Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.10.2016, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12510 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 65 Đấu ngỗng

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Mấy ngày gần đây La Thiên Trình có chút phiền lòng.

Hắn nhớ được kiếp trước đại khái là vào khoảng thời gian này Tĩnh Bắc Lệ vương phái sát thủ ẩn nấp ở Minh Hinh trang tàn sát sạch sẽ đám đệ tử huân quý ham chơi, chỉ có Kiến An bá vì chệch tim một đoạn mà thoát một kiếp.

Đám đệ tử huân quý này đều ham chơi nhưng thân phận không thấp, lại là đích tôn, trưởng tử các phủ, hơn nữa còn có bào đệ Vĩnh vương của Chiêu Phong đế, khi đó đã dẫn lên một ngọn sóng lớn.

Chiêu Phong đế vẫn còn có tình cảm với bào đệ duy nhất này, long nhan đại nộ, nghiêm khắc tra chuyện này, nhưng lại bị mưu kế nhiều năm của Lệ vương âm thầm dẫn dắt, ngược lại đã thanh lý không ít thần tử có khả năng.

Một năm huyết vũ tinh phong, lòng người bàng hoàng, cũng là lúc triều Đại Chu bắt đầu rối loạn.

La Thiên Trình lưu vong trên đất phong của Lệ vương, bị Lệ vương hại không ít, dĩ nhiên không muốn thấy lão ta đắc thủ lần nữa, huống chi hôm nay cánh chim còn chưa lớn, nếu bắt đầu loạn động, có hại không lợi.

Nhưng cụ thể là ngày nào phát sinh sự kiện ám sát, hắn thật sự nghĩ không ra.

Mấy ngày này cho người canh gác ở phụ cận Kiến An bá phủ, chỉ cần Kiến An bá ra ngoài sẽ hồi báo, chẳng qua hắn ở trong cung còn đang làm nhiệm vụ, tin tức không truyền tới được, chỉ có thể đợi khi xuất cung giao ban.

Loại tư vị chờ đợi này thật khiến người ta khó chịu.

La Thiên Trình phiền não đi đi lại lại, chợt thấy có người lại gần, vội vàng di chuyển, tránh người vừa tới.

Liền thấy công chúa Phương Nhu bĩu môi, hai tay vẫn trong tư thế mở ra, dậm chân nói: “Thiên Trình biểu ca thật đáng ghét, người ta muốn tới bịt mắt huynh để huynh đoán xem.”

La Thiên Trình rất bất đắc dĩ, hết lần này đến lần khác lại không thể đắc tội với tiểu công chúa, chỉ đành khách khí hữu lễ nói: “Xin lỗi chẳng qua công chúa không thể như vậy, chẳng may thuộc hạ lỡ tay làm ngài bị thương thì biết làm sao bây giờ?”

“Hừ, nếu huynh đả thương ta thì cứ chiếu cố ta cho tốt vào.” Công chúa Phương Nhu lẽ thẳng khí hùng nói.

La Thiên Trình cau mày, cảm giác lời này nghe có gì đó không đúng, nhìn lại tiểu công chúa còn cao chưa đến ngực hắn, lại không nghĩ ra chỉ có thể miễn cưỡng cười cười.

“Thiên Trình biểu ca, vẻ mặt này của huynh là gì, Bản công chúa vốn đã đủ phiền lòng rồi.”

“Công chúa phiền lòng cái gì?” La Thiên Trình cảm giác nhẫn nại của mình sắp đến cực hạn, hết lần này tới lần khác lại không có cách phát tác.

Lại một lần nữa quyết tâm, nhất định phải sớm kiến công lập nghiệp, không thể lại làm một vệ trưởng nho nhỏ tại hoàng cung sâm nghiêm bực này.

“Còn không phải chuyện phụ hoàng chọn thư đồng cho ta, chọn tới chọn lui không có được một người thuận mắt.”

Công chúa Phương Nhu phiền nhất là chuyện chọn thư đồng, gần đây cư nhiên lại không thể triệu Chân tứ vào cung.

Không tiến cung, làm sao nàng nhả ra cục tức này!

Nhãn châu xoay chuyển: “Thiên Trình biểu ca, không bằng huynh dẫn ta xuất cung đi chơi đi.”

La Thiên Trình quả quyết cự tuyệt.

Đừng nói Chiêu Phong đế đã nói rõ công chúa Phương Nhu tuổi không còn nhỏ, không thể tiếp tục chạy loạn, chính là trước mặt thời gian đặc thù này, hắn cũng không thể mang công chúa Phương Nhu xuất cung.

Mệnh của công chúa Phương Nhu do nhặt lại được, nếu xuất môn lại bị quấn vào trận phong ba ám sát này, hắn có mấy cái mệnh cũng không thể bàn giao.

Công chúa Phương Nhu xụ mặt xuống: “Thiên Trình biểu ca, lời của Bản công chúa huynh cũng không nghe? Huynh, huynh không sợ ta bảo phụ hoàng phạt huynh sao?”

La Thiên Trình nhàn nhạt nhìn công chúa Phương Nhu một cái: “Thuộc hạ không dám, nguyện ý chịu phạt.”

“Ta, ta không bao giờ muốn gặp huynh nữa!” Công chúa Phương Nhu tính tình nổi lên, quay người bỏ chạy.

Âm thanh sâu lắng của Chiêu Phong đế truyền đến : “Phương Nhu, con lại đến tìm La vệ trưởng hồ nháo rồi?”

“Phụ hoàng, người ta mới không có hồ nháo. Đều là La vệ trưởng không nghe lời nhi thần.”

“Phải không?” Chiêu Phong đế giận tái mặt “Vậy có muốn trẫm xử trí La vệ trưởng, thay con xả giận?”

Nhìn bộ dáng nghiêm túc của Chiêu Phong đế, công chúa Phương Nhu sợ hết hồn, vội vàng khoát tay: “Không cần không cần. Phụ hoàng, nhi thần nói đùa thôi.”

