Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 07.09.2016, 16:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13181 lần
Điểm: 27.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ - Điểm: 28
Chương 11:

“Đúng vậy, nếu như mà tôi có vấn đề thì người đầu tiên tôi tìm tới chính là cậu. . .” Ngũ quan của Lôi Đình Ân cũng cực kỳ anh tuấn không kém hơn Doãn Tiêu Trác là bao, so với vẻ lạnh lùng của Doãn Tiêu Trác lại còn thêm mấy phần nho nhã thành thục.

Lúc này, gương mặt tuấn tú của anh ta sát lại gần Doãn Tiêu Trác, khiến cho người nào đó không khỏi rùng mình, lắp bắp nói: “Lão… đại… , đừng… như vậy, tôi… Bình thường…”

Lôi Đình Ân thấy thế lập tức cười phá lên lui người lại.

Doãn Tiêu Trác thở phào nhẹ nhõm, trong đầu lại nhảy ra một cái vấn đề khác: “Lão đại, chẳng lẽ cậu… Bất lực?” Anh bắn ánh mắt đồng tình lên vị trí nào đó của Lôi Đình Ân, không lý do nào mà nhiều năm như vậy không gần nữ sắc? Vậy chỉ có lời giải thích duy nhất…

A, lão đại thật đáng thương!

Lôi Đình Ân bắn ra hai tia sáng lạnh lẽo làm người khác đông cứng, Doãn Tiêu Trác đột nhiên nhớ tới một chuyện, liền hỏi: “A, tôi quên mất, Mặc Toa của lão đại cậu còn chưa kịp trưởng thành?”

Nhắc tới cái tên này, mặt Lôi Đình Ân càng thêm đưa đám, dường như không muốn nói tiếp nữa, ném cho Doãn Tiêu Trác một túi đồ, rồi cất lời: “Cho cậu, tôi còn có chuyện, đi trước!”

Doãn Tiêu Trác cau mày nhìn theo bóng lưng của Lôi Đình Ân, anh chưa từng thấy vẻ mặt này của Lôi Đình Ân bao giờ, hơn nữa lúc anh nhắc tới cái tên này mới bắt đầu nổi lên biến hóa, chẳng lẽ giữa bọn họ xảy ra vấn đề?

Anh lắc lắc đầu, không thèm nghĩ vấn đề này nữa, vấn đề của bản thân anh còn chưa có đâu vào đâu cả!

Uống xong nửa ly rượu cuối cùng, anh chợt nghĩ đến chuyện mà Dung Tư Lam giao phó cho mình —— mua thức ăn.

Hỏng rồi! Lần này chắc hẳn Đóa Nhi bị đói thảm rồi! Dù sao Lôi Đình Ân cũng đã đưa tiền, phải đến nhà hàng gọi vài món xách về mới được!

Anh tay xách nách mang vui vẻ trở lại nhà họ Dung, thầm nghĩ hôm nay có thể cho Đóa Nhi một bữa đại tiệc! Nhưng, khi vừa móc chìa khóa mở cửa ra, thì bầu không khí khác thường bên trong lại khiến cho anh rụt trở lại, Tư Lam đang xanh mặt ngồi trên ghế sô pha! Còn Đóa Nhi đáng thương đang ngồi ăn mì ở bên cạnh…

Bão táp sắp nổi lên rồi!

Anh lập tức híp mắt cười toét miệng, nói với Đóa Nhi: “Đóa Nhi, mau dẹp mỳ sang một bên? Nhìn xem này! Chú mua cho cháu bao nhiêu đồ ăn ngon!” Anh xách mấy món mỹ vị đi vào bếp bày ra đĩa bưng ra ngoài.

Đóa Nhi vừa nhìn liền cực kỳ hào hứng nói: “Oa! Tôm hùm ở Hải Cung này! Mẹ, lần trước cha Bối Bối dẫn cậu ấy đi ăn mấy món ngon, lúc đến nhà trẻ liền trưng ra bộ mặt thật chảnh chọe!”

Doãn Tiêu Trác thấy Đóa Nhi thích ăn cũng rất vui vẻ, đáp lời: “Bối Bối có gì đặc biệt hơn người chứ, về sau ngày ngày chú đều dẫn cháu đi ăn nhé!”

