Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 18.09.2016, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.06.2016, 17:19
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 393 lần
Điểm: 25.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng Sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 47
Chương 6:

Tần phu nhân rất hài lòng với lễ phục của Triệu Ngạn Kiều, dọc theo đường đi cười cũng không ngậm miệng được, lôi kéo tay của Triệu Ngạn Kiều xem một lượt, càng xem càng thuận mắt. Lần gặp mặt này, Triệu Ngạn Kiều thay đổi rất nhiều, phiền muộn giữa hai hàng lông mày biến mất, thay vào đó là một cỗ anh khí, cũng không còn khúm núm, sống lưng thẳng tắp, đứng chung một chỗ với Tần Dịch Hoan quả thật đúng là một đôi trời đất tạo nên! Tần phu nhân đi ở phía sau hai người, khóe mắt đuôi lông mày đều mang ý cười, người cũng có vẻ trẻ lại không ít. Vốn đối với hôn nhân của con trai và con gái nuôi rất là lo lắng, nhưng mà lần này đã khiến cho lo lắng trong lòng bà trở thành hư không, xem ra giữa hai bọn trẻ là lâu ngày sinh tình a!

Đây là lần đầu tiên Tần Dịch Hoan thân mật tham gia bữa tiệc với Triệu Ngạn Kiều như vậy, ngày trước, anh đều ném Triệu Ngạn Kiều qua một bên, bản thân thì chạy đến vui đùa với bạn bè, nhưng mà không biết lần này như thế nào, anh vậy mà không ghét thân mật với cô một chút nào. Khoảng cách của bọn họ gần như thế, gần đến nỗi anh có thể đếm rõ từng sợi lông mi đen đậm của cô, cô trang điểm nhẹ nhàng, gò má dịu dàng tinh tế, thỉnh thoảng rũ mi mắt xuống, đôi mắt to sáng ngời hơi cong lên, thoạt nhìn cực kỳ dịu dàng, không còn lạnh nhạt và đối chọi gay gắt như bình thường.

Rốt cuộc đâu mới là bộ dáng thật sự của người phụ nữ này? Bỗng nhiên Tần Dịch Hoan rất muốn xâm nhập vào nội tâm của cô để tìm hiểu một phen. Nhưng ý nghĩ này của anh vừa xuất hiện thì bỗng nhiên một đám người có trai có gái kéo đến, mặc dù Triệu Ngạn Kiều không được mọi người thích, nhưng nhân duyên của Tần Dịch Hoan lại rất tốt, đàn ông thích cùng người tài giỏi nói chuyện, dùng khả năng giao tiếp để thể hiện năng lực của bọn họ, mà phụ nữ, lại thích kiểu đàn ông vừa có tiền vừa đẹp trai, vậy nên Tần Dịch Hoan rất được hoan nghênh, việc này cũng khiến Triệu Ngạn Kiều lấy làm kinh hãi, không nghĩ tới người đàn ông vừa nhỏ nhen lại vừa tính toán như hồ ly này được hoan nghênh đến vậy.

Nơi nào có người thì nhất định sẽ có xã giao, Tần Dịch Hoan bị một đám người kéo đến bàn rượu để uống rượu, để lại một mình Triệu Ngạn Kiều đứng với đám phụ nữ đang nhìn chằm chằm vào cô.

Đây là tình huống gì? Triệu Ngạn Kiều nhíu mày, chưa gì đã quang minh chính đại đến khiêu khích rồi? Cô lơ đãng nhìn xung quanh vài lần, nhưng không tìm thấy mẹ Tần, xem ra cũng đã tìm được bạn bè của mình rồi, như vậy chỉ còn bản thân là cô đơn lẻ loi, bỗng Triệu Ngạn Kiều nhếch môi cười, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng, hôm nay cô sẽ đòi lại tất cả những khuất nhục mà ngày trước nhận được!

“Ai u, lại bị bỏ rơi rồi à? Nếu là tôi a, đã sớm tự tử cho rồi, đâu còn mặt mũi mà dính lấy người ta không buông!” Người dẫn đầu kia che miệng cười duyên, nghe giọng thì biết không có ý tốt, lời nói ra đúng là rất chua ngoa, để lộ ra một cỗ ghen tuông nồng đậm.

Triệu Ngạn Kiều liếc mắt một cái, lập tức nhận ra đây là thiên kim tiểu thư của Tề gia Tề Minh Nguyệt trước đây dùng cái chết uy hiếp để được gả cho Tần Dịch Hoan, giày vò nhiều năm kết quả vẫn không được vào cửa lớn của Tần gia, đương nhiên hận Triệu Ngạn Kiều thấu xương, mỗi lần gặp mặt phải mỉa mai chế giễu một phen.

Tề Minh Nguyệt trong đám bạn bè nổi danh có diện mạo xinh đẹp thanh cao, lại có gia thế, vậy nên người theo đuổi, người ủng hộ rất nhiều, không giống Triệu Ngạn Kiều trước đây, âm trầm và yếu đuối, đi tới đâu cũng không được yêu thích.

“Đúng vậy!” Một người khác hùa theo nói: “Nghe nói còn mang thai, không biết trong bụng rốt cuộc là con hoang của người nào!”

“Tiện nhân, tốt nhất đừng nên lộ mặt, trước khi có chuyện xảy ra thì trốn về nhà sớm đi!”

Những người này bình thường đều làm ra vẻ danh môn thục nữ, đến chỗ không có người nào thì bộ mặt xấu xí lộ rõ, trong mắt Triệu Ngạn Kiều chứa châm chọc, ôm ngực nhìn các cô, một lời cũng không nói.

“Làm sao? Ánh mắt đó của cô là có ý gì?” Tề Minh Nguyệt vọt tới trước mặt Triệu Ngạn Kiều, chỉ tay về phía cô hung ác nói: “Cô cho rằng gả được cho Tần Dịch Hoan là thắng lợi rồi sao? Tôi nói cho cô biết Triệu Ngạn Kiều, nếu như cô biết điều thì nhanh chóng ly hôn, bằng không tôi sẽ cho cô biết chết là như thế nào!”

