Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 26.08.2016, 23:02
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32033 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C24) - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Vương gia hoăng (đoạn ngắn 1)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

(*) Thời xưa gọi các chư hầu hoặc các quan to chết là hoăng

“Vương gia.” Nàng đáp lại bằng tiếng gọi giống như thâm tình khẩn thiết, tình ý khó nén như nhiều năm tương tư cuối cùng gặp được, bước nhanh về phía trước lao vào trong ngực hắn, vốn còn một hơi treo ngược, nhìn hắn kéo theo như vậy cũng là chịu tội, nàng không ngại làm chút việc thiện giúp hắn một chút.

“Khụ khụ.” Quân Dập Hàn bị nàng chạy như bay kích tình va chạm vào ngực, giữa ngực không ức chế được chấn động, ho khan như muốn tê liệt phế phủ, không ngoài dự tính phun ra ngụm máu lớn như thế, hắn liều mạng đến một hơi cuối cùng nói, “Là bổn Vương sơ sót, khiến Vương phi chịu khổ, hiện giờ có thể chính mắt nhìn thấy Vương phi bình yên vô sự trở lại, bổn Vương cũng yên... Yên tâm...”

Rốt cuộc phải chết rồi sao?

Ôn Noãn mừng rỡ trong lòng, nhưng trên mặt lại vẻ mặt kinh hoàng, tay chân luống cuống giơ tay áo lau lung tung vết máu bên môi hắn, tốn sức đỡ Quân Dập Hàn toàn bộ vóc người đè lên vai nàng, giọng nàng nức nở lay mạnh hắn, “Vương gia, chàng không sao chứ? Vương gia, chàng nói vài lời đi, ngàn vạn lần không được hù dọa vi thê? Vương gia, chàng tỉnh...”

“Rầm.” Ôn Noãn dùng sức lay quá mạnh, Quân Dập Hàn ngã ngửa người về phía sau, đồng thời dưới chân nàng “trượt” một cái không gì giữ lại đè lên người hắn.

Lần này phải chết đi!

Một va hai lay ba đè, ba kế liên tiếp ra trận, cũng không tin giày vò không chết hắn!

Vậy mà...

“Phu... Nhân...” Hắn thoi thóp một hơi vang lên dưới người nàng.

Chẳng lẽ thế mà lại... Đè sống?!

Nàng sợ hãi ngẩng đầu nhìn xuống phía dưới, lại vừa đúng lúc nhìn thấy hắn nhắm mắt cổ xiêu vẹo, trong lòng nàng thả lỏng, thật hài lòng.

Chỉ có “Đao phủ” không nỗ lực, không có đánh ma bệnh không chết!

Ôn Noãn đắm chìm trong vui sướng đại cáo công thành, không nhìn vẻ mặt quỷ dị của người chung quanh, cứ như vậy die nda nle equ ydo n không nhúc nhích đè lên trên ngực Quân Dập Hàn, khóe môi không ức chế nâng lên đường cong thưởng thức dáng vẻ tắt thở của hắn. Trong lòng nàng hơi tiếc hận, duỗi ngón tay phác họa hàng mi nét mày còn sót lại hơi ấm, thật sự rất đáng tiếc vẻ bề ngoài.

Vừa rồi lúc Ôn Noãn “Ôm ấp yêu thương” thì Bạch Ưng thuận thế chuyển Quân Dập Hàn bất động thân sắc dời lên người nàng, chính lúc này lẳng lặng ôm cánh tay đứng trên mái nhà cong cách đó không xa nhìn hai người, sâu sắc cảm thấy hoa đán Sở Sở cô nương nổi danh nhất đoàn kịch hát Hoa Nguyệt Ban cũng không có diễn xuất tốt như hai người.

Trần Phúc mang theo các ngự y đứng ở bên cạnh nóng nảy rồi lại chỉ có thể giương mắt nhìn, thấy Ôn Noãn như khóc như cười đưa ngón tay lưu luyến vuốt ve, dáng vẻ quỷ dị, chẳng lẽ Vương gia không chịu nổi kích thích bị khùng rồi sao? Nhưng nếu để cho Vương phi tiếp tục đè Vương gia, chẳng may lỡ mất thời gian cứu chữa thì làm sao? Hắn nhẫn rồi nhịn nhưng thật sự không nhịn được nữa, bước lên mấy bước cúi thấp đầu nói, “Vương phi, thứ cho lão nô bất kính, không biết có thể để lão nô đỡ Vương gia vào bên trong phòng, để cho các ngự y cứu chữa trước không?”

