Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 25.09.2016, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 7: Nhân quả

Edit: Tuyết Y

Beta : tiểu tuyền

Nha hoàn này là Hồng Mai – thiếp thân nha hoàn của Tam cô nương.

Chân Nghiên giận tái mặt: “Làm gì mà vội vàng hấp tấp vậy?”

Hồng Mai ấp úng nhưng không nói, thiếp thân nha hoàn Liên Diệp của Chân Nghiên lạnh giọng nói: “Chủ tử hỏi ngươi, ngươi che giấu cái gì?”

Hồng Mai sắp khóc mất rồi: “Nhị cô nương, là Tam cô nương, nàng… nàng thắt cổ tự vẫn rồi!”

Sắc mặt Chân Nghiên và Chân Diệu lập tức thay đổi.

“Tam cô nương ra sao rồi?” Chân Nghiên lạnh lùng nói.

“Cứu. . . . . . Cứu được rồi. . . . . .”

Lời này Hồng Mai còn chưa nói hết, sắc mặt Chân Nghiên đã khôi phục bình tĩnh, nhíu mày nói: “Nếu như thế thì thu hồi ngay cái bộ dạng vội vàng hấp tấp kia của ngươi cho ta, lặng lẽ đi bẩm báo cho Thế tử phu nhân đi.”

“Vâng!” Dưới sự bình tĩnh của Chân Nghiên, Hồng Mai đã thoáng khôi phục lại một chút bộ dáng của nhị đẳng nha hoàn.

“Nhớ cho kỹ, chuyện hôm nay gặp phải ta và Tứ cô nương, không được phép nhắc một chữ với người khác, càng nhiều người biết, càng không có lợi gì cho các ngươi đâu!” Chân Nghiên trầm giọng nói rồi lôi Chân Diệu đi.

Xuyên qua núi giả, vòng qua hồ nước, đi qua một mảnh khóm trúc, tỷ muội hai người ngồi xuống ở một chỗ thủy tạ, yên lặng không nói gì.

Một lúc lâu sau, Chân Nghiên mở miệng: “Tứ muội, muội có lỗi với Tam muội muội.”

“Vâng.” Chân Diệu gật đầu.

Nhưng giọng điệu Chân Nghiên thay đổi, cười lạnh nói: “Nhưng Tam muội tự sát cũng là gác chúng ta trên lửa mà thiêu.”

Tiểu nương tử danh môn thế gia đang yên lành lại tìm đến cái chết, không biết sẽ khiến cho người đời suy đoán ra bao nhiêu nguyên nhân, tiếp nữa cũng liên lụy thanh danh tỷ muội trong tộc.

Đầu tiên là Chân Diệu rơi xuống nước, sau là Chân Tĩnh treo cổ tự tử, truyền ra ngoài sợ rằng cô nương Phủ Kiến An Bá chẳng còn chút thanh danh gì để mà nói nữa.

Đặc biệt là Chân Nghiên và Chân Diệu đã đính hôn, nói không chừng cũng rơi vào kết quả bị từ hôn mà thôi.

Có thể nói Tam cô nương dùng cái chết của mình để kéo hai người chịu tội thay, đủ thấy được mối hận trong lòng nàng ta.

“Tứ muội, muội thấy thế nào?”

Chân Diệu trầm mặc một lúc lâu, rất chân thành nói: “Có nguyên nhân mới có kết quả.”

Bất kể trong lòng Tam cô nương ôm ác ý thế nào, nhưng nếu một nữ tử yếu ớt chỉ có thể dùng cái chết của mình làm cái giá đắt phải trả để báo thù, thì đã đủ thảm thương rồi.

Nói cho cùng, là Chân Diệu nợ nàng trước.

Chân Nghiên thở dài: “Tứ muội, từ sau khi muội rơi xuống nước, muội đã hiểu biết hơn nhiều. Chuyện hôm nay, Lão phu nhân và Thế tử phu nhân chắc chắn sẽ dấu diếm chặt chẽ, vô luận là muội hay tỷ, hay là Tam muội, một hai năm nữa đều sẽ lần lượt lấy chồng, tương lai, một cây bút không thể viết ra được hai chữ ‘Chân’.”

Nếu như là trước kia, nàng đã chẳng muốn nói lời này, tuy hai người là tỷ muội ruột thịt, nhưng từ nhỏ cứ như bị ngăn cách bởi cái gì đó, không ngờ hiện tại lại dễ dàng nói ra khỏi miệng.

“Được rồi, muội đừng để tâm chuyện này, ngày mai đi thỉnh an tổ mẫu cũng đừng để lộ dấu vết.”

Tỷ muội hai người tâm sự một chút rồi từng người rời đi.

Cây ngô đồng ở Minh Hoa Uyển đều xanh mướt, lá cây tràn đầy sức sống, Đại phu nhân đang xem sổ sách ở gần cửa sổ, nghe nha hoàn bẩm báo xong thì lệnh cho Hồng Mai vào.