“Chết?” Triệu Ngạn Kiều vung tay ra tát một cái, trong mắt lại là ý cười nhẹ nhàng: “Tôi còn muốn sống lâu trăm tuổi đấy! Còn chưa biết ai chết trước!”

“Cô…” Tề Mình Nguyệt không nghĩ đến Triệu Ngạn Kiều luôn luôn yếu đuối lại có thể phản bác lại, trong khoảng thời gian ngắn vẫn không có từ ngữ để đáp lại, kìm nén đến mặt đỏ bừng cũng không thốt ra được một chữ. Trái lại là người phụ nữ vừa rồi hùa theo ở một bên mở miệng: “Sống lâu trăm tuổi? Với loại người tai họa như cô cũng xứng sao? Chẳng lẽ cô muốn làm chậm trễ cả đời của Dịch Hoan?”

“Tai họa là do ông trời thôi!” Triệu Ngạn Kiều buông tay, cười như không liếc mắt nhìn người phụ nữ kia: “Dịch Hoan à, gọi thật là thân mật, xem ra chồng của tôi ở chỗ này có không ít người thầm mến đâu, cô nói có phải hay không, Tề tiểu thư?”

“Không phải, không phải, Minh Nguyệt đừng hiểu lầm, tôi… Tôi không có, thật không có…” Không đợi Tề Minh Nguyệt mở miệng, người phụ nữ kia đã vội vàng giải thích, kết quả càng nói càng lắp, mặt cũng ngày càng đỏ, vừa nhìn đã biết có chuyện gì xảy ra. Sắc mặt Tề Minh Nguyệt vốn đã không tốt bây giờ lại càng thêm âm trầm, cô hung hăng trừng mắt nhìn người phụ nữ kia một cái, chuyển hướng về phía Triệu Ngạn Kiều: “Đã lâu không gặp, không nghĩ tới cô thay đổi nhiều như vậy, chẳng những miệng mồm lanh lợi, tâm tư cũng nhiều, đây coi như đã thông suốt rồi?”

“Không dám nhận, không dám nhận.” Triệu Ngạn Kiều cười tủm tỉm lắc đầu, nhìn thoáng về phía của Tần Dịch Hoan, hai má ửng hồng: “A Hoan nói tính cách tôi yếu đuối, luôn bị người ức hiếp, đặc biệt tự mình dạy tôi rất lâu đấy!” Cô sờ sờ bụng, khóe miệng chứa một chút ý cười, giọng điệu giống như nhõng nhẽo lại có chút cáu giận: “Cô cũng biết bây giờ tôi là phụ nữ có thai, rất dễ dàng mệt mỏi, a, thật xin lỗi, Tề tiểu thư còn chưa lập gia đình, tự nhiên chưa biết cảm giác mang thai, vốn là không muốn học, nhưng A Hoan không cho phép, nói…”

“Đủ!” Tề Minh Nguyệt cắt ngang lời nói của Triệu Ngạn Kiều, sắc mặt tái mét, trong đôi mắt cũng nổi lên ngọn lửa, Triệu Ngạn Kiều nhìn cô ta nắm chặt quả đấm, lại nhớ tới lúc vừa vào cửa thấy cô ta mới làm móng tay, trong lòng không khỏi lạnh run một cái, người phụ này thật độc ác với bản thân, chẳng lẽ cô ta không biết đau?

“Triệu Ngạn Kiều, cô được lắm! Tôi nói cô làm sao dám đứng một mình ở chỗ này, hóa ra là đã có đủ sức lực rồi!” Tề Minh Nguyệt nghiến răng kèn kẹt, bên trong đôi mắt đẹp đều là oán độc, ngay cả khuôn mặt đẹp đẽ cũng vặn vẹo, ở dưới ngọn đèn u ám nhìn vô cùng khủng bố: “Mang thai thì rất giỏi?” Bỗng nhiên cô ta nhoẻn miệng cười, trong mắt bắn ra tia tàn nhẫn: “Giữ được hay không còn chưa biết được!”

Đứa bé, là nơi không thể chạm đến nhất trong lòng Triệu Ngạn Kiều, đừng nói chỉ một Tề Minh Nguyệt nhỏ bé, ngay cả Tần Dịch Hoan chạm vào đứa bé này một chút, Triệu Ngạn Kiều cũng sẽ cùng anh liều mạng, Tề Minh Nguyệt nói ra những lời này đã triệt để đốt lửa giận trong lòng Triệu Ngạn Kiều, lúc này cô không thèm giả bộ nữa, bước thẳng đến vung một cái tát thật mạnh, đánh cho đầu của Tề Minh Nguyệt cũng bị lệch qua một bên.

“Quản miệng của cô cho tốt, tốt nhất nên bỏ suy nghĩ đó đi! Ngày trước không chấp nhặt với cô, đó là vì tôi xem thường, đừng tưởng rằng tôi sợ cô! Tề Minh Nguyệt, tôi cảnh cáo cô một lần cuối cùng, cô nếu thông minh, từ hôm hay trở đi hãy hành thật một chút cho tôi, nếu vẫn nói lời không minh mẫn…” Triệu Ngạn Kiều dừng một chút, nhìn Tề Minh Nguyệt vẫn chưa kịp phản ứng, trong mắt không che dấu tàn nhẫn chút nào, cực kỳ giống sói mẹ che chở cho con: “Vậy tôi sẽ khiến cho cô biết cái gì là tráng niên chết sớm!”

Triệu Ngạn Kiều cũng không phải là người có thể nén giận, một khi đã tiến lên thì tuyệt đối sẽ không lùi bước! Nếu như không chọc đến cô, thì có làm gì cũng được, nhưng nếu dùng cái cô quan tâm để uy hiếp cô, vậy thì chỉ có chịu không nổi! Mặc dù cô không có tiền, càng không có bao nhiêu quyền thế, nhưng trong người cô lại có một phần liều mạng, khiến không ít người phải sợ.

