Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 27.10.2016, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 318: đây là món quà tốt nhất

Edit: minhhy:299

“Vì sao lại giống của anh?” Mục Thiên Dương không quan tâm đến vấn đề thứ nhất hay là thứ hai!

Uyển Tình cắn cắn môi, mặt xoắn xuýt không nói lời nào.

“Uyển Tình...” Mục Thiên Dương dịu dàng nhìn cô.

Cô không được tự nhiên nói: “Em chỉ thuận tay, làm nhiều thêm một chiếc thôi...”

“Đáp án này thật đáng ghét!” Mục Thiên Dương không chút khách khí phê bình.

Uyển Tình nuốt nước bọt, mất hứng nói: “Không cần anh thích...”

Mục Thiên Dương khuất phục ngay lập tức: “Được, được, anh không đúng! Anh bới móc!” Nói xong kéo tay cô: “Cái này chỉ có thể để em mang, không dị nghị gì chứ? Anh không thể chịu nổi nếu em đưa cái này cho người khác.”

Uyển Tình liếc anh một cái, không nói gì.

Nếu không phản đối, đó chính là đồng ý rồi. Anh cười, không nói hai lời liền đeo cho cô. Không cần đoán, lớn nhỏ vừa vặn!

Nắm tay cô, nhìn một đôi vòng tơ hồng, anh nâng tay lên trước cằm của cô, bốn mắt nhìn nhau.

“Uyển Tình...” Âm thanh của anh khàn khàn: “Đây là món quà tốt nhất.”

Uyển Tình run tay lên, có chút nhớ nhung muốn lùi bước.

Anh mạnh mẽ nắm chặt tay cô, nghiêng người ngậm chặt môi của cô, dịu dàng hôn.

Mười phút sau, vẻ mặt của hai người bình thường đi vào phòng khách. Thiên Tuyết ngồi trên ghế sofa đọc sách, nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên, giơ sách trong tay lên: “Khuya hôm trước nói đi trả sách, là quyển này đi?”

“Ách...” Uyển Tình ngừng lại: “Mình quên không mang thẻ mượn sách rồi.”

“Trả sách đâu cần thẻ!”

“Ách...”

“Em đi đâu hôm đấy?”

Mục Thiên Dương nhìn Uyển Tình, dưới tình thế gấp gáp vội nói: “Em đến tìm anh.”

Mục Thiên Dương nghĩ đến, vừa mới OOXX xong, Thiên Tuyết lại vẫn gọi điện qua nói muốn đòi kem! Anh lập tức đặt cô ở sau người, nói với Thiên Tuyết: “Không phải muốn ăn cơm? Còn không mau đi!”

Thiên Tuyết đã chạy tới: “Cậu ấy đưa anh cái gì? Nhất định là vụng trộm đi mua quà, tự nhiên không thèm cho em biết!”

Mục Thiên Dương nhìn UYển Tình liếc mắt một cái, hóa ra là vậy! Hóa ra Uyển Tình chuẩn bị quà cho mình, cả Thiên Tuyết cũng không biết. Trong nháy mắt, tâm của anh lại như bay lên, thật là vui vẻ.

“Cuối cùng là cậu ấy đưa cho anh cái gì?” Thiên Tuyết thấy anh ra vẻ mặt như hút thuốc phiện, tò mò muốn chết.

“Vì sao anh phải nói cho em biết?”

“Có phải tốt hơn của em không?”

Mục Thiên Dương liếc cô một cái: “Em và Uyển Tình có gì giống nhau?” Hoàn toàn khác biệt! Không cách nào so sánh được!

“Chỉ là người ta tò mò thôi!” Thiên Tuyết đột nhiên phát hiện anh đeo khuy tay áo của mình, lập tức bẻ tay anh, lật cà vạt của anh ra xem: “Cậu ấy đưa anh gì thế?”

Khuy tay áo của cô cũng đã đeo, chắc là Uyển Tình đã đưa quà rồi?

Mục Thiên Dương hít sâu một hơi, cất kỹ lại cà vạt, buồn bực nói: “Ăn bữa cơm mà thôi, anh mặc chính thức như thế làm gì? Còn mang khuy tay áo...”

“Mang theo!” Thiên Tuyết gầm nhẹ.

Mục Thiên Dương bị cô quát mà giật mình, nhìn cô, mạnh mẽ trừng mắt: “Em mặc cái gì thế?”

