Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 27.10.2016, 12:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 333: Anh đi mua thức ăn?

Anh nắm tay cô, mở lòng bàn tay của cô ra, lấy chiếc vòng cổ từ bên trong ra, Uyển Tình đột nhiên di chuyển tay, trong lòng anh quýnh lên, hung hăng ôm lấy cô: “Anh tuyệt đối sẽ không buông tay em! Em không ngoan ngoãn để cho anh thích, anh sẽ khóa em lại!”

“Anh điên rồi!” Uyển Tình thốt ra.

“Phải, vì em điên!”

Uyển Tình ngẩn ra, nhìn anh muốn nói lại thôi. Mà anh cư nhiên không dám chống lại ánh mắt của cô, chỉ có thể di chuyển ánh mắt về phía khác. Uyển Tình mở lòng bàn tay ra, gỡ chiếc nhẫn ở trên chiếc vòng ra, đeo vào tay mình. Mục Thiên Dương vừa nhìn thấy, kích động ôm chặt cô, hung hăng hôn một chút lên lỗ tai của cô, sau đó lấy chiếc vòng tay đeo cho cô.

“Không tức giận?” Anh cẩn thận hỏi.

Uyển Tình tránh anh ra: “Đi uống thuốc.”

Mục Thiên Dương lặng đi một chút, lớn tiếng đáp ứng: “Uh!” sau đó vui vẻ chạy ra ngoài, chạy được vài bước lai quay trở lại, do dự nhìn cô, “Anh uống như thế nào?”

“Cái gì làm sao?”  Uyển Tình hỏi.

Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua những viên thuốc bị văng khắp phòng: “Này đó làm sao bây giờ?”

Uyển Tình không nói gì trở mình xem thường một cái: “Thuốc rơi trên mặt đất đại biểu bệnh tốt, không thể nhặt lên uống lại, sẽ khiến bệnh tái phát!”

“A……” Nhưng thuốc này không phải là rơi, là do em. Mục Thiên Dương nghĩ, chiếu theo cách nói của cô, có muốn ném xuống toàn bộ hay không, quên đi….

“Anh lấy một túi thuốc khác uống! Uống một ít thuốc, sớm tốt một chút.”

“Nga.” Mục Thiên Dương ngoan ngoãn đi tới phòng khách lấy thuốc, lúc quay lại thấy cô đang ngồi xổm trên sàn nhà nhặt thuốc, lập tức đi giúp một tay.

Uyển Tình đẩy anh ra: “Đi uống thuốc, để em làm.”

Anh đành phải bưng lên cốc nước cô để đầu giường lúc trước, ngoan ngoãn uống thuốc, sau đó phát hiện một vấn đề nghiêm túc: còn chưa kết hôn, anh là chồng mà không thể chấn cương! Về sau sẽ bị cô quản chặt sao?

Anh quay đầu nhìn cô, thấy cô đã nhặt thuốc ở dưới sàn xong, lại lên giường nhặt. Nhìn bộ dạng hiền lành của cô, anh cảm thấn vấn đề phu cương là rất nghiêm túc, hiện tại anh không ra dáng một người chồng, có tư cách gì cương a? Trước tiên anh nên suy nghĩ biện pháp trở thành  “Chồng ” của cô! Về phần phu cương, coi như hiện tại anh vì tương lai, cứ coi như mây bay đi….

Sáng hôm sau, Uyển Tình rời giường làm điểm tâm. Mục Thiên Dương đi qua xem, thấy cô mở tủ lạnh tìm đông tây, phỏng chừng không có nguyên liệu nấu ăn gì, nói: “Không cần phiền toái, anh đi ra ngoài ăn.”

“Ai biết anh có ăn hay không?” Uyển Tình tìm ra một số thứ, nhưng không biết làm như thế nào. Trực tiếp nấu canh tương chua, thật ra cô có thể ăn hết, nhưng còn Mục Thiên Dương? Không có trứng ốp la, thịt hun khói, them một ít ra xanh tốt xấu? Nhưng khoảng mười ngày rồi vú Trương không có ở nhà, trong tủ lạnh không còn gì.

“Vậy em nấu, anh ăn.” Mục Thiên Dương hôn ở trên mặt cô một cái, “Không phải anh sợ em mệt sao?”

