Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 06.10.2016, 16:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 29: Xuất phủ

Edit: Mị Mị

Beta: Sakura

Chân Tĩnh nhận được tin tức, khoé miệng khẽ nhếch lên trào phúng.

Mẫu thân đại nhân một tay che trời trong hậu viện, vậy mà cũng có lúc thay đổi chủ ý.

Tuy chỉ giải cấm túc một ngày này, nhưng ý vị lại rất khác nhau đấy.

Có lẽ, di nương nói không sai, sủng ái của nam nhân mới là chỗ dựa căn bản…

Không đề cập đến tâm tư Tam cô nương biến đổi bất ngờ, Chân Diệu bên kia cũng vô cùng cao hứng vì đêm thất tịch mà chuẩn bị.

Ngoại trừ một lần Chân Diệu theo Ôn thị đi Bảo Hoa lâu, về sau lại không có cơ hội ra khỏi cửa, đối với thịnh hội lần này, nói không mong đợi là nói dối.

Kỳ thật trong trí nhớ của nàng, cũng có tình cảnh của đêm thất tịch năm trước.

Ngày đó Chân Diệu một lòng muốn làm náo động, liên tiếp tham gia cầm kỳ thư hoạ, cùng với các tỷ thí xâu kim cầu Chức Nữ được khéo tay thêu thùa.

Lúc đó cũng vì tranh cường háo thắng mà kết xuống ân oán sống chết với tiểu Quận chúa Sơ Hà của Vĩnh Vương phủ.

Thù đã kết,  lúc đó dù Chân Diệu có thắng đi nữa cũng không có lá gan xếp hạng hơn Quận chúa, nhưng mà Quận chúa Sơ Hà nhìn nàng gai mắt nên vẫn châm chọc vài câu.

Cũng bởi vì vậy mà khi nàng đạt hạng nhất các loại tỷ thí … nhưng tài danh gì cũng không được truyền ra.

Vì vậy Chân Diệu quyết định chủ ý, lần này đi ra ngoài chỉ để ăn uống mà thôi, về phân thi tài nghệ gì đấy, vẫn nên lưu lại ánh sáng huy hoàng cho đám muội tử thôi.

Vì sự nghiệp ăn uống thống khoái trong một lần xuất phủ này, Chân Diệu nghiêm tức kiểm kê lại khoản tiền riêng tội nghiệp của mình, đột nhiên Tiểu Thiền sôi nổi đi đến, vẻ mặt vui vẻ: “Cô nương, phu nhân sai tiểu nha hoàn mang hầu bao đến cho ngài rồi kìa.”

Tử Tô đang đứng hầu hạ trong phòng bất động thanh sắc trừng mắt Tiểu Thiền một cái.

Tiểu Thiền lập tức đàng hoàng lại.

Những ngày này, các nha hoàn cũng đã được phân định phẩm cấp.

Tử Tô theo lệ cũ vẫn là nha đầu nhất phẩm, cầm bạc từ chỗ lão phu nhân.

Nha hoàn nhị đẳng chính là A Loan và Bách Linh.

Tước Nhi, Thanh Cáp, Dạ Oanh và Tiểu Thiền là nha hoàn tam đẳng.

Tử Tô là nha đầu nhất đẳng bên người lão phu nhân, đến cùng cũng có vài phần thủ đoạn, trước kia các tiểu nha hoàn còn chưa phân định đẳng cấp nên nàng còn mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ âm thầm quan  sát tính cách mọi người.

Đến khi phân định đẳng cấp rồi, lập tức bắt đầu áp dụng quy củ nghiêm khắc với các nha hoàn phía dưới.

Ngoại trừ Tiểu Thiền có tính  hoạt bát nói nhiều, nàng cũng chưa hoàn toàn áp chế được tính tình này của nàng ấy.

Tử Tô vẫn luôn nhớ rõ lúc lão phu nhân thăng nàng làm nha hoàn nhất đẳng có nói, không có nha hoàn không được việc, mà quan trọng là người quản sự hoặc chủ tử có bố trí đúng người đúng chỗ hay không mà thôi.

Ít nhất nha đầu Tiểu Thiền này, đến hôm nay đã làm quen được tất cả các nha đầu bà tử của các tiểu viện khác, phù hợp cho nàng nhất là đi nghe ngóng tin tức rồi.

Tử Tô đang nghĩ ngợi, chợt nghe Tiểu Thiền đùng đùng nói: “Cô nương, ngài  biết không, Tam cô nương đã hết bệnh, hôm nay cũng được đi ra ngoài cùng ngài đấy.”