Thiên Tuyết ngẩn ra: “Váy!”

“Em em em...” Mục Thiên Dương chỉ vào cô: “Đổi sang cái có tay cho anh!”

Tự nhiên là váy đây hả, hai tay đều lộ hết ra ngoài! Vẫn là có áo ngực, nhưng chỉ che được nửa ngực, vai cũng ở bên ngoài!

“Xoay người sang chỗ khác!” Mục Thiên Dương gầm nhẹ một tiếng.

Thiên Tuyết không nói gì xoay người, chẳng lẽ bộ này rất lộ liễu sao?

Đương nhiên lộ liễu rồi.

“Đổi đi đổi đi!” Lưng cũng ở bên ngoài, lại nhìn xuống dưới, không tồi, đủ dài.

Che được cả mắt cá chân, không lộ đùi, nếu không thì hầu bằng gia pháp.

Thiên Tuyết tốn hơi thừa lời: “Người ta cố ý mặc vào hôm nay, bình thường đều không nỡ mặc!”

“Bình thường còn muốn mặc?”

“...Uyển Tình.” Thiên Tuyết tìm cứu viện

Uyển Tình lôi kéo tay của Mục Thiên Dương: “Váy này rất đẹp mà.” Màu xanh nhạt, váy siêu dài rất kén người! Khó có khi Thiên Tuyết mặc đẹp như thế, anh bất mãn cái gì?

“Là quá đẹp rồi...”

Uyển Tình nói: “Thật ra em cũng có một cái...”

“...”

“giống nhau như đúc...”

“Em mặc ở nhà là tốt rồi...”

“A... Thiên Tuyết có thể mặc ở bên ngoài?”

“...”

“Thiên Dương?”

Mục Thiên Dương không có cách nào nhìn cô: “Đi được, hết cách với em.”

Thiên Tuyết làm một tư thế OK.

Nếu ba người đều đã ăn mặc chính thức – đặc biệt là Mục Thiên Dương, cách ăn mặc giống như một thân sĩ - đi ăn lẩu thì có chút không tốt, vì thế liền đi ăn cơm tây. Tìm một nhà hàng năm sao, Mục Thiên Dương để các cô đi vào trước, chính mình đi đỗ xe.

Hai người tìm một vị trí, ngồi xuống, Thiên Tuyết kéo tay Uyển Tình: “Cái lắc này cậu mua khi nào thế? Thật đẹp!” Uyển Tình mặc váy liền một màu, toàn thân trên dưới chỉ có một điểm hồng.

Uyển Tình xấu hổ rút tay về: “Ừ... ngày một tháng năm.”

“A...” Thiên Tuyết tưởng là cha dương của cô, hứng thú không lớn, lại nhìn vòng cổ của cô: “Hoa tai là nhẫn hả? Mấy hôm trước đã muốn hỏi cậu, có phải cùng một đôi với cái trên tay anh mình không?”

“Uhm.” Vòng cổ mang theo bên người, lúc trời lạnh không lộ ra, Thiên Tuyết mới phát hiện gần đây.

Thiên Tuyết ngạc nhiên nói: “Chẳng lẽ đây là quà cậu đưa cho anh ấy? Không đúng, hôm nay là sinh nhật anh ấy, cậu còn bị mình nhắc, không thể đưa trước, mà anh ấy đã đeo được mấy tháng rồi...”

“Nói cái gì thế?” Mục Thiên Dương đi đến, nhận thực đơn từ tay người phục vụ: “Gọi món đi.”

“Uhm, em uống rượu đỏ.” Thiên Tuyết nói.

Mục Thiên Dương nói với người phục vụ: “Một chai Laffey.”

“Buổi tối lúc về còn ăn bánh ngọt.” UYển Tình bổ sung.

“Đúng đúng đúng... Bánh ngọt là em chọn, không thể lãng phí được!”

“Bảo vào tủ lạnh chưa?”

“Bỏ rồi, tự mình bỏ mà.”

Mục Thiên Dương không nói gì: “Hôm nay chúng ta ăn cơm tây, các em không cần hiền lành như thế...” Thật sự là hai bà hiền thê lương thiện!

Hai người cùng trừng anh, anh cười.

Người phục vụ bên cạnh cảm thấy dung lượng trong não mình không đủ dùng, đây là một chồng hai vợ, thật hài hòa.