Liếc mắt một cái nhìn La Thiên Trình đang làm việc không hề sợ hãi, Chiêu Phong đế thu hồi ánh mắt, không đồng ý nói: “Phương Nhu, trẫm đã nói con không còn nhỏ rồi, hành sự không thể như trước nữa. Con là công chúa, nói chuyện làm việc phải có chừng mực, lần sau con lại nói La vệ trưởng không đúng, vậy trẫm sẽ theo ý con phạt nặng La vệ trưởng, con nhớ chưa?”

Trong lòng công chúa Phương Nhu giật nảy, ủy khuất nói: “Nhi thần nhớ kỹ.”

“Vậy đi tìm mẫu phi con đi, thư đồng đã định ra, ngày mai liền bắt đầu học.”

Công chúa Phương Nhu bất đắc dĩ rời đi, Chiêu Phong đế mỉm cười nói: “La vệ trưởng, đi theo trẫm đi.”

“Vâng.”

Hai người một trước một sau, chậm rãi đi dạo.

Bên cạnh núi đã lởm chởm có vài gốc cây hoa quế, đã lặng lẽ nở ra vô số bông, mùi hương xông vào mũi.

Chiêu Phong đế dừng lại: “La vệ trưởng, trẫm thấy mấy ngày nay khanh thế nào ấy, có chút tâm thần không yên.”

La Thiên Trình cả kinh nhưng trên mặt không để lộ nửa phần, cung kính nói: “Hồi hoàng thượng, mấy ngày nay thần trực ở ngũ thành binh mã ty, cảm thấy Tây thành không hề yên ổn. Tây thành là chỗ ở của quan to hiển quý, chỉ sợ phát sinh hỗn loạn, bởi nghĩ đến chuyện này trong lòng có chút bất an, không ngờ hoàng thượng tuệ nhãn như đuốc.”

Câu nói cuối cùng khiến Chiêu Phong đế long tâm đại duyệt, cười vang nói: “Ha ha ha, từ tiền triều tới giờ, đều là hộ vệ ngũ thành binh mã ty duy trì an ninh trong kinh thành, lại có người của lục đại doanh trấn giữ quanh kinh thành. La vệ trưởng, khanh quá lo lắng rồi.”

Rốt cuộc là người trẻ tuổi, có tâm tư lo cho nước, cho dân là được rồi.

Chiêu Phong đế lại khích lệ: “Nhưng có thêm một phần lo lắng cho nước, cho triều đình là tốt. Ngũ thành binh mã ty việc nhiều lại hỗn tạp, là nơi tôi luyện người tốt nhất, khanh cố mà làm.”

La Thiên Trình cúi đầu: “Vâng.”

Chờ chuyện kia phát sinh, Chiêu Phong đế không cười nổi.

Hắn nhớ sau đó hệ thống hộ vệ điều chỉnh rất lớn, Chiêu Phong đế điều tinh anh từ Long Hổ vệ và vệ sở các nơi, thiết lập một vệ, một sáng một tối, ám vệ chịu trách nhiệm dò hỏi tình báo, thu thập chứng cứ phạm tội, minh vệ chịu trách nhiệm truy nã. Cấp lớn nhất trực tiếp chờ Chiêu Phong đế phân phó gọi là Cẩm Lân vệ.

Sau lại nhấc lên tinh phong vũ huyết, không thể bỏ qua công lao của Cẩm Lân vệ.

“Hoàng thượng, thần có một ý nghĩ.”

“Nói đi.”

Chiêu Phong đế vô cung có thiện cảm với La Thiên Trình, cứu công chúa gác sang một bên, thanh niên như hắn vừa có xuất thân tốt, lại biết vươn lên không nhiều.

“Thần nghĩ ngũ hành binh mã ty phụ trách quá nhiều việc lại vụn vặt, Long Hổ vệ lại canh giữ hoàng cung, nếu lại thành lập một vệ đội đặc biệt, phụ trách công việc đặc biệt ở các nơi, trực tiếp thể hiện ý vua chẳng phải tốt hơn sao?”

“Ách, vệ đội đặc biệt?” Chiêu Phong đế cũng hứng thú, ngẫm nghĩ một chút, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía La Thiên Trình.

La Thiên Trình thản nhiên buông tay mà đứng.

“Chuyện khanh nói, trẫm muốn cẩn thận suy ngẫm.” Chiêu Phong đế không có tâm tư tán gẫu nữa, phất tay một cái mệnh La Thiên Trình lui ra.

La Thiên Trình yên lặng lui ra.

Cẩm Lân vệ thành lập là tất nhiên, hắn dẫn đầu nhắc tới là chiếm được tiên cơ mà thôi.

Ít nhất đến tương lai Cẩm Lân vệ thành lập, Chiêu Phong đế đối với hắn, người đề nghị này tất nhiên sẽ an bài một vị trí.

Khi đó sẽ không bị câu thúc trong hoàng cung.

Bên Minh Hinh trang đấu ngỗng đã tiến hành đến thời điểm khí thế hừng hực.

“A Quý, cố lên, nhảy lên, nhảy lên mổ!” Lão Kiến An bá kích động, khoa tay múa chân, thấy A Quý bị con ngỗng do Thế tử Mộc An Hậu nuôi kia gắt gao đè ép, gấp không làm gì được.

“Lão bá gia, ngài vẫn nên nghỉ một chút đi, con ngỗng dùng một trăm lượng bạc để mua này làm sao có thể so được với con ngỗng vương năm trăm lượng bạc của ta.” Thế tử Mộc Ân Hậu dẫm chân lên ghế, nhìn tình cảnh trong sân đấu, cười không khép miệng được.

Thầm nghĩ lão hàng Kiến An bá này có cặp mắt rất độc, dùng một trăm lượng bạc mà mua được một con ngỗng trắng, thế mà đánh ngã được một đám người, bao gồm cả Vĩnh vương.

Bây giờ gặp hắn thì xong rồi.

“Nói nhảm, A Quý nhà ta rất lợi hại!” Lão Kiến An bá tức giận, dựng râu trừng mắt, nghĩ một chút linh quang chợt lóe, kéo Chân Diệu đến trước mặt: “A Quý, nhìn chỗ này, nhìn chỗ này.”

