Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 27.10.2016, 12:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 348: Làm thế nào để quên anh?

Uyển Tình tim đập nổi trống, bên ngoài có thể còn một đám người, lỡ như có người tiến vào đây thì sao? Cô đưa tay đẩy anh ra, nhưng hoàn toàn không có khí lực để đẩy anh.

Mục Thiên Dương chỉ là muốn trêu chọc cô một chút, ai mà biết cô đẹp như vậy, khiến cho anh không dừng lại được. Cảm giác được cô run rẩy, anh biết cô cũng động tình, cắn răng một cái, tay trượt đến bên hông cô, cởi bỏ quần của cô.

"Không . . . . . ." Uyển Tình nói: "Không nên . . . . . ."

"Đừng sợ, anh sẽ không làm." Anh khàn khàn nói, kéo khóa quần của cô, đưa tay vào trong.

"Ừ . . . . . ."Uyển Tình cứng đờ, dùng sức đẩy anh vài lần, nhưng không được, chỉ có thể đem mặt chôn hoàn toàn vào ngực anh, cơ thể vì động tác của anh mà run run.

Mục Thiên Dương ôm chặt cô, vừa hôn lên lỗ tai cô, vừa vẩn vê nơi mềm mại của cô. Đầu tiên là cách một lớp quần, một lát sau, anh thế nhưng đưa tay đi vào, trực tiếp tiếp xúc với đóa hoa của cô.

"Thiên Dương . . . . . ." Uyển Tình khẽ gọi một tiếng, năm chắt lấy cánh tay của anh: "Không nên . . . . . . ."

Mục Thiên Dương ngăn chặn môi của cô, đem đầu lưỡi vào miệng cô.

Cơ thể Uyển Tình run rẩy không ngừng, nguyên nhân chủ yếu là bị dọa! Đây là văn phòng, cửa cũng chưa khóa, có người tiến vào thì sao . . . . . . .

Mục Thiên Dương cảm giác được cô run rẩy, đầu ngón tay ướt át đến mức trước đây chưa từng có, nghĩ là loại tình huống này quá mức kích thích. Anh nhanh chóng động thủ. Uyển Tình sợ mình sẽ kêu to, lúng túng đẩy anh ra, cắn lên bả vai của anh.

Mục Thiên Dương cảm nhận đau đớn, liền hỏi: "Rất kích thích sao?"

"Ô ô . . . . . . . .." Uyển Tình tức giận vung quả đấm đánh anh.

Anh cười ngực chấn động, tăng nhanh động tác ở tay. Uyển Tình ngâm một tiếng, quả đấm buông xuống, gắt gao nắm lấy áo anh. Một lát sau, thân thể cứng đờ, kịch liệt run rẩy đứng lên . . . . .

Mục Thiên Dương hôn lên môi cô, nhiệt liệt hôn mút, ngón tay vẫn đang động, kéo dài khoái cảm của cô.

"Ô . . . . . . . ." Một lúc sau, anh mới buông cô ra. Cô nức nở một tiếng, một hàng lệ rơi xuống ghế sofa.

Mục Thiên Dương vội vàng hôn cô, rút tay ra, để cho cô nằm xuống ghế sofa

"Anh . . . . . . ." Uyển Tình ai oán nhìn anh, cơ thể vẫn còn đang run rẩy. Cô đẩy anh ra, khổ sở nói: "Tại sao anh có thể làm như vậy. . . . . lỡ như có người . . . . . . ."

"Yên tâm, đây là văn phòng của anh, không có người xông vào được." Mục Thiên Dương dịu dàng nói, nhìn thoáng qua quần áo lộn xộn của cô, rút hai tờ khăn giấy: "Đừng khóc, anh lau giúp em."

"Không cần!" Uyển Tình đẩy anh ra.

Mục Thiên Dương lặng đi một lúc, sau đó chỉ vào cánh cửa cách đó không xa: "Bên kia là toilet, anh ôm em qua đó."

Uyển Tình không chịu, sợ anh lại . . . . Anh bất đắc dĩ phải nói: "Được rồi, anh sao dám chọc em tức giận nữa? Sẽ không sợ buổi tối bị em đạp xuống giường sao?"

Uyển Tình vừa nghe, bất mãn đẩy anh một chút, cũng không phản đối nữa. Anh ôm cô vào phòng, chính mình lại lui ra ngoài. Uyển Tình nhìn qua gương, hai má đỏ hồng, rất muốn tìm cái động chu xuống.