Đương nhiên, Triệu Ngạn Kiều tuyệt đối không ngu xuẩn, cô sẽ không vì nhất thời nóng giận mà bất chấp xông lên phía trước, lúc đánh Tề Minh Nguyệt cô đã nhìn thấy Tần Dịch Hoan đang đi về phía bên này. Tuy rằng Tần Dịch Hoan không có bao nhiêu tình cảm đối với cô, nhưng cho dù như thế nào cô cũng được coi là người của Tần gia, ở nơi này bị người không kiêng nể gì ức hiếp, không thấy được thì coi như xong, thế nhưng nếu đã nghe được những lời nói này, với cách làm người của Tần Dịch Hoan tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Đứa bé trong bụng của cô là bảo bối, là miếng thịt ở đầu quả tim của cô, cô tuyệt đối sẽ không để Bảo Bảo gặp nguy hiểm, một chút cũng không được!

Cô bị đánh? Cô vậy mà lại bị một người phụ nữ ti tiện yếu đuối đánh! Tề Minh Nguyệt không dám tin ôm má đau rát, cũng mất hết từ ngữ để nói, mãi đến khi bên tai truyền đến một tiếng thét chói tai: “Minh Nguyệt, Minh Nguyệt, cô không sao chứ? Con tiện nhân kia vậy mà dám động thủ đánh người!”

“Triệu Ngạn Kiều, đầu óc của cô bị hỏng rồi hả? Vậy mà lại dám đánh người!”

Một đám phụ nữ chỉ vào Triệu Ngạn Kiều phẫn nộ mắng nhiếc, nhưng không có ai dám tiến lên động thủ với Triệu Ngạn Kiều. Không phải là sợ quên phản ứng, mà căn bản là không dám! Tuy rằng Triệu Ngạn Kiều không có địa vị gì ở trong lòng Tần Dịch Hoan, nhưng cô cũng là vợ trên danh nghĩa của Tần Dịch Hoan, huống hồ còn có một Tần phu nhân ở phía sau làm chỗ dựa. Đừng nhìn bọn họ thường đi theo Tề Minh Nguyệt cáo mượn oai hùm (dựa vào thế người khác), đối với Triệu Ngạn Kiều nói mắng thì mắng, nhưng nếu thật sự để các cô đi đối phó với Triệu Ngạn Kiều, không ai dám cả!

“Triệu Ngạn Kiều! Tôi giết cô! Cô vậy mà đánh tôi! Vậy mà cũng dám đánh tôi!” Tề Minh Nguyệt đỏ mắt giương nanh múa vuốt đánh về phía Triệu Ngạn Kiều, khuôn mặt sưng đỏ vặn vẹo kỳ dị, trắng bệch ở dưới ánh đèn nhìn vô cùng dữ tợn, ánh mắt kia khắc nghiệt dọa người, giống như phải ăn tươi nuốt sống, uống máu ăn thịt của Triệu Ngạn Kiều.

“Tề tiểu thư, cô muốn làm gì?” Giọng nói lạnh lùng của Tần Dịch Hoan truyền vào lỗ tai, Tề Minh Nguyệt sửng sốt, lập tức thu lại toàn bộ việc làm thiếu lễ độ, ngẩng đầu nhìn Tần Dịch Hoan, nước mắt chảy ra, thoạt nhìn cực kỳ ấm ức: “Dịch Hoan… Người phụ nữ đê tiện này vậy mà đánh người! Cô ta đánh tôi!”

Đê tiện? Con mắt hẹp dài của Tần Dịch Hoan hơi híp lại, nhìn Triệu Ngạn Kiều bình tĩnh đứng một bên giống như không dính khói lửa nhân gian, lại nhìn khuôn mặt sưng đỏ, đầu tóc lộn xộn của Tề Minh Nguyệt, lần đầu tiên cảm thấy mình kết hôn với Triệu Ngạn Kiều là một quyết định vô cùng chính xác: “Tề tiểu thư xin chú ý lời nói, tiểu Kiều là vợ của tôi.”

Khóe môi Triệu Ngạn Kiều hơi nhếch lên, nhìn sang Tề Minh Nguyệt đang há to mồm kinh hãi, ngoắc ngoắc ngón tay với Tần Dịch Hoan, mắt to cười cong cong, lông mi nhẹ nhàng rung lên, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần kia lại hiện ra một chút quyến rũ: “A Hoan, lại đây!”

Tần Dịch Hoan cảm thấy ánh mắt của mình không đủ dùng, anh cố hết sức mở to hai mắt, trong con ngươi làm sao cũng không đủ để chứa hết vẻ đẹp của cô, khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng kia trong nháy mắt đã ngập tràn trong đầu của anh, gạt bỏ tất cả mọi thứ, chiếm lấy toàn bộ không gian suy nghĩ của anh… Anh ngẩn ra nhìn cô, ngay cả đã đi đến bên người cô lúc nào cũng không biết, mãi đến khi giọng nói của cô vang lên bên tai: “Tần Dịch Hoan, nói, anh là chồng của ai?”

Tần Dịch Hoan sửng sốt, chậm rãi nhếch môi nở một nụ cười, khuôn mặt xinh đẹp bày ra hoàn toàn, da mặt nhẵn nhụi, con ngươi hẹp dài hơi nâng lên, đáy mắt mang ánh sáng lấp lánh, nhưng lại mang theo một chút quyến rũ, giống như sen hồng nở rộ trong ao, xinh đẹp như lửa, chỉ một cái liếc mắt có thể thiêu đốt cả người.

“Tất nhiên là chồng của tiểu Kiều.” Anh từ từ nắm lấy tay cô đặt ở bên môi rồi hôn, giương mắt nhìn cô thật sâu, giống như cô là bảo bối duy nhất của cuộc đời anh: “Tôi chỉ là chồng của mình tiểu Kiều.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.09.2016, 18:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.06.2016, 17:19
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 393 lần
Điểm: 25.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng Sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 41
Chương 7:

Tuy bất ngờ, nhưng cũng nằm trong dự đoán, như vậy đối với cô là tốt nhất. Triệu Ngạn Kiều cong khóe môi lên nhàn nhạt cười, đặt trán lên vai Tần Dịch Hoan: “Ông xã, em mệt rồi, chúng ta về nhà thôi!”