Thấy Hồng Mai mang thần sắc bối rối, ngay cả tóc mai cũng có chút rối loạn, sắc mặt không khỏi hơi trầm xuống: “Tại sao vậy? Vội vàng hấp tấp như thế còn thể thống gì!”

Hồng Mai quỳ xuống phịch một tiếng: “Thế tử phu nhân, Tam cô nương nàng… nàng treo cổ tự vẫn rồi!”

“Cái gì!” Sổ sách trong tay Đại phu nhân rơi xuống, nàng đứng bật dậy.

Hồng Mai vội bổ sung: “Tam cô nương được cứu rồi ạ, nhưng bọn nô tỳ không dám giấu diếm. Xin Thế tử phu nhân làm chủ.”

Nghe nói Tam cô nương không có chuyện gì, sắc mặt Đại phu nhân khẽ buông lỏng, trong mắt lại hiện lên lãnh ý: “Còn có ai biết chuyện này?”

“Chỉ có nô tỳ và Lục Ngạc, còn có Trương ma ma biết. Vừa cứu được cô nương, Trương ma ma đã lệnh cho Lục Ngạc giữ cửa, rồi bảo nô tỳ đến bẩm báo phu nhân.”

“Được rồi, ngươi trở về trông coi Tam cô nương đi. Nhớ là không được tiết lộ chút tin tức gì đấy. Ngay cả Lam di nương cũng không được.”

Hồng Mai thấp thỏm trong lòng, nhưng không dám ở lại, bèn vội vàng lui ra ngoài.

“Chỉ biết gây thêm phiền phức!” Đại phu nhân hừ lạnh một tiếng, đứng dậy đi đến Ninh Thọ Đường.

Chân Diệu trở về Trầm Hương Uyển, nghĩ tới việc Tam cô nương treo cổ tự vẫn thì càng ngày càng sốt ruột, lại nhớ đến lời dặn dò của Lão phu nhân, nàng dứt khoát trải giấy mài mực bắt đầu luyện chữ.

Nguyên chủ tập luyện thể chữ nhỏ trâm hoa, rất có vài phần bản lĩnh.

Dù Chân Diệu kế thừa bản lãnh của nguyên chủ, nhưng nhất thời viết không lưu loát, càng viết càng phiền lòng nên dứt khoát buông bút.

“Tứ cô nương.” Tử Tô ung dung thản nhiên nhặt bút lên đưa cho nàng.

Chân Diệu trợn mắt nhìn Tử Tô.

Tử Tô mặt không đổi sắc, tràn đầy kiên trì.

Chân Diệu lắc đầu, theo sự thực nói: “Ta không thể, trong lòng ta không cách nào yên tĩnh được.”

Nàng không phải là thuộc loại nữ đặc công trâu bò khi biết rõ sống chết của một người có liên quan đến nàng mà tâm còn tĩnh như nước để tập viết.

“Không bằng cô nương đọc kinh thư trước đi.”

Chân Diệu đứng lên: “Tử Tô, ta phải đi xem một chút.”

“Cô nương, hẳn là ngài nên nghe Nhị cô nương.”

Chân Diệu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình: “Ta biết Nhị tỷ nói đúng, nhưng ta vẫn muốn đi xem.”

Đi xem thì có thể thay đổi được cái gì đây? Trong lòng Tử Tô nghĩ như vậy, nhưng không biết tại sao lại không thể mở miệng nói vài câu khuyên nhủ?

Chân Diệu lấy một khối bạc vụn cho Tử Tô: “Tử Tô, bảo một tiểu nha đầu chạy đến phòng bếp lớn một chuyến, lấy một chút bột sắn, đậu trắng nghiền và bột trà xanh đến đây.”

Trừ Ninh Thọ Đường của Lão phu nhân, thức ăn hằng ngày của các viện đều do phòng bếp lớn đưa đến, nếu muốn ăn món khác hoặc dùng nguyên liệu nấu ăn, thì phải đặc biệt thưởng riêng.

Trong viện của Chân Diệu không có phòng bếp nhỏ, nhưng có làm một cái bếp lò nhỏ ở phòng bên, có thể pha trà hoặc hâm nóng chút thức ăn, những viện khác cũng như thế.

Chân Diệu nhớ Tam cô nương Chân Tĩnh rất thích ăn đồ ngọt.

Có một năm trong cung ban thưởng bánh hoa quế, Lão phu nhân phân chia cho mấy đứa trẻ, nguyên chủ khi dễ Chân Tĩnh là thứ nữ nên cướp của nàng.

Đó là một lần duy nhất mà Tam cô nương xưa nay an tĩnh nghe lời chết sống không chịu buông, rồi hai tiểu cô nương đánh nhau.

Hai người đều bị đánh đòn, nên từ nhỏ đã không ưa nhau.

Chân Diệu lật lại ký ức trước kia, nhào kỹ đậu trắng nghiền và bột trà xanh.

Nàng định làm một loại điểm tâm gọi là quả phỉ thúy lạnh (*).

(*) quả phỉ thúy lạnh: https://baike.baidu.com/subview/308155/308155.htm

Loại quả lạnh này hơi đục, thoạt nhìn giống như phỉ thúy, vào miệng mềm dẻo trơn mát, ngọt mà không ngấy.