Chân Diệu khẽ giật mình, còn chưa tiêu hoá xong tin tức vừa nghe được, Tiểu Thiền đã nói tiếp: “Ai nha, hầu gái còn nghe nói hôm qua lúc giữa trưa Lam di nương quỳ hơn nửa canh giờ trước chính phòng của Hoa Minh uyển. Cô nương, ngài biết không, hoá ra Lam di nương là một đại mỹ nhân đấy…”

Đề tài này, rõ ràng đang lệch đi, nhưng Chân Diệu đã sớm chuẩn bị tốt, có nhiều lúc nghe tiểu nha đầu này nói chuyện cũng coi như giải buồn.

Lúc này Chân Diệu một bên niết niết hầu bao do Ôn thị đưa tới, sau đó chọn một khối bạc bên trong đó, một bên khẽ mỉm cười nghe Tiểu Thiền nói chuyện bát quái.

Không nghĩ tới, nha đầu kia dùng trọn vẹn một khắc để miêu tả quần áo cũng như cách ăn mặc của Lam di nương, rồi lại vòng vo về chủ đề lúc nãy: “Ai nha, đáng tiếc cho Lam di nương, tuy là mỹ nhân nhưng lúc đó đúng dịp Thế tử gia trở về nhưng cũng không liếc nhìn nàng ta một cái nào đấy!”

Tử Tô nhíu mày, muốn mở miệng ngăn lại, nhưng thấy thần sắc của Chân Diệu đang vuốt vuốt thỏi bạc không có gì khác thường nên nhịn lại.

Tại lúc có mặt chủ tử, thân là một đại nha hoàn tri kỷ hợp cách, sao có thể tuỳ ý mở miệng khoe khoang uy nghiêm của chính mình chứ.

Nhưng rất nhanh Tử Tô liền hối hận vì không ngăn lại kịp thời.

Tiểu Thiền nói liên hồi như pháo: “Cô nương,nô tỳ còn nghe nói đêm qua Thế tử nghỉ ở chỗ Đại phu nhân, yêu cầu tới ba lượt nước đấy!”

Vẻ mặt Tiểu Thiền hiện ra vẻ hâm mộ: “Cô nương, hoá ra mẹ nô tỳ nói đúng, càng là người có thân phận tôn quý thì càng phải chú ý, đến thân phận như Thế tử rồi, một đêm lại phải tắm ba lần! Ai nha, ngài biết không, những người khổ khổ giống chúng nô tỳ, có rất nhiều người có khi nửa năm cũng không tắm lần nào đấy, phí củi lửa.”

Chân Diệu nhìn về phía Tử Tô, mặt mũi vô cùng hoang mang.

Thật sự xin lỗi nhân dân, xin lỗi Đảng, mặc dù kiếp trước nàng vẫn còn là khuê nữ, nhưng bởi vì đọc tiểu thuyết nên hoàn toàn có thể lý giải hàm nghĩa sâu xa của việc “yêu cầu nước” này.

Chuyện nàng hoang mang chính là, từ khi nào chuyện phòng the của Thế tử Kiến An bá đến cả nha hoàn tam đẳng bên người nàng cũng biết rồi hả?

Tử Tô vừa nghe xong những lời Tiểu Thiền nói… giống như bị sét đánh ngang tai, cả buổi không nhúc nhích, mãi đến khi nhìn thấy ánh mắt hoang mang của Chân Diệu, nàng mới thanh tỉnh lại, nghiêm nghị trách mắng: “Tiểu Thiền, ai cho phép ngươi không có quy củ như vậy hả, trước mặt cô nương nói những chuyện … vô vị này, còn không mau đi ra ngoài!”

Nói xong cũng bất chấp vẻ mặt bị doạ của Tiểu Thiền, nhìn Chân Diệu nói: “Cô nương, ngài đừng nghe tiểu nha đầu này nói bậy, làm dơ lỗ tai ngài!”

Sau đó sắc mặt sầu lo nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu có chút buồn bực, vì cái gì nàng lại luôn gặp phải tình huống gian nan này chứ, hoàn toàn không phù hợp với tuổi cùng với nhận thức của nàng.

Vốn dĩ nàng không nên hiểu, giống như các tiểu nương tử bình thường khác có lẽ sẽ hỏi yêu cầu nhiều lần nước như vậy để làm gì.