“Tổ phụ….” Chân Diệu không còn gì để nói.

Không thể không nói A Quý rất có linh tính, nghe được tiếng lão Kiến An bá hét lên, ngọ nguậy ngẩng đầu nhìn lên, thấy là Chân Diệu lập tức tinh thần kéo lên, mãnh liệt dùng sức vùng lên, con ngỗng áp trên người nó lại bị đẩy xuống.

Ngỗng đặc biệt thuần dưỡng để đấu là có hung tính, thấy đối thủ chèn ép mình bị ngã, lập tức áp tới, triền đấu.

Lão Kiến An bá kích động, nói cũng không mạch lạc, chỉ cần A Quý thoáng buông lỏng, là mãnh liệt gào lên nhìn chỗ này.

Đến cuối đã không còn bao nhiêu người nhìn đấu ngỗng, toàn bộ nhìn chằm chằm vào Chân Diệu bị lão Kiến An bá mãnh liệt lắc.

Vì lão Kiến An bá quá mức kích động, lắc rơi cả cái mũ che tóc Chân Diệu.

Búi tóc đen như thác đổ xuống, Chân Diệu im lặng cứng người nhìn lão bá gia.

Vĩnh vương cười to lên tiếng: “Kiến An bá, thì ra lão mang đến không phải là cháu trai mà lại là cháu gái!”

Lão Kiến An bá toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm vào trong sân đấu, đột nhiên cười to nói: “Ha ha, A Quý thắng rồi!”

Mọi người đều tĩnh lặng, tất cả đều cho tiểu cô nương còn đang phát ngốc một ánh mắt đồng tình.

Lão Kiến An bá xông lên, ôm A Quý xuống, A Quý đã mệt mỏi, kiệt sức, lại còn liều chết chống đỡ, giương miệng về phía Chân Diệu khiêu khích.

Chân Diệu vừa tức lại vừa sợ, tránh sang bên cạnh.

Lão bá gia túm lấy Chân Diệu kéo qua, vui sướng nói: “Tứ nha đầu, chờ lúc về tổ phụ cho cháu một đại hồng bao, hôm nay làm phiền cháu rồi.”

“Cũng là công lao của A Quý.” Chân Diệu hữu khí vô lực nói.

Đấu ngỗng xong thì đến thời điểm dùng cơm.

Minh Hinh trang vô cùng đẹp, bên trong một con sông bao quanh, nước trong mà nông, mọi người uống rượu ăn trái cây, liền thả cho mỗi người một chiếc thuyền nhỏ, xuôi theo dòng nước.

Ai ngờ, ăn gì thì trực tiếp lấy từ trong nước.

Mỗi người thường ngày đều mặc quần áo xa xỉ, lộng lẫy đắt tiền, lúc này lại phóng đãng không kiềm chế được, ngồi bên sông uống rượu dùng bữa, cư nhiên còn gõ phách cất cao tiếng hát.

Chân Diệu có chút chấn kinh rồi, đám quận chúa Sơ Hà đã thấy từ lâu nên thấy mà không trách.

Chốc lát sau mấy sai vặt thanh tú mang dê và hươu lên, lưu loát thuần thục đặt lên lửa.

Mấy thị nữ ai nấy đều trẻ tuổi mĩ mạo, đứng bên cạnh huân quý, hoặc dâng nước, hoặc đưa khăn, còn bố trí tốt một cái bàn dài, có bát đĩa đũa.

Có khi là thị nữ động thủ, có khi la huân quý tự mình động thủ, dùng dao cắt thịt từ dê và hươu, nướng trên đống lửa.

Những con ngỗng trắng tham gia trận đấu, không được thấy tràng diện này, đã được ôm xuống chăm sóc.

Chân Diệu nhất thời khôi phục tinh thần, nhận lấy dao trong tay lão bá gia nói: “Tổ phụ, để cháu nướng thịt nhé.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Nguyen AN Na, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, flower150, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 23.10.2016, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12510 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 66 Thịt nướng mật ong

“Được, được, ta chờ ăn thịt nướng của cháu gái ngoan.” A Quý đấu thắng, tâm tình của Lão bá gia vô cùng tốt, nhìn cái gì cũng thuận mắt, càng đừng nói đến thủ nghệ của Chân Diệu vốn tốt lắm.

“Được nha, Kiến An bá, cháu gái nhỏ này của lão còn có thể nướng thịt?” Thế tử Mộc Ân Hậu trực tiếp nâng bầu rượu lên uống, chợt nhớ tới cái gì nói, “Đúng rồi, chính cháu gái này của lão trong đêm thất tịch đã thắng khuê nữ của ta sao?”

“Ách, dường như có chuyện đó.” Kiến An bá nhức đầu.

Thế tử Mộc Ân Hậu vẫy Triệu Phi Thúy: “Phi Thúy, tới chỗ cha ngồi.”

“Cha gọi nữ nhi làm gì, hun chết người?” Triệu Phi Thúy dùng khăn che miệng nói.

“Khói này rất thơm, nào có bị hun, cha nướng thịt cho con ăn.” Mặc dù Thế tử Mộc Ân Hậu vóc dáng thấp lùn, nhưng bàn tay vừa dày vừa rộng, sủng ái vuốt đầu Triệu Phi Thúy.

“Cha, con không còn là trẻ con nữa!” Triệu Phi Thúy không nguyện ý nhất là bị mất mặt trước người ngoài, gạt tay Thế tử Mộc Ân Hậu.

Chân Diệu hâm mộ nhìn Triệu Phi Thúy một cái.

Không ngờ Thế tử Mộc Ân Hậu lại yêu thương con gái như thế.

Lại nghĩ đến người cha kia của nàng…….

Chân Diệu cầm dao cắt mạnh vào miếng thịt dê.

Triệu Phi Thúy luôn luôn nhìn chằm chằm vào động tác của Chân Diệu, thấy nàng làm vậy không khỏi giễu cợt: “Này, ngươi rốt cuộc có biết nướng thịt không hả?”

Chân Diệu giương mắt nhìn nàng một chút lại tiếp tục làm việc của mình.

