Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục

 
Có bài mới 15.10.2016, 03:21
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 4.2


     Ở Vạn Điệp Cốc xa xôi Liễu Nghi Sinh hoàn toàn không ngờ tới tại Ma giới cách mình ngàn dặm đang có người nhớ thương tiểu nhi tử khả ái của y.

     Ngày đó, Kỳ Thạc Kỳ Canh đi chợ mua sắm chút hàng hóa, thuận tiện liền dẫn theo hai đại nhi tử đi học hỏi đôi chút. Vốn dĩ Kỳ Tiểu Tiếu cũng muốn đi cùng, thế nhưng bởi vì hôm trước ăn bậy một cây nấm có màu sắc rực rỡ ở trong rừng nên hôm sau bị tiêu chảy. Liễu Nghi Sinh kiểm tra thử mẩu vụn của cây nấm liền phát hiện ra nó là vật cực độc, nhất thời hốt hoảng hết cả lên, rất sợ nhi tử sẽ xảy ra chuyện không hay. Nhưng Kỳ Tiểu Tiếu cũng chỉ bị tiêu chảy một phen, sau đó tinh thần lại phấn chấn như chưa hề có gì xảy ra, cũng không biết do nó bách độc bất xâm hay là mạng lớn nữa.

     Liễu Nghi Sinh lo lắng, thế nên không cho Tiểu Tiếu đi theo phụ thân và các ca ca ra ngoài chơi, thiếu niên đành cay đắng ngậm miệng, hôm nay chỉ có thể ăn cháo trắng, Tiểu Tiếu cảm thấy cuộc sống còn không bằng cả sủng vật mèo con Hì hì hì của mình nữa.

     Hì hì hì cũng cảm thấy cuộc sống của mình khổ không thể tả, tiểu chủ nhân ăn cháo trắng, nó cũng chỉ có thể liếm liếm đáy chén, đến cả vụn thịt còn không có. Ánh mắt của nó nhìn thẳng vào đám gà mập ngỗng mập thỏ mập trong sân sau, liếm miệng một cái, cuối cùng vẫn đành phải bỏ qua. Nếu để phụ thân của tiểu chủ nhân biết nó lạm sát động vật trong nhà nhất định sẽ đánh đuổi nó đi mất.

     Một chủ một sủng cùng thở dài, cả hai đều cảm khái cuộc sống một chút cũng không tươi đẹp, bỗng nhiên ngoài cửa liền truyền đến tiếng kêu tựa như chuông đồng của A Thổ.

     Lỗ tai của báo con dựng thẳng lên, vừa nghe liền biết là chủ nhân chân chính của nó tới rồi, trái ngược với bộ dáng an tinhc ban nãy, nó nhảy vọt ra ngoài cứ như mũi tên thoát khỏi dây cung bổ nhào vào người Thương Mặc, trực tiếp đẩy hắn ngã nhào xuống đất.

     "Ui da ngươi cái con báo mập này, rõ ràng lúc rời khỏi ta chỉ mới lớn chừng hai bàn tay, sao hôm nay lại vừa nặng vừa lớn như vậy, đè chết ta rồi đây này." Bị con báo đè nặng Thương Mặc không bò dậy nổi, hơn nữa còn bị báo con không ngừng liếm mặt liếm cổ liếm tay, nó có thể nhìn thấy chỗ nào liền liếm chỗ đó, liếm đến quên cả trời đất.

     Liễu Nghi Sinh nghe được động tĩnh cũng đi ra từ sân sau, nhìn thấy người đến là A Thổ và Thương Mặc thì nụ cười liền cương lại.

     Chuyện này không thể trách y được, y và A Thổ cũng coi như là bạn già với nhau, bạn già đoàn tụ phải là một chuyện hết sức cao hứng. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ nhi tử của A Thổ, lúc còn nhỏ hài tử kia đã nổi tiếng là không ngoan, mỗi ngày đều khi dễ tiểu nhi tử của y, thế nên mỗi lần Kỳ Tiểu Tiếu nghe thấy tên của Thương Mặc liền bật khóc, đến cả cơm đều không chịu ăn, còn hữu dụng hơn cả khi kể chuyện bà ngoại sói cho nó nghe nữa.

     Hôm nay hài tử kia đã trưởng thành nhưng lại không hề có chút bộ dáng ổn trọng nào, đùa với báo con đến quên cả trời đất, sao có thể không khiến cho Liễu Nghi Sinh đau đầu được chứ? Lỡ như bây giờ nó vẫn còn khi dễ con của y thì biết làm như thế nào cho phải đây...

     "Tiểu Liễu Nhi, hì hì hì, ta tới thăm các ngươi một chút đây. Chỗ này là chút quà mọn, mong ngươi nhận cho."

     Người cũng đã tới rồi, tự nhiên không thể đuổi ra ngoài được, Liễu Nghi Sinh gật đầu nhận lễ vật đặt sang một bên, cằm hướng về phía báo con và Thương Mặc, hỏi: "Đây là chuyện gì vậy."

     A Thổ gãi đầu một cái, ho nhẹ nói: "Chó con... Và ma sủng của chó con..." Cuối cùng quay sang quát Thương Mặc: "Còn không hành lễ với Liễu thúc thúc của con đi!"