Ông xã, hai chữ vô cùng đơn giản, lại dấy lên một cơn sóng lớn trong lòng Tần Dịch Hoan, giọng nói của cô không lạnh nhạt giống như bình thường, mềm mại ướt át, giống như móng vuốt của con mèo nhỏ cào nhẹ qua tim anh, tựa như bình thường luôn làm nũng để lấy lòng anh.

Tần Dịch Hoan khẽ liếc qua Triệu Ngạn Kiều, cô đang cúi đầu, để lộ phía sau gáy trắng nõn thon dài, lễ phục trễ ngực để lộ ra toàn bộ bả vai trơn tuột, da thịt trắng muốt giống như giọt sương trên ngọn cỏ non vào sáng sớm, vừa tươi mát vừa tốt đẹp.

Ánh mắt Tần Dịch Hoan tối sầm lại, đưa tay ôm lấy bờ vai nhỏ bé của cô, bàn tay đặt trên bờ vai lộ ra, cúi đầu: “Được, tiểu Kiều nói thế nào thì làm thế đó.” Trong giọng nói kia chưa ba phần cưng chiều bảy phần dung túng, Tề Minh Nguyệt nghe xong mặt đều biến đen, cũng không dám làm thêm động tác gì, vừa mới nhận được ánh mắt cảnh cáo của Tần Dịch Hoan, vậy nên dù cho lúc này có oán hận hơn nữa cô cũng nhịn được.

Cô muốn người đàn ông này, từ lần đầu tiên nhìn thấy đã bắt đầu muốn, chờ nhiều năm như vậy, trong lúc này cũng không cần vội. Trong lòng Tề Minh Nguyệt âm thầm nhắc nhở bản thân, cắn chặt hàm răng ép buộc chính mình không nói ra lời độc ác.

“Không cần nói với mẹ một tiếng sao?” Thanh âm của Triệu Ngạn Kiều nho nhỏ, trên khuôn mặt mềm mại có thể bấm ra nước còn mang chút e thẹn, Tần Dịch Hoan nhìn mà miệng đắng lưỡi khô, làm gì còn nhớ được chuyện khác? Ôm cô bước đi, lời nói trong miệng không có chút nào liên quan: “Thân thể của tiểu Kiều là quan trọng nhất, bây giờ chúng ta trở về nhà.”

Thật sự là một diễn viên tốt! Triệu Ngạn Kiều vẫn chưa ý thức được nguy hiểm, than thở ở trong lòng một tiếng, ngoan ngoãn đi theo Tần Dịch Hoan. Dọc theo đường đi, Tần Dịch Hoan không ngừng tăng tốc độ xe lên, tưởng như là đang đua xe ở trên đường lớn! Dù cho Triệu Ngạn Kiều có tâm lý vững vàng cũng không chịu nổi, cô nắm chặt giây an toàn trước ngực, quay đầu nói với Tần Dịch Hoan: “Anh đi chậm một chút, quá, quá nhanh rồi.”

Trong đầu Tần Dịch Hoan đang nghĩ đến chuyện không đứng đắn, nghe cái gì cũng đều mơ mộng một phen, mà những lời này của Triệu Ngạn Kiều rõ ràng khiến cho anh mơ mộng vô ích.

Lúc dừng đèn đỏ anh nghiêng đầu qua nhìn cô, cô đã khôi phục lại bộ dáng lạnh nhạt như bình thường, lúc cô cúi đầu trong nháy mắt hầu như phong tình trên người cô dần mất hẳn, chỉ là cặp mắt to đen láy kia giữa hoàn cảnh lờ mờ này lại lóe lên vài tia ướt át, khi không lại để lộ ra một tia yếu đuối.

“Tiểu Kiều…” Tần Dịch Hoan bất giác gọi tên của cô, nhìn bộ dáng nghiêng đầu nghi hoặc của cô, bỗng rất muốn đưa tay sờ lên khuôn mặt mềm mại một chút, chỉ tiếc anh chưa kịp đưa tay ra, thì phía sau truyền đến tiếng còi chói tai.

Đèn xanh đáng ghét! Tần Dịch Hoan tức giận chạy nhanh đến lầu dưới nhà anh, giống như giận dỗi ngồi cả buổi ở ghế lái cũng không đứng lên. Không hiểu ra sao cả, Triệu Ngạn Kiều tháo dây an toàn trên người ra, cũng không hỏi đến anh, mở cửa đi xuống xe, đang lúc chuẩn bị xoay người rời đi thì bị Tần Dịch Hoan gọi lại.

“Triệu Ngạn Kiều, cô lợi dụng xong rồi thì một cước đá văng sao?”

Âm dương quái khi vậy, đang nổi điên cái gì? Triệu Ngạn Kiều vốn không muốn để ý đến anh, nhưng lại nghĩ tới cô “Mới đến”, rất nhiều chuyện đều phải dựa vào anh, đành phải chịu đựng không kiên nhẫn trong lòng vòng qua mở cửa xe cho anh, giọng nói một mực cung kính, không tìm ra chút khuyết điểm nào: “Tần thiếu gia, mời.”

Tần Dịch Hoan càng buồn bực, Tần thiếu gia! Tần thiếu gia! Người phụ nữ này vừa rồi còn nũng nịu gọi anh là ông xã đấy! Anh tức giận gạt tóc, xuống xe, đóng cửa xe bịch một cái rồi đi thẳng lên nhà, cũng không thèm nhìn Triệu Ngạn Kiều. Triệu Ngạn Kiều cũng không để ý đến anh, chỉ ôm bụng cẩn thận đi lên lầu, suy nghĩ trong đầu đều là tối nay ăn cái gì, không nghĩ đến Tần Dịch Hoan chút nào.

Anh vậy mà lại có phản ứng? Vậy mà lại muốn hung hăng đè người phụ nữ này ở phía dưới mà thương yêu! Tần Dịch Hoan nằm ngửa ở trên giường, một tay che kín mắt, phiền não trong lòng giống như hơi nước bốc lên. Rõ ràng anh chán ghét người phụ nữ này chán ghét kinh khủng, vì sao hôm nay lại xuất hiện xúc động như vậy đối với cô?

