Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục

 
Có bài mới 11.10.2016, 04:21
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


64. Biến đổi lớn trong thôn

Editor: Tiểu Điềm Điềm

Liễu Nghi Sinh đoán ra được vài điểm đúng, Kỳ Lân thôn đã xảy ra chuyện, không những vậy lại còn là chuyện lớn nữa kìa, lớn đến mức Kỳ Thạc và Kỳ Canh không dám tùy tiện rời thôn, nếu không phải quá nhớ mong vật nhỏ, hai người cũng sẽ không phân công nhau, một ở lại canh giữ, một đi thăm người.

   Gần như mỗi ngày bọn họ đều phải hao tổn hết pháp lực, cho dù có đi thăm y, được ôm y vào lòng ngủ một giấc đã là hạnh phúc lớn lao rồi. Một bên tưởng niệm người nọ, muốn gặp y muốn đến chịu không nổi, một bên lại sợ y nhìn ra manh mối, truy hỏi tình huống bên này, mỗi ngày hai huynh đệ đều trôi qua trong cảm giác sốt ruột bồn chồn, có đôi khi đến cả Kỳ Thạc tốt tính cũng sẽ dễ nổi cáu.

   Mà ngọn nguồn của chuyện này, lại bắt đầu từ A Thổ.

   Ba tháng trước, vào một đêm nào đó, Kỳ Lân thôn bị cuồng phong bạo lôi đánh tới, đây cũng không phải là thời tiết tự nhiên, mà lại giống như trời hạ thiên kiếp, tình huống kinh khủng đến cực điểm, dưới sự tấn công của bạo lôi kết giới đã bị tổn hại đến gần như không còn.

   Các thôn dân trong Kỳ Lân thôn đã sớm không còn là thần thú chỉ cần có một giống đực tùy tiện đứng ra liền có thể xông vào Ma Giới chống lại Ma Tộc như trước đây. Trải qua trăm ngàn năm sinh sôi nảy nở đã không còn pháp lực của kỳ lân, họ chỉ cường tráng hơn nhân loại bình thường một chút, sức chiến đấu mạnh hơn một chút mà thôi, còn lại, cũng là nhân loại bình thường được sinh ra và lớn lên trong Kỳ Lân thôn, trong lúc bất chợt cuộc sống yên tĩnh bị đánh phá, tự nhiên trọng trách bảo hộ thôn làng cũng rơi vào trên người ba phụ tử Kỳ Thiên Hữu.

   Bạo lôi vẫn duy trì liên tục suốt một hồi lâu, vào lúc kết giới lung lay sắp đổ, bên cạnh màng nhĩ của mọi người vang lên một giọng nam cao ngạo: "Cẩu đản của các ngươi thật lớn, cũng dám giấu người của bản quân, ma lôi ban nãy chỉ là lời cảnh cáo dành cho các ngươi, quẳng A Thổ ra đây cho ta, nếu vậy bản quân có thể bỏ qua chuyện cũ này."

   Mọi người còn chưa kịp hiểu đã xảy chuyện gì, họ đều quay đầu nhìn về phía A Thổ. Chỉ thấy lúc y vừa nghe đến thanh âm kia, mặt liền xám như tro tàn, thân thể cường tráng không ngừng run rẩy, nhìn qua cực kỳ đáng thương.

   Thanh âm kia lại vang lên, nghe vào giống như là đang ẩn chứa tức giận: "A Thổ, ngươi cho là ngươi trốn ở chỗ này bản quân sẽ không có biện pháp bắt ngươi hay sao? Nực cười, nếu không muốn liên lụy đồng tộc của ngươi, liền ngoan ngoãn quay về với ta, không thôi ta sẽ san bằng chỗ này thành bình địa, nhìn xem ngươi còn có thể trốn đến chỗ nào để làm rùa đen rụt đầu đây."

   "A Thổ, có chuyện gì vậy?" Liễu Mộ Ngôn chau mày, không phải A Thổ nói mình là nô tài chạy trốn khỏi nhà giàu sao? Thế nào mà lại chọc tới loại nhân vật có pháp lực cao cường, vừa nhìn qua liền biết không phải là người thường này rồi?

   "Là hắn, là hắn... Hắn không chịu buông tha cho ta... Nên mới tới tìm ta..." Môi A Thổ run run, cứ như là muốn dùng hết sức rút thân thể của mình lại thành một đoàn, bất đắc dĩ bởi vì thân hình quá lớn, trái lại bộ dáng co co rút rút lại hết sức buồn cười.

   "Đến tột cùng thì hắn là ai?"

   "Ma Quân... Hắn là Ma Quân Thương Kỳ..."

   Nghe được tục danh của Ma Quân, Liễu Mộ Ngôn từ trước đến nay vẫn luôn lạnh nhạt cũng không kiềm chế được mà trắng bệch mặt mày. Hơn vạn năm trước, Kỳ Lân và Ma Giới đại chiến một trận, dẫn tới tổn thương nguyên khí, lúc này mới thoái ẩn vào nhân gian hưu sinh dưỡng tức, còn về Ma Giới, nghe nói vẫn an phận thủ thường, không có tiếp tục khiêu khích tộc nhân của y nữa.

   Ma Quân Thương Kỳ, vừa mới ngồi lên vị trí Ma Quân mấy năm gần đây, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn liền dẫn dắt Ma Tộc thoát khỏi tình thế suy sụp, mơ hồ có tư thế trọng chỉnh hùng phong, có thể phất lên bất kỳ lúc nào.

