Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 25.09.2016, 13:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16:  Ngỗng trắng

“Tứ muội à, hôm nay luyện đến đây thôi.” Trong vườn hoa từng khóm hoa nở rực rỡ, Ngu thị ngồi trên mặt ghế mây dưới bóng cây, thỉnh thoảng đong đưa cây quạt tròn.

Chân Diệu mặc một bộ kỵ trang màu xanh ngọc linh hoạt đứng thế trung bình tấn ở bên cạnh, mặc dù cũng nấp dưới bóng cây, nhưng mồ hôi toát ra từ chóp mũi lại như trân châu không ngừng lăn xuống.

“Đại tẩu, muội chưa mệt.” Chân Diệu ngẩng mặt cười rực rỡ với Ngu thị.

Ngu thị đứng lên, bàn tay vô thức vuốt phần bụng đã hơi nhô lên, không nhanh không chậm đi về phía Chân Diệu.

Nhìn bộ dáng rất nghiêm túc của Chân Diệu thì cười lắc đầu: “Tứ muội à, muội vừa mới luyện tập không lâu, hăng quá hóa dở đấy. Đứng trung bình tấn này là thế căn bản, cần phải tiến từng bước.”

Ngu thị đã mang thai hơn ba tháng, không còn nôn nghén nghiêm trọng nữa, hai má phúng phính, đắm chìm dưới ánh nắng, lộ ra khí sắc tốt vô cùng.

Phương diện này, Ngu thị là người trong nghề, Chân Diệu nghe thế bèn đứng thẳng người lên.

Hai chân đứng tấn đến nỗi run rẩy, nàng vừa xoa vừa đi về phía cái ghế dựa bằng mây kia: “Đại tẩu, muội nghỉ chân một chút, nếu tẩu mệt thì bảo Ngọc Nhi dìu về đi.”

Ngu thị cười đi tới ngồi xuống: “Tẩu có thai nên không dám dùng băng, rúc trong phòng cũng bí bức, ngồi dưới bóng cây này ngược lại rất râm mát.”

Nhìn gương mặt đã đỏ lên của Chân Diệu, không nhịn được nói: “Tứ muội này, thứ cho tẩu nói thẳng. Luyện võ ấy, tuổi này của muội đã hơi muộn rồi, hơn nữa muội là cô nương của Bá phủ, cũng không cần biến mình mệt mỏi thành thế này, nếu làm đen da rồi mẹ sẽ trách tẩu đấy.”

“Đại tẩu, muội cũng không mong luyện thành cao thủ tuyệt thế, võ nghệ cao cường, chỉ hy vọng cường thân kiện thể là được, muội sợ những ngày nằm mãi trên giường trước đây lắm rồi.”

Kể từ khi biết trái tim của tên Thế tử Trấn Quốc Công kia còn đen hơn cả tưởng tượng của mình, Chân Diệu bèn bắt đầu suy nghĩ.

Nàng thực sự không có đủ nhiều cái loại thiên phú về kỹ năng trạch đấu của nữ nhân cổ đại này, mà muốn học dù sao cũng phải có một quá trình nha, đoán chừng có khi nàng còn thuộc về loại làm nhiều công ít kia nữa.

Nếu như vậy, không bằng chọn việc chắc chắn, luyện thân thể khỏe mạnh trước rồi nói sau.

“Điều này cũng đúng.” Ngu thị tán thành gật đầu: “Có một thân thể khỏe mạnh vẫn quan trọng nhất, cũng may thể chất tẩu tốt mới sống được qua ba tháng vừa rồi.”

Nói tới đây thì nhướng mày, có chút chần chờ  nói: “Cũng không biết mẹ thế nào rồi, tẩu và Họa Bích hỏi thăm một chút nhưng dường như mẹ rất khó chịu.”

Lần này tuy bà làm việc có chút nóng nảy, nhưng thân là chính thất, Ngu thị hiển nhiên đứng về phía mẹ chồng, cảm thấy cha chồng ầm ĩ đến mức không nói nổi.

Có điều con không được phép ý kiến cha mẹ, huống chi nàng chỉ là một người con dâu.

Chân Diệu nghe xong tâm tình cũng có phần giảm sút.

Lão phu nhân còn chưa giải lệnh cấm túc cho Tam lão gia và Tam thái thái, cũng không cho đám vãn bối bọn họ đến thăm.

Không cần nghĩ cũng biết, thời gian này chắc chắn Ôn thị vô cùng khó chịu.