Ở buổi tiệc lại gấp gáp quay về, không muốn để cho bất kỳ ai chiếm được tiện nghi của cô. Muốn giữ cô ở nhà hung hăng hôn… Nếu không phải do đèn xanh và một câu Tần thiếu gia kia của cô, còn không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì nữa, Tần Dịch Hoan nhíu chặt lông mày, chỉ mấy ngày nữa mà thôi, anh cũng dần nắm được mọi chuyện trong tay rồi. Anh hung hăng nện một cái lên giường mềm mại, lật người chôn mặt trong gối đầu.

Có lẽ là do không khí quá tốt, không cần chú ý không cần chú ý…

Bên này Tần Dịch Hoan đang tự mình rối rắm, thì tâm tình của Triệu Ngạn Kiều lại không tệ đã bắt tay vào làm xong cơm tối. Mặc dù cuộc sống bây giờ còn chưa ổn định lại, nhưng ánh sáng đã ở trước mặt rồi, không lâu nữa cô đã có thể đi tìm Chu Tiểu Mạch, có lẽ còn có thể… Gặp được người kia.

Lúc Dịch Hoan tới, Triệu Ngạn Kiều đã ăn cơm tối không sai biệt lắm, mặc dù lúc trở về Tần Dịch Hoan thể hiện ra như vậy, nhưng vẫn tới dùng cơm, tuy rằng sắc mặt không được tốt lắm.

Triệu Ngạn Kiều liếc anh một cái không nói gì, trong lòng lại rất khinh bỉ, cơm tối có hoa Tây lan cô thích nhất, xào vừa chín tới, còn màu xanh tươi, khiến người xem rất muốn ăn, Triệu Ngạn Kiều với đũa qua, còn chưa ăn được hoa Tây lan trong miệng đã cảm thấy bên trong bụng khẽ động, cô làm rơi đũa bộp một tiếng lên trên bàn, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Mới vừa rồi Bảo Bảo… Động? Triệu Ngạn Kiều không dám tin thân thể cứng ngắc, động cũng không dám động một cái, chỉ sợ bỏ lỡ một chút động tĩnh của đứa bé. Lòng cô mãnh liệt nhảy bang bang, giống như muốn đụng tới lồng ngực, khẩn trương, hưng phấn, mong đợi,… Đủ loại tình cảm đồng thời tràn vào tim. Đôi mắt Triệu Ngạn Kiều chợt ướt, cô chưa bao giờ cảm động giống như lúc này, giờ khắc này cô mới cảm nhận được đứa bé là cốt nhục được tách ra từ cô. Lúc trước, cẩn thận bảo vệ đứa bé này, chỉ vì chủ trước rất quan tâm đứa bé, cô chiếm thân thể của cô ấy, tự nhiên sẽ làm gì đó cho cô ấy, nhưng vào giờ phút này trách nhiệm với chủ trước cũng bỏ đi! Đây là bảo bối của cô! Là thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của cô!

“Cô làm sao vậy?” Dáng vẻ ngơ ngác của cô cuối cùng cũng đưa tới sự chú ý của Tần Dịch Hoan.

“Động, động!” Triệu Ngạn Kiều kích động nhìn Tần Dịch Hoan, nói năng không có đầu đuôi: “Thật sự động!”

Tần Dịch Hoan vẫn chưa kịp phản ứng: “Cái gì động?”

“Bảo Bảo, Bảo Bảo động!” Triệu Ngạn Kiều cách bàn nắm lấy tay Tần Dịch Hoan, khuôn mặt hưng phấn đến đỏ: “Anh sờ sờ! Anh sờ đi! Động… Động…”

Thật ra thì Tần Dịch Hoan không có tình cảm gì với đứa bé này, chung quy đứa bé này khiến cho anh nhớ tới đêm đó bị tính kế và bị tù túng cuộc sống, trước đây anh luôn cố ý xem nhẹ đứa bé này, mặc kệ không hỏi, xa lạ giống như khách qua đường. Hiện tại ý thức của anh cũng nghĩ kháng cự lại đứa bé không mời mà tới này, nhưng khi nhìn thấy Triệu Ngạn Kiều nước mắt lưng tròng, câu nói “Chuyện này liên quan gì đến tôi” tới khóe miệng cuối cùng cũng không có nói ra.

Anh đi vòng qua bên người Triệu Ngạn Kiều, từ từ ngồi xuống, tay đặt lên chỗ bụng nhô lên của cô: “Nơi này sao?”

Triệu Ngạn Kiều bỗng nghẹn lời, chuyện này tới đột ngột, cô quá kích động, nhất thời quên mất Bảo Bảo động ở chỗ nào! “Tôi… Tôi quên, làm sao bây giờ… Làm sao bây giờ? Tôi…”

“Tốt lắm, không cần gấp gáp, chúng ta đợi một chút.” Anh vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô, giọng nói đầy dịu dàng, chỉ tiếc chính anh cũng không chú ý tới, Triệu Ngạn Kiều kinh hỉ đan xen lại càng không chú ý tới.

Không biết có phải hay không không muốn mẹ gấp gáp, đứa bé trong bụng rất nhanh có động tĩnh, lần này so với lần trước đạp mạnh hơn, giống như đang thể hiện sức lực của mình với người ở phía ngoài. Đôi mắt chứa nước của Triệu Ngạn Kiều cuối cùng cũng rơi xuống, hạnh phúc này giống như gió biển thôi nâng buồm, trái tim cô trương lên một chút, cô chưa từng cảm tạ trời cao như vậy, vào lúc này lại thiếu chút nữa chắp tay trước ngực thành tâm tín ngưỡng.

Dưới lòng bàn tay chợt động cũng làm trái tim Tần Dịch Hoan run lên, đây là con của anh, đứa bé sẽ gọi anh là cha… Anh nhẹ nhàng vuốt ve bụng, trong lòng xuất hiện một cỗ tình cảm phức tạp. Đây là huyết mạch của anh, là lễ vật tốt nhất đời này anh nhận được, vì sao anh phải cự tuyệt? Cứ như vậy nhìn một đứa bé từ từ lớn lên là chuyện tốt đẹp cỡ nào? Vì sao phải coi nó thành sỉ nhục và gánh nặng?

