Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 18.10.2016, 09:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 41: Cà muối chua.

Edit: Tuyentuyen

Beta: Sakura

Chân Nghiên bình thản hơn Chân Diệu nhiều, nghe xong chỉ thoáng giật mình, sau đó lại thản nhiên nói: “ Trời cũng phải mưa, cô nương đến tuổi cũng phải thành gia, chuyện đã đến nước này, muốn cản cũng không cản được.”

Nếu là trước kia nàng với Chân Tĩnh còn có chút tình cảm tỷ muội, sau chuyện bị thương chảy máu kia, cũng đã sớm tan thành mây khói.

“Tứ muội, sau này Tam muội có xảy ra chuyện gì thì muội cũng đừng tự trách mình, một người tính tình không tốt, người khác có làm cái gì, thì đối với người ta cũng chỉ là một cái cớ để chỉ trích mà thôi”.

Chân Nghiên đã sớm nhận thấy Chân Diệu bởi vì Chân Tĩnh bị từ hôn mà trong lòng còn áy náy.

Nếu là dĩ vãng nàng không có ý định nói nhiều lời, nhưng thờ ơ nhìn Chân Tĩnh hành động ngày càng vô lý, nàng lại không thể nhìn Chân Diệu cứ chịu đựng như vậy.

Một người có nhiều áy náy với người khác, nếu là ngay thẳng thì rất dễ bị lợi dụng.

Nàng không thể tưởng tượng được, nếu Chân Tĩnh đang bị trầm mê lạc lối lại ra tay thì sẽ có chuyện gì xảy ra.

“Vâng, muội đã hiểu” Chân Diệu gật đầu một cái.

Tỷ muội hai người vào Ninh Thọ Đường, quả nhiên phát hiện tinh thần lão phu nhân không được tốt.

Có lẽ là để che dấu, lão phu nhân vẫn nhiệt tình chào hỏi: “Nhị nha đầu, Tứ nha đầu đến rồi à, mau đến đây ngồi.”

Tỷ muội hai người làm bộ như không biết chuyện gì, vây quanh lão phu nhân nói chuyện chọc cười.

Người ở các phòng cũng lục tục đến thỉnh an.

Trên mặt Tưởng thị bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

Mặt Lý thị thì âm trầm, giống như người khác đang nợ bà tám trăm xâu tiền.

Trong lòng bà sao lại không buồn bực cho được, chuyện của Chân Diệu lúc trước thật vất vả mới lắng xuống, Chân Tĩnh lại gây ra chuyện này.

Thật là hỏng mất hai khuê nữ của bà rồi!

Còn lại Ôn thị là hoàn toàn không biết chuyện gì.

Ở trong lòng của lão phu nhân, Ôn thị là người nhanh miệng, ngay thẳng, biết rõ chuyện cũng sẽ không giúp được gì, không rõ có khi còn gây rắc rối.

Nếu không phải bởi vì tỷ muội Chân Băng biết chuyện, ngay cả Lý thị bà cũng muốn gạt.

Chuyện như vậy, tự nhiên là càng ít người biết càng tốt.

Trong lòng lão phu nhân buồn bực, nhìn thoáng qua Tưởng thị, âm thầm gật đầu.

Chung quy lại, vẫn là con dâu cả bảo trì bình thản nhất, không uổng công mình năm đó hao tâm tổn trí cầu hôn cho trưởng tử.

“Nhị nha đầu, đưa mấy muội muội sang phòng bên chơi đi, đợi lát nữa còn ở lại dùng cơm.” Lão phu nhân đuổi mấy tỷ muội Chân Nghiên đi.

Tỷ muội mấy người đi vào phòng bên, nhất thời có chút yên lặng.

Vẫn là Chân Nghiên mở miệng trước “Lục muội, Ngũ muội, hôm qua lúc nào thì về đến nhà?”

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt hai người Chân Băng, Chân Ngọc đều kỳ quái.

Một lúc lâu sau, Chân Băng mới nói “Hôm qua về nhà hơi trễ, sau tỷ thí tài nghệ lại đi đến vườn nho.”

Chân Băng, Chân Ngọc bất động thanh sắc trao đổi ánh mắt, sợ Chân Nghiên lại hỏi chuyện của Chân Tĩnh.

Nhưng hôm nay Chân Tĩnh không có ở đây, nếu Chân Nghiên không hỏi mới khác thường.