Uyển Tình do dự, dạ dày anh đang đau, vẫn là không nên ăn linh tinh tăng them bệnh tình: “Này nấu không tốt, anh vẫn nên đi ra ngoài ăn, nhớ rõ đừng ăn những món nhiều mỡ hoặc quá cay! Dạ dày anh còn đau không?”

“Không đau.” Mục Thiên Dương mỗi lần nghe cô quan tâm bản thân, trong lòng nhin không được kích động, ôm lấu cô liền hôn.

Uyển Tình vội vàng đẩy anh ra, xấu hổ hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Mục Thiên Dương dùng chop mũi cọ cọ mặt cô: “Mỗi lần nhìn em quan tâm anh, liền nhịn không được muốn hôn em.”

Uyển Tình đỏ mặt, vội vàng đẩy anh ra: “Anh còn không đi thay quần áo? Muộn giờ làm rồi.”

“Anh là lão bản, không cần phải đúng giờ.”

“Lão bản càng phải làm gương!”

“Được rồi, tất cả nghe theo em.” Mục Thiên Dương lại hôn cô một chút, rồi quay về phòng thay quần áo.

Uyển Tình bước nhanh theo sau, tìm quyển vở viết cách dạy nấu ăn hôm qua, ghé vào bên cạnh viết tiếp, vừa viết vừa nó: “Một lát nữa anh tới công ty tìm một bảo mẫu tạm thời, làm cho họ nấu cơm cho chúng ta vài ngày, kỳ thật em có thể mua thức ăn, cũng có thể nấu. Anh đang có bệnh, không nên ăn đồ ở bên ngoài.”

Mục Thiên Dương nói: “Mấy ngày nữa vú Trương sẽ quay trở về, vẫn là không cần thuê thêm người. Vài năm nay vú Trương làm được không sai, lại rất tốt với em, cũng không để lộ ra bên ngoài chuyện của chúng ta. Tạm thời gọi một người tới, vạn nhất không tuận thủ đạo đức nghề nghiệp, nói lung tung ở bên ngoài thì làm sao bây giờ? Nếu để vú Trương biết, trong lòng vú ấy cũng sẽ không vui, về sau cũng sẽ không tận tâm như vậy nữa.”

Uyển Tình sửng sốt, cảm thấy anh nói rất có lý.

Mục Thiên Dương sắp xếp lại văn kiện của bản thân, đi qua khép vở của cô lại: “Đừng viết, anh không sao. Buổi tối cùng đi Dưỡng Sinh ăn cơm? Anh đã đặt vị trí trước, sẽ không bị người thấy.”

Uyển Tình đẩy tay anh ra, xé xuống trang vừa mới viết: “Tự em đi mua.”

Mục Thiên Dương sửng sốt: “Không phải em sợ người thấy sao?”

“Còn biện pháp khác sao?” Uyển Tình lườm anh một cái, “Lát nữa lại nói em không quan tâm anh.”

Mục Thiên Dương chột dạ cứng lại: “Cũng đừng mang thù được không?”

“Em mới không mang thù đâu……” Uyển Tình nhìn thoáng qua miệng vết thương trên mặt anh, lại chột dạ không được tự nhiên, “Anh cũng đừng để ở trong lòng. Anh quá tốt với em, ngược lại em lại không biết đối với anh như thế nào….”

“……..”

“Thuận theo tự nhiên là tốt rồi.” Cô thấp giọng nói, “Anh không cần cố ý làm cho em, cũng đừng lại đùa em.”

“Uh.” Mục Thiên Dương hôn lên trán của cô một chút, “Anh đi làm đây?”

Uyển Tình gật đầu, cùng đi ra khỏi phòng với anh. Đi vào phòng khách, cô để vào túi thuốc vào cặp của anh: “Ăn cơm xong nhớ phải uống.”

“Nhiều như vậy làm gì?”

“Vạn nhất buổi tối anh phải xã giao, quay về trễ? Đúng rồi, trong thời gian uống thuốc không thể uống rượu, mấy ngày này anh phải kiêng rượu!”

Mục Thiên Dương yên lặng thả hai túi thuốc ở trên bàn: “Buổi trưa anh về nhà.”

“Một lát nữa em đi mua thức ăn.”