Bằng không thì sẽ bị hoài nghi chỉ số thông minh.

Nhưng mà nàng hiểu nên câu kia hoàn toàn không hỏi ra khỏi miệng được.

Nếu hoàn toàn không hỏi, vạn nhất bị Tử Tô nghĩ là nàng hiểu đấy, đến khi đó bị khinh bỉ không chỉ là chỉ số thông minh thôi đâu.

Dưới tình thế cấp bách, Chân Diệu ngây ngô cười nói: “Ba lần… ba lần là hơi nhiều…”

Đúng a, là hơi nhiều…

“Khụ khụ..” vẻ mặt sầu lo của Tử Tô thoáng cái đã bị sặc.

Chân Diệu khôi phục bình tĩnh: “Được rồi, Tiểu Thiền, về sau những lời này không nên nói lung tung, Tử Tô không nói qua cho các ngươi ư, nô tỳ tuỳ ý nghị luận chuyện của chủ tử sẽ bị phát mại đấy.”

Sắc mặt Tiểu Thiền bị doạ cho trắng bệch, vội vàng quỳ xuống: “Cô nương, cầu ngài vạn vạn lần đừng bán hầu gái!”

“Được rồi, hôm nay là lễ nữ nhi, đừng khóc thiên đập đất nữa.” Chân Diệu khoát khoát tay, nói tiếp: “Thế này vậy, phạt ngươi trông tiểu viện, phải nhớ thay ta cho Cẩm Ngôn ăn đấy.”

Một ngày lễ nữ nhi này, bọn nha hoàn cũng sẽ được nghỉ một ngày, người có phụ mẫu sẽ được về thăm, hoặc có thể tụ tập cùng đám tỷ muội tốt để vui chơi, đương nhiên là không được xuất phủ đấy.

Chân Diệu cũng đã thân quen với con sáo được Kiến An bá cho, theo lẽ thường đùa vui với nó chốc lát, Cẩm Ngôn vẫn như cái hồ lô bị cưa miệng, vẫn không nói lời nào.

Chân Diệu lại có cảm giác thân thiết khó hiểu, vuốt vuốt đầu nhỏ của con sáo rồi mới mang theo quả hoa dưa đã được chuẩn bị tốt đi tìm Chân Nghiên.

Khiến cho nàng không ngờ chính là năm nay đi cùng với mấy tỷ muội các nàng ngọai trừ Chân Hoán và Hàm ca nhi của đại phòng, còn nhiều thêm một tên Tưởng Thần.

Đến giờ, đoàn người hào hứng ra khỏi cửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 06.10.2016, 16:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 30: Gặp lại

Nói là đêm thất tịch, nhưng từ xế chiều lễ hội nữ nhi đã bắt đầu rồi.

Kinh thành Vương triều Đại Chu rất phồn hoa, hôm nay lại càng náo nhiệt.

Chân Diệu thong dong ngồi trong xe ngựa chạy chậm rãi, thanh âm huyên náo từ bên ngoài truyền vào trong tai không dứt.

Nàng lặng lẽ nhấc tấm rèm mỏng lên nhìn ra bên ngoài, cảm thụ được hương vị cuộc sống đặc biệt thân thiết rồi lại không tiếng động buông rèm xuống.

Xe ngựa không nhanh không chậm chạy qua mấy con phố, ngay lúc Chân Diệu lim dim muốn ngủ, rốt cuộc đã ngừng lại.

Trước tiên Liên Diệp vịn Chân Nghiên xuống xe, sau đó A Loan mới vịn Chân Diệu xuống theo.

Bên kia, ba người Chân Băng cũng đã xuống xe.

Tới đầu phố liền đứng lại cho quan binh kiểm tra.

Chân Hoán dẫn một đoàn người đi qua, đưa thẻ thân phận ra, dựa vào lệ cũ kèm theo mấy thỏi bạc, đã được họ khách khí mời đi vào.

Đây chỉ là cuộc kiểm tra sàn lọc, để ngăn ngừa những dân chúng bình thường lẻn vào.

Tiến vào bên trong, liếc nhìn tuỳ ý cũng có thể nhìn thấy Ngũ Thành binh của quân đội, thậm chí là Long Hổ vệ.

Nếu có người nháo sự, hoặc là bởi vì khoảng thời gian đặc thù này mà đối với các tiểu cô nương có hành động gì, thì những quan binh này sẽ không khách khí đấy.

