Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 18.10.2016, 09:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Cẩm Ngôn



“Cái gì, bán rồi!” Mày Lão phu nhân nhướng thẳng lên.

Bà cảm thấy đã bị Chân Diệu kích động quá rồi.

Giọng Lý thị đặc biệt chói tai: “Ôi chao ơi, nói vậy là sao chứ? Bá phủ chúng ta có thiếu tiền đi nữa, cũng chưa từng bạc đãi các cô nương mà. Diệu nha đầu à, xảo quả hoa qua được đánh giá tuyệt phẩm, sao cháu không mang về để cho chúng ta mở mang tầm mắt, mà lại bán đi như thế.”

Nói đến đây phất khăn lên, liếc Ôn thị một cái, có ý nói: “Tam đệ muội à, không phải là Ôn phủ lại viết thư tới chứ?”

Ôn phủ mà Lý thị chỉ, chính là nhà mẹ đẻ của Ôn thị.

Năm đó Ôn gia ở kinh thành lăn lộn cũng không kém, đặc biệt là sau khi Tam đệ của Ôn thị trước kia ra khơi thắng lợi trở về, dâng rất nhiều kỳ trân dị bảo cho hoàng gia, nhất thời tên tuổi truyền bá kinh thành.

Sau đó Tam gia Ôn gia táng mệnh trên biển, Đại gia Ôn gia lại dính líu vào một chuyện xưa, trở thành cái ấm sắc thuốc quanh năm nằm trên giường, đương nhiên không làm quan được, cả Ôn gia nhanh chóng suy bại xuống dốc.

Chống đỡ không được mấy năm, dứt khoát chuyển nhà về phủ Đông Vũ Hải Định nơi ở của tổ tiên.

“Nhị tẩu, ý tẩu là gì đây!” Ôn thị tức đến mức mắt long lên đỏ rực.

Nhà mẹ đẻ càng ngày càng xuống dốc là sự đau đớn không thể nói dưới đáy lòng Ôn thị.

Chân Nghiên biết Ôn thị nóng tính, dù nhanh miệng nhưng lại không có tâm nhãn gì, như vậy dễ chịu thiệt nhất, âm thầm vội kéo Ôn thị một cái, cười nói: “Nương, Nhị bá nương đang hâm mộ người vì người thường xuyên nhận được thư của ngoại tổ mẫu đấy.”

Một câu nói khiến Lý thị buồn bực gần chết.

Lý thị là thứ nữ, nhà mẹ đẻ chỉ làm ra vẻ tình cảm trên mặt với nàng thôi, còn thư từ ư? Nhiều năm như vậy đương nhiên chẳng có lá thư nào.

Lý thị liếc xéo Chân Nghiên một cái, trong lòng cuống cuồng nhưng lại không thể làm gì.

Ai bảo người ta chưa nói lời nào bất kính đây chứ!

Ánh mắt Đại phu nhân Tưởng thị hiện lên sự tán thưởng khó thấy được.

Nói đến thì trừ trưởng nữ của mình ra, trong toàn bộ các cô nương trong phủ, bà thích Chân Nghiên nhất.

Bộ dáng này mới thích hợp làm đương gia chủ mẫu nhất.

Không biết Ôn thị cứng ngắc như chày gỗ này nắm được cái vận gì mà sinh ra được nữ nhi có tâm tư nhanh nhẹn như vậy.

Cảm thán về Chân Nghiên xong, Tưởng thị cũng nhìn về phía Chân Diệu.

Thầm nghĩ  nha đầu này cũng thật xuất chúng, dung mạo thì đương nhiên không cần bàn, trong Hội nữ nhi đêm thất tịch lại tỏa sáng xuất sắc, gần như có thể che đi chút tì vết nhỏ về thanh danh trước đây rồi .

Nhưng mà cái tính cách này. . . . . .

Tưởng thị suy nghĩ một chút, phát giác bản thân mình quả thực không thể nói được tính tình hiện tại của Tứ nha đầu rốt cuộc là gì.

Mà thôi, cứ xem tương lai vậy.

Lý thị không cam lòng bị Chân Nghiên chẹn họng, tròng mắt đảo vòng hướng về phía Chân Diệu nói: “Diệu nha đầu này, cháu cũng đừng trách mẹ cháu, muội ấy cũng không có cách nào khác. . . . . .”

Đừng tưởng người làm Bá nương như bà không biết, trước kia Diệu nha đầu này phản cảm nhất chính là người nhà mẹ đẻ của Ôn thị, hễ nhắc đến cả nhà kia thì giống như giẫm phải đuôi mèo vậy.