Nhà hàng tây ở tầng hai. Ba người ăn cơm xong, đi xuống dưới. Cầu thang đi qua, ở đại sảnh có một góc là thang máy, ba người đi tới đó, cửa thang máy vừa mở ra, bên trong có vài người đi ra.

Thiên Tuyết đột nhiên nghe được tiếng của Lý Kỳ Lâm, quay người, đúng là anh ta! Bọn họ còn chưa quên anh ta, đột nhiên lại gặp được, tâm tình liền bị phá đi. Thấy anh ta nhìn qua, cô lập tức quay đầu, đi về phía trước một bước, ôm lấy tay của Thiên Dương.

Mục Thiên Dương dừng lại, cúi đầu lại thấy, như thế nào không phải là Uyển Tình?

Anh nghi ngờ hỏi: “Sao thế?”

Thiên Tuyết bám anh chặt hơn, gắt giọng: “Đi thôi”

Mục Thiên Dương giật mình một cái, thấy Uyển Tình ở phía sau, giống như cố ý đi xa ra. Uyển Tình không thấy anh, đang nhìn người đàn ông khác. Trong lòng anh nghi ngờ, theo ánh mắt của cô nhìn qua, chỉ là một tên nam sinh còn trẻ con ...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
     

Có bài mới 27.10.2016, 11:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 319: cấu kết với nhau làm việc xấu

Edit: minhhy299

Nam sinh nhỏ kia có vẻ mặt thật đặc sắc... anh lại nhìn thoáng qua Thiên Tuyết, rõ ràng ôm vai cô, thanh thản đi ra ngoài

Thiên Tuyết nghĩ thầm: “Anh trai tốt!”

Thiên Tuyết lại nghĩ thầm: Má ơi, chuyện thất tình giấu diếm không xong rồi, thể nào cũng bị bức cung...

Lý Kỳ Lâm nhìn bóng lưng của bọn họ, có chút tức giận.

Ba anh là chủ quản của một nhà xưởng kỹ thuật, lần này đi công tác ở thành phố C, thuận tiện cùng với công ty của bạn học cũ ăn cơm, tự nhiên cũng mang theo anh đi. Anh biết ba là tính toán vì tương lai của mình, cũng biết sau khi tốt nghiệp thì tìm công việc không dễ, cho nên thái độ rất tích cực.

Hôm nay là mời công ty đó ăn cơm, còn gọi anh nghỉ hè qua đó thực tập. Vốn đang rất vui vẻ, kết quả xuống lầu tự nhiên lại gặp được bạn gái cũ, trong lòng anh cũng không biết là gì nữa.

Đặc biệt là cô còn kéo tay một người đàn ông xem ra cực kỳ ưu tú, càng đặc biệt hơn, người đàn ông này không phải người đàn ông trước kia!

Cô đang làm gì? Dáng vẻ xinh đẹp là có thể xằng bậy sao?

Ông Lý thấy anh nhìn chằm chằm người khác đến ngẩn người, thấp giọng hỏi: “Con nhìn cái gì thế”

Bạn học của ông Lý cũng hỏi: “Cháu quen à?”

“Không...”

“Chú nghĩ cháu cũng không biết cậu ta! Cậu ta là Mục Thiên Dương, là tổng giám đốc của Mục thị ở thành phố A. Năm trước Mục thị mở chi nhánh ở đây, chú muốn cùng hợp tác với cậu ta, đáng tiếc danh thiếp không thể chuyển được đến tay cậu ta...” người chú đó nói, vẻ mặt tiếc nuối.

Từ từ! giống như có chỗ nào không đúng! Lý Kỳ Lâm vội hỏi: “Chú, chú nói tên anh ta là gì?”

“Mục Thiên Dương.”

Lý Kỳ Lâm ngạc nhiên, sao lại giống Mục Thiên Tuyết như thế, hẳn không là...”Thế còn người phụ nữ bên cạnh anh ta là ai?”

“Không rõ lắm.” Chú đó nhíu mày: “Chắc là minh tinh đi! Những người nhà giàu đó, ai là không bao dưỡng mấy minh tinh!”

“...” Là bạn gái trước của anh! Lý Kỳ Lâm hối hận muốn chết, thế nào mà anh lại mắt mù đẩy rùa vàng ra khỏi mình? Mà lại còn đắc tội một cách triệt để!