   Khoan nói tới chuyện có phải càng ngày năng lực của Ma Tộc càng cường đại hơn hay không, chỉ với bản thân của vị Ma Quân này thôi đã là một đại ma vương không thể khiến cho người khác khinh thường rồi, A Thổ lại đi đắc tội với một đại nhân vật khó xử lý như thế, Liễu Mộ Ngôn rất đau đầu.

   "Tế tự đại nhân!" A Thổ quỳ xuống trước mặt của mọi người, vừa khủng hoảng dập đầu vừa nói: "Cầu xin ngài, đừng đánh đuổi ta đi, ta không muốn quay về cái cuộc sống sống không bằng chết kia nữa, ta tình nguyện chết cũng không muốn trở về, cầu xin ngài tế tự đại nhân!"

   Kỳ Thạc Kỳ Canh đều xem đến choáng váng, A Thổ có vẻ ngoài xấu xí này thế mà lại chọc tới người đứng đầu Ma Giới? Nhìn bộ dáng ngây ngốc chất phát của y, nào có nửa phần giống với một nhân vật đã tự chạy thoát ra khỏi Ma Giới, còn tránh thoát được tay mắt của Ma Quân, trốn đi hơn một năm trời nay?

   Liễu Mộ Ngôn mặc y dập đầu, trên trán đã đỏ tươi thành một mảnh, cũng không có mở miệng. Ma Quân là người mà bọn họ không cách nào đắc tội nổi, chí ít là hiện tại không đắc tội nổi, nhưng bảo y cứ như thế liền giao A Thổ cho Ma Quân, y lại rơi vào trạng thái do dự.

   A Thổ là Thổ Kỳ Lân duy nhất trong tộc, tuy rằng bởi vì các loại nguyên nhân vẫn chưa thể biến thân thành công được, nhưng một khi để cho A Thổ rời đi, gần như y đã có thể chắc chắn A Thổ sẽ không còn cơ hội trở về nữa, còn chưa biết đến ngày tháng năm nào mới xuất hiện tiếp một Thổ Kỳ Lân nữa, chuyện kết giới sụp đổ đang vô cùng cấp bách, chỉ cần có A Thổ ở đây, chí ít còn có chút hi vọng.

   Về phương diện khác, tuy không phải A Thổ lớn lên từ nhỏ ở trong thôn, nhưng chung quy A Thổ vẫn là một kỳ lân, y có nghĩa vụ bảo hộ A Thổ, mà không phải đến khi xảy ra chuyện nguy hiểm liền chắp tay giao A Thổ cho người khác, đừng nói chi y, toàn bộ mặt mũi của kỳ lân tộc trong tam giới đều mất mặt về nhà, y có thể không để ý đến mặt mũi của mình, nhưng lại không thể không để ý tới vinh dự của tộc nhân.

    A Thổ vẫn đang dập đầu, một bên rơi lệ một bên run rẩy đáng thương, tựa như nếu Liễu Mộ Ngôn để y rời đi, không khác gì bắt y đi chết vậy.

   Tình huống rơi vào thế giằng co, Ma Quân không kiên nhẫn nói: "A Thổ, ngươi cáu kỉnh náo loạn một năm cũng đã đủ rồi. Đừng ngây thơ cho rằng cái đám tiểu mã nhi này có thể bảo hộ cho ngươi, để phá tan kết giới này căn bản là ta cũng không phải tốn chút công phu nào cả, điểm ấy đám tiểu mã nhi này đều hiểu được. Sự kiên nhẫn của ta không nhiều lắm, ngươi còn chưa chịu đi ra sao? Sau khi kết giới bị phá vỡ sẽ không còn đường sống nữa đâu."

   A Thổ hoảng sợ quỳ trên mặt đất rơi lệ, rất giống một con voi ăn cỏ bị giáo nhọn đâm xuyên qua ngực, Liễu Mộ Ngôn cắn răng một cái, cao giọng trả lời: "Kỳ Lân thôn của ta thật vinh hạnh, có thể tiếp đón Ma Quân đại giá quang lâm, chỉ là lễ chào hỏi này có hơi quá tay, thứ cho bọn ta không có phúc hưởng thụ."

   "Đương nhiên là các ngươi không có phúc hưởng rồi, đừng nói lời vô ích nữa, giao A Thổ ra đây."

   "A Thổ là tộc nhân của bọn ta, chắc Ma Quân cũng biết, trên dưới tam giới này, làm gì có chuyện có người tới nhà người khác đòi bắt người bao giờ, lại nào có ai dùng cường quyền cưỡng bức, buộc người khác phải chắp tay giao tộc nhân của mình ra bao giờ, xin Ma Quân thứ lỗi, A Thổ là do bọn ta che chở, trừ phi chính A Thổ nguyện ý đi theo ngươi, không thôi cho dù có phải liều cả tính mạng, bọn ta cũng sẽ không để cho ngươi thực hiện được mục đích của mình đâu."

   Liễu Mộ Ngôn nói lời kiên định hữu lực, thanh âm tràn ngập khí phách, A Thổ cảm động đến mức không ngừng rơi lệ, trong lòng chợt sinh ra dũng khí, y sống lâu như vậy rồi đây lần đầu tiên cảm nhận được bản thân có người nhà che chở, đi tới Kỳ Lân thôn đã hơn một năm, tất cả mọi người đều đối đãi với y vô cùng tốt, tuy rằng cũng rất bất ngờ khi được biết không ngờ mình lại là tộc nhân của bọn họ, chỉ do mình chưa thể biến thân được mà thôi, nhưng y không nghĩ tới dù có phải lấy số phận của toàn tộc ra để đánh cược, tế tự đại nhân cũng muốn bảo hộ cho y, trong lòng kích động khó nhịn, nhưng cũng sợ mình sẽ làm liên lụy đến tộc nhân, một tráng hán như thế lại khóc đến mức không còn hình dạng.