Đem chính mình sửa sang lại thật tốt, đi ra ngoài phát hiện anh đang đứng ở cửa, cô cảnh giác: "Anh ở trong này làm gì?"

"Rửa tay . . . ." Mục Thiên Dương xấu hổ cười, cũng không dám nhìn cô, lập tức đi vào.

Hai má Uyển Tình giống như bị thiêu cháy, đưa tay bấm lên hông anh một cái, cơ thể anh chấn động, cưng chiều liếc cô một cái, cũng không dám kích thích cô.

Cô trở lại sopha, bưng cốc cà phê uống một ngụm, cửa ban công đột nhiên mở ra, làm cô sợ tới mức suýt nữa làm rơi cái chén trên tay.

Ta giết ngươi! Anh không phải nói phòng làm việc của anh không ai dám xông vào sao?

Uyển Tình ngẩng đầu, Mục Thiên Thành và Thiên Tuyết đã trở lại.

Mục Thiên Thành nghi hoặc hỏi: "Tại sao lại kéo rèm cửa?" Tiếp theo liền cười mập mờ: "Nga --- --------- Đường ca đâu rồi?"

Uyển Tình không muốn tranh cãi vô ích, nga cái đầu ngươi! Ngân dài như vậy làm gì? Cô buông cốc cà phê xuống, không biết phải trả lời như thế nào. Cúi đầu dùng khăn tay lau đi vết cà phê rơi xuống.

Thiên Tuyết huých Mục Thiên Thành, nhỏ giọng cảnh cáo: "Đừng nói lung tung, cẩn thận anh cả thu thập anh."

Mục Thiên Thành nghĩ cũng đúng, tính tình Mục Thiên Dương hoàn toàn là khác thường không ai bằng! Vì an toàn của mình mà suy nghĩ, hắn ngoan ngoan kéo khóa miệng lại, tỏ vẻ không thèm nhắc lại.

Lúc này, Mục Thiên Dương từ trong đi ra, nhìn thấy hai người nọ, trong lòng cả kinh: may mà trở về trễ, nếu sớm vài phút liền xong đời! Khụ, anh đương nhiên biết, bọn họ không có khả năng trở về sớm như vậy. Nhìn thoáng qua đồng hồ, 15p, vẫn là rất thích hợp . . . . . .

"Hôm nay ở bên ngoài ăn cơm đi?" Mục Thiên Dương giống như không có việc gì hỏi, vụng trộm nhìn thoáng qua Uyển Tình, thấy cô tức giận, nghĩ rằng khi trở về phải hảo hảo hò hét!

Rời khỏi công ty thì đụng phải Quản Hạo Nhiên. Thiên Tuyết biết anh ở trong này thực tập, nhưng có tiếp tực lưu lại trong công ty hay không thì không biết. Vừa mới đi thăm, theo lý cũng nên hỏi thăm, nhưng vừa thấy A Thành, toàn bộ tâm tư đều đi qua đó, sau đó thì quên mất anh. Lúc này đột nhiên nhìn thấy, có chút phát mộng.

Uyển Tình cũng mộng, sao cô lại quên anh ở trong này công tác a? Đến lúc anh tốt nghiệp, gọi điện thoại cho cô, nói ở Mục thị được tuyển chính thức rồi, muốn mời cô đi ăn cơm. Lần đầu tiên cô cự tuyệt vì không có thời gian, lần thứ hai vì muốn chuẩn bị quà kết hôn cho mẹ, sau đó anh không gọi tới . . . . . .

Quản Hạo Nhiên nhìn thấy cô cũng ngạc nhiên, nhìn thấy một hàng bốn người bọn họ, lui sang một bên.

Thiên Tuyết còn có chút thẫn thờ, nhìn thấy anh nói: "Em, em đại biểu trường học đến thăm --- ---"

Uyển Tình vừa nghe, chợt túm cô lại!

"A --" Thiên Tuyết kêu một tiếng, đuổi kịp: "Làm sao vậy?"

Uyển Tình nhỏ giọng nói: "Anh ta cũng không phải không biết cậu là ai, cậu giải thích làm gì?"

"Anh ta làm sao biết?" Thiên Tuyết kinh ngạc hỏi.

"Lúc mẹ mình kết hôn, mẹ của anh ta làm phù dâu!" Cho nên, mẹ của anh ta nói cho anh ta biết người nào cũng không kì quái.

