Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.10.2016, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12476 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 62 Uy hiếp

Choang một tiếng, bát lưu ly lăn trên mặt đất, mọi người trong phòng đều sợ ngây người.

Ôn thị nhìn chằm chằm vào bát lưu ly kia, cắn môi thật chặt, cho đến khi nó ngừng lại mới nhìn Tam lão gia: “Nghiên Nhi sắp lấy chồng rồi, ông còn muốn náo đến khi nào?”

Tam lão gia bắt lấy cổ tay Ôn thị dữ tợn nói: “Ta náo? Rốt cuộc là người nào náo, nếu không phải khi đó bà nổi điên, xóa đứa bé đã được mấy tháng trong bụng Uyển Nương, bán nàng ấy ra ngoài, ta sẽ như vậy sao? Ôn thị, ta nói cho bà biết, ta như vậy là do bà bức!”

Tam lão gia uống rượu, có chút mất lý trí, lực nắm cổ tay càng lúc càng chặt.

“Ông buông tay!” Ôn thị bị đau kêu lên.

Thấy hai chủ tử đánh nhau, Cẩm Bình sớm đuổi bọn nha hoàn ra, trông chừng cửa phòng thật chặt, gấp đến độ quay mòng mòng.

Nhưng nàng chỉ là một nha hoàn, người nhỏ tiếng nhẹ, không có cách nào tiến lên cản, chỉ đành đưa ánh mắt về phía Chân Diệu.

Chân Diệu cũng bị động tác của Tam lão gia làm cho sợ hãi, một lúc lâu mới kịp phản ứng, hô: “Phụ thân, ngài mau buông mẫu thân!”

Thấy Tam lão gia vẫn thờ ơ, cổ tay Ôn thị tím bầm lên rồi, Chân Diệu khẩn trương, cắn vào tay Tam lão gia một cái.

A  một tiếng kêu thảm, Tam lão gia buông tay ra, không thể tin được chỉ vào Chân Diệu: “Nghiệt súc, ngươi, ngươi lại dám cắn ta?”

“Diệu Nhi!” Ôn thị cũng không ngờ rằng lá gan Chân Diệu lớn vậy, lại cắn Tam lão gia.

Phải biết rằng chuyện nàng và Tam lão gia tranh cãi lan ra ngoài, nói nàng đanh đá cũng phải chịu, nhưng nữ nhi như vậy thật là đại bất hiếu.

Chân Diệu nhếch môi, lạnh lùng nhìn Tam lão gia không nói tiếng nào.

Nàng vốn không phải nguyên chủ, lấy đâu ra tình cha con gì với Tam lão gia, còn đối với Ôn thị và Chân Nghiên cũng là hằng ngày chung đụng từng chút một mà phát sinh tình cảm.

Tam lão gia đã nửa say nửa tỉnh, vốn dễ dàng kích động, nhìn bộ dàng này của Chân Diệu, hỏa khí lại bùng lên, vung tay về phía nàng: “Ta đánh chết ngươi cái đồ con gái bất hiếu!”

Chân Diệu nhón chân xoay một vòng, lưu loát tránh sang một bên, Tam lão gia lảo đảo ngã trong tư thế chó ăn cứt.

Chật vật bò dậy, ánh mắt đỏ bừng nhìn Ôn thị quát: “Ôn thị, đây chính là con gái ngoan bà nuôi dạy, còn không bằng kia……”

Nghe cũng chẳng phải lời hữu ích gì, Chân Diệu hoàn toàn nổi giận, nhấc chân đạp một cước vào đầu gối Tam lão gia.

Phịch một tiếng, Tam lão gia lần nữa ngã nhào, lần này do không có bất cứ sự chuẩn bị tâm lý nào đã bị ngã đau đớn, người triệt để hôn mê.

“Diệu Nhi, con điên rồi!” Ôn thị bị hù, mặt cắt không một giọt máu.

Nha đầu này, con, con sao lại đánh cha ruột mình!

Ôn thị có đanh đá, có oán hận Tam lão gia nhưng cũng không có cách nào tiếp thu chuyện này.

Thật lâu mới kịp phản ứng, quét mắt nhìn Cẩm Bình đang ngây người như phỗng, lạnh lùng nói: “Cẩm Bình, ngươi đi ra ngoài. Chuyện ngày hôm nay, ra ngoài ngươi ra cửa ngươi liền tiêu hóa hết trong bụng đi.”

“Nô tỳ hiểu.” Cẩm Bình bước đi có chút lảo đảo, trong lòng cực loạn.

Dù Tam phu nhân không có dặn dò thì  nàng cũng không dám nói một chữ .

Chỉ cần trong phủ có một chút tiếng gió thì nàng cũng không cần sống nữa, thậm chí còn liên lụy đến cha mẹ.

Cho đến lúc Cẩm Bình đóng cửa đi ra ngoài, Ôn thị mới vội vã xem xét vết thương của Tam lão gia.

Thấy trán ông ta sưng lên một cục, những chỗ khác đều không sao, lúc này mới hơi yên tâm. Lúc này mới nhìn về phía Chân Diệu, sắc mặt lại càng khó coi.

“Diệu Nhi, con chọc vào đại họa rồi có biết không, chờ phụ thân con tỉnh lại, ông ấy trị con tội bất hiếu, mẹ, mẹ làm sao có thể sống……. cũng là mẹ hại con.”

Chân Diệu ngược lại dị thường bình tĩnh: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, phụ thân chỉ là ngã một cái, không có gì đáng ngại.”

“Thật không có chuyện gì?” Ôn thị lo lắng khủng hoảng nhìn Tam lão gia đang hôn mê bất tỉnh.

“Không có chuyện gì, cha uống nhiều quá lúc này mới ngủ mê không tỉnh. Hôm nay để cha ở chỗ mẹ nghỉ ngơi một đêm đi, chờ sáng mai cha tỉnh rồi con gái sẽ đến đây thỉnh tội.” Chân Diệu khẳng định nói.