“Tối nay có gia yến, không bằng đại tẩu cầu tình với tổ mẫu, nói không chừng tổ mẫu nể tình chắt trai mà tẩu đang mang sẽ thả người ra.”

Quy tắc Lão phu nhân định ra, cứ mỗi tối mười lăm hàng tháng là gia yến, mọi người ở các phòng tụ họp lại cùng nhau, mà bình thường thì ai dùng cơm người nấy.

“Đương nhiên rồi, Tứ muội yên tâm đi. Giờ không còn sớm nữa, ta đi trước sắp xếp một chút, đến muộn thì không tốt lắm.”

Chân Diệu đứng dậy đưa tiễn: “Đại tẩu đi thong thả, muội ngồi thêm một chút nữa.”

Thấy Ngọc Nhi dìu Ngu thị từ từ đi xa dần, Chân Diệu lại ngồi xuống.

Ánh nắng chiều tuy chói chang, nhưng bị lá cây um tùm chắn lại, chỉ còn lại hơi ấm nhàn nhạt lướt trên da thịt.

“Tước Nhi, ngươi đi hái vài lá sen về đây, lát nữa ta cần làm gà hấp lá sen.”

Nàng là người không thịt không vui, có điều đến mùa hè cũng không nuốt nổi dầu mỡ, gà hấp lá sen này béo mà không ngán, thích hợp ăn vào mùa này nhất.

Nghe thấy cô nương lại muốn làm món ăn mới, hai mắt tiểu nha đầu lóe sáng lập lòe, vui sướng lên tiếng đáp lại rồi chạy đi.

“Cẩn thận đừng có rơi xuống nước đấy” Chân Diệu dặn dò .

“Không đâu cô nương, kỹ năng bơi của nô tỳ tốt lắm.”

Chân Diệu cười cười, cảm thấy ánh mặt trời càng ấm áp, vô thức nhắm mắt, hưởng thụ sự tĩnh lặng hiếm hoi.

Ngay lúc nàng buồn ngủ thì đột nhiên cảm giác được có gì đó khác thường, dường như có thứ gì đó đang kéo chân nàng.

Chẳng lẽ là rắn?

Chân Diệu có chút sốt ruột mở mắt ra, cả người bỗng cứng lại.

Một con trắng trắng, ngỗng trắng lớn thoạt nhìn rất béo tốt đang vui vẻ mổ giày thêu của nàng.

Cảm giác được tiếng động, con ngỗng trắng kia cũng ngẩng cổ lên, một đôi mắt nhỏ đen bóng đối diện với Chân Diệu.

Da đầu Chân Diệu cũng muốn nổ tung rồi. Rốt cuộc đây là cái tình huống quái quỷ gì chứ!

Ai có thể nói cho nàng biết vì sao trong hoa viên lớn với phong cảnh xinh đẹp thế này của Bá phủ, lại có một con ngỗng?!

Ở cái chỗ đầy cỏ cây xanh biếc thế này bình thường chẳng phải sẽ xuất hiện một con rắn sao?!

Chân Diệu oán thầm con rắn lười biếng kia cả trăm lần, nhìn chằm chằm con ngỗng nọ cũng không dám động đậy.

Đời trước, người nào quen Chân Diệu cũng biết, kẻ này sợ nhất chính là ngỗng. Dựa theo người nào đó tự bộc trong một lần uống say là lúc nhỏ khi còn ở nông thôn, đã bị con ngỗng to nhà hàng xóm bên cạnh rượt đuổi vây mổ, mãi đến nửa năm sau vẫn còn để lại ám ảnh tâm lý nghiêm trọng.

Ngỗng trắng nghiêng cổ nhìn chằm chằm Chân Diệu một lát, cảm thấy không có sự uy hiếp, lập tức lớn gan bắt đầu hung ác đập cái cánh vừa mập vừa ngắn xông tới, duỗi cổ muốn mổ vào mặt Chân Diệu.

Chân Diệu quên cả hét, sống chết trước mắt, nàng bỗng phát huy tiềm lực kinh người, lập tức nhảy lên trên ghế mây, sau đó bổ nhào về phía trước ôm lấy thân cây ở phía sau ghế mây, đu người hai ba lần rồi trèo lên.

Ngỗng trắng duỗi cổ, nổi điên không ngừng kêu quác quác.

Chân Diệu thở dài nhẹ nhõm một hơi, có loại cảm giác sống sót sau tai nạn, rồi sau đó lại nổi giận.

Súc sinh này quả thực khinh người quá đáng!

Nàng nhìn lướt qua, phát hiện cách đó không xa giữa chạc cây có một tổ chim non, bên trong có mấy quả trứng chim.