“Phi Thúy, các ngươi đang nói gì đấy?” Quận chúa Sơ Hà đi tới.

Chỗ này chỉ có ba tiểu nương tử các nàng, lại là cùng lứa, dù không hợp vẫn còn tốt hơn ở cùng một chỗ với mấy gia gia đại thúc kia.

Triệu Phi Thúy chỉ chỉ vào Chân Diệu: “Sơ Hà, ngươi nhìn xem, ta đã nói rồi, nàng quả nhiên không biết gì, sợ rằng cũng chưa từng thấy người ta nướng thịt đi, cũng khó trách hồi nãy thấy lưu thương khúc thủy*(những con suối nhỏ hay những rãnh nước nhỏ quanh co ở trong sân hay ở đình, nơi mọi người có thể tụ tập chơi bời) mắt trừng muốn rớt ra.

Quận chúa Sơ Hà nhìn theo, thấy Chân Diệu đang loay hoay một khối hình vuông dường như là thịt dê, không khỏi hé miệng cười.

Thịt nướng này chú trọng mỏng, thấm như vậy mới có thể thơm mà không ngán, mềm lại dễ ăn, cũng chưa từng thấy thịt nướng trông như cục gạch.

“Được rồi. Phải nghĩ đến thân phận của người ta chứ.” Quận chúa Sơ Hà khẽ cười nói.

Tiếng nói nhỏ, chỉ ba tiểu cô nương nghe được.

Dù sao làm trò ầm ĩ trước mặt một đám đại lão gia như vậy sẽ lộ vẻ không có giáo dưỡng, mấy người như các nàng từ nhỏ đã hiểu được trước mặt người khác phải làm như thế nào.

“Quận chúa nói xem ta là thân phận gì!” Con dao của Chân Diệu vẫn vung trên miếng thịt dê, con dao phốc một tiếng đâm vào.

Nhìn Chân Diệu cười híp mắt nhưng không mang theo vẻ ấm áp, còn có con dao đang rung lên kia, nụ cười trên khóe miệng của Quận chúa Sơ Hà cứng đờ, thật lâu mới nói: “Lời này của ngươi có ý gì?”

Chân Diệu mở mắt thản nhiên nói: “Chính là nghe không hiểu lời của Quận chúa, hỏi một câu Quận chúa cũng không đưa ra đáp án, vậy thì thôi đi.”

“Ngươi, ngươi đang hù dọa ta.” Quận chúa Sơ Hà chỉ vào cây dao găm kia.

“Không dám, ta chỉ làm thịt nướng thôi.”

“Sơ Hà, đừng nghe nàng nói nhảm, thịt nướng này của nàng ta, muốn hù dọa ngươi.” Triệu Phi Thúy lành lạnh nói.

Chân Diệu liếc xéo Triệu Phi Thúy một cái, rút con dao lên.

“Ngươi, ngươi làm gì thế?” Triệu Phi Thúy không khỏi lui về sau một bước.

Chân Diệu âm thầm buồn cười.

Quả nhiên đều là tiểu cô nương mới lớn, nếu là người lớn tự nhiên sẽ hiểu nàng có thể làm cái gì.

“Không làm gì cả.” Chân Diệu dùng khăn lau dao, “Thân phận của hai vị đều cao quý hơn ta, cho nên mỗi lần thấy, muốn gây chuyện là gây chuyện sao?”

Vừa nói vừa khinh miệt nhìn hai người một cái: “Đêm thất tịch lần trước ta đã thắng ngươi, lần này ta có thể làm ra thịt nướng ăn ngon nhất. Còn các ngươi, nếu bỏ đi thân phận các ngươi lấy gì thắng ta?”

Chân Diệu vốn không phải người tranh cường háo thắng, ngày thường cũng không nói những lời này, chỉ là một lần lại một lần bị tiểu cô nương mới lớn khiêu khích, thực sự không thắng thì phiền.

Lại có thân phận khác biệt, không bằng tàn nhẫn một lần, kích thích các nàng lần sau đừng có trêu chọc nàng.

Cho dù là coi thường nàng cũng được!

“Ngươi quả là nói khoác không biết ngượng!” Triệu Phi Thúy cao giọng.

“Sao vậy, khuê nữ?”

Thế tử Mộc Ân Hậu vừa nói đã có người nhìn qua đây.

Quận chúa Sơ Hà trừng Triệu Phi Thúy một cái.

Thầm nghĩ nhà giàu mới nổi quả nhiên là nhà giàu mới nổi, thời khắc mấu chốt luôn không lên được mặt bàn!

Triệu Phi Thúy cũng ý thức được mình lỡ lời, vội nói: “Không có gì, cha là Chân Tứ nói nàng có thể làm ra thịt nướng ăn ngon nhất, nữ nhi mới không nhịn được mở miệng. Được rồi, cha mau uống rượu của cha đi.”

“Thịt nướng ăn ngon nhất?” Thế tử Mộc Ân Hậu hứng thú, đứng nguyên đó.

Những người khác nhích lại gần.

Đám người này đều thích ăn thích chơi, nghe Chân Diệu nói có thể làm ra thịt nướng ăn ngon nhất, lại là một tiểu cô nương, người nào lại không hứng thú.

Thấy nhiều người Triệu Phi Thúy không có ngăn cản, nhìn Chân Diệu cười lạnh một tiếng.

Thầm nghĩ đợi lát nữa nàng ta bị bêu xấu ai còn nhớ tới mình lỡ lời.

“Kiến An bá, cháu gái này của lão thật biết nướng thịt?” Vĩnh vương cũng sáp tới, liếc mắt nhìn miếng thịt trong tay Chân Diệu cười nói.

“Đó là đương nhiên.” Kiến An bá vỗ ngực nói.

Lão đã ăn cơm do cháu gái làm, đầu bếp trong phủ cũng không ngon bằng.

“Ha ha, Kiến An bá, cháu gái này của lão thật có thể làm ra thịt nướng không tệ, trở về ta sẽ cho lão một đôi tay gấu mới lấy được.” Vĩnh Vương nói.