Sau khi Minh Nhi trở lại Vương phủ, chỉ cảm thấy không khí quỷ dị, có đè nén trầm thấp không nói ra được. Hơn hai năm, theo dặn dò của tiểu thư, mười lăm mỗi tháng nàng đều mang kinh văn vì cầu phúc cho lão gia phu nhân mà tiểu thư đã chép xong tới chùa Hộ Quốc, lại phải thêm tìm nơi ngủ trọ vì mua vài đồ tiểu thư định trước nên cần đại khái thời gian hai ngày gì đó, sao có thể mới có thời gian hai ngày, cảm giác Vương phủ đã thay đổi?

Nàng tiện tay kéo tiểu nha hoàn hỏi, tiểu nha hoàn nhút nhát e lệ nhìn nàng, lắc lắc đầu rồi bước nhanh rời đi.

Đầu Minh Nhi đầy sương mù mang theo đồ tốt gì đó đẩy cửa phòng ngủ Ôn Noãn, lại không ngờ nhìn thấy tiểu thư die enda anle equu ydonn không ngủ mà ngồi xếp bằng, tinh thần vô cùng phấn chấn, mắt luôn mang theo ba phần buồn ngủ, giờ phút này càng tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, nàng dưới hào quang mãnh liệt hơi chần chừ tiến lên hỏi: “Tiểu thư, người không sao chứ?”

“Minh Nhi, tới đây.” Ôn Noãn ngoắc tay kêu Minh Nhi đứng cách xa ba bước hơi bất an tiến lên phía trước, ghé vào lỗ tai nàng nhỏ giọng dặn dò mấy câu, nói, “Nhanh đi, bản tiểu thư chờ tin tức tốt của em.”

Vẻ mặt Minh Nhi như bị sét đánh, trong thúc giục không ngừng của tiểu thư, cuối cùng bước từng bước một đi ra cửa.

Tối hôm qua, ngự y toàn quyền bao phòng ngủ của Quân Dập Hàn, tất cả những người không có nhiệm vụ đều bị lui ra, dĩ nhiên, tuy nàng không phải người không có nhiệm vụ, nhưng bị Trần Phúc lễ độ khuyên trở về biệt viện của nàng, vẻ mặt lo âu kêu nàng nghỉ ngơi thật tốt, không lâu lắm còn mời đại phu bên ngoài tới bắt mạch cho nàng, nói nhìn tinh thần nàng không được tốt, sợ ra ngoài mệt mỏi, kêu đại phu kê chút thuốc an thần.

Nàng tương đối phối hợp với lòng tốt bụng của lão nhân gia. Không phải muốn xác nhận nàng vì Quân Dập Hàn chết đi mà “Kích thích quá độ”, rốt cuộc có điên hay không sao?

Nàng dĩ nhiên không điên!

Nhưng nàng thiếu chút nữa điên khùng vừa đúng thể hiện nàng dụng tình chí thâm* với hắn, khiến những người này cảm động thật sâu, cũng vì thu phục nhân tâm xây dựng nền tảng, tiếp đó bọn họ sẽ trợ giúp nàng sớm ngày thống nhất Vương phủ sau khi Quân Dập Hàn quy thiên, gốc rễ đứng vững, hưởng phúc của người lười!

(*) dụng tình chí thâm: tình cảm sâu đậm

Ôn Noãn vùi thật sâu trong hạnh phúc tưởng tưởng, lòng tràn đầy ước mơ về cuộc sống tốt đẹp, tự mình làm chủ Vương phủ này!

Hiện giờ chờ xác nhận Quân Dập Hàn chết triệt để hay chưa!

Thời gian không tới nửa khắc đồng hồ, Minh Nhi nâng váy, sắc mặt trắng bệch chạy về, vẻ mặt đưa đám nói, “Tiểu thư, Vương gia hoăng rồi.”

“Thật sự đã chết rồi?” Nàng kiềm chế vui sướng như điên trong lòng, thận trọng xác nhận với Minh Nhi.

“Vâng.” Minh Nhi hít hít mũi lau nước mắt gật đầu.

