủ được, đơn giản chỉ là mở mắt ra.

Mục Thiên Dương hoảng sợ, tay co rụt lại, dừng giây lát hỏi: “Đánh thức em rồi à?”

Uyển Tình ngồi dậy, cảm giác cả người đều nhức mỏi, đặc biệt là đầu và mắt, thế cho nên bắp thịt và các đốt ngón tay đều đau đớn rõ ràng.

Mục Thiên Dương thấy sắc mặt của cô so với ngày hôm qua còn khó coi hơn, khuyên nhủ: “Thời gian còn sớm, lại ngủ một chút đi.”

Uyển Tình lắc đầu, cô căn bản không ngủ được, lại nằm nữa sẽ nổi điên.

Mục Thiên Dương sửng sốt một phen, nghĩ hôm qua cô ngủ quá nhiều, nên không tồi, lại nói: “Vậy em rửa mặt đi, anh đi kêu má Trương làm điểm tâm, em muốn ăn gì?”

Uyển Tình muốn nói không muốn ăn, nhưng lại không muốn làm anh phiền lòng, lại nói: “Thế nào cũng được.”

Lông mi của anh nhíu lại, sao có thể thế? Nhưng nhìn dáng vẻ của cô, chắc là trong lòng đang khó chịu chuyện của Từ Khả Vi, cũng sẽ không để ý những thứ này, rõ ràng liền kêu má Trương chuẩn bị sữa và bánh mí, cháo và một ít điểm tâm.

Mục Thiên Thành và Thiên Tuyết đều ở đây, Mục Thiên Thành ngủ ở phòng khách, nghe được động tĩnh liền tỉnh dậy, kéo lại quần áo, thu lại chăn, Uyển Tình mơ màng đi ra.

Anh sửng sốt một phen nói: “Chị dâu, sớm thế.”

“Buổi sáng tốt lành.” Uyển Tình vô lực nói, di chuyển xuống ngồi trên ghế sofa, giống như không nhận ra anh đã ngủ ở đây một đêm.

Mục Thiên Thành cuốn chăn nhét vào một chỗ, thật sự nhìn cô một cái hỏi: “Chị dâu,emị mất ngủ à?”

Uyển Tình sửng sốt một phen, rốt cuộc tập trung tinh thần nhìn anh, có phần không rõ, anh hỏi thế để làm gì, sao anh lại biết được?

Mục Thiên Thành hàm ý thâm ý nói: “Dì đi rồi, em thương tâm là điều tất nhiên, nhưng anh nghĩ nhất định dì cũng hy vọng em sẽ sống thật tốt, sống thay cả phần bà ấy. Đột nhiên bà ấy gặp chuyện ngoài ý muốn, nhất định vẫn là có nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành, ví dụ như nhìn thấy em kết hôn, sinh con, hay muốn tìm kiếm người thân trước kia của dì... việc này, cũng chỉ có em mới giúp dì hoàn thành được, có thể để dì thấy được ở thế giới bên kia. Nhưng nếu như em luôn không thể làm được, không phải là sẽ khiến dì...”

Trong lòng Uyển Tình xúc động. Đúng thế, mẹ nhất định là có nhiều tâm nguyện. Có thể bà tự dưng bị chuyện như thế, những chuyện chưa làm xong vẫn không ai làm, không phải là để mẹ chết không nhắm mắt sao? Nhưng là... nhưng là cô thật sự không có động lực sống tiếp, toàn bộ đều đang bị hành hạ. Nếu mẹ không trách cô, lại vẫn yêu thương cô, nhất định muốn cô hỗ trợ bà hoàn thành tâm nguyện, có thể mẹ biết rõ chuyện của cô và Mục Thiên Dương, nhất định không muốn nhận cô nữa rồi... cô liền tính là đi sang thế giới bên kia, cũng không thấy được mặt bà...

Mục Thiên Thành thấy mặt cô xoắn xuýt, trên người uể oải dường như tiêu đi một chút, trong lòng mới thả lỏng ra, nhưng đồng thời lại rung lên một hồi chuông báo mãnh liệt: “Thật đúng là đã nghĩ đến cái chết, chắc chỉ là hôi chứng u buồn thôi chứ?