Lúc đi học, có một bà lão đẩy xe đẩy bán quả lạnh, mùi vị quả lạnh bà bán là ngon nhất. Mỗi ngày nàng đều đóng đô ở đó, chạy tới chạy lui mua nước uống cho bà lão, mặt dày mày dạn tốn nửa năm thời gian, cuối cùng cũng học được bí phương.

Nàng loay hoay bận rộn đến lúc dùng cơm tối mới coi như làm xong quả phỉ thúy lạnh, dùng cơm xong đúng lúc quả lạnh cũng lạnh.

Nhìn món điểm tâm như phỉ thúy hơi đục, biểu lộ nhất thành bất biến (*) của Tử Tô cũng phải nứt ra, lặng lẽ quét nhìn Chân Diệu vài cái.

(*) nhất thành bất biến: có nghĩa là một khi tạo thành thì không hề thay đổi. Ý trong câu này chỉ biểu tình trước sau như một không thay đổi.

Đã nghe nói Tứ cô nương trong khuê học tranh cường háo thắng từ lâu, mỗi môn cầm kỳ thư họa đều muốn làm tốt nhất, nhưng không ngờ tài nấu nướng cũng cực kỳ tốt.

Chân Diệu chia quả phỉ thúy lạnh thành mười mấy phần, Lão thái gia Lão phu nhân, Đại phòng, Nhị phòng, Tam phòng, ai cũng đều có, rồi sai tiểu nha hoàn đưa qua.

Bản thân nàng thì mang theo một phần Quả phỉ thúy lạnh đến Tạ Yên Các.

“Tứ cô nương.” Hồng Mai nhìn thấy Chân Diệu, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

“Ta tới thăm Tam tỷ.”

Hồng Mai lộ ra vẻ mặt khác lạ, cũng không dám hỏi nhiều, hành lễ nói: “Nô tỳ xin phép đi bẩm báo.”

Chốc lát sau đã quay lại, có phần ngượng ngùng nói: “Tứ cô nương, cô nương chúng nô tỳ đã ngủ rồi.”

Chân Diệu liền hiểu Chân Tĩnh không muốn gặp nàng.

Ở thời đại này, mọi người đều dùng bữa tối sớm, hiện tại vừa tới giờ Dậu, trời vẫn còn sáng rõ.

“Tam tỷ tỷ ấy hết bệnh chưa?”

Mấy ngày nay Tam cô nương đều cáo ốm, Lão phu nhân đã miễn thỉnh an cho nàng.

Lúc này Chân Diệu hỏi như vậy, trong lòng Hồng Mai biết nàng hỏi gì, vội nói: “Phiền Tứ cô nương lo lắng, cô nương chúng nô tỳ đã không còn trở ngại gì nữa, ngày mai cũng nên đi thỉnh an Lão phu nhân rồi .”

“Vậy thì tốt, làm phiền Hồng Mai tỷ tỷ mang cái này cho Tam tỷ. Do ta tự làm đấy.” Chân Diệu đưa hộp đựng Quả phỉ thúy lạnh cho Hồng Mai, rồi xoay người rời đi.

Khi đi ngang qua vườn hoa, đúng lúc trông thấy Đại thiếu gia Chân Hoán dẫn Ngu thị đi tản bộ.

Thấy Chân Diệu, trong mắt Chân Hoán hiện lên sự chán ghét, lạnh lùng nói: “Sao Tứ muội lại ra đây?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, hoahuvo, maxim1035, ngoung1412, yuriashakira, ●Ngân●
     

Có bài mới 25.09.2016, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 8: Đưa thức ăn

“Đại ca.” Chân Diệu phúc thân thi lễ, nàng không nhìn ánh mắt của Chân Hoán, cười thật tươi với Ngu thị: “Đại tẩu đi ra ngoài tản bộ à.”

Kiếp trước, lúc còn bé có một tên tiểu tử thối rất thích túm bím tóc của nàng. Có một lần, nàng thật sự phiền đến nỗi đánh nhau với tên tiểu tử kia, lại bị hắn cạo sạch đầu, đội cái đầu trọc hết trọn nửa học kỳ.

Cho đến tận bây giờ, nàng cảm thấy loại sinh vật nam nhân này thật sự không thể nói lý, từ trước đến giờ chỉ đứng xa mà nhìn.

Tính tình nguyên chủ dù không được thích, nhưng lại chưa từng làm chuyện xấu gì với vị ca ca ruột thịt này. Hắn chán ghét nàng, hẳn là vì thực sự không thích tính cách vị muội muội này, ngay cả khi Chân Diệu nằm trên giường bệnh, cũng chỉ có Ngu thị tới thăm một lần.

Ngu thị phát hiện sự lạnh nhạt của trượng phu thì có chút bất an, nàng nhìn về phía Chân Diệu tươi cười, vừa định mở miệng nhưng sắc mặt thay đổi, ọe ra rồi bắt đầu nôn khan.