“Có thật không? Chú thật tốt!” Đóa Nhi ôm cổ Doãn Tiêu Trác, hôn một cái lên trên má anh.

“Đóa Nhi! Đây là nụ hôn đầu của con đấy! Làm sao lại tùy tiện tặng cho sói háo sắc này!?” Tư Lam kéo Đóa Nhi từ trên người Doãn Tiêu Trác xuống , chỉ vào người nào đó mắng to: “Còn anh nữa, sói háo sắc! Thứ nhất, không được tùy tiện dạy con gái tôi học thói được ganh đua so sánh! Thứ hai, đừng mặt dầy như thế! Ngày ngày còn đòi đi Hải Cung? Muốn uống gió Tây Bắc chắc!”

Cô mở túi Doãn Tiêu Trác mang về ra xem, mặt lập tức xanh như tàu lá, giận dữ mắng tiếp: “Sói háo sắc! Anh nên tự hiểu cho rõ! Anh ở nhà tôi ăn uống miễn phí đấy! Nếu như anh muốn ăn tiêu quá trớn như đại thiếu gia thì mời lập tức rời đi cho!”

Doãn Tiêu Trác giật mình, không biết mình làm sai cái gì, chọc giận người phụ nữ tính nóng như lửa này:  “Này, đến tột cùng là cô có ý gì? Động một chút là đuổi tôi đi, đừng quên là chúng ta đã ký kết hợp đồng, nếu cô tùy tiện đuổi tôi đi chính là không vi phạm hợp đồng, phải bồi thường đấy!”

“Anh. . .” Dung Tư Lam lập tức ôm chặt cái túi nói tiếp: “Bồi thường gì chứ! Sói háo sắc,  tôi cho anh biết, muốn tiền không có, muốn chết thì được! Còn nữa, anh có biết món này mất cả tháng tiền ăn không? Anh vừa vung tay một lần đã xài hết thì cả tháng này chúng ta ăn bằng cái gì? Nếu ngày nào anh cũng đòi ăn hải sản thì nhà chúng tôi chứa không nổi!”

Doãn Tiêu Trác đối mặt với khí thế hung hăng chất vấn của người nào đó cũng lập tức bùng lửa giận, anh có ý tốt mua cho mẹ con họ một bữa ăn ngon, lại còn bị trách móc thành ra như vậy, quả nhiên coi trọng tiền hơn mạng mà?

Trong thế giới của anh, những mô típ vì tiền bạc cùng với quyền lợi mà đấu đến chết sống quá nhiều, nhân phẩm như vậy, anh vừa căm hận lại vừa khinh bỉ.

Đột nhiên trong lòng thoáng thất vọng, Euro chính là Euro, bản thân anh làm sao lại có thể động lòng với người như vậy cơ chứ? Anh liền cười khổ đáp: “Được rồi, là tôi sai, hẹn gặp lại! Về bữa hải sản ngày hôm nay xem như là tôi mời Đóa Nhi , tiền thức ăn trả lại cho cô, còn nữa, tôi đã trú ngụ ở đây lâu như vậy, cũng nên trả chút phí sinh hoạt!”

Anh móc ví ra, cũng không buồn đếm, rút hết toàn bộ tiền bên trong, đặt lên bàn, đứng lên chuẩn bị rời đi, nhưng trong lòng không khỏi có chút ngậm ngùi. Anh lại thầm cười bản thân, nhớ tới việc mình lao ra khỏi khu nhà cao cấp của nhà họ Doãn cũng không hề đắn đo, phân vân như lúc này, thật là gặp quỷ mà!

“Chú à!” Đóa Nhi chợt gọi anh lại, đặt bàn tay mềm mại vào trong lòng bàn tay của anh.

“Đóa Nhi, thật xin lỗi, lần này chú phải đi thật rồi! Có chuyện thì cứ gọi vào số điện thoại này tìm chú nhé!”. Anh viết số di động của mình lên một tờ quảng cáo rồi đưa cho Đóa Nhi.

Đôi mắt to trong trẻo của Đóa Nhi lập tức tràn ngập nước mắt, nhưng cô bé lại không biết có nên giữ chú ấy lại hay không. Mẹ cô bé dường như rất không thích chú ấy mà cô bé lại không muốn làm cho mẹ không vui.