Thiên Tuyết ồ một tiếng, cũng không kinh ngạc: "Sau này mình cũng không cần giải thích. Anh ta giống như sẽ không nói lung tung?"

"Mình làm sao biết?"

"Các ngươi thật là . . . . . . . ." Thiên Tuyết thấy Mục Thiên Dương và Mục Thiên Thành tiến vào thang máy, chỉ có thể nhỏ giọng nói thầm. Cô đoán rằng Quản Hạo Nhiên là một cây kim đục khoét trong lòng Mục Thiên Dương, cho nên không dám nói lung tung. Nhưng là biết như vậy tại sao còn để trong công ty?

Thang máy đóng, Mục Thiên Thành liền chất vấn Thiên Tuyết: "Tên tiểu tử kia là ai? Mục Thiên Tuyết ơi Mục Thiên Tuyết, đến chỗ nào cũng có người em biết? Vừa mới chỗ kia một người, hiện tại chỗ này một người, em còn dám nói em không có bạn trai!"

"Đương nhiên không phải bạn trai! Như thế nào, chỉ cho phép anh ——"

Thiên Tuyết muốn nói"Chỉ cho phép anh có bạn trai, mà không cho phép em có bạn trai", nhưng nghĩ lại anh đã chia tay với "bạn trai", cũng không nhẫn tâm vạch vất sẹo của anh, chỉ có thể nói sang chuyện khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     

Có bài mới 27.10.2016, 12:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 349: Hoài nghi (3/3)

Edit: minhhy299

Mục Thiên Thành lại hỏi: "Chỉ cho phép anh cái gì?"

"Không có gì. A Thành là chúng ta gia lái xe thôi, vừa mới cái kia là học trưởng trường chúng ta, em nhận thức bọn họ không kỳ quái nha! Nếu muốn nói là quen, Uyển Tình có vẻ quen bọn họ đấy! A Thành lúc trước vẫn lái xe cho cậu ấy, học trưởng và cậu ấy đã quen biết trước khi vào đại học, mẹ bọn họ là bạn bè, coi trọng cả —— ách......"

Cô nhìn Mục Thiên Dương và Uyển Tình, không dám nói, yên lặng thối lui đến một bên. Ô ô ô, cô không phải cố ý......

Mục Thiên Thành vừa thấy, má ơi, không khí sao có hơi quỷ dị vậy? Anh cũng không dám nói chuyện.

Tâm tình Uyển Tình không hiểu có hơi áp lực, ngắm Mục Thiên Dương vài lần, thấy biểu tình anh lãnh khốc, cũng không biết anh vui hay giận, cũng không dám đi trêu chọc anh, cả đêm không nói lời nào.

Mục Thiên Dương không dễ chịu, nghĩ cô xem trọng Quản Hạo Nhiên, cả người mất hồn, không để ý tới chính mình......

Vốn bắt đầu không cảm xúc, một bữa cơm ăn xong, cảm xúc cũng tới, sắc mặt càng ngày càng kém. Về nhà, cả người đã muốn oán khí tận trời.

Thiên Tuyết và Thiên Thành nhìn đều sợ hãi, vụng trộm chuồn mất, trượt xuống. Mục Thiên Dương rốt cục có thể phát tiết, trừng đến người Uyển Tình, nhớ tới phía trước bởi vì chính mình đụng chạm cãi nhau 2 lần, thiếu chút nữa ầm ỹ đến tình cảm thật vất vả thành lập lên sụp đổ, cho nên cũng không dám xằng bậy, ủ rũ phát cáu một chút sẽ không có, lôi kéo cô thấp giọng hỏi: "Nghĩ cái gì vậy?"

"Không có gì." Uyển Tình trả lời, thật cẩn thận liếc mắt nhìn anh một cái, thấy sắc mặt anh có hơi đen, trong lòng cũng có chút sợ. Hít sâu một hơi, cô thử hỏi, "Muốn hiện tại tắm rửa sao? Em pha nước cho anh."

Mục Thiên Dương đẩy mạnh cô ra, dọa cô nhảy dựng. Cô không rõ cho nên nhìn anh.

Anh cười lạnh một tiếng: "Em chột dạ cái gì?"

"Em......"

"Nhìn thấy anh ngay cả hồn cũng bị mất!" Anh oán hận cắn răng, rời khỏi phòng. Anh thật sự chịu không nổi loại bộ dáng này của cô, trong lòng cô không có quỷ ai tin đây?