     Thương Mặc chui ra từ dưới người báo con, quần áo trên người bị móng vuốt của báo con chẳng biết phân biệt nặng nhẹ cào rách vài đường, vẻ mặt chật vật thở dài với Liễu Nghi Sinh: "Liễu thúc thúc, Thương Mặc xin phép hành lễ."

     Liễu Nghi Sinh khẽ gật đầu, nhíu cặp mày xinh đẹp lại hỏi: "Ma sủng của nhi tử ngươi, tại sao lại tới nhà của ta? Hơn nữa còn quấn quít lấy con ta?" Y đã cảm thấy có cái gì không đúng rồi đó...

     "Ừm... Kỳ thực, đây cũng là nguyên nhân ta mang theo tiểu tử thúi này tới gặp ngươi. Sau này nhất định ta sẽ chậm rãi nói cho ngươi nghe. Được rồi, Kỳ Thạc Kỳ Canh nhà ngươi đâu? Còn có ba bảo bối đang ở chỗ nào?"

     "Bọn họ đi ra ngoài rồi, chỉ có Tiểu Tiếu ở đây thôi." Y vừa mới dứt lời thì Kỳ Tiểu Tiếu cũng mới đổi xiêm y xong, đi ra khỏi phòng, nhìn thấy A Thổ liền cười khanh khách ngọt ngào chào hỏi y: "Chào A Thổ bá bá ạ!"

     "Tiếu Tiếu ngoan, còn nhớ rõ A Thổ bá bá của con nữa nha! Thực đúng là hài tử tốt mà!" Thoáng cái tim của A Thổ đã bị lời Tiểu Tiếu gọi đến vừa mềm vừa ngọt, hạnh phúc bay đầy trời, nếu như nhi tử của mình cũng ngoan như vậy, đó là một chuyện có bao nhiêu tuyệt vời chứ hả.

     Nhưng thoáng cái lực chú ý của Kỳ Tiểu Tiếu đã bị dời sang nam tử với cả người quần áo đầy vết nhăn ở một bên hấp dẫn, Tiểu Tiếu chớp chớp mắt nhìn Thương Mặc, chỉ vào hắn hỏi Liễu Nghi Sinh: "Phụ thân, tại sao lại có ăn mày đến nhà của chúng ta vậy ạ? Trong phòng con còn có chút thức ăn, có thể làm người tốt việc tốt, đều đưa cho hắn ăn được chứ?"

     Nụ cười của A Thổ trở nên cứng ngắc, xoát một cái cả người Thương Mặc liền bùng cháy, hắn có thể chỉ lên trời phát thệ, tiểu thái tử đỉnh đỉnh đại danh ở Ma giới, không, là đỉnh đỉnh đại danh trong tam giới như tiểu vương tử hắn đi trên đường đến cả một con heo cũng phải bật tiếng nói, ngọc thụ lâm phong, hoa gặp hoa nở, từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên bị người khác hiểu lầm thành một tên ăn mày, còn muốn bố thí cái ăn cho hắn nữa đó!

     Nếu như là bình thường, ai dám vũ nhục hắn như thế, hắn đã sớm chặt người đó ra làm 8 khúc, đánh cho nó rụng hết cả hàm răng mới thôi. Cũng không biết tại sao, khi nhìn thấy tiểu mỹ nhân này mở to cặp mắt long lanh, vẻ mặt ngây thơ, ngọn lửa vừa mới bùng cháy của hắn xoát xoát xoát cái liền lui sạch sẽ, thay vào đó là trái tim không ngừng đập thình thịch, gương mặt đỏ bừng lên vì tức vẫn chưa lắng xuống, nhưng chỉ có hắn biết, lần này đỏ lên cũng không phải vì giận, mà lại giống như gặp được người trong lòng, kích động đến đỏ ửng.

     Tiểu thái tử của Ma giới còn đang trầm ngâm trong lần nhất kiến chung tình lần đầu tiên của đời mình, nhìn tiểu mỹ nhân chạy đến bên cạnh phụ thân y, cười hì hì nói cái gì đó, hắn không hề nghe lọt bất kỳ một chữ nào, chỉ cảm thấy mặc kệ mỹ nhân làm cái gì đều rất đẹp mắt, đẹp đến mức tim của hắn ngọt ngào tựa như được ăn mật đường, không tự chủ liền lộ ra nụ cười ngốc nghếch nhất đời này của mình.

     Kỳ thực, cuộc đối thoại giữa Liễu Nghi Sinh và Kỳ Tiểu Tiếu là như vầy:

     "Bảo bối, hắn là nhi tử của A Thổ bá bá của con, tên Thương Mặc, khi còn bé các con đã từng gặp nhau rồi đó."

     "Tại sao nhi tử của A Thổ bá bá không chịu đi làm cái gì tốt mà lại muốn đi làm ăn mày vậy. Đại phụ thân nói chỉ có những người không chăm chỉ làm việc mới có thể luân lạc tới mức phải ăn xin để sống nha."

     "Nó cũng không phải ăn mày đâu, chỉ là nhìn qua có hơi giống một chút mà thôi."