Ngay sau đó cô bé liền chạy thẳng vào phòng, cầm một cái túi ra ngoài: “Chú à, đây là quần áo hôm nay mẹ cháu vừa mua cho chú, một mình chú ở bên ngoài phải sống cho tốt!”

Mắt của Doãn Tiêu Trác cũng nóng lên, từ nhỏ đến lớn cho tới bây giờ chưa từng có ai nói với anh những lời thân thiết như vậy. Trong lòng bỗng chua xót, chỉ cười một tiếng, vừa định ngồi xổm xuống trò chuyện với Đóa Nhi, lại bị Dung Tư Lam nhanh tay cướp lại cái túi: “Ai nói cái này mua cho tên sói háo sắc kia! Mẹ là mua cho chú Trịnh ở bên cạnh đấy!”

“Mẹ…” Đóa Nhi cúi đầu, cái miệng nhỏ nhắn dẩu ra, nước mắt vòng quanh, cố gắng kìm chế không để cho chúng rơi xuống.

Doãn Tiêu Trác không đành lòng, nhưng thật sự rất bất mãn với thái độ của Dung Tư Lam. Anh thấy rất khó hiểu, dường như trong ấn tượng của anh, không có người phụ nữ nào có thể chống lại sức quyến rũ của mình, nhưng Dung Tư Lam này lại hoàn toàn khác biệt, thậm chí còn tỏ ra chán ghét anh nữa? A, cũng có thể tiền chính là thứ người phụ nữ này thích nhất!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn BAT101126 về bài viết trên: Hani hà, Hoa Lan Nhỏ, Lạc Lạc, Mẹ Bầu, Nấm_langthang, Puck, Táo đỏ phố núi, lebang19942013, ●Ngân●
     

Có bài mới 07.09.2016, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ (12) - Điểm: 25
Chương 12:

Anh vỗ nhẹ khuôn mặt béo mập nhỏ bé của Đóa Nhi, “Đóa Nhi, ngoan, tạm biệt chú! Chú sẽ đến thăm cháu!”

“Chú, bye bye!” Đóa Nhi giơ bàn tay nhỏ bé lên vẫy vẫy, một giọt lệ cuối cùng rớt xuóng.

Dung Tư Lam vẫn nhìn Doãn Tiêu Trác, cho đến khi anh cạch một tiếng đóng cửa lại, trong lòng cô đột nhiên chấn động, cửa này giống như loảng xoảng trong lòng cô, rung động đến đau, sau đó cảm giác ê ẩm bắt đầu bành trướng trong ngực...

“Này...” Cô đuổi theo ra một bước, rồi lập tức ngừng lại, anh không phải ai cả, chẳng qua chỉ là khách qua đường ở nhờ nhà cô, luôn phải đi, có cần gì phải giữ lại? Hơn nữa, ngay cả anh là người tốt hay người xấu cô cũng không rõ ràng lắm. Có lẽ, anh không phải người xấu?

Cô nhìn một xấp tiền trên bàn trà, hình như số lượng rất nhiều, trên ghế sa lon còn một gói quần áo to, cô mở ra xem, giá trên nhãn mác đắt đến hù chết người!

Cô bắt đầu nghi ngờ, rốt cuộc anh là ai? Sao đi ra ngoài một chuyến lại có nhiều tiền như vậy? Chẳng lẽ anh thật sự là ăn trộm? Nhưng mà...

Cô thở dài, nhớ lại mấy buổi tối được yên bình trong lòng anh, cô thà rằng tin tưởng anh không phải...

“Mẹ...” Đóa Nhi nhút nhát kéo tay Dung Tư Lam, “Đóa Nhi có thể ăn đồ gì đó chú mua không?”

Dung Tư Lam tỉnh lại từ trong trầm tư, cô cảm thấy kỳ quái, không phải Đóa Nhi rất thích Tiêu Trác sao? Lúc anh đi, sao tâm tình của con bé đã khôi phục lại rồi, cô ngồi xổm xuống cười nói, “Đóa Nhi, con quên chú  nhanh như vậy, chỉ nhớ ăn gì đó?”

Đóa Nhi giơ thẻ trong tay, tràn đầy tự tin nói, “Chú nói chú sẽ đến thăm con!”

