Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục

 
Có bài mới 15.10.2016, 02:34
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


70. Chuẩn bị đoàn tụ

Editor: Tiểu Điềm Điềm

Hai huynh đệ trao đổi ánh mắt, không do dự nữa, nói quyết định của mình ra cho Kỳ Thiên Hữu biết, không ngờ lại nhận lấy sự phản đối kịch liệt của Kỳ Thiên Hữu.

   "Không thể! Phụ thân tuyệt đối không đồng ý!" Kỳ Thiên Hữu không cần suy nghĩ liền lớn tiếng cự tuyệt, "Các ngươi hai cái tiểu tử thối này thối bắt cóc bảo bối Tiểu Liễu Nhi của ta còn chưa tính, hiện tại còn định đưa hai tâm can tôn tử của ta đi luôn, để cho lão đầu tử ta đây cô đơn lẻ loi một mình ở trong thôn hay sao, thực sự, thực sự còn nhẫn tâm hơn cả Mộ Ngôn nữa đó!"

   "Phụ thân." Kỳ Thạc bất đắc dĩ lắc đầu, rót cho Kỳ Thiên Hữu một ly trà. Hắn liền biết phụ thân của mình sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy mà, chỉ có thể mong người hiểu được đại nghĩa, "Phụ thân nếu người không cho bọn con đi, chẳng lẽ người nỡ nhẫn tâm khiến cho Tiểu Liễu Nhi không được gặp hài tử, phải chịu nỗi khổ tương tư bọn con lâu dài hay sao?"

   "Dĩ nhiên là không phải rồi! Hiện tại họa lớn đã được giải quyết, Mộ Ngôn cũng sẽ không có loại suy nghĩ này nữa, hiện tại hai con cứ đón Tiểu Liễu Nhi trở về, lại tiếp tục sống những ngày tựa như trước đây, như vậy có gì không tốt chứ?" Kỳ Thiên Hữu đã gấp đến độ đứng ngồi không yên, hắn đứng dậy bước tới bước lui.

   "Hừ, phụ thân người có dám chắc mình thập phần lý giải tế tự đại nhân hay không, có thể bảo đảm từ nay về sau nhất định tế tự đại nhân sẽ không lại đánh chủ ý lên Tiểu Liễu Nhi nữa không?" Kỳ Canh chen miệng nói, thấy cổ họng Kỳ Thiên Hữu động đậy, há mồm nhưng lại không có cách nào nói thành lời, hắn hừ lạnh một cái nói: "Lần này nhờ vận khí chúng ta tốt, A Thổ là người của Ma Quân, đương nhiên tế tự đại nhân không có khả năng lại để cho Tiểu Liễu Nhi và A Thổ xảy ra chuyện gì được, nhưng khó đảm bảo về sau sẽ không xuất hiện A Thổ thứ hai, thứ ba. Dù sao thì cách xử lý của ngài ấy chính là thương tổn đến Tiểu Liễu Nhi, con không yên tâm khi để cho Tiểu Liễu Nhi lại tiếp tục sống dưới mí mắt của tế tự đại nhân nữa."

   "Cái này..." Kỳ Thiên Hữu còn muốn nói thêm chút gì đó giúp cho Liễu Mộ Ngôn, nhưng lại bị Kỳ Thạc chặt đứt: "Phụ thân người suy nghĩ thử đi, kể từ khi người cắt đứt quan hệ, nói nặng với tế tự đại nhân, mấy ngày nay ngài ấy đã từng biểu hiện ra ý tứ biết vậy đã không làm bao giờ chưa? Thậm chí ngài ấy còn chưa từng quan tâm tới chuyện Tiểu Liễu Nhi có sống tốt hay không, người muốn bọn con phải làm sao để có thể tin tưởng là ngài ấy đã thay đổi triệt để, sau này sẽ không có suy nghĩ như vậy nữa đây?"

   "..."

   "Còn có, cho dù lời nói của phụ thân là thật, chỉ vì sốt ruột cho nên tế tự đại nhân mới nảy ra suy nghĩ như vậy, nhưng hành vi của ngài ấy đã tạo thành thương tổn chân chân thực thực cho Tiểu Liễu Nhi, cho dù bọn con nể mặt phụ thân, dỗ y quay trở về, nhưng liệu y có nguyện ý trở về hay không? Lúc đó y đều nảy ra ý nghĩ bỏ cả bọn con và hài tử lại, chỉ rời đi có một mình, nếu không phải thực sự thương tâm, làm sao mà y có thể nỡ làm ra chuyện như vậy được chứ?”

   Kỳ Thạc nói có lý có tình, đương nhiên Kỳ Thiên Hữu cũng biết tính tình của Tiểu Liễu Nhi. Đối với người ngoài, nó là người có thù tất báo, ai dám khi dễ đến nó nó sẽ không bao giờ buông tha. Nhưng đối với phụ thân của chính mình, cho dù trong lòng nó có oán hận đến cỡ nào, cũng sẽ không thật sự trách móc nặng nề gì cả. Chỉ là nếu như bảo nó trở về, trước khi khúc mắc của hai người được giải quyết xong, hai phụ tử sẽ khó tránh khỏi cảm giác xấu hổ.