Chân Diệu cười ngây thơ với Lý thị: “Nhị bá nương nói đùa rồi, xuất thân cũng không phải điều mình có thể quyết định, vả lại bên nhà ngoại cháu dù không bằng trước đây nhưng đó cũng là xương thịt thân nhất của mẹ cháu và chúng cháu.”

Lời này vừa dứt, Lý thị lập tức bị chẹn họng gần chết, trên mặt lúc đỏ lúc trắng.

Nha đầu chết tiệt kia, cái gì mà xuất thân không phải do mình quyết định, cái gì xương thịt thân nhất, nó đang châm chọc mình là thứ nữ sao?

Trán Lão phu nhân nổi gân xanh giật thùm thụp, bà cảm thấy nếu còn để con dâu thứ hai om sòm tiếp nữa thì bà sẽ không nhịn được mà nện cái bàn nhỏ trên giường gạch qua mất.

Cầm bàn nhỏ ném con dâu, cũng không phải là việc Lão thái thái một lòng hướng thiện nên làm.

Lão phu nhân âm thầm làm phụ đạo tâm lý cho mình xong, lúc này mới tâm bình khí hòa  lên tiếng: “Tứ nha đầu, xảo quả hoa qua được đánh giá tuyệt phẩm sao lại nói bán là bán? Cháu bán cho quý phủ nhà ai rồi? Lát nữa ta phái người đi mua lại, dù nói thế nào thì Bá phủ chúng ta cũng không thiếu chút bạc này.”

“Là Công chúa Phương Nhu mua ạ.” Sắc mặt Chân Diệu có phần không tốt.

Nhắc tới Công chúa Phương Nhu, nàng lập tức nghĩ đến người kia, vừa nghĩ tới người kia thì tâm tình nàng sẽ không tốt.

“Là Công chúa Phương Nhu? Vậy thì khó trách.” Lão phu nhân nhìn sắc mặt Chân Diệu khó coi, thế là nghĩ sai ý Chân Diệu.

Bà vẫy gọi Chân Diệu lên, vỗ tay nàng nói: “Tứ nha đầu, tổ mẫu biết cháu chịu ấm ức, nhưng nếu Công chúa muốn, vậy nhất định không có lý do cự tuyệt được, chuyện này cháu làm rất tốt. Đúng là đứa bé biết thời thế.”

Nói xong lại ra hiệu với Vương ma ma đứng phía sau: “Tố Nguyệt, lát nữa về mang bộ trang sức vàng nạm ngọc đựng trong hộp của ta đưa sang cho Tứ cô nương, là cái bộ để ở tầng thứ ba đấy.”

“Vâng” Vương ma ma đáp lời, trong lòng thầm kinh sợ.

Bộ trang sức vàng nạm ngọc kia chính là của hồi môn năm đó của Lão phu nhân, nhiều năm như vậy, trong phủ cưới liên tiếp bốn người con dâu, một cô cháu dâu cũng chưa từng lấy ra thưởng, vậy mà không ngờ hôm nay lại đưa hết cho Tứ cô nương.

Lý thị nghe thế, suýt chút nữa cắn nát răng.

Bà đã từng thấy Lão phu nhân đeo bộ trang sức kia, thật sự là đẹp vô cùng, sao lại lợi cho Tứ nha đầu rồi!

Bà nhớ hai tháng trước, Lão phu nhân còn thưởng cho Tứ nha đầu một cái vòng tay Bạch Ngọc, cứ tiếp tục thế này, Băng nhi và Ngọc nhi của bà không phải là không có chút phần nào sao.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười như hoa kia của Chân Diệu, trong lòng Lý thị ngày càng đố kỵ.

Thật là đồ tai họa, nàng ta chiếm hết chuyện tốt, còn tất cả chuyện xui xẻo đều do người khác gánh.

Đại phu nhân Tưởng thị nhìn bộ dạng Lý thị đau răng thì khẽ mỉm cười, tháo chiếc vòng tay Hoa mai bích tỳ trên tay đeo lên cổ tay Chân Diệu: “Diệu nha đầu hôm nay làm rạng danh Bá phủ, đồ Bá nương như ta lấy ra cũng không dám so với Lão phu nhân, cháu cứ tạm thời đeo chơi đi.”

“Đa tạ Đại Bá nương.” Chân Diệu giòn giòn giã giã nói cám ơn.

Một búng máu trong miệng Lý thị suýt chút nữa đã phun ra.