“Đại tẩu.” Chân Diệu vừa muốn tiến lên, nhưng Chân Hoán lại đưa tay ôm lấy Ngu thị, lạnh nhạt liếc Chân Diệu một cái.

“Đại tẩu muội không khoẻ, ta đưa nàng về phòng.” Nói xong thì cẩn thận từng li từng tí đỡ Ngu thị rời đi.

Tử Tô cũng cảm thấy khó xử thay chủ tử, một khuôn mặt cứng ngắc vờ như không trông thấy gì. Chân Diệu lại không để bụng nở nụ cười: “Tử Tô, đi thôi, chúng ta cũng trở về phòng.”

Ngu thị đi tới nửa đường, cảm giác buồn nôn giảm bớt một chút, liền khuyên nhủ: “Phu quân, ngài đối với Tứ muội, có hơi. . . có hơi . . . .”

Chân Hoán liếc nàng một cái, dịu dàng nói: “Thiến nương, sau này nàng cách xa Tứ muội một chút.”

Có thể làm ra loại chuyện đó, chút thận trọng của nữ nhi gia cũng đều mất hết, hại hắn bị bạn cùng trường cười nhạo, hại gia tộc hổ thẹn. Người như vậy, cho dù có là muội muội ruột cũng không cần phải gần gũi.

Tính tình Ngu thị ngay thẳng, từ cái lần trò chuyện với Chân Diệu khi thăm bệnh, đã thay đổi cái nhìn về nàng không ít, Ngu thị nói thẳng: “Thiếp thân cảm thấy Tứ muội vẫn rất tốt mà.”

Chân Hoán nghe thế thì không ngừng cau mày: “Ba tuổi thấy già (*), Thiến nương, con bé là muội muội của ta, ta là người rõ ràng nhất từ nhỏ bộ dáng con bé ra sao.”

(*) ba tuổi thấy già: ý chỉ nhìn hình dáng, tính cách từ nhỏ đến ba tuổi là có thể thấy tính cách và hình dáng của người đó khi lớn lên

Hai người bước vào cửa phòng, nha hoàn Ngọc Nhi hầu hạ thân cận Ngu thị bèn nói: “Đại thiếu phu nhân, trước đó Tứ cô nương sai nha hoàn tặng điểm tâm đến, nói là Tứ cô nương tự làm đấy ạ.”

Ngu thị tập võ từ nhỏ, thân thể cường kiện, nhưng lần này mang thai lại nôn nghén kinh khủng, cả ngày ăn không được cái gì, mới hơn mười ngày ngắn ngủi mà đã gầy đi nhiều.

Vì vậy mà không chỉ đại gia Chân Hoán lo lắng, ngay cả chỗ Lão phu nhân, Tam phu nhân thỉnh thoảng cũng đưa đồ ăn đến, nhưng Ngu thị ăn cái gì là nôn cái ấy.

Lúc này nghe Ngọc Nhi nói như vậy, tuy không có khẩu vị gì nhưng vì lễ tiết, nên nàng vẫn nói: “Lấy tới đây.”

Chỉ thấy Ngọc Nhi bưng cái khay bạch ngọc đến, năm cái bánh hình tròn trong veo long lanh, trong trắng lộ xanh xếp thành hình hoa mai, nhìn mát rượi ngon miệng, khiến người ta nhìn là muốn ăn.

Cơn buồn nôn trong ngực Ngu thị đã bớt đi phân nửa, không nhịn được cầm lấy một cái lên nếm thử một miếng.

Hương trà xanh nhàn nhạt quanh quẩn, ngọt mà không ngấy, mềm dẻo ngon miệng, bất tri bất giác nàng đã ăn hết một cái.

Ngu thị có khẩu vị, lại cầm một cái khác ăn hết, lúc lấy thêm cái thứ ba thì nghe Ngọc Nhi nói: “Đại thiếu phu nhân, Tứ cô nương lệnh tiểu nha đầu dặn dò, điểm tâm này hơi lạnh, ngài không nên ăn nhiều.”

Ngu thị ngượng ngùng để xuống, lại nhịn không được mà mong mỏi liếc mắt nhìn món điểm tâm phỉ thúy nhỏ vài cái, hỏi: “Tứ cô nương có nói điểm tâm này gọi là gì hay không? Ta chưa từng ăn món này đấy.”

“Gọi là quả phỉ thúy lạnh ạ.”

“Quả phỉ thúy lạnh? Tên thật sự rất hay, chỉ nghe thôi đã cảm thấy thoải mái, phu quân, ngài nếm một cái xem.”

Chân Hoán có phần khó xử nhìn điểm tâm được đưa tới, thấy Ngu thị hiếm khi có chút tinh thần nên không đành lòng cự tuyệt, mặt dày mày dạn nhận lấy rồi nếm thử, và hắn cũng rất bất ngờ.

Không có mấy người nam nhân thích điểm tâm ngọt béo, mùi vị của món điểm tâm này lại vừa phải, còn có chút hương vị trà xanh, khó trách Ngu thị không nuốt nổi đồ ăn lại có thể ăn liền hai cái.