Tính ra Chân Diệu đến đây đã là lần thứ ba rồi, nhưng đến cùng mấy lần kia là nguyên chủ, không có cảm giác sung sướng như được tận mắt nhìn thấy.

Chỉ thấy trên mặt đất là đá ngọc xanh trải rộng khoảng hai trượng, hai bên ven trồng toàn cây to, lá cây tuy nhỏ nhưng bù lại rất sum xuê, mà các cây nối liền nhau san sát. Ánh mặt trời chói chang bị tách thành những điểm sáng nhỏ đan xen rơi trên mặt đá xanh, tạo nên một con đường râm mát.

Lúc này đúng vào thời điểm hoa nở, cơn gió thổi qua, từng  đóa hoa trắng hồng đan xen vào nhau rơi lả tả, dập dờn lung linh như cánh quạt nhỏ, còn mang theo hương thơm thanh nhã.

“Thật đẹp.” Chân Diệu đưa tay tiếp được một đoá hoa đang rơi xuống, thấp giọng lẩm bẩm.

Một tiếng cười nhạo truyền đến: “Tứ tỷ, đây là lần thứ ba tỷ đến rồi, bọn muội mới là lần đầu nhưng sao giống ngược lại thế?”

Lời này, chính là ám chỉ Chân Diệu kiến thức hạn hẹp đấy.

Chân Diệu hoàn hồn, hoàn toàn không thấy sự khiêu khích của Chân Ngọc, dịu dàng cười nói: “Một nơi đẹp như vậy, vô luận đến bao nhiêu lần, ta đều cảm thấy nó rất đẹp, giống như Lục muội muội vậy, cho dù ta nhìn bao nhiêu lần vẫn cảm thấy muội là một mỹ nhân.”

Nói xong cũng không thèm để ý tới, lấy tay nhấc váy bước nhẹ nhàng lên phía trước.

Cảnh đẹp như vậy, còn sắp được ăn thức ăn ngon, chỉ có đần độn mới đứng lại đó so mồm mép với một tiểu cô nương mười hai tuổi đấy.

Lưu lại Chân Ngọc vừa tức vừa giận, nhưng hết lần này đến lần khác lại không tìm ra Chân Diệu sai lầm ở đâu, đành phải hung hăng vò khăn.

Chân Băng lôi kéo nàng, giọng nói cực thấp: “Lục muội, đang yên lành muội gây sự với Tứ tỷ làm gì?”

“Ta, ta không ưa đấy! Dựa vào cái gì, tỷ ấy làm mấy việc kia rồi còn sống vui vẻ như vậy, ngược lại người vô tội như Tam tỷ lại bị liên luỵ, bây giờ bộ dạng tỷ ấy vô cùng tiều tuỵ kia kìa!”

Nếu nói Chân Ngọc ưa thích Chân Tĩnh thì cũng không phải, thực chất lúc nào đích nữ cũng có một sự khinh thường nhất định đối với thứ nữ.

Nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng mấy đến sự đồng tình của nàng, đặc biệt là đầu sỏ gây nên chuyện này là người nàng ấy vô cùng ghét.

Chẳng biết lúc nào Chân Nghiên đã đến trước mặt hai người, vừa nhìn Chân Ngọc vừa nhẹ giọng nói nhưng lời phát ra thì vô cùng nặng nề: “Lục muội, ngược lại ta không biết Tứ muội làm nên chuyện gì để cho một người làm muội muội như muội suốt ngày chằm chằm bới lông tìm vết đấy.”

“Làm nên chuyện gì, chẳng lẽ còn muốn ta nói ra__”

Chân Ngọc còn chưa nói xong, đã bị Chân Băng giữ lại.

Chân Nghiên nở nụ cười: “Đúng vậy, loại chuyện gì? Có bản lĩnh thì muội nói lớn tiếng ở chỗ này cho ta! Muội đang mong người trong kinh thành này không quên được sao, cứ cách một đoạn thời gian thì người trong nhà sẽ nhắc lại một lần cho họ nhớ sao? Đúng là khua chiêng gõ trống, ngu xuẩn!”

Chân Nghiên phẩy tay áo bỏ đi, đuổi theo Chân Diệu.

Cả người Chân Ngọc tức giận đến phát run, đến vành mắt đều đỏ, nhưng mà vị Nhị tỷ này từ nhỏ tới lớn đều vô cùng đoan chính, ngay cả lúc nào răn dạy muội muội cũng chiếm được đạo lý, đành chỉ biết ngẩn người không dám mở miệng phản bác.