“Em đi chơi thì tốt rồi, đừng mua thức ăn. Gọi điện thoại cho vú Trương, kêu bà ấy trở về trước!”

“Kia sớm nhất cũng phải ngày mai, còn hôm nay thì sao?”

Mục Thiên Dương suy nghĩ một chút, lấy tờ giấy ở trong tay của cô: “Em muốn mua những thứ này?”

“Uh.”



“Anh mang về cho em!” Anh nói.

“A?”

“Không được?”

“……Đi.”

Mục Thiên Dương vẫy vẫy tay ra cửa. Lúc nay Uyển Tình mới định thần, ý của anh là…..anh muốn đi mua thức ăn? Nga mua thức ăn!

-

Mục Thiên Dương đi vào công ty, nhân viên theo thói quen chào hỏi: “Tổng giám đốc…..ách, buổi sáng tốt lành!” Mặt tổng giám đốc bị làm sao thế?

Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn anh, anh giống như chưa tỉnh, đột nhiên nói với thư ký đang đi tới: “Thông báo với mọi người họp.”

Thứ ký lẳng lặng gật đầu, nghĩ rằng tâm tình của tổng giám đốc hiện tại nhất định không tốt, cho nên chuẩn bị đi tìm ống dẫn khí nén!

Ngạc nhiên là, khi họp tâm tình của Mục Thiên Dương rất tốt, không có làm khó dễ bất luận kẻ nào, thậm chí có người phạm sai lầm, anh cũng không mắng, chỉ nói “Lần sau cẩn thận”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     

Có bài mới 27.10.2016, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 334: Công nghiệp chuyên về phẫu thuật



          "A? Tổng giám đốc nuôi mèo?"



           "Ừ, không nghĩ tới khó nuôi như vậy." Không phải sao? Một con mèo hoang nhỏ, rất độc ác, chậc!



          Quản lí cảm thấy, tổng giám đốc gần đây rất lạ. Như lần trước khi nhân viên tụ họp, mọi người cùng nhau đi đánh Golf. Bọn họ thấy trên tay tổng giám đốc đeo một sợi dây màu đỏ, theo bản năng hỏi: "Năm mệnh của tổng giám đốc à?"



          Tổng giám đốc cũng nể mặt, nhìn thoáng qua sợi dây màu đỏ, kín đáo cười nói: "Ừ."



          Cái nụ cười kia thiếu chút nữa làm đui mù mắt bọn họ! Tổng giám đốc luôn luôn không cười, không nghĩ tới khi cười lại yêu nghiệt như vậy, đẹp trai như vậy!



            Nhưng sau đó hắn lại nghĩ, tổng giám đốc căn bản không phải năm mệnh! Hắn đem chuyện này nói cho người của tổng công ty bên kia, tổng công ty bên kia cũng nói gặp phải tình huống đồng dạng như vậy. Mọi người đều cảm thấy sợi dây màu đỏ kia có ý nghĩa rất đặc thù, nhưng không có ai biết, nên bị liệt vào đại án thứ nhất của công ty chưa được giải quyết.



           Mục Thiên Dương đem chuyện của công ty an bài thật tốt, liền lấy tờ giấy nhỏ Uyển Tình dùng đi mua thức ăn. Mang theo đồ ăn trở về, anh đắc ý đối với Uyển Tình nói: "Đồ em muốn, giống nhau không ít!"



           Uyển Tình giống như gặp quỷ nhìn anh, đi theo anh vào phòng bếp.



           Anh đem hai cái túi đầy nguyên liệu nấu ăn đặt lên bàn: "Không nghĩ tới nặng như vậy, bà chủ gia đình thật sự là không dễ dàng: "



           Uyển Tình mở túi ra, đem nguyên liệu nấu ăn giống nhau lấy ra: "Anh tự mình đi mua?"



           "Ừ.Em trước sửa sang lại một chút, tôi lại đi mua mấy cân hoa quả: "



           "Đừng -- "Uyển Tình kêu lên, "Hoa quả em mua: " Muốn gặp tai nạn chết người à! Anh thật sự đi mua thức ăn? Không bị phóng viên chụp được chứ? Cô nghĩ rằng quá nửa là anh kêu thư kí đi mua, làm sao tự mình đi được?



           "Mua khi nào?" Mục Thiên Dương hỏi.



