Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Ách nô - Phấn Đào Báo

 
Có bài mới 30.09.2016, 17:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 27.09.2016, 16:49
Bài viết: 47
Được thanks: 35 lần
Điểm: 10.34
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ách nô - Phấn Đào Báo - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3: Số phận đã định.

Roi mây trên tay vừa muốn hạ xuống, tại thời điểm Tiểu Nhiễm quay đầu lại trong nháy mắt dừng giữa không trung.

Liễu Yến ngẩn người, nàng chưa từng gặp qua khuôn mặt nào như vậy, xinh đẹp kiều diễm, thanh thuần lại hiện ra sự quật cường u uất.

Đó là một nam hài tử…… không giống nữ tử mềm mại như nước, mà giống như… một cành trúc thanh cao.

Cho dù đang khoác lên y phục của hạ nhân cũng không thể ngăn cản từ trên người nó phát ra loại hương vị mê người.

Đem cái roi ném trên mặt đất, ngồi xổm xuống chăm chú nhìn mặt thiếu niên thoát tục nọ. Liễu Yến đột nhiên nắm cằm Tiểu Nhiễm bắt nó phải nhìn thẳng vào mình.

“Ngươi là ai? Tên là gì?”

Không rõ vì sao bàn tay nhỏ dài và trắng nõn của nữ nhân lại có khí lực lớn như vậy, nắm cằm làm nó phát đau. Tiểu Nhiễm quật cường nhìn nữ nhân tàn nhẫn đang gây sự với mình.

“Tại sao không nói lời nào? Ngươi dám chống lại ta?” Liễu Yến hai mắt càng trở nên hung hiểm hơn, tuyệt đối không thể để mầm họa này ở lại vương phủ, khuôn mặt như vậy bất luận ai nhìn thấy đều mê đắm, cho dù là Vương gia lãnh khốc cũng không ngoại lệ.

Một lần nữa nhặt cái roi dưới đất lên, đang muốn lấy đánh trên người Tiểu Nhiễm, đột nhiên một bóng dáng tráng kiện đi đến nắm lấy cổ tay non mịn của Liễu Yến.

“Tứ phu nhân, Tiểu Nhiễm nó không nói được, không phải cố ý chống ý ngài, ngài đại nhân đại lượng tha cho nó được không?” Chứng kiến Liễu Yến sắp đánh Tiểu Nhiễm, Điền Chính không cách nào trơ mắt nhìn roi mây kia ở trên làn da non nớt của Tiểu Nhiễm in dấu, không muốn cho Tiểu Nhiễm chịu khổ, lại càng không muốn nó chịu đau.

“Là một tên câm sao?” Liễu Yến nhíu mi, như thế nào một người xinh đẹp vậy lại bị câm, đáng tiếc a. Nhưng cho dù là bị câm, chỉ bằng dung nhan ai gặp cũng không quên nổi của nó cũng đủ để nàng không thể buông tha cho nó được.

“Người đâu, đem tên này ra chỗ khác!” Mấy tráng đinh đi lên kéo dài Điền Chính qua một bên, không cho hắn bảo hộ bên người Tiểu Nhiễm.

Roi mây một chút lại một chút hung hăng đánh lên trên người Tiểu Nhiễm, mỗi một lần va chạm lại khiến làn da kia rỉ máu, Điền Chính nhìn vậy nhất thời trào nước mắt. Hắn điên cuồng lao người về phía trước, thế nhưng lại bị mấy người chặt chẽ khống chế đặt trên mặt đất không thể động đậy.

“Tứ phu nhân, người tha Tiểu Nhiễm đi! Tha nó, ta cho ngươi đánh, ngươi đánh chết ta cũng được! Ta cầu ngươi, đừng đánh Tiểu Nhiễm nữa!”

Liễu Yến mắt điếc tai ngơ, tiếp tục hung hăng quất roi xuống.

Tiểu Nhiễm cảm thấy chính mình đau sắp chết đến nơi rồi, không biết trên người đã có bao nhiêu vết roi, đau đến trái tim đều phát run, Liễu Yến mỗi roi quất xuống đều dùng hết sức lực, nàng thống hận kẻ xinh đẹp như thế này, càng sợ hãi sự tồn tại của những kẻ như thế.