Uyển Tình ngu ngơ vài giây, nghe bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa, vừa chạy ra phát hiện phòng khách không có người, tìm khắp phòng bếp toilet một vòng, khẳng định anh đi ra ngoài......

Cô phiền chán thở dài, trở lại phòng, vô lực ngã xuống giường.

Một lát sau, điện thoại vang lên leng keng vài tiếng, cô vội vàng đứng lên, vừa mở ra thấy, là một cái tin nhắn: em và anh ấy cùng một chỗ?

Uyển Tình sửng sốt, vừa thấy người gửi: Quản Hạo Nhiên!

Tay cô run lên, anh có ý tứ gì? Cô kinh hồn táng đảm nhắn tin trả lời, gõ chữ nửa ngày, hỏi: anh nói cái gì?

Không có gì. Quản Hạo Nhiên trả lời lại rất nhanh.

Uyển Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng thoải mái này chỉ có ngắn ngủi vài giây. Cô bỗng dưng cả kinh: anh đang hỏi cái gì? Anh đoán được cái gì?

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện báo vang lên. Cô lặng đi một chút, chậm rãi cầm lấy điện thoại, nhìn người gọi là Quản Hạo Nhiên, tuyệt không muốn nhận. Nhưng điện thoại luôn luôn vang, cô do dự chốc lát, chỉ có thể bắt máy: "A lô?"

"Uyển Tình......" Quản Hạo Nhiên dừng một chút, "Thật lâu không liên hệ với em rồi, gần đây có khỏe không?"

"Rất tốt."

"Hôm nay em......"

"Em và Thiên Tuyết đi chơi."

"Ừ, anh cũng nghĩ vậy." Quản Hạo Nhiên nói, "Chuyện của dì, anh nghe mẹ anh nói, các em ở bên kia có khỏe không?"

"Rất tốt, lễ quốc khánh chú Đỗ còn mang bọn em đến núi Phổ Đà chơi đấy."

"Đúng vậy thì rất tốt."

"Ừ. Dì Quản thế nào?" Nhắc tới Quản Vận Phương, Uyển Tình có hơi chột dạ. Quản Vận Phương tốt với mẹ cô lắm, hai năm trước nhà các cô cũng toàn dựa vào tiền lương bà cung cấp mà sống, mà cô còn chưa có không có gọi điện thoại cho Quản Vận Phương. Quản Hạo Nhiên ngược lại thường xuyên gọi điện thoại cho mẹ cô —— đương nhiên, đó là trước lúc mẹ cô quyết định gả cho Đỗ Viễn Minh, gần đây anh tránh không gọi, phỏng chừng là không muốn làm cho người cảm thấy anh đang nịnh bợ ai.

Đối lập một chút, cô không khỏi nghĩ, chính mình có đôi khi có thể quá nhỏ nhen tức giận hay không? Có lẽ, người ta chỉ là ân cần thăm hỏi của bạn bè bình thường một chút mà thôi, giao tiếp bình thường, duy trì quan hệ bình thường......

"Bà rất tốt. Nghe nói dì thường xuyên đi tìm bà chơi, bà nhưng thật ra thường bảo anh chiếu cố em."

"Em, chính em có thể tự chiếu cố mình."

Vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy ra, Uyển Tình quay mạnh đầu, thấy Mục Thiên Dương đứng ở cửa, hít vào một hơi, sắc mặt trắng bệch.

Mục Thiên Dương lạnh lùng nhìn cô. Anh chỉ rời đi vài phút mà thôi, bọn họ liền gọi điện thoại! Mệt anh còn cảm thấy tức giận bỏ chạy ra ngoài rất không để ý kịp cảm thụ của cô, cũng không quan tâm cô có thể cười mình hay không, liền ba ba đi về. Anh cái mặt mũi gì cũng không để ý, nhưng cô thì sao?

Cô rốt cuộc đã giấu anh làm bao nhiêu chuyện?

Anh đi qua, vươn tay về phía cô.

Uyển Tình nhìn anh, nghe Quản Hạo Nhiên hỏi: "Em và Thiên Tuyết khi nào thì rãnh? Sau khi anh làm việc, còn chưa mời các em ăn cơm xong. Các đàn em khác đã sớm bắt chẹt anh N lần, chỉ có các em một chút cũng chưa ăn, anh đều có chút ngượng ngùng......"