Chân Nghiên tiện tay cầm hạnh nhân trong đĩa ăn, hỏi: “Hôm nay tại sao Tam muội không đến thỉnh an, chẳng nhẽ đêm qua chơi đùa quá muộn, phong hàn lại nặng thêm?”

Chân Băng, Chân Ngọc khẽ thở ra một hơi, cùng nhau gật đầu.

Chân Nghiên nhàn nhạt cười.

Ngũ muội, Lục muội chung quy vẫn còn nhỏ.

“Lục muội, Ngũ muội, hôm qua vật được thưởng vẫn còn ở chỗ ta, lát nữa cùng ta về Trầm Hương Uyển lấy đi, lúc đó mỗi muội hãy chọn một món trang sức đi.” Chân Diệu mở miệng nói.

Có lẽ bị chấn động bởi chuyện lần này của Chân Tĩnh, Chân Ngọc tiểu cô nương mới vừa tròn mười hai tuổi liền đáp ứng, thật là hiếm khi không tranh cãi với Chân Diệu.

Bốn người tỷ muội làm ổ ở phòng bên tán gẫu, biết rõ chuyện các trưởng bối đang thương nghị, hết lần này đến lần khác lại làm bộ như không biết chuyện gì.

Ước chừng mất thời gian khoảng một nén nhang, nha hoan A Trù vén rèm đi vào, gọi mấy cô nương đi ra dùng cơm.

Chân Diệu đi ra ngoài, thấy mấy người Ôn thị cũng đã rời đi.

Trên bàn cơm bày đầy thức ăn, bánh bao hấp, bánh bột mì, mì hoành thánh, mì sợi, cháo gạo, còn có chút đồ ăn sáng tinh tế, cộng với năm chén cháo tổ yến đường phèn.

“Mau ăn đi, các cháu đang lúc trưởng thành, đừng để đói bụng.” Lão phu nhân liền động đũa.

Đã nhiều tuổi vốn ăn không nhiều, đang lúc thời tiết nóng nực, lại thêm chuyện Chân Tĩnh làm sốt ruột, Lão phu nhân nào có thể nuốt trôi.

Nhưng mới uống được nửa chén cháo tổ yến đường phèn, đã không muốn ăn nữa.

Chân Diệu vội vàng cầm hộp thức ăn mang theo tới nói: “ Tổ mẫu, cháu gái mang đến ít dưa chua, bà và tỷ muội chúng cháu nếm thử chút đi ạ.”

Vừa nói liền bưng cà muối chua từ trong hộp sơn đen ra ngoài.

Một mùi chua đặc biệt truyền ra.

Lão phu nhân có chút kinh ngạc nói: “Cà còn có thể làm thành dưa chua? Rải phía trên là ớt à?”

Tử Tô đã chia tô cà muối chua làm năm phần đem đến, Bạch Chỉ ở bên cạnh thì bưng đồ ăn đến trước mặt mấy người.

Chân Diệu cười nhẹ nhàng giải thích “Chắc bà không biết, rất nhiều rau xanh có thể muối chua. Bánh bột mì, bánh bao, cháo ăn với cà muối chua thì không gì bằng. Tổ mẫu, bà thử một chút đi.”

Bởi vì mấy ngày hôm nay Chân Diệu có thể làm ra một chút đồ ăn ngon độc đáo, lão phu nhân cũng có một chút ý muốn động đũa, tuy không có khẩu vị, nhưng không đành lòng không quan tâm đến thể diện của cháu gái, nên cũng gắp một miếng cà muối chua cho vào miệng.

Miếng cà muối chua giòn mềm, rất phù hợp với khẩu vị của người có tuổi, vị chua chua làm giảm vị cay của ớt, hai vị bất đồng chua cay cùng nhau, hòa với mùi hương thơm nhạt của dầu vừng, trong nháy mắt quyến rũ người ăn muốn ăn nữa.

Lão phu nhân vội vàng gắp một miếng bánh bột mì lên cắn ăn một miếng, rồi lại húp một ngụm cháo, cảm thấy trọc khí ở trong lồng ngực như đã đi ra.

“Tứ nha đầu, thật khó cho cháu khi nghĩ ra được món này.” Sau khi Lão phu nhân ăn xong một miếng cà muối chua với bánh bột mì liền khen.

Mấy người Chân Nghiên cũng không nhịn được nữa liền ăn.

Trời nóng, vốn khẩu vị cũng không tốt, đối diện với cà muối chua này, mọi người ăn đều thấy ngon hơn.

Chân Diệu cười cười hài lòng, cũng không bạc đãi miệng của mình.