Mục Thiên Dương vừa lên xe đã hỏi Thiên Tuyết sao lại như thế, Thiên Tuyết nói lảng sang chuyện khác, Mục Thiên Dương cười lạnh: “Em xác định là muốn chọc anh nổi giận vào ngày hôm nay?”

Thiên Tuyết nghĩ thầm, rằng, hôm nay sinh nhật anh, không lừa anh nữa! Sau đó kể lại sự việc từ đầu đến cuối cho anh, đương nhiên là chuyện ái muội với A Thành thì không nhắc đến.

Mục Thiên Dương hỏi: “Có muốn anh giúp em dạy cậu ta một bài học không?”

“Coi như xong đi!” Thiên Tuyết nói: “Cậu ta bất nhân, em không thể bất nghĩa. Lần này liền thôi, về sau cậu ta biết rõ thân phận của em, trở lại phiền em, em có thể dạy dỗ cậu ta thật tốt rồi!”

Mục Thiên Dương hừ lạnh một tiếng: “Chỉ mong ánh mắt của em đừng nhầm như thế nữa!”

Thiên Tuyết mếu máo: “Em sẽ một mực cầu nguyện...”

Trở về nhà, ba người ăn bánh ngọt.

Thiên Tuyết cực kỳ hứng thú mà phết bơ lên người Mục Thiên Dương, chắc là anh cũng chưa từng chơi đùa như thế, hoàn toàn không phòng bị gì, bị trúng chiêu mới phát hiện ra, tức giận rống to lên: “Sao em có thể điên như thế?”

Uyển Tình ở bên cạnh cười trộm, anh bất mãn nói: “Em còn cười anh?” Nói xong liền cầm một miếng bánh ngọt lên muốn công kích cô.

Uyển Tình vội nói: “Em không có mà, em cười Thiên Tuyết, không cười anh!”

Thiên Tuyết lập tức bổ nhào vào người cô, quét loạn bơ lên mặt cô: “Dám cười mình! Cho cậu cười này?”

“Hu hu... Thiên Dương cứu em...”

Khó có khi cô gọi mình, Mục Thiên Dương toàn lực ứng phó, lập tức cứu cô ra khỏi Thiên Tuyết.

Cô nghĩ mình hiện giờ rất khó coi, khổ sở đến mức muốn khóc. Làm sao cô có thể giao cho Thiên Tuyết làm bạn nữa. Đều đã hai mươi tuổi, còn giống như con nít... quá không đáng tin rồi!

Uyển Tình lấy khăn lau mặt, Thiên Tuyết ngồi bên cạnh cười ngã trái ngã phải: “Còn xoa cái gì, để anh mình liếm sạch là được!”

Mục Thiên Dương và Uyển Tình sửng sốt, Uyển Tình khóc lớn trong lòng: “Qủa nhiên là không đáng tin!

Cô nhìn Mục Thiên Dương, thấy anh có hứng thú dào dạt nhìn mình, dường như thật sự là chuẩn bị làm như thế! Cô sợ tới mức khẽ run rẩy, ném khăn tay về phía Thiên Tuyết, lau bơ lên mặt cô ấy: “Như thế mới công bằng!”

Thiên Tuyết không la to như bọn họ, cực kỳ ung dung liếm bơ ở khóe miệng, thích thú nói: “Phải chơi như vậy mới đã nghiền...”

Mục Thiên Dương, Uyển Tình...

Mục Thiên Dương thở dài, nắm lấy UYển Tình: “Thôi, để nó tự chơi một mình đi.”

“Một mình em thì có gì chơi?”

“Anh già rồi, chơi không nổi.”

Thiên Tuyết vui vẻ nói: “Uyển Tình còn trẻ.”

Mục Thiên Dương đen mặt, rốt cuộc mới hiểu thế nào là tự bê đá đập vào chân. Vì sao anh lại nói mình già? Không phải thừa nhận anh và Uyển Tình chênh lệch rất lớn sao?

Lúc này, Uyển Tình nói: “Mình cũng già!” Vừa nói lại nghiêng vào vai của Mục Thiên Dương. Cô thật sự không muốn chơi với Thiên Tuyết điên, nhận mình già cho nhanh.

Thiên Tuyết: -_-

“Ha ha ha...” Mục Thiên Dương vui vẻ cười to, ôm lấy bả vai của Uyển Tình: “Chúng ta đi ngủ thôi.”