   Thở dài, Kỳ Thiên Hữu không tình nguyện nói: "Vậy một nhà 5 người các con cũng không thể sống tiêu dao khoái hoạt, quẳng một lão nhân đáng thương như ta đi đâu đây, hiếu tâm đều bị sói ăn hết rồi sao?"

   Kỳ Thạc Kỳ Canh thấy phụ thân của bọn họ đã bắt đầu khóc lóc om sòm ăn vạ làm trò, biết mình đã nói gần xong chuyện rồi, thế là đều thở dài một hơi.

   Kỳ Thạc tiếp tục dụ dỗ: "Sao bọn con có thể để người lẻ loi hiu quạnh ở lại trong thôn được nha, nếu như người muốn đi theo chúng con, vậy bọn con cũng không có ý kiến gì cả, người đi chứ hả?"

   Nói lời vô ích, đương nhiên là hắn không thể đi rồi, không chỉ bởi vì hắn là tộc trưởng, phải thời thời khắc khắc ở cùng tộc nhân, mà còn bởi vì...

   Được rồi, nói tiếp nữa thì cũng chỉ mất mặt mà thôi, tuy rằng biển hiện ra ngoài là quyết liệt với Liễu Mộ Ngôn, nhưng nếu bảo hắn thực sự quên y đi, thậm chí phải rời xa y chuyển đến nơi cách xa vạn dặm sinh sống, hắn không có cách nào làm được rồi.

   Trông chừng ở bên cạnh y, hệt như sứ mệnh kể từ khi mình được sinh ra đời đã là như vậy, kể cả khi y đối xử với mình tệ bạc lạnh lùng còn chưa rời đi, hiện tại cũng sẽ không rời đi, vô luận lời nói lúc đó có bao nhiêu ngoan độc đi chăng nữa.

   "Được rồi phụ thân, lần này bọn con đi ra ngoài, ngoại trừ đoàn tụ với con dâu của người ra, còn định giúp đỡ Tiểu Liễu Nhi tìm kiếm phụ mẫu thân sinh của y, vừa lúc, người có biết tế tự đại nhân đã ôm Tiểu Liễu Nhi từ đâu về không?" Kỳ Canh phất phất tay, hắn một lòng muốn đi gặp Tiểu Liễu Nhi, lười nói nhảm với Kỳ Thiên Hữu.

   "Phụ mẫu thân sinh?" Kỳ Thiên Hữu nhíu cặp mày rậm anh khí, suy nghĩ một chút rồi nói, "Lúc Mộ Ngôn ôm Tiểu Liễu Nhi trở về cũng không có nói bao nhiêu chuyện về thân thế của Tiểu Liễu Nhi, chỉ nói là hài tử này bị người nhà từ bỏ nên mới đưa cho y, bởi vì thân thể của nó không được bình thường. Nghe qua, phải là một nhà giàu có, còn cụ thể là nhà nào thì chưa từng đề cập tới."

   Hắn đi vài bước, đột nhiên vỗ ót một cái nói: "Ta nhớ ra rồi, khi ấy mẫu thân của Tiểu Liễu Nhi là đệ nhất mỹ nhân của Khâm Châu, Mộ Ngôn còn từng cảm khái là hồng nhan bạc mệnh, rất có thể là sinh mẫu của Tiểu Liễu Nhi gặp phải chuyện bất hạnh gì đó, nên mới phải giao phó Tiểu Liễu Nhi cho y. Bất quá các con nhìn xem Tiểu Liễu Nhi lớn lên xinh đẹp như vậy, khẳng định phụ mẫu cũng sẽ không kém..."

   "Thật tốt quá, biết được người của Khâm Châu là sẽ dễ tìm hơn rồi. Tiểu Liễu Nhi còn đang bận rộn ở bên Du Châu kìa." Kỳ Canh quơ quơ nắm tay, cảm thấy cực kỳ vui vẻ vì đã nghe được đầu mối hữu dụng.

   "Ừm, phụ thân, Tiểu Liễu Nhi cũng không phải ý chí sắt đá, chắc là sau khi giúp y tìm được phụ mẫu thân sinh giải quyết xong tiếc nuối bấy lâu rồi, y cũng sẽ muốn quay về thôn thôi. Đến lúc đó bọn con lại nói gần nói xa dỗ dành y, nhìn xem y có đồng ý trở về hay không. Chuyện trong thôn liền phiền phức phụ thân người chiếu cố rồi." Kỳ Thạc giải quyết dứt khoát, nháy mắt với Kỳ Canh, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc lên đường.

   Kỳ Thiên Hữu biết mình đã hết hy vọng, chắc chắn là không thể giữ được nhi tử và tôn tử rồi, hắn chỉ có thể ôm hai tôn tử ngoan hôn mãnh liệt, lắp bắp nói: "Nhất định tiểu bảo bối phải thường xuyên trở về thăm gia gia a, không thôi nhất định gia gia sẽ nhớ các con đến ăn không ngon, ngủ không yên, mọc cả tóc bạc ra luôn đó."

   Hai tiểu hài tử bị gia gia chọc cho cười hì hì, ông cháu ba người thân mật không ngớt.