Thích thức ăn ngon, hơn nữa lại có thể chia sẻ với mọi người, đúng là một chuyện rất hạnh phúc.

Thư thái ăn xong, nhìn bốn cháu gái như nụ hoa, tâm tình của lão phu nhân cũng tốt hơn một chút, ăn xong cũng không để cho mấy người rời đi luôn, mà là phân phó nha hoàn mang trà lên, mấy bà cháu ngồi một chỗ nói chuyện phiếm tiêu thực.

Không bao lâu sau, nha hoàn Ngọc Thế của Tưởng thị đi đến.

Trên mặt lão phu nhân bất động thanh sắc nhưng trong lòng lại dậy lên nói: “Có phải lại có chuyện gì phải không? Nhị nha đầu, dẫn mấy muội muội đi đi.”

Thấy mấy người Chân Nghiên muốn đi ra ngoài Ngọc Thế vội nói “Thưa lão phu nhân, là Mộc Ân Hậu phủ đưa tin đến, Đại phu nhân thấy chuyện này hẳn là tự Tứ cô nương quyết định, liền sai nha hoàn đến đây hỏi lão phu nhân một chút.”

Lão phu nhân có chút kinh ngạc nói: “Ách, Mộc Ân Hậu phủ có chuyện gì mà liên quan đến Tứ nha đầu?”

Tứ nha đầu hôm qua được Quốc tử giám tế tửu phu nhân, Lạc phu nhân bình luận là tuyệt phẩm, hôm nay chắc chắn đã truyền khắp kinh thành, nhưng chuyện đó làm gì liên quan đến Mộc Ân Hậu phủ.

Ngọc Thế không khỏi nhìn Chân Diệu một cái, mới nói: “Thưa lão phu nhân, Mộc Ân Hậu phủ nói là muốn mua lại miếng ngọc bội Ngọc thố đảo dược linh lung, bởi vì đó là do Hoàng hậu nương nương ban cho, không thể để bị lưu lạc ra bên ngoài.”

Mua về? Hoàng hậu nương nương ban cho?

“Tứ nha đầu, đây rốt cuộc là chuyện gì?”

Chân Diệu liền đem chuyện cụ thể hôm qua kể lại một lần.

Lão phu nhân nghe xong khuyên nhủ nói: “Tứ nha đầu, nếu Mộc Ân Hậu phủ bên kia muốn thu hồi lại ngọc bội, thì cháu trả lại cho họ đi, dù sao cũng là Hoàng hậu nương nương ban cho, ở trong tay ngươi cũng không thích hợp.”

Lại để Tứ nha đầu bị ủy khuất rồi, xong chuyện liền thưởng cho nàng một chút đồ đi.

Chân Diệu không cảm thấy ủy khuất một chút nào cả, thống khoái đồng ý.

Từ chỗ lão phu nhân rời đi, trở lại Trầm Hương Uyển không quá nửa canh giờ, đã thu được tận sáu tờ ngân phiếu một trăm lượng bạc cùng với một đôi hoa tai ngọc thố phỉ thúy của lão phu nhân đưa tới.

Chân Diệu đang đếm mấy tờ ngân phiếu cười vui vẻ đến choáng váng thì Tước Nhi vội đi vào nói: “Cô nương, mau, mau, phía trước nói có thánh chỉ tới, tuyên ngài đến đón chỉ.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 18.10.2016, 09:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 42: Tiến Cung.

Lời vừa nói ra, trong phòng tất cả nha hoàn đều sửng sốt, kể cả Tử Tô từ trước đến nay lúc nào cũng trầm ổn.

Phải biết rằng, đây là nhận thánh chỉ đó!

Chân Diệu cũng có chút bối rối.

Cao cao thánh chỉ quả nhiên là thật, nhưng tại sao lại liên quan tới nàng ?

Lúc này suy nghĩ của  nàng có phần chậm nửa nhịp, đầu óc còn phát mộng, tay đã động.

Lưu loát đem ngân phiếu bỏ vào trong hộp nhỏ, còn theo bản năng vuốt phẳng mấy cái.

Một đám nha hoàn đều lảo đảo.

Cô nương, trong tình huống này, thái độ của người lại tỏ ra lưu luyến với ngân phiếu là thích hợp sao?

Trên mặt Chân Diệu nhìn như là bình tĩnh, kỳ thực bước nặng bước nhẹ đi đến tiền viện.

Ở tiền viện, một đám đông người đã quỳ ở đó, bao gồm cả lão bá gia thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Vô số ánh mắt đều nhìn nàng.