Tất nhiên bà không kiếm được chút, lại còn phải chảy máu!

Đau lòng rút ra cây trâm đầu phượng đưa cho Chân Diệu, ngay cả nói cũng lười nói.

“Được rồi, trời cũng tối rồi, các cháu đều trở về nghỉ ngơi đi.” Đã biết được điều cần biết, Lão phu nhân vẫy lui mọi người, lại cố ý dặn dò một câu, “Ngày mai Tứ nha đầu tới sớm một chút dùng cơm với tổ mẫu. À, Nhị nha đầu cũng tới đi.”

“Tạ ơn tổ mẫu.” Hai tỷ muội cùng lên tiếng cám ơn rồi lui ra ngoài.

Nới lỏng tinh thần, lúc này Chân Diệu mới cảm thấy cả người đau nhức, dẫn A Loan trở về Trầm Hương Uyển.

Vừa vào cửa sân, Chân Diệu cũng giật nảy người.

Có một người quỳ trên thềm đá, nhìn kỹ lại chính là Tiểu Thiền.

“Cô nương, ngài đã về.” Nhìn thấy Chân Diệu, Tiểu Thiền cũng sắp bật khóc.

“Sao thế này?” Chân Diệu nhìn về phía Tử Tô đang đi tới khi nghe thấy tiếng động.

Gương mặt Tử Tô bình tĩnh, nhìn lướt qua Tiểu Thiền một cái, giải thích nói: “Cô nương, lúc ngài vừa ra cửa không phải đã bảo Tiểu Thiền cho Cẩm Ngôn ăn ư? Nàng cho Cẩm Ngôn ăn xong đã quên khóa lồng lại rồi.”

“Cẩm Ngôn bay mất rồi?” Chân Diệu nhấp môi.

Không ai biết, vào cái đêm đó, đêm khuya vắng người, đối mặt với nam nhân tràn ngập sát khí kia, đáy lòng nàng sợ hãi mãnh liệt tới mức nào.

Chỉ có Cẩm Ngôn, con sáo nho nhỏ đó, nó lấy tiếng kêu bình tĩnh của nó nhắc nhở nàng, bảo vệ nàng.

Thấy sắc mặt Chân Diệu đột nhiên biến sắc, Tử Tô vội nói: “Cô nương chớ vội, Cẩm Ngôn không bay mất, nó bay đến chỗ Lão Bá gia rồi ạ.”

Chân Diệu thở phào nhẹ nhõm: “Nếu không mất thì đến chỗ tổ phụ mang về là được.”

Vẻ mặt Tử Tô trở nên rất kỳ lạ: “Cô nương. . . . . . Cẩm Ngôn và A Quý đánh nhau, Lão Bá gia nói, ngày mai bảo ngài tự đi sang đó một chuyến. . . . . .”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 18.10.2016, 09:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39: Mất tích

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

“Cái gì?” Chân Diệu cảm thấy sấm sét giữa trời quang cứ như vậy đánh thẳng lên đầu nàng.

Nàng chỉ đi dạo Hội nữ nhi đêm thất tịch một lần, chọc một chuyện phiền toái không nói, về nhà lại còn phải đối mặt với cục diện gian nan như thế.

Thấy Chân Diệu sững sờ, Tử Tô cho rằng nàng quên A Quý là ai, bèn mịt mờ nhắc nhở: “Cô nương, A Quý chính là con ngỗng trắng Lão Bá gia tốn tận một trăm lượng bạc mới mua được đấy. À, chính là con ngỗng không biết bị ai đánh ngất ở vườn hoa. . . . . .”

Chân Diệu co rút khóe miệng một cái thật mạnh.

Sao nàng có thể quên nó được. Vì A Quý chính là do nàng đánh ngất!

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Tiểu Thiền, Chân Diệu thở gấp: “Tiểu Thiền, sao ngươi lại làm việc hấp tấp như thế hả? Cả một con sáo cũng trông không được. Tối nay, tối nay ngươi đừng có ăn cơm, trở về phòng kiểm điểm bản thân cho thật kỹ đi!”

Đối với  Chân Diệu mà nói, không cho ăn cơm quả thật là sự trừng phạt rất nghiêm trọng rồi.

Dù sao người là sắt cơm là thép, không ăn cơm một bữa là đã đói bụng đến đáng sợ.

Mặc kệ ngươi là hoàng thân, hậu duệ quý tộc, hay là dân chúng tóc húi cua, dù là ai thì cơ thể đều giống nhau.