Nàng không nghĩ nhiều, cầm một quả trứng chim ném xuống dưới.

Bộp một tiếng, trứng chim đập trúng đầu ngỗng trắng, lòng trứng theo mỏ ngỗng chảy xuống.

Con ngỗng hung ác kia kêu to nhảy phình phịch lên phía trên.

Chân Diệu căng thẳng, ném hết mấy quả trứng chim xuống dưới.

Tính tình con ngỗng kia vừa hung vừa ác, nhảy phình phịch kịch liệt khiến lông ngỗng rơi đầy đất, nhưng vì tốc độ nhảy lên quá nhanh nên bỗng chốc đập vào cành cây.

Thấy con ngỗng trắng ì ạch hai bước rồi mới ngã xuống đất, cuối cùng Chân Diệu cũng thả lỏng, đang chuẩn bị đi xuống thì chợt nghe tiếng bước chân vội vàng truyền đến.

Chân Diệu theo bản năng nấp về phía sau, trốn ở phía sau cành lá xum xuê, xuyên qua kẽ lá nhìn ra bên ngoài.

Chỉ thấy một ông lão mặc đạo bào màu đỏ thẫm sải bước chạy tới, miệng còn gọi: “A Quý ngoan của ta, ta nghe đến tiếng của ngươi rồi, đừng nghịch nữa, mau ra đây.”

Lão giả nhìn chung quanh, bỗng nhiên dừng chân lại, tiếp theo sắc mặt có chút vặn vẹo chạy nhanh về phía này

Đến trước mặt, ông nhìn con ngỗng trắng hấp hối bị lòng trứng chảy đầy thân đang nằm trên mặt đất, kêu khóc nói: “A Quý ơi, A Quý đáng thương của ta, ngươi làm sao vậy!”

Lão giả nói xong cẩn thận từng li từng tí ôm lấy con ngỗng trắng, ánh mắt như dao găm quét qua quét lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cuộc là tên hỗn đản nào làm A Quý thành thế này? Để lão tử biết, lão tử sẽ làm thịt hắn!”

Nhìn ông lão đang chửi rủa, Chân Diệu như bị sét đánh.

Cái con ngỗng to hung ác kia, nó… nó … dựa vào cái gì mà gọi là A Quý hả? Còn… còn là của tổ phụ nuôi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 25.09.2016, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17:  Chuyện rắc rối

Edit: Tuyết Y

Beta : Sakura

Chân Diệu ngồi xổm trên tàng cây, chỉ mong ông lão đang nổi giận đùng đùng kia đi nhanh một chút, lại phát hiện phía xa có một tiểu nha đầu đang chạy đến.

Tiểu nha đầu kia bị đống lá sen lớn đang ôm trong lòng che khuất nửa bên mặt. Chẳng phải là Tước Nhi đi hái lá sen sao?

Chân Diệu thầm nói hỏng rồi! Nàng nhìn Tước Nhi càng chạy càng gần thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Tước Nhi ôm lá sen chạy tới, phát giác dưới bóng cây, cô nương nhà mình đổi thành ông lão đưa lưng về phía mình, miệng còn không ngừng mắng, không khỏi ơ khẽ một tiếng.

Kiến An Bá nghe được động tĩnh, lập tức quay đầu, thấy tiểu nha đầu đang sững sờ thì lập tức quát: “Tiểu nha đầu, có phải chính ngươi đánh A Quý không?”

“Lão, Lão Bá gia?” Tước Nhi mờ mịt chớp chớp mắt.

“Nói, có phải ngươi đánh A Quý hay không?”

Tước Nhi bị dọa đến nỗi quỳ phịch xuống một tiếng, cúi đầu thật thấp : “Lão Bá gia, ngài… ngài nói gì, nô tỳ nghe không rõ.”

Thấy bộ dáng tiểu nha đầu bị dọa đến run rẩy, Kiến An Bá không chút nhúc nhích, cả giận nói: “Tiểu nha đầu, đừng mạnh miệng, nếu không phải chính ngươi đánh A Quý, thì sao lại xuất hiện ở nơi này?”

Tước Nhi cẩn thận từng li từng tí nâng mắt, liếc một cái thật nhanh, thăm dò nói: “Lão Bá gia, ngài nói A Quý, là… là con ngỗng trắng trong lòng ngài sao?”

“Phải! Xem ra A Quý đúng là bị ngươi đánh rồi, nói đi, ngươi là nha đầu ở đâu?”