"Em...... Thực xin lỗi, em muốn đi ngủ."

Quản Hạo Nhiên sửng sốt: "Sớm như vậy?"

"Ừ, bye bye!" Uyển Tình cúp mạnh điện thoại, nhìn Mục Thiên Dương vươn tay, chần chờ nửa ngày, để điện thoại lên tay anh. Nhất thời, cả người cô cảm thấymột loại tuyệt vọng trước nay chưa có, thống khổ cúi người, chôn mặt trong khuỷu tay.

Vẻ mặt Mục Thiên Dương tang thương, mở nhật ký cuộc gọi của cô ra.

Uyển Tình muốn gặp Từ Khả Vi, sẽ xóa nhật ký cuộc gọi cùng anh. Mà Quản Hạo Nhiên còn chưa có không xóa qua, bởi vì vốn sẽ không bao nhiêu, nếu xóa đi, bị Từ Khả Vi phát hiện cuộc gọi là 0, vậy phiền toái lớn —— tuy rằng Từ Khả Vi sẽ không kiểm tra điện thoại cô, nhưng cô muốn phòng ngừa vạn nhất.

Lúc này, Mục Thiên Dương vừa thấy, số lần với Quản Hạo Nhiên trò chuyện cao hơn gấp đôi anh!

Cho là như vậy anh liền cao hứng sao? Không! Cái này không bình thường! Lấy số lượng anh gọi điện thoại cho cô, số liệu của anh còn chưa đủ một tháng! Mà Quản Hạo Nhiên cũng là hai ba ngày đầu đều thường xuyên liên hệ...... Đương nhiên, vẫn là số lượng một tháng!

Cho nên, anh có thể cao hứng được sao?

Rõ ràng có xóa!

Nhìn kỹ thời gian, tốt lắm, cư nhiên chỉ có sau lễ quốc khánh. Nhất thời, trong lòng anh liền nghẹn một hơi, cũng không còn thăm dò thời gian cụ thể của Quản Hạo Nhiên, lại vừa lật tin nhắn...... Ha ha, tin nhắn của anh là 0, Quản Hạo Nhiên cũng có mấy cái.

Anh ném điện thoại lên giường: "Em thì ra sẽ xóa này nọ, còn có cái gì anh không biết?"

Thân mình Uyển Tình phát run, trong lòng thực ủy khuất, cũng thực nổi cáu anh. Cô ngẩng đầu, vẻ mặt nước mắt: "Em nói em và anh ấy cái gì cũng không có, anh tin sao?"

"Anh không tin." Mục Thiên Dương cắn răng phun ra vài từ.

Uyển Tình cứng lại, cười lạnh một tiếng: "Em đây không có gì cần nói......"

Mục Thiên Dương nhìn khuôn mặt bi thương cảu cô, đáy lòng run lên, ý nghĩ sợ hãi mất đi cô còn hơn hết thảy, tiến nhanh đến ôm lấy cô: "Không có việc gì...... Trước kia coi như xong, về sau em đừng liên hệ anh ta nữa được không?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tthuy_2203, vanhh
     
Có bài mới 27.10.2016, 13:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 350: Chỉ có thích là không đủ