Hắn cũng không so đo với một tiểu cô nương, cái gì mà thịt nướng ăn ngon nhất, chỉ cần làm ra có thể ăn là được rồi.

“Tứ nha đầu, cháu nghe thấy không, cố mà làm.” Kiến An bá hưng phấn nói.

Ai cũng biết tay gấu khó có được, lão đã nhiều năm rồi chưa được ăn.

Chân Diệu bất đắc dĩ nhìn Kiến An bá một cái, chuyên tâm xử lý thịt dê trong tay.

Nàng cũng chỉ là nướng thịt, tại sao lại bị người vây xem.

Dùng dao đập dập thịt dê, cầm đũa chọc mấy lỗ nhỏ trên miếng thịt.

Càng ngày càng nhiều người vây tới đây, thấy vậy đều không hiểu gì.

“Làm phiền lấy chút mật ong, trứng gà.” Chân Diệu nói với thị nữ ở bên cạnh.

“Đi lấy.” Vĩnh Vương nói.

Những thứ này cũng chuẩn bị, chẳng qua thịt nướng còn cần dùng mật ong, trứng gà?

Không ít người trong lòng nghi ngờ, có người dứt khoát trao đổi kinh nghiệm.

Chờ mật ong và trứng gà tới, bỏ lòng trắng trứng, ngâm thịt dê trong chốc lát, mới lấy ra đặt lên lửa nướng.

Vừa lật vừa quệt muối và các loại gia vị lên.

Như vậy xem ra cũng không quá khác biệt so với người khác nướng thịt.

Chân Diệu không ngừng đảo thịt dê, hỏa hầu nắm giữ vô cùng tốt, thấy đã đến lúc liền quét mật ong lên.

Không lâu sau cả miếng thịt dê trở lên vàng óng ánh, tản ra hương thơm mê người.

“Lấy cái mâm lớn đến.”

Thị nữ mang mâm đặt lên bàn, Chân Diệu đã nướng thịt dê xong, cẩn thận kẹp cả miếng thả vào trong mâm lớn.

“Thế này là được rồi?” Không ít người tò mò hỏi.

Ngửi mùi quả thật không tệ. Nhưng một miếng lớn như vậy thật ăn ngon sao?

Chân Diệu cười cười cũng không nói gì, lấy một con dao mới vừa sắc vừa bóng loáng, hạ dao, chốc lát đã cắt miếng thịt dê thành các lát.

Từng lát thịt dê đổ trên mâm, mỗi lát đều là bên ngoài thì cháy, bên trong thì có màu vàng mật ong, mặt trên còn mấy chục lỗ nhỏ.

“Được rồi, tổ phụ ngài nếm thử nhé?” Chân Diệu để dao xuống rồi rửa tay.

Vĩnh Vương ho khan một tiếng: “Người đâu, phân những miêng thịt dê này ra cho mọi người nếm thử.”

“Chính ta cũng muốn nếm thử thịt nướng ăn ngon nhất này một chút.” Có người trêu ghẹo nói.

Chờ gắp miếng thịt lên, bỏ vào miệng, nhất thời đều không lên tiếng.

Chân Diệu chọn là miếng thịt chân sau mỡ nạc đan xen, lại chọc rất nhiều lỗ nhỏ, gia vị cùng mật ong qua lỗ nhỏ tiến vào trong, mỗi lát thịt nướng này đều thơm ngon xốp giòn, lại mang theo vị ngọt mật ong nhàn nhạt, không hề tanh nồng.

“Ha ha, Kiến An bá, cháu gái này của lão nói không sai, đây quả nhiên là thịt nướng ăn ngon nhất mà Bản vương từng ăn!” Vĩnh Vương ăn xong lại nhìn miếng thịt nướng trong mâm, bỗng nhiên hối hận, lúc trước phân phó chia đều thịt nướng.

“Thật là quá tuyệt, quá tuyệt. Đúng rồi, ta nhớ ra rồi, Kiến An bá, cháu gái nhỏ này của lão là người chế tác xảo quả hoa qua trong đêm thất tịch được bình luận là tuyệt phẩm sao?” Có người bừng tỉnh đại ngộ.

“Không sai!” Kiến An bá đắc ý nói, thấy một nhóm người đều nhìn chằm chằm vào một mâm đầy thịt nướng của lão, vội gắp lên nuốt xuống, khoát tay nói, “Đừng nhìn, đều ăn của mình đi, cháu gái ta cũng không phải chuyên môn nướng thịt, đây là cháu nó hiếu kính ta, kết quả lại phân cho các ngươi ăn.”

Nói xong một nhóm người liền ngượng ngùng giải tán.

Trong những người này tuy có không ít người thân phận cao hơn Kiến An bá, nhưng Kiến An bá lớn tuổi, lại nổi danh ham chơi bời hội họp, thường ngày gặp nhau cũng rất được tôn trọng.

Đến Vĩnh Vương mặc dù muốn ăn, cũng biết để một cô nương bá phủ nướng thịt cho một nhóm người ăn cũng là kỳ cục, chỉ đành lặng lẽ dặn dò Quận chúa Sơ Hà: “Sơ Hà, con chung đụng cho tốt với Chân gia nha đầu, đợi lát nữa đừng quên bảo nàng nướng nhiều thịt một chút cho các con, đến lúc đó đưa cho phụ vương của con.”

Quận chúa Sơ Hà liếc mắt một cái.

Phụ vương, ánh mắt nào của ngài thấy con và nàng ta ở chung tốt lắm.

“Như thế nào, thịt ta nướng có phải ngon nhất không?” Chân Diệu nhìn Quận chúa Sơ Hà và Triệu Phi Thúy mỉm cười.

“Đúng thì thế nào?” Đều là tiểu cô nương, mặc dù tùy hứng một chút, Triệu Phi Thúy vẫn chưa học được khẩu thị tâm phi.

Mặc dù không nguyện ý cũng không muốn thừa nhận, thịt Chân Diệu nướng đúng là thịt nướng ngon nhất nàng từng ăn.

