Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 21.08.2016, 01:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 30.03.2016, 10:12
Bài viết: 25
Được thanks: 335 lần
Điểm: 68.56
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 72
Chương 138: Gặp mặt


Vài ngày tiếp theo, tất cả các tiểu thư tham gia tuyển phi yến đều ở lại trong cung. Bình thường lúc rảnh rỗi, bọn họ sẽ đọc sách, thêu thùa, hoặc tìm vài người quen thuộc cùng đi du ngoạn trong hoàng cung dưới sự hướng dẫn của các ma ma, cung nữ. Còn Triệu Khả Nhiên, nếu có thời gian nàng sẽ ở cùng với Lâm Tú Tú, Vân Y Y, rất ít khi ở cùng với Triệu Khả Nhân hoặc Tần Y Miểu.

Trong mấy ngày này, có rất nhiều tiểu thư được các phi tần trong cung truyền gặp. Những tiểu thư được truyền gặp đó tuy không nói ra nhưng trong lòng vô cùng vui mừng. Vì trong lòng mọi người đều hiểu rằng, những phi tần này cho gọi bọn họ, chắc chắn là vì chuyện tuyển phi, vì thế, được truyền gặp, chứng tỏ cơ hội sẽ cao hơn chút. Trong những ngày này, hoàng hậu đã truyền gặp Tần Y Miểu đến mấy lần.

Triệu Khả Nhân và Tần Y Miểu cùng ở dưới một mái hiên, mỗi lần hoàng hậu truyền gọi, dù Triệu Khả Nhân không muốn biết cũng không được. Mỗi lần nàng ta nhìn thấy Tần Y Miểu đi Tê Phượng điện đều hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng lại chẳng biết làm sao. Vì thế sắc mặt của Triệu Khả Nhân càng ngày càng khó coi, còn Tần Y Miểu thì vui sướng đắc ý.

Nhưng có một điều Triệu Khả Nhiên cảm thấy rất kỳ lạ, đó là trong mấy ngày