“Ách...” Uyển Tình ngẩn ngơ, như thế nào còn chưa đến đây? Không cần nói trắng ra vậy chứ, Thiên Tuyết còn đang ở đây.

Mục Thiên Dương cúi đầu nhìn cô, hai mắt đầy nhiệt nóng. Lần đầu tiên cô quang minh chính đại ở bên anh, có thể nào không khiến anh kích động? Điều này nghĩ đến anh nghĩ đến một cụm từ: “Cấu kết với nhau làm việc xấu... không! Dắt tay nhau cùng tiến! Chống kẻ thù bên ngoài...

Uyển Tình bị anh nhìn đến đỏ mặt, cuống quýt rũ mắt xuống, không dám nhìn anh.

Đi vào trong phòng, anh đặt cô lên giường, lẽ lưỡi liếm bơ trên mặt cô: “Ngọt quá!”

“A...” Uyển Tình đột nhiên thét lên chói tai, đẩy anh ra ngồi dậy: “Nhanh đi tắm rửa đi, không lại làm dơ ga giường”

Mục Thiên Dương...

Anh... anh anh anh... anh vừa mới tâm tình tốt, muốn cùng cô OOXX đó, vì sao cô lại chỉ để ý đến ga giường. Vì sao cô lại thét lên chói tai như thế? Không khí cũng bị phá hỏng rồi!

Hít sâu một hơi, còn có thể cứu vãn! Không phải là tắm rửa sao? Tắm rửa xong càng tốt, tắm uyên ương, vẩy thêm cánh hoa hồng, nghe nhạc, xong rồi anh thoa tinh dầu mát xa cho cô...

Nghĩ đến đây, Mục Thiên Dương tràn ngập cảnh xuân kiều diễm trong đầu, dựa dẫm vào cô, cầm tay cô: “Cùng tắm đi?”

“Ách...” Uyển Tình muốn từ chối.

Anh khàn khàn nói: “Hôm nay là sinh nhật anh.” Cho nên em chiều theo ý anh một chút đi?

Uyển Tình do dự giây lát, kiên định đẩy ra: “Không cần, anh không thành thật!”

“...” Anh đề xuất yêu cầu này, em còn trông cậy vào anh thành thật sao?

Uyển Tình vụng trộm nhìn anh một cái, lay động ống tay áo của anh, phát huy toàn bộ kỹ năng làm nũng: “Thiên Dương, tắm riêng thôi, có được không?”

Mục Thiên Dương thổ huyết, rốt cuộc cô cũng làm nũng với anh...

“Thiên Dương...”

Tục ngữ nói lấy nhu khắc cương, cô nhu, anh vừa mới không đứng dậy, cái gì cũng có thể đồng ý với cô. Thế nhưng, vẫn có chút buồn bực: “Cũng không phải lần đầu tiên, có cái gì không được?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203, anh ngan
     
Có bài mới 27.10.2016, 11:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 16:35
Bài viết: 549
Được thanks: 523 lần
Điểm: 14.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 320: Ngày mai đi kết hôn