   "Nhi tử a, các con định thật sự không từ biệt với Mộ Ngôn sao? Cho dù y có làm sai đến cỡ nào nhưng vẫn rất tốt với hai nhi tử của bọn con mà, hai con cứ đi mà không từ biệt như vậy, có phải là có chút... Quá phận hay không?" Kỳ Thiên Hữu cẩn cẩn thận thận dùng tôn tử ra dụ dỗ.

   Kỳ Thạc không có tiếp lời, Kỳ Canh đang vội vàng dọn đồ chỉ liếc mắt nói: "Phụ thân người giả khờ hay là khờ thật vậy? Nếu như tế tự đại nhân biết bọn con muốn đưa hài tử đi còn không ăn tươi tụi con luôn mới là lạ đó?"

   Kỳ Thiên Hữu bất đắc dĩ thở dài, thầm nghĩ nếu mấy đứa đi rồi y thật sự không có cách nào ăn tươi mấy đứa, thế nhưng đối với ta...

   Hầy thôi kệ đi, dù sao quan hệ của hai người đã rớt xuống tận đáy cốc, cũng không có biện pháp nào kém hơn được nữa đâu.

    Ở bên kia, Liễu Nghi Sinh đang hồn nhiên không hay biết chuyện mình sắp được đoàn tụ với người yêu và các con. Cuộc sống của y giản đơn mà phong phú, mỗi ngày dốc lòng dạy dỗ Tây Môn Tình, gần như là đã truyền thụ sở học cả đời của mình cho đồ đệ. Tây Môn Tình một chút cũng không cô phụ sự kỳ vọng của y, quan hệ thầy trò của hai người cũng càng ngày càng mật thiết, ở trong lòng của Liễu Nghi Sinh, Tây Môn Tình đã không chỉ là đồ đệ của y, mà còn là đệ đệ của y nữa, chỉ hy vọng mình có năng lực có thể bảo hộ hài tử nhu nhược này, không đến nỗi để Tây Môn Tình bị bọn muội muội như lang như hổ kia khi dễ nữa mà thôi.

   Một ngày kia, Liễu Nghi Sinh vẫn đến Tây Môn gia tìm Tây Môn Tình như thường ngày, mới vừa vào cửa liền được quản gia thông báo, hôm nay Liễu sư phụ không cần đến dạy học, thân thể của A Tình không khỏe, vô pháp xuống giường, chờ đến khi thân thể y khỏe lại, sẽ thông báo lại cho Liễu sư phụ sau, đến lúc đó phiền toái Liễu sư phụ tới đây nữa.

   Vừa nghe Tây Môn Tình bị bệnh, cặp chân mày xinh đẹp của Liễu Nghi Sinh liền nhíu lại, trong lòng thấy hơi lo lắng. Y biết thân thể của Tây Môn Tình vốn không quá tốt, thế nhưng hôm qua gặp nhau vẫn còn rất khỏe mạnh, khí sắc hồng nhuận, không thấy có gì khác thường cả, làm sao mà chỉ mới trải qua một đêm liền bộc phát bệnh nặng đến mức không xuống giường nổi luôn rồi?

   Y lo lắng cho ái đồ, nói với quản gia: "Tình Nhi không khỏe, không bằng để sự phụ của nó đến chăm sóc, nghĩ đến chắc người của Tây Môn gia đều bận rộn, còn phải chừa người ra chăm sóc cho một bệnh nhân nữa cũng hơi bị khó, cho nên cứ để ta đến sẽ tương đối thuận tiện hơn."

   Lời này không khác gì Tây Môn gia bạc đãi Tây Môn Tình vậy. Sắc mặt quản gia trầm xuống, không nhịn được đáp: "Đa tạ Liễu sư phụ quan tâm. Bất quá dù sao đây cũng là chuyện của Tây Môn gia, Liễu sư phụ đừng xen vào việc của người khác sẽ tương đối tốt hơn."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.10.2016, 02:35
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


71. Lòng người hiểm ác (Thượng)

Editor: Tiểu Điềm Điềm

"Tốt thôi, ta liền không xen mồm vào làm gì." Liễu Nghi Sinh nở nụ cười, khóe môi nhếch lên thành một độ cong quái dị, khiến cho quản gia thấy sởn da gà.

   Y xoay người rời đi nhưng cũng không có về nhà, mà là chờ đến khi quản gia xoay người đóng cửa, quay trở lại không tiếng động, nhanh chóng bịt thuốc mê vào mũi của quản gia, đỡ quản gia đã mơ mơ màng màng vào Tây Môn gia.

   Ông trời phù hộ, không biết Tây Môn gia đã xảy ra chuyện gì, vốn Liễu Nghi Sinh còn đang sợ trên đường đỡ quản gia đi tìm địa phương ẩn thân nhất định sẽ gặp phải người khác, đến lúc đó cũng không biết giải thích như thế nào, nhưng hôm nay lại rất kỳ quái, trên hành lang không nhìn thấy bất kỳ ai cả, Liễu Nghi Sinh thuận thuận lợi lợi nhét quản gia vào sơn động giả trong hoa viên, ngoái đầu nhìn lại nở nụ cười, quản gia ngươi cứ hảo hảo ngủ đi, loại thuốc mà y mới vừa dùng có tên là thiên tiên túy, đừng nói là ngươi, cho dù có là thần tiên trên trời cũng phải ngủ mười hai canh giờ mới tỉnh dậy được.