Ôn thị thở phào, cự tuyệt nói: “Diệu Nhi, con về đi, ngày mai cũng ngàn vạn lần đừng tới đây, mẹ sẽ để nha hoàn truyền ra ngoài rằng mẹ và ông ấy đánh nhau một trận, đánh ông ấy thành như vậy.”

Chân Diệu lắc đầu: “Mẹ, phụ thân nhập ma chướng rồi, có người hỏi mẹ nói như vậy nhưng cha không nhận thì sao?”

“Vậy, phải làm thế nào cho phải!” Ôn thị gấp đến độ không được.

Chân Diệu an ủi: “Mẹ đừng gấp, sáng sớm ngày mai con gái tới đây, mẹ lưu phụ thân đến lúc đó là được.”

Thấy sự ngập ngừng trên mặt Ôn thị, nói: “Mẹ tin tưởng con, sẽ không bết bát hơn đâu.”

Sáng sớm ngày hôm sau Chân Diệu đã tới.

Ôn thị và Tam lão gia ở trong phòng ngồi đối diện nhau, tuy không nói một lời nào nhưng không khí trong phòng vẫn khẩn trương, ngưng trệ, giống như sự bình tĩnh trước bão táp.

Thấy Chân Diệu vào, Tam lão gia đột nhiên đứng dậy, trách mắng: “Ngươi còn dám tới!”

Chân Diệu cười ngọt ngào: “Chẳng phải phụ thân đang đợi nữ nhi sao?”

“Ngươi!”

Thấy Tam lão gia lại muốn phát hỏa, Chân Diệu nói với Ôn thị: “Mẹ, con muốn ăn bánh đậu xốp do mẹ làm, mẹ có thể thỏa mãn con không, con gái cũng có rất nhiều lời cần nói với phụ thân.”

Ôn thị lo lắng nhìn Chân Diệu, thấy Chân Diệu gật đầu với bà, lúc này mới quay đầu đi ra ngoài.

Thầm nghĩ thì sao chứ, Diệu Nhi cũng là con gái của Tam lão gia, đợi lát nữa thành tâm thành ý bồi tội cho ông ấy, chẳng lẽ ông ấy thật muốn làm hỏng danh tiếng của con gái mình chắc?

Tam lão gia tỉnh rượu rồi, tròng mắt còn phiếm xanh, hơn nữa trán bầm tím một mảng, nhìn thật sự không có chỗ nào dễ coi.

Chân Diệu rũ mắt xuống, lười nhìn lại.

“Sao, Ôn thị cho ngươi đến bồi tội? Hừ, bà ta nuôi dạy con gái thật tốt!”

Chân Diệu ngẩng đầu, thu hồi nụ cười, chân thành nói: “Phụ thân, con cũng là con gái của người đó.”

Nói đến đây lại cười một tiếng: “Nhị tỷ cũng là, đại ca cũng là, xét ra, ngài cũng không ở bên cạnh con gái mình.”

Tam lão gia bị chọc tức đến sững người, ông thật không dám tin đến lúc này rồi Chân Diệu còn dám nói như vậy!

“Ngươi cho rằng ta chỉ có thể có mấy đứa con gái này?”

Ông còn chưa tới bốn mươi, muốn có con gái thì có khó gì.

“Sau này ngài có thêm bao nhiêu cũng là do vợ bé nuôi.” Chân Diệu chậm rãi nói.

Tam lão gia tức giận, đột nhiên đứng lên: “Đủ rồi, ta không có đứa con gái bất hiếu này, bộ dáng này của ngươi còn muốn đến phủ Trấn Quốc công chịu mất mặt sao? Mơ tưởng!”

Chân Diệu cũng đứng lên hỏi: “Phụ thân muốn thế nào, nói cho người trong kinh thành biết người bị khuê nữ ruột thịt đánh sao?”

Vừa nói vừa móc một quyển sách gáy vàng từ trong tay áo rộng thùng thình ra đưa cho Tam lão gia: “Con gái tìm tạp kí tiền triều đúng dịp thấy một chuyện xưa, không bằng phụ thân xem một chút.”

Tam lão gia liếc qua quyển sách Chân Diệu lấy ra một cái, sắc mặt lập tức đen lại.

“Tiền triều có một cô gái gọi là Thiến Nương, cư nhiên vì phụ thân nàng hủy hôn ước giữa nàng và biểu huynh thanh mai trúc mã cùng lớn lên hứa hôn cho người khác mà vọng động, lỡ tay đẩy phụ thân mình vào trong hồ. Thiến Nương nhảy xuống hồ tự vẫn, người đương thời đều nói nàng ngỗ nghịch bất hiếu, trừng phạt đúng tội. Sau khi cha nàng được cứu lên, cho đến hai mươi năm sau vẫn có người nhắc tới. Chuyện này còn được cho vào dã sử, dạy con gái phải hiểu được hiếu đạo.”

Nói tới đây bất an nhìn Tam lão gia một cái: “Phụ thân, ta còn chủ động đánh ngài, ngài nói chuyện này sẽ không được ghi vào chính sử sao?”

Tam lão gia giận đến ngơ người, đôi môi run run thật lâu không thốt ra lời.

Đây, đây thật là nữ nhi Ôn thị sinh ra sao?

“Ngươi, nghiệt súc, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

“Phụ thân, không phải con muốn thế nào, cũng không phải là mẫu thân muốn thế nào, phải là ngài muốn thế nào? Vì một cô gái thanh lâu tâm hoài bất quỹ (không có ý tốt) tiếp cận ngài, ngài lại muốn huyên náo vợ chồng bất hòa, con gái ly tâm sao?”

Tam lão gia ngẩn ra: “Ngươi có ý gì?”

Sự kiện Uyển Nương kia do liên quan đến phủ Trấn Quốc công, Chân Diệu trước sau cũng phải gả qua đó, lão phu nhân liền ép chuyện này xuống, không nói cho Tam lão gia, cũng là sợ ông ấy ra ngoài gây rối.

Chân Diệu cảm thấy vì Tam lão gia là con út, lão phu nhân vô cùng nuông chiều.