“A, Vương gia, sao ngài lại có thể cứ đi như vậy, ngài lưu lại vi thê sống thế nào đây...” Nàng như nữ chính Quỳnh Dao dieendaanleequuydonn nhập vào thân hưng phấn thất thường vừa chạy vừa gào thét, như gió lốc đi tới trước phòng ngủ của Quân Dập Hàn, nhấc chân nhảy lên mở toang cửa, lao thẳng về phía nam tử tuấn mỹ nằm trên giường, mặt chôn trong ngực hắn khóc đến “Tê tâm liệt phế”, đầu ngón tay lặng lẽ bắt mạch của hắn.

Dưới tay không có mạch tượng, bên tai tim cũng không đập, ha, quả nhiên chết!

Rốt cuộc chết!

Nàng mừng rỡ trong lòng, khóc đến càng thêm ‘Đau lòng’: “A, phu quân, chàng đừng chết, chàng còn đáp ứng tháng ba sang năm cùng vi thê đi ngắm hoa đào, chàng...”

“Vậy sao?” Quân Dập Hàn vốn hai mắt nhắm nghiền, tay nắm eo nàng khẽ lật đè nàng phía dưới, đáy mắt lóe lên nụ cười đùa giỡn, “Nếu như thế, vậy vi phu không chết rồi.”

Lại vẫn không chết!

Ôn Noãn từ vui mừng cực hạn đến đả kích tận cùng, trái tim đập lên một nhịp thiếu chút nữa nghẹn họng ngất đi.

“Phu nhân đây là vui mừng không thể nói rồi hả?” Hắn nhìn nàng á khẩu không nói, vẻ mặt vặn vẹo biến đổi không ngừng, trong lòng lại có khoái cảm ác khí sinh ra. Nữ nhân này một lòng mong hắn chết, hắn hết lần này đến lần khác để cho nàng hy vọng rồi thất vọng, thất vọng thành  tuyệt vọng, sau từ trong tuyệt vọng lại sinh ra hy vọng, cứ thể trở qua trở lại ma luyện lòng nàng, cuối cùng có một ngày, hắn sẽ khiến cho toàn bộ ý tưởng hoang đường trong đầu nàng phai mờ, để cho nàng chính thức hắn còn sống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.08.2016, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32033 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C25) - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Trúng chiêu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Vi thê...” Nàng cười gượng khó khăn giật giật môi, “Chính xác là...” Hít sâu một hơi, cuối cùng mới nói ra hoàn chỉnh mấy chữ sau, “Vui mừng không thể nói rồi.”

Thật ra thì trong lòng nàng đang khóc!

Thì ra giết chết một ma bệnh là một việc khiến người ta hao phí tâm thần như thế!

Ôn Noãn nhốt mình trong phòng xem xét lại bản thân suốt hai ngày, tuyên bố với bên ngoài mấy ngày nay tâm thần hao phí quá lớn cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, không cho bất kỳ kẻ nào tới quấy rầy, người trong Vương phủ rất thông cảm, nhất là Quân Dập Hàn.

“Vương gia không đi quan tâm khuyên bảo Vương phi sao?” Bạch Ưng rất ‘Tốt bụng’ đề nghị.

“Không sao, để cho nàng ngẫm nghĩ lại cũng rất tốt, bổn Vương mong đợi biểu hiện sau này của nàng, chỉ mong nàng không làm cho bổn Vương thất vọng mới đúng.” Giọng Quân Dập Hàn ý vị sâu xa.

Ôn Noãn quyết định thay đổi chiến lược, nếu càng giày vò hắn càng tốt, như vậy nàng đi ngược đường lại đi, tiến hành đại bổ cho hắn, chính lúc này thân thể hắn suy yếu, nếu tiến hành đại bổ, thân thể tất nhiên không chịu nổi!

Sáng ngày thứ ba, Ôn Noãn bước ra cửa phòng, không khí trong lòng, nắng sớm vàng tươi khiến cho tâm tình nàng thoải mái, ý chí chiến đấu tăng nhiều.

Nàng thoáng hoạt động gân cốt, đang định đi phòng bếp lại thấy Vương Bá bước nhanh tới: “Vương phi, ngài để lão nô tra xét nguyên nhân mấy cây hoa sơn trà khô héo, lão nô đã tra xét ra, không phải die nda nle equ ydo n vì lão nô chăm sóc không chu toàn, mà là...” Trên mặt hắn lộ vẻ giận dữ, “Có người dùng nước nóng tưới lên mấy bụi hoa sơn trà này khiến cho bộ rễ của chúng bị tổn thương nghiêm trọng, hôm nay lão nô đã cứu sống hai gốc, còn dư lại một gốc bị tổn thương quá lợi hại, lão nô cũng không thể ra sức.”