Đã đi theo Chân Diệu một đoạn thời gian, Tiểu Thiền chưa từng thấy Chân Diệu tức giận lớn như vậy, vừa sợ hãi nói ra sự thật: “Cô. . . . . . Cô nương, nô tỳ, nô tỳ đã ăn rồi. . . . . .”

Vừa nói vừa dè dặt nhìn sắc mặt Chân Diệu, giải thích: “Đã, đã qua giờ cơm rồi ạ. . . . . .”

Một họng máu của Chân Diệu cứ bị nghẹn trong lòng, phất tay áo đi vào cửa, dặn dò Tử Tô một câu: “Tử Tô, bảo Tiểu Thiền trở về phòng tự kiểm điểm đi, đừng quỳ ở đây chướng mắt!”

Tử Tô nghe thế, vẻ mặt trước sau như một không lộ chút biểu tình cũng nhu hòa đi.

Thầm nghĩ tấm lòng vị Tứ cô nương này đúng là tốt hiếm thấy.

Nếu như vậy, cứ dốc lòng đi theo nàng thế này cũng không tệ.

Chỉ là tính tình này của nàng, sợ rằng tương lai rất dễ chịu thiệt, sau này bản thân mình càng phải giữ vững tinh thần mới được.

Không đề cập tới tâm tư thay đổi vi diệu của Tử Tô, Chân Diệu vào phòng, đến tịnh phòng tắm rửa, sau đó nhào cả người lên giường bất động.

Hôm nay đúng là quá mệt mỏi!

“Cô nương, không thể để thế mà ngủ được, tóc còn chưa khô, sáng mai sẽ bị đau đầu đấy.” Bách Linh dẫn Dạ Oanh đi vào, mỗi người cầm một cái khăn lông khô lau tóc cho nàng.

Chân Diệu nằm trên giường bất động, tùy ý các nàng hầu hạ.

Chỉ chốc lát sau, A Loan đã thu dọn xong cũng tiến vào, im lặng không lên tiếng ngồi lên một cái ghế con ở trước giường xoa bóp tay cho Chân Diệu.

Chân Diệu mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn A Loan một cái.

Tóc A Loan vẫn còn ẩm ướt, cứ ngồi yên lặng như vậy, mái tóc ẩm ướt như rong biển rũ xuống, tôn lên làn da trắng như tuyết, dung nhan như ngọc.

Thật sự là mỹ nhân a.

Chân Diệu thở dài trong lòng một tiếng.

Không thể phủ nhận rằng nhìn nhân vật và phong cảnh đẹp cũng khiến cho người  ta vui tai vui mắt.

Đây cũng là nguyên nhân nàng chọn một mỹ nhân làm nha hoàn tùy thân.

Cuộc sống tương lai vẫn chưa biết u ám nhạt nhẽo cỡ nào, mỗi ngày ngắm phong cảnh xinh đẹp nhất định sẽ hòa hoãn tâm tình một chút.

“A Loan, hôm nay ngươi đi ra ngoài cùng ta cũng mệt rồi, không cần hầu hạ nữa đâu, đi nghỉ ngơi cho sớm đi.”

A Loan cúi đầu, vô cùng chăm chú xoa bóp: “Nô tỳ không mệt ạ.”

Cũng không nói thêm lời nào khác.

Chân Diệu đã có phần hiểu về mấy nha đầu, nàng biết A Loan không thích nói, nên cũng không nói thêm gì.

Ngược lại Bách Linh quét A Loan một cái, lặng lẽ bĩu môi.

Thật không biết A Loan rốt cuộc tốt chỗ nào, trước đây không nói một lời, vậy mà cô nương đi dự Hội nữ nhi đêm thất tịch lại dẫn nàng ta theo.

Phải biết rằng ngày này mặc dù bọn nha hoàn có thể được gặp cha mẹ người thân, nhưng đó là đối với những người hầu trong phủ, còn mua từ bên ngoài như các nàng thì làm gì còn cha mẹ người thân chứ.

Có thể đi theo cô nương đi ra ngoài mới là chuyện vừa mở mang tầm mắt vừa thêm vinh quang.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ bởi vì diện mạo A Loan xinh đẹp?

Nhìn dung nhan tuyệt sắc của Chân Diệu, Bách Linh cảm thấy ý nghĩ của mình có chút hoang đường.

Cô nương cũng không phải bọn nam nhân kia, chẳng lẽ lại còn vì nha đầu nào dung mạo xinh đẹp nhất thì sủng ái người đó nhất sao?