Tước Nhi căng thẳng trong lòng, vội nói: “Lão Bá gia hiểu lầm nô tỳ rồi, nô tỳ mới hái lá sen trở về, người xem trên lá sen vẫn còn đọng nước đây ạ.”

Kiến An Bá liếc mắt nhìn lá sen một cái, quả nhiên trông thấy từng giọt sương rõ ràng đang lăn trên gân lá, bị ánh mặt trời chiếu vào, lóe ra những tia sáng bảy sắc.

Không tìm được hung phạm, Kiến An Bá có phần nhụt chí: “Nói như vậy, quả nhiên không phải là ngươi?”

Tước Nhi liều mạng lắc đầu: “Lão Bá gia minh giám, thật sự không phải nô tỳ.”

Kiến An Bá nhíu mày, không lên tiếng.

Tước Nhi cúi thấp đầu, e dè hỏi: “Lão Bá gia, nếu như không có phân phó gì nữa, nô tỳ xin cáo lui ạ.”

Thấy Kiến An Bá cả buổi không trả lời, dường như ngầm đồng ý, Tước Nhi thở ra, từ từ đứng lên, cong người bước nhỏ lui ra.

“Chờ một chút!” Lúc rời khỏi được mấy trượng , Kiến An Bá bỗng nhiên lên tiếng.

Tước Nhi giật nảy mình.

Kiến An Bá híp mắt, nhìn tiểu nha đầu đang cúi đầu hỏi từng câu từng chữ: “Tiểu nha đầu, ngươi vừa nói hái lá sen về, ngươi tới nơi này làm gì? Nói như vậy, nơi này có người chờ ngươi?”

Chân Diệu vốn cũng thở ra suýt chút nữa đã ngã từ trên cây xuống.

Ông nội, sao ngài còn có thể nghĩ ra cái vấn đề cao thâm như thế chứ?

Tước Nhi cũng choáng váng, ấp úng hồi lâu không nói gì.

“Nói, lúc đầu ai ở đây?” Kiến An Bá giận tái mặt.

Lão không tin một tiểu nha đầu có thể không đếm xỉa đến uy nghiêm của lão.

“Là ——” Tước Nhi bị dọa đến nỗi nơm nớp lo sợ lui về phía sau một bước.

Tim Chân Diệu cũng vọt lên, bàn tay nắm nhánh cây không khỏi siết chặt lại, lá cây vang lên xào xạt, bị át đi bởi tiếng ve kêu trong gió.

“Nói nhanh lên, nếu không ta bán ngươi vào thanh lâu đấy!”

“Là, là . . . . .” Tước Nhi từ từ thẳng người lên, nhắm mắt lại quyết định.

Nhìn vẻ mặt của Tước Nhi, Chân Diệu tuyệt vọng thở dài.

Xong rồi, nàng sẽ trở thành tiểu nương tử đầu tiên của triều Đại Chu bị ông nội đánh chết vì đã đánh chết ngỗng của ông nội!

Kiến An Bá thỏa mãn nhếch nhếch khóe miệng.

Ngay trong lúc hai ông cháu biểu lộ khác nhau, Tước Nhi cúi đầu, đứng thẳng người, sau đó… sau đó lại quay người, chạy đi thật nhanh.

Cái gì!

Kiến An Bá và Chân Diệu một người dưới cây một người trên cây đồng thời trợn mắt.

Chân Diệu muốn cười nhưng không dám, lại có chút khó tin, nha đầu kia, nàng… nàng lấy đâu ra lá gan lớn như vậy!

Đổi lại là nàng. . . . . .

Chân Diệu cẩn thận suy nghĩ, đổi lại là nàng thì nàng cũng chạy. . . . . .

Người thực sự cảm thấy vô lý chính là Kiến An Bá, lão thực sự không ngờ một tiểu nha đầu, là một tiểu nha đầu ngay cả cấp bậc thực sự cũng không có lại có thể không trả lời lão, còn chạy mất!

Đả kích này dường như còn nghiêm trọng hơn một chút việc phát hiện thảm trạng của A Quý nha.

Hồi lâu sau, Kiến An Bá mới phục hồi tinh thần từ trong khiếp sợ, nhưng Tước Nhi đã chạy trốn không thấy bóng dáng từ lâu rồi.

Lão tức giận tới mức giậm chân, lăn qua lăn lại như vậy, ngỗng trắng trong lòng bỗng phát ra tiếng kêu yếu ớt.

“A Quý, ngươi… ngươi còn chưa chết!” Kiến An Bá mừng rỡ gọi một tiếng, vội vã ôm A Quý đi tìm đại phu.