           "Lúc đi ăn điểm tâm." Áp lực như núi đè lên Uyển Tình.



          "Sợ bị người hỏi, còn đi mua?" Mục Thiên Dương trách cứ: "Đi dạo phố đi chơi là tốt rồi, bà chủ gia đình gì đó không cần mua."



          Uyển Tình nói: "Tôi ở trường học cũng từng mua hoa quả ăn!"



         "Ở đây không giống trường học của em. . . . ."Lúc xảy ra chuyện thì trách anh, chính cô lại . . . . .



          "Yên tâm, tôi sớm nghĩ đến đối sách! Tôi còn mua một bó hoa, nếu có người quen nhìn thấy, thì nói là đi thăm bệnh

Mục Thiên Dương:. . . . . .

Uyển Tình đột nhiên phát hiện trong túi mua đồ có hộp bảo hộ, cô lặng đi một lúc, phẫn nộ cầm lên dể lên người Mục Thiên Dương: "Anh trừ bỏ chuyện này, có thể nhớ rõ chuyện khác hay không?"

Mục Thiên Dương yên lặng đem hộp bảo hộ cất đi: "Tôi đi thay quần áo."

  Uyển Tình thở phì phò trợn mắt nhìn anh một cái, thò tay từ trên kệ rút ra một con dao lớn, làm anh sợ tới mức phải bỏ chạy.

Uyển Tình: . . . .

Mục Thiên Dương trở về phòng thay quần áo, thuận tiện tìm cách đặt thứ cần vào đúng vị trí, lại trở lại phòng bếp: "Có muốn tôi hỗ trợ hay không?"

Uyển Tình nói: "Anh đừng gây thêm phiền phức!"

  Mục Thiên Dương cảm giác trái tim nhỏ của mình bị chèn vào một con dao, máu chảy ròng ròng. Anh phiền phức như thế nào? Phiền phức như thế nào?!

Anh đứng ở cửa yên lặng một lát, xem cô việc không ngừng, trong lòng rất băn khoăn: "Nơi này chỉ có hai chúng ta, cô để cho tôi làm, cũng không có ai biết."

Uyển Tình liếc anh một cái, cảm thấy cũng có đạo lý. Có người muốn tìm ngược, mình không ngược một chút không phải thực xin lỗi nổi khổ tâm của anh ta sao? Vì thế đưa một khối đậu hủ cho anh, sau đó từ trên bàn lấy ra một con dao: "Cắt thành khối nhỏ!"

  Cái gì gọi là: "Cắt thành khối nhỏ?"

  Mặt Mục Thiên Dương đầy nghi hoặc tiếp đến, một tay cầm đậu hủ, một tay cầm dao, suy nghĩ nửa ngày, đem cái thớt gỗ cầm đến, đặt đậu hủ lên trên, bắt đầu cắt thành từng miếng nhỏ, cắt xong nghĩ muốn cầm đặt vào trong mâm, kết quả không nghĩ rằng lại bóp nát!

Anh vụng trộm nhìn thoáng qua Uyển Tình, may là cô không phát hiện, nhanh tay đưa đống bóp nát kia vào thùng rác! Kết quả do dùng quá nhiều sức, cả đống bị anh bóp nát trong lòng bàn tay. Anh nhìn một  chút, đành phải đưa tay đến vòi nước, dùng nước rửa sạch sẽ. Cuối cùng nghĩ một chút, dùng xẻng xúc khối đậu hũ, đem đặt vào trong đĩa.
Uyển Tình đúng lúc quay lại, xem thành quả của anh, tạm được, cũng không quá tệ.

Mục Thiên Dương nhìn cô, biểu tình như muốn tranh công.

Uyển Tình không biết nên khen ngợi anh như thế nào, bất đắc dĩ phải lấy dao trong tay anh, lại nắm lấy nửa khối đậu hũ còn lại trên bàn, dùng lòng bàn tay của mình làm cái thớt gỗ, cứ như vậy cắt xuống!

"A --" Mục Thiên Dương kêu to, tay anh -- không! Bàn tay bà xã tương lai của anh!

Uyển Tình nhấc dao lên, nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy?"

Anh vội vàng cúi đầu nhìn xuống tay cô, không có chảy máu?!