Tuyệt đối là bản thân mình nghĩ nhiều rồi.

Lại không biết Dạ Oanh cũng đang lảm nhảm trong lòng.

Quả nhiên cô nương thiên vị nha hoàn tướng mạo xinh đẹp. Không thấy hai nha hoàn nhị đẳng A Loan và Bách Linh đấy à? Hoàn toàn là nha hoàn có dung mạo xinh đẹp nhất trong đám nha hoàn .

Không được, sau này nàng cũng phải bắt đầu học trang điểm, cách ăn mặc gì đó mới được.

Chân Diệu đã thoải mái ngủ thiếp đi mà không biết mình đã thành công kích thích tâm tư thích làm đẹp của bọn nha hoàn.

Nhưng vừa ngủ được nửa giấc đã bị người đánh thức.

“Tử Tô?” Chân Diệu mở mắt ra.

Mấy người A Loan chẳng biết đã lui ra ngoài lúc nào. Chân Diệu phát hiện người đánh thức nàng là Tử Tô thì có chút kinh ngạc.

Nàng dụi dụi mắt, hỏi: “Tử Tô, bây giờ đã là giờ nào rồi, có chuyện gì sao?”

Tử Tô xử sự trầm ổn, tuy giữa hai đầu mày có sự lo lắng vô cùng, nhưng vì sợ làm Chân Diệu kinh sợ nên cũng không vội nói mà đỡ nàng ngồi dậy dựa vào cái gối dựa có hoa văn tròn màu vàng lá thu. Đợi sự mông lung trong mắt Chân Diệu lui dần, lúc này mới hạ giọng nói: “Cô nương, xảy ra chuyện rồi ạ.”

Trong lòng Chân Diệu nặng nề, lúc này mới thực sự thanh tỉnh, một đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Tử Tô.

Tử Tô thấp giọng nói: “Tam cô nương mất tích rồi.”

“Cái gì!” Chân Diệu giật nảy người, “Tử Tô, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Đang yên đang lành, sao lại không tìm thấy Tam cô nương?”

Tử Tô lắc đầu: “Nô tỳ cũng không rõ cụ thể, Lão phu nhân chắc chắn muốn ra sức giấu diếm các viện, chỉ gọi tất cả phu nhân thái thái các phòng sang thương nghị.”

Chân Diệu hiểu, cô nương quý phủ mất tích là chuyện lớn tày trời, sự tổn hại đến danh dự quý phủ lớn hơn chuyện nàng rơi xuống nước trước đây rất nhiều.

Nàng có thể biết được chút tin tức về chuyện này đều là công lao của Tử Tô.

Dù sao Tử Tô xuất thân từ viện Lão phu nhân, đương nhiên có cách nghe ngóng tin tức của mình.

Nhưng không ngờ nàng lại nói với mình trước.

Dáng vẻ này ngược lại đã không giống bị Lão phu nhân phái tới giám sát quản chế nàng như trước đây nữa.

Tới nơi này, Chân Diệu chưa từng nghĩ làm bạn bè, làm tỷ muội tốt với nha hoàn…, mọi người chỉ cần tuân thủ thân phận, bổn phận của bản thân để sống là tốt rồi. Nàng cũng sẽ ưu đãi các nàng một chút trong phạm khả năng của mình, không tùy ý làm khó người khác.

Nha đầu Tử Tô để tâm đến nàng như thế khi nào vậy?

Chân Diệu có chút khốn hoặc, cảm thấy có thứ gì đó kỳ quặc lẫn vào.

“Nghe nói Tam cô nương đạt được thượng đẳng trung phẩm ở cuộc thi tài Xuyên châm khất xảo (*), sau đó Đại gia dẫn các cô nương đến vườn nho, nhưng không biết sao không thấy tung tích của Tam cô nương đâu.”

(*) xuyên châm khất xảo:là phong tục hằng năm của Hán tộc, cử hành vào đầu tháng bảy. Trong đêm thất tịch, nữ tử lấy chỉ năm màu, hướng về phía ánh trăng xỏ qua chín lỗ kim (hoặc năm hay bảy lỗ kim) được sắp thẳng hàng, người xỏ chỉ qua toàn bộ lỗ kim nhanh nhất được gọi là “ Đắc xảo”

Đêm thất tịch, có tập tục nấp dưới giàn nho nghe trộm Ngưu Lang Chức Nữ ước hẹn.

“Cô nương biết chuyện này, trong lòng người có tính toán là được.”