     "Kỳ quái, sao lại có người thích ăn mặc giống như ăn mày vậy chứ, rõ ràng rất nhục nhã a."

     "Cục cưng, mọi người đều có sở thích của riêng họ, cho dù chúng ta không thích thì cũng phải tôn trọng người ta."

     "Được rồi, con sẽ tôn trọng sở thích của hắn, chỉ là tại sao đang yên đang lành hắn lại chảy nước bọt đầm đìa thế kia? Chẳng lẽ hắn bị bệnh sao? Phụ thân người khám cho hắn thử xem."

     "Đó cũng không phải là sinh bệnh, có thể là nó bị hoa si rồi, hoa si trị không hết được đâu, cục cưng con phải cách nó xa một chút, đừng để lây cho con sẽ không tốt."

     Đoạn đối thoại phụ từ tử hiếu này khiến cho A Thổ nghe thấy mà sống không nổi. Y nhức đầu cười mỉa, để không khiến cho nhi tử xấu hổ y đành phải cắt đứt đoạn đối thoại mà không biết bọn họ sẽ bố trí con mình thành ra thế nào, y đành mở miệng nói: "Ừm... Ta có một yêu cầu quá đáng... Chính là muốn cầu hôn với Tiểu Liễu Nhi ngươi..."

     "Chuyện này tuyệt đối không có khả năng, ngươi lên đường về phủ đi." Liễu Nghi Sinh hoàn toàn không thèm để ý tới tình cảm nữa, đứng tại đó với vẻ mặt tiễn khách, mà Kỳ Tiểu Tiếu có nghĩ nát cả óc cũng không ra, y còn đang thắc mắc nha, bộ trong nhà có ai sắp xuất giá hay sao?

     "Aiz Tiểu Liễu Nhi ngươi đừng nóng mà, chúng ta có chuyện gì cứ từ từ nói a, cho dù ngươi có chướng mắt nhi tử của ta thì cũng không cần đuổi bọn ta đi như vậy chứ. Chúng ta đã làm bạn già lâu năm, ta còn chưa được gặp mặt Kỳ Thạc Kỳ Canh nữa là." A Thổ đáng thương phải vắt hết óc mới nghĩ ra được mấy lời giải thích này. Y cũng biết nhi tử của mình không được người khác yêu thích, thế nhưng bị cự tuyệt gọn gàng dứt khoát như thế cũng khiến cho tâm tình có hơi buồn bực.

     Liễu Nghi Sinh vừa nghe, quả nhiên sắc mặt liền hòa hoãn xuống, y gật gật đầu nói: "Chuyện khác đã nói xong rồi đó, Tiếu Tiếu nhà bọn ta không có khả năng gả cho nhi tử của ngươi. Ngươi nên sớm từ bỏ cái suy nghĩ đó đi, nếu vậy ta còn có thể giữ hai người lại ăn một bữa tối."

     Kỳ Tiểu Tiếu nghe thế mới biết không ngờ đối tượng A Thổ bá bá cầu thân lại là mình, y nhìn cái người thanh niên mắc bệnh hoa si, thích mặc trang phục phong cách ăn mày kia, Tiểu Tiếu chớp chớp mắt, nghĩ nếu như mình phải sống cùng một chỗ với người này thì chuyện đầu tiên y làm chính là phải vá hết toàn bộ y phục của hắn lại, lộ ra thân thể này nọ, thực sự là quá khó coi mà!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.10.2016, 03:22
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 4.3


     Bữa cơm này, rốt cuộc A Thổ và Thương Mặc cũng thành công cọ xuống. Kỳ Thạc Kỳ Canh dẫn theo hai thanh niên phong thần tuấn lãng, mỗi người đều có một điểm đặc sắc riêng về nhà, khi nhìn thấy A Thổ và Thương Mặc liền sửng sốt một chút, nhất là thấy Thương Mặc vẫn không có một chút nào tiến bộ tựa như khi còn nhỏ, hai con ngươi hận không thể mọc ở trên người tiểu nhi tử của bọn họ, hai người liền nở nụ cười.

     "A Thổ, lần này ngươi đến, không phải là trốn Ma Quân dẫn theo nhi tử rời nhà trốn đi đó chứ." Rượu qua ba tuần, Kỳ Canh vừa gắp thức ăn cho Liễu Nghi Sinh vừa trêu ghẹo A Thổ.

     "Này. . . Bọn ta cũng không có cãi nhau mãi như vậy đâu, đã là lão phu lão thê, nhi tử đều lớn như vậy rồi, sao còn có thể thỉnh thoảng liền rời nhà trốn đi cho được." A Thổ lắc đầu cười ngây ngô, ai biểu lịch sử đen tối của mình nhiều quá làm chi, mỗi lần bị phu quân bá đạo vô độ và nhi tử không ra hồn chọc tức điên liền rời nhà trốn đi, ngoại trừ Kỳ Lân thôn thì chỗ của Tiểu Liễu Nhi cũng được y ghé thăm không ít lần.