“Vậy các ngươi thua rồi, sau này đừng có khi không đi gây chuyện. Nếu thực sự nhìn ta không vừa mắt, chúng ta cứ coi như không quen biết là được rồi.”

“Ai nói ta thua?” Một lát sau Quận chúa Sơ Hà như chợt nhớ ra điều gì, kéo Chân Diệu nói: “Ngươi theo ta.”
“A?”

Triệu Phi Thúy vội vàng đuổi theo: “Sơ Hà, ngươi đem Chân Tứ đi đâu?”

“Các ngươi cứ theo ta là được.”

Quận chúa Sơ Hà dẫn hai người đi quanh co, rồi vào một viện tử trang nhã.

Trong viện có vài gốc lê đã kết quả, dáng vóc chưa đủ lớn.

Đi tới gốc thứ ba, Quận chúa Sơ Hà không biết lấy ra một cái cuốc từ chỗ nào, đào bên cạnh gốc cây.

“Sơ Hà, ngươi rốt cuộc đang đào cái gì?”

“Chờ là được.”

Không lâu lắm, trên mặt Quận chúa Sơ Hà đầy mồ hôi, đưa cuốc cho Chân Diệu: “Ta mệt, ngươi tới, cẩn thận một chút, đừng làm hỏng.”

Chân Diệu bất đắc dĩ nhận lấy tiếp tục đào.

Thấy một vệt màu đỏ, Quận chúa Sơ Hà vội hô dừng tay, cẩn thận ôm ra một cái bình đen như mực, được buộc dây màu đỏ, đắc ý nói với Chân Diệu: “Ai nói ta cái gì cũng không biết, đây là rượu năm năm trước Bản quận chúa hái hoa, hứng sương, tự mình ủ. Hôm nay mở ra cho các ngươi thử chút.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Nguyen AN Na, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 23.10.2016, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12510 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 67 Đào mệnh (Chạy trốn để thoát chết)

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Quận chúa Sơ Hà mở vò rượu, hương rượu nồng nàn truyền ra.

Chân Diệu và Triệu Phi Thúy không tự chủ hít sâu một hơi.

Quận chúa Sơ Hà chạy vào phòng, lát sau mang ra ba cái chén bạch ngọc.

Triệu Phi Thúy không chút kinh ngạc, cười nói: “Sơ Hà, cái này đã để bao lâu rồi, ngươi đã rửa sạch chưa?”

Quận chúa Sơ Hà lườm nàng ta một cái: “Chỗ này mỗi ngày đều có người dọn dẹp.”

Vừa nói vừa đặt khay lên bàn đá, rót rượu vào.

Chân Diệu lúc này mới phát hiện rượu này cư nhiên lại có màu đỏ thẫm, nhìn rất đậm đặc, tỏa ra mùi thơm mê người.

“Nếm thử đi.” Cũng không biết có phải Quận chúa Sơ Hà muốn phân cao thấp với Chân Diệu không mà nàng đưa ly rượu cho Chân Diệu trước tiên, còn chờ động tác của nàng (Chân Diệu).

Chân Diệu nhận lấy ly rượu, đầu tiên là khẽ lắc dung dịch rượu đậm đặc, sau đó mới đưa lên miệng uống một ngụm nhỏ.

Vào miệng, hương rượu thuần khiết, thanh sảng, còn mang theo hương mơ nhàn nhạt.

“Là cho mơ vào sao?” Chân Diệu nhìn Quận chúa Sơ Hà thật lòng khen: “Rất ngon.”

“Thật?” Quận chúa Sơ Hà nhướn mi vui vẻ, lại nhớ tới đây là người trước giờ nhìn không thuận mắt, thu lại nụ cười, vẻ mặt không tự nhiên nói: “So với thịt nướng của ngươi thì thế nào?”

Quận chúa náy, thật là có tính tình tranh cường háo thắng.

“Đều rất ngon, nếu rượu mơ phối với thịt nướng vậy thì càng tốt hơn.” Chân Diệu cười híp mắt nói.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Chân Diệu, Quận chúa Sơ Hà theo bản năng cau mày, có thể tưởng tượng ra mùi vị thịt nướng tuyệt vời, không khỏi âm thầm nuốt nước miếng, không tự nhiên hừ lạnh một tiếng: “Được, chúng ta ở đây ăn thịt nướng, uống rượu mơ, Phi Thúy, ngươi tới bình phán, xem xem thịt nướng của nàng ta ngon hay rượu của ta ngon.”

“Không thành vấn đề.” Triệu Phi Thúy rất nhanh đáp ứng, bộ dáng vội vã.

Chân Diệu âm thầm liếc mắt một cái, cái này có thể so sánh sao?

“Nhanh một chút.” Quận chúa Sơ Hà một tay ôm vò rượu, một tay kéo Chân Diệu.

“Quận chúa, để ta tự đi…..”

Ba người lôi lôi kéo kéo đi một lát, Chân Diệu đột nhiên dừng bước.

“Ai nha, ngươi làm gì thế?” Quận chúa Sơ Hà thiếu chút nữa đụng vào Chân Diệu, vội vàng dừng bước, bất mãn nói.

“Đúng vậy. Thật lỗ mãng!” Triệu Phi Thúy trừng Chân Diệu một cái.

Chẳng biết tại sao nàng cảm thấy Quận chúa Sơ Hà đối với Chân Diệu khác với lúc trước, loại thay đổi này khiến cho nàng bản năng thấy không thoải mái.

“Chớ có lên tiếng.” Chân Diệu nhíu chặt chân mày: “Các ngươi chẳng nhẽ không nghe thấy tiếng gì sao?”

“Nào có tiếng gì, ngươi ít cố lộng huyền hư đi!” Triệu Phi Thúy đầy Chân Diệu một cái.

Chân Diệu trở tay bắt được cổ tay Triệu Phi Thúy.

“Oái, ngươi buông ra, đau muốn chết!”

“Chân Tứ, ngươi muốn làm gì?” Quận chúa Sơ Hà cảnh giác nói.

Nơi này chỉ có ba người các nàng, nàng ta (Chân Diệu) không phải muốn đánh các nàng một trận đi?

Nàng ta dám!