“Được rồi, đừng bực bội nữa, chúng ta cũng mau đi đi, thời gian tốt như vầy cũng chỉ có ngày hôm nay.” Chân Băng kéo Chân Ngọc theo sau.

Chân Tĩnh cúi thấp đầu, nhẹ nhàng nhấc chân váy đuổi theo, chỉ là bộ dáng bây giờ của nàng so với lúc trước vô cùng khác biệt, ở chỗ giao nhau giữa hai hàng lông mày ngay ngắn được vẽ lên một đoá hoa ngọc liên vô cùng xinh đẹp, càng làm cho khuôn mặt nàng trở nên tinh xảo.

Kiến An Bá phủ sinh ra cô nương nào cũng đều vô cùng xinh đẹp đấy.

Hôm nay vốn là ngày dành cho nhóm tiểu cô nương vui đùa, lại không biết có đến bao nhiêu là thị vệ tuần tra, cho nên Chân Hoán cũng không quản bọn muội muội nhiều lắm, chỉ lẳng lặng không nhanh không chậm đi theo phía sau.

Ngược lại là Tưởng Thần, bởi vì thấy Chân Diệu xách váy đi nhanh về phía trước, ánh mắt không khỏi rơi vào cặp giày thêu màu xanh nhạt kia, sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt giống như vừa bị kim châm.

“Thần biểu đệ, có chuyện gì vậy?”

“Không có việc gì, có thể là do hương hoa quá nồng, có chút không thích ứng.”

Chân Hoán cất tiếng cười to: “Ha ha, Thần biểu đệ, nếu có danh hoa, bẻ một cành cũng không sao.”

Tưởng Thần mới mười lăm, đặt trong gia đình huân quý thì cũng có người đã kết hôn, nhưng xuất thân của hắn là môn đệ thư hương, lại có tên trên bảng vàng đấy, cho nên hiện tại dù cho hắn có muốn đi nữa thì trong nhà cũng sẽ không đồng ý  định hôn nhân cho hắn trong lúc này.

Dĩ nhiên, lời này của Chân Hoán là vui đùa, Tưởng Thần cũng không giống như các tiểu tử cỡ tuổi hắn mà liên tiếp phủ nhận giống như bị lửa đốt mông, thậm chí có thể tức giận, mà hắn chỉ cười nhạt nói: “Ghi nhận cát ngôn của biểu ca.”

“Đại ca, ta không thích hoa, ta muốn thức ăn ngon.” Hàm ca nhi thấy mấy tỷ tỷ đã sớm rời đi, nhịn không được lên tiếng.

“Tốt, vậy thì nhanh lên.”

Đi qua con đường trồng đầy đại thụ, lập tức bị không khí náo nhiệt phồn hoa đập vào mắt.

Con sông rộng lớn dập dìu từng gợn sóng trông không thấy điểm cuối, thuyền hoa lớn nhỏ rong ruổi khắp nơi, còn truyền đến tiếng ca du dương.

Bên bờ  sông là muôn vàn sạp hàng rực rỡ sắc màu cùng với đám người vô cùng náo nhiệt.

Bán son phấn bột nước này, bán đồ trang sức này, bán vải vóc quần áo này, ngay cả quà vặt ăn vặt cũng có này, nói chung cái gì cần đều có.

Hiện tại còn chưa tới thời điểm dâng cúng quả hoa dưa cho nên Chân Diệu thẳng tiến đến các sạp hàng bán đồ ăn vặt.

“Tứ tỷ, chờ đệ một chút!” Hàm ca nhi đuổi theo.

Hàm ca nhi cũng không quá mười một tuổi, đúng là thời điểm ham ăn của tuổi trẻ a.

Mấy tỷ tỷ khác đều đi xem son phấn bột nước hết rồi, hai ca ca thì lại chú ý đến tranh chữ và đồ cổ, khó được lọt một tỷ tỷ đi tìm đồ ăn, dĩ nhiên là dính đi theo rồi.

“Vậy đệ theo sát ta, đừng lạc đấy.” Chân Diệu dặn dò rồi tiến đến sạp bán quà vặt đầu tiên.

Nếu là món ăn ở trong phủ có rồi thì nàng chỉ nếm qua coi như xong, còn chưa có thì nàng đều mua mỗi thứ một phần, nhưng cũng chỉ ăn một miếng, còn lại đều đưa hết cho Hàm ca  nhi.