Sự gào khóc của Điền Chính đã lôi kéo sự chú ý của Trần tổng quản, khi lão đến thì người trên mặt đất đã bị đánh đến gần ngất đi, còn đánh nữa không phải sẽ lấy mạng người sao!

Làm sao bây giờ? Tứ phu nhân được sủng ái như vậy hoàn toàn không thể đắc tội, nghĩ tới nghĩ lui, người duy nhất có thể cứu Tiểu Nhiễm cũng chỉ có Vương gia.

Tuy rằng không muốn để cho Tiểu Nhiễm cùng Vương gia gặp mặt, để rồi bị cuốn vào vòng tranh đấu của người ta, chỉ là trước mắt cũng chỉ có cách này mới cứu được Tiểu Nhiễm!

Tổng quản vội vàng chạy đến Vĩnh Hàm Các, Vương gia bình thường vào thời gian này sẽ ở nơi đó, một nơi yên tĩnh không ai có thể quấy rầy, cũng là nơi Vương gia xử lý những công việc quan trọng.

Tuy rằng bị nghiêm lệnh không được phép tùy tiện đi vào, chỉ là lần này Trần tổng quản bằng bất cứ giá nào cũng quyết xông vào, vì cứu Tiểu Nhiễm đáng thương lão cũng không còn cách nào khác.

“Ai?!” Âm thanh lãnh liệt lộ ra sự bực tức ở trong thư phòng đột nhiên vang lên.

“Vương gia thứ tội, lão nô thực sự có chuyện quan trọng muốn bẩm báo mới dám xông vào Vĩnh Hàm Các!”

Quỳ trên mặt đất, thanh âm run rẩy biểu hiện sự hoang mang sợ hãi rõ ràng của lão tổng quản.

“Chuyện gì?” Buông văn kiện trên tay xuống, hỏi.

“Bẩm Vương gia, Tứ phu nhân ở Tây viện quất roi đánh hạ nhân, sắp làm chết người rồi a!” Nặng nề mà dập dập đầu cầu xin. “Lão nô cả gan thỉnh Vương gia đến cứu người!”

“Nga?” Không khỏi nhíu mày. “Kia nhất định là nô tài kia mạo phạm Yến Nhi, đánh chết một nô tài cũng không phải cái gì ghê gớm. Đi xuống!”

Lời nói lãnh khốc vô tình y như bản thân người nói.

Trần tổng quản nghe vậy không khỏi chảy nước mắt ròng ròng, liều mạng quỳ lạy nói. “Vương gia, lão nô cầu ngươi, thỉnh Vương gia đi cứu Tiểu Nhiễm đi, đứa bé ấy tuyệt đối không mạo phạm Tứ phu nhân! Thỉnh Vương gia coi như vì lão nô hết lòng chăm sóc ngài nhiều năm như vậy đến cứu nó đi! Nô tài cầu xin ngài!”

Nhìn tổng quản lệ rơi đầy mặt, một bộ dáng khổ sở khiến Tây Tường Liệt không khỏi nhíu mày, Trần tổng quản cơ hồ là người nhìn hắn lớn lên, cả đời cống hiền cho Vương phủ. Từ nhỏ đến giờ, đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy Trần tổng quản rơi lệ.

“Hảo, bổn vương nể mặt ngươi làm lụng vất vả nhiều năm sẽ đến xem sao, nhưng nếu Yến Nhi nói nô tài kia mạo phạm nàng, bổn vương cũng tuyệt đối không tha nó!”

“Vâng, tạ Vương gia! Tạ Vương gia!” Lại dập đầu mấy cái rồi mới đứng dậy vui sướng theo sát phía sau Vương gia.

Roi mây vẫn còn liên tục quất xuống người Tiểu Nhiễm, chẳng qua Liễu Yến lúc này đánh đã mỏi tay nên đổi thành một nha đầu thân thể rắn chắc đánh thay.

“Quyên Nhi, dùng sức đánh cho ta, đánh chết nó cho ta!” Liễu Yến ngồi trên ghế tàn nhẫn nhìn Tiểu Nhiễm bị đánh đến hấp hối, cả người dính đầy máu, ánh mắt nàng híp lại, tai họa này, tuyệt đối không thể lưu lại!