Dung Tư Lam cười, trong lòng hơi ê ẩm, bèo nước gặp nhau, ai còn nhớ ai? Nhưng mà, cô không muốn làm cho Đóa Nhi thất vọng, không thì cho đứa nhỏ một mơ ước, một hy vọng đi! Lời này ai nói? Cô hơi nhíu mày, sao lại nhắc lại lời sói háo sắc nói!

Đứa bé dễ quên, ăn hải sản lập tức đã quên vẻ u sầu khi Doãn Tiêu Trác rời đi.

Dung Tư Lam bỏ toàn bộ quần áo Doãn Tiêu Trác không mang đi cùng với quần áo mình mua cho anh vào trong tủ, cười khổ một tiếng, gì mà mua cho con trai ông chủ siêu thị sát vách? Rõ ràng mua theo số đo của anh, Trịnh Tử Bang vẻn vẹn cao hơn cô một cái đầu, vóc dáng như vậy ăn mặc được quần áo số lớn thế sao?

Thôi, lần sau đưa cả cho anh đi! Cô đóng cửa tủ lại, rồi lại đột nhiên hoảng sợ, chẳng lẽ cô còn thấp thỏm mong chờ gặp lại anh lần nữa sao?

Doãn Tiêu Trác thong dong rời khỏi sân nhà Dung Tư Lam, luôn tự hỏi mãi, quyết định về nhà. Trốn tránh không phải là cách giải quyết vấn đề!

Tùy tiện bắt một chiếc taxi đi công ty, vừa vặn gặp Bùi Trọng cầm cặp công văn đi ra từ tòa nhà công ty, trông thấy Doãn Tiêu Trác xuất hiện ở cửa thủy tinh xoay tròn đối diện, miệng mở to như miệng ếch.

Đầu Doãn Tiêu Trác vô tình so sánh với cái kia, vẻ mặt ra vẻ rộng rãi, đeo thêm kính mắt, mắt chữ A mồm chữ O, hiển nhiên không phải là con ếch bự bị dọa đến ngốc sao?

“Tổng giám đốc...!!!” Bùi Trọng lập tức kích động lao đến, cánh cửa xoay tròn xoay tít một vòng, anh bị quay ngược về.

Khóe miệng Doãn Tiêu Trác hơi run rẩy, cố gắng nhịn cười sắp phụt ra, trong công việc cậu ta khôn khéo có thừa, sao hành động lại ngốc không chịu nổi vậy!

“Bùi Trọng!” Anh giận tái mặt gọi cậu ta lại, trong mắt đã khôi phục lạnh như băng.

Mệt mỏi quá! Anh đột nhiên bật ra ý nghĩ này, hay đang thoải mái trong nhà Dung Tư Lam, muốn cười thì cười, muốn giận thì giận.

Hừ! Sao còn nghĩ đến Obasan kia! Anh cau mày lắc đầu, muốn quăng cô từ trong đầu ra ngoài.

Mồ hôi nhỏ giọt từ trán Bùi Trọng, sau đó xoay một vòng theo cánh cửa xoay tròn, cuối cùng thành công đứng trước mặt Doãn Tiêu Trác, hai tay dang ra, giống tư thế định ôm Doãn Tiêu Trác, nhưng trước Doãn Tiêu Trác mặt đen, tay anh lúng túng dừng lại giữa không trung trong giây lát, sau đó hạ xuống hai bên hông, “Tổng giám đốc, cuối cùng anh đã trở lại, tôi còn tưởng rằng...” Sau khi nói xong, ánh mắt sau lớp kính sáng ngời trong suốt.

“Cho rằng cái gì? Đã cho rằng tôi đã chết? Cậu rất hy vọng tôi chết sao?” Mặt Doãn Tiêu Trác đen như mây đen trên trời, tư thế sấm sét sắp sửa vang dội.

Một tầng khí lạnh vô thức bò lên sau lưng Bùi Trọng, giọng nói cũng run rẩy, “Cái đó, nào có, không phải...”

Doãn Tiêu Trác bước dài vào sảnh chính tập đoàn Doãn thị, hoàn toàn không để ý tới Bùi Trọng đầy mồ hôi sau lưng anh, trong lòng lại âm thầm buồn cười, có lẽ trong sinh hoạt của anh, việc vui lớn nhất chính là tra tấn Bùi Trọng đi!

Trong sinh hoạt của anh, gần như chỉ có Bùi Trọng mới chính là người thân cận nhất, hai người dốc sức làm việc lớn, khiến tập đoàn Doãn thị xuất hiện sôi nổi chưa từng có.