Chân Diệu chờ thật lâu, xác định Kiến An Bá sẽ không vòng lại nữa, lúc này mới thở ra thật mạnh. Nàng ngồi trên cây, có loại cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn.

Thấy thời gian đã muộn, không dám trì hoãn nữa, cẩn thận xoay người dựa vào thân cây trượt xuống.

Lúc này nàng mới phát hiện vì lúc leo lên cây quá gọn gàng linh hoạt, nên trên đùi bị xước vài đường, động một cái là đau như kim châm muối xát.

Không còn cách nào, chỉ đành phải trượt xuống từng tấc từng tấc một.

Khi Chân Hoán và một vị thiếu niên mặc một chiếc áo trực chuyết (*) màu trắng khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang nhẹ giọng trò chuyện, đi vòng qua hòn non bộ thì hai người đồng thời dừng chân, nhìn bóng hình xinh đẹp cách đó không xa đang ôm cây lớn trượt xuống từ từ mà liếc mắt nhìn nhau, từ trong mắt đối phương đồng thời thấy được sự khiếp sợ thật sâu.

(*)”Trực chuyết” 直裰 áo mặc thường ngày thời xưa. Sau thường chỉ y phục của nhà sư, đạo sĩ hoặc sĩ tử. § Cũng gọi là “trực bi” 直襬, “trực thân” 直身

Chân Hoán nhìn chằm chặp vào bóng lưng kia, sắc mặt bỗng chốc đen thùi.

Gượng ép thu hồi ánh mắt, co giật khóe miệng nói với thiếu niên áo trắng: “Bây giờ tiểu nha hoàn càng ngày càng nghịch ngợm rồi, Thần biểu đệ, chúng ta đi thôi.”

Ánh mắt thiếu niên áo trắng ngừng một chút trên bộ kỵ trang màu xanh ngọc của Chân Diệu, sau đó nhàn nhạt cười nói: “Vâng, Hoán biểu ca, mời.”

Giọng hai người rất nhỏ, lại cách một khoảng, mà Chân Diệu hết sức chuyên chú  leo cây nên cũng không nghe được.

Có điều hình như là người xui xẻo nên uống nước lạnh cũng bị ê răng (*), đúng lúc một chân nàng giẫm trên nhánh cây mục, trượt chân một cái động đến miệng vết thương, cơn đau thấu tim ập tới, vừa lỏng tay thì phịch một tiếng ngã xuống đất.

(*) ở đây ý chỉ hết cái xui này đến cái xui khác

Hai người Chân Hoán đã nhấc chân, cứ thế dừng lại giữa không trung.

Lúc Chân Diệu ngã đã rất gần mặt đất, nên cũng không nặng lắm. Có điều là từ góc độ nàng ngã nhìn đến hai người bỗng nhiên xuất hiện, thì đầu ong lên một tiếng, nàng thà tình nguyện ngã bất tỉnh luôn cho xong.

Chân Hoán bước lớn đi tới, cúi người hạ giọng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lát nữa ta sẽ tính sổ muội!”

Vừa nói vừa cõng Chân Diệu lên, đến trước mặt thiếu niên áo trắng lúng túng nói: “Khiến Thần biểu đệ chê cười rồi. Chuyện hôm nay mong rằng không nên truyền ra ngoài.”

Thiếu niên vẫn duy trì nụ cười nhẹ hoàn mỹ, khẽ gật đầu: “Đương nhiên rồi ạ.”

Ánh mắt vừa chạm vào khuôn mặt Chân Diệu liền dời đi, nhưng lại hàm chứa sự ranh mãnh không dễ dàng phát giác.

Chân Diệu không có chút phản ứng gì.

Nếu con người ta có chút xấu hổ thì sẽ đỏ mặt, xấu hổ hơn nữa sẽ khó xử ngượng nghịu, nếu còn xấu hổ hơn nữa thì có thể sẽ lúng túng phẫn nộ đến bật khóc.

Nhưng xấu hổ đến mức tận cùng như nàng thế này, chỉ có thể là chết lặng, cũng chính là lợn chết không sợ bị dội nước sôi trong truyền thuyết đây mà.

Chân Hoán cõng con lợn chết không sợ bị dội nước sôi Chân Diệu vội vàng cáo từ thiếu niên, chuyên chọn các đường mòn vắng vẻ mà đi như ăn trộm.

May mà thời điểm này không nhiều người lắm, cuối cùng hữu kinh vô hiểm đưa nàng về đến Trầm Hương Uyển.