Sắc mặt Quận chúa Sơ Hà hoàn toàn lạnh lẽo.

Chân Diệu không quay đầu lại, hạ giọng nói: “Có chuyện gì để nói sau, các ngươi chẳng nhẽ không nghe được, âm thanh phía trước có gì đó không đúng?”

Bị bộ dáng nghiêm túc của Chân Diệu làm cho bối rối, Quận chúa Sơ Hà nghiêng tai cẩn thân nghe.

Triệu Phi Thúy đập tay Chân Diệu: “Sơ Hà, đừng nghe nàng, nàng ta là cố ý tìm chúng ta phiền toái.”

Vẻ mặt Quận chúa Sơ Hà nghiêm túc lên: “Hình như có gì đó không đúng, Phi Thúy, ngươi nghe, âm thanh phía trước thật loạn, tựa hồ còn có tiếng khóc.”

“Có tiếng khóc thì có gì kì quái, Sơ Hà cũng không phải không biết, mấy người đó say rượu rồi, lần trước chẳng phải lớn tiếng mà khóc, còn có ca hát, đánh nhau nữa.” Triệu Phi Thúy xem thướng nói.

Nghe nàng nói vậy, Quận chúa Sơ Hà hơi yên tâm.

Lại thấy Chân Diệu bỗng nhiên ngồi xổm xuống, áp lỗ tai lên mặt đất.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Hai người rất kinh ngạc.

Tư thế này, không khỏi quá bất nhã rồi!

Chân Diệu đứng lên, sắc mặt tương đối khó coi: “Các ngươi chờ ở đây, ta đi coi một chút.”

Vừa nói liền đi. Một tay bị Triệu Phi Thúy kéo: “Ngươi cái người này rốt cuộc xảy ra chuyện gì hả, mạc danh kỳ diệu ,đầu tiên nói có gì đó không đúng, giờ lại để chúng ta lại, ngươi rốt cuộc có ý đồ gì?”

Thấy Triệu Phi Thúy kéo tay không cho đi, Chân Diệu nhìn về phía Quận chúa Sơ Hà.

Quận chúa Sơ Hà thản nhiên nói: “Chân Tứ, ngươi vẫn nên nói  rõ ra thì hơn.”

Chân Diệu thở dài: “Quận chúa, Triệu Thất cô nương, không phải ta không muốn nói rõ chỉ là chúng ta cách bọn họ quá xa, ta cũng không biết là xảy ra chuyện gì, chẳng qua nghe thanh âm cảm thấy rất không thích hợp, kia rõ là âm thanh đánh nhau và tiếng kêu rên. Kia chỉ sợ không phải là thuần túy do phát tiết tâm tình tạo ra. Giống như là……..”

“Giống như cái gì?” Quận chúa Sơ Hà nhìn chằm chằm vào Chân Diệu hỏi, bất tri bất giác cũng bắt đầu khẩn trương.

“Giống như là chém giết!”

“Cái gì? Không thể nào!” Quận chúa Sơ Hà đầu tiên là chấn kinh, sau đó giận tím mặt: “Chân Tứ, ngươi có biết đây là chỗ nào không? Đây là biệt trang của phụ vương ta!”

“Quận chúa, tranh luận chuyện này làm gì đây, rốt cuộc tình huống như nào đi xem là biết, các ngươi ở chỗ này chờ ta……”

“Không, muốn đi thì cùng đi, chẳng nhẽ ngươi cảm thấy ngươi mạnh hơn chúng ta?” Quận chúa Sơ Hà hất hàm.

Chân Diệu chỉ đành thở dài: “Được rồi.”

Nàng muốn thăm dò một chút tình huống, nếu không thích hợp thì cẩn thận lui về, có vị chủ nhân là Quận chúa Sơ Hà ở đây nhất định có thể tìm được một chỗ nấp.

Nhưng nếu các nàng cũng đi, ai biết có thể bảo trì bình tĩnh được không.

Nhưng nhìn điệu bộ này, nếu không cho các nàng đi là không được.

“Nếu có bất cứ tình huống gì, các ngươi cũng phải bình tĩnh.” Chân Diệu không nhịn được nhắc nhở.

“Cái này không cần ngươi nói.” Quận chúa Sơ Hà mặt căng cứng nói.

Dần dần tiến tới gần, âm thanh càng lúc càng lớn.

Ba người nhìn nhau sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng.

Quả nhiên có vấn đề!

“Chúng, chúng ta……” Triệu Phi Thúy run rẩy há miệng, đã mang theo tiếng nức nở.

“Triệu thất cô nương ở đây chờ chúng ta đi.” Chân Diệu thấy nàng đi đứng run run, bộ dáng sợ hãi không làm được gì mở miệng nói.

“Phi Thúy, ngươi lưu lại.” Trên mặt Quận chúa Sơ Hà không có một tia huyết sắc, cố tự trấn định nói.

Triệu Phi Thúy đã rơi nước mắt, mãnh liệt lắc đầu: “Ta…. Phụ thân ta còn ở đó……”

Trừ Chân Diệu, hai người đều chân chính là tiểu cô nương mười ba tuổi, nhưng các nàng cũng hiểu chuyện thật sự không ổn.

Một tay mang theo hơi ấm nắm lấy tay Triệu Phi Thúy, một tay kéo Quận chúa Sơ Hà: “Vậy chúng ta đi, nhớ kỹ, lát nữa dù có nhìn thấy cái gì cũng ngàn vạn lần không được phát ra âm thanh.”

“Ừ.”

Giờ khắc này bất luận là Quận chúa thân phận cao quý, hay Triệu Phi Thúy từ nhỏ đã nhận hết muôn vàn sủng ái, cũng chỉ là một tiểu cô nương hoang mang sợ hãi, mà đôi tay ấm áp kia khiến đáy lòng các nàng an định một chút.

Ba người bước đi vô cùng nhẹ, từng bước nhích tới gần.

Cách một bụi hoa, rốt cuộc có thể thấy rõ một bên cảnh tượng thảm thiết như địa ngục.