Vừa bắt đầu thì Hàm ca nhi vô cùng cao hứng, nhưng chưa đi dạo hết một nửa, bụng đã no tròn vo rồi, gã sai vặt Nhị Hỉ đi theo hắn cầm theo một cái làn, thay Chân Diệu xách đồ ăn.

Thầm nghĩ vị Tứ cô nương này cũng quá tham ăn đi à nha, chẳng lẽ muốn ăn hết một lượt các món ăn ở đây sao?

Đúng là Chân Diệu muốn như vậy, khó có được cơ hội đi ra ngoài, không nếm thử nhiều mỹ vị, nhân tiện còn học trộm cách làm mấy món thích ăn đem về, không phải là thiệt thòi chết à.

Nhưng mà, thật sự thì chủng loại quá nhiều, dù chỉ ăn một miếng cũng không nuốt nổi nữa rồi!

Nhìn tới vẫn còn một số sạp hàng nữa nhưng Chân Diệu đành nâng bụng tròn vo thở dài, sau đó vung tay lên: “Nhị Hỉ, mấy sạp hàng còn lại, ngươi đều mua giúp ta một phần đem về!”

Tuy có vài món ăn nguội sẽ mất ngon, nhưng trước mắt cũng chỉ đành phải thế.

Nhị Hỉ âm thầm trợn mắt, dựa vào cái gì lại là ta chứ, ngài cũng không phải không có nha hoàn.

Nhưng vừa chạm đến gương mặt thanh lệ vô song của A Loan lập tức thành thành thật thật xách giỏ đi mua đồ.

“Hàm ca nhi, chúng ta trở về nào!” Chân Diệu kéo tay Hàm ca nhi chuẩn bị xoay người, đột nhiên khựng người lại.

Tại sao lại là hắn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, NTVH, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 06.10.2016, 16:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 31: Dê xồm

Edit: Dao Dao

Beta: Sakura

Chỉ nhìn một cái, nàng liền từ trong trăm ngàn người mà nhìn ra cái bóng dáng màu xanh da trời quen thuộc kia.

Chân Diệu cảm thấy rét run cả người, cảm thụ chân thật nhất của nàng lúc này chính là như rơi vào hầm băng vậy.

Cũng may, bên cạnh người kia còn có một cô bé mười mấy tuổi.

Người trong trí nhớ lạnh lùng tàn bạo thế, vậy mà trên mặt cũng có nụ cười, cúi đầu nói  gì đó với cô bé kia.

Chân Diệu hít thật sâu, miễn cưỡng kéo lí trí của mình trở về.

Nàng đã không quay lại được rồi.

“Nhị Hỉ, ngươi đưa Nhị gia trở về tìm Đại gia, ta mang A Loan qua bên kia dạo chơi.”

Chân Diệu cố gắng tự nhiên quay người, chậm rãi đi tới phía trước, xác định mình đã bị những thứ xung quanh che chắn, mới càng chạy càng nhanh.

La Thiên Trình ngước mắt lên nhìn qua chỗ Chân Diệu biến mất, khẽ nhếch khóe miệng.

Thế này là nàng ấy sợ mình à? Còn cho rằng mình không nhìn thấy?

Cũng không biết là mình nghĩ thế nào. Liền nhấc chân bước theo hướng đó.

Cô bé ngẩng đầu: “Thiên Trình biểu ca, huynh đi đâu thế?”

La Thiên Trình dừng chân, khẽ cúi người: “Ngũ công chúa, thuộc hạ có chút chuyện”

Ngũ công chúa mới mười tuổi lập tức bĩu môi: “Thiên Trình Biểu ca, hôm nay huynh phải làm hộ vệ thiếp thân cho ta đây, không cho phép đi. Còn nữa, đã nói là không được gọi ta là Ngũ công chúa, gọi ta Phương Nhu là được rồi.”

Trong lòng La Thiên Trình cảm thấy bất đắc dĩ.

Vị trước mắt này chính là nàng công chúa lần trước hắn cứu, không biết làm sao, từ sau lần đó thì luôn xuất hiện trước mặt hắn.

Còn vì mẫu phi của nàng ấy và phủ Trấn Quốc công có chút quan hệ thân thích bắn đại bác cũng không tới, gọi hắn biểu ca.

Mà hôm nay không phải lượt trực của La Thiên Trình nhưng vẫn bị công chúa Phương Nhu chỉ mặt gọi tên yêu cầu theo đến.