Từ lúc Chân Diệu rơi xuống nước, nha hoàn bà tử cả viện bị đuổi đi, thì Trầm Hương Uyển trước mắt không nhiều nha hoàn lắm, đều bị đại nha hoàn Tử Tô sắp xếp việc làm rồi.

Chỉ có Tử Tô và Tước Nhi đón Chân Diệu đi vào.

Vì phải vội họp mặt với thiếu niên, thế nên hàng vạn câu nghi vấn của Chân Hoán chỉ hóa thành một câu dặn dò tức giận: “Nếu muộn gia yến thì muội đừng có trách ta. Hơn nữa, bảo người trong sân muội kín miệng một chút!”

Tử Tô mặt bại liệt nghiêm mặt, Tước Nhi thì mang vẻ mặt hồn nhiên mơ hồ.

Đợi sau khi Chân Hoán phất tay áo rời đi, hai người lưu loát hầu hạ Chân Diệu tắm rửa thay quần áo, động tác lưu loát liên tục, rất nhanh đã chỉnh trang nàng từ nửa tàn tật thành rực rỡ hẳn lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 25.09.2016, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18:  Biểu ca

Chân Diệu đau đến nhe răng nhếch miệng.

Tử Tô mang một mặt không chút thay đổi rồi nói: “Lúc cô nương leo cây, sao lại không thấy đau chứ?”

Nói xong xoay người sang gian phòng bên cạnh lấy thuốc mỡ

Chân Diệu ngượng ngùng cười cười, nhìn Tước Nhi đang mở hộp trang điểm bằng gỗ hoa lê khảm xà cừ ra, chăm chú chọn đồ trang sức, không nhịn được hỏi: “Tước Nhi, lúc đó… sao ngươi lại chạy?”

Tước Nhi có chút sợ hãi: “Cô nương, ngài… ngài sẽ không trách nô tỳ chứ?”

“Không có, ta chỉ đang muốn biết gan ngươi ở đâu mà ra thôi.” Chân Diệu nói.

Tước Nhi buông lỏng, vẻ mặt ngượng ngùng ngay thẳng nói: “Nô tỳ nhát gan vô cùng, thật sự không biết trả lời Lão Bá gia thế nào, nên mới… mới sợ quá chạy mất.”

Nói tới đây lại nhỏ giọng bổ sung: “Dù sao, dù sao Lão Bá gia cũng không biết nô tỳ. . . . . .”

Chân Diệu yên lặng đốt nến cho Lão Bá gia.

Tử Tô lấy thuốc mỡ ra, vén ống quần Chân Diệu lên rồi thoa thuốc cho nàng.

Mấy vết xước màu đỏ chi chít khắp nơi trên da thịt tuyết trắng, nhìn mà giật mình.

Tử Tô nhíu mày, vừa bôi thuốc vừa nói: “Cô nương bị thế này, sợ là sẽ có sẹo mất. Nô tỳ nhớ chỗ Lão phu nhân có Tuyết cơ cao thượng hạng trong cung ban cho.”

Chân Diệu đau đến nỗi mím chặt môi, không kêu tiếng nào, chờ Tử Tô thoa xong mới nói: “Được rồi, không cần thiết phải kinh động Lão phu nhân.”

So với việc để lại sẹo, nàng càng sợ bị Lão Bá gia phát hiện nàng là hung thủ đã đả thương con ngỗng.

Chỉnh trang gọn gàng xong, uống thêm vài ngụm trà nóng, mắt thấy đã tới giờ, lúc này Chân Diệu mới vịn tay Tử Tô, bởi vì chân đau nên hơn phân nửa trọng tâm thân thể đều dồn lên người Tử Tô, chậm rãi đi đến Ninh Thọ Đường.

Trên đường lại gặp tỷ muội Chân Băng, Chân Ngọc.

Chân Băng tính tình ôn hòa, mặc dù có quan hệ bình thường với Chân Diệu, nhưng lại không thiếu cấp bậc lễ nghĩa nên có, đến chào hỏi trước: “Chào Tứ tỷ tỷ.”

Cả người Chân Diệu đều đau, giọng nói cũng không tự chủ được mà mỏng manh: “Chào Ngũ muội, Lục muội.”

Nghe giọng nàng, Chân Ngọc cười lạnh một tiếng: “Sao hôm nay Tứ tỷ lại yếu đuối như liễu bay trong gió thế? Chẳng lẽ lại muốn chọc người thương tiếc? Đáng tiếc bây giờ đã làm ra bộ dạng này rồi, hơi nóng lòng một chút đấy.”