Một đại nam nhân cái gì cũng không cho hắn chịu trách nhiệm, chẳng phải sẽ trở thành kẻ vô trách nhiệm, đồ bỏ đi sao.

Gieo nhân nào gặt quả nấy, nửa chữ cũng không sai.

Chân Diệu lấy giọng nói rõ chân tướng một lần, sau đó cười lạnh nói: “Phụ thân ngài không thử nghĩ xem, ngài giống Đại bá là thế tử đương thời hay giống Nhị bá đỗ tiến sĩ đường quan rộng mở? Bạc mà ngài mang ra ngoài đi dạo cũng là lấy ở Tam phòng. Không quyền, không tài (tài năng), không tiền.”

Đếm trên đầu ngón tay, lại nói tiếp: “So về thân thể, ngài tay không thể nâng vai không thể gánh đến con gái còn không đánh được, kẻ xuất thân thanh lâu kia chắc là mắt độc bao nhiêu quan lại quyền quý chưa từng thấy, làm sao lại sống chết không phải phụ thân không theo đây?”

Nói xong không nhìn Tam lão gia đang ngây người như phỗng một cái nào, phất tay áo bỏ đi.

Nói đến thế Tam lão gia còn khăng khăng một mực, vậy cũng không còn biện pháp rồi, chỉ có thể để Ôn thị cố mà chịu thôi.

Chân Diệu mang theo A Loan đi về phía Ninh Thọ đường, trên đường gặp một người mặc trang phục lộng lẫy, tựa hồ là Lý thị phải ra ngoài, đi sau còn có tỷ muội Chân Băng.

“Nhị bá nương.” Chân Diệu thỉnh an Lý thị.

Kể từ khi Chân Diệu không đáp ứng thỉnh cầu của Lý thị, Lý thị nhìn nàng thế nào cũng không vừa mắt, cười lạnh một tiếng nói: “Ôi, đây chăng phải Tứ nha đầu sao, ta không dám nhận.”

Nói xong bước nhanh qua Chân Diệu.

Chân Băng hơi áy náy nhìn về phía Chân Diệu một cái.

Chân Diệu căn bản không đặt trong lòng.

So đo với Lý thị, người thấy lợi thì tươi cười chào đón, không lợi thì trở mặt không nhận người thân, nàng không có rảnh rỗi như vậy.

Vào Ninh Thọ đường, lão phu nhân ý cười đầy mặt: “Tứ nha đầu, chén đá bào hôm qua con làm thế nào, vừa mịn vừa trơn, mùi vị vô cùng tốt.”

“Là thả lòng đỏ trứng hòa với sữa bò.”

“Khó trách lại có mùi thơm của sữa, lại không có mùi tanh nồng.” Lão phu nhân lớn tuổi không dám ăn quá nhiều băng, hôm qua cũng không nhịn được nếm vài miếng.

Đại phu nhân Tưởng thị cười nói: “Còn không phải sao, hôm qua Tứ nha đầu đưa chén đá bào qua đều vào miệng Hàm ca nhi hết, sáng sớm nay đi học còn ngàn dặn vạn dò học xong sẽ đến chỗ Tứ tỷ đòi ăn đá bào đâu, khiến ta phải đánh cho một trận.”

Lát sau Ôn thị đi vào, thỉnh an lão phu nhân xong trên mặt cũng không có dị sắc.

Người một phòng nói nói cười cười, không ai nhắc đến Lý thị mang theo một đôi nữ nhi đi làm gì.

Chờ Chân Diệu về Trầm Hương uyển, rất nhanh đã xế chiều, Hàm ca nhi cư nhiên thật sự chạy tới, lôi kéo ống tay áo nàng không buông: “Tứ tỷ, đệ muốn ăn đá bào.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 23.10.2016, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12476 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 63 Sơn tra cao*

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

*: Bánh làm từ quả mận

Chân Diệu dở khóc dở cười: “Hàm ca nhi, hôm qua đệ mới ăn đá bào mà, bên trong còn có sữa bò, hôm nay nóng không dự trữ được, sữa bò phải mua vào sáng sớm, mà còn chưa chắc đã mua được đấy!”

“Tứ tỷ, đệ rất muốn ăn, đệ đi thăm biểu ca còn đáp ứng phân cho biểu ca một ít đó.”

“Ách, Tưởng biểu ca thế nào rồi?” Nhắc tới Tưởng Thần, Chân Diệu có chút chột dạ.

Dù nói thế nào thì Tưởng Thần cũng vì cứu nàng mới bị rắn cắn.

“Thần biểu ca thật đáng thương, một bên mặt bị phù, ăn không vô, cho nên Hàm ca nhi mới phân một phần đá bào cho Thần biểu ca ăn.” Hàm ca nhi nói vô cùng nghiêm túc.

“Không ăn được sao?” Chân Diệu ngẫm nghĩ, nói với Hàm ca nhi: “Hàm ca nhi, đệ trước ngồi ở chỗ này của Tứ tỷ một chút, Tứ tỷ làm đồ ăn ngon cho đệ và Tưởng biểu ca.”

Vừa nói vừa gọi Bách Linh tới : “Bách Linh, cầm chút bạc vụn đi tìm một gã sai vặt ở ngoại viện, bảo hắn đi mua chút sơn tra tươi. Dùng nhiều bạc chút cũng không sao, nhất định phải mua được tươi.”

Kinh thành ở phương bắc, vào mùa này sơn tra đã không còn bán, nhưng thương mậu Đại Chu phồn hoa, loại trái cây như sơn tra này được vận chuyển từ phương nam lên bán, dĩ nhiên giá tiền cũng đắt hơn không ít.

Bách Linh lập tức đi làm, không lâu thì mang về một rổ sơn tra tươi.

Chân Diệu đã chuẩn bị những cái khác xong, phân phó mấy nha hoàn cùng nhau động thủ, rửa sạch sơn tra, sau đó bỏ vào nồi cùng đường phèn đun lên.

Hàm ca nhi hưng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, ngửi thấy vị chua của sơn tra không nhịn được nuốt nước miếng: “Tứ tỷ làm cái gì vậy?”