Càng nghĩ càng cảm thấy như thế là xong rồi, đang muốn thăm dò vài câu, đột nhiên Mục Thiên Dương đi ra, thấy anh mặc quần áo đầy nếp nhăn, lại nói: “Em chưa rửa mặt à?”

Mục Thiên Thành vội vàng tránh ra, lại hỏi: “Có thể cho em mượn một bộ quần áo hay không?”

Mục Thiên Dương phiền toái nói: “Bên trái tủ quần áo, tự tìm đi!”

Mục Thiên Thành yếu kém chạy đi, đến mở tủ quần áo bên trai, lật đến một bộ vẫn còn mác, chắc là mới, liền thay vào.

Mục Thiên Dương ngồi xuống bên cạnh Uyển Tình hỏi: “Suy nghĩ gì thế?”

Uyển Tình bị Mục Thiên Thành nói, khổi phục lại chút sinh tồn, quay đầu liếc anh một cái, cũng nói kết những buồn khổ trong lòng với anh.

Mặt anh nhăn như mướp đắng, nghĩ mãi cũng không biết an ủi cô thế nào, anh cũng không phải bác sĩ tâm lý, cứ lặp lại em còn có anh cũng không có tác dụng gì... anh thở dài một hơi, hung hăng ôm lấy cô, khàn giọng nói: “Anh sẽ cùng em...”

Uyển Tình ưm một tiếng, ôm anh khóc lên, một lát sau, má Trương mang điểm tâm đến, cô vẫn không muốn ăn, dường như có chút kén ăn.

Rõ ràng mấy hôm trước ăn cũng không tệ lắm, tuy nhớ đến chuyện của Từ Khả Vi sẽ khó ngủ, nhưng cũng không đến nỗi thức trắng như tối qua, hơn nữa phiền toái muốn giết người.

Cô cảm thấy hình như mình có bệnh, có chút sợ hãi. Cô đang tốt, mấy năm trước gian nan như thế, bọn họ không nghĩ đến chết, thế nào mấy ngày này lại nghĩ đến, cô không thể như thế, cô mạnh mẽ bắt lấy tay anh: “ThiÊN Dương, em muốn ăn cơm!”

“Được, ăn cơm!” Mục Thiên Dương chỉ mong sao cô ăn nhiều một chút, lập tức ôm cô đến bên cạnh bàn ăn, tự mình đút cho cô.

Uyển Tình ăn hai miếng, liền cảm thấy ăn không vào, trong đầu bắt đầu có hai người đánh nhau, một người muốn cô tiếp tục suy sút, tìm một lúc thích hợp thì chết, một người muốn cô nhanh chóng kiên cường trở lại mà sống sót...

Cô cảm giác như mình bị say xe, mạnh mẽ cầm bánh mì lên gặm, gặm hai miếng lại lấy sữa uống.

Mục Thiên Dương hoảng sợ: “Chậm một chút, chậm một chút, còn có rất nhiều.”

Uyển Tình ăn vài miếng, cảm thấy yết hầu có phần ế, dạ dày cũng có chút khó chịu, nhìn một bàn đầy thức ăn, không có chút nào muốn ăn, thậm chí bụng căng lên chỉ muốn phun ra...

Cô vội vàng đặt xuống: “Em, em không ăn nữa...”

Nói xong liền đứng dậy đi vào trong nhà.

Mục Thiên Dương đuổi theo, cô đã nhanh chóng nhảy lên giường, anh nằm bên cạnh cô nói: “Em không sao chứ?”

Uyển Tình ưm một tiếng, đẩy anh ra: “Không sao, tối qua em mất ngủ, bây giờ còn mệt...”anh ngồi xuống bên cạnh: “Vậy em ngủ một lát, anh ở bên cạnh em.”

“Anh không cần thế đâu.” Uyển Tình khổ sở nói: “Trì hoãn thời gian của anh, em cảm thấy có lỗi.”