Điền Chính sớm đã lệ rơi thành sông, nằm úp sấp trên mặt đất, miệng không ngừng lẩm bẩm. “Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm, đều là ta không tốt, ngươi nếu không qua khỏi, A Chính ca đi cùng ngươi a. Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm!”

“Dừng tay!” Âm thanh lạnh như băng nhất thời vang lên khiến tất cả mọi người giật mình quỳ xuống.

“Khấu kiến Vương gia!”

“Yến Nhi bái kiến Vương gia.” Liễu Yến nhanh chóng từ trên ghế trúc đứng dậy, thầm nghĩ tại sao Vương gia đột nhiên lại xuất hiện ở Tây viện? Nghĩ đến khuôn mặt của tên câm kia liền làm nàng cảm thấy khẩn trương trong lòng, nhanh chóng đứng chắn trước thân thể tên câm đang nằm trên đất, đối với Vương gia yêu mị nở nụ cười.

“Vương gia, Yến Nhi chỉ là đang trừng phạt hạ nhân thôi mà, hiện tại nô tài càng ngày càng không có quy củ! Yến Nhi thực sự tức quá nên mới muốn giáo huấn một chút”.

“Nga? Nó sao lại chọc tới Yến Nhi vậy? Nói cho bổn vương nghe một chút”. Sủng nịch ôm Liễu Yến vào lòng, bộ dạng này rất giống mẫu thân đã mất của hắn, từ lần đầu tiên thấy nàng hắn đã kinh ngạc không thôi.

Không đợi Liễu Yến đáp lời, tổng quản liền thét một tiếng rồi bổ nhào ra ôm lấy Tiểu Nhiễm lúc này đã bị đánh cho thương tích đầy mình.

“Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm, ngươi không sao chứ? Ta tới chậm, ngươi chịu khổ rồi!” Tổng quản đau lòng khóc rống lên, đối với đứa bé này lão thực sự yêu quý không hết, giống như cháu trai yêu thương của chính mình. Hiện giờ nhìn nó vết thương đầy người, lão có thể nào không đau lòng được!

Khi lão tổng quản ôm lấy Tiểu Nhiễm, Tây Tường Liệt ánh mắt thoáng nhìn, dù Liễu Yến đã cố chắn, nhưng hắn vẫn thấy được gương mặt khuynh thành kia.

Trong lòng đột nhiên bị buộc chặt, sau khi nhìn thấy người thiếu niên ấy, cảm giác hơi thở đều muốn đình chỉ.

Hắn đẩy Liễu Yến ở trong lòng ra, bước đến bên cạnh Tiểu Nhiễm, ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người chậm rãi cúi xuống đem thiếu niên đang hấp hối bế lên. Thương tiếc nhìn chăm chú bảo bối trông như búp bê sứ này, cho dù khắp người đều là vết roi quất cùng vết máu vẫn không thể làm mất đi sự xinh đẹp của nó.

Miệng vết thương bị đụng vào làm Tiểu Nhiễm cả người run lên, hai mắt nguyên bản đã nhắm chặt lại chậm rãi mở ra, rồi mới kinh hoảng nhìn nam nhân trước mắt đang ôm mình.

“Đau không?” Nam nhân thấp giọng hỏi, giọng điệu ôn nhu làm cho tất cả mọi người kinh ngạc vạn phần. Ngơ ngác gật đầu, Tiểu Nhiễm cảm thấy mình nhất định là đang nằm mơ, bằng không sao có thể ở gần người đó đến như vậy, người nam nhân đã ở trong lòng nó ba năm.

“Ngoan, rất nhanh sẽ không đau.” Dùng giọng điệu giống như để dỗ hài tử, hương vị sủng nịch ngay cả Liễu Yến cũng chưa nghe qua, một loại nóng lòng sợ hãi đánh úp về phía nàng.

“Vương gia!” Nàng vội vã kêu lên. “Nô tài này đã cả gan làm loạn, mạo phạm Yến Nhi, một chút cũng không đem ta để vào mắt, Vương gia phải thay Yến Nhi làm chủ a, ngàn vạn lần không thể tha nó!”