     "Ta thấy lần này A Thổ đã thương lượng với Ma Quân xong xuôi rồi, vô sự không đăng Điện Tam Bảo, đến nhà của chúng ta lừa người chứ gì." Lúc Kỳ Thạc đang nấu cơm đã nghe Tiểu Liễu Nhi nhắc tới ý đồ A Thổ và Thương Mặc đến đây, hiện tại hài tử đã ăn xong đang tự chơi đùa ở bên ngoài, Kỳ Thạc cũng không kiêng kị gì liền hỏi thẳng.

     "Nói cái gì mà lừa thật khó nghe, ta và Thương Kỳ là thành tâm thành ý muốn cầu hôn với nhà các ngươi." A Thổ uống cạn rượu trong ly, biểu tình có hơi khổ não: "Ta biết, tính cách của con ta không được tốt cho lắm, người cũng không biết làm gì, lớn lên thành một kẻ vô tích sự, dựa vào phụ thân Thương Kỳ bao che khuyết điểm liền lăn lộn ăn chờ chết, thật sự là một chút cũng tìm không ra chỗ nào xài được cả."

     "Khụ. . Cũng. . Cũng không có tệ như ngươi nói vậy đâu." Vốn dĩ Liễu Nghi Sinh cảm thấy thập phần mâu thuẫn với mục đích lần này của A Thổ, bây giờ nghe y nói nhi tử của mình thành ra như vậy, khó tránh khỏi cũng có chút không đành lòng.

     Đồng dạng đều làm phụ thân, hài tử do mình tự hoài thai mấy tháng sinh ra, ít nhiều gì tâm tư bọn họ dành cho hài tử không ai có thể hiểu rõ hơn Liễu Nghi Sinh được. Ba nhi tử của mình vừa nghe lời hiểu chuyện vừa nhu thuận thông minh, nhi tử A Thổ thì đến cả một điểm tốt mà phụ thân của nó còn không tìm ra được, không khỏi khiến cho Liễu Nghi Sinh sinh ra chút đồng tình và cảm khái, đối với chuyện A Thổ cầu thân cũng không có tránh không kịp, nói cũng không nguyện nói tới như vậy nữa.

     "Sao lại không có chứ! Ta người này không biết ăn nói nhưng điểm tốt lớn nhất chính là thành thật." Trong lòng A Thổ rất khổ sở, hơn nữa bây giờ còn được gặp mặt bạn già, thoáng cái liền uống quá chén, mặt đỏ tới mang tai, giọng nói đều nghẹn ngào: "Thương Mặc không hiểu chuyện, đều đã mười tám rồi mà ngoại trừ hay gây chuyện rắc rối ra thì cũng không được tích sự gì cả, ta và Thương Kỳ cũng đã cùng đường nên mới nghĩ cưới cho nó một người vợ để hảo hảo quản nó. Hài tử Thương Mặc này thoạt nhìn vô tâm vô phế, khắp nơi đùa giỡn thiếu nam thiếu nữ nhà lành, nhưng từ nhỏ đến lớn, gặp qua mà vẫn còn khắc ghi ở trong lòng cũng chỉ có một mình Tiểu Tiếu nhà các ngươi thôi."

     Y lau mặt một cái, uống một hớp rượu trong ly, nói liên miên không dứt: "Ta biết cho dù nó có thích Tiểu Tiếu tới cỡ nào thì ta cũng không thể buộc các ngươi gả Tiểu Tiếu cho nó được. Nói như thế nào thì Thương Mặc cũng không xứng với Tiểu Tiếu. Nếu như phụ thân ta đây có biện pháp khác, tuyệt đối sẽ không mặt dày mày dạn trèo cao tới nhà các ngươi đâu. Hiện tại không phải là bất đắc dĩ nên mới nảy ra ý nghĩ này, có khi hai hài tử có duyên phận thì sao? Chuyện tình cảm, không thử một chút sao biết được chứ."

     A Thổ nói lời này chân thành tha thiết, biểu hiện ra toàn bộ hình tượng của phụ thân hết lòng lòng vì nhi tử không ra hồn của mình, Kỳ Canh động dung nói: "Mấy năm nay, ngươi cũng thật không dễ dàng."

     Nào ngờ lời này chọt trúng điểm thương tâm nhất của A Thổ, y nương theo cảm giác say rượu ôm lấy Kỳ Canh khóc lớn, sức của y vô cùng mạnh, vẻ mặt Kỳ Canh xấu hổ, chỉ có thể vỗ vỗ bờ vai của y nhằm an ủi đôi chút.

     Kỳ Thạc nhịn không được cười lên, nói với Liễu Nghi Sinh: "Tiểu Liễu Nhi, ta thấy nếu như lần này ngươi không đồng ý với A Thổ cho con của y một cơ hội, có thể y sẽ khóc lóc ăn vạ, khóc cho sụp nhà của chúng ta luôn đó."

     Liễu Nghi Sinh lườm hắn một cái nói: "Đức hạnh của nhi tử ngươi là cái dạng gì ngươi còn không biết sao, nếu cho bọn chúng cơ hội khó đảm bảo sẽ không bị Thương Mặc ăn đến cả đầu khớp xương cũng chừa. Ngươi nguyện ý gả nó cho một thằng nhóc quậy phá như Thương Mặc vậy sao?"