Chân Diệu vỗ đầu Hàm ca nhi cười híp mắt nói: “Tỷ làm sơn tra cao đó.”

“Sơn tra cao là cái gì? Đệ vừa mới ăn mứt quả.” Hàm ca nhi càng tò mò.

“Chờ làm xong đệ sẽ biết.” Chân Diệu vừa nói vừa dặn Thanh Cáp: “Thanh Cáp ngươi trông lửa, không để quá to cũng không quá nhỏ, ta đi phòng bếp lớn bên kia, làm một chút đồ ăn khác.”

Chân Diệu dẫn Bách Linh đến phòng bếp lớn, bà tử ở nhà bếp thấy nhưng không trách, nói Tứ cô nương tới. Đưa cho nàng bếp và nồi thường dùng.

Chân Diệu thầm nghĩ đây là lúc trước mỗi ngày làm đồ bổ cho Ôn thị, đống bạc kéo ra tình cảm.

Bách Linh lấy ra một chuỗi tiền đồng đưa cho bà tử nhóm lửa, hỏi: “Hôm nay có rau quả tươi không? Tiểu thư muốn làm một chút đồ ăn nhẹ.”

Hiện tại đang là thời điểm làm bữa tối. Thịt cá, rau quả hẳn không ít, chỉ một chút không trữ được hoặc đặc biệt quý trọng mới có thể thiếu một chút.

Nếu không hỏi những bà tử kia cũng không nhiều lời nói ra.

Quả nhiên nhận được tiền bà tử kia liền nói nhiều hơn: “Bẩm cô nương, hôm nay rau quả không ít, đều là những đồ thường ăn, ách, còn có chút ngó sen tươi dưỡng trong chum, cô nương có muốn xem không?”

Chân Diệu đi qua nhìn, quả nhiên thấy trong chum có ít ngó sen, nhìn dáng vẻ rất tươi, nhất thời tính toán.

“Được, vớt một ngó sen tươi to bằng cánh tay, tươi một chút, cho ta thêm một miếng thịt heo cùng mấy quả cà chua chín.”

“Được, được ạ.” Bà tử ân cần chuẩn bị tốt nguyên liệu Chân Diệu muốn.

Bách Linh ở một bên giúp Chân Diệu rửa sạch tay. Làm trợ thủ cho nàng.

Thịt nạc băm nhỏ, trộn với trứng gà, lại thả bột hồ tiêu trắng để khử mùi, sau đó cho thêm mấy loại gia vị quấy đều, tiếp theo thả thêm những lát sen được cắt rất đều vào.

Không lâu sau hai khay ngó sen vàng óng được gắp ra.

Củ sen thanh nhuận, thích hợp cho người thể trạng kém, thiếu máu ăn, cộng thêm thịt nạc băm vừa dinh dưỡng lại thanh sảng không  ngán, cho Tưởng Thần ăn thì quá thích hợp rồi.

Nghĩ đến khẩu vị của hắn không tốt, làm nhiều cũng không ăn hết, phòng bếp lớn bên này còn có thể mang đồ ăn đi, Chân Diệu lấy đường trộn với cà chua liền dừng tay, mang Bách Linh trở về Trầm Hương uyển.

Chỗ Thanh Cáp sơn tra đã nấu đặc, tản ra mùi chua.

Chân Diệu nhận lấy làm tiếp, chờ tương sơn tra đặc làm lạnh liền đông lại óng ánh trong suốt, sơn tra cao đã làm xong.

Hàm ca nhi nhịn không được vỗ tay: “Tứ tỷ, đây là sơn tra cao ạ. Thật đẹp, có thể ăn chưa?” Nói xong liếm liếm đầu lưỡi.

“Có thể ăn rồi nhưng phải cắt ra đã.” Chân Diệu vừa nói vừa cầm dao cắt sơn tra cao thành miếng vừa phải, chia vào đĩa rồi cẩn thận gắp một miếng cho Hàm ca nhi.

“Nếm thử chút.”

Hàm ca nhi ăn một miếng, ánh mắt lập tức sáng lên: “Tứ tỷ, ăn rất ngon, còn ngon hơn đường hồ lô.”

“Được rồi, đem những cái này cho Tưởng biểu ca đi, hai người cùng nhau ăn. Nhớ ngó sen này có thể ăn nhiều còn sơn tra cao này không nên ăn nhiều.” Chân Diệu phân phó Bách Linh sắp xếp sơn tra cao xong liền sai tiểu nha đầu cầm đi theo Hàm ca nhi.

Hàm ca nhi mặt mày hớn hở đi đễn chỗ Tưởng Thần.

“Thần biểu ca, Hàm ca nhi đến thăm huynh đây.”

Đầu tóc Tưởng Thần chỉ dùng một tấm khăn vuông màu xanh phủ lên, tựa nghiêng trên giường, thấy Hàm ca nhi vào liền vội vã chống người dậy, ôn hòa cười nói: “Hàm ca nhi tới vào lúc này, đã ăn chưa?”

“Chưa có đâu.” Hàm ca nhi lắc đầu một cái, chỉ vào hộp thức ăn khoe khoang: “Chẳng phải mang đến ăn cùng Thần biểu ca sao?”

Tính tình Tưởng Thần ôn hòa, còn kiên nhẫn dạy nhóc đọc sách, viết chữ, so với tiên sinh hung dữ mạnh hơn nhiều, Hàm ca nhi cực thích vị biểu ca này.

“Hàm ca nhi ăn trước đi.” Tưởng Thần cười nói.

Kể từ hôm bị rắn cắn, một mặt là mặc dù độc đã được thanh trừ nhưng thân thể vẫn còn khó chịu, mặt khác là hôm đó quá mức mất thể diện, trong lòng tích tụ nên mấy hôm nay hắn không có chút thèm ăn nào.

“Thần biểu ca vẫn không muốn ăn gì à, vậy để ngày mai đệ mang đá bào tới cho huynh ăn, Tứ tỷ đã đáp ứng sang mai đi mua sữa bò về làm cho đệ đó.”