Cúi đầu nhìn nhìn tiểu tử đang suy yếu trong lòng, Tiểu Nhiễm lông mi thật dài còn vướng một giọt nước mắt trong suốt, một người yếu ớt như vậy, giống như chỉ cần chạm nhẹ vào là có thể vỡ tan ngay.

Tây Tường Liệt ngẩng đầu nghiêm khắc nhìn Liễu Yến. “Việc này dừng ở đây, ai còn nhắc đến nữa, nghiêm trị không tha!”

Nói xong liền ôm người trong lòng xoay đi, vừa đi vừa phân phó. “Trần bá, kêu thầy thuốc đến Vĩnh Hàm Các”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.09.2016, 17:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 27.09.2016, 16:49
Bài viết: 47
Được thanks: 35 lần
Điểm: 10.34
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ách nô - Phấn Đào Báo - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Chiết cánh tiên tử.

Nghe thấy Vương gia phân phó, Trần tổng quản vui sướng không thôi, vội vàng chạy đi gọi thầy thuốc, Điền Chính được thả ra cũng nhẹ nhàng thở phào.

Liễu Yến oán giận đứng ở nơi đó, trong lòng vạn phần không cam lòng. Sớm biết vậy đã không trực tiếp giáo huấn tên câm kia ở Tây viện, hẳn là nên đem nó tống ra ngoài phủ rồi sai người diệt khẩu mới đúng!

Ánh mắt ác độc hung hăng nhìn chăm chú theo bóng lưng Vương gia đang ôm Tiểu Nhiễm rời đi, nàng tuyệt đối sẽ không để tên dơ bẩn kia đem địa vị cùng sủng ái vất vả lắm nàng mới có được cướp đi!



Nhẹ nhàng đem người trong lòng thả xuống giường, lấy tay khẽ vuốt vết roi đỏ hằn trên má nó, Tây Tường Liệt thương tiếc hỏi han. “Muốn uống nước hay không?”

Im lặng gật đầu hai cái, Tiểu Nhiễm hành động rất tự nhiên, nó không biết là ở trước mặt Vương gia nên có biểu hiện hèn mọn một chút, nịnh nọt một chút, chính mình vậy mà lại có những phản ứng thành thực nhất.

Trước kia Trần tổng quản chỉ nhắc nó không được xuất hiện ở trước mặt Vương gia, cũng không dạy nó làm sao có thể hầu hạ và lấy lòng chủ nhân. Ở Vương phủ ba năm, công việc duy nhất của nó chính là quét tước đình viện cùng hoa viên, cho nên nó không biết a dua nịnh hót, cũng không hiểu phép tắc lễ nghi gì cả.

Tiểu Nhiễm thành thực gật đầu khiến Tây Tường Liệt lộ ra nụ cười có thể khiến tất cả mọi người kinh ngạc, sủng nịch nhìn Tiểu Nhiễm rồi cầm lấy bát nước mà nha hoàn đưa đến, thật cẩn thận uy nó uống.

Bọn nha hoàn đứng chứng kiến không khỏi kinh ngạc khiếp sợ. Kia chính là lãnh khốc Vương gia của bọn họ sao?! Chẳng những lộ ra nụ cười thật tâm hiền dịu, lại còn tự mình đút nước cho người khác! Chuyện này trước đây ngay cả nghĩ bọn họ cũng không dám nghĩ, Vương gia cho dù trước kia có cười cũng chỉ là tư thế nhếch mép máy móc, đâu phải nụ cười xuất phát từ đáy lòng thế này, càng khỏi nói đến việc tự mình đút nước cho người khác uống!

“Vương gia, thầy thuốc đến đây”.

Tổng quản cung kính đứng một bên, bên cạnh là một lão già tóc bạc trắng, cúi đầu nói:“Thảo dân bái kiến Vương gia.”

Tây Tường Liệt liếc mắt nhìn thầy thuốc một cái, âm thanh lạnh lùng nói: “Dù có dùng dược liệu đắt tiền thế nào cũng phải chữa khỏi vết thương cho cậu ta, không được phép lưu lại vết sẹo, biết không?”

“Thảo dân nhất định dốc hết sức chữa cho công tử, thỉnh Vương gia yên tâm.”