Chân Diệu nhìn nhìn, nhấc nhấc chân váy, ở một góc nhỏ điệu thấp quỳ xuống.

Sau đó, một âm thanh bén nhọn vang lên, ở trong viện im lặng đến một cây kim rơi xuống cũng nghe thấy tiếng, âm thanh phát ra cực kỳ chói tai: “Kiến An bá phủ Chân Tứ cô nương tiếp chỉ.”

Mọi người trong Kiến An bá phủ đều quỳ xuống, mặc dù không dám ngẩng đầu, tuy nhiên cũng hướng về phía Chân Diệu nhìn qua.

Tâm của lão phu nhân treo lên.

Tứ nha đầu có cơ trí như thế nào, cũng chỉ có mười bốn tuổi, vạn nhất lúc tiếp chỉ làm không đúng nghi thức….

Đêm thất tịch, cháu gái đạt được nhiều tài danh sẽ bị trôi theo dòng nước hết mất.

Thái độ khiếp sợ của Chân Diệu đã qua, đối với hoàng gia trời sinh là sợ hãi, nhưng là người không thuộc về triều đại này thì cũng không có khắc sâu sợ hãi như vậy.

Hai tay nàng chống xuống đất, làm đại lễ cho dù ai cũng không tìm ra khuyết điểm, giọng nói mềm mại, ngọt ngào vang lên: “Dân nữ tiếp chỉ.”

Lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm thật to.

Chân Diệu cúi thấp đầu, liếc nhìn thấy áo choàng màu lam thêu mãng xà dữ tợn  bị gió thổi giật giật, một đoạn âm thanh trầm bổng du dương rực rỡ gấm hoa vang lên.

May là nàng cũng nghe rõ đại ý, tóm lại chính là do hội nữ nhi đêm thất tịch nàng tỉa xảo quả hoa qua được bình luận là tuyệt phẩm, Hoàng thượng tò mò muốn nhìn mặt nàng một cái.

Bởi vì chuyện này mới muốn gặp nàng, trong lòng Chân Diệu càng bình tĩnh.

Có câu nói là vàng thật không sợ lửa, ở phương diện trù nghệ nàng không sợ gì cả.

“Tạ chủ long ân.” Trên mặt nàng càng tỏ ra bình tĩnh, Chân Diệu nhận lấy thánh chỉ Minh hoàng tơ lụa.

Thái giám tuyên chỉ họ Ngụy, nhưng chỉ có hai mươi tuổi, coi như cực kỳ hòa hảo, thấy thái độ của Chân Diệu đón nhận thánh chỉ bình tĩnh như vậy, trên mặt cũng hiện ra ngạc nhiên.

Hắn phụng mệnh truyền chỉ cũng nhiều, những người kia đều đi đứng phát run, cựu thần hai tay run rẩy nhận thánh chỉ không biết bao nhiêu, như Chân Tứ cô nương ở tuổi này thể hiện ra, thật là hiếm có.

“Chân Tứ cô nương, xin đi cùng chúng ta.”

Đại phu nhân Tưởng thị sai người chuẩn bị túi bạc nhét vào trong tay áo của Ngụy công công nói: “Tứ cô nương nhà ta, xin Ngụy công công chiếu cố nhiều thêm.”

Ngụy công công cũng không có từ chối, thản nhiên nói: “Thế tử phu nhân quá khách khí.”

Nói xong mang theo Chân Diệu rời đi.

Ôn thị khó nén được lo lắng lo lắng, nói với lão phu nhân: “Lão phu nhân, Diệu nhi nhỏ tuổi, cũng không kịp dặn dò gì đã bị tuyên vào cung, vạn nhất…”

Lý thị ai nha một tiếng, nói: “Tam đệ muội nói rất đúng a, vạn nhất tứ nha đầu chọc họa, chẳng phải sẽ liên lụy đến Bá phủ…”

Lão phu nhân sa sầm mặt nói: “Hai người các người đều câm miệng!”

Vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Lý thị: “Lý thị, con ngại cuộc sống ở Bá phủ trôi qua rất tốt sao? Đang êm đẹp lại nói lời xúi quẩy làm gì?”

Sau đó là nhìn về phía Ôn thị nói: “Ôn thị, con là mẫu thân của Tứ nha đầu, nhưng không có giữ được bình tĩnh như Tứ nha đầu, dặn dò cái gì, định dặn dò để con bé hoang mang lo sợ sao?”