Nghe là đá bào Chân Diệu làm biết rõ thân thể khó chịu, Tưởng Thần vẫn không nhịn được gật đầu: “Được.”

Vẻ mặt ôn hòa đầy ý cười nhìn Hàm ca nhi lấy ra ngó sen vàng óng, điểm tâm đỏ óng ánh trong suốt không biết tên và một đĩa đường trộn cà chua, Tưởng Thần có chút buồn bực.

“Đồ ăn này không giống đồ phòng bếp lớn kia làm.”

Hàm ca nhi đắc ý cười nói: “Dĩ nhiên không phải, đây là Tứ tỷ làm đấy. Thần biểu ca, huynh xem, vàng óng này là ngó sen, bên trong còn có thịt nữa, là Tứ tỷ nói cho đệ biết, đệ còn chưa thử đó.” Vừa nói vừa gắp một miếng ngó sen cắn một cái, reo hò nói: “Ăn quá ngon.”

Miệng hàm hồ cho cả miếng ngó sen nuốt xuống.

Tưởng Thần đột nhiên muốn ăn rồi, không nhịn được ho khan một tiếng.

Hàm ca nhi vẫn còn con nít, không hiểu ý tứ này, lúc trước nghe Tưởng Thần nói không muốn ăn, ngó sen này ăn thật rất ngon, lập tức buông miệng bắt đầu ăn, một lát sau nửa đĩa ngó sen đã không còn.

Tưởng Thần mặt đều đen rồi, dĩ quyền để thần, ho khan một tiếng, nói: “Hàm ca nhi, ăn no chưa?”

Hàm ca nhi không dừng đũa: “Tứ tỷ làm ăn thật ngon, có một đĩa nữa đệ cũng có thể ăn.”

Tưởng Thần……..

“Hàm ca nhi, kia, huynh muốn nếm thử.”

“Ách.” Hàm ca nhi gật đầu một cái, sau đó mới kịp phản ứng: “Ồ? Thần biểu ca không phải không muốn ăn sao?”

Nụ cười trên mặt Tưởng Thần rất nhanh không giữ được.

Thầm nghĩ gấu con này, người nào không muốn ăn rồi, dù sao cũng không phải hắn.

Dứt khoát không nhiều lời với thằng nhóc choai choai nữa, cầm đũa gắp ngó sen ăn.

“Quả nhiên không tệ.” Nhắm mắt, nhai kỹ nuốt chậm ăn xong ngó sen vừa gắp, lòng tràn đầy yêu thích cảm thán.

“Đây là Tứ tỷ cố ý làm cho chúng ta ăn đó.”

Đũa của Tưởng Thần dừng lại nhìn về phía Hàm ca nhi: “Tứ biểu muội cố ý làm? Cố ý làm cho ta… cho chúng ta ăn?”

Nói ra lời này, tai bất tri bất giác đỏ lên.

Chỉ cảm thấy ngó sen kia lưu hương trong miệng càng ngon hơn một chút.

Hàm ca nhi hoàn toàn không hiểu thiếu niên ôm ấp tình cảm, chiếc đũa vẫn không ngừng, miệng nói: “Đúng vậy, đệ nói với Tứ tỷ, huynh không muốn ăn, tỷ ấy liền làm những thứ này cho chúng ta.”

Gấu con này!

Thấy Hàm ca nhi ăn không ngừng. Đĩa đều sắp đến đáy rồi, tâm Tưởng Thần đều đau, vội gắp một miếng bỏ vào miệng.

Thầm nghĩ cái gì mà chúng ra, rõ ràng là ta…..

Tai thiếu niên nóng lên, không dám nghĩ tiếp, chuyên chú ăn.

Chờ ngó sen đã quét sạch, Hàm ca nhi chỉ vào sơn tra cao nói: “Thần biểu ca, huynh đoán đây là làm bằng gì?”

Tưởng Thần nhìn điểm tâm trong suốt óng ánh trong suốt, hít sâu một hơi nói: “Nếu ta đoán không nhầm là sơn tra đi.”

Hàm ca nhi trợn mắt: “Thần biểu ca, vậy mà huynh có thể đoán được? Đệ tận mắt thấy Tứ tỷ làm sơn tra cao, cũng không dám tin sơn cao có thể biến thành dạng này. Huynh xem giống như thủy tinh, trong suốt.

Ngưng mắt nhìn sơn tra cao như thủy tinh, Tưởng Thần thở dài: “Đúng vậy, huynh cũng không ngờ, nhưng mà mùi sơn tra này không lừa được người.”

“Thì ra là vậy.” Hàm ca nhi gãi gãi đầu. Ngốc ngốc nói.

Củ sen, sơn tra cao, kẹo đường trộn cà chua, khó ăn no một bữa, trong lòng lại càng tung tăng như chim sẻ.

“Hàm ca nhi, ngày mai đệ còn tới chỗ Tứ tỷ của đệ không?”

“Có ạ.”

Tưởng Thần đứng lên, đi đến chỗ giá vẽ kia lấy ra một bức họa.

“Hàm ca nhi, đệ đưa cái này cho Tứ tỷ của đệ được không?”

“Dạ?” Hàm ca nhi có chút không giải thích được.

Tưởng Thần cảm giác mặt mình nóng đến mức có thể luộc tôm được rồi, vẫn nghiêm trang nói: “Chúng ta ăn cơm Tứ tỷ của đệ tự mình làm, thì phải đáp tạ. Đây là tranh huynh vẽ, tặng Tứ tỷ đệ làm quà tạ lễ.”

Hàm ca nhi bừng tỉnh đại ngộ gật đầu nói: “Thần biểu ca yên tâm, đệ nhất định sẽ đưa cho Tứ tỷ, mẹ cũng dạy Hàm ca nhi, nhận mà không đáp là vô lễ.”

Mặt Tưởng Thần càng đỏ hơn, vội đuổi Hàm ca nhi về.

Đợi Hàm ca nhi ra ngoài, trong phòng liền vắng vẻ, Tưởng Thần đột nhiên thanh tỉnh, lập tức hối hận.