“Phu quân, thiếp đã nói Tứ muội vẫn rất tốt mà.” Ngu thị cười một tiếng.

Chân Hoán bỉu môi, vì ngậm điểm tâm trong miệng nên không để ý phản bác.

Sáng sớm ngày thứ hai, Chân Diệu đến phòng Tam phu nhân.

Chân Nghiên đã tại có mặt.

Ôn thị thấy nàng bèn hỏi: “Diệu Nhi, nghe tiểu nha đầu nói, món quả phỉ thúy lạnh hôm qua là con làm?”

Chân Diệu gật đầu: “Đương nhiên là nữ nhi làm để hiếu kính mẹ rồi.”

“Con có đưa đến chỗ Lão phu nhân chưa?”

“Đưa sang rồi ạ, ngay cả chỗ hai đường muội cũng đã đưa qua rồi.” Chân Diệu trả lời.

Lúc này Ôn thị mới yên tâm, cười nói: “Điểm tâm này đúng là ăn rất ngon, cũng không biết sao nha đầu con có thể nghĩ ra được. Trở về nhớ làm nhiều hơn một chút nữa nhé.”

Cũng chưa nói dạy công thức cho đầu bếp ở phòng bếp lớn gì gì đó.

Quý tộc thế gia ở thời đại này rất chú trọng truyền thừa, cũng bao gồm cả truyền thừa ẩm thực.

Một gia đình có thể lấy ra được công thức món ăn, hoặc công thức ủ rượu hay không, cũng có thể thể hiện nội tình của gia đình đó.

Khi quý nữ xuất giá, những bí phương này cũng là một trong những món đồ cưới quý giá.

Dù Phủ Kiến An Bá không tính là suy tàn nhưng chỉ ở bậc trung trong tầng lớp huân quý. Nữ nhi phải gả đến nhà cao cửa rộng, những thứ này cũng có thể trợ giúp thêm cho nàng, đúng lúc bù đắp lại những chuyện thiếu sót trước đây.

Nếu đưa công thức này cho phòng bếp lớn, thì mấy cô nương đều biết, như thế sẽ không có tác dụng này nữa. Nói cho cùng cũng là tư tâm của người làm mẹ như Ôn thị.

Chân Nghiên đương nhiên hiểu ý Ôn thị, nghĩ tới Chân Diệu đội cái tiếng tăm như vậy đến phủ Trấn Quốc Công, sợ rằng sẽ không dễ sống. Nàng cũng không có ý tranh luận, chuyển đề tài hỏi: “Mẹ, sao mấy ngày nay không thấy phụ thân đâu vậy?”

Ôn thị cười: “Cha con nói là gần đây nha môn nhiều việc.”

Sau này Tam lão gia không thể kế thừa tước vị như Đại lão gia; ông ấy cũng không học hành giỏi giang, để đậu tiến sĩ làm quan còn vẻ vang hơn cả huân quý bình thường như Nhị lão gia; ông ấy chỉ đảm nhiệm một chức vụ nhàn tản ở Hồng Lư Tự.

Chân Nghiên nghe thế thì cau mày, mịt mờ nói: “Hôm nay mới chỉ tháng tư, chính đán (*), Thượng Nguyên (**) đã qua lâu rồi, chưa tới trùng ngọ (***), ngoài thời gian lên triều, cũng không phải thời điểm chư hầu ngoại bang nhập cống, sao phụ thân lại bận bịu chứ? Mẹ cần phải quan tâm phụ thân nhiều hơn một chút, đừng để phụ thân làm đến nỗi mệt chết mình.”

(*) chính đán: ngày mùng một Tết

(**) thượng nguyên: Tết Nguyên Tiêu (rằm tháng giêng âm lịch)

(***) trùng ngọ: Tết Đoan Ngọ, mùng năm tháng năm

Ôn thị duỗi ngón tay ra chỉ lên trán Chân Nghiên một cái, sẳng giọng: “Nha đầu con cứ thích lo lắng.”

Nói tới đây bà bỗng giật mình, sắc mặt bắt đầu có phần khó coi, nhưng ở trước mặt hai nữ nhi không tiện biểu hiện ra, nên bà dẫn các nàng đến Ninh Thọ Đường thỉnh an Lão phu nhân.

Vừa vào cửa, thì phát hiện Đại phòng, Nhị phòng đều đã đến. Ngồi bên cạnh Đại phu nhân là một thiếu nữ mặc váy màu trắng ngà, tóc mái ngang, mày tỉa gọn, thân hình đơn bạc như một nụ sen nhỏ khao khát được nở rộ, chính là Tam cô nương Chân Tĩnh đã lâu chưa ra ngoài.

Chân Diệu nhìn về hướng Chân Tĩnh.

Ánh mắt Chân Tĩnh đối diện với nàng, vừa trong suốt vừa lạnh lùng, nhưng rất nhanh đã dời mắt đi.

Lão phu nhân ban thưởng ngồi, quả nhiên lại nhắc tới chuyện món quả phỉ thúy lạnh, hiếm khi cho Chân Diệu một sắc mặt tốt, tiếp theo hỏi Ôn thị: “Vợ Hạo ca thế nào rồi?”