   Kế tiếp đương nhiên là phải đi tìm đồ nhi ngoan của y rồi, tiến vào tiểu viện hẻo lánh hoang vắng kia, lại phát hiện nơi đó nào có nửa điểm hoang vắng đâu, gần như toàn bộ mọi người trong Tây Môn gia đều tập trung ở chỗ đó, có chút cảm giác giống như "rồng đến nhà tôm" vậy.

   Liễu Nghi Sinh biết mình không tiện cứng rắn xông vào, hay là nhìn thử xem đã xảy ra chuyện gì trước cái đã. Nhất định là chuyện này có điểm kỳ quái, y mới sẽ không tin vì Tây Môn Tình ngã bệnh nên mới có nhiều người đến thăm, người của Tây Môn gia không hề quan tâm tới Tây Môn Tình, đừng nói chi ngã bệnh, cho dù có đi không nổi cũng chưa chắc sẽ có người thực sự quan tâm tới Tây Môn Tình nữa là.

   Y dùng khinh công nhảy lên mái nhà, như vậy mới nhìn rõ được trong phòng đang xảy ra chuyện gì.

   Chỉ thấy bên trong phòng, Tây Môn Tình đang quỳ dưới đất, đến cả đầu cũng không dám nâng lên, bộ dáng giống như đang không ngừng nức nở.

   Mà cái người mặc một thân hồng y, mày liễu dựng thẳng, đang đứng vênh mặt hất hàm, khí thế mười phần chỉ vào Tây Môn Tình kia, không phải muội muội Tây Môn Doanh nhỏ nhất của nhà họ thì còn ai khác nữa đâu.

   Nàng ngồi đối diện trên ghế thái sư lên án với Tây Môn phu nhân, thanh âm của nữ hài tử bén nhọn, tràn đầy ác ý: "Nương, nhất định hôm nay người phải hung hăng trừng phạt tiểu tiện nhân này, nó thế mà lại dám trộm đi nhị khúc côn Doanh Nhi thích nhất mà phụ thân đã tặng cho Doanh Nhi, hại nữ nhi phải tìm kiếm cực khổ."

   "Đúng vậy, nương, hôm nay nó ăn gan hùm mật gấu mới dám trộm côn của Doanh muội muội, nói không chừng đến ngày mai liền dám dùng côn đánh bọn con, con đã nói với phụ thân không được cho nó học võ rồi, phụ thân lại không nghe lời con, hiện tại nhìn đi, mới học chưa được bao lâu mà đã biết trộm cắp thế này đây."

   Ở một bên phụ họa chính là đại muội muội Tây Môn Tuyết chỉ nhỏ hơn Tây Môn Tình một tuổi, nàng rất giống Tây Môn phu nhân, cũng là một mỹ nhân duyên dáng, thế nhưng cách ăn nói một chút cũng không khiến cho người khác yêu thích, cứ như là nếu không đưa ca ca của nàng đi chết nàng liền không thoả mãn vậy.

   Nghe bọn họ nói ra mấy lời ác độc, lông mày Liễu Nghi Sinh vểnh lên, vừa định xuống dưới đỡ Tây Môn Tình không để cho y phải chịu ủy khuất tiếp nữa, chợt nghe Tây Môn phu nhân lên tiếng, Liễu Nghi Sinh nghĩ dù sao bà cũng là nữ chủ nhân của một nhà, ít nhất thì cũng sẽ đối đãi với mấy hài tử công bằng một chút, thế là Liễu Nghi Sinh thu động tác, định nghe xem bà sẽ nói như thế nào rồi mới quyết định làm gì tiếp theo.

   Tây Môn phu nhân thảnh thơi uống trà nóng do người hầu dâng lên, nhẹ nhàng khảy khảy nắp tách trà, thanh âm ổn trọng lại lạnh lùng: "Tình Nhi, ngược lại ngươi đến nói thử xem, ngươi ở trong Tây Môn gia lâu như vậy, Tây Môn gia đã từng bạc đãi ngươi bao giờ chưa? Ngẩng đầu lên nói."

   Tây Môn Tình đã khóc đầy mặt nước mắt, thế nhưng bị đại mụ ra lệnh, đương nhiên là không thể không nghe. Y yếu ớt ngẩng đầu lên, lắc đầu, giọng nói nhỏ như tiếng mũi kêu: "Chưa từng bạc đãi Tình Nhi..."

   "Lớn tiếng một chút, Tây Môn gia không có cho ngươi ăn cơm hay sao?" Tây Môn Doanh ở bên cạnh quát lớn, dọa Tây Môn Tình đáng thương sợ đến run rẩy.

   "Tất cả mọi người đều đối với Tình Nhi vô cùng tốt, chưa từng bạc đãi bao giờ." Tây Môn Tình không có biện pháp, chỉ có thể miễn cưỡng cất cao giọng.