“Ngũ công chúa, thuộc hạ thật sự có việc rất gấp, sẽ nhanh chóng trở lại”

Công chúa Phương Nhu đã là nửa cô thiếu nữ rồi, liếc liếc những người xung quanh, bất mãn nói: “Đã đến đây rồi, huynh có thể có cái việc gì gấp chứ, chẳng lẽ là muốn tìm người trong lòng?”

“Thuộc hạ đã có vị hôn thê rồi.” La Thiên Trình thu lại nụ cười, nói thản nhiên.

Hắn không giận tự uy như vậy, công chúa Phương Nhu trước sau như một luôn tính tình ngang bướng ngược lại không dám phát cáu, cắn môi nói: “Vậy được, huynh phải đi nhanh về nhanh, còn phải mang quà về cho Bản công chúa.”

Vị hôn thê gì chứ, nàng đã nghe người ta nói từ sớm rồi, căn bản là một đứa con gái chả ra thể thống gì, không xứng với Thiên Trình biểu ca của nàng.

“Vâng” La Thiên Trình trả lời, căn dặn những người khác bảo vệ công chúa cẩn thận, lúc này mới nhanh chóng hòa vào trong đám người.

Chân Diệu càng chạy càng nhanh, bỗng nhiên dừng lại.

Ăn quá nhiều, chạy quá nhanh, giờ thở dốc đau sốc hông rồi, xương sườn đau nhức!
A Loan đang chạy nhanh theo sau suýt chút đâm thẳng vào, vội hỏi: “Cô nương làm sao vậy?”

“Chỗ này của ta hơi đau một chút.”

A Loan nhìn khắp xung quanh, nói: “Vậy nô tỳ vịn ngài qua bên kia ngồi một chút.”

Nơi hai người nghỉ chân là một cái đình nghỉ mát, mặc dù cách bờ sông xa một chút không có ai tới, nhưng cũng không vắng vẻ.

Dù sao cũng là giữa ban ngày, những người lui tới cũng có thể thấy được.

Nhưng Chân Diệu vừa ngồi xuống một lát thì liền có hai người con trai vào.

Người trước mặt một bộ áo khoác màu trắng, rất ra dáng phong lưu lỗi lạc, người theo đằng sau mặc quần áo kiểu của gã sai vặt, cao lớn thô kệch.

Đã nói từ trước, cô nương Kiến An bá phủ thường đẹp, Chân Diệu lại là hàng xuất chúng trong đó, dung mạo tất nhiên khỏi phải nói, A Loan đứng bên cạnh nàng cũng là mĩ nhân thanh lệ.

Người tới vừa nhìn, con mắt sáng lên, nhanh chóng khôi phục dáng vẻ đứng đắn, chắp tay nói: “Cô nương, tại hạ có lễ.”

Chân Diệu âm thầm phiết môi, mặc dù xương sườn còn đau, vẫn phải đứng lên đáp lễ: “Công tử có lễ.”

Nói xong liền vịn A Loan đi ra ngoài.

Gã sai vặt kia đã sớm thành quen rồi, biết vậy là chủ mình có ý gì, thân thể cao lớn thô kệch cố ý giả vờ vô ý nhấc chân đứng chắn hướng Chân Diệu bước tới.

Chân Diệu nhíu nhíu mày.

“Cô nương, đêm thất tịch gặp nhau chính là duyên phận, đi vội thế làm gì.” Người tới khẽ phất quạt giấy, bày ra cái tạo hình tự cho là phong lưu tiêu sái.

Chân Diệu  ngẩn người, quay lại hỏi A Loan: “Hắn đang hát hí khúc à?”

Sắc mặt anh chàng cứng đờ.

A Loan nghĩ cẩn thận một chút rồi nói: “Hắn không hát.”

Sắc mặt chàng ta càng cứng hơn rồi.

Chân Diệu thoáng nở nụ cười: “Thật xin lỗi, luôn thấy trên đài diễn người ta diễn vài đùa giỡn như thế, lời kịch cũng không khác lời này của ngài cho lắm, ta cứ tưởng rằng ngài đang hát hí khúc cơ.”

Chết tiệt, sao vẫn còn đau thế này!

Nhìn Chân Diệu ngây thơ bất thường, còn mang theo chút vẻ ốm yếu, chàng ta trong lòng mừng thầm, xem ra đây là cô bé nuôi trong khuê phòng không rành thế sự.

Lập tức giương ra nụ cười tiêu sái: “Cô nương nói đùa, sao tại hạ lại hát hí khúc chứ, tại hạ gặp cô nương, nói toàn những lời thật lòng.”