Vai cháu ở Phủ Kiến An Bá rất ít nam đinh, chỉ có Đại thiếu gia Chân Hoán nhũ danh Hạo ca nhi của Tam phòng và Nhị thiếu gia Hàm ca nhi của Đại phòng.

Cũng bởi vì tôn thiếu gia của Tam phòng là trưởng tôn, nên dù Tam lão gia không biết phấn đấu, thì thường ngày Lão phu nhân vẫn có vài phần coi trọng với Tam phòng.

Ôn thị vội đáp: “Cứ ăn cái gì là nôn ra cái đó, ngoài ra thì vẫn khá ổn ạ.”

Lão phu nhân nghe xong không ngừng cau mày, cháu dâu lớn nghén quả thật hơi nghiêm trọng một chút.

Chợt nghe Chân Nghiên cười nói: “Tổ mẫu, cháu ngược lại nhe nói hôm qua một mình đại tẩu đã ăn hết hai cái quả phỉ thúy lạnh liền, nhưng vì không dám ăn nhiều nên vẫn có chút tiếc nuối đấy ạ.”

Lần này, ánh mắt của mọi người lại rơi xuống người Chân Diệu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, hoahuvo, ngoung1412, sweetthanks, yuriashakira, ●Ngân●
     
Có bài mới 25.09.2016, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 9: Làm bánh tráng

Edit: Tuyết Y

Beta: Tiểu Tuyền

Lão phu nhân nhìn Chân Diệu một cái: “Tứ nha đầu, trước kia sư phụ nấu ăn nói cháu nghiên cứu rất kỹ, ta còn tưởng rằng cố ý chọn lời hay dỗ ta vui vẻ, hóa ra tổ mẫu đã xem nhẹ cháu rồi. Sau này lại nghiên cứu ra thức ăn ngon khiến đại tẩu của cháu có thể ăn thêm vài miếng, thì cháu chính là đại công thần của chúng ta rồi đấy.”

Chân Diệu ngẩng mặt cười vô cùng ngọt ngào: “Tổ mẫu, cháu gái rất thích nghiên cứu những thứ này ạ.”

Không có chút tranh công và đắc ý nào, mà chỉ tràn đầy tự tin và vui vẻ.

Lão phu nhân ngơ ngác nhìn, trực giác cảm thấy từ sau khi đứa cháu gái này rơi xuống nước quả thật đã khác trước. Bà thầm nghĩ người gặp đại nạn quả nhiên sẽ thay đổi.

Đời trước Chân Diệu cố chấp nhất là hai chuyện, một là du lịch và một là nghiên cứu nấu ăn. Nàng rất vui vẻ khi tài nấu nướng có thể nhận được sự công nhận, sau đó bóp cổ tay thở dài: “Chỉ tiếc cháu gái tài hoa đầy bụng, nhưng cái bếp lò nhỏ kia thật sự là khó phát huy a.”

Nhìn nàng nhíu mày lại, bộ dáng ghét bỏ cái bếp lò nhỏ, Lão phu nhân cười ha ha: “Sau này tổ mẫu cho cháu mượn phòng bếp nhỏ của ta, nhưng có điều cháu cũng đừng đốt cháy phòng bếp nhỏ đi đấy.”

Lão phu nhân thấy vui vẻ, người bên cạnh tự nhiên cười làm lành.

Nhị phu nhân Lý thị thầm cắn nát răng ngà.

Khi nàng gả đến, sang năm sau đã có thêm một cặp nữ nhi song sinh, nhưng bị thương thân thể nên đến nay không mang thai được nữa.

Hiện tại Nhị phòng cũng chưa có một nam đinh đồng lứa, hết lần này tới lần khác Nhị lão gia còn nói vì tẫn hiếu nên đưa mẹ con các nàng về đây.

Không có nàng áp chế, nếu những con hồ ly tinh kia sinh được nhi tử. . . . .

Nghĩ tới đây, Nhị phu nhân đã thấy khó chịu như bị khoét tim đào phổi, âm thầm oán giận Lão phu nhân nhưng lại không dám biểu hiện ra, chỉ đành hung tợn nhìn chằm chằm Tam phu nhân một cái.

Một nữ nhân có nhà mẹ đẻ sa cơ thất thế, một nữ nhân không có mặt mũi không có diện mạo mà hết lần này tới lần khác còn leo lên trên đầu của nàng.

Đại phu nhân mỉm cười, trong lòng cũng không có nhiều ý kiến.

Nàng là đương gia phu nhân, nữ nhi ruột cũng đã xuất giá, chỉ còn một tiểu nhi tử phải quan tâm, thanh danh của cô nương còn lại tốt thì gả tốt, dù sao cũng chỉ có chỗ tốt mà không có chỗ xấu.

Nhưng Đại phu nhân vẫn âm thầm kinh ngạc, Tứ cô nương này ngược lại cũng có chút bản lãnh, rõ ràng đã đến tình cảnh người gặp người ghét thế mà lại dỗ được tim Lão phu nhân về.