“Ha……” Uyển Tình cười ha hả, “Anh thật đúng là rộng lượng?”
“Vậy em muốn anh như thế nào?” Mục Thiên Dương kích động buông cô ra, “Em biết rõ anh để ý hắn, vì sao còn muốn liên hệ với hắn? Em qua đêm ở trên núi với hắn ta, cho dù không có phát sinh cái gì, trong lòng anh vẫn khó chịu! Rốt cuộc anh đối với em có chỗ nào không tốt, để em báo đáp lại anh như vậy? Hắn đến Mục thị thực tập, em có biết anh có bao nhiêu muốn hủy hắn không? Nhưng anh sợ em khó chịu, sợ em tức giận, sợ em khinh thường anh…….Anh chỉ có thể nghĩ hắn ra không tồn tại, trơ mắt nhìn hắn ta thành chính thức, ký hợp đồng, bị nhân viên của anh coi trọng! Em nghĩ rằng anh và em tại sao phải chịu đựng này đó?”
“Anh biết rõ em và anh ta không thể không giữ liên lạc, bằng không mẹ em có thể nghi ngờ……Thì tại sao muốn bức em?”
“Em____” Mục Thiên Dương tức giận không kiềm chế được, “Em cứ phải liên hệ với hắn phải không?”
Uyển Tình thương tâm nhìn anh: “Vì sao anh không tin em?”
“Không phải anh không tin em, anh chỉ sợ mất em.”
“Nếu mà đây là cách mà anh thích, em không cần.”
Mục Thiên Dương ngẩn ra, bỗng dưng nhảy dựng lên rống giận: “Đinh Uyển Tình! Tự tôn của anh có phải rất xứng đáng bị em giẫm lên hay không?” Lời hay ý tốt anh đều đã nói hết, đến giờ cô lại nói không cần!
Mục Thiên Dương tức giận hai mắt đỏ bừng, giữ lấy cô, đặt cô lên giường. Anh không cho phép cô thoát ly khỏi anh, cho dù cô hận anh, anh cũng muốn cột cô vào bên cạnh mình!
Uyển Tình rống to: “Mục Thiên Dương! Anh buông______”
“Em dựa vào cái gì bảo anh buông em ra?” Mục Thiên Dương ấn bả vai của cô, “Em nói, em dựa vào cái gì?”
Uyển Tình đá mạnh anh một cước, anh không có phòng bị, đột nhiên bị đá đâu, cả người bị cô đá văng. Uyển Tình thừa cơ lăn xuống giường, đứng lên chạy ra ngoài.
“Em đi đâu vậy?” Mục Thiên Dương kêu lớn.
Uyển Tình chạy tới cửa, thiếu chút nữa té ngã. Vừa rồi giãy dụa, khiến cho dép lê ở chân của cô rơi một cái. Cô chống vào khung cửa, quay đầu liếc nhìn anh một cái, mạnh nắm lên chiếc dép còn lại ném anh! Dép lê đánh vào ngực anh, anh sửng sốt.
Thừa dịp này, Uyển Tình chạy nhanh ra bên ngoài. Còn thuận tay cầm một đôi giày vải mang theo.
Mục Thiên Dương đuổi theo ra đến, vừa lúc cửa bị đóng lại. Anh tức giận đến cả người phát run, đột nhiên dừng bước.
Vì sao anh phải đuổi theo cô? Anh không khỏi hỏi bản thân.
Hôm nay lại yếu thế, về sau cô sẽ vô pháp vô thiên!
Nhưng vài giây đồng hồ sau,anh vẫn là đuổi theo, nhìn thang máy đã xuống đến lầu một.
Anh ấn thang máy mãnh liệt, một lát sau thang máy mở ra, nhưng anh không có đi vào. Anh vẫn đang ấn cái nút, nhìn thang máy mở khép mở khép, sau mấy lần, xoay người lại.
Anh không biết ai đúng ai sai, anh không muốn thừa nhận bản thân có lỗi! Nhưng anh lo cho an nguy của cô, cầm điện thoại di động muốn gọi cho cô, lại không hạ tay được.
Lần này quyết không được cúi đầu trước, bằng không cô càng ngày càng kiêu ngạo!
Anh ném mạnh điện thoại xuống giường, lại thấy điện thoại của cô. Tốt lắm, hiện tại không cần rối rắm. Anh đặt mông ngồi ở trên giường, cúi đầu nhìn chiếc dép lên của cô.
Cư nhiên dám ném dép vào người anh!
Mục Thiên Dương oán hận cắn răng, tưởng tượng thấy đau mắng cô một chút, một lát sau lại thống khổ cúi đầu. Vì sao cô không để cho bản thân quá đáng một chút……..Vì sao?
Qua mười phút, anh tỉnh táo lại, gọi điện thoại cho Thiên Tuyết, bình tĩnh hỏi: “Uyển Tình trở về phòng ngủ sao?”
“A?” Thiên Tuyết nghi hoặc, “Không phải cậu ấy ở chỗ anh….”
“Cô ấy vừa mới trở về.”
“Nga……” Thiên Tuyết cảm thấy lạ, “Cậu ấy còn chưa quay về, làm sao vậy?”

“…….Không có việc gì.”

“…….” Không có việc gì mới là lạ!