   "Ha ha, khẩu khí thật lớn." Ma Quân cười nhạt, không đồng ý với cách nói của Liễu Mộ Ngôn, dùng thanh âm đã lạnh đi vài phần nói với A Thổ: "A Thổ, ta sẽ cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi có theo ta quay về hay không? Xem ra trước đây ta đã quá dung túng quá tốt với ngươi rồi, ngươi chẳng qua chỉ là một tiện nô, bản quân bận trăm công nghìn việc còn phải tự đi đón ngươi trở về, khuyên ngươi đừng cứ không biết tốt xấu, khiêu chiến điểm mấu chốt của bản quân nữa."

   A Thổ nghe xong lời này liền tức sôi gan, ủy khuất, ai oán, phẫn nộ, tất cả đều hóa thành cơn giận, y đứng lên, bờ vai run rẩy ngưởng mặt lên trời hô: "Ngươi... Ngươi tốt với ta cái rắm! Ngươi nói chỉ thích một mình ta, lại không ngừng cưới một đám mỹ thiếp vào nhà, cho tới bây giờ ngươi vẫn luôn khinh thường ta, nói ta là tiện nô, ta là tiện nô không xứng với ngươi, vậy tại sao ngươi lại phải dây dưa không chịu buông tha cho ta, đám mỹ thiếp đó còn chưa đủ cho ngươi ngủ sao? Một nam nhân thô lỗ như ta đây có cái gì tốt chứ? Ngươi đâu cần phải quấn lấy ta không buông, còn uy hiếp tộc nhân buộc họ phải vứt bỏ ta, thật vất vả ta mới có nhà, biết bản thân không còn đơn độc một mình nữa, đến những người nhà cuối cùng của ta mà ngươi cũng muốn cướp đi, muốn hủy thôn của bọn ta, đây là cái thứ mà ngươi gọi là rất tốt với ta hay sao? Thương Kỳ rốt cuộc ngươi có trái tim hay không, hay là tim đã bị chó ăn mất rồi? A Thổ ta thân phận ti tiện, tốt xấu gì cũng đã ở bên cạnh ngươi nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngươi không thể chừa cho ta một đường sống nào hay sao?"

   Y càng nói càng động dung, lau nước mắt, lồng ngực không ngừng phập phồng: "Ta nói cho ngươi biết, hôm nay ta sẽ không rời đi, nếu như ngươi dám khi dễ tộc nhân của ta, hiện tại ta liền cắt cổ cho ngươi xem, nếu ngươi muốn thì có thể mang xác của ta trở về, ta đánh không lại ngươi, chẳng lẽ còn không thể tự sát sao?"

   Thì ra A Thổ và Ma Quân thực sự có quan hệ như vậy, qua thật lâu trên không trung cũng không có tiếng vọng lại, mọi người hai mặt nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng nghe được câu trả lời của Ma Quân: "Được, A Thổ ngươi giỏi lắm, cũng đã dám uy hiếp bản quân rồi đúng không, ngươi cho là ngươi dùng cái chết uy hiếp bản quân bản quân sẽ không có biện pháp xử lý ngươi hay sao? Ha, chúng ta cứ chờ xem, hiện tại bọn họ mạnh miệng như vậy, ngươi hãy mở mắt to ra mà coi bản quân có bản lĩnh buộc bọ họ giao ngươi ra cho bản quân hay không."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.10.2016, 06:11
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


65. Áy náy chịu tội

Editor: Tiểu Điềm Điềm

Âm cuối vừa dứt, mây đen tán đi, bầu trời trong xanh trở lại, cứ như là vừa mới chuyển từ đêm tối sang ban ngày. Kỳ Thiên Hữu thở phào nhẹ nhõm, đi tới bên cạnh A Thổ vỗ vỗ vai y nói: "Hài tử đừng sợ, còn có chúng ta đây mà, ha? Đừng khóc."

   A Thổ thoáng thả lỏng xuống, ngồi bệt trên đất, lại khôi phục về vẻ mặt ngây ngốc chất phác ban đầu, nào còn nửa phần tư thế oai hùng dám thét to với Ma Quân ban nãy. Kỳ Thiên Hữu lắc đầu, giao y cho Liễu Mộ Ngôn chiếu cố, cũng không thèm nhìn đến Liễu Mộ Ngôn, nhìn vào ánh mắt của hai nhi tử, phụ tử ba người đều biết đây chỉ là sự bắt đầu, sợ rằng kế tiếp sẽ còn một trận đấu chật vật cần phải vượt qua nữa.

   Ma Quân thực hiện đúng như lời uy hiếp của hắn, kế đó không có giây phút nào Kỳ Lân thôn không sống trong sự sợ hãi, cách một đoạn thời gian trong tộc sẽ có người bị mất tích, ngay từ đầu chỉ nghĩ rằng người nọ âm thầm rời thôn ra ngoài chơi nên cũng không có chú ý tới, nhưng càng ngày số người mất tích càng nhiều, người nhà bạn đời của bọn họ cũng không biết họ đã đi nơi nào, đến cả Mã tiên sinh đã hơn 70 tuổi cũng biến mất chỉ trong vòng một đêm, Kỳ Thiên Hữu biết, càng ngày càng không có biện pháp cứu vãn chuyện này nữa rồi.