     Bên kia còn đang một khóc một khuyên, Kỳ Thạc lắc đầu, nụ cười vẫn không thay đổi: "Đá không mài không thành ngọc, tính tình của Thương Mặc vẫn còn trẻ con, sau này hiểu chuyện rồi nói không chừng cũng là một hài tử tốt. Về phần Tiểu Tiếu, bộ ngươi nghĩ Tiểu Hi Tiểu Vọng là để trưng hay sao? Đến cả đệ đệ của mình đều không bảo vệ được thì hai tiểu tử thúi đó còn có thể trông cậy gì được nữa chứ?"

     Liễu Nghi Sinh chần chừ một lát như có điều suy nghĩ, thấy bộ dáng kia của A Thổ thực sự quá mức đáng thương, không khỏi thở dài một hơi, thỏa hiệp nói: "Được rồi A Thổ, đừng khóc nữa. Tối đa ta sẽ đáp ứng cho nhi tử của ngươi ở lại nơi này để bọn chúng có cơ hội gặp gỡ, về phần có được hay không, đây cũng không phải là chuyện ta và ngươi có thể quản."

     A Thổ nghe vậy, hưng phấn đẩy Kỳ Canh ra, lau sạch toàn bộ nước mặt, vẻ mặt vừa khóc vừa cười nhìn qua rất quái lạ, y nắm tay Liễu Nghi Sinh kích động nói: "Tiểu Liễu Nhi ta chỉ biết ngươi sẽ không thấy chết mà không cứu đâu, đại ân đại đức ngươi dành cho một nhà bọn ta, kiếp sau cứ để tiểu tử thúi kia làm heo làm chó đền đáp cho ngươi vậy."

     "Này cảm ơn thì cứ cảm ơn là được, đừng có tùy tiện chạm vào vợ ta." Kỳ Canh tách bọn họ ra xa nhau, trừng mắt với A Thổ một cái.

     A Thổ cười thành một đứa ngốc, không ngần ngại bị hắn trừng chút nào, chỉ cần nhi tử có hi vọng thành gia, đừng nói là trừng, muốn A Thổ y lên núi đao xuống chảo dầu đều không phải là vấn đề lớn!

     Người lớn nâng cốc cười nói vui vẻ, cứ như thế định ra tương lai của hài tử. Mà ngoài phòng, hai huynh đệ song bào thai của Kỳ gia lại không có chút sắc mặt tốt nào với cái tên gia khỏa cứ dùng vẻ mặt si ngốc nhìn đệ đệ bảo bối của bọn họ chảy nước miếng.

     Kỳ Vọng cao lớn cường tráng, vóc dáng xấp xỉ với Thương Mặc, thừa dịp hắn còn đang ngây ngốc chảy nước miếng với Tiểu Tiếu liền thục cho hắn một khuỷu tay, kéo Thương Mặc đang kêu la ơi ới đặt dưới gốc cây đại thụ, chờ Kỳ Hi đang ung dung phe phẩy quạt, cười híp mắt đến thẩm vấn hắn.

     Kỳ Tiểu Tiếu thấy hai ca ca khi dễ người khác, thoáng cái liền luống cuống. Y kéo lấy tay áo của Kỳ Hi yếu ớt nói: "Ca tại sao các ngươi lại đối với hắn như vậy, hắn có sở thích kỳ lạ, đầu óc không bình thường, hơn nữa còn mắc chứng hoa si, người như vậy đã rất đáng thương rồi, lẽ nào các ngươi còn muốn đánh hắn nữa sao?"

     Kỳ Hi còn chưa mở miệng thì Kỳ Vọng đã quát: "Cục cưng ngốc, ngươi ngốc như vậy, có bị người khác bán đi cũng không biết nữa, đây là hai ca ca đang bảo vệ ngươi, ngươi câm miệng không được gây thêm phiền phức có biết hay không!"

     Bỗng nhiên bị mắng khiến cho Kỳ Tiểu Tiếu cảm thấy ủy khuất, cặp mắt long lanh ngân ngấn nước mắt: "Tiểu Vọng ca ca khi dễ người khác còn mắng ta ngốc, ta muốn đi nói với phụ thân."

     Sau đó Tiểu Tiếu liền ủy khuất chạy đi, trong rừng chỉ còn lại Thương Mặc vì đối tượng đột nhiên biến mất nên đã khôi phục lại thần trí cùng với hai huynh đệ không có ý tốt đang cười đến âm hiểm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.10.2016, 03:23
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 4.4


     "Ngươi... Các ngươi định làm cái gì..." Đầu của Thương Mặc đang bị người khác chế trụ, thoáng cái không biết nên phản ứng như thế nào.

     Kỳ Hi lại cười đến thập phần ôn hòa: "Cũng không có gì cả, chỉ muốn hỏi ngươi một chút, ngươi là đang đánh chủ ý đệ đệ của ta? Tiểu Vọng đừng làm đau hắn, ra tay nhẹ chút thôi."

     Thương Mặc thấy thái độ của Kỳ Hi không tính là kém liền thả lỏng cảnh giác. Hắn nghĩ, hai huynh đệ này chính là thân ca ca của tiểu mỹ nhân mà hắn muốn kết hôn, vô luận như thế nào thì mình cũng phải lôi kéo quan hệ với bọn họ cho tốt mới được, được hai người cho phép và trợ giúp thì chuyện cưới tiểu mỹ nhân cũng dễ như trở bàn tay mà thôi.