Tam cô nương Chân Tĩnh ngồi yên lặng ở một bên, người cũng như tên, từ đầu đến cuối không nói một lời, thế nhưng ánh mắt nhìn Chân Diệu lại đặc biệt tối tăm.

Các phòng đều tự trở về phòng mình dùng đồ ăn sáng, Lão phu nhân cũng không giữ lại ăn cơm, tán gẫu một lát thì mệnh lệnh mọi người tản đi. Bà dùng qua đồ ăn sáng, uống trà xong thì tán gẫu với Vương ma ma: “Chỗ Tam nha đầu đều xử lý thỏa đáng chứ?”

Vương ma ma cầm cái chùy mỹ nhân (*) đấm chân cho Lão phu nhân: ” Trương ma ma bên cạnh Tam cô nương là người rất thỏa đáng, chuyện của Tam cô nương chỉ có bà ấy và hai thiếp thân nha đầu biết, đã đuổi đi một bà tử lắm mồm và hai tiểu nha đầu. Có điều là chỗ Nhị cô nương Tứ cô nương, người xem ——”

(*) chùy mỹ nhân: gậy đấm bóp

Mặc dù Lão phu nhân đã không quản gia, nhưng chuyện lớn của tất cả các viện muốn giấu bà cũng không dễ, thực tế là vì Kiến An Bá thuộc loại ăn chơi điển hình, cho đến già trừ việc nhiều nếp nhăn hơn thì cũng không có một chút tiến bộ nào. Phủ Kiến An Bá lớn như vậy đều dựa vào Lão phu nhân quản lý, không xuống dốc đã hiếm thấy lắm rồi.

Lão phu nhân cười cười: “Nhị nha đầu là đứa trầm ổn, xử sự có độ, sau này đến phủ Thị Lang có lẽ sẽ không khiến người khác lo lắng cho con bé. Trái lại Tứ nha đầu lại khiến ta có chút bất ngờ. . . . . .”

“Tứ cô nương cũng thiện tâm. . . . . .” Vương ma ma không nhịn được nói thêm một câu.

Lão phu nhân cười rộ lên: “Tố Nguyệt, hai quả phỉ thúy lạnh của Tứ nha đầu đã mua chuộc được ngươi rồi à?”

“Lão phu nhân!”

Lão phu nhân vỗ vỗ tay Vương ma ma: “Được rồi, trong lòng ta đều biết cả. Hai đứa bọn chúng đều là đứa trẻ ngoan, ta chỉ mong bọn chúng có thể mãi hiểu chuyện như thế.”

Cùng một chuyện, Nhị cô nương tránh né là cách xử lý thỏa đáng, nhưng nếu Tứ cô nương cũng né tránh thì lại quá ích kỷ bạc bẽo.

Vì dù sao chuyện Tam cô nương tìm đến cái chết có liên quan trực tiếp đến Tứ cô nương.

Đến cái tuổi này của Lão phu nhân thì còn có gì mà bà nhìn không hiểu chứ?

“Đó cũng là do cách dạy dỗ của Lão phu nhân tốt.” Vương ma ma nói xong, nghĩ tới vất vả mà Lão phu nhân phải gánh vác trong những năm này thì đau lòng một trận.

Nam nhân trên đời này, cũng đều là cái dạng đó, như Lão Bá Gia lúc còn trẻ chỉ có một hai thông phòng, không sinh một đống lớn thứ tử thứ nữ đã là tốt lắm rồi.

“Ngươi đấy, luôn dỗ ngọt ta thôi! Đúng rồi, chỗ Tam nha đầu đuổi người, chỗ Tứ nha đầu cũng chỉ có một mình Tử Tô được việc. Hôm nào đó ngươi gọi Triệu bà tử tới đây rồi mua thêm vài tiểu nha đầu đi.”

“Vâng.” Vương ma ma vội vàng đáp lời.

Chân Diệu trở về luyện chữ một canh giờ thì cũng sắp đến trưa.

Nơi này sớm tối một ngày có hai bữa cơm, gia đình giàu có thì giữa trưa lót dạ thêm một chút điểm tâm.

Chân Diệu lại không quen như thế. Có một năm nọ nàng đi lên núi, không cẩn thận rơi vào trong khe suối, đói bụng cả hai ngày trời mới đợi được người đến giúp.

Bắt đầu từ lúc ấy, đừng nói ăn ít đi một bữa, cho dù là ăn muộn hơn, lòng nàng cũng sẽ hốt hoảng.

Hôm nay nàng định làm món bánh tráng cuốn.

Nghĩ tới cái bếp lò nhỏ lạc hậu kia, lại có được lời Lão phu nhân nói lúc thỉnh an buổi sáng, Chân Diệu không chút ngại ngần mà dẫn theo Tử Tô đến Ninh Thọ Đường.

Vừa gặp phải chuyện có liên quan đến ăn uống thì da mặt của kẻ này lại tự động dày lên vô hạn a.