Lão đại phu trong thành nổi tiếng là thần y, mỗi người đều gọi hắn là hoa đà tái thế, cũng chỉ có đại phú cao sang nhiều tiền mới thỉnh được hắn đến xem bệnh.

Sau khi xem mạch cùng vết thương của Tiểu Nhiễm xong, lão phu liền lấy bút viết ra một phương thuốc giao cho tổng quản, rồi mới xoay người đối Vương gia nói: “Vương gia, vị công tử này mạch tượng suy yếu, cơ thể vốn nhược, hiện tại lại bị trọng thương, nhất định phải cẩn thận an dưỡng. Thảo dân đã kê mấy dược liệu dùng để trị liệu vết thương bên ngoài, ngoài ra mỗi ngày còn phải dùng nhiều thuốc bổ tráng thân thể cho công tử, mới rồi ta cũng đã ghi hết trên phương thuốc kia”.

“Bổn vương đã biết, lui xuống bốc thuốc đi”.

“Kia thảo dân xin được cáo lui trước”.

Chờ thầy thuốc cùng tổng quản đều lui ra, Tây Tường Liệt lại phất tay ra lệnh cho nha hoàn trong phòng ra ngoài hết. Cúi đầu nhìn Tiểu Nhiễm, kìm lòng không đậu vươn tay xoa mặt nó.

Khuôn mặt như búp bê làm hắn không thể dời mắt, Tiểu Nhiễm mở thật to mắt chăm chú nhìn hắn, đem lại cho Tây Tường Liệt một loại cảm giác điềm đạm đáng yêu.

Nhìn một hồi, cuối cùng Tây Tường Liệt đã muốn không thể khống chế nổi, ngồi bên giường đem thân thể yếu ớt mềm nhũn của Tiểu Nhiễm ôm vào trong lòng. Mũi ngửi thấy mùi hương của nó, cái loại hương thơm nhàn nhạt tự nhiên giống như trẻ con này làm Tây Tường Liệt trầm mê không thôi.

Tiểu Nhiễm ánh mắt trợn thật lớn, tại sao nam nhân này lại ôm nó, còn ngồi gần vào nó như vậy? Từ nhỏ đến lớn, ngay cả phụ thân cũng không có ôm nó thế, cảm giác chính mình được yêu thương thật sâu cùng coi trọng vậy.

Từ khi nương chết, sau đó sống cùng phụ thân, nó đã không còn thấy qua loại cảm giác này, hiện giờ đột nhiên như vậy khiến Tiểu Nhiễm có một loại xúc động muốn rơi lệ, muốn ở trong lòng nam nhân này rơi lệ. Chính là nước mắt lại thủy chung không có rơi xuống, bởi vì Tiểu Nhiễm đã sớm học được cách không rơi lệ trước mặt người khác rồi, không được để lộ ra sự yếu đuối của mình, càng không được rơi lệ làm người khác phiền não, bởi vì nó không có tư cách để mang đến phiền toái cho người khác.

Hai người cứ như vậy im lặng ngồi trên giường, một người say mê ôm ấp, một người yên lặng không nói gì, thẳng đến khi Tây Tường Liệt kêu một tiếng: “Nhiễm Nhi”.

Giật mình ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào nam nhân trước mắt, hắn gọi nó “Nhiễm Nhi”, giống như trước đây nương thường gọi nó.

Tiểu Nhiễm ngạc nhiên nhìn Vương gia, tại sao lại biết tên nó?

“Ta nghe thấy tổng quản gọi ngươi Tiểu Nhiễm, ta sẽ gọi ngươi là Nhiễm Nhi, từ nay về sau ngươi chính là Nhiễm Nhi của ta”.

Lại đem ôm nó vào trong ngực, đầu để ở vai Tiểu Nhiễm. “Ngươi vẫn không nói gì, là không nói được sao?”

Ngữ khí Tây Tường Liệt hoàn toàn bình thản, không giống như giọng điệu kinh ngạc của những người khác khi nói về vấn đề này.

Tiểu Nhiễm gật gật đầu, tựa vào vai hắn, nhu thuận im lặng giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

“Nguyên lai ngươi thật sự không nói được, như vậy cũng tốt, chiết cánh tiên tử càng làm cho người trìu mến”. Vuốt tóc Tiểu Nhiễm, Tây Tường Liệt biết rằng đây chính là người mình sẽ yêu thương.