Uyển Tình cố nén ý muốn cười to, lại giơ dao lên, rất nhanh cắt khối đậu hũ thành mảnh nhỏ, sau đó mở vòi nước, đem dao và tay mình rửa sạch sẽ

Mục Thiên Dương trợn mắt nhìn như chuông đồng, miệng há to đến mức có thể nhét vào một quả trứng gà. Nhìn đến bàn tay non mịn như quả trứng gà của Uyển Tình, hoàn hảo không tổn hao gì, anh mới hồi phục lại tinh thần. Chuyên nghiệp giống như công nghệ phẫu thuật vậy. Anh vẫn nên kiếm tiền thật tốt. Về phần nhà bếp, vẫn nên giao cho Uyển Tình thôi!

   "Cái đó . . . .Tôi đi xem tài liệu."


Uyển Tình gật đầu: "Cơm xong rồi tôi sẽ gọi anh."

  "Ừ. . . . . ." Mục Thiên Dương ỉu xìu trở về phòng, nghe được tiếng cười của cô. Dám cười tôi, buổi tối em sẽ biết sự lợi hại của tôi! Không được, phải giấu hai hộp bảo hộ này vào trong phòng tắm, làm cho cô biết mình không phải người có thể giễu cợt!

Sau bữa cơm trưa, hai người cùng nhau ngủ trưa. Sau khi tỉnh lại, Mục Thiên Dương lôi kéo Uyển Tình ooxx. Uyển Tình tức giận hỏi: "Anh không phải đi làm sao?"

Anh nói khoác mà không biết ngượng: "Tôi ngã bệnh, phải nghỉ ngơi."

   Uyển Tình muốn nói: Không biết xấu hổ!

  Mục Thiên Dương tiếp tục cởi quần áo của cô, cô xiết chặt cổ áo: "Sinh bệnh, thì nên tu thân dưỡng tính, không cần lãng phí tinh lực."

    Mục Thiên Dương sửng sốt một lúc, bất đắc dĩ đành phải thả cô ra."Tôi sẽ tĩnh dưỡng nửa ngày, buổi tối nói sau."

Uyển Tình há mồm, không biết nên nói cái gì.

Anh chống đầu nghiêng người nằm bên cạnh, tà mị cười nói: " Không nói lời nào, coi như em đáp ứng rồi."

"Anh có biết xấu hổ hay không hả?" Uyển Tình tức giận, nhào lên áp đảo anh, nhéo hai lỗ tai của anh hung hăng chà xát vài cái. Một lát sau, cô đột nhiên thu hồi hai tay, chột dạ đi xuống giường: "Tôi đi lấy dứa! Trước khi ngủ, có thể ăn!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     
Có bài mới 27.10.2016, 12:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 335: Nem rán

Editor: Xiu Xiu

Trời ạ, cô sao lại động thủ với anh rồi? Càng ngày càng không sợ anh, càng lúc càng to gan hơn, cái này không phải chuyện tốt!

Mục thiên Dương cũng rất vui vẻ, Uyển Tình càng ngày càng thân thiết với anh, xem ra, kết hôn không cần một bên tình nguyện, nên chuẩn bị cầu hôn cho tốt mới được. Anh nắm chắc, cô nhất định sẽ đồng ý.

Hai người vui vẻ lại không được tự nhiên qua vài ngày, mỗi ngày anh đi mua đồ ăn, cô phụ trách việc nấu nướng, nghiễm nhiên là một đôi vợ chồng nhỏ. Đáng tiếc là thời gian tốt đẹp luôn ngắn ngủi, Thiên Tuyết gọi điện thoại đến: Cô xuống máy bay rồi! Đến phòng rồi!

Uyển Tình vội vàng quay lại trường học, phát hiện đã vài ngày cứ thế mà không chú ý thời gian, không nhịn được nghi ngờ: ở bên cạnh Mục Thiên Dương, cô vui vẻ như thế sao?
Nói thật, anh thật sự quá cưng chiều cô rồi. Đột nhiên cô có chút lo lắng, mình có thể bị anh làm hư không?

Lấy Thiên Tuyết làm cái cớ to lớn, Mục Thiên Dương rất dứt khoát bố trí hoạt động cho buổi tối: “Đi ăn lẩu trước, náo nhiệt! Lại đi xem phim, vẫn lại là náo nhiệt! Anh sợ sẽ phá hủy tâm tình mấy ngày nay của Uyển Tình.