     Thế là hắn cười đến nịnh nọt, trả lời cực kỳ phối hợp: "Đại cữu nói như vậy sao được, đối với tiểu đệ nhà ngươi ta vừa thấy liền nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm, ta thật thật sự sự muốn theo đuổi y thân mật với y, sao có thể dùng từ đánh chủ ý mà làm bẩn tình cảm thần thánh ta dành cho y được chứ?"

     Tình cảm thần thánh cái rắm, tiểu tử thúi này mới chỉ gặp mặt Tiểu Tiếu được hai lần, nói chuyện còn chưa tới mấy câu, ở đâu ra tình cảm thần thánh chứ hả? Nghe hắn khoác lác mà xem!

     Kỳ Hi âm thầm khinh bỉ hắn, vẻ mặt lại là bộ dáng hảo hảo tiên sinh, cười nói: "Bất luận ngươi đối với nó là nghiêm túc hay chỉ muốn đùa giỡn một chút, đệ đệ của bọn ta từ nhỏ tính tình đã đơn thuần, lớn tới chừng này rồi còn chưa hiểu được chuyện nam hoan nam ái, nếu như ngươi muốn lừa tình lừa tiền nó, thân làm huynh trưởng như bọn ta chắc chắn sẽ không đáp ứng đâu."

     Sao lại thành lừa tình lừa tiền rồi vậy? Thương Mặc sợ hai cữu tử hiểu lầm hắn, gấp đến mức đầu đều chảy mồ hôi hột: "Tuy... Tuy rằng bình thường ta khá quậy phá nhưng dù thế nào cũng sẽ không lấy chân tình của mình ra đùa giỡn, hai ngươi cũng thấy ta gặp Tiểu Tiếu liền không nói nên lời, làm sao có thể lừa tình lừa tiền được nha?"

     "Ta thấy ngươi cứ nhìn đệ ta chằm chằm liền cảm thấy ngươi tâm thuật bất chính." Kỳ Vọng nhân cơ hội đạp hắn một cước, Thương Mặc cũng không dám đánh trả, sờ sờ đầu gối của mình khổ không thể tả.

     "Chuyện này nha, có phải là thật tâm hay không cũng không thể tin vào lời ngươi nói được." Kỳ Hi thấy hắn đã mắc câu liền chậm rãi nói: "Bất quá cũng không phải không có biện pháp chứng minh xem rốt cuộc là ngươi có năng lực mang hạnh phúc đến cho Tiểu Tiếu hay không."

     "Đại cữu tử ngài cứ nói! Chỉ cần có thể cho phép ta theo đuổi Tiểu Tiếu, lên núi đao xuống chảo dầu gì đó ta đều nguyện ý làm!"

     Kỳ Hi cười cười với Kỳ Vọng, nhìn ôn nhu không gì sánh được, kì thực đang mang một bụng ý nghĩ xấu: "Nếu ngươi đã nói như thế thì bọn ta sẽ đến kiểm tra thân thể của ngươi một chút trước cái đã. Không có thân thể khỏe mạnh sẽ không thỏa mãn được đệ đệ của bọn ta đâu."

     Thương Mặc còn đang hiếu kỳ xem hắn phải làm thế nào để kiếm tra thân thể của mình thì sau một khắc quần đã bị Kỳ Vọng dùng lực mạnh kéo xuống, thoáng cái Thương Mặc liền trợn tròn mắt.

     Hắn là thiếu chủ của Ma giới, cho dù không làm cho người khác yêu thích, cả ngày đều sẽ bị người bên đường hành hung nhưng cũng không có ai dám làm ra chuyện nhục nhã hắn, dám kéo quần hắn ở ngoài đường như hiện tại thật đúng là mới thấy lần đầu đấy. Đám tiểu kỳ lân này còn bưu hãn hơn cả con dân Ma giới của hắn nữa, bộ quần của nam nhân là thứ có thể tùy tiện kéo xuống vậy đó hả?

     "Chậc chậc." Thương Mặc còn đang trong tình trạng hoảng hốt thì Kỳ Hi lại phát ra thanh âm không biết là ngợi khen hay chế giễu, sau đó lấy tay gảy một cái nói: "Đồ chơi này lớn lên cũng to quá ha."

     Đó là đương nhiên! Sẽ không có nam nhân nào không thích của quý của mình được khen uy vũ hùng tráng, Thương Mặc cũng không ngoại lệ, hắn thấy đại cữu tử khen kích thước bảo bối của mình liền lộ ra vẻ mặt đắc ý, cũng không tiếp tục tính toán chuyện bị người khác nhìn thấy nữa, dù sao mọi người đều là nam nhân, nhìn thì có sao đâu chứ. Chỉ là hắn không nghĩ tới, nửa câu sau của Kỳ Hi trong nháy mắt đã khiến cho sắc mặt của hắn trở nên trắng bệch, còn đắc ý gì nữa chứ, không khóc lóc cầu xin tha thứ đã là hay lắm rồi.