   "Được, ngươi cũng biết Tây Môn gia đối tốt với ngươi, tại sao còn muốn lấy oán báo ân, làm ra cái việc trộm cắp như vậy, đến cả đồ vật yêu thích của muội muội cũng muốn đánh cắp, chẳng lẽ là ngươi bất mãn với muội muội, muốn khiến cho nàng khổ sở hay sao?" Ánh mắt Tây Môn phu nhân nhìn Tây Môn Tình không khác gì đang nhìn một tên ăn mày mà không phải là một người thân trong gia đình.

   Tây Môn Tình ủy ủy khuất khuất lắc đầu nói: "Không... Không phải do con trộm. Con cũng chẳng biết tại sao lại tìm thấy côn của Doanh Nhi ở dưới giường mình, con thực sự chưa bao giờ mơ ước gì tới đồ vật của muội muội cả."

   "Còn dám nói láo! Phát hiện ở dưới giường của ngươi còn dám nói không phải ngươi trộm chẳng lẽ là do chó tha vào hay sao? Hay là nói bọn ta đang vu oan cho ngươi!" Thanh âm của Tây Môn Doanh bén nhọn đến cực điểm.

   Tây Môn Tình không biết phải cãi lại như thế nào, chỉ có thể rưng rưng hai mắt cuối đầu xuống càng thấp hơn.

   "Nương, con thấy không đánh nó còn không biết sợ, không để cho nó ăn chút khổ nó còn chưa biết hối cải đâu." Tây Môn Tuyết lại tích cực bày mưu hiến kế.

   "Tình Nhi, một đại nương như ta cũng không muốn thiên vị cho nữ nhi của mình, ngươi làm sai chuyện, vốn dĩ chỉ cần nghiêm phạt một chút là được rồi, thế nhưng ngươi cứ sống chết mạnh miệng, đã có bằng chứng rõ ràng còn dám thế thốt phủ nhận, nếu ta không trừng trị ngươi một chút, cũng không còn tư cách nào làm chủ mẫu của cái nhà này nữa rồi." Bà dừng một chút, nhếch miệng nói: "Nếu như ngươi dám trộm côn, vậy liền thưởng thức thử xem tư vị của côn như thế nào đi. Doanh Nhi, dùng nhị khúc côn của ngươi đánh hai mươi cái, đừng quá cố sức, chỉ cần mang ý cảnh cáo là được."

   Tây Môn Tình liều mạng run rẩy, Liễu Nghi Sinh cũng giận run lên. Một phòng lớn nhỏ đều là mỹ nữ, nhưng lòng dạ lại không khác gì rắn rết! Lão bà kia, ngoài miệng cứ như công bằng liêm chính, còn bảo nữ nhi không cần hành hình quá nặng, giống như là tràn ngập lòng yêu người, kì thực rõ ràng chính là đổi trắng thay đen không phân biệt được tốt xấu, còn không cho Tây Môn Tình một cơ hội giải thích đã nhận định là y trộm côn, rồi liền kêu nữ nhi mình đánh y.

   Người nào ở trong Tây Môn gia mà không biết, tuy tuổi của Tây Môn Doanh còn nhỏ, nhưng từ trước tới nay chưa bao giờ nương tay khi khi dễ ca ca của nàng, đừng nói chi 20 côn, cho dù là 5, 10 côn cũng chưa chắc chịu nổi nữa.

   Còn có bốn muội muội của Tây Môn Tình, không có bất kỳ người nào đứng ra cầu xin cho ca ca của mình, mỗi người đều không ngừng bỏ đá xuống giếng, lúc Tây Môn phu nhân bảo Tây Môn doanh đánh Tây Môn Tình, các nàng đều vui vẻ ra mặt, cứ như là không phải đang đánh ca ca của mấy nàng ta, mà giống như đang đánh người nào có thâm cừu đại hận vậy.

   Đến tột cùng thì đây là cái loại người nhà gì vậy hả?! Y lớn lên tại Kỳ Lân thôn, thật không biết có phải trong xã hội loài người, người với người đều sống chung với nhau như vậy hay không, không có nửa điểm nhân từ và khoan dung với người nhà, có chăng chỉ là trăm phương ngàn kế muốn dồn đối phương đến chỗ chết, đơn giản chỉ vì nhìn Tây Môn Tình không thuận mắt thôi sao?

   Đúng rồi, lấy hiểu biết của y về tính tình của Tây Môn Tình, sao y có thể trộm côn cho được, tám chín phần mười là do cái vị Tây Môn tiểu thư kia, gần đây không có gì chơi, tùy tiện tìm đại một lý do để hãm hại ca ca của nàng, dù sao thì khi nhìn đến Tây Môn Tình bị khi dễ, các nàng liền thỏa mãn, đồng thời các nàng có thể tự tay khi dễ mới là tốt nhất.

   Sao lại có cái kiểu gia đình và thân tình quái dị như vậy chứ, Liễu Nghi Sinh cảm thấy đau lòng không thôi, lúc một côn của Tây Môn Doanh rơi xuống, y nhảy vào trong phòng, đưa tay ra đón, nhất thời cánh tay liền đau rần lên, rướm đầy máu.

   "Sư phụ?" Tây Môn Tình đang mang theo cặp mắt đẫm lệ mông lung chờ đợi hình phạt bỗng nhiên trong mắt liền dấy lên hi vọng.