Lão phu nhân thấy nhanh như vậy mà Chân Diệu đã định trưng dụng phòng bếp nhỏ của mình thì có chút ngoài ý muốn, đồng thời lại có thêm mấy phần hứng thú.

Lúc này, ẩm thực đã bắt đầu chú ý thực bất yếm tinh (*), nhưng về chủng loại lại kém hơn thế giới kia của Chân Diệu rất nhiều.

(*) thực bất yếm tinh: thức ăn càng tinh tế càng tốt

Chân Diệu vào phòng bếp nhỏ; phát hiện dưa, trái cây, rau dưa và thịt đều rất tươi thì lại càng hài lòng. Nhưng nàng cũng không vội làm bánh mà nhìn hết một lượt các nguyện liệu nấu ăn.

Thấy có đậu đỏ đã ngâm nở, nàng vo gạo, thêm nước, lại cho hạt óc chó giã vào, nấu cháo đậu đỏ trước rồi lúc này mới bắt đầu làm bánh.

Xà lách, cà rốt cắt thành sợi mỏng trụng vào nước, cho vào cùng dưa leo thái sợi, rồi trộn thêm dấm hương (*), nước tương, thêm chút dầu mè, lại cho thêm một chút dầu nành đã rán kỹ hạt tiêu, thêm thịt băm xào tương ngọt, sau đó cho lên trên mặt bánh được tráng mỏng như giấy rồi cuộn lại. Món bánh tráng cuốn đã hoàn tất.

(*) dấm hương:là loại gia được tạo thành từ gạo nếp chất lượng tốt qua hơn hai mươi khâu chế biến.

Đặc điểm của dấm hương: mùi thơm nồng, chua ngọt không chát, có thể bảo quản trong thời gian dài mà không hỏng, vì là gia vị cao cấp, nên bán chạy ở trong và ngoài nước

Khi làm xong hết, cũng đúng lúc cháo đậu đỏ đã nhừ, nàng mang cả hai món ra ngoài.

“Tổ mẫu, ngài nếm thử xem ạ.” Chân Diệu dùng một đôi mắt vừa to lại đen trông mong nhìn Lão phu nhân, một vẻ mặt cầu khen ngợi.

Lão phu nhân bật cười, gắp một cái lên nếm thử, vị chua ngọt nhẹ nhàng khoan khoái, cùng với vị tiêu nhàn nhạt, khiến người ta mở rộng khẩu vị.

Mỗi cái bánh cuốn chỉ chừng ba tấc, cắn hai cái là đã hết.

Lão phu nhân lại gắp một cái lên, chợt nghe cái bụng không biết phấn đấu của Chân Diệu kêu lên tiếng ọt ọt. Bà không khỏi cười to, nhìn về phía Vương ma ma nói: “Nhìn nha đầu này xem, ăn trễ một miếng thôi mà bụng đã nổi giận với ta rồi.”

Vương ma ma cũng hứng thú tham gia: “Cũng khó trách Tứ cô nương nôn nóng, lão nô ngửi mùi thơm này cũng phát thèm đấy ạ.”

Chân Diệu hơi đỏ mặt, nhưng mãnh liệt gật đầu: “Vâng, ma ma nói không sai, cái bánh này quả thực quá thơm rồi.”

Bộ dạng nàng nói vô cùng nghiêm túc, lại chính đáng, nhưng lại khiến cho người ta buồn cười, thế nên nụ cười của Lão phu nhân cũng chưa từng ngừng.

Vương ma ma âm thầm kinh ngạc, ban đầu Tứ cô nương rõ ràng rất lanh lợi, sao bây giờ lại biến thành một bộ dạng ngây thơ rồi?

Bộ dạng như vậy, nói không chừng là một người có phúc khí.

“Tổ mẫu, người xem đại tẩu có thể ăn được bánh này không ạ?”

Lúc này Lão phu nhân mới nhớ tới, vội vàng phân phó nha hoàn chia bánh tráng và cháo đậu đỏ xếp trên mâm thành mấy phần đưa sang cho tất cả các phòng, còn đặc biệt dặn dò xem Ngu thị có thể ăn được hay không?

Chỉ chốc lát sau, đại nha hoàn Bạch Thược đã quay về, khuôn mặt đầy vẻ tươi cười: “Hồi bẩm Lão phu nhân, Đại thiếu phu nhân đã ăn hết bánh tráng, cháo đậu đỏ cũng uống hết nửa bát, nhìn cả người lên tinh thần rất nhiều ạ.”

Lão phu nhân nghe thế thì mừng rỡ, lập tức sai Bạch Thược lấy hộp trang điểm bằng gỗ lim ra, bà lấy một chiếc vòng tay bạch ngọc thưởng cho Chân Diệu.

Chân Diệu được ăn thỏa mãn lại còn được thưởng vòng tay, nàng vô cùng vui vẻ mà trở về phòng.

Đến tịch dương, tiểu nha hoàn bẩm báo Đại gia tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, NTVH, Thu Heo, Tiểu Nghiên, caothetai, hoahuvo, ngoung1412, sweetthanks, xuniis, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hamyphan, Mạn Yên và 252 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.