Nói xong, một đôi mắt tràn đầy khinh thường nhìn chằm chằm Chân Diệu.

“Lời của Lục muội, ta nghe không hiểu lắm.”

Chân Ngọc hơi hất cằm, đang chờ Chân Diệu nói xong lại châm chọc một phen, không ngờ Chân Diệu chỉ nhẹ nhàng nói một câu này rồi vịn Tử Tô, càng liễu bay trong gió mà đi.

Chân Ngọc như đấm vào bông, lồng ngực khó chịu, nhìn chằm chằm bóng lưng đi xa dần giậm chân bình bịch.

“Lục muội, muội cần gì cứ phải tranh chấp với Tứ tỷ thế?” Chân Băng lôi kéo nàng.

“Ngũ tỷ, chẳng lẽ tỷ thích nàng ta?”

Chân Băng sửa sang quần áo thay Chân Ngọc, thản nhiên nói: “Không nói thích hay không, đều là tỷ muội một phủ, cãi nhau ầm ĩ thì bỗng dưng khiến người ngoài chê cười thôi.”

Chân Ngọc nhẹ khì một tiếng: “Ngũ tỷ yên tâm, ở ngoài đương nhiên muội biết phân tấc. Vả lại, chúng ta nhớ đến tỷ muội một phủ, nhưng nàng đâu có nhớ những điều đó, không nói chuyện mấy tháng trước nàng ta làm, trước đó vài ngày lại làm ra cái chuyện hoang đường kia, thật sự là làm mất hết thể diện Bá phủ. Hôm nay Tam thúc Tam thẩm còn đang bị cấm túc, lại vội vàng bắt đầu giả vờ giả vịt, còn không phải là vì vị biểu ca gì đó mới tới à!”

Chân Băng nghẹn họng nhìn trân trối: “Lục muội, lời này không được nói lung tung.”

“Tỷ cứ chờ mà xem.” Chân Ngọc cười lạnh nói.

Trên đường, Chân Diệu lại gặp Nhị cô nương Chân Nghiên.

Chân Nghiên hồ nghi nhìn Chân Diệu mấy lần, hỏi: “Tứ muội sao vậy?”

Đối mặt với tỷ tỷ ruột thịt, Chân Diệu không tiện qua loa, bèn ấp úng nói: “Người muội không khỏe lắm.”

Chân Nghiên lại hiểu lầm dì cả của Chân Diệu đến, nghiêm mặt: “Tới lần đầu tiên sao?”

“A?” Chân Diệu có chút sửng sốt.

Chân Nghiên lại cho rằng nàng ngượng ngùng, an ủi: “Tứ muội đừng lo lắng, điều này nói rõ muội trưởng thành rồi, lát nữa tỷ sẽ nói cho muội nghe những điều nên chú ý.”

Nói xong quét Tử Tô một cái, rất uy nghiêm  nói: “Tử Tô, mấy ngày nay chăm sóc Tứ cô nương cho tốt, không được để muội ấy bị lạnh.”

“Vâng” Tử Tô lặng lẽ co rút khóe miệng.

Chân Diệu đã kịp phản ứng, dù có chút buồn cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.

Tuy nàng có ký ức của nguyên chủ, nhưng cũng không tiếp thu tình cảm của nàng ấy, hơn nữa trong trí nhớ, nguyên chủ cũng bị sự tranh cường háo thắng làm phai nhạt đi tình cảm gia đình này.

Nhưng bây giờ, cái loại tình cảm gọi là thân tình này cũng dần manh nha thức tỉnh, không biết là nàng hay là nguyên chủ đã từng bỏ qua.

Quản nó làm gì, chỉ cần thuận theo ý muốn đi là được.

Vào Ninh Thọ Đường, tiếng trò chuyện trong phòng hoãn lại, Lão phu nhân mặt không đổi sắc nói: “Nhị nha đầu, Tứ nha đầu tới rồi à.”

“Thỉnh an tổ mẫu.” Tỷ muội hai người bắt đầu từ Lão phu nhân rồi thỉnh an từng trưởng bối trong phòng.

Đợi khi Chân Hoán thỉnh an xong, nhìn thiếu niên áo trắng đứng ở bên cạnh hắn, tỷ muội hai người đều phản ứng khác nhau.

Chân Nghiên đầu tiên khẽ giật mình, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ mặt tự nhiên, thoải mái gật đầu với thiếu niên, sau đó ánh mắt nhìn về phía Lão phu nhân như đang hỏi thăm.