Edit: minhhy299

Uyển Tình mân mê miệng, rầu rĩ nói: “Vậy cùng nhau tốt lắm……”
Nhìn biểu tình này của cô, Mục Thiên Dương đau lòng muốn chết, lập tức nói: “Tách ra! Tách ra! Em nói tách ra liền tách ra!”
Uyển Tình cười, ngẩng đầu hôn lên mặt anh: “Em đi đây.”
“Uh.” Mục Thiên Dương buồn bực rầm rì một tiếng, cảm giác cả người không thoải mái, đi ra phòng bên ngoài tắm rửa. Tắm xong, dạo quanh phòng khách một vòng. Thiên Tuyết bưng bánh ngọt, vẻ mặt bơ, xem tivi.
Anh nhịn không được nhíu mày: “Em xem em là cái bộ dạng gì!”
Thiên Tuyết phiêu liếc nhìn anh một cái: “Nguyên lai là anh dùng phòng tắm, em đang chuẩn bị đi.”
“Vậy hiện tại em có thể đi!” Mục Thiên Dương tức giận nói, xoay người về phòng, “Đi ngủ sớm một chút!”
Thiên Tuyết lẩm bẩm nói: “Thì ra không có tắm uyên ương……Thật đáng thương.”
Mục Thiên Dương trượt chân, thiếu chút nữa ngã sập xuống, quay đầu trừng mắt cô một cái.
Quay lại phòng, anh sấy tóc, Uyển Tình mới đi ra. Thấy cô quấn khăn chum đầu, anh sấy khô tóc, đưa tay về phía cô: “Lại đây, anh sấy tóc cho em.”
“Chờ một chút rồi mới sấy.” Uyển Tình nói, cúi đầu kiểm tra chăn, phát hiện mặt trên có bơ, mở ngăn tủ ra lấy một chiếc chăn đơn ra đổi.
Mục Thiên Dương ngồi ở bên cạnh nhìn, thầm nghĩ: thực hiền lành trời sinh để trở thành vợ của anh, nga ha ha ha ha……..
Uyển Tình đột nhiên ngẩng đầu: “Anh lại đây giúp một chút.” Chăn rộng như vậy, một người kéo không hết.
Anh sửng sốt, vội vàng đi qua. Uyển Tình hoàn toàn coi anh là kẻ ngốc để dạy, anh cũng không nói gì: “Anh đã từng đọc sách hướng dẫn, cũng từng tham gia quân đội.”
Uyển Tình lặng đi một chút, có chút xấu hổ: “Kia, vậy anh gấp đậu hũ đồng cho em xem một chút.”
Mục Thiên Dương mắt lé nhìn cô: “Tơ tằm có thể gấp đậu hũ đồng sao?”
“……”
Đột nhiên, anh nghi hoặc nói: “Một khắc giá trị ngàn vàng, chúng ta vì sao phải thảo luận vấn đề này?”
“…….” Em làm sao mà biết? Không đúng! Cô không nên phản ứng như thế này!
Mục Thiên Dương kéo cô đi sấy tóc. Chậm rãi sấy khô, cất máy sấy đi, hai tay cầm vai cô, bắt đầu sắn sang. Uyển Tình mạnh đè tay anh, quay đầu nhìn anh.
Chẳng lẽ còn không được? Anh yên lặng nhìn cô môt lát, thấy cô không nhúc nhích, thử hôn lên. Uyển Tình nhắm mắt lại, nhẹ nhàng đáp trả.
Rốt cuộc có thể làm! Trong lòng Mục Thiên Dương thở dài, ôm lấy cô, trở về trên giường. Nhẹ nhàng đè cô xuống, anh cởi bỏ áo tắm của cô, ánh mắt chợt sáng ngời, phát hiện cô mặc một bộ áo ngủ màu đen, không không không, rõ ràng là một áo ngủ thú vị! Chất liệu trong suất, khiến cho bộ ngực của cô như ẩn như hiện…….
Anh mạnh ngẩng đầu, thấy cô then thùng cúi đầu, trốn trách không dám nhìn anh.
Mục Thiên Dương vui mừng lỗ rõ trên mặt, vừa cởi, vừa nói ở bên tai cô: “Vì sao mặc thành như vậy?”
“Anh….anh không muốn nhìn thì thôi.” Uyển Tình nói xong, làm bộ mặc lại áo.
Mục Thiên Dương vội vàng đè tay cô lại, vội la lên: “Như vậy sao được? Uyển Tình, hôm nay anh rất vui! Em……Em là thật lòng sao?”
“Anh có ý tứ gì?” Uyển Tình mạnh ngẩng đầu.
“Em không cần ủy khuất bản thân. Nếu không thích làm chuyện gì, thì không cần làm.” Mục Thiên Dương ôm chặt cô, “Em ở bên cạnh anh là tốt rồi……”
“Nếu em có thể không cần làm, vì sao anh lại vui như vạy?”
Mục Thiên Dương ngẩn ra, mạnh buông cô ra, nhìn khuôn mặt quật cường của cô: “Em……Em thật là vì lấy lòng anh?”
Uyển Tình cầm gối đầu nện nên người anh: “Em cũng không biết! Em đương nhiên vì muốn lấy lòng anh, em muốn anh vui vẻ một chút, chính em cũng không biết vì sao phải làm như vậy! Trước kia rõ ràng em không phải như thế! Đều là do anh.” Uyển Tình xoay người ghé vào trên giường, khóc lên.
Mục Thiên Dương sửng sốt một lát, mạnh ôm lấy cô: “Thực xin lỗi…….Anh không có ý tứ khác, anh chỉ là, chỉ là…….Anh đương nhiên muốn em thật lòng với anh, nhưng anh không muốn em không vui. Nếu em không tình nguyện, kia vẫn là do em, không liên quan đến anh……”
Uyển Tình hít sâu một hơi: “Rõ ràng bởi vì em làm, anh mới vui vẻ như vậy, kết quả anh còn nói như vậy……Cái này gọi là được tiện nghi còn khoe mã!”
“Uh! Anh sai rồi!”
Nhận sai lại sảng khoái như vậy, làm Uyển Tình cứng lại, đột nhiên nói không nên lời. Bọn họ như vậy, có khác gì những đôi yêu nhau đang giận dỗi? Bọn họ sao lại đi đến bước này? Trời ơi! Cô sẽ không……Thích anh đi?
“Thiên Dương…..” Cô đột nhiên sợ hãi, sắc mặt trắng bạch. “Em rất bàng hoàng…..”
“Bàng hoàng cái gì?”
“Nếu có một ngày, quan hệ của chúng ta kết thúc……..”