Mắt Ôn Noãn lộ vẻ lạnh lẽo, mặc dù nàng dự đoán ra kết quả rồi, nhưng lúc kết quả này được chứng thực thì vẫn khó tránh khỏi đáy lòng phát rét sinh giận.

“Vương Bá, mấy cây sơn trà còn dư lại phiền lão phí tâm nhiều hơn chút, chuyện này trước không cần lộ ra ngoài, trong lòng ta tự có dự định, nếu ngài phát hiện chuyện gì trực tiếp tới tìm ta là được.” Nàng dặn dò mấy câu rồi xoay người đi phòng bếp, con người thường thường có tâm lý may mắn, lần đầu tiên không bị phát hiện, thì lần thứ hai sẽ càng lớn mật. Nàng tin tưởng nếu trong lòng người nọ âm u như thế thì sẽ không chỉ một lần đã dừng tay, là hồ ly đều sẽ lộ ra cái đuôi.

Phòng bếp Vương phủ bị Ôn Noãn thừa quyền bao toàn bộ, chỉ chọn lấy hai nữ đầu bếp tay chân linh hoạt làm trợ thủ, những người khác đều bị nàng sai đi ra ngoài.

Nhóm nha hoàn ma ma đầu bếp đứng ở cửa phòng bếp đóng chặt, vươn cổ dài xuyên qua khe hở nhìn vào trong, vốn bọn hộ còn lo lắng Vương phi sẽ một cây đuốc đốt phòng bếp, nhưng bây giờ tỏa ra mùi thức ăn nồng nàn càng làm cho người ta thèm thuồng, trong lòng mọi người cũng không nhịn được mà tan thở tài nấu nướng của Vương phi, quả thật lên được phòng khách xuống được phòng bếp, Vương gia thật có phúc lớn, sau khi cưới Vương phi, thân thể cũng ngày càng chuyển biến tốt, hôm nay Vương phi lại vì Vương gia mà rửa tay nấu canh, Vương phi và Vương gia chân chính là phu thê tình thâm.

Món ăn lục tục được bưng lên bàn, có thể nói sắc hương vị đầy đủ làm cho người ta rất động lòng, Quân Dập Hàn nhìn đồ ăn đầy bàn, trong lòng hơi cân nhắc không chắc ý tưởng của nàng, chẳng lẽ hạ độc trong thức ăn? Nàng cũng sẽ không ngốc như thế mới đúng.

“Vương gia, vi thê làm những món ăn dinh dưỡng này, chàng có thích?” Ôn Noãn mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Quân Dập Hàn.

“Chỉ cần phu nhân làm, vi phu đều thích.” Quân Dập Hàn đáp lại bằng cảm động đầy mặt.

“Vậy Vương gia nếm thử xem canh die enda anle equu ydonn vi thê nấu có mùi vị thế nào?” Ôn Noãn đứng dậy múc một muỗng canh thổi nguội rồi đưa đến cạnh môi hắn.

Quân Dập Hàn ngửi thấy trong canh nồng nặc mùi nhân sâm, lộc nhung, linh chi, cuối cùng trong lòng sáng tỏ, vốn nàng định cho hắn đi con đường đại bổ phản tác dụng. Nàng vì để cho mình sớm ngày lên làm quả phụ đúng là vắt óc tìm mưu kế, vất vả tâm sức. Con mắt sắc của hắn hơi trầm xuống, khóe môi lại tươi cười uống xong canh, cuối cùng vẫn không quên bình luận: “Mùi vị canh này quả thật không tệ, không hổ do phu nhân tự tay nấu.”

“Nếu uống ngon, vậy Vương gia uống nhiều một chút.” Ôn Noãn lại rất quan tâm đưa canh tới cạnh môi hắn.

Quân Dập Hàn lại uống vài ngụm, sau thấy nàng còn định đưa tiếp, vội vàng mở miệng ngăn cản, “Hiện giờ vi phu hơi đói rồi, không bằng chúng ta ăn món ăn trước, sau đó uống canh tiếp?” Ngay cả thân thể hắn khỏe mạnh, nhưng canh này còn bổ hơn canh thập toàn đại bổ, uống nhiều quá cũng khó tiêu thụ nổi.