Một đêm náo nhiệt, anh quay lại thành phố A, má Trương cũng đã quay lại, Thiên Tuyết không biết chuyện Uyển Tình nấu cơm cho Mục Thiên Dương, nếu không thì đã quấn lấy cô rồi.

Trải qua một năm cuộc sống đại học, Thiên Tuyết đã rèn luyện ra được sức sống ngoan cường, nửa đêm đói bụng, trực tiếp mượn mì tôm của Lý Ức ăn đến no căng bụng. Nếu trước đây, cô sẽ không ăn loại đồ ăn không tốt cho sức khỏe này, nghĩ đến liền ghê tớm! Thế nhưng hiện tại, đồ ăn của căn tin lấy ra được sâu bên trong, cô có thể bỏ nó ra rồi tiếp tục ăn...? Một năm này cô đã thay đổi cỡ nào?

Ăn no căng mì tôm, Thiên Tuyết cảm thán với cái lồng cơm: “Mình thật là dễ nuôi, ai lấy được mình thật sự là quá hạnh phúc rồi!”

Uyển Tình không nói gì, dễ nuôi rồi hả? Mấy ngày trước không thèm xuống bếp là cái gì chứ?

Lý Ức nói: “Cậu chỉ mới ăn no mì tôm mà thôi!”

Thiên Tuyết không phục: “Ăn mì tôm còn chưa đủ dễ nuôi à?”

“Đừng nói cậu cùng phòng với mình!” Uyển Tình nói.
Lý Ức: “Đồng ý Uyển Tình!”

Thiên Tuyết không phục, đang muốn đọc diễn văn, Liễu Y Y ở bên cạnh lại cho ra một câu sâu xa: “Lúc mình đặt cơm nguội vào lò vi sóng, liền cảm thấy người nào trong tương lai cưới được mình cũng cực kỳ hạnh phúc...”

Ba người sửng sốt, sùng bái giơ ngón tay cái với cô...

Chủ nhật, Thiên Tuyết đi dạo phố với UYển Tình, trong lúc vô ý nhìn thấy một cái quán hàng nhỏ ở một góc sáng sủa, trên sạp dựng thẳng mấy biển hiệu viết tay, viết hai chữ “Nem rán”. Trên chiếc bàn thấp bên cạnh, có vài người đang ngồi ăn. Thiên Tuyết nhạy cảm biết được, nhất định là thứ đó ăn rất ngon, liền lôi Uyển Tình qua.

Nem rán ba đồng một chiếc, tới trước ăn một phần. Ăn được một miếng, Thiên Tuyết nói với ông chủ: “Cho cháu hai phần!”

Ăn xong, mỗi người đóng gói một phần, chậm rì rì đi đến Y Toa Bối Lạp.

Mục Thiên Dương còn chưa trở lại, hai người chẳng qua chỉ là cải thiện thức ăn. Má Trương nói muốn ăn cái gì, các cô yên vị ở trong phòng khách lên mạng. Cuối cùng, bắt đầu ăn nem rán.

Vừa ăn Thiên Tuyết vừa cảm thán: “Lớp vỏ thật là mỏng, mình trước đây toàn ăn vỏ dày thôi!”

Uyển Tình nghe thế liền đánh hai chữ nem rán vào trang web tìm kiếm, sau đó vừa tìm vừa lột vỏ nem ra xem bên trong có gì.

Thiên Tuyết hỏi: “Cậu giải phẫu nem làm gì thế?”

“Mình tìm cách làm.”

Thiên Tuyết sáng mắt lên: “Chủ ý này không tồi! Mình giúp cậu! Mình muốn ăn lắm, nếu được, mình sẽ cho cậu năm sao khen ngợi.”

Uyển Tình không nói gì, thiên kim đại tiểu thư này đã bị nem rán thuần hóa rồi.

-

Chắc là di chứng do hồi trước nấu cơm cho Mục Thiên Dương, hoặc là tự nhiên bồi dưỡng hứng thú nấu ăn, Uyển Tình không cần suy nghĩ liền quyết định làm nem rán! Thậm chí cảm thấy, ngoài nem rán, còn có thể làm cái khác.