Mấy người áo đen che mặt, thân như du long, như con thoi xuyên qua đám người, đi qua chỗ nào thì chỗ đó có huyết hoa phi tiên, kèm theo tiếng kêu khiến người ta run rẩy, một người liền ầm ầm đổ xuống.

Người may mắn sống sót thì kinh hoàng chảy trốn, khắp nơi đều là đoạn ti tàn chi (tay đứt chân lìa), thương khúc thủy cao nhã đã sớm biến thành một mảnh huyết hà.

“Cha…..” Giọng nói của Triệu Phi Thúy nghẹn ở trong cổ họng.

Chân Diệu cả kinh nhìn sang. Chỉ thấy Quận chúa Sơ Hà gắt gao lấy tay che miệng Triệu Phi Thúy, mà bàn tay bịt miệng kia cũng không ngừng run rẩy.

Triệu Phi Thúy bị bịt miệng, hai mắt trợn tròn, nhìn thẳng về phía trước, nước mặt như hạt châu lăn xuống.

Cùng lúc đó choang một tiếng, vò rượu Quận chúa Sơ Hà vẫn ôm rơi xuống đất, trong nháy mắt vỡ tan tành, hương rượu tỏa ra bốn phía.

Mặt Quận chúa Sơ Hà nháy mắt không có chút huyết sắc.

Nàng quên mất mình còn ôm vò rượu!

“Đi mau!” Chân Diệu đột nhiên kéo Quận chúa Sơ Hà, sau đó liền khóc.

Nàng đi đến xem lão Kiến An bá ngã xuống đất, trong ngực còn ôm A Quý lông đã biến thành màu đỏ.

“Bọn chúng, bọn chúng là sát thủ. Chúng ta đi mau.” Chân Diệu căn bản không khống chế được, nước mắt mãnh liệt trào ra.

Có lẽ tràng diện quá hỗn loạn, đủ loại tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, âm thanh vò rượu rơi lại không kinh động những sát thủ kia.

Quận chúa Sơ Hà tuyệt vọng tìm kiếm bóng ảnh Vĩnh Vương, nghe lời Chân Diệu theo bản năng gật đầu. Tay không tự chủ được nắm chặt hơn.

Triệu Phi Thúy liều mạng vùng vẫy.

“Quận chúa, nếu không buông tay, nàng ta sắp tắc thở rồi!”

Quận chúa Sơ Hà đột nhiên hoàn hồn, đồng dạng mang theo nức nở: “Ta, ta buông tay, ngươi ngàn vạn đừng lên tiếng!”

Triệu Phi Thúy liều mạng gật đầu.

Quận chúa Sơ Hà khẽ buông tay.

Triệu Phi Thúy đẩy nàng ta, thở từng ngụm lớn.

“Chúng ta đi mau, mặc dù vừa nãy những sát thủ kia không nghe thấy động tĩnh, nhưng mùi rượu không giấu được!” Chân Diệu tim đập như sấm nhưng đầu óc lại tỉnh táo dị thường.

Ba người đang muốn lặng lẽ rút lui, chợt thấy một bóng đen bay tới, dĩ nhiên lại là một cái đầu người hai mắt trợn trừng, thất khiếu đổ máu.

“Aaaa…”

Triệu Phi Thúy không khống chế được, thét chói tai.

Mà Quận chúa Sơ Hà còn đang đưa tay giữ chặt miệng.

Chân Diệu cũng bị dọa sợ, trong nháy mắt ngây ra, vẻ mặt ngốc trệ nhìn cái đầu người đang lăn dưới chân.

Một khắc kia nàng hận không thể thét lên chói tai, nhưng cổ họng hết lần này đến lần khác lại như có bông chẹn lại, nửa điểm âm thanh cũng không phát ra được.

Bên kia, một người áo đen, ánh mắt lạnh như băng, nhìn thoáng qua chỗ ba người ẩn thân.

Nguy rồi, bị phát hiện rồi!

Chân Diệu đột nhiên hoàn hồn, đẩy hai người còn đang xụi lơ một cái: “Mau, đi mau!”

Quận chúa Sơ Hà chống hai tay muốn đứng lên.

Triệu Phi Thúy như bị rút xương, mềm nhũn ngã xuống: “Vô, vô dụng thôi, hắn thấy được, hắn thấy được…..”

Bốp một tiếng, Chân Diệu tát Triệu Phi Thúy một bạt tai, vừa đánh vừa lạnh lùng nói: “Hắn thấy được nhưng hiện tại hắn không quay đầu giết chúng ta, làm sao, ngươi muốn ở chỗ này chờ hắn?”

Nói xong không để ý đến nàng, đưa tay về phía Quận chúa Sơ Hà.

Quận chúa Sơ Hà run rẩy cầm lấy bàn tay sớm đã lạnh băng của Chân Diệu, dùng sức đứng lên.

Triệu Phi Thúy há miệng: “Mang theo ta với…..”

Hai người một trái một phải đỡ Triệu Phi Thúy dậy.

“Các ngươi theo ta.”

Quận chúa Sơ Hà đi trước, ba người dìu đỡ nhau bước thấp bước cao chạy trốn vào sâu bụi hoa.

“Sơ… Sơ Hà chúng ta trốn ở chỗ nào?” Vẻ mặt Triệu Phi Thúy dại ra, rõ ràng là bộ dáng bị kích thích muốn hỏng mất.

“Ngươi còn nhớ khi chúng ta còn bé chơi trốn tìm, không cẩn thận rơi vào cái giếng bỏ hoang kia? Chúng ta đến đó.” Quận chúa Sơ Hà nhất thời khẩn trương, đột nhiên quên đường.

“Bên kia.” Triệu Phi Thúy run run  duỗi ngón tay.

Ba người chạy như điên về phía Triệu Phi Thúy chỉ, không biết người nào đột nhiên hẫng một bước, nhất thời cùng nhau ngã nhào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, NTVH, Nguyen AN Na, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bvan123, hadam, natalicao, Nguyễn Diệu Chi, Phuongphuong3, Phạm Thanh Trúc, song giang, tinh thanh, Tiểu Rea, Túnguyễn và 478 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.