“Được.” Ôn Noãn để chén canh xuống, cầm đũa gắp miếng măng non đưa lên cạnh môi hắn, đợi sau khi hắn ăn xong, vẻ mặt rất tự tin hỏi: “Món ăn này vi thê làm có hợp với khẩu vị của phu quân không?”

“Măng này giòn mà hương vị ngọt ngào, rất hợp với khẩu vị của vi phu.” Quân Dập Hàn đánh giá đúng trọng tâm, trong lòng cũng thực có chút lau mắt mà nhìn nàng, vốn cho rằng lấy trình độ lười của nàng, nhất định tứ chi không chuyên cần, ngũ cốc cũng không phân biệt được, chứ đừng nói tới xuống bếp, nhưng thức ăn hôm nay lại canh này đủ để chứng minh tài nấu nướng của nàng không thua đầu bếp quán rượu, điều này làm hắn không khỏi hơi nghi ngờ, nàng đường đường là tiểu thư phủ Tướng quân, vì sao lại có tài nấu nướng bậc này?

Nghi ngờ không chỉ có Quân Dập Hàn mà còn có Minh Nhi, từ khi nàng biết tiểu thư nhà mình vào phòng bếp, vẫn lo lắng không thôi, thậm chí ngay cả thuốc phỏng cũng chuẩn bị xong, nhưng hiện giờ nhìn đồ ăn đầy bàn... Nàng nghi ngờ khiếp sợ, đồng thời chỉ cảm thấy tiểu thư nhà mình đúng là một thiên tài!

Ôn Noãn tận tâm hầu hạ Quân Dập Hàn dùng cơm, rút lấy khe hở bản thân cũng ăn được hai miếng.

Bữa cơm này hai người đều ăn vô cùng hài lòng, Quân Dập Hàn hài lòng vì không chỉ có thể ăn cao lương mỹ vị do nàng tự mình làm, mà bởi vì nàng làm tất cả đều như nước chảy mây trôi, cuối cùng cần phải dùng thất vọng kết thúc, nghĩ đến đây, trong lòng hắn không nhịn được mà hài lòng.

Mà Ôn Noãn hài lòng chính là, canh vô cùng bổ này để cho ngũ tạng của hắn bị thiêu đốt muốn sống muốn chết, quan trọng dieendaanleequuydonn hơn là... Nàng nhìn nét mặt ấm áp sung túc của Quân Dập Hàn, trong lòng cười lạnh, canh này chỉ là thứ nhất, thứ hai chứ sao...

Trong hai can giờ, Quân Dập Hàn uống ba bình nước trà đi nhà xí mười lần, nhưng hắn vẫn cảm giác miệng đắng lưỡi khô trong bụng sôi trào, mà càng làm cho trong lòng hắn nổi lửa chính là các ngự y lại bó tay hết cách với lần này. Thừa dịp khe hở hắn chạy từ nhà xí về bắt mạch, cho ra kết luận, trừ bệnh cũ ra thân thể bên ngoài vốn không có bất cứ vấn đề gì, sau đó lại không xác định nói “Có thể bởi vì do uống canh bổ.” Sau đó lại kê thêm cho hắn mấy viên thuốc hạ sốt và thuốc trị tiêu chảy.

Lúc này Quân Dập Hàn thất vọng đau khổ, đầu cũng không xác định, chẳng lẽ thật sự vì canh? Buổi trưa món hắn ăn nàng cũng ăn, còn dư lại cũng chỉ có canh này nàng chưa uống.

Hắn tưởng tượng lúc này vẻ mặt Ôn Noãn cực kỳ hả hê, trong lòng âm trầm vô cùng, nhận lấy thuốc ngự y đưa tới uống vào, hắn đang định nằm xuống nghỉ ngơi sơ qua, trong bụng lại đột nhiên nhảy lên còn sôi trào mãnh liệt hơn vừa rồi, mặt hắn tối sầm, lau mồ hôi đầy trên mặt, nắm quyền cố nén xúc động mãnh liệt, Bạch Ưng nhanh chóng tiến lên đỡ “Thân thể suy yếu”, hắn lại nhanh chóng đi về phía nhà xí.