     Kỳ Hi nói: "Lớn như vậy, nếu tiểu đệ của ta gả cho ngươi rồi có thể sẽ không chịu nổi đâu, không thôi để bọn ta giúp ngươi chỉnh nhỏ lại một chút, như vậy ngươi sẽ không có công cụ làm xằng làm bậy khi dễ đệ đệ ta, bọn ta liền có thể yên tâm với ngươi rồi."

     Nói rồi Kỳ Vọng dùng bàn tay to nắm lấy phần gốc bảo bối của hắn, đau đến tận tim, nhức tới rơi lệ.

     Đến bây giờ mà hắn còn chưa biết ý tứ của hai huynh đệ ý liền không khác gì đồ ngu rồi. Đúng vậy, Kỳ Hi Kỳ Vọng chính là to gan lớn mật, muốn cho bảo bối của hắn không đứng dậy nữa, khiến hắn triệt để không dám đánh chủ ý lên đệ đệ nhà mình.

     Trong rừng cây truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Thương Mặc, lúc Kỳ Hi bảo đệ đệ ra tay mạnh hơn thì phía sau liền truyền đến tiếng quát của Liễu Nghi Sinh: "Dừng tay!"

     Kỳ Hi nhìn lại, toàn bộ người lớn đều đã đến đông đủ, còn có Kỳ Tiểu Tiếu bí mật đi cáo trạng, trong lòng ôm theo một con báo con đang mang theo vẻ mặt hoảng sợ nhìn hai ca ca và hạ thân trần trụi của Thương Mặc...

     Thương Mặc thấy cứu tinh tới, kích động hét to mình còn chưa tới số, đến cả chuyện bị mọi người nhìn thấy hạ thể của mình cũng không thèm quan tâm nữa rồi.

     A Thổ đến mở trói cho nhi tử, Liễu Nghi Sinh lại tức giận tới mức đỏ bừng mặt, ánh mắt nhìn hai đại nhi tử giống như là muốn chọc thủng một cái lỗ trên người bọn chúng vậy.

     Kỳ Hi Kỳ Vọng biết đã bị lộ tẩy, lần này phiền to rồi. Vốn dĩ bọn họ cũng chỉ định cảnh cáo Thương Mặc một chút, để hắn ăn đau rồi bị bóng ma tâm lý là được, hiện tại thành ra như vậy dù cho có giải thích cũng không giải thích được, thấy sắc mặt của các phụ thân đều kém thành như vậy, hai người cúi đầu đến cả giải thích cũng không dám.

     "Tiểu Liễu Nhi, muốn giáo huấn nhi tử thì trở về rồi hãy nói đi."

     Đoàn người cùng với Thương Mặc đang mặc lại quần, cảm động đến mức khóc ròng đồng loạt trở về phòng nhỏ. Mới vừa vào cửa, Kỳ Hi và Kỳ Vọng liền tự giác quỳ gối trong sảnh chính, chờ phụ thân của bọn họ xử lý.

     Liễu Nghi Sinh tức chịu không nổi, cho tới bây giờ y chưa từng nghĩ tới hai đại nhi tử của mình sẽ làm ra một chuyện âm độc như vậy. Cho dù Thương Mặc có không nên thân tới đâu thì nó cũng chưa từng tạo ra thương tổn gì cho bọn chúng, huống chi người mà nó muốn theo đuổi là Kỳ Tiểu Tiếu, hai huynh đệ thế mà lại nghĩ ra cái chiêu này.

     Đây tuyệt đối là do y quản giáo bất lực, cũng may Tiểu Tiếu tới tìm bọ họ nói hai ca ca đang khi dễ người ta, nếu như bọn họ đến trễ một bước nữa thôi, Thương Mặc thực sự bị hỏng mất, như vậy y biết phải ăn nói thế nào với A Thổ đây?

     Y cố bình tĩnh lại, vừa định mở miệng giáo huấn thì A Thổ lại chạy tới nói: "Tiểu Liễu Nhi, giáo huấn nhi tử để chậm chút cũng được, chỗ đó của Thương Mặc cứ đau mãi, ngươi đi khám cho nó trước đi."

     Hai thanh niên đang quỳ thấy A Thổ bá bá của bọn họ lo lắng đến mức chảy đầy mồ hôi cũng cảm thấy đúng là mình có chút quá phận, không khỏi chủ động nhận phạt: "Phụ thân, bọn con sẽ quỳ ở ngay chỗ này, người cứ khám cho Thương Mặc trước rồi trở lại phạt bọn con sau."

     Lời này còn giống như tiếng người nói chút đó, Liễu Nghi Sinh nói với Kỳ Thạc Kỳ Canh: "Các ngươi giúp ta dạy dỗ bọn nó trước, ta đi xem Thương Mặc thế nào. Tiểu Tiếu đi cùng phụ thân."

     Trong phòng khách, Thương Mặc đang kêu la oai oái, gắt gao siết chặt chỗ đó, nhìn qua giống như đã sưng lên, vừa nóng vừa rát vô cùng khó chịu.

     Liễu Nghi Sinh xem thương thế của hắn, trong bụng mắng hai thằng nhóc kia không biết nặng nhẹ, y đành an ủi: "A Thổ, Thương Mặc, các ngươi cũng đừng quá lo lắng, chỗ này chỉ bị chút ngoại thương, để ta trở về chế ít dược cao cho ngươi thoa lên, giảm sưng rồi liền có thể khỏi hẳn, cũng... Cũng sẽ không ảnh hưởng đến công năng khác đâu."