Thật sự tra xét cách làm, đến thư viện mượn vài quyển sách dạy nấu ăn, lại tham khảo má Trương, sau khi làm hai lần, đã thành công rồi!

Thiên Tuyết nếm thử, nhớ mãi không quên. Ngày hôm sau tan học, lập tức kéo cô đến Y Toa Bối Lạp, để cô tiếp tục làm, sau đó ngồi trong phòng khách chờ. Chờ mãi, cửa lớn mở ra, Mục Thiên Dương cầm một túi hành lý nhỏ đi tới.

“Anh...” Thiên Tuyết kinh ngạc nhìn anh: “Sao anh không gọi gì đã quay lại rồi?”

“Mỗi tháng đều trở lại, không cần phiền như thế.” Mục Thiên Dương mang hành lý về phòng, tìm một vòng, không thấy Uyển Tình, lại hỏi: “Chị dâu em đâu?”

“Chị dâu ở đây...” Thiên Tuyết xoắn xuýt, có nên nói là Uyển Tình làm nem cho cô không? Anh có thể đả kích mỹ vị của cô không? Hoặc là tiêu diệt cô?

“Đến đây, đến đây...” Đúng lúc này, âm thanh của Uyển Tình truyền đến.

Thiên Tuyết mặc kệ anh mình, trông mong ngóng chờ. Mục Thiên Dương quay đầu, nhìn UYển Tình mặc váy trắng, tạp dề màu đỏ, bưng một cái khay đầy chạy tới.

“Ách...” Uyển Tình mạnh mẽ dừng lại: “Thiên, Thiên Dương, anh đã trở lại?”

“Uhm.” Mục Thiên Dương nhìn bát của cô: “Cái gì thế?”

“Của em, của em!” Thiên Tuyết vươn tay: “Mau cho mình!”

Uyển Tình ngồi bên cạnh cô, đưa nem rán cho cô, nhìn Mục Thiên Dương, đột nhiên cảm thấy xấu hổ, sách, nửa tháng không thấy, cô không biết đối mặt thế nào với anh!

“Ăn quá ngon rồi!” Thiên Tuyết lên tiếng, phá tan sự bình tĩnh của hai người.

Mục Thiên Dương hỏi: “Thứ gì đó?”

“Nem rán, Uyển Tình cố ý làm cho em!”

Sắc mặt Mục Thiên Dương đột nhiên đen lại, liếc nhìn cô một cái. Uyển Tình không hiểu ra sao, nghĩ thầm: người ta mới không cố ý đó.

Thiên Tuyết cảm giác được một trận khí lạnh, ngẩng đầu vừa thấy, phát hiện là từ người anh mình. Cô đảo mắt một vòng, nhất thời liền hiểu rõ chuyện gì xảy ra, đưa nem rán qua: “Anh, anh nếm thử đi?”

Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua thứ ở trong bát, nghĩ đến là Uyển Tình làm, anh rất muốn ăn thử.... Nhưng là, là cố ý làm cho nha đầu naỳ! Anh khó chịu! Anh che tờ báo ở trước mặt mình: “Em ăn đi, anh không ăn!”

Thiên Tuyết liếc mắt nhìn hai người bọn họ một cái, một mình ăn.

Ăn xong, cô nhìn Uyển Tình: “Còn nữa không?”

“Còn.” Uyển Tình đứng dậy

“Tự mình đi được!” Thiên Tuyết vội nói, mang bát chạy vào nhà bếp. Một lát sau đi ra, phát hiện vị trí ngồi của Mục Thiên Dương thay đổi, ngồi cạnh Uyển Tình, không nhịn được nói ở trong lòng: Xoay chuyển càn khôn....

Cô cầm một cái đĩa cho Uyển Tình: “Cậu cũng ăn đi!”

Uyển Tình nhận lấy, liếc mắt nhìn Mục Thiên Dương, ăn hai miếng, mỗi lần nhét vào trong miệng, đều phát hiện anh cố ý lẩm nhẩm đọc báo. Cô đưa người lại gần anh, gắp một miếng đến bên môi anh. Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua, cố ý không để ý đến. Cô lại để đến gần hơn, làm nũng đẩy cánh tay anh, khóe miệng anh cong lên, há mồm ăn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.