Nữ nhân tâm tư thâm độc này, hắn nhất định phải để cho nàng trả giá thật lớn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.09.2016, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32033 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C26) - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26: Cố ý hành hạ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Tiểu thư, ngài làm món ăn cho Vương gia là rửa sạch nấu chín chứ?” Minh Nhi dò xét Ôn Noãn đang nhàn nhã đọc sách.

“Dĩ nhiên, hai nữ đầu bếp giúp một tay còn chính mắt nhìn, bản tiểu thư thấy họ thèm còn làm cho các nàng đó nếm, thế nào, món ăn này có vấn đề?” Ôn Noãn biết rõ còn hỏi, cầm miếng quế hoa cao lên bỏ vào trong miệng chỉ cảm thấy đặc biệt thơm ngọt.

“Nhưng, nhưng bụng Vương gia náo loạn mấy canh giờ, các ngự y cũng bó tay hết cách, tiếp tục như vậy thân thể của Vương gia sẽ không chịu được.” Cặp mắt Minh Nhi len lén liếc nhìn phản ứng của tiểu thư, tiểu thư mong đợi Vương gia chết như vậy, lại khác thường tự mình xuống bếp làm đồ ăn cho Vương gia, trùng hợp sau khi Vương gia ăn xong thức ăn do tiểu thư làm lại xảy ra những tình huống này, để cho nàng rất khó không nghi ngờ do tiểu thư nhà mình gây nên.

“Hả?” Sắc mặt Ôn Noãn tràn đầy lo lắng, rồi lại rất nghi ngờ nói, “Nhưng ta và Vương gia cùng dùng cơm, hôm nay không phải ta thật tốt sao? Chẳng lẽ thân thể Vương gia xảy ra tình huống khác, hoặc ngự y kê sai thuốc để cho Vương gia uống dẫn đến? Thôi, ta vẫn nên tự mìn đi nhìn một chút mới có thể yên tâm.” Tất nhiên tự mình đi nhìn một chút trong lòng mới có thể càng vui sướng hơn chút.

Nàng ra hai chiêu liên hoàn, thức ăn tương khắc, canh kia không thành vấn đề, món ăn cũng không thành vấn đề, thế nhưng canh và món ăn phối hợp ăn chung tuyệt đối sẽ xảy ra vấn đề... Mà trong đó còn có chiêu nham hiểm hơn, nếu để cho dạ dày ầm ĩ chạy nhà xí chừng hai mươi lần cũng không sao rồi, nhưng nếu như uống thuốc cầm tiêu chảy..., chỉ sẽ tăng thêm triệu chứng.

Ôn Noãn vừa với cửa phòng ngủ Quân Dập Hàn, vừa đúng lúc gặp Bạch Ưng đỡ Quân Dập Hàn sắc mặt trắng bệch muốn đi nhà xí, nàng “Lơ đãng” che trước người hắn, vẻ mặt ân cần nói: “Vương gia, vi thê nghe nói thân thể chàng khó chịu nên tới nhìn chàng một chút, chàng... Còn tốt chứ?” Cặp mắt nàng rất “Quan tâm” dò xét hắn từ đầu đến chân, dáng vẻ nhẹ nhàng muốn ngã này khiến đáy lòng nàng rất sung sướng.

“... Phu nhân yên tâm... Vi phu vô cùng...” Chữ ‘Tốt’ còn chưa ra khỏi miệng, sắc mặt hắn đã rét lạnh khiến cho nụ cười đọng trên môi, nắm chặt quyền gân xanh nổi lên, hắn hít sâu một hơi cắn răng mạnh mẽ chống đỡ mở miệng, “Vi phu đi một chút sẽ trở lại.”

Uổng phí võ công của hắn cao cỡ nào, nội lực thâm hậu bao nhiêu, mưu trí siêu quần cỡ nào, lúc này đều không có đất dụng võ, mà nơi duy nhất có  thể để cho hắn giải thoát – chỉ có nhà xí!

“Bây giờ Vương gia muốn đi đâu? Vi thê đỡ Vương gia đi.” Ôn Noãn dịu dàng chân thành tiến lên phía trước thay thế Bạch Ưng không cho cự tuyệt hỏi.

“Không, cần.” Quân Dập Hàn đã nhịn đến sắc mặt hiện xanh.