Một phen nói xong làm Ôn thị mặt đỏ đến cả mang tai.

Lão phu nhân thở dài nói: “Tam lang gần đây càng ngày càng hồ nháo rồi, ta nghe nói đã nửa tháng hắn không về phủ, đều ở Sở tiêu các có phải hay không?”

Nhắc đến Tam lão gia, Ôn thị vẻ mặt lạnh nhạt gật đầu.

Đối với nam nhân kia, nàng đã không còn hy vọng gì.

Lão phu nhân nhìn thấy, lắc lắc đầu một cái nói: “Như vậy đi, Ôn thị, ta làm chủ vì Tam lang nạp một phòng lương thiếp, để cho hắn bớt phóng túng, cứ để nó ở bên ngoài tùy ý hồ nháo, sớm muộn cũng chọc họa.”

Mặt Ôn thị không chút thay đổi nói: “Đều do lão phu nhân làm chủ.”

Lão phu nhân thở dài thật lâu, vịn tay Bạch chỉ rời đi.

Tùy ý nhét thiếp vào trong phòng của nhi tử, bà vốn không có ý định làm, nhưng hiện nay nhìn bộ dạng Ôn thị như vậy, thật là khiến cho người cảm thấy quá thất vọng.

Nói về ba con dâu, nàng vừa ý nhất là Tưởng thị, thương tiếc nhất là Ôn thị.

Cũng không phải là tính tình của Ôn thị làm bà thích, mà là Ôn thị ở trong  thế đạo này không giống như hầu hết nữ tử khác, là đơn độc đơn thuần.

Nàng ấy vẫn cứ nghĩ một đời một thế hai người.

Đúng là một đứa ngốc.

Bà là bà bà, cũng là nữ nhân.

Liền nhìn một chút lần này, có thể hay không đánh vỡ cục diện bế tắc.

Vô luận là Ôn thị học được thông minh, hay là hai vợ chồng quay lại tốt đẹp, so với nàng một dạng gần đất xa trời cũng tốt hơn đi.

Chân Diệu xuống kiệu, được Ngụy công công dẫn đi vào trong cung.

Ngói đỏ tường xanh, mái cong vách tường chạm trổ, mái ngói lưu ly dưới ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh vàng rực.

Chân Diệu thành thành thật thật cúi đầu đi về phía trước.

Đường lát đá quý làm cho mặt đất bóng loáng sáng như gương, nàng thậm chí không dám đi quá nhanh, sợ ngã một cái sẽ mất hết thể diện.

Con đường này, vô cùng dài dằng dặc.

“Ngụy công công, mang theo tiểu nha đầu đi đâu vậy?”  Một giọng nói lộ ra chút khinh bạc vang lên, nhưng vô cùng dễ nghe.

Hôm nay Chân Diệu tiến cung cũng không kịp ăn mặc chải chuốt lại, vẫn là bình thường chải đầu bách hoa phân, búi tóc trừ bỏ có một cây trâm vàng cố định, cũng chỉ có cài một vòng hoa lài.

Mặc dù váy chất vải khá tốt, nhưng ở trong hoàng cung vàng xanh rực rỡ, bị nhận nhầm là một tiểu nha đầu cũng không kỳ quái.

Chẳng qua là, nàng có chút ngạc nhiên, ai lại có gan lớn nói chuyện tùy ý như vậy.

“Thưa Lục hoàng tử, là Hoàng thượng tuyên Kiến An bá phủ, Tứ cô nương vào bái kiến.”

Người đi đến bước chân rõ ràng ngừng lại, giọng nói có chút ngạc nhiên: “ Kiến An bá phủ?”

“Dạ, chính là Chân tứ cô nương ở hội nữ nhi đêm thất tịch làm xảo quả hoa qua, được bình luận là tuyệt phẩm.” Ngụy công công nghĩ đây cũng không phải là bí mật gì, Lục hoàng tử lại là một trong những hoàng tử được hoàng thượng tương đối sủng ái, liền giải thích.

“Hội nữ nhi đêm thất tịch a…” Giọng nói của Lục hoàng tử càng thêm kinh ngạc, tiến gần thêm một bước nói: “Ngẩng đầu lên cho ta nhìn.”

Chân Diệu quả thật muốn đánh người.

Đây ruốt cuộc là cái gì? Nữ tử gặp phải đăng đồ tử cũng thôi, làm sao đường đường Lục hoàng tử, cũng có bộ dáng, giọng nói này.