Thì ra trong cuộc sống, bọn họ trở thành bạn tri kỷ, đạt thành nhận thức chung, cùng tiến cùng lùi, không phản bội như vậy.

Hai người tiến vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, lên tầng cao nhất tòa nhà Doãn thị, Bùi Trọng đột nhiên gọi anh lại, “Tổng giám đốc...”

“Hả?” Anh thuận miệng lên tiếng, tiếp tục đi về phía phòng làm việc của tổng giám đốc.

“Tổng giám đốc, cái đó... Ông cụ ở bên trong.” Bùi Trọng nhắc nhở anh, để cho anh chuẩn bị tốt bị giáo huấn.

Doãn Tiêu Trác thoáng định thần, gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng quen thuộc của ông cụ ở bên trong.

Anh đẩy cửa ra, ông cụ đang vùi đầu vào trong đống tài liệu rất lớn, từng đám tóc đen nhánh trở nên hoa râm từ khi nào? Trong chân mày nhíu lại có bao nhiêu gió sương mưa tuyết? Trong lòng anh dâng lên đau thương, hoặc cho rằng bản thân quá tùy hứng rồi.

Ông cụ đột nhiên ho khan, ho đến mặt đỏ bừng, ông cụ vốn bị bệnh viêm phế quản mãn tính, ho một cái thì không chịu được, đưa tay cầm chén trên bàn, lại trống không.

Đảo mắt một ly giấy đựng nước xuất hiện trước mắt ông.

Ông nhận lấy, ngẩng đầu lên,  ly giấy lại rơi trên mặt đất.

“Tiêu nhi!” Ông cụ bị kích động, lại ho khan kịch liệt một trận.

Trong lòng Doãn Tiêu Trác mềm nhũn, vỗ lưng ông, nói khẽ: “Cha, con không sao!”

Một hồi lâu, ông cụ mới ngừng ho khan, trong giọng nói thiếu nghiêm khắc như lúc trước, “Trở về là tốt rồi! Trở về là tốt rồi! Ôi, cha đã không có Mân nhi, không thể không có thêm con!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bora, Hoa Lan Nhỏ, Lạc Lạc, Nấm_langthang, Táo đỏ phố núi, lebang19942013, ●Ngân●
     
Có bài mới 08.09.2016, 23:27
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3478
Được thanks: 14337 lần
Điểm: 21.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ - Điểm: 28
Chương 13:

Cho nên khi Doãn Tiêu Trác phát hiện trong mắt cha mình nước mắt vòng quanh, ở tuổi xế chiều mà lại có thần sắc bất đắc dĩ đó làm cho hốc mắt của anh nóng lên, “Cha, thật xin lỗi!”

Ông cụ lắc đầu một cái, “Haiz, trong khoảng thời gian này con đã đi đâu? Bị thương đã khỏi chưa?”

“Đã khá hơn nhiều rồi cha à! Cha, người không cần phải lo lắng đâu, con...” Anh muốn nói sau này con không bao giờ... chọc cha tức giận nữa, tuy nhiên anh lại không nói ra miệng. Một người đàn ông trưởng thành nói những lời này dường như thật là quá nhẫn tâm, nên đã đổi thành một câu khác: “Mọi người trong nhà đều khỏe chứ ạ?”

“Khỏa lắm, khỏe lắm, dì của con cũng rất lo lắng cho con!” Ông cụ gật đầu.

Nhắc tới dì, lòng anh trầm xuống, anh vĩnh viễn cũng không quên được ánh mắt u oán của mẹ trước khi lâm chung, “Cha, chuyện này về nhà hãy nói, chuyện ở công ty đã có con rồi.” Anh ngăn cản cha mình tiếp tục bàn luận về đề tài này.
Lúc này, trên cửa truyền đến tiếng gõ cửa cốc cốc, “Tổng giám đốc, đại tiểu thư của Kiều thị tới.” Thư ký đi vào thông báo.

Doãn Tiêu Trác nhíu mày một cái, anh vừa mới trở lại cô ta đã tìm tới cửa, thông tin này được truyền đi nhanh như gió vậy.

“Bảo cô ấy vào đi!” Doãn lão gia đáp thay anh.