Anh ngẩng đầu lên, nhìn bộ dáng hai mắt đẫm lệ của cô, từ từ nhếch môi cười, nụ cười vui vẻ tràn đầy trong cặp mắt hẹp dài, khiến cho không khí xung quanh cũng khoan khoái theo.

“Triệu Ngạn Kiều.” Anh đứng dậy một chút mới nói tiếp: “Cô khóc lên thật xấu xí.”

“Anh không biết… Anh cũng không biết…” Triệu Ngạn Kiều cúi đầu lầm bầm, giống như đang nói chuyện với anh, lại giống như đang lầm bầm lầu bầu.

“Chúng ta cùng nhau nuôi nó lớn có được không?” Tần Dịch Hoan chợt đứng lên, một tay nâng cằm của cô, một tay lau nước mắt cho cô, động tác rất vụng về, trong mắt lại dịu dàng, không biết là đối với Triệu Ngạn Kiều hay là đối với đứa bé chưa ra đời.

Triệu Ngạn Kiều ngẩn người, lau mắt đang còn ẩm ướt, hơi hất cằm lên nhìn Tần Dịch Hoan, mạnh mẽ và kiêu ngạo giống như trước, dường như yếu đuối ban nãy chưa từng tồn tại: “Dĩ nhiên! Anh là cha của đứa bé! Anh phải chịu trách nhiệm!”

Tần Dịch Hoan dở khóc dở cười nhìn cô, trước đây cô nghĩ hết biện pháp để được anh dịu dàng, hôm nay anh thay đổi, cô lại không cần nữa.

Có lẽ người a, chính là bị coi thường ở chỗ này, lúc cô liều mạng dính lấy anh, anh chán ghét, ruồng bỏ. Nhưng đợi đến lúc cô cách xa anh, cách rất xa, anh lại phát hiện cô giống như một nguồn sáng, không ngừng hấp dẫn anh, khiến cho anh loại bỏ hết bóng tối để đến bên cạnh cô.

Có lẽ bây giờ nhớ nhung còn chưa mãnh liệt như vậy, nhưng mà một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, cuộc đời của anh làm gì có nhiều một năm như thế, cả ngày lẫn đêm muốn cùng nhau trôi qua với cô như vậy, chuyện sau này, ai mà biết được?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.09.2016, 17:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.06.2016, 17:19
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 393 lần
Điểm: 25.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 44
Chương 8

Bảo Bảo trong bụng Triệu Ngạn Kiều rất ngoan, chưa bao giờ làm khổ mẹ. Triệu Ngạn Kiều ăn được ngủ được, cho tới bây giờ chưa từng có phản ứng nôn nghén gì, ngoại trừ bụng lớn một chút còn lại không khác gì người bình thường. Nhưng lúc không có người cô thường đắc ý, vuốt bụng khóe mắt đuôi mày đều là nụ cười, Bảo Bảo của cô nhất định sẽ là một đứa bé biết quan tâm!

Không biết có phải do mang thai hay không, Triệu Ngạn Kiều cảm thấy tính tình của mình ngày càng khó hiểu. Thỉnh thoảng sẽ bi thương một chút, lúc nghiêm trọng nhất suýt chút nữa đã không khống chế được gọi cho Chu Tiểu Mạch, may mà cuối cùng cũng chịu đựng được. Trời cao đã chặt đứt tất cả quá khứ với cô, ngoại trừ trong đầu có nhiều hơn những ký ức kia, thì không còn bất kỳ vật gì có thể chứng minh cô còn sống trên thế giới này. Cô có cuộc đời mới, thậm chí có chồng, có con.

Thực ra lúc ban đầu rất bất an, thế nhưng dần dần, cô lại phát hiện mình rất thích cuộc sống bây giờ, mỗi sáng mở mắt ra trong lòng cũng tràn đầy mong đợi, so với cuộc sống vô vị trước kia từng chút tươi sáng được đứa bé chưa ra đời kia tưới vào lòng cô. Không còn một mình nữa, không bị quá khứ vướng chân nữa, thật ra thì, cô rất tốt. Ngay cả Tần Dịch Hoan lúc đầu thấy không vừa mắt cũng chung sống ngày càng hòa hợp.

Cả đời cứ đi qua như vậy, mang theo Bảo Bảo của cô, cho bé tất cả yêu thương và chăm sóc. Triệu Ngạn Kiều nhất định cho rằng trong bụng mình là bé gái, thậm chí cô còn suy nghĩ một loạt tên cho Bảo Bảo, không có tên nào không phải tên con gái.

Mỗi tên cô đều quý trọng đánh dấu viết trên giấy, sau đó đặt ở trong ngắn kéo. Chữ viết của Triệu Ngạn Kiều rất đẹp, thanh tú lại mang theo chút mạnh mẽ, mỗi một nét đều lộ ra vẻ phóng khoáng, giống như nước chảy, xinh đẹp khiến cho người ta không ngừng được than thở. Tần Dịch Hoan vừa tắm xong ra ngoài thì nhìn thấy Triệu Ngạn Kiều nằm trên tủ đầu giường không biết viết cái gì, anh lại gần vừa thấy thì ngây người, chữ như vậy làm sao có thể do Triệu Ngạn Kiều viết ra?

Sinh nhật hàng năm của anh, Triệu Ngạn Kiều sẽ tự tay viết lời chúc mừng cho anh, đối với chữ của cô anh cũng hết sức quen thuộc, mà hôm nay, nếu không phải chính mắt nhìn thấy cô viết, ai nói gì anh cũng sẽ không tin được chữ viết của cô lại xinh đẹp như vậy. Chẳng lẽ nhân cách phân liệt thật sự sẽ khiến một người tách ra thành hai người có bộ mặt khác nhau? Nhưng mà nếu là như vậy, trước đó Triệu Ngạn Kiều này chưa từng xuất hiện qua, làm sao có thể luyện ra chữ viết như vậy chứ?

Lời của Mạnh Đình lại vang lên bên tai: Cậu có thể coi người bị nhân cách phân liệt thành hai người khác nhau!

Chính là như thế này phải không? Con ngươi của Tần Dịch Hoan rối rắm, chậm rãi bước qua cúi xuống: “Đang viết cái gì?”