Đối với Lục hoàng tử nàng không có can đảm đánh một phát, chỉ đành phải thi lễ một cái: “Dân nữ bái kiến Lục hoàng tử.”

“Ngẩng đầu lên cho ta nhìn.” Giọng nói của Lục hoàng tử đã không kiên nhẫn.

Chân Diệu lặng lẽ nắm tay lại.

Thật cảm thấy khuất nhục, vô lực phản kháng.

Đang muốn ngẩng đầu, một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Lục hoàng tử, Long Vệ bên kia đã chuẩn bị xong, bây giờ ngài có muốn hay không qua nhìn một chút?”

“Nhanh như vậy đã chuẩn bị tốt rồi?” Lục hoàng tử nhấc chân từ bên người Chân Diệu đi qua.

La Thiên Trình?  Ánh mắt Chân Diệu lướt qua người nọ, nhìn Ngụy công công một cái.

Ngụy công công nhớ tới quan hệ của Chân Tứ cô nương với La thế tử, hiểu ra cái gì, cũng sợ, tự nhiên chen ngang, vội nói: “Lục hoàng tử, La thế tử, nô tài đi trước phụng mệnh.”

Lục hoàng tử quay lại nhìn thoáng quá bóng lưng của Chân Diệu đã đi xa, hướng La Thiên Trình, cười nói: “ThiênTrình, ta giờ mới nhớ ra, Chân Tứ cô nương là vị hôn thế của ngươi đúng không?”

“Đúng.” La Thiên Trình thản nhiên nói.

“Ha ha, Kiến An bá phủ cô nương, cũng là một người có tài.” Lục hoàng tử vỗ vỗ vai La Thiên Trình, bỏ lại một câu không đầu không đuôi đi về phía trước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, sweetthanks, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 18.10.2016, 09:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 43: Ngấm ngầm mưu tính

Edit: TuyenTuyen

Beta: Sakura

La Thiên Trình nhìn bóng lưng của Lục hoàng tử, ánh mắt cực kỳ sâu thẳm.

Ai có thể nghĩ đến, Lục hoàng tử xem như phóng túng không kiềm chế được, ngày sau ở sau lưng Thái tử vô dụng sẽ bộc lộ tài năng ra sao?

La Thiên Trình im lặng không lên tiếng theo sau.

Ngụy công công dẫn Chân Diệu đi đến Thính Phong Hiên ở Ngự hoa viên.

“Hoàng thượng, Chân tứ cô nương đã đến.”

Ngụy công công nghiêng người, cung kính lui sang một bên, nhường lại vị trí.

Chân Diệu quỳ xuống, đầu cúi thấp hô: “Dân nữ tham kiến Hoàng thượng.”

Tiếng cười như chuông bạc truyền đến, nói: “Hoàng thượng, ngài xem, Chân tứ cô nương cũng thật hiểu lễ nghĩa.”

Giọng nói lười nhác nhưng lại có mấy phần sức sống, nghe rất liêu nhân (ý nói giọng điệu chọc ghẹo, mua vui), Chân Diệu không dám tùy ý ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy một đoạn váy dài thêu Diên Vỹ Thủy màu tím uốn lượn rơi trên mặt đất.

Chỉ nhìn màu tím đơn thuần kia, cũng đã thấy mùi vị mê hoặc lòng người.

“Đứng lên đi.” Giọng nói trầm tính của nam tử vang lên.

“Tạ ơn Hoàng thượng.” Chân Diệu như cũ cúi đầu, đứng thẳng lên.

Chưa được phép mà nhìn thẳng dung nhan của Hoàng thượng là cực kỳ vô lễ.

Nàng tự nhiên chắc chắn nhớ được điều này.

Chiêu Phong Đế nhìn nữ oa trước mặt lẳng lặng đứng cúi đầu, nữ oa nhỏ nhắn như dòng sông nhỏ thủa sơ khai, trong mắt hiện lên hứng thú nói: “Phủ Kiến An Bá Chân Tứ cô nương đúng không? Tên gọi là gì?”

“Tên của dân nữ chỉ có một chữ Diệu.”

“Chân Diệu?” Chiêu Phong Đế thì thào nhớ kỹ rồi cười ha ha: “A Vân, nàng nghe danh tự này, có phải hay không rất Diệu?”

Nữ tử có tên A Vân cười khẽ nói: “Đúng là Diệu, Chân tứ cô nương đúng là người giống như tên, có thể tỉa ra xảo quả hoa qua vô cùng tinh xảo, khéo léo.”