Chân Diệu gật đầu: “Vậy Tam cô nương có tin tức chưa? Bên Lão phu nhân phái người đi tìm rồi à?”

Vẻ mặt Tử Tô nghiêm trọng: “Hình như vẫn chưa có tin gì, bên Thế tử cũng không dám phái quá nhiều người đi tìm vì sợ để lộ tin tức.”

“Được rồi, ta biết rồi. Tử Tô, đa tạ ngươi nhắc nhở.” Chân Diệu ý bảo Tử Tô lui ra. Nàng nghĩ tới những chuyện lộn xộn trong phủ, lại thở dài.

Lá ngô đồng trong Minh Hoa Uyển đung đưa xào xạc, bên chủ thất đèn đuốc sáng trưng.

Thế tử Kiến An Bá – Chân Kiến Văn mang nét mặt tối tăm phiền muộn đi tới đi lui.

Đại phu nhân Tưởng thị ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư đung đưa quạt, nhìn sắc mặt bà lại không thấy được bao nhiêu manh mối.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 18.10.2016, 09:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40 Tưởng thị

Nhìn Chân Kiến Văn mặt trầm như nước, bộ dạng âm u, Tưởng thị cười lạnh trong lòng.

Thật sự xem bà là kẻ ngốc ư mà nhìn không ra hắn vì một đứa thứ nữ băng băng chạy đến phòng bà, lại liên quan đến chuyện cho phép thứ nữ bảo bối của hắn đi ra ngoài hôm nay đây mà.

Có mấy người cơ trí nào đó cho rằng bà hồ đồ, cho rằng bà không biết Thế tử sủng ái thứ nữ của tiểu thiếp, cũng cho rằng bà không biết ông đặc biệt tôn trọng bà là vì mưu cầu ích lợi cho thứ nữ của tiểu thiếp.

Ha ha, đúng là nực cười, tốt xấu gì bà cũng xuất thân từ danh môn vọng tộc, chút mánh khóe đó của nam nhân mà còn nhìn không ra sao?

Nếu ông bằng lòng cho bà sự tôn trọng, cho bà thể diện, thì tại sao bà không tiếp nhận chứ.

Chẳng qua chỉ là thứ nữ, lại không ghi dưới danh nghĩa của bà, dù có mưu cầu ích lợi thế nào đi nữa cũng chỉ muốn xuất giá vẻ vang chút thôi. Việc gì bà lại vì chút chuyện nhỏ đó mà căng thẳng với Thế tử.

Về phần Lam Di nương, một nô tài mà thôi, thường ngày làm một món đồ chơi trang trí, nếu thật sự khiến bà ngột ngạt, dù cho bà có nhấc tay bán ả đi thì có thể thế nào đây?

Thế tử còn có thể vì việc này mà bỏ người vợ cả dưỡng dục hai đứa con, một trai một gái hay sao?

Mà ngay cả khi Thế tử có làm chuyện hồ đồ thế, thì quải trượng của Lão phu nhân cũng không đồng ý.

Giờ thì tốt rồi, thứ nữ bảo bối của ông ta vừa ra khỏi nhà đã chọc ra cái hố to bằng trời, đánh mặt Thế tử vang bôm bốp.

Đúng là. . . . . . hả giận.

Tưởng thị cười một tiếng, buông tầm mắt, bưng chén trà nóng trên bàn gỗ hoa lê nhấp một miếng.

Chân Kiến Văn quay lại thấy Tưởng thị đang uống trà thì có chút buồn bực.

Bây giờ ông đang sốt ruột đến mức giậm chân, Tưởng thị thì ngược lại, vẫn rất bình tĩnh!

Thế là không khỏi mở miệng: “Tưởng thị, chuyện hôm nay, nàng nghĩ kỹ đối sách chưa, bây giờ còn bình tĩnh như vậy, nếu tin không tìm được Tĩnh nhi truyền ra ngoài thì xong rồi đấy!”

Tưởng thị âm thầm căng khóe miệng một cái, trong lòng hừ lạnh. Bây giờ biết sốt ruột rồi? Biết hỏi ta đối sách rồi? Sao không làm vậy sớm đi!

Bà thản nhiên đứng lên, tự mình rót một chén trà đưa cho Chân Kiến Văn, ôn nhu nói: “Dù Thế tử có sốt ruột, nóng lòng tức giận cũng vô ích. Chuyện Tĩnh nhi mất tích là sau khi đi vườn nho, Hạo ca nhi cũng là đứa đáng tin cậy, khi xảy ra chuyện này, nó âm thầm tìm người không được đã lập tức trở về rồi, nên trong chốc lát tin tức vẫn chưa truyền ra ngoài được đâu.”