“Tên con gái!” Triệu Ngạn Kiều không ngẩng đầu lên trả lời một câu, lại bắt đầu cắn bút suy nghĩ, thật là nhiều tên dễ nghe, rốt cuộc chọn cái nào mới tốt?

“Con gái? Làm sao cô biết là con gái?” Tần Dịch Hoan cảm thấy buồn cười, ngồi ở bên người Triệu Ngạn Kiều nhìn mái tóc đen nhánh của cô mềm mại khoác trên vai từ từ nhập thần.

“Tất nhiên là con gái!” Triệu Ngạn Kiều ném bút trợn to hai mắt nhìn anh, con ngươi đen bóng chiếu ra Tần Dịch Hoan nhỏ bé: “Anh gặp qua con trai ngoan như vậy sao? Nhất định là con gái!”

“A….” Tần Dịch Hoan cười khẽ, Triệu Ngạn Kiều đơn giản như vậy giống như con mèo nhỏ xù lông, làm cho người ta không nhịn được muốn vuốt ve, rốt cuộc anh cũng không khống chế được đưa tay ra sờ sờ đầu của cô, nhìn ánh mắt không tốt của cô không chút nào áy náy xoa nhẹ hai cái mới thu tay về: “Cô thích con gái?”

“Tất nhiên!” Triệu Ngạn Kiều cũng quên tức giận, vui rạo rực nói: “Con gái là Áo Bông nhỏ của mẹ, tôi tất nhiên thích rồi!”

“Nếu là con trai thì sao?”

“Nhất định là con gái!” Triệu Ngạn Kiều hết sức khẳng định, cầm lên tờ giấy tràn ngập tên nghiêm chỉnh liếc mắt nhìn, cẩn thận bỏ vào trong ngăn kéo, phảng phất lẩm bẩm giống như vẫn muốn khẳng định: “Nhất định là con gái!”

“Ừ, là con gái, có điều dáng dấp phải giống tôi, nếu như giống cô…” Mắt Tần Dịch Hoan chưa thâm ý quan sát từ trên xuống dưới Triệu Ngạn Kiều, không nói ra câu tiếp theo, cũng đã làm người ta quá rõ ràng, anh đây là đang đổi biện pháp để nói dáng dấp Triệu Ngạn Kiều không đẹp mắt bằng anh!

Triệu Ngạn Kiều hừ lạnh một tiếng, dựa vào đầu giường, nhìn Tần Dịch Hoan khinh thường: “Đồ cuồng tự luyến! Lần đầu tiên thấy anh tôi đã nhìn thấu bản chất của anh rồi!”

“Nga, nhạy cảm như vậy sao?” Tần Dịch Hoan vuốt vuốt mái tóc, cũng không phản bác cô, mà lại nói theo lời của cô.

“Dĩ nhiên! Nhiều năm kinh doanh… Khụ khụ, ngủ đi! Buồn ngủ quá!” Triệu Ngạn Kiều buột miệng lỡ lời, vội vàng đổi chủ đề, bộp một tiếng tắt đèn. Trong bóng tối hoàn toàn yên tĩnh, Tần Dịch Hoan không nói gì, thậm chí ngay cả hô hấp dường như cũng biến mất, nhịp tim của Triệu Ngạn Kiều dần dần tăng nhanh, tay nắm chặt ra giường, lần đầu tiên mong đợi Tần Dịch Hoan nói gì đó.

“Này, Tần Dịch Hoan!” Triệu Ngạn Kiều đẩy Tần Dịch Hoan bên cạnh một cái: “Anh… Anh ngồi ở chỗ này làm gì, đi ngủ nhanh lên đi!”

“Trước kia cô chưa bao giờ gọi đầy đủ tên của tôi.” Thanh âm sâu kín của Tần Dịch Hoan vang lên bên tai cô, Triệu Ngạn Kiều nuốt nước miếng, cố tự trấn định: “Đó là trước kia! Không phải trước kia tôi vẫn quấn lấy anh sao? Thế nhưng bây giờ tôi không thích anh! Vậy nên, những chuyện trước đó anh cũng quên đi!”

“Nếu như tôi nhớ không nhầm…” Tần Dịch Hoan bắt lấy bả vai cô, môi mỏng gần như dán lên lỗ tai cô, hơi thở nóng rực phun ở bên tai cô: “Ngày đó cô từng nói chưa từng thích tôi…”

Triệu Ngạn Kiều đẩy anh ra, mặc dù biết anh không nhìn thấy vẫn quay đầu đi chỗ khác: “Tôi… Cái gì vậy, anh có thể đừng tự luyến vậy được không, chẳng lẽ muốn tôi mỗi ngày đều bày tỏ với anh mới cam tâm sao? Tôi, tôi muốn ngủ, anh đừng có quấy rầy tôi!” Vừa nói vừa chui vào trong chăn, nói gì cũng không ra ngoài.

Tần Dịch Hoan ngồi ở trong bóng tối thật lâu, cuối cùng khẽ nằm một tiếng rồi cũng nằm xuống ngủ. Có một số chuyện, không nói đến không có nghĩa là không hiểu, mặc dù đã từng có rất nhiều sai lầm, nhưng lại thông hiểu đạo lí như vậy trong nháy mắt. Có lẽ… thật là hai người! Tần Dịch Hoan nghiêng người nhìn bên cạnh đã co lại thành một đoàn, cười nhắm mắt lại.

Triệu Ngạn Kiều rất sợ hãi, mấy ngày nay chung sống hòa bình đã khiến cho cô quên mất tính tình của người đàn ông bên cạnh này, kết quả lại ăn thua thiệt lớn như vậy. Đến tột cùng anh có nhận ra được cái gì không? Triệu Ngạn Kiều nằm ở trên giường không dám cử động, suy nghĩ lại lướt qua thật nhanh.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi biến hóa, lời nói như nước đổ ra ngoài, dù thế nào cũng thể thu lại, bây giờ chỉ mong anh ta có thể bỏ qua những sơ hở này. Triệu Ngạn Kiều thở dài sờ sờ bụng của mình, nếu có thể rời đi thì thật tốt.