   Có thể bắt người dưới sự bảo vệ của kết giới, người làm được chuyện này cũng chỉ có Ma Quân mà thôi, cho dù Kỳ Thiên Hữu có sốt ruột bao nhiêu đi chăng nữa, điều hắn có thể làm cũng chỉ là gia tăng chữa trị kết giới, sau đó tuần tra ngày đêm cùng hai nhi tử, không để cho ai thừa cơ lợi dụng đi vào thôn bắt người được.

   Kể từ đó, tự nhiên là đến cả thời gian nghỉ ngơi cũng không đủ, bọn họ không dám nói tình huống trong thôn cho Liễu Nghi Sinh biết, sợ y ở bên ngoài một mình sẽ lo lắng, la hét đòi trở về, y có trở về cũng không làm được gì, không những vậy còn khiến cho hai huynh đệ bọn họ phải phân tâm sợ rằng không biết người bị bắt kế tiếp có phải là y hay không, nếu thật sự xảy ra chuyện đó nhất định bọn họ sẽ sụp đổ mất, không bằng cứ để y ở lại Du Châu, chí ít cũng có thể bình an được một đoạn thời gian.

   Thôn dân của Kỳ Lân thôn đều là người có tâm địa thiện lương, cho dù còn chưa biết rõ tung tích của người nhà bọn họ, rất có thể là Ma Quân đã ra tay, nhưng bọn họ lại chưa từng trách tội A Thổ bao giờ, không chỉ vậy ai cũng đồng tình với y, phải ở cùng một chỗ với người hỉ nộ vô thường, xuống tay tàn nhẫn như Ma Quân, hài tử này đã phải chịu bao nhiêu tội, bị bao nhiêu ủy khuất rồi chứ?

   Bọn họ không giận chó đánh mèo với A Thổ, A Thổ lại càng tự trách hơn. Bởi vì y, cuộc sống bình yên của thôn dân đã một đi không trở lại, bầu không khí phồn thịnh tươi tốt, nhàn nhã lúc ban đầu đang chậm rãi biến mất, hiện tại người người trong thôn đều cảm thấy bất an, đã không còn nghe thấy tiếng cười đùa rộn ràng, y đã áy náy gần chết, nghĩ đến hết thảy đều do bản thân mình quá sợ chết, cũng vì tham sống sợ chết mà tạo nên hậu quả nghiêm trọng cho dân làng.

   Y đến tìm Liễu Mộ Ngôn khóc kể cảm giác tội lỗi của mình, Liễu Mộ Ngôn chỉ nói y đừng suy nghĩ nhiều, Kỳ Lân đâu phải là giống loài vừa mới bị người khác uy hiếp liền cúi đầu, trong khung của mọi người đều rất kiên cường, đây cũng không phải lỗi của y.

   Sao lại không phải lỗi của y cơ chứ? Hiện tại y thật hận tại sao lúc mình vừa mới trốn ra còn không chịu chết quách đi cho xong, nếu không cũng sẽ không phát sinh ra nhiều chuyện, liên lụy đến nhiều người như vậy?

   Nếu như Thương Kỳ trở lại buộc y, y sẽ không trốn cũng không núp nữa, chỉ vì một kẻ vô dụng nhỏ nhoi như y lại khiến cho tộc nhân phải chịu đủ uy hiếp, làm sao y có thể yên tâm thoải mái cho được? Cùng lắm là bị hắn bắt trở về, lại trở thành vật độc chiếm của hắn, như vậy cũng không khác cuộc sống trước đây là bao, rồi sẽ có một ngày Thương Kỳ hết hứng thú với y, y sẽ chờ đợi ngày đó đến đây, tới khi đó y sẽ quay trở về, làm trâu làm ngựa cho tộc nhân để báo đáp đại ân đại đức của bọn họ.

   Kỳ quái là, Ma Quân cũng không có ra mặt nữa, nhưng sự nguy hiểm đang vờn quanh Kỳ Lân thôn cũng không có tán đi, mặc dù dưới sự phòng hộ của đội tuần tra do giống đực trưởng thành tự thành lập canh giữ ngày đêm, cũng đã không còn người mất tích nữa, nhưng mọi người vẫn không dám thả lỏng, vốn dĩ trong thôn cũng không có bao nhiêu người, mỗi người đều là một thành viên quan trọng trong gia đình, là ai cũng sẽ không thể tiếp thu chuyện trong nhà cứ biến mất 2 rồi lại 3 người đi.

   "Đây không phải là biện pháp..." Liễu Mộ Ngôn tìm đến A Thổ nói: "Ngươi đã lớn lên từ nhỏ cùng với Thương Kỳ, phải có hiểu biết nhất định về bản tính của hắn, đến nay hắn còn chưa chịu ra mặt, nhưng chúng ta lại phải đưa tộc nhân trở về, phải làm sao thì mới có biện pháp kéo hắn ra mặt đây?"

   Đôi mắt đẫm lệ của A Thổ lóe lên một cái, lắc lắc đầu nói: "Hắn tính tình không tốt, lại có thói quen kiêu căng từ nhỏ, có thù tất báo. Lần trước do ta kích động, mở miệng không lựa lời, làm mất mặt hắn như vậy, nếu hắn còn chưa ép chúng ta đến đường cùng, cho dù ta có muốn quỳ xuống cầu xin hắn tha thứ chưa chắc đã có cơ hội đâu."

   Liễu Mộ Ngôn im lặng một hồi, rồi nói: "Cũng không phải ta muốn thăm dò chuyện của ngươi, chỉ là sự chấp nhất mà Ma Quân dành cho ngươi cũng liên quan đến sự an toàn của những tộc nhân đã bị bắt đi kia. Nếu như hắn hận ngươi, tự nhiên sẽ không giữ mạng của bọn họ lại, nhưng hắn... Nếu hắn yêu ngươi, thì sẽ không làm ra chuyện tuyệt tình. Ngươi suy nghĩ cẩn thận xem rốt cuộc tình cảm mà hắn dành cho ngươi là như thế nào?"