Mục Thiên Dương ôm chặt cô.

“Anh đã nói, em không cần…..Không cần anh. Sinh hoạt của em có thể không thay đổi chút nào, anh cũng thể trôi qua những ngày của anh. Nhưng mà, em sẽ trôi qua như thế nào? Phụ nữ không cần đàn ông từng có nhiều người phụ nữ, vậy đàn ông có thể chấp nhận người phụ nữ từng có bao nhiêu đàn ông! Nếu bị người khác biết, tất cả mọi người sẽ mắng em…..Không ai sẽ yêu em, không ai muốn kết hôn với em……”
Mục Thiên Dương trầm mặc một lát, cúi đầu hỏi: “Em muốn nói cái gì?”
Cô muốn lời hứa hen từ anh? Khả anh còn có cái gì không thể cho cô? Anh có thể yên lặng vì cô trả giá, không nói, là để lưu trữ một phần tự tôn và thể diện cuối cùng. Nếu không, làm còn bị cô ghét bỏ, không phải anh sẽ bị coi thường sao? Cô muốn anh hứa hẹn, vậy cô cũng phải trả giá, ít nhất cô phải nói với anh, cô thích anh, cô cần anh làm như vậy, thích anh làm như vậy!
“Em không cần cái gì.” Uyển Tình cũng không biết nói như thế nào. Cô chỉ hi vọng có một cái cam đoan, có thể cho cô từ bỏ tình cảm của bản thân, bằng không cô không dám. Nhưng mà…….Lời của anh lại có thời gian đảm bảo là bao lâu?
Chuyên gia tình yêu nói đúng, phụ nữ rất ngốc, thích nghe lời nói dối của đàn ông. Chuyên tương lai ai cũng không đoán được, bây giờ cô chiếm được hứa hẹn của anh, có một ngày anh không thích cô, không cưng chìu cô như vậy, hứa hẹn cái gì cũng không dùng được……..
Mục Thiên Dương trầm mặc một lúc lâu, không biết nên trả lời cô như thế nào. Hứa với cô về sau sẽ lấy cô, khiến cho cô không cần lo lắng vô cớ? Đừng nói cô thổ lộ, chính anh cũng không có cách nào thoải mái nói “Anh yêu em”, lại nói cưới như thế nào? Rõ ràng cái gì anh cũng muốn cho cô, nhưng mà cô lại không chuẩn bị tốt để nhận! Anh không muốn làm cô sợ…….Anh sợ khi nói ra, liền bị cự tuyệt.
Suy nghĩ nửa ngày, vì tiêu trừ lo lắng của cô, anh bất cứ giá nào nói: “Ngày mai chúng ta đi kết hôn đi!”
Uyển Tình mạnh ngẩng đầu, trừng lớn mắt.
Mục Thiên Dương nhìn cô, sợ cô biểu hiện một tia cảm xúc không muốn, phiền chán gãi gãi đầu, chuyển đề tài: “Em thực đáng ghét, tâm trạng đang tốt bị em phá hủy…….”

“Em…..” Uyển Tình dừng một chút, cũng không muốn nói đề tài này. Lời của anh rất bùng nổ, rất dọa người. Cô muốn nói, “Chúng ta…..xem một bộ phim trước.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentruong1991 về bài viết trên: Tiểu Nghiên, Tthuy_2203
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.