   "Liễu sư phụ? Bọn ta đang xử lý chuyện nhà, ngươi tới làm cái gì?" Gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tây Môn phu nhân căng thẳng, nhìn Liễu Nghi Sinh đầy sắc bén, mang đầy ý tứ đã không còn trò hay để xem nên trong lòng rất không thoải mái.

   "Tây Môn phu nhân bình tĩnh đừng nóng vội, dạy dỗ không nghiêm là do thầy biến nhác, nếu như hôm nay Tình Nhi làm sai chuyện gì, đương nhiên sư phụ như ta cũng có lỗi, sao có thể là người ngoài không liên quan được?" Y kéo lấy côn của Tây Môn Doanh sang, quan sát cẩn thận, cười nói: "Tình Nhi, bọn họ nói con trộm cái côn này, là thật sao?"

   "Sư phụ con không có..." Tây Môn Tình cho rằng đến cả sư phụ đều không tín nhiệm y, vội vã lắc đầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.10.2016, 02:36
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


72. Lòng người hiểm ác (Hạ)

Editor: Tiểu Điềm Điềm

"Sư phụ thấy cái côn này hết sức bình thường, nghĩ đến chắc Tình Nhi cũng chướng mắt mà thôi, sao có thể trộm đi vật quý của muội muội con được?"

   "Ngươi cái đồ võ phu vô tri này!" Tây Môn Doanh không phục, nàng chống nạnh kêu to: "Đây là côn phụ thân tặng cho ta, sao có thể là một cái côn thông thường được? Ngươi xem cái chuôi côn này đều là của danh gia chế tạo, đẹp mắt nguy rồi, chỉ sợ cả đời của cái đồ võ phu vô tri như ngươi này đều chưa được thấy qua đâu."

   "À? Danh gia chế tạo? Ý ngươi chỉ cái chuôi sắt có khắc chữ như gà bới ở bên trên này, chính là cực phẩm sao?" Liễu Nghi Sinh bĩu môi, không hề hứng thú với cái côn Tây Môn Doanh yêu thích không buông tay: "Ta chỉ có thể nói, tiểu cô nương ngươi còn quá nhỏ, chưa từng thấy qua thứ tốt chân chính là gì đâu. Không khéo là, trước đó vài ngày Tình Nhi nói cũng muốn học roi mềm, ta liền tặng cho y một chiếc roi còn đẹp hơn cái này gấp trăm lần, không tin ta tìm tới cho các ngươi nhìn một cái."

   Liễu Nghi Sinh nói rồi lấy ra một cái roi mềm mà Tây Môn Tình coi như trân bảo giấu tại một góc ngói bể, đưa đến trước mặt Tây Môn phu nhân đang sáng mắt lên nói: "Chiếc roi mềm này, Tây Môn phu nhân nhìn thử xem so với cái nhị khúc côn của Tây Môn tiểu thư kia thì như thế nào?"

   Đây quả thực không có cách nào so sánh được! Liễu Nghi Sinh tiện tay cầm một cái roi ra, chuôi của nó thế nhưng lại được làm từ hàn ngọc trong Kỳ Lân động, khí chất ấm áp, vừa nhìn liền biết là đồ hiếm thấy, nào có thể so sánh với cái côn Tây Môn lão gia tặng cho nữ nhi chơi đùa.

   Tây Môn phu nhân cũng không phải người chưa từng gặp qua đồ tốt, hừ lạnh một tiếng đặt roi sang một bên nói: "Cho dù Tình Nhi đã có roi của mình rồi, làm thế nào mà Liễu sư phụ có thể đảm bảo nó sẽ không nổi lên lòng tham muốn ăn cắp côn của nữ nhi nhà ta?"

   Lời này nghiễm nhiên là già mồm cãi láo, không thể khép tội Tây Môn Tình ăn cắp liền không yên.

   "Đúng vậy! Nhất định là tại nó tham lam, thấy một cái còn chưa đủ, còn muốn thêm cái của ta nữa!" Tây Môn Doanh ở một bên hô to gọi nhỏ.

   Chân mày Liễu Nghi Sinh nhếch lên, đã có chút mất kiên nhẫn, người nhà này càn quấy, không có chút thân tình nào đáng nói cả, y vừa định nổi giận xỉa xói bọn người này một trận, Tây Môn Tình liền vươn tay rụt rè kéo y một cái, giữa hai lông mày đầy ý tứ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, đồng thời cũng kêu y đừng chống đối bọn họ.

   Liễu Nghi Sinh cổ họng ngứa ngáy, rất muốn thổ huyết. Thực sự là nộ kỳ bất hạnh, ai kỳ bất tranh, vung tay áo, dứt khoát không để ý tới đồ đệ, cất cao giọng nói: "Ta không có cách nào chứng minh Tình Nhi có thật sự đúng như lời các ngươi nói, tham lam trộm cắp, lấy đi vật quý của Tây Môn tiểu thư hay không. Nhưng không biết Tây Môn tiểu thư có thể nói cho ta biết, sao ngươi vừa mới đánh mất côn, liền đến tìm ở một nơi bình thường không bao giờ vào, hơn nữa lại còn là vừa vào liền tìm được hay không?"

Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh: Đây là danh ngôn của Lỗ Tấn, từ cuốn tiểu thuyết 《Khổng Ất Kỷ 》
Ai kỳ bất hạnh: nói đến vì cảnh ngộ bất hạnh của ai đó mà cảm thấy bi ai.
Nộ kỳ bất tranh: Là nói đến ai đó không tranh giành, không chịu thua kém mà cảm thấy phẫn nộ và tiếc nuối.  (Trích từ Yuconuong.wordpress.com)

   "Hừ, đây còn không phải là bởi vì bản tiểu thư thông minh, toàn bộ Tây Môn gia này, trừ nó ra còn có ai vào đây trộm đồ của ta nữa." Tây Môn Doanh cứ như một con chim công kiêu ngạo, ngưỡng cổ lên, không có chút tự giác nào khi đang nhảy vào hố cả.

   "Công nhận không sai, Tây Môn tiểu thư thanh khiết thông minh, đánh mất đồ, đến cả phòng của mình liền chưa từng tìm kiếm liền điều động binh lực, triệu tập tỷ muội và mẫu thân nhà mình lao thẳng tới trong phòng của ca ca ngươi, sau đó chỉ cần sờ soạng một cái liền mò trúng, nhân chứng vật chứng đầy đủ luôn?"

   "Đùng vậy thì thế nào?" Tây Môn doanh vẫn ngu ngốc nói tiếp, nhưng sắc mặt của Tây Môn phu nhân đã thay đổi. Lời nói của Liễu sư phụ này, kẹp thương mang gậy, nhắm thẳng vào chuyện Tây Môn Doanh hãm hại ca ca của mình, biết vị sư phụ này khó đối phó, để phòng ngừa nữ nhi tiếp tục nói hưu nói vượn, Tây Môn phu nhân khẽ tằng hắng một cái nói: "Liễu sư phụ không cần nói nhiều, ta tin tưởng Doanh Nhi, nàng còn nhỏ như vậy, sao có thể hại Tình Nhi được. Bất quá ta suy xét cẩn thận lại, thấy cũng không phải lời Liễu sư phụ nói không có lý, nếu Tình Nhi có Liễu sư phụ chiếu cố nó, tặng cho nó thứ tốt, tự nhiên cũng sẽ không mơ ước đồ của muội muội nó làm gì. Chắc là thực sự do chó trong nhà ham chơi nên mới tha đi mất."

   Bà giải quyết dứt khoát, đứng dậy phũi phũi vạt áo nói: "Chuyện hôm nay, đơn giản chỉ là một hồi hiểu lầm, về sau Doanh Nhi phải giữ gìn đồ vật của mình cho tốt, Tình Nhi cứ ngốc trong cái viện này, nếu như chó lại tha nhầm đồ không phải của ngươi vào đây, chỉ cần giao cho quản gia là được."

   Tây Môn Doanh nhặt lấy côn của mình lên, trừng mắt liếc Tây Môn Tình và Liễu Nghi Sinh đầy oán hận, rồi rời đi cùng với mẫu thân. Cuối cùng căn phòng tồi tàn cũng được thanh tĩnh lại, Liễu Nghi Sinh đỡ đồ đệ dậy, trong lòng còn đang tức y không chịu đấu tranh để người khác ức hiếp mình, lạnh mặt không nhìn đến y.

   "Sư phụ... Tình Nhi đa tạ sư phụ đã nói đỡ cho Tình Nhi... Tay của sư phụ còn đang bị thương, để Tình Nhi băng lại giúp người." Tây Môn Tình xoa xoa hai chân đã quỳ đến tê rần, kéo lấy ống tay áo của Liễu Nghi Sinh muốn làm nũng, nghĩ đến người vừa mới đỡ một côn cho mình, y liền đau lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn hết cả lại.

   "Con nhìn xem cái bộ dáng chống tường còn không nổi của con đi kìa, hôm nay muội muội con mượn cớ đánh con, không chừng ngày mai sẽ thực sự đánh con tới chết luôn đó. Bộ con định chọc cho sư phụ tức chết hay sao vậy hả!"

   "Ta không có cách nào hiểu nổi, cho dù con là do thiếp sinh ra, cũng không đến nỗi khiến cho bọn họ hận con đến loại tình trạng này được chứ. Rốt cuộc là con đã đắc tội gì với mấy người đó vậy? Còn nữa lần trước con đã từng nói, đây là do số mệnh của con, hiện tại con nói rõ cho sư phụ nghe xem, rốt cuộc là tại sao mà số mệnh của con lại phải như vậy? Hả?" Liễu Nghi Sinh không thèm để ý đến vết thương trên cánh tay, dùng đầu ngón tay điểm vào đầu Tây Môn Tình nói.

   "Tình Nhi... Tình Nhi nói cho sư phụ rồi, nhất định sư phụ cũng ghét bỏ con hệt như bọn họ mà thôi." Đôi mắt to tròn của Tây Môn Tình lấp lánh nước mắt, không muốn đánh mất cả người đầu tiên cũng là người cuối cùng thật tình quan tâm mình trong cuộc đời này.

   "Muốn ghét bỏ con cũng là ghét bỏ cái tính không biết phản kháng này của con, tương lai bị người ta ăn sạch còn vừa chờ mong vừa tự tắm rửa dâng lên tới tận cửa nữa! Nói đi, sư phụ hứa với con tuyệt đối sẽ không ghét bỏ con, ngoéo tay nào!"