Tiểu Nhiễm vẫn như trước không hề động, nó rất lưu luyến cái ôm của nam nhân, cái loại ôm ấp nó chưa từng được hưởng. Những lời trìu mến không ngừng quẩn quanh lỗ tai nó:

“Chiết cánh tiên tử càng làm cho người ta yêu thương”.

“Từ nay về sau ngươi sẽ là Nhiễm Nhi của ta”.

Nó có thể được người yêu thương che chở như vậy sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.10.2016, 15:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 27.09.2016, 16:49
Bài viết: 47
Được thanks: 35 lần
Điểm: 10.34
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ách nô - Phấn Đào Báo - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5: Bán hỉ bán ưu (nửa vui nửa buồn)

“Đúng rồi, hẳn là nên tắm rửa rồi đổi quần áo cho ngươi rồi”. Tây Tường Liệt lúc này mới nhớ tới trên người Tiểu Nhiễm đều là vết máu, quần áo cũng bị rách tươm rất thê thảm.

Buông Tiểu Nhiễm ra đi xuống giường, Tây Tường Liệt gọi nha hoàn mang nước cùng khăn sạch vào, sau đó tự mình đem khăn dính nước tiến đến muốn cởi y phục của Tiểu Nhiễm.

Tiểu Nhiễm lúc này mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra, vội cuống quýt đẩy đẩy tay Tây Tường Liệt, nó sao có thể để người khác tùy tiện xem thân mình được!

“Vương gia, để nô tì làm cho”. Nha hoàn bên cạnh vội vàng cung kính nói, mới vừa rồi chứng kiến Vương gia có ý tự mình đến cởi y phục quần áo của Tiểu Nhiễm để tắm rửa cho nó khiến nàng kinh ngạc sửng sốt nửa ngày, đến giờ mới bình tĩnh lại được.

Tây Tường Liệt hờn giận nhíu mày: “Đi xuống!”

“Vâng, nô tì cáo lui!”

Nha hoàn cuống quýt buông đồ trong tay xuống, nhanh chóng lui ra.

Trong phòng đã không còn người ngoài, Tây Tường Liệt lại cầm khăn thật cẩn thận lau mặt Tiểu Nhiễm, cẩn thận tránh miệng vết thương, rồi lau xuống cổ, sau đó lại trượt xuống phần ngực hơi lộ ra phía dưới cổ áo.

Tiểu Nhiễm khẩn trương run rẩy, sợ Vương gia cởi y phục của mình, nó đáng thương nhìn về phía Vương gia, đôi mắt to trong suốt tràn đầy bất an.

Tây Tường Liệt cảm giác ***g ngực của mình cứng lại, không thể khống chế nâng mặt Tiểu Nhiễm lên, từ từ chạm vào đôi môi trơn bóng mê người.

Chính là chỉ chạm nhẹ, không có hôn sâu, trên môi kia còn vương lại mùi tuyết thơm ngát.

Ngẩng đầu, chứng kiến Tiểu Nhiễm thần tình kinh ngạc nhìn mình, Tây Tường Liệt ôm hai má Tiểu Nhiễm, dùng giọng điệu trầm thấp nói: “Nhiễm Nhi, ngươi là người của ta, chỉ có ta có thể nhìn thân mình của ngươi, miệng vết thương trên người ngươi cần phải lau qua”.

Một bàn tay đụng đến trước ngực Tiểu Nhiễm, chậm rãi cởi bỏ vạt áo nó.

Mở to hai mắt nhìn nam nhân trước mắt lần lượt gỡ bỏ y phục của mình, Tiểu Nhiễm hẳn là nên cự tuyệt, không thể tùy tiện ở trước mặt người khác lộ ra thân thể mình được. Chính là không biết tại sao, Tiểu Nhiễm lại thuận theo hắn, thuận theo mỗi lời nói của hắn, đem chính mình đều giao cho nam nhân này.

Tây Tường Liệt nhìn thân mình tuyết trắng dần dần lộ ra trước mắt mình, đột nhiên trong đầu lại nghĩ tới thời khắc một con bướm xinh đẹp phá kén tung cánh bay ra.