Chân Diệu đã biết nữ tử này là người nào.

Hiện nay đứng đầu được Hoàng thượng sủng ái Tưởng quý phi, khuê danh chỉ có một chữ Vân.

Tưởng quý phi chính là mẹ đẻ của công chúa Phương Nhu.

Giờ Chân Diệu mới có thể hiểu được tại sao lần này mình lại được tuyên vào cung.

“Ngẩng đầu lên nói chuyện.” Chiêu Phong Đế trên mặt nở nụ cười, giọng nói làm người khác không cảm thấy bị áp bức.

Chân Diệu nghe lời, ngẩng đầu lên.

Ngượng ngùng và e sợ cái gì đấy đó  không phải là phong cách của nàng, vả lại, lời Hoàng thượng nói chính là miệng vàng lời ngọc, cứ theo mà làm, ít nhất cũng sẽ không mắc lỗi gì.

Cuối cùng Chân Diệu cũng thấy được long nhan của Chiêu Phong Đế.

Hắn mới chỉ hơn bốn mươi tuổi, dáng người không biến tướng, ánh mắt phân minh, tự nhiên phát ra cỗ khí thế lỗi lạc .

Nữ tử ngồi bên cạnh có dung mạo cực kỳ kiều diễm, có mấy phần giống với công chúa Phương Nhu, ánh mắt nhìn vào mặt của Chân Diệu, ánh mắt phản phất được che dấu bởi một tầng lụa mỏng, nhìn không thấy được tâm tình thật sự.

Chiêu Phong Đế nhìn thấy rõ mặt của Chân Diệu, tỏ ra ngây ngốc.

Một lúc lâu sau, Chiêu Phong Đế mới mở miệng nói: “A Vân, Sao ta nhìn Chân tứ cô nương có chút quen mắt?”

Chân Diệu thở phào nhẹ nhõm thật lớn.

Hù chết nàng, còn tưởng Hoàng thượng vừa thấy nàng đã yêu.

Xem ra, đôi khi quá tự tin cũng không tốt …

Chân Diệu sâu sắc tự kiểm điểm lại.

Tưởng quý phi cười duyên một cái nói: Chẳng lẽ Hoàng thượng đã quên, Chân thái phi xuất thân từ phủ Kiến An Bá, nói cho đúng là cô cô ruột thịt của Chân tứ cô nương.”

Chân thái phi trong lời nói của Tưởng quý phi chính là ấu muội của lão Kiến An Bá tiến cung năm xưa.

Hầu môn nào ba đời mà chẳng có nữ tử tiến cung, phủ Kiến An Bá cũng không phải là môn đệ hiển hách gì, Tưởng quý phi lại nhất thanh nhị sở, đủ thấy tâm tư kín đáo.

“Khó trách.” Chiêu Phong Đế gật đầu một cái, tiện tay chỉ vào mâm đựng trái cây trên bàn ngọc thạch nói: “Chân tứ, ngươi có thể ở đây làm xảo quả hoa qua cho Trẫm xem được không?”

“Dạ.” Chân Diệu cúi đầu thi lễ, không do dự, tiêu sái đi đến trước bàn ngọc thạch, nhìn kĩ một chút các loại trái cây ở trong mâm.

Trong mâm đựng trái cây có dưa hấu đã cắt ngon lành, có chùm nho, quả đào, cùng với mấy loại trái cây quý hiếm khác.

Chân Diệu trầm ngâm một chút.

Mặc dù Hoàng thượng chỉ biểu đạt lòng hiếu kỳ, nhưng là thánh tâm khó dò, có ai biết Hoàng thượng có kiên nhẫn chờ nàng tỉa xong không, tốt nhất nên tỉa đơn giản, xem ra hoa hồng vui tai vui mắt là được.

Chân Diệu đã có chủ ý, nhìn về phía Chiêu Phong Đế nói: “Hoàng thượng, dân nữ cần một con dao tỉa, còn muốn rửa tay nữa.”

Chiêu Phong Đế âm thầm gật đầu, tiểu cô nương nhìn tuổi không lớn lắm, trước mặt hắn lại trầm ổn như vậy, cũng không phải là đơn giản.

Khó được hơn là người lại rất đơn thuần, tự mình muốn cái gì liền nói cái đó, một chút tâm tư thủ đoạn cũng không có.

Có cơ hội biểu diễn tài nghệ, cũng không có ý niệm phức tạp gì cả, trái lại, ngồi trước mặt nàng giống như không phải là Hoàng đế, mà chỉ là một người khách bình thường muốn xem tài nghệ.