   Thấy mặt người đã tức đến biến dạng lại còn vươn tay làm ra hành động trẻ con như vậy, Tây Môn Tình nín khóc mỉm cười, run rẩy vươn ngón út qua, cắn môi lấy dũng khí nói: "Bọn họ chán ghét con, bởi vì con là một quái vật, có một thân thể dị dạng, bất nam bất nữ, sẽ mang đến vận xui cho gia đình."

   Liễu Nghi Sinh nghe nói như thế, xoát cái mặt liền trắng bệch.

   Tây Môn Tình lại tưởng rằng đây là lần đầu tiên y nghe đến trên đời có người như thế, trong lòng bất an, sốt ruột giải thích: "Con cũng không biết tại sao mọi người lại nói thân thể con quái dị rồi lại mang đến vận xui cho mọi người, con vẫn luôn rất nghe lời, chưa từng làm chuyện xấu nào cả, ông trời cho con lớn lên thành như vậy, vừa sinh ra nương của con đã muốn bóp chết con, sau đó lại hối hận, nhưng cũng không thèm nhìn đến con, không đánh thì chính là mắng con, cuối cùng còn mắc cả bệnh điên. Nếu không phải phụ thân con không đành lòng, sợ rằng Tình Nhi đã sớm không sống được đến bây giờ rồi..."

   Liễu Nghi Sinh trợn tròn mắt, không dám tin tưởng đồ đệ của mình cũng có cơ thể giống với y. Thân thể lưỡng tính của bọn họ bị người đời nhận định là một biểu tượng của sự xui rủi, là quái thai nên bị bóp chết từ lúc vừa mới sinh ra. Bản thân mình rất may mắn, tuy rằng phụ thân nhận nuôi mình cũng ôm loại mục đích khác, nhưng y lại nhận được càng nhiều sự sủng ái và quan tâm hơn hẳn những hài tử bình thường, mà Tây Môn Tình, lại chỉ có thể bị người nhà chán ghét và dằn vặt như vậy.

   "Tình Nhi, thân thể của con cũng không có gì không tốt cả." Dùng ngón tay lau khô nước mắt của Tây Môn Tình, gương mặt kia ôn nhu đến mức chảy cả nước.

   "Hả?" Cho tới bây giờ Tây Môn Tình còn chưa nghe qua cách nói như vậy, mở to hai mắt nhìn sư phụ của y.

   "Không có gì không tốt cả, Nữ Oa nương nương tạo ra con người, tất nhiên là có dụng ý của nàng. Mấy người phàm này không nhìn ra được điểm tốt của Tình Nhi, nói cái gì mà Tình Nhi sẽ mang đến vận xui, đều là nói bậy cả, trên thực tế Tình Nhi hiểu chuyện nghe lời, tâm địa thiện lương, đến cả một con kiến còn không nỡ giết, làm thế nào có thể mang đến điều bất hạnh được chứ? Nghe lời sư phụ, tương lai sẽ có người phát hiện Tình Nhi thật sự rất tốt, sẽ sủng ái quý trọng Tình Nhi giống như sư phụ, cũng sẽ không ghét bỏ thân thể của Tình Nhi, cho nên Tình Nhi không cần tự coi nhẹ mình, đó cũng không phải là cái gì quái thai cả, kỳ thực ngoại trừ Tình Nhi, trên đời này còn có rất nhiều người giống với Tình Nhi, bọn họ đều nhận được hạnh phúc của riêng mình, không có cái gì không giống với người bình thường cả.

"Thật... Thật vậy sao? Sư phụ không thể gạt con..."

   "Sư phụ đã lừa gạt con bao giờ chưa?" Liễu Nghi Sinh vuốt ve đầu của y, cười đến thật dễ nhìn, chỉ với gương mặt tục tằng bình thường cũng đã làm cho Tây Môn Tình nhìn không chớp mắt.

Lời tác giả

   Tao ngộ khi còn bé của Tây Môn Tình kết thúc tại đây.

   Có đôi lời muốn lảm nhảm với mọi người một chút.

   Có cô nương cảm thấy, Tiểu Liễu Nhi đã trở nên thành thục không ít khi ở Tây Môn gia.

   Từ khi Tiểu Liễu Nhi rời khỏi Kỳ Lân thôn, kỳ thực toàn bộ thế giới quan đã bị làm mới lại một lần, lúc y ở chung với hai tiểu công, có người bảo hộ thương yêu cho nên đương nhiên là không cần phải thành thục làm gì rồi, thế nhưng ở trước mặt Tây Môn Tình, y là một người lớn, một cường giả, có thể đây chính là cái đạo lý gọi là hoàn cảnh sẽ thúc đẩy con người trưởng thành đi.

   Tao ngộ của Tây Môn Tình cũng đã mang đến cho y rất nhiều cảm xúc và thay đổi, con người không có khả năng cứ đơn thuần cả đời, nhưng lại có khả năng đơn thuần ở trước mặt người mình yêu cả đời XDD


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, Hạ Lan Kỳ Vũ, Sưu tầm và 95 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.