   A Thổ cúi đầu, không biết phải làm sao. Thương Kỳ là yêu y hay hận y? Y cũng thường tự hỏi bản thân mình như thế.

   Từ nhỏ Thương Kỳ đã rất dễ nhìn, đẹp hơn y nhiều lắm, tuấn mỹ lại tà mị, là mỹ nhân trên trời dưới đất đều khó tìm được. Từ rất lâu trước đây, y đã đánh mất tim mình ở chỗ của Thương Kỳ rồi, nhiều năm như vậy, y cẩn cẩn thận thận hầu hạ hắn, một đại nam nhân lại cam nguyện nằm ở dưới thân của hắn, thỉnh thoảng hắn nở nụ cười với mình, y đều sẽ cao hứng đến mức ngủ không được, hắn nói muốn ở cùng một chỗ với mình, y có cảm giác cứ như bản thân đang nằm mơ hoàn toàn không có cách nào tin tưởng được. Một nam nhân tầm tầm thường thường có địa vị như y thì có tài đức gì mà có thể nhận được sự quan tâm của Thương Kỳ giống như thiên thần hạ phàm này đây?

   Quả nhiên toàn bộ đều là giả dối, Thương Kỳ chỉ đùa bỡn với tình cảm của y, chứ cũng không phải thực sự thương yêu gì y cả. Nói cách khác, nếu như hắn thương y, sao có thể nhẫn tâm thương tổn y đến vậy, còn nếu như hận y, tại sao lại không trực tiếp giết y cho rồi, từ nay về sau không còn gặp mặt nữa?

   A Thổ nghĩ không ra tình cảm phức tạp của Ma Quân đại nhân, càng không rõ là tại sao đã cách một năm rồi, hắn vẫn còn chấp nhất y như vậy, chẳng lẽ là do không còn món đồ chơi tri kỷ 20 năm, cho nên hắn bắt đầu cảm thấy luyến tiếc đứng sao? A Thổ không biết nên cảm thấy vui mừng hay bi ai vì sự chấp nhất của hắn, vui vì hắn vẫn còn quan tâm mình, vô luận cái loại quan tâm này có phải là tình yêu hay không, ít ra hắn cũng không có quên y; bi ai là ở chỗ, có đôi khi y hận không thể khiến cho hắn dứt khoát quên mình đi, cuộc sống tại Kỳ Lân thôn rất bình thản, không có tình yêu vui thích, cũng không có thương tâm rơi lệ thống khổ, loại cuộc sống bình thản không có gì lạ này mới đúng là cuộc sống mà y vẫn hằng mong ước.

   Nhớ lại toàn bộ những ngày đã ở chung từ rất lâu cho tới nay, A Thổ nhìn Liễu Mộ Ngôn, thâm tình kiên định nói: "Nếu muốn ép hắn xuất hiện, cũng không phải là không có biện pháp, nhưng ta lại không quá chắc chắn, chỉ có thể thử một lần mà thôi."

   Kỳ Thạc Kỳ Canh cảm thấy mình sắp không chống đỡ nổi cuộc sống như vậy nữa rồi.

   Ban đầu đã hứa hẹn với nhau, tuy rằng buổi sáng không thể gặp mặt nhưng đến tối còn có thể cùng ôm nhau ngủ, sẽ thường xuyên bế nhi tử đến thăm Tiểu Liễu Nhi, nhưng kể từ sau khi tên Ma Quân chết tiệt kia xuất hiện, lời hứa đó chưa từng được thực hiện qua.

   Sống hơn 20 năm, có bao giờ phải chịu đựng những ngày thống khổ như thế này đâu? Bọn họ nhịn a nhịn, chống a chống, thực sự không chịu nổi nữa, chỉ có thể chia ra mỗi người đi một đêm. Có đôi khi một đêm kia cũng không quá êm đẹp, Tiểu Liễu Nhi nào phải kiểu người sẽ giấu chuyện ở trong lòng mà không hỏi ra miệng? Y đã sớm phát hiện ra trạng thái của hai người khác thường, hỏi vài câu đều bị bọn họ trả lời cho có lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn liền nhăn lại.

   "Kỳ Canh, ta hỏi lại ngươi một lần cuối cùng, nếu như ngươi còn không chịu trả lời thành thật, từ nay về sau đừng trở lại đây gặp ta nữa!"

   "Bảo bối, ta thật sự không có lừa ngươi, gần đây chỉ là do bọn ta phải hao tổn quá nhiều pháp lực, cho nên cơ thể mới có chút uể oải. Không thể cùng đến thăm ngươi, là bởi vì buổi tối Kỳ Thạc phải cùng đi làm việc với phụ thân mà thôi."

   Liễu Nghi Sinh nào có dễ dụ như vậy, nghe hắn mượn cớ quang minh chính đại thế này, càng thêm lấn tới hơn: "Vậy hài tử đâu? Sao ngươi có thể tới đây mà lại không thể đưa con đến thăm ta? Ngươi có gì tốt để xem chứ?"

   "Ngươi xem ta phong trần mệt mỏi tới đây, còn phải ngụy trang thành một con khoái mã như vậy, làm sao có thể cõng theo hai nãi oa tới nữa chứ? Đặt trên lưng sợ té, ngậm trong miệng thì lại sợ bọn chúng khó chịu không phải sao?" Kỳ Canh gãi đầu một cái, vắt hết óc bịa ra lý do chống chế, kéo người vào trong lòng trấn an.