Chân Diệu thì mặt không chút thay đổi nhìn thiếu niên một cái, sau đó bình tĩnh  cúi đầu, một bộ dáng ta tuyệt đối không biết người này.

Trong ánh mắt người khác, bộ dạng của nàng  như vậy vốn hết sức bình thường, nhưng thiếu niên lại kinh hãi.

Tố chất tâm lý của cô nương này không phải tốt bình thường nha.

Không khỏi nhìn nhiều vài lần, đúng lúc trông thấy một đôi tai hơi ửng hồng bị tóc đen che khuất.

“Nhị nha đầu, Tứ nha đầu, đây là cháu trai nhà mẹ đẻ của Đại bá mẫu các cháu, sau này sẽ ở trong phủ, cũng coi như là biểu ca của các cháu đấy.” Lão phu nhân giải thích.

Chân Nghiên ngược lại không thấy khó hiểu, có thể xuất hiện đây, còn cùng tham gia gia yến thì tất nhiên là thân thích, lập tức đoan trang hào phóng thi lễ: “Ra mắt Tưởng biểu ca.”

Chân Diệu làm theo.

“Nhị vị biểu muội không cần đa lễ.”

Thiếu niên đang khách khí, bỗng nghe Đại phu nhân Tưởng thị nói với Lão phu nhân: “Lão phu nhân, Ngôn ca nhi mới mười lăm, so với Nghiên Nhi thì vẫn còn nhỏ hơn một chút.”

Khuôn mặt Tưởng Thần vân đạm phong khinh, nhìn về phía Chân Nghiên mỉm cười thi lễ: “Nhị biểu tỷ.”

Nét mặt đoan trang trước sau như một của Chân Nghiên hiếm hoi xuất hiện một khe hở, liếc mắt nhìn Lão phu nhân.

Nhận được ánh mắt oán trách của cháu gái, Lão phu nhân ho khan một tiếng, cười nói với Tưởng thị: “Xem ta này, thấy đứa nhỏ này chững chạc lại còn tưởng rằng hắn lớn hơn Nhị nha đầu nữa chứ.”

Lúc này Nhị phu nhân Lý thị với vẻ mặt tươi cười chen miệng nói: “Đại tẩu à, muội nghe nói năm trước Ngôn ca nhi đã đỗ tú tài rồi. Chậc chậc, tú tài mười ba tuổi, đúng là không tưởng tượng được, tương lai sợ rằng không kém Nhị công tử của Trưởng Công chúa Chiêu Vân đâu.”

Tuy khen cháu mình, nhưng dù sao mang công tử nhà Trưởng Công Chúa ra nói cũng không ổn, Tưởng thị bèn thản nhiên nói: “Nhị đệ muội quá khen rồi, Ngôn ca nhi còn kém xa lắm, nên bây giờ mới đến Quốc Tử Giám học hỏi.”

Tưởng thị xuất thân từ đại tộc Nam Hoài, Tưởng gia ở Nam Hoài truyền thừa mấy trăm năm, các triều đại đều có người ra làm quan. Mặc dù hiện nay không có người ngồi ở vị trí cao, nhưng đệ tử xuất chúng trong tộc cũng không ít, Tưởng Thần lại càng là người nổi bật trong đó, gánh vác kỳ vọng của người trong tộc.

Nếp sống Nam Hoài trọng việc học, tuy ít thấy tú tài mười ba tuổi, nhưng vẫn không tính là gì, còn nếu ở kinh thành thì cũng có phần gây chú ý.

Tưởng thị cũng không muốn cháu trai mộc tú vu lâm (*) bị người ghen ghét.

(*) mộc tú vu lâm: là một vế trong câu “Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi”. Giải nghĩa “cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ”,  ý chỉ người có tài năng xuất chúng dễ dàng bị người khác ghen tỵ.

Tưởng thị không cảm kích, Lý thị lại hiếm khi không âm dương quái khí, ngược lại vẻ mặt nhìn Tưởng Thần càng thêm hòa hoãn.

Thấy hai tỷ muội Chân Băng Chân Ngọc dắt tay đi vào, ánh mắt nàng sáng lên, vội gọi: “Băng Nhi, Ngọc Nhi, mau tới bái kiến biểu ca của các con.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, NTVH, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, chalychanh, ngoung1412, sweetthanks, tortuequirit23, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ambi08, Bé con 95, chihiro-chan, Chính Tuyết, Hana2299, Koalamap, minhsue, ngoc241083, nhiyeu, Russia Nga, sheepo21 và 290 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162



Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 297 điểm để mua Nữ thần mùa xuân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.