Mục Thiên Dương không nói nữa, cúp điện thoại, nằm ngửa lên giường, nhìn trần nhà.
Uyển Tình lúc này, cánh anh không đến trăm mét, ngay tại dưới lầu. Sau khi cô chạy ra ngoài, thấy thang máy đang có người dùng, sợ anh đuổi kịp , liền chạy tiếp đi cầu thang bộ. Chạy mấy tầng, đau lòng không có khí lực, liền ngồi xuống, một mình vụng trôm khóc.
Cô đột nhiên minh bạch một sự việc: Chỉ có thích là không đủ.
Sau khi khóc khô nước mắt, cô nhớ tới nên tìm chỗ ngủ, hiện tại cũng chỉ có thể quay về trường học. Buông đôi giày vải đang ôm trong ngực ra, phát hiện vì tình thế cấp bách cô cầm nhầm của Thiên Tuyết. Chân Thiên Tuyết lớn hơn chân cô, cô đeo vào không có áp lực, vì thế chậm rãi đeo, từ từ xuống lầu.
Cô đi xuống bằng thang bộ, sau đó đi bộ về trường học, trước kia chưa từng đi, rốt cuộc đi bao lâu, cô cũng không biết nữa.
Dù sao, Mục Thiên Dương lo lắng cho cô, cách mười phút lại gọi cho Thiên Tuyết một lần. Vừa rồi Thiên Tuyết còn tưởng anh nói giỡn, hò hét cũng nên dỗ trở về, không nghĩ tới thật là không thấy người, vội hỏi: “Sau hai người lại thế này?”
Mục Thiên Dương phiền chán nói: “Cô ấy về đến nơi em gọi điện thoại cho anh.”
Thiên Tuyết cúp điện thoại, gọi điện thoại cho Uyển Tình.
Mục Thiên Dương nghe thấy tiếng chuông. Nhìn cái tên hiện lên màn hình, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, bất đắc dĩ nghe: “Cô ấy không mang theo điện thoại…….”
Thiên Tuyết ngẩn ra, rống to: “Mục Thiên Dương! Rốt cuộc anh làm gì ngươi ta vậy? Nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì, em liều mạng với anh!”
Cúp điện thoại, cô gấp đến độ xoay quanh.
Lý Ức và Liễu Y Y đều ở phòng ngủ, Liễu Y Y đang chơi game, nghe vậy chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn cô một cái. Lý Ức đang ở trong toilet tăm rửa, nghe không rõ ràng, đặc biệt cái tên phía trước, hoàn toàn không biết cái gì.
Thiên Tuyết suy nghĩ hai phút, rời khỏi phòng ngủ, vừa chạy xuống lầu, vừa gọi điện thoại cho Mục Thiên Dương: “Cậu ấy đi khi nào? Đã đi bao lâu rồi?”
“Hơn hai mươi phút đi……” Mục Thiên Dương không có khí lực nói.
“Hơn hai mươi phút?” Thiên Tuyết thở dốc kinh ngạc, “Đi đường cũng nên đến nơi rồi!”
Cô cúp điện thoại, chạy nhanh xuống lầu.
Cô nghĩ ra cửa trường học đón người, nhìn thấy người trở về sớm một chút, sẽ yên tâm sớm một chút. Trường học của các cô lớn, mất 10 phút cô mới đi đến cổng trường học, đợi một lát liền nghĩ: cửa trường của các cô nhiều như vậy, vạn nhất cậu ấy đi cửa khác thì sao?
Cô lập tức chạy quay lại, chạy đến dưới lầu ký túc xá, đã thở hồng hộc. Liếc mắt nhìn ánh điện sáng ngời cửa ký túc xá, cô gọi điện thoại cho Liễu Y Y: “Y Y, Uyển Tình trở về chưa?”
“Chưa về.”
“Nga, cảm ơn…..” Thiên Tuyết cúp điện thoại, quyết định chờ ở chỗ này.
Cô ngồi ở chỗ cô quản lý, thất hồn lạc phách đợi, rốt cuộc nhìn thấy Uyển Tình không có hồn vía từ bên ngoài trở về, mạnh tiến lên: “Uyển Tình___”
Uyển Tình ngẩng đầu: “Sao cậu lại ở chỗ này?”
Thiên Tuyết ôm cổ cô: “Cậu làm tớ sợ muốn chết!”
Uyển Tình sửng sốt, cậu ấy biết chuyện gì xảy ra? Là Mục Thiên Dương nói cho cậu ấy?
Nhất thời, trong lòng Uyển Tình không biết có tư vị gì. Vì sao anh phải làm như vậy? Vì sao còn muốn cai quản cô………


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: For3v3r, Hippo Map, Kimngan231095, LuongHang1201, Mailam97, Ngoctu02101985, nhuhuynhkhanh, num1995, trang trảnh và 680 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.