   "Thế nhưng ta nhớ bọn nhỏ nha. Cũng không biết các ngươi có chiếu cố bọn chúng được tốt hay không, đã cao hơn được chút nào chưa, đã có thể bước đi rồi hay chưa, đã lâu chưa được gặp nên mỗi lần nằm mơ ta đều mơ thấy bọn nhỏ, mà các ngươi lại không chịu cho ta gặp chúng!" Liễu Nghi Sinh càng nghĩ càng thấy ủy khuất, giãy ra khỏi vòng tay của Kỳ Canh đấm vào người hắn.

   Kỳ Canh đâu thèm để ý tới động tác khoa chân múa tay này, chờ đến khi y trút giận xong rồi mới cười khổ nói: "Được rồi bảo bối, ta cũng chỉ có thể ôm ngươi một lát mà thôi, ngày mai lúc trời vừa sáng ta lại phải chạy trở về rồi nha, ca hứa với ngươi, sau khi xử lý xong công chuyện liền đưa nhi tử đến cho ngươi, ở lại với ngươi thật lâu thật lâu, mỗi ngày đều ở cùng ngươi, có được không?"

   Nói thì nói như vậy, cũng không phải Liễu Nghi Sinh không đau lòng khi nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của bọn họ, thuận theo để mặc cho hắn ôm lấy mình, giơ tay lên sờ sờ gương mặt góc cạnh rõ ràng, cũng thả nhẹ thanh âm xuống khẽ nói: "Có phải tại ta rời đi nên phụ thân mới làm khó dễ các ngươi hay không?"

   Kỳ Canh cười ngây ngô, bởi vì được y quan tâm nên gần như toàn bộ mệt nhọc trên người đều đã tan biến. Hắn nắm lấy tay của Liễu Nghi Sinh cọ loạn lên chiếc cằm đầy râu của mình, cọ đến khi tay của y đỏ ửng mới đưa tới bên môi hôn một cái: "Không có bị làm khó dễ gì cả, thân thể của các ca ca khoẻ mạnh, trừ ngươi ra, còn có ai có năng lực có thể làm khó bọn ta được chứ?"

   Nói xong, Kỳ Canh còn không biết xấu hổ mà cọ cái vật đã hơi ngẩng đầu lên trên đùi y, có thể thấy được cái kiểu làm khó mà hắn nói là loại nào rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.10.2016, 06:13
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2017
 
Ngày tham gia: 23.10.2015, 21:14
Bài viết: 1119
Được thanks: 330 lần
Điểm: 9.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hảo thụ thừa song - Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


66. Ăn vụng một mình (Thượng)

Editor: Tiểu Điềm Điềm

Bầu không khí vừa lúc, cũng đã lâu rồi Liễu Nghi Sinh còn chưa có hoan hảo với bọn họ, nói thân thể không khát cầu chỉ là nói đối, nhưng dù sao y cũng bận tâm đến Kỳ Canh bị tiêu hao quá độ, thân thể mệt mỏi, có chút ngượng ngùng nhích sang bên cạnh nói: "Là ai làm khó các ngươi chứ, ngươi đứng đắn một chút đi, mệt mỏi liền đi ngủ sớm."

   "Ha ha, ca cầu ngươi làm khó còn không được sao?" Dục vọng của Kỳ Canh đã lên tới não, nào có thể để cho y chạy trốn, ôm người lên đùi mình hôn một trận, quả thực hai huynh đệ bọn họ yêu Tiểu Liễu Nhi muốn chết, để y sống ở bên ngoài một mình, mỗi ngày đều lo sợ y có bị người khác khi dễ hay không, có khi nào sẽ chọc đến mấy người mình đánh không lại rồi bị thua thiệt hay không, hốt hoảng lo sợ không khác gì đánh mất tròng mắt của mình ở bên ngoài vậy.

   "Rõ ràng là các ngươi làm khó ta, hai ngươi còn không chịu cho ta gặp hài tử nữa. Hmm a..." Ban đầu Liễu Nghi Sinh còn có thể thỉnh thoảng lên án giữa lúc bị hôn, thoáng cái môi bị ngậm lấy, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ, thân thể không chịu khống chế yếu đuối dựa vào trong lồng ngực tráng kiện hữu lực của Kỳ Canh, bị nụ hôn cường thế lại không mất ôn nhu khiến cho thở hồng hộc, không còn đầu óc suy nghĩ chuyện gì nữa.

   Ở chung với hai ngựa đực lâu như vậy, phần nhiều đều được bọn họ cùng nhau thương yêu, hiếm khi chỉ có một người vỗ về chơi đùa y, loại cảm giác này có hơi ngọt ngào, cứ như là yêu đương vụng trộm sau lưng người yêu vậy, Liễu Nghi Sinh bị tưởng tượng không biết xấu hổ của bản thân khiến cho mặt mày nóng lên, càng thêm dung túng cho đầu lưỡi đang tàn sát bừa bãi trong khoang miệng y, đầu lưỡi của hai người quấn quít lấy nhau, nước bọt hòa trộn vào nhau, càng hôn càng kịch liệt, bàn tay to sờ soạng trên người khiến cơ thể mình tê tê nóng nóng, chờ đến khi Liễu Nghi Sinh phục hồi tinh thần lại, y phục đã sớm xộc xệch, vai nửa hở, còn mê người hơn cả khi cởi trần toàn bộ.