Chiêu Phong Đế thấy loại cảm xúc này rất mới lạ, rất hứng thú với biểu diễn kế tiếp của Chân Diệu.

Đã sớm có cung nữ theo ánh mắt của Chiêu Phong Đế bưng đến những đồ cần thiết cho Chân Diệu.

Chân Diệu đưa tay vào trong chậu lưu ly rửa sach sẽ, rồi lại cầm lầy khăn lau sạch, chọn lấy một qủa đào độ cứng vừa phải bắt đầu tỉa.

Mỗi khi làm việc liên quan đến trù nghệ, Chân Diệu sẽ đặt toàn tâm vào việc mình làm, trên mặt vô cùng nghiêm túc.

Chiêu Phong Đế không tự chủ gật đầu.

Thân là một đế vương tự giác cần cù chính trực, hắn rất có thiện cảm với người làm việc nghiêm túc.

Cái này không liên quan đến tình yêu nam nữ.

Tưởng quý phi một bên mắt lạnh nhìn, nụ cười lại dần dần phai nhạt, lên tiếng hỏi: “Chân Tứ cô nương định tỉa cái gì?”

Không nghe thấy tiếng người trả lời, chỉ nghe được tiếng ve kêu gió thổi, làm cho mặt của Tưởng quý phi không nén được giận.

Nha đầu này có phải cố ý làm cho nàng khó xử hay không?

Lông mày dài và thanh của Tưởng quý phi chau lại, bất mãn ho khan mấy tiếng.

Chân Diệu vẫn như cũ cúi đầu tỉa hoa quả.

Trước khi nàng tỉa, trong đầu đã hình dung ra hình dáng của thành phẩm, lúc này y như thành phẩm ở trong đầu, quả đào cầm trong tay tỉa một chút đã thành hình, làm sao mà nghe được thanh âm bên ngoài.

“A Vân, đừng vội vàng xao động, Chân Tứ tâm thần chuyên chú, ở tuổi của nàng cũng là khó có được.” Chiêu Phong Đế an ủi vỗ vỗ tay Tưởng quý phi.

Tưởng quý phi nghe xong nhoẻn miệng cười, cầm lầy một quả nho lột vỏ, nhét vào miệng Chiêu Phong Đế, nhu tình khẩn thiết nói: “Hoàng thượng nói đúng.”

Nhưng trong lòng vẫn bất mãn.

Sáng sớm, thấy nữ nhi mang xảo quả hoa qua về, nàng không thể nghi ngờ là kinh hãi, nhưng nghe nữ nhi kể chuyện về Chân Tứ cô nương, nàng lại thấy không có ấn tượng tốt với Chân Tứ cô nương chưa gặp mặt này.

Lại không khéo xảo quả hoa qua kia đúng dịp bị Hoàng thượng nhìn thấy, cuối cùng lại nổi lên hứng thú gặp mặt Chân Tứ cô nương một lần.

Nếu không phải biết Chân Tứ đã định ra hôn sự, nàng lại nghĩ rằng trong hậu cung lại thêm một vị tỷ muội như nụ hoa.

Mặc dù Chiêu Phong Đế là người tự giác cần cù chính trực, nhưng ở phương diện nữ sắc cũng không hạn chế, nói đúng ra là vô tình, trừ ít người, đối với người sủng ái cũng không lâu dài, chính vì vậy, nhìn người nào thuận mắt thì tùy ý thu dùng thôi.

Bên này Tưởng quý phi tâm tư thay đổi trăm lần, bên kia Chân Diệu lại dùng dao như bay, đã khắc vào bên trong quả đào.

Một dao đi sâu vào, Chân Diệu lại ngơ ngẩn.

Ai có thể cho nàng biết, quả đào đang được tỉa sao lại có sâu!

Thấy động tác của Chân Diệu ngơ ngẩn, Tưởng quý phi nâng lên khóe môi, nụ cười chợt lóe lên rồi biến mất.

Những trái cây ở trong mâm kia, dưa hấu đã cắt, nho cũng không thích hợp, các loại quả khác lại quá nhỏ.

Nói chung thích hợp nhất dùng để tỉa là quả đào đúng không?

Hiển nhiên, một cái tiểu cô nương đột nhiên nhìn thấy sâu chui ra, biểu hiện nhất định sẽ rất thú vị đi?

Tưởng quý phi mỉm cười nhìn Chân Diệu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mạn Yên và 261 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.