     "Hức hức, Liễu thúc, con sợ muốn chết. Còn tưởng rằng từ nay về sau sẽ phế luôn rồi chứ..." Thương Mặc yếu ớt nhìn qua cũng không khiến cho người khác chán ghét như vậy, Liễu Nghi Sinh sờ sờ đầu hắn, dù sao cũng do hai nhi tử không nên thân của mình tạo thành, trong lòng y áy náy không ngớt.

     "Được rồi con đừng khóc nữa, thúc thúc lập tức đi chế dược cao cho con đây. Buổi tối lúc ngủ chú ý đừng để nằm sấp, động đến vết thương sẽ không tốt."

     "Thế nhưng con vẫn cảm thấy rất đau, đến cả ngủ đều ngủ không được..."

     "Đứa ngốc, chế dược cần thời gian a, con đừng nhớ tới đau thì sẽ không cảm thấy đau như vậy nữa."

     "Không có cách nào không nhớ tới được, hức hức, Liễu thúc người thương xót con, để Tiểu Tiếu theo con trò chuyện đi, có y ở đây, con cũng chỉ lo nhìn y, tự nhiên sẽ không nhớ tới chỗ đau nữa."

     Kỳ Tiểu Tiếu nghe tên mình bị điểm danh, mới chậm rãi dời ánh mắt từ chỗ đau của Thương Mặc đi. Thương Mặc này thiệt đáng thương mà, bị hai ca ca biến thành như vậy, bảo bối của nam nhân có bao nhiêu yếu ớt chứ hả, chính y có đôi khi không cẩn thận đi đụng vào nó cũng sẽ đau đến chảy nước mắt nha, thế mà hắn còn bị người khác bóp mạnh cho mấy cái, y đều không tưởng tượng nổi Thương Mặc có thể đau thành cái dạng gì luôn rồi.

     Tâm đồng tình dâng trào, Kỳ Tiểu Tiếu liền nhu thuận nói với Liễu Nghi Sinh: "Phụ thân con nguyện ý ở lại với hắn, bồi tội thay cho hai ca ca."

     Liễu Nghi Sinh thở dài, làm sao cũng không thể cự tuyệt Thương Mặc đang phải chịu thống khổ cực lớn, nghĩ đến chỗ đó của nó đã biến thành như vậy, làm sao cũng không nhẫn tâm được, thế là gật gật đầu nói: "Vậy các con cứ trò chuyện đi. Ta đi chế dược trước đây."

     "Tiểu Liễu Nhi cảm ơn con, để ta đi giúp ngươi một tay." A Thổ thấy thật vất vả hai hài tử mới có cơ hội đơn độc ở chung, nhân cơ hội cũng chạy trốn mất.

     "Thương Mặc, thực sự đau lắm hả?" Hôm nay Thương Mặc đã quan sát Kỳ Tiểu Tiếu suốt cả ngày, cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại ở trong cùng một phòng, đột nhiên cảm thấy thương thế kia thập phần đáng giá. Kỳ Tiểu Tiếu lớn lên rất đẹp mắt, nhìn cặp mắt tràn đầy ôn nhu của y, lời nói cũng mềm mại êm tai, hắn đã lớn đến chừng này còn chưa được ai đối xử ôn ôn nhu nhu, đầu quả tim đều trở nên tê dại, quả nhiên đau đớn nơi hạ thể đã khá hơn rất nhiều.

     Chỉ là báo con trong lòng Tiểu Tiếu quá mức chướng mắt, Thương Mặc trừng báo con một cái, Hì hì hì thập phần thức thời, phốc một cái liền nhảy ra khỏi vòng tay của Kỳ Tiểu Tiếu, nó chui vào một góc nằm, hạ cảm giác tồn tại của mình đến mức thấp nhất.

     "Đau quá nha, có câu nói nam nhi thà đổ máu chứ không rơi lệ, ta đều đã đau đến phát khóc, ngươi cũng biết là có bao nhiêu đau rồi đó." Thương Mặc nói, nhích người qua một chút, ý bảo Kỳ Tiểu Tiếu ngồi vào bên cạnh hắn.

     Kỳ Tiểu Tiếu không để tâm, toàn bộ lực chú ý đều đặt lên cái cực hình kia, y lo lắng thở dài: "Thương Mặc ngươi đừng trách hai ca ca, bọn họ... Bọn họ... Dù sao phụ thân cũng sẽ nghiêm phạt bọn họ thôi..."

     "Chỉ cần Tiểu Tiếu kêu ta đừng trách bọn họ, ta liền không trách bọn họ nữa."

     "Thương Mặc ngươi thật tốt, có biện pháp gì có thể khiến cho ngươi cảm thấy thoải mái hơn chút nào không hả..." Kỳ Tiểu Tiếu hoàn toàn đã bị sự khoan dung độ lượng của Thương Mặc làm cho cảm động, một chút cũng không ý thức được mình đang tự đưa bản thân vào miệng cọp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ, Sưu tầm, thuytinhden750 và 48 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.