   "Đã lâu không chạm vào ngươi, có phải ngươi cũng không nhịn được rồi không?" Kỳ Canh nói, cúi đầu chầm chậm ngậm lấy nụ hoa như ẩn như hiện vào trong miệng, đầu tiên là đầu lưỡi thô ráp nhẹ nhàng ngậm nụ hoa nhạy cảm đang cương lên, sau khi Liễu Nghi Sinh nhịn không được ưỡn ngực dâng nụ hoa lên, hắn mới dùng lực mút mạnh một cái, giống như là đang muốn mút ra sữa vậy, chọc cho Liễu Nghi Sinh rên lên một tiếng, đỏ mặt đánh vào lưng hắn vài cái.

   "Ngươi nhẹ chút..." Sau khi hài tử cai sữa, y đã không còn sữa nữa rồi, bị mút như thế không chỉ khiến y cảm thấy khó xử mà còn mang đến cho y cảm giác quái dị cứ như có thể bị mút ra cái gì đó vậy.

   "Không được, sữa của Tiểu Liễu Nhi thơm ngon như vậy, thật vất vả hôm nay mới không có Kỳ Thạc giành với ta, ngươi còn không chịu cho ta mút một trận thống khoái, là muốn để ca đói chết hay sao?" Kỳ Canh giống như là phải chịu ủy khuất, nhưng lực đạo trong miệng lại không hề nhẹ đi, chỉ thấy hắn vừa liếm vừa nghiền lên tiểu nụ hoa đã bị hắn mút đến sưng đỏ, không ngừng đảo lộng, cái tay còn lại cũng không an phận mà xoa quanh nụ hoa bị bỏ rơi ở một bên, dưới sự chà đạp của hắn quầng vú đỏ hồng non mịn ở bên ngoài đều đã biến thành đỏ ửng, vừa đẹp lại vừa phiến tình.

   "Hmm..." Liễu Nghi Sinh bị mút đến không biết là khổ sở hay là thoải mái, nghĩ đến người này nào có chút bộ dáng mệt mỏi không nhúc nhích nổi bao giờ, rõ ràng là có thịt ăn, thú tính trỗi dậy, mệt mỏi gì đó không biết đã sớm đi đến nơi nào rồi. Bàn tay tiến vào trong y phục của nam nhân, theo bản năng vỗ về chơi đùa phần lưng tuy đã chảy ròng ròng mồ hôi nhưng vẫn cảm nhận được cơ bắp cuồn cuộn, nhịp đập từ cơ bắp của giống đực cường tráng truyền đến, hắn và Kỳ Thạc là người mình yêu thương nhất, dưới sự bao quanh bởi mùi hương của giống đực trái tim của y đều mềm nhũn xuống, lúc này đừng nói là để hắn hôn nụ hoa của mình, cho dù hắn có hôn qua toàn thân mình một lần y cũng sẽ không nói một chữ không.

   Hoàn toàn không tự chủ được uốn éo vòng eo, bất tri bất giác nội khố cũng đã ướt đẫm đồng thời tính khí vểnh cao còn không ngừng cọ vào phần bụng cứng rắn của nam nhân, liên lụy đến cái bụng đang lõa lồ của Kỳ Canh cũng trở nên ướt dính thành một mảnh.

   "Bảo bối, sao lại ướt thành như vậy rồi?" Kỳ Canh ôm eo của y, do y đang ngồi ở trên người mình, tự nhiên cũng biết y đã động tình thành cái dạng gì. Lần đầu tiên được độc chiếm tâm can bảo bối, Kỳ Canh có cảm giác cứ như bản thân mình đã quay lại cái thời điểm còn chưa có giao phối với y, kích động, hưng phấn, thấp thỏm, đủ loại tâm tình khác nhau, muốn tự mình thỏa mãn y, lại có điểm âm thầm nghiến răng, không quá chắc liệu mình có thể thỏa mãn tiểu tao hóa đã bị huynh đệ bọn họ điều giáo này hay không.

   "Ta... Ta không biết..." Liễu Nghi Sinh bị khi dễ đỏ bừng mặt, đột nhiên nụ hoa đang lấp lánh bị bỏ rơi, bất mãn dán sát vào nam nhân cọ như có như không, đùi bị tách ra xa nhau vòng quanh thắt lưng cường tráng của Kỳ Canh, tuy rằng còn cách một lớp tiết khố, nhưng mặt trước đang trướng đau cứ bị đụng chạm vào, không ngừng chảy ra nước, khe mông nhiệt tình kẹp lấy cái thứ to lớn của nam nhân, cả người nóng rần lên.

   Y biết mỗi lần mình bị hai huynh đệ khiêu khích khiến cho tình dục trỗi dậy đều sẽ phát tao phát lãng như thế này, muốn được bọn họ dùng tay, dùng miệng, thậm chí dùng cái thứ thô to nóng bỏng của bọn họ cắm vào hai nơi đang rất đói khát, trừu sáp đùa bỡn nó, thẳng đến khi lên tới đỉnh cao của khoái cảm, đạt được cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có.

   Tiết khố bị thấm ướt, có chút cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa so với khi hoa thần non mềm trực tiếp cọ lên đùi của nam nhân, nhưng tiết khố lại có thể thấm hút nước, Kỳ Canh dùng hai tay xoa nắn cặp mông của y mang theo chút tình sắc, đè ép dương vật đã cương của mình vào sâu trong khe mông hơn, tuy cũng không phải trực tiếp cắm vào, nhưng cái kiểu cọ xát này, ngược lại lại khiến cho Liễu Nghi Sinh càng thêm ngứa ngáy hơn.