Hắn, sao hắn có thể tặng nàng bức họa rồi, này chẳng phải là vụng trộm trao đổi sao?”

Nếu người khác biết sẽ nghĩ nàng thế nào?

Tưởng Thần đi qua đi lại vừa an ủi mình.

May là bức họa kia không có lạc khoản, chắc……. không sao đi?

Đột nhiên nhớ phía sau bức tranh còn đề một hàng chữ, sắc mặt lại càng không tốt.

Mình viết lung tung, nàng ấy có hiểu nhầm không?

Có ý nghĩ không an phận với một cô gái đã có hôn ước, nàng có thể nghĩ mình là kẻ lỗ mãng vô sỉ không?

Tưởng Thần đi tới đi lui, phiền não không nghĩ được gì.

Hắn mới không thích biểu muội đâu!

Không thích…… biểu muội có hôn ước……….

Thiếu niên cảm thấy tư vị trong lòng như sơn tra cao kia, chua chua ngọt ngọt, cuối cùng ghi tạc trong lòng, vẫn là vị chua quanh quẩn không đi.

“Cát Tường, đến chỗ Nhị gia đem bức họa về, nói ta cầm nhầm rồi.”

“Dạ.” Cát Tường ra ngoài đi về phía Minh Hoa uyển.

Tưởng Thần không ngờ Hàm ca nhi tính tình nóng vội, sau khi rời chỗ hắn liền trực tiếp đến Trầm Hương uyển.

Chân Diệu có chút kỳ quái: “Hàm ca nhi, sao giờ lại tới nữa rồi, còn không về Đại bá nương sẽ lo lắng cho đệ.”

“Tứ tỷ, đệ quay lại rồi, đây là quà tạ lễ mà đệ và Thần biểu ca đưa cho tỷ.” Vừa nói vừa nhét bức họa vào tay Chân Diệu, xoay người chạy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Nguyen AN Na, Tiểu Nghiên, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 23.10.2016, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12476 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 64 Họa tình

“Bách Linh, đi đưa Hàm ca nhi về, trời không còn sớm, đừng để bị vấp.” Chân Diệu cao giọng phân phó, ôm bức họa quay người ngồi xuống, cười với Tử Tô: “Tưởng biểu ca không hổ là người đọc sách, thật đa lễ.”

Vừa nói vừa cởi dây buộc, mở bức họa ra, hình ảnh gió thổi rừng trúc lay hiện ra trước mắt.

“Ồ, đây chẳng phải là rừng trúc trong vườn đây sao, chậc chậc, vẽ cũng thật giống.” Chân Diệu cảm khái, ánh mắt chuyển qua hàng chữ nhỏ rắn rỏi.

“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi…….” (Trên núi có cây, cây có cành)

Ngắn ngủi một hàng chữ lại không có phần dưới.

Chân Diệu ngây dại tại chỗ.

Cho dù nàng không sinh ra ở nơi này nhưng cũng biết câu thơ nổi tiếng nhất này.

Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi

Tâm duyệt quân hề quân bất tri*(Trong lòng ta có nàng nhưng nàng lại không biết)

Bức họa cầm trên tay như thiêu như đốt, lạch cạch một tiếng rơi trên đất.

Chân Diệu còn đang ngẩn người.

Tâm duyệt quân hề quân bất tri.

Tưởng biểu ca là có ý gì?

Tử Tô không giải thích được, cúi xuống nhặt bức họa lên.

“Để tự ta.” Chân Diệu vội giành lại bức họa, mặt đỏ bừng.

Tử Tô đã thấy được dòng chữ nhỏ, cũng giật mình.

Tưởng công tử, ngài ấy lại thích cô nương!

Ngài ấy sao có thể!

Liếc mắt nhìn bộ dáng Chân Diệu đỏ bừng mặt, cả người Tử Tô đều không khỏe, trận trận mê muội.

Trời ạ, chẳng nhẽ cô nương cũng tâm duyệt Tưởng công tử?

Ngày đó ở rừng trúc không phải là tư định chung thân chứ?

“Khụ khụ.” Chân Diệu bị sặc, bối rối nói: “Tưởng biểu ca, huynh ấy, huynh ấy nhất định là cầm nhầm…….”

Vừa nói vừa ném bức họa ra rất xa, bò lên giường lấy gối úp lên mặt giả bộ ngủ.

Tử Tô ngược lại vui vẻ: “Cô nương, trời rất nóng, ngài làm gì vậy, đừng để nổi rôm đó.”

Chân Diệu sống hai đời đều chưa từng gặp chuyện như vậy. Thật sự mờ mịt, luống cuống, bị Tử Tô từ trên giường kéo dậy, vừa nhấc chân lại quay về.

Tử Tô trước nay đều nghiêm túc da mặt cũng run lên, nhịn không được nữa phì một tiếng bật cười.

“Tử Tô!” Chân Diệu cáu.

Tử Tô cũng yên lòng, nhìn cô nương như vậy là còn chưa thông suốt mà.

Đây rõ ràng là vừa thẹn  vừa sợ, một nửa bộ dáng lưỡng tình tương duyệt cũng không có.

“Tử Tô, không được cười, thật mất mặt.” Chân Diệu cắn môi nói.

Tử Tô thu hồi khuôn mặt tươi cười, nghiêm túc nói: “Cô nương, đây cũng không phải chuyện mất mặt hay không mất mặt, ngài là người có hôn ước, vạn nhất bị truyền ra ngoài vậy thì phiền toái.

“Chỉ, chỉ có ngươi biết.” Chân Diệu vừa nói vừa cảm thấy mặt nóng không chịu được.

“Không có bức tường nào gió không lọt, cô nương, tranh này trăm triệu không thể giữ lại. Hay là đốt đi.”

“Đốt?”

Thấy vẻ mặt do dự của Chân Diệu, Tử Tô lại cảm thấy không ổn.

Chẳng lẽ cô nương lại thật có ý với Tưởng công tử?

Không, không hẳn là cô nương vốn không có nghĩ đến phương diện kia, nhìn thấy chữ trên bức tranh này mới nổi lên tâm tư?