“giữa chúng ta vẫn còn nói những chuyện này sao?”

“Em cảm thấy được ” Uyển Tình buông mắt xuống, tất cả đều là nước: “Nghĩ đến liền thấy khó chịu... anh yên tâm, em không nghĩ ra.”

Mục Thiên Dương ngẩn ra, ôm lấy cô vào lòng, hung hăng hỏi: “Ngày hôm qua có phải em muốn làm chuyện điên rồ không hả? Em như thế sao anh yên tâm được?”

“Em không khống chế được chính mình...” uyển Tình kích động nói, mạnh mẽ khóc lên: “Thật là khó chịu anh biết không? Em cũng không biết mình bị làm sao nữa, muốn ăn cơm cũng không nuốt nổi...”

Mục Thiên Dương im lặng, một lát sau nói: “Chúng ta đi gặp bác sĩ.”

Uyển Tình sửng sốt, biết anh nói bác sĩ gì. Có lẽ cô thật sự cần một bác sĩ tâm lý, hi vọng chỉ là áp lực tâm lý quá lớn, chỉ là tạm thời, cũng không có như thế nào...

Cô thở dài, dựa vào người anh: “Em muốn đi ngủ...”

“Uhm.” Mục Thiên Dương đặt cô xuống, đắp kín chăn cho cô: “Vậy em ngủ trước đi, một lát nữa anh đi xem điều tra đến đâu rồi, có kết quả thì nói với em.”

Uyển Tình nhìn anh, ánh mắt nổi lên thần thái.

Anh giật giật khóe miệng, không tồi, cô vẫn quan tâm đến chuyện của mẹ mình.

Anh rơi khỏi phòng, còn có chút lo lắng, dặn má Trương nhìn. Trở lại nhà ăn, muốn thảo luận vài chuyện với Mục Thiên Thành, Mục Thiên Thành nói: “Cảm xúc của chị dâu không đúng.”

Mục Thiên Dương đang lo lắng, vội hỏi: “Có cách nào sao? Ngày hôm qua giống như... cô vừa mới thừa nhận rồi...” Mục Thiên Dương đỡ trán, thật sự không dám nói ra mấy chữ kia.

Mục Thiên Thành nói: “Em thấy, có lẽ là chứng u buồn, tìm bác dĩ thử xem.

Mục Thiên Dương từng nghe nói qua, có người mắt chứng này mà tự sát, hơn nữa có rất nhiều, vội gật đầu, trong lòng lo lắng, lại chạy về phòng nhìn qua, Uyển Tình lần này thật sự ngủ thiếp đi.

Điên thoại vang, là Sở Duy gọi tới, anh vội vàng chạy đi nghe, Thiên Tuyết rời giường, liền gọi Thiên Tuyết đến trông cô.

Sở Duy nói: “Tòa soạn có một ít ảnh chụp, mình thu lại cho cậu rồi, hiện giờ cậu đang ở đâu? Mình thấy mình nên tự đi tìm cậu?”

Mục Thiên Dương sửng sốt, thật sự không muốn bại lộ chỗ này, nhưng nghĩ cẩn thận, thành phố C là địa bàn của Long Diễm Minh, nếu người ta muốn biết, chỉ mất vài giây. Đề xuất hiện tại, chắc là quan trọng rồi, nên nói địa chỉ ra.

Nửa giờ sau, Sở Duy mang theo một phong thư lớn đến, vào cửa nhìn thấy cửa sổ bên ngoài phòng khahcs liền đi qua, Mục Thiên Dương còn muốn bảo anh đổi giày, thấy anh chạy tới trong nhà vệ sinh liền thôi.

Sở Duy nhìn cửa sổ cười: “Qủa nhiên là chỗ này,” Nói xong đưa phong thư cho Mục Thiên Dương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnhAnh1314, Bach thao, Ferrari1102, hahuong2711, hoalongchong89, huynhtole, Kayan193, lenovo, lu haj yen, Nhungtran303, Rassu274, Thanhngan25@@, tiểu khanh tử, xiaolie và 686 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.