Chân Diệu hơi trừng mắt: “Như vậy, những lời ngươi nói đều là thật hết?”

Được đôi con ngươi trong suốt như làn nước liếc qua như thế, anh chàng mơ mơ màng màng liền gật đầu.

La Thiên Trình đang trốn một góc kín đáo nhìn thấy thế thì nắm nắm đấm.

Đây là nàng ấy đang làm cái gì? Bày tỏ tình cảm với đàn ông à?

Quả nhiên là đánh chết cái nết không chừa!

Vốn có lòng muốn ra tay nhưng giờ cũng nhạt xuống, chỉ là lạnh như băng nhìn chằm chằm, xem kế tiếp sẽ thế nào.

Một tiếng hô nhỏ truyền đến: “Ah, nói như vậy, ngươi, ngươi thật sự là đồ dê xồm!”

Anh chàng hoang mang: “Cô nương cớ gì lại nói ra lời ấy?”

“Bởi vì vai nam trong kịch khi nói ra lời này, đều là dê xồm muốn trêu ghẹo  con gái a!” Chân Diệu nói như lí lẽ đầy mình.

“Cô nương đã hiểu lầm, tại hạ chỉ cảm thấy có duyên gặp mặt rất khó, muốn cùng cô nương rảnh rỗi nói vài câu chuyện phiếm, cũng không có ý gì khác!” Anh chàng cật lực duy trì dáng vẻ tiêu sái.

Chân Diệu thầm khinh bỉ trong lòng.

Ban ngày ban mặt, khác phái gặp nhau rảnh rỗi nói đôi câu chuyện phiếm, không là gì cả, nhưng mà phải trên cơ sở hai bên tình nguyện.

Bản thân mình đã nói rõ là muốn đi, cái gã sai vặt kia lại chặn đường, đây là dáng vẻ định nói chuyện phiếm à?

“Vậy là ta đã hiểu nhầm, thật xin lỗi. Nhưng ta thật sự cần phải đi rồi, người nhà đang chờ sốt ruột.” Chân Diệu chạm nhẹ A Loan đưa mắt liếc một cái ra hiệu.

Nàng đã nói đến nước này rồi, trừ phi tên này tự nhận là dê xồm, mới còn mặt mũi mà ngăn đón nàng.

Thật ra ý tưởng của Chân Diệu cũng không tồi, nếu đổi thành người khác, anh chàng này thật sự sẽ không cứng rắn ngăn đón không cho người ta đi, dù sao dưa hái xanh không ngọt.

Có thể vì nàng với A Loan đứng cạnh nhau quá nổi bật đi, lại mang dáng vẻ ngây thơ thế kia, chàng ta chỉ thấy ngứa ngáy trong lòng, liền không bỏ được.

Cho rằng nàng chẳng rành thế sự, nếu mà lừa gạt hoặc hù dọa vài câu, vậy không có gì tuyệt đối cả, anh chàng trầm mặt: “Cô nương đã thường xem kịch, vậy chắc biết, nếu bị đàn ông xa lạ nắm tay, liền phải làm vợ người đó. Nếu người ta không cưới, vậy thì phải làm ni cô.”

Chân Diệu giật nảy mình: “Ngươi, ngươi muốn nắm tay ta?”

La Thiên Trình đang nghe lén thiếu chút nữa tức chết.

Nữ nhân ngu xuẩn này, ngươi đang mời gọi đấy à!

Anh chàng lại đổi về nụ cười như gió xuân: “Tất nhiên không phải, tại hạ chỉ là muốn nói vài câu với cô nương thôi. Nếu là cô nương nhất định không chịu, vậy thì chưa biết chừng rồi.”

Nếu như thế, vậy cũng đừng trách nàng không khách khí.

“Còn chưa biết công tử là ai?”

“Tại hạ Chu Minh Khánh, phụ thân là đồng tri của Kinh Thiên phủ.”

Chân Diệu gật gật đầu: “ Nếu như thế, ta an tâm.”

“Cô nương nói gì cơ…”

Không đợi anh chàng nói xong, Chân Diệu sớm đã chuẩn bị xong lực  chân quyết đoán duỗi thẳng mũi chân, đá thật mạnh vào chỗ háng của hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, chalychanh, hh09, ngoung1412, sweetthanks, tortuequirit23, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hadam, Hồng Bạch, MicaeBeNin, nhungsigrist, oanh phạm, pham cuc và 241 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.