Nghĩ mà xem Tưởng công tử một bộ ôn nhã như ngọc, gia thế tốt lại có tài hoa, nếu lại đặt tiểu nương tử kia ở trong lòng, thì có tiểu nương tử nào có thể không động tâm.

Nghĩ đến đây không khỏi thầm hận Tưởng Thần, hắn muốn hại chết cô nương sao!

“Có thể là Tưởng biểu ca cầm nhầm, nếu đốt đi, huynh ấy tới đòi thì làm sao?” Chân Diệu nghĩ thế nào cũng không thông, làm sao Tưởng Thần lại thích nàng.

Ngày đó nàng ném rắn lên mặt hắn, muốn mời hắn cùng ăn, hắn còn nôn ra…..

Ách, thật không nhẫn tâm nhớ lại.

Nếu nàng là Tưởng Thần thì e rằng cả đời không muốn thấy nàng!”

“Cái này làm sao có thể cầm nhầm đây.”

Tử Tô đang nói thì một tiểu nha hoàn đi vào, trong tay còn cầm một quyển trục: “Cô nương, Cát Tường bên Tưởng công tử tới đây, bức họa Nhị gia mang cho cô nương lúc đó là cầm nhầm, phải là cái này.”

Chân Diệu và Tử Tô hai mặt nhìn nhau.

Thật cầm nhầm, Chân Diệu lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế.

Cư nhiên là cầm nhầm, Tử Tô lộ ra vẻ mặt bất khả tư nghị.

Thấy cô nương nhà mình không nói câu nào, tiểu nha hoàn nhắc nhở: “Cô nương, Cát Tường còn đang chờ ở cửa bên đó.”

Không đợi Chân Diệu trả lời, Tử Tô vội kín đáo đưa bức họa nguy hiểm kia cho tiểu nha hoàn: “Nhanh đưa cho Cát Tường.”

Nhận lấy bức họa mở ra cho Chân Diệu nhìn, là một bức vũ đả ba tiêu, đề một câu thơ hợp cảnh nửa điểm hàm nghĩa cũng không có.

Bức họa này cùng một loại họa trục với bức trước, dây buộc cũng giống nhau như đúc, nói cầm nhầm cũng là có khả năng.

Tử Tô hơi yên tâm, thấy sắc mặt Chân Diệu không tốt, trái tim lại treo lên: “Cô nương?”

Vẻ mặt này của cô nương là thất vọng sao?

Chẳng lẽ cô nương vẫn còn mong đợi Tưởng công tử…….

“Tử Tô, ngươi nghĩ quá nhiều, ta chỉ cảm thấy, có chút mất mặt……”

Chân Diệu nói, đi đến giường nằm.

Nghĩ thầm nàng rõ ràng là một cô nương tốt, nếu là đàn ông đã sớm yêu bản thân rồi.

Không nghĩ tới sống hai đời, nhận được bức họa ngụ ý tỏ tình đầu tiên lại là cầm nhầm rồi!

Chân Diệu ghi hận trong lòng, hôm sau chỉ làm một chén đá bào cho Hàm ca nhi, nửa điểm nhiều hơn cũng không.

“Tứ tỷ, sao tỷ làm ít vậy, đệ còn đáp ứng Thần biểu ca đưa cho huynh ấy đây.”

Chân Diệu liếc mắt: “Vậy đưa phần của đệ đi.”

Hàm ca nhi vội lắc đầu: “Không được, không được, tỷ tỷ tốt, tỷ làm thêm một chút đi.”

“Đừng cầu, cầu cũng vô dụng. Đệ còn không ăn thì đá bào sẽ tan. Tưởng biểu ca mấy ngày trước bị thương, thân thể yếu đuối không ăn được đá bào. Đệ đi qua nói với huynh ấy như vậy. Huynh ấy sẽ không trách đệ.

“Thật sao?”

Chân Diệu trịnh trọng gật đầu: “Thật. Huynh ấy bị lạnh sẽ càng nghiêm trọng, vậy chính là chúng ta không đúng rồi.”

Hàm ca nhi truyền lời này cho Tưởng Thần, buồn rầu ngồi một lúc lâu, không tiếng động cười khổ.

Cát Tường từ nhỏ đã theo Tưởng Thần, thấy hắn như vậy khuyên nhủ: “Công tử, ngài cần gì phải vậy.”

Tưởng Thần sửng sốt, thấy bộ dáng đã hiểu rõ của Cát Tưởng, thở dài nói: “Như vậy tốt nhất.”

Cát Tường vừa châm trà cho Tưởng Thần vừa lẩm bẩm: “Chỉ là một bức tranh ngài còn muốn đòi về, cũng khó trách Tứ cô nương giận. Không phải tiểu nhân nói, chứ năm nay ngài vẽ không một trăm cũng tám mươi bức…..”

“Đi ra ngoài.” Tưởng Thần hữu khí vô lực nói.

Bị người ta nhìn thấu tâm sự cố nhiên là xấu hổ, không người nào hiểu được còn tịch mịch hơn.

Thiếu niên cảm thấy cuộc sống càng ngày càng khó khăn rồi.

Chỉ mong đến mùa thu, quốc tử giám khai khóa, đến lúc đó sẽ không còn những phiền toái này nữa?”

Một ngày nọ Chân Diệu tỉnh lại sau khi nghỉ trưa, chờ đến lúc thêm trang cho Chân Nghiên đưa gì thì tốt.

Loại như túi thơm, khăn nàng không muốn đưa.

Thì có nha hoàn vào xin chỉ thị: “Cô nương, Đoạn tỷ tỷ trong viện Lão bá gia tới, nói là Lão bá gia mời ngài qua.”

Đầu Chân Diệu ong một tiếng, thiếu chút nữa khóc lên.

Thật là trốn được mùng một không trốn được hôm rằm mà.

Vị tổ phụ này nàng hiểu, tính tình trẻ con, muốn làm chuyện gì thì phải nghĩ cách làm bằng được.

Lần này nàng đùn đẩy, nói không chừng sau này còn chuyện gì chờ đây.