Chân Kiến Văn nghe thế, trái tim treo lơ lửng cũng dễ chịu một chút ít.

Tưởng thị nói tiếp: “Thế tử yên tâm, thiếp thân đã sớm phái người chặn miệng mấy gã sai vặt và gia đinh theo Hạo ca nhi ra ngoài rồi. Chờ chuyện này đi qua, đuổi bọn chúng đến thôn trang là được. Vả lại cha mẹ bọn họ đều ở trong phủ, nên bọn họ cũng biết nặng nhẹ thôi.”

Nghe Tưởng thị không nhanh không chậm êm tai nói, Chân Kiến Văn không khỏi nghĩ đến Lam di nương sau khi biết chuyện này đã khóc đến hoa lê đẫm mưa.

Cuối cũng vẫn là xuất thân nha đầu, thường ngày cảm thấy là đóa hoa hiểu rõ lòng người thông minh nhanh nhẹn, nhưng khi gặp phải đại sự thì lại thua kém Tưởng thị quá nhiều.

Nhìn bộ dáng Tưởng thị vẫn đoan trang trầm ổn, trước đây cảm thấy không có hứng thú gì, nhưng lúc này lòng Chân Kiến Văn lại nóng lên, không khỏi cầm tay Tưởng thị.

Trước đây ông nghĩ sai rồi.

Nha đầu dù có xinh đẹp cỡ nào cũng là kẻ không lên được mặt bàn, ông vui vẻ tiêu khiển là được, còn nếu quá để tâm thì thật hồ đồ.

Việc này không cần nói, chẳng phải Tĩnh nha đầu nhìn vẫn luôn ngoan ngoãn nhưng lại gây ra chuyện lớn tày trời như thế sao? Rốt cuộc cũng do di nương nuôi, làm hại con cái.

“Thế tử.” Mặt Tưởng thị ửng đỏ.

Trước đây trong lòng bà đã hiểu, dù số lần Thế tử đến phòng bà không ít, nhưng sự miễn cưỡng ở sâu trong đáy mắt không thể gạt được bà.

Loại ánh mắt hiện tại, ngược lại là loại ánh mắt chỉ có trong hai năm mới tân hôn lúc trước.

“Tưởng thị, đã khiến nàng phiền lòng rồi, nếu ban đầu để nàng dạy dỗ Tĩnh nhi thì nào có chuyện hôm nay.” Trong giọng Chân Kiến Văn có sự hối hận.

Tưởng thị che đi ánh sáng lạnh vụt qua trong mắt, căn bản không tiếp lời này, ôn nhu nói: “Thế tử không cần nóng lòng, một người sống như Tĩnh nha đầu sẽ không mất đi đâu được, nói không chừng sáng mai sẽ về thôi.”

Sắc mặt Chân Kiến Văn vẫn không tốt: “Con bé là một cô nương, dù cho ngày mai về thì đời này cũng coi như hủy rồi.”

Vì hôn sự của thứ nữ, ông vạch không ít kế hoạch hao tâm tổn trí, trước đây ngoài ý muốn thất bại với gia đình Lễ bộ Thượng thư, ông thiên chọn vạn tuyển vất vả lắm mới chọn được một thanh niên tài giỏi, không ngờ lại xảy ra biến cố này.

Tiến sĩ họ Hàn họ kia dù xuất thân hàn môn, nhưng có chân tài thực học, hiếm có hơn là tính tình, cách xử sự làm người không giả tạo như người đọc sách, rất đúng khẩu vị của ông.

Không những thế còn mất cha, sau này không thể không trông cậy vào cha vợ như ông được.

Thật là tai họa trời giáng mà!

Chân Kiến Văn vô cùng hối hận bản thân không chịu nổi nhu tình mật ý của tiểu thiếp mà cho Chân Tĩnh ra ngoài.

Nhìn sắc mặt Chân Kiến Văn biến đổi thất thường, Tưởng thị âm thầm bật cười.

Cả đời bị hủy? Chuyện này liên quan gì đến bà?

Đang yên lành, một đại cô nương mất tích, rốt cuộc xảy ra chuyện gì còn phải nói nữa sao.

Nếu không phải đụng phải tay ăn chơi, thì cũng là bị người ta cường bạo.

Có điều, thân là mẹ cả như bà vẫn không nên nói lời này, tỷ lệ xảy ra chuyện đó không lớn lắm.