Vết roi dài hẹp in đậm trên làn da trắng nõn, làm cho Tây Tường Liệt trong lòng một trận chua xót.

Cầm lấy khăn sạch từng chút từng chút một ở trên người Tiểu Nhiễm lau qua, Tây Tường Liệt cảm thấy mình giống như đang thật cẩn thận tẩy sạch cho một tuyệt thế bảo ngọc, chỉ cần mạnh tay một chút cũng có thể làm cho vỡ tan.

Tiểu Nhiễm trần trụi nằm ở trên giường, nội tâm sớm đã hung hăng đấu tranh. Trừ bỏ cha mẹ, bản thân chưa bao giờ ở trong tình trạng này trước mắt người khác.

Tây Tường Liệt có thể cảm giác được thân mình tuyết trắng như ngọc kia đang không ngừng run rẩy. Cảm giác thương tiếc vô hạn hết lần này tới lần khác trào dâng, Tây Tường Liệt đem thân mình Tiểu Nhiễm lau sạch sẽ xong, còn tự mình mặc y phục mới cho nó, sau đó thì dìu Tiểu Nhiễm nằm xuống, đắp chăn cho nó.

Dặn dò hai câu xong Tây Tường Liệt mới đi ra ngoài.

Tiểu Nhiễm nằm ở trên giường miên man nghĩ lại mọi chuyện đã phát sinh trong ngày hôm nay, A Chính ca bị đánh, chính mình vì cứu A Chính ca cũng bị tứ phu nhân dã man không nói lý lẽ đả thương, là Vương gia tới rồi cứu mình, còn sai người xem bệnh cho mình, còn lau người cho mình.

Vương gia gọi nó là Nhiễm Nhi, nói nó là người của hắn.

Tại sao Vương gia lại cứu mình, còn nói mình là người của hắn? Là người của hắn là ý gì?

Là làm nô tài bên người Vương gia sao…… Tiểu Nhiễm đơn thuần tựa như trang giấy trắng, một chút cũng không biết dung nhan bản thân có bao nhiêu tuyệt mỹ, làm cho biết bao nhiêu nam nhân động tâm.

Có lẽ nó là đang nằm mơ đi, trong mộng đó Vương gia đối nó thật tốt, giống như cha mẹ yêu thương nó. Nghĩ đến đó, tâm trạng lại trùng xuống, chặn suy nghĩ của Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm trầm trầm mê man đi vào giấc ngủ.



Từ đó về sau, Tây Tường Liệt mỗi ngày đều đến thăm Tiểu Nhiễm, còn tự mình uy nó uống dược, tự mình lau người cho nó, tự mình bôi dược vào miệng vết thương của nó.

Không có cách nào phản kháng, Tiểu Nhiễm cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thuận theo.

Những lúc bình thường thì không sao, nhưng đến lúc cần lau người, Tiểu Nhiễm lại xấu hổ không biết làm thế nào cho phải, mà Vương gia còn ra lệnh ai cũng không được lau người cho Tiểu Nhiễm, đương nhiên lúc Tiểu Nhiễm lau người cũng không cho người khác đứng ở trong phòng.

Ham muốn độc chiếm Tiểu Nhiễm của Vương gia tất cả mọi người đều nhìn ra được, Trần tổng quản đương nhiên cũng sớm đoán được mọi chuyện sẽ diễn ra như thế.

Điều này làm cho Trần tổng quản lo lắng không thôi, không biết như vậy là tốt cho Tiểu Nhiễm, hay là sẽ có hại cho nó.

Làm người của Vương gia nhất định sẽ có lúc phải chịu khổ, đặc biệt có thể còn bị những người khác ghen tị mà hạ độc thủ.

Thiện lương như Tiểu Nhiễm, chỉ sợ sớm muộn gì cũng bị người hãm hại tổn thương a! Trần tổng quản buồn rầu thở dài, với tình trạng này Tiểu Nhiễm cũng chỉ có thể phó mặc cho số phận , chỉ hy vọng Bồ Tát chiếu cố, làm cho này hài nhi số khổ này có thể được Vương gia cẩn thận bảo hộ, không bị người xấu làm tổn thương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mai Thi 9, Nguyên Lý, Sưu tầm và 35 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.