Bỗng bên cạnh đưa qua một cánh tay ôm cả người cô vào trong ngực, thân thể Triệu Ngạn Kiều cứng ngắc nhỏ giọng kêu: “Tần Dịch Hoan, anh buông ra!” Lại nhận được tiếng hít thở mềm mại mà đều đặn của người đàn ông, cô giãy dụa mấy cái không có kết quả, chỉ có thể để như vậy nhắm hai mắt lại. Cô vốn nghĩ rằng tối hôm đó cô sẽ không ngủ được, không nghĩ tới lại ngủ ngon hơn so với những buổi tối trước kia.

Nhiệt độ ấm này từ lúc cô còn là thiếu nữ đã đánh mất, không ngờ sau nhiều năm như vậy người đàn ông này lại có thể khiến cô cảm thấy ấm áp. Sáng sớm ngày thứ hai, Triệu Ngạn Kiều không rời giường lúc sáu giờ, mà lại chậm hơn một giờ so với bình thường.

Tần Dịch Hoan cũng không có biểu hiện gì khác thường, vẫn ăn sáng xong chào hỏi với cô rồi đi làm, chất vấn cùng với tra hỏi cũng không xảy ra giống như trong tưởng tượng của cô, Triệu Ngạn Kiều thở phào nhẹ nhõm, thấp thỏm trong lòng rốt cuộc cũng buông xuống, vào phòng bếp tìm thức ăn ngon.

Gần đây cô đặc biệt thích ăn hải sản, đến chợ nhìn thấy tôm sống chỉ hận không thể vớt lên nuốt vào một con. Triệu Ngạn Kiều tự nhiên sẽ không thua thiệt bản thân mình, tối hôm qua mua một con cá hố chuẩn bị hôm nay sẽ chiên lên ăn, tưởng tượng thịt cá chiên mềm mại vàng giòn, không nhịn được mà chảy nước miếng.

Cơm trưa hiển nhiên là cơm cùng với cá hố chiên, kèm với dưa muối mấy ngày trước, Triệu Ngạn Kiều một mình ăn vui vẻ, thẳng đến khi bụng no không chịu nổi mới ngừng đũa. Lúc rửa chén bỗng nhớ tới Tần Dịch Hoan, sáng nay mặc dù người kia không có biểu hiện khác thường gì, thế nhưng không chừng lại đang có âm mưu gì trong lòng.

Triệu Ngạn Kiều hơi suy nghĩ một chút, chợt có chủ ý. Cô lấy cái chén trong hộp giữ ấm, cẩn thận bỏ phần thức ăn còn lại vào trong, ở phía trên lại bỏ thêm cơm, xách tới công ty của Tần Dịch Hoan.

Đối với Triệu Ngạn Kiều, lễ tân ở đại sảnh tự nhiên là biết, vị phu nhân này mỗi lần đều là cười đi vào khóc đi ra ngoài, tâm tình thay đổi rất nhanh, lúc đầu nhân viên còn bàn tán một chút, đến cuối cùng mọi người đều làm như không thấy.

Tần Dịch Hoan thế nào cũng không nghĩ tới Triệu Ngạn Kiều sẽ đưa cơm đến cho anh, thật ra thì cô tới cũng rất khéo, vốn buổi trưa anh không muốn ăn cơm, đã ăn quen món cô làm, nếu lại để anh ăn những món bán bên ngoài, quả thật là tra tấn vị giác của anh! Triệu Ngạn Kiều đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!

Thế nhưng, Tần Dịch Hoan cầm đôi đũa mà Triệu Ngạn Kiều cười híp mắt đưa tới, làm cách nào cũng không thể cho vào miệng, trong món ăn này… Không phải là thả độc vào chứ?!

“Nhanh ăn đi, đây là tôi cố ý làm cho anh.” Cô không nói thì thôi, vừa nói như thế Tần Dịch Hoan càng không dám ăn, dứt khoát buông đũa xuống, híp mắt ngẩng đầu lên nhìn cô không nháy mắt, giống như có thể nhìn được gì từ trên mặt cô. Triệu Ngạn Kiều bị anh nhìn như vậy thì đỏ mặt: “Tần Dịch Hoan, anh, rốt cuộc anh có ăn hay không?”

“Tiểu Kiều ngày càng có phong phạm của hiền thê rồi.” Tần Dịch Hoan cầm đôi đũa lên lần nữa, gắp một miếng cá hố bỏ vào trong miệng, nhưng mắt vẫn chú ý phản ứng của cô.

“Cơm cũng không ngăn được miệng của anh!” Triệu Ngạn Kiều trợn mắt nhìn Tần Dịch Hoan một cái, mắt to rõ ràng sáng ngời mà trong suốt, ở trong ngày hè nóng bức này giống như một dòng nước trong vắt chợt rót vào lòng của Tần Dịch Hoan.

Ngực rung động một hồi, ngay cả anh cũng nghĩ tới đã buột miệng nói: “Triệu Ngạn Kiều, chúng ta cứ như thế này thật tốt!”

Triệu Ngạn Kiều giật mình một cái mới phản ứng được, đây là đang nghi nghờ cô sao? Thật tốt? “Có thể ly hôn tôi đã sớm ly hôn!” Cô thu lại nụ cười, thanh âm lạnh nhạt, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như một con chim nhỏ hướng về phía bầu trời tự do, chỉ cần có cơ hội sẽ thoát ra khỏi lồng.

Mặt Tần dịch Hoan thoáng chốc âm trầm xuống, ánh mắt chứa chút dịu dàng cũng biến mất không thấy, môi mỏng mạnh mẽ giương thành một đường, ánh mắt sắc bén như dao găm quét qua Triệu Ngạn Kiều, trong giọng nói xen lẫn chút tức giận: “Triệu Ngạn Kiều, cô thử lặp lại lần nữa?”

Tác giả có lời muốn nói:

Triệu Ngạn Kiều: “Tần Dịch Hoan, tôi muốn ly hôn với anh!”

Tần Dịch Hoan: “Tại sao?”

Triệu Ngạn Kiều: “Không có tại sao, muốn ly hôn thì ly!”

Tần Dịch Hoan: “Nga, vậy tôi không muốn ly hôn cũng không ly!”

Triệu Ngạn Kiều: …



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.