“Hình như thân thể Vương gia hơi nhũn ra, nói chuyện cũng vô lực, là muốn đi sảnh trước ăn cơm sao? Vi thê đỡ Vương gia qua, đúng rồi, canh nấu buổi trưa còn một chút, ta để họ hâm nóng die nda nle equ ydo n bưng lên cho Vương gia uống bồi bổ, ôi, gần hai ngày nay hình như Vương gia gầy đi, vi thê nhìn thấy thật đau lòng.” Ôn Noãn nói rồi trực tiếp dìu Quân Dập Hàn “Không hề phản kháng” đi đến sảnh trước.

Quân Dập Hàn vốn nhịn đến cực khổ, hiện giờ nàng lại còn lải nhải không ngừng dùng cơm với ăn canh, bụng thật vất vả mới hơi bình tĩnh lại chuyển động ngất trời, tiếp theo da thịt cũng run rẩy theo.

Nữ nhân này tuyệt đối đến xem trò vui cố ý hành hạ hắn, hắn nhịn kích động muốn một chưởng đập chết nàng, hít sâu một hơi, hai mắt vô cùng âm trầm lướt qua đỉnh đầu nàng về phía Bạch Ưng đang ôm bụng kìm nén đến đỏ mặt bên cạnh.

“Vương gia cẩn thận bậc thang trước mặt, cất bước...” Ôn Noãn đang đỡ Quân Dập Hàn ra khỏi cửa phòng, vô cùng “Tỉ mỉ” nhắc nhở hắn, nhưng còn chưa nói xong, trước mắt nàng bỗng nhiên tối sầm, ngất đi.

Bạch Ưng thu tay nhìn Ôn Noãn yếu ớt trong khuỷu tay Quân Dập Hàn, chờ dặn dò bước kế tiếp của hắn.

Quân Dập Hàn bất động thân sắc ngước mắt nhìn bốn phía, ngay sau đó ôm Ôn Noãn sải bước vào phòng đặt nàng lên giường ngủ của mình, sau một khắc hắn như gió đến bên cạnh Bạch Ưng xẹt qua biến mất không thấy bóng dáng.

Sau khi tỉnh lại, Ôn Noãn vuốt vuốt đầu, tạm thời không phản ứng kịp đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc nàng ngước mắt nhìn thấy Quân Dập Hàn nghiêng người ngồi dựa vào bên cạnh, trong hai tròng mắt hơi lạnh tràn đầy “Ân cần lo lắng” nhìn nàng thì trong đầu nàng lập tức nhớ lại chuyện xảy ra trước đó, cũng hiểu tại sao mình đột nhiên té xỉu, nhất định là người này thật sự không nhịn nổi, Bạch Ưng đánh lén điểm huyệt đạo của nàng.

Hèn hạ! Ôn Noãn thầm mắng trong lòng, nhưng hình như trong lòng nàng không chút nào ý thức được hành động của mình càng thêm...

“Phu nhân, rốt cuộc nàng đã tỉnh.” Vẻ mặt “Căng thẳng” của Quân Dập Hàn dần thả lỏng, “Cố sức” nâng nàng ngồi dậy xong, nhân tiện đưa tay sửa lại sợi tóc hơi rối loạn giúp nàng, “Vừa rồi phu nhân đột nhiên té xỉu dọa sợ vi phu, khiến vi phu rất lo lắng.” Trong vẻ mặt hắn nổi lên một chút tự trách, “Nhất định vì phu nhân lo liệu thức ăn cho vi phu nên mệt nhọc quá độ mới khiến phu nhân té xỉu, vi phu rất áy náy.”

Cánh môi Ôn Noãn khẽ hé mở định phối hợp theo lời hắn nói mấy câu, “Đây là vi thê cam tâm tình nguyện nỗ lực vì Vương gia, Vương gia không cần tự trách, chỉ cần thân thể Vương gia tốt lên, vi thê chịu nhiều khổ cực mệt mỏi nữa đều nguyện ý.” V.v...

Kết quả Quân Dập Hàn hoàn toàn không cho nàng cơ hội mở miệng, khí tức còn chưa đều đặn đã nói tiếp, “Trùng hợp vi phu nghe phu nhân nói canh trước đây phu nhân làm cho vi phu còn một chút, vi phu kêu người hâm nóng cầm vội tới bồi bổ cho phu nhân, chỉ kính xin phu nhân bỏ qua cho vi phu mượn ‘hoa’ của phu nhân để hiến tôn ‘Phật’ là phu nhân cho tốt.” Hắn nói đồng thời tay đã đưa sang ghế tròn bên cạnh múc muỗng canh đưa đến bên môi nàng, “Vi phu vừa mới thử nhiệt độ, không nóng không lạnh vừa vặn, phu nhân uống lúc còn nóng.”