“Cha...” Gương mặt của Doãn Tiêu Trác không vui, “Muốn gặp thì cha đi mà gặp, con tránh đi chỗ khác!”

“Con...” Thái độ của ông cụ đầy sự bất mãn với con trai, nhưng lại không muốn phá hỏng giây phút hòa thuận hiếm có này của hai cha con, liền đổi lời nói với thư ký, “Đưa cô ấy đến phòng khách quý chờ một lát, nói cô ấy đợi tổng giám đốc một lát.

“Trác nhi!” Ông cụ nói có chút tận tình khuyên bảo, “Không phải là cha ép uổng gì con, con cũng đã cũng trưởng thành, cũng sắp được 30 tuổi rồi, con dự định cả đời không lấy vợ sao? Chẳng lẽ con vẫn còn không quên được cô ta sao?”

“Cha!” Doãn Tiêu Trác bị câu kia của cha khơi lại những chuyện trong hồi ức mà anh không muốn nhớ lại, “Cha, không  phải vậy!”

“Vậy thì nghe cha lời của cha, tìm người kết hôn để ổn định cuộc sống! Hôm nay con cùng với minh tinh này, ngày mai lại cùng với người mẫu khác, đây gọi là chuyện gì hả? Một trong những trách nhiệm chính của con là phải kéo dài hương khói nhà họ Doãn, bằng không gia nghiệp lớn như vậy ai là người kế thừa chứ!”

“Cha, Tiêu Diệp cũng có trách nhiệm trong chuyện này mà. Chẳng phải nó  đã kết hôn rồi sao? Cha bảo nó nhanh chóng sinh con đi!” Đương nhiên Doãn Tiêu Trác cảm thấy cái ý nghĩ này của cha hết sức cổ lỗ, liền đổ hết trách nhiệm lên   trên người em trai mình.

“Trác nhi, con là người mà cha đặt nhiều hy vọng nhất, nếu không cũng đã không giao toàn bộ Doãn thị vào tay con. Tiêu Diệp cực kỳ táo bạo, cha vẫn chỉ hi vọng con là người kế thừa của nhà họ Doãn. Lại nói sau này, cha cũng già rồi, sống được một ngày tính một ngày, nói không chừng ngày nào đó, dù có đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ, cha rất lo lắng khi nằm ngủ rồi thì sẽ không tỉnh lại nữa, không được nhìn thấy con kết hôn!”

Lời của ông cụ nói ra làm trong lòng Doãn Tiêu Trác thấy ê ẩm, không biết nên an ủi cha thế nào, nhưng cũng không biết phải trả lời cha như thế nào.

Nhìn thấy Doãn Tiêu Trác có vẻ dao động, nhân lúc còn nóng ông cụ tiếp tục nói: “Trác nhi, hãy đi đi, con vừa trở về, về nhà tắm rửa, đổi bộ quần áo, để buổi tối cha đặt chỗ cho con cùng dùng cơm với Vũ Na.”

Doãn Tiêu Trác im lặng gật đầu, đi ra khỏi văn phòng, ăn bữa cơm, chỉ là ăn một bữa cơm mà thôi. Nói thế nào thì Kiều thị cũng là bạn hợp tác làm ăn, nhưng vừa nghĩ tới Kiều Vũ Na, không hiểu  sao anh vẫn cảm thấy có một áp lực gì đó.

“Anh Trác!”

Lông mày Doãn Tiêu Trác lập tức nhăn lại, giọng nói vừa nhọn sắc vừa rời rạc này là của ai đó, vừa nghe thấy anh đã biết luôn. Gương mặt của anh buộc phải lộ ra nụ cười ôn hòa, xoay người lại: “Na Na, hôm nay sao lại không đi dạo phố, lại còn có thời gian rảnh để đến gặp anh thế này?”

Kiều Vũ Na can đảm mặc trên người cả một bộ váy liền áo với chiếc đai lưng màu đỏ, dường như là đây một mẫu mới của nhà thiết kế nổi tiếng Italy thiết kế, chỉ có điều cô đeo quá nhiều đồ trang sức nhìn đến mệt mỏi hết cả người, thoạt nhìn thấy vô cùng... long trọng, Doãn Tiêu Trác nghĩ đến cái này từ để hình dung ra cô gái.