Hội nữ nhi đêm thất tịch toàn bộ đều là một đám tiểu lang và tiểu nương tử trẻ tuổi, dù dân phong triều Đại Chu có phóng khoáng đi chăng nữa thì gây trò cười cũng phải không dễ nghe.

Hằng năm vào thời điểm này, không biết bao nhiêu Long Hổ vệ, quan binh của quân đội tuần tra ngũ thành.

Gặp phải người không đàng hoàng chọc ghẹo, chỉ cần la to một tiếng còn sợ không có người đến sao?

Hội nữ nhi đã cử hành bao nhiêu năm như thế vẫn chưa từng xảy ra loại chuyện dơ bẩn như vậy đâu.

Khả năng còn lại là ——

Tưởng thị cười lạnh trong lòng.

Chính là Tam cô nương lòng dạ lớn, chướng mắt Tiến sĩ xuất thân hàn môn, muốn trèo lên cành cao.

Về phần có thể trèo lên nổi hay không, bà cũng không thèm quan tâm.

Trèo lên được đương nhiên không nói, còn nếu như trèo không lên, thì lại tìm cớ cáo ốm gì đó lui hôn, sau này tìm lý do cho xuống tóc làm ni cô thôi. Dù sao phủ Kiến An Bá vẫn nuôi nổi một ni cô.

Trưởng nữ của bà đã xuất giá, nhi tử còn nhỏ, chờ bảy tám năm sau lấy vợ cho thằng bé, ai còn nhớ rõ chuyện một thứ nữ đã gây ra.

Vì Tưởng thị không thèm để ý chút nào nên biểu hiện bên ngoài vô cùng bình thản.

Chân Kiến Văn thấy thế thầm khen Tưởng thị trầm ổn, trong lòng cũng thấy yên ổn một chút, giọng nhu hòa nói: “Tưởng thị, nàng nghỉ ngơi sớm một chút đi, ta đến thư phòng hỏi một chút xem tình hình thế nào.”

“Vâng.” Tưởng thị ôn nhu nhỏ nhẹ đáp một tiếng.

Sau khi Thế tử đi, ánh đèn trong Minh Hoa uyển rất lưu loát mà tắt.

Ngày hôm sau, Chân Diệu dậy thật sớm.

Hôm qua Lão phu nhân đã nói rõ là gọi nàng và Chân Nghiên cùng dùng cơm với bà, nhưng có lẽ hôm nay cũng không có khẩu vị gì, nên nàng định mang dưa muối chua làm mấy hôm trước qua.

Triều Đại Chu quả nhiên rau cỏ phong phú, cả ớt cũng có từ lâu, chỉ là cách ăn vẫn còn đơn điệu một chút.

Tỷ như dưa chua, cũng chỉ dùng những nguyên liệu như củ cải, cải trắng, đậu dải (*) thường thấy.

(*)  đậu dải: là loài thực vật thuộc chi đậu. Xem tại: https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1 ... %E1%BA%A3i

Ngày hè nóng bức, rau dưa rất nhanh chua, cho nhiều loại vào cũng ăn không hết, nên Chân Diệu không cho những thứ kia mà chỉ muối ớt và cà tím.

Lấy cà tím từ bình dưa chua ra đặt vào mâm xong, để vào lồng hấp, chờ hấp được một nửa thì lấy ra, rắc ớt đỏ băm nhuyễn lên rồi hấp tiếp đến khi chín, sau đó nhỏ lên chút dầu vừng, đợi hơi nóng tản đi gần hết mới để vào hộp cơm, ra hiệu Tử Tô xách theo. Lúc này mới đi về phía Ninh Thọ Đường.

Chân Nghiên chờ ở trên đường đi từ lâu, vừa gặp mặt là chọc ghẹo Chân Diệu hôm qua đã thu hoạch lớn.

Nhìn bộ dáng của Chân Nghiên, hẳn vẫn chưa biết tình hình.

Chân Diệu lại nghĩ chắc chắn tỷ muội Chân Băng Chân Ngọc đã biết chuyện hôm qua, nên ghé vào tai Chân Nghiên khẽ kể lại sự việc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, chalychanh, ngoung1412, sweetthanks, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Aizumi, lenovo, Lùn-thì-sao, MicaeBeNin, nhatle96, nhoccona4, pandainlove, phamquynhtram, tinh thanh và 233 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 197, 198, 199



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 649 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 617 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 586 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Thiên thần nam
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 557 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 529 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: PhanPhổngPhao vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.