Thay vì cả ngày lo lắng đề phòng, không bằng vươn cổ một đao.

Vào cửa không thấy A Quý, Chân Diệu thở phào nhẹ nhõm, thi lễ với lão bá gia đang ngồi trên giường La Hán uống trà: “Cháu gái thỉnh an tổ phụ.”

Vỗ phành phạch mấy tiếng, A Quý ngồi sát lão bá gia bay lên, từ giường La Hán bay về phía Chân Diệu.

Đại khái là cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt,  A Quý liều mạng phành phạch vỗ cánh, vài cái lông ngỗng lở lửng từ từ rơi xuống, có một cái còn rơi trên đầu lão bá gia.

Chân Diệu bị dọa sợ, hét một tiếng chói tai, chợt núp phía sau Thanh Cáp.

Thân hình Thanh Cáp to lớn che hết Chân Diệu, A Quý liền đụng phải nàng.

Bị bắn ngược rơi xuống đất, A Quý chưa từ bỏ ý định, liều mạng nhảy lên, hung ác mười phần.

Lão bá gia kích động nhảy từ giường La Hán xuống, cao giọng nói: “A Quý, còn khỏe chứ!”

Nhìn Lão bá gia trên đầu dính lông ngỗng đang khiến con ngỗng trắng hung hăng hơn, Chân Diệu thiếu chút nữa hôn mê.

Tổ mẫu, làm sao bà chịu được!

“Tổ phụ!”

Nghe cháu gái nhỏ nũng nịu gọi một tiếng, Lão bá gia mới phục hồi tinh thần, chặn A Quý lại, nhấc lên ôm vào ngực, trấn an nói: “Được rồi, A Quý. Giữ sức lát nữa dùng, đừng dọa hỏng cháu gái ta.”

Thấy Chân Diệu còn núp sau nha hoàn mập không ra, nói: “Tứ nha đầu, nhanh thay quần áo đi, tổ phụ dẫn cháu ra ngoài.”

“Tổ phụ, cháu sợ A Quý.” Chân Diệu thành thật nói.

“Ha ha ha, mấy đứa nha đầu các cháu đều yểu điệu, đừng sợ, đừng sợ, A Quý đã trải qua huấn luyện, sẽ không cắn người lung tung.” Lão bá gia không cho là đúng nói.

Chân Diệu thật sâu chấp nhận.

Nó dĩ nhiên không cắn người lung tung, nó chỉ cắn nàng!

Vô luận thế nào, đánh chết nàng cũng không đi ra khỏi lưng Thanh Cáp.

Lão bá gia bất đắc dĩ: “Tứ nha đầu, cháu còn lề mề nữa ta sẽ không mang cháu đi!”

“Thật ạ?” Chân Diệu lộ ra nửa cái đầu, vẻ mặt vui mừng.

“Hử?” Lão bá gia bất mãn nhướn lông mày.

Chân Diệu vội điều chỉnh vẻ mặt, lộ vẻ tiếc nuối: “Thật không ạ. Vậy thì thật đáng tiếc, tổ phụ, thật sự là cháu gái không được, rất sợ mấy loại động vật này.”

Vô cùng thành thật, Thanh Cáp cũng không nhịn được liếc mắt một cái.

Cô nương, ngài nói lời này, con rắn kia có oan hay không a?

Lão bá gia khoát khoát tay: “Thôi, thôi, aizzzz, làm sao ta lại không có cháu trai cơ trí tri kỷ, một thái cổ bản*(nghiêm túc, cứng ngắt), một tuổi còn nhỏ. Tứ nha đầu, nhanh thay quần áo đi, cháu sợ A Quý thì để Bình An ôm nó, cách cháu xa một chút.”

Chân Diệu khóc không ra nước mắt, tổ phụ, sao ông lại nắm chết cháu không thả đây.

Cháu gái rốt cuộc có chỗ nào hấp dẫn ngài, cháu đổi không được sao?

Chân Diệu rất nhanh sẽ biết Lão bá gia tại sao lại rất muốn mang nàng đi.

Một đường lo lắng đề phòng đến Minh Hinh trang, mới biết được nơi này là biệt viện của Vĩnh Vương.

Vĩnh Vương là huynh đệ ruột của Chiêu Phong đế, là cha của quận chúa Sơ Hà.

Chân Diệu trong trang phục một tiểu thiếu niên ngoài ý muốn lại gặp Quận chúa Sơ Hà và Triệu Phi Thúy.

Quận chúa Sơ Hà dáng người cao gầy.

Chân Diệu trong các cô gái cùng lứa đã coi là cao rồi, Quận chúa Sơ Hà nhỏ hơn nàng một tuổi, lại cao hơn một tấc (10cm).

Quận chúa Sơ Hà mặc váy lụa màu xanh, liếc xéo Chân Diệu chê cười: “Ta nói là ai kia, hóa ra là Chân tứ, vóc dáng lùn như vậy còn bày đặt mặc nam trang.”

Chân Diệu cũng không phản bác, cười híp mắt nhìn về phía Triệu Phi Thúy đang tiến lại gần.

Cả kinh thành người nào không biết, Thế tử Mộc Ân Hậu nổi danh dáng người năm ngắn.

Triệu Phi Thúy kiêng kị nhất người khác nói cha nàng lùn, nàng được hoàng hậu sủng ái mà lớn lên, thường ngày mặc dù thường xuyên chơi chung một chỗ với Quận chúa Sơ Hà, thật ra thì cũng có chỗ xa cách, tức thì có chút tức giận, trừng mắt nhìn Quận chúa Sơ Hà một cái.

“Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?” Trước mặt người không ưa lại bị đồng bạn hạ thấp mặt mũi, Quận chúa Sơ Hà cũng giận.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Nguyen AN Na, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, sweetthanks, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bvan123, Chính Tuyết, luongngoc, natalicao, sansan_hg, Thiên Bình 93 và 289 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe
Công Tử Tuyết: Re: Chuyên mục bói toán của CLB Bói Toán - Trắc Nghiệm(NEW)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.