   "A..." Nhìn ra bộ dáng khó nhịn của y, Kỳ Canh nhấc cả người Liễu Nghi Sinh lên, kéo quần xuống, toàn bộ cặp mông xinh đẹp trần trụi bị nhìn không sót một thứ gì.

   Kỳ Canh yêu thương không ngớt hôn lên cần cổ láng mịn, vuốt ve tấm lưng trơn bóng của y, cảm nhận sự cọ xát ở bên dưới, chậm rãi tách tiểu hoa huyệt ra, còn có cái vật đang nóng hừng hực đỉnh vào bụng mình kia, hắn chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới đều là hương vị ngọt ngào hạnh phúc, cũng không ngại chất lỏng của y đã chảy đầy ra bắp đùi của mình, tay vừa mới phủ xuống liền chạm phải hoa huyệt không biết là e thẹn hay là phóng đãng, hai ngón tay còn chưa dùng sức đã bị cái miệng nhỏ nhắn đói khát nuốt vào, tay kia thì bộ lộng thanh nha đang dục cầu bất mãn, Kỳ Canh ngậm lấy đầu lưỡi của y, cẩn thận thỏa mãn nhu cầu của người yêu.

   "Hmm hmm..." Liễu Nghi Sinh thoải mái đến đầu óc trống rỗng, bộ phận nam tính bị bộ lộng càng ngày càng cứng rắn, còn chưa có chạm vào bao nhiêu cái đã không ngừng run rẩy, không có tiền đồ đến mức sắp sửa bắn ra tới nơi, thư huyệt lại chỉ mới nếm được vị thịt, hai ngón tay linh hoạt không ngừng trừu sáp ở bên trong, thỉnh thoảng đầu ngón tay lướt qua hoa tâm nhạy cảm cả cơ thể đều căng chặt lại, chất lỏng chảy tí tách ra bên ngoài dọc theo sự trừu sáp của đầu ngón tay, không ngừng chảy ra như sông như suối.

   "Ca... Còn muốn... Ta còn muốn..." Cho dù ngón tay có to dài đến cỡ nào, so ra vẫn kém dương vật thô to nóng bỏng, Liễu Nghi Sinh mị nhãn như tơ cọ vào nam nhân khát cầu thương yêu, dưới sự bộ lộng của bàn tay to dương vật đáng yêu chảy ra nước mắt trong suốt, bị ngón tay quẹt lấy cắm vào trong thư huyệt, miệng huyệt mở rộng ra, mật hoa bắn tung tóe, lúc này đừng nói là dương vật của nam nhân, cho dù có biến thân để y ăn cái đó của cự thú, sợ rằng tiểu huyệt đã tao lãng đến cực độ này cũng sẽ không cự tuyệt, ngược lại còn không ngừng vui vẻ ăn vào, chỉ sợ như vậy còn chưa đủ với y đâu.

   "Tiểu Liễu Nhi muốn cái gì?" Sự thật chứng minh, lúc ở trên giường người thành thật một chút cũng không thành thật, hắn xuống tay bá đạo hung ác, nói đùa một chút cũng không thua kém Kỳ Thạc. Liễu Nghi Sinh đều đã muốn thành như vậy rồi, còn có cái gì mà không dám trả lời nữa, huống chi ở trước mặt mấy tên hỗn đản này, có lời phóng đãng nào mà chưa từng nói qua, có động tác xấu hổ nào chưa từng làm qua?

   Nhìn gương mặt quen thuộc, lúc này đây lại nam nhân vị tràn đầy mê người khêu gợi, khiến y mê muội không ngớt. Gương mặt nóng cháy, thân thể bị dục vọng dày vò biến thành màu hồng phấn, mắt phượng của Liễu Nghi Sinh híp lại, thổi khí vào tai nam nhân nói: "Tiểu Liễu Nhi muốn ca ca thao ta, dùng vật này của ca ca hung hăng thao ta, có được hay không?"

   Thư huyệt của y còn đang ngậm hai ngón tay, tiểu côn thịt thì bị nam nhân nắm lấy, thế mà y còn có thể tao thành như vậy, tay còn chủ động tự giác sờ vào cái vật nóng hầm hập ở bên dưới hai cánh mông của mình, cao hoàn trướng căng tràn ngập dương tinh, chỉ vừa mới sờ nhẹ một cái đã trực tiếp khiến cho Kỳ Canh nhịn không được, ngón tay hung hăng đỉnh một cái, đánh vòng quanh hoa tâm của y, nâng cao côn thịt đã sớm muốn tiến vào sào huyệt ấm áp hảo hảo du lịch một phen, tách hậu huyệt đã trở nên ướt đẫm do bị thư huyệt chảy ra quá nhiều mật lộ thấm ướt ra, đến cả bôi trơn đều không cần làm, dứt khoát thao vào trong.

   "A a... Quá lớn... Hmm a..." Liễu Nghi Sinh có chút hối hận về chuyện đã khiêu khích Kỳ Canh. Mà sao với Kỳ Thạc, sự nhẫn nại của hắn lại kém hơn không ít, tuy rằng trong tính sự cũng khá ôn nhu, sẽ không tới mức làm y bị thương, nhưng mỗi lần thao đến mù quáng lại mất đi lực kiềm chế, y đều đã nói không chịu nổi muốn từ bỏ cũng không chịu dừng lại. Mình cũng chỉ có thể khóc lóc kẹp chặt lấy chỗ đó của hắn, để hắn chiếm được thỏa mãn, mới có thể thống thống khoái khoái bắn vào trong tiểu huyệt của y.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyễn hằng123, Sưu tầm, thuytinhden750 và 79 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.