“Anh Trác!” Kiều Vũ Na thân mật  cuốn lấy cánh tay của anh, “Em vừa nghe nói anh trở về nên muốn đến gặp anh một chút! Em lại còn tưởng rằng anh đã thực sự bị xảy ra chuyện rồi?”

“Ha ha!” Doãn Tiêu Trác cười cười, “Có sao đâu, thật sự lo lắng cho anh đến vậy sao, chúng ta cũng vẫn còn chưa kết hôn mà, anh chết đi em cũng không bị coi là một quả phụ, không có tổn thất gì!”

Kiều Vũ Na nghe xong lời này, hai mắt sáng lên, nói chuyện cũng trở nên cà lăm (nói lắp) , “Kết. . . Kết hôn? Anh Trác, anh nói. . . kết hôn?”

Doãn Tiêu Trác nhất thời cũng ngây ngẩn cả người, thế nào mà anh lại thuận miệng nói những lời này ra nhỉ, chẳng lẽ anh đã tiếp nhận quan niệm của cha già mất rồi? Có lẽ thực sự anh cũng nên kết hôn chăng?

Đời này, muốn anh lại yêu một người là chuyện không thể nào, nhưng mà chuyện kết hôn nhất định là sẽ phải có, nếu như nói nhất định phải kết hôn..., thì tất cả chỉ có Kiều Vũ Na kia chính là người phù hợp nhất, ít nhất cô có thể làm cho ông cụ thấy cao hứng, không phải sao?

Anh lại cười lần nữa, “Na Na, anh về nhà trước đã, buổi tối anh mời em tới cùng ăn cơm nhé.”

Kiều Vũ Na nghe mà thấy sửng sốt, kích động đến nỗi chỉ biết gọi tên của Doãn Tiêu Trác “Anh Trác...!”

“Mau đi đi! Ăn mặc xinh đẹp một chút!” Anh dịu dàng nói với cô.

Chuyện này làm cho cô thấy mình thật sự như được ân sủng. Cho tới tận bây giờ Doãn Tiêu Trác chưa từng bao giờ nói chuyện như vậy với cô, cô vui vẻ gật đầu dứt khoát, “Em về đây, em đi ngay lập tức!”

Bóng người màu đỏ biến mất trong thang máy, nhưng Doãn Tiêu Trác lại cảm thấy trong lòng trào lên một nỗi buồn vô cớ.

“Trác nhi, chuyện này con làm đúng rồi!”

Khi Doãn Tiêu Trác trở lại, ông cụ đã đứng ở cửa phòng làm việc, trên gương mặt thoáng hiện nụ cười.

“Cha, con về nhà trước!” Anh mỉm cười thở dài.

Lần này tìm được đường sống trong chỗ chết, thật sự đã làm anh thay đổi rất nhiều. Lúc trước anh suýt nữa bị chết, rốt cục đã làm cho ông cụ nhận ra rằng anh quan trọng thế nào, do đó quan hệ giữa anh và cha đã trở nên thay đổi. Có lẽ, sự thay đổi này từ nay về sau cũng sẽ làm thay đổi cuộc sống của anh. Chẳng phải hôn nhân là chuyện lớn quan trọng nhất của đời người hay sao?

*****

Bởi vì hôm nay nhà trẻ nghỉ,  nhưng ở nhà lại không có người trông nom Đóa Nhi, vốn định để cô bé ở nhà cho Doãn Tiêu Trác chăm sóc, nhưng tên này vừa chơi trò bỏ nhà ra đi!

Bỏ nhà ra đi? Dung Tư Lam thoáng ngây người, nơi này đâu có phải là nhà của anh ta chứ?

“Mẹ, đi thôi!” Đóa Nhi cầm tay cô. Cô bé có đã thói quen như vậy, khi mẹ không rảnh sẽ đưa cô bé đến ở nhà mẹ nuôi.

Dung Tư Lam cười cười, tội gì cứ phải suy nghĩ đến một kẻ không quen biết? Cô nắm bàn tay nhỏ bé của Đóa Nhi, đi ra khỏi cửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Bora, Hoa Lan Nhỏ, Lạc Lạc, Puck, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giáp Thị Thiên Thanh, meo_u_tron, Mộng Phạn, nashiki96, tiểu khanh tử, tran hoa, Tỉnh Hảo, vo ngoc han, Xiaoying và 450 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.