Trong ngượng ngùng mang theo ngọt ngào, Ôn Noãn cười một tiếng, dịu dàng ngoan ngoãn uống xong canh, sau khi dieendaanleequuydonn uống xong lại thẹn thùng, mặt mũi không chịu thua kém nhìn vẻ mặt hơi kỳ quái của Quân Dập Hàn, “Vương gia đối xử với vi thê thật tốt.”

Quả nhiên vẫn hoài nghi canh này sao? Như vậy thì như thế nào? Canh này vốn không thành vấn đề.

“Vương gia, vi thê còn muốn uống nữa.” Giọng nói mềm dẻo của nàng nhắc nhở Quân Dập Hàn thu lại cái muỗng còn dừng bên môi nàng, hắn nhìn nàng vô cùng hồn nhiên nở nụ cười ngọt ngào, trong lòng phiền não thêm, chẳng lẽ hắn thật sự hiểu lầm nàng?

Không, không thể nào! Hắn lập tức hủy bỏ suy đoán này. Nhất định là nữ nhân này giở trò quỷ, trong này nhất định có điều bí mật mà hắn không biết. Hắn ngước mắt nhìn lại nàng, trùng hợp bắt được vẻ giảo hoạt xẹt qua cực nhanh trong mắt nàng, quả nhiên, đây vốn là con hồ ly khoác da thỏ, mặt ngoài dịu ngoan khéo léo, kỳ thực gian trá giảo hoạt.

Hắn thật sự đánh giá thấp nàng!

Chỉ có điều, không sao, hắn có nhiều thời gian để hiểu rõ nàng!

Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười ý vị sâu xa, bón canh lên môi nàng, dịu dàng nói, “Nào, há mồm.”

“...”

Ôn Noãn uống chén “Canh tình yêu” kia xong thì cả người không tốt rồi, chủ ý này thể hiện hợp với mấy ngày sau chỉ cần trên bàn có canh, coi như Quân Dập Hàn yếu đuối không cầm nổi chiếc đũa cũng sẽ cắn răng bón canh cho nàng, mặc dù đút canh cho nàng không có gì không được, nhưng nàng thân thể cường tráng đôi tay có lực, tự mình uống không được sao? Chủ yếu hơn chính là... Nàng đút cơm đút canh cho hắn, hắn lại đút canh cho nàng... Cảm giác này... Sao giống như nam nữ ân ái trong tình yêu cuồng nhiệt...

Ôn Noãn rất không quen hình thức này, nhưng nàng tìm tất cả các lý do để từ chối, tất cả lý do đều bị Quân Dập Hàn die enda anle equu ydonn dịu dàng chân thành trả lại, cuối cùng nàng tràn đầy bất đắc dĩ uống canh.

Chẳng lẽ nam nhân bệnh sắp chết đều khó đối phó như vậy sao? Ôn Noãn cảm thấy hơi nhức đầu.

Sau một lần duy nhất xuống bếp, Quân Dập Hàn trực tiếp “Nhẹ nhàng ra lệnh” cấm chỉ nàng xuống bếp, lý do là không đành lòng thấy nàng vất vả. Nàng dĩ nhiên biết lý do chân chính – hắn không muốn chạy vào nhà xí không dứt nữa!

Nếu không dứt khoát độc chết? Tốn ít thời gian và sức lực lại bớt lo! Cùng lắm thì nửa đời sau trái tim áy náy thì thắp cho hắn nhiều hơn mấy nén nhang! Ôn Noãn thở dài tiện tay lật trang sách, trong lòng nghĩ ngợi lung tung.

“Tiểu thư, Vương công công tới, hiện đang ở trong sảnh chính chờ tiểu thư.” Minh Nhi sải bước đi đến bên sạp mềm của Ôn Noãn nói.

“Hắn?” Ôn Noãn gấp sách đặt trên bàn thấp, hơi phiền muộn nói, “Tất nhiên lại không có chuyện gì tốt.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 197, 198, 199



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 649 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 617 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 586 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Thiên thần nam
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 557 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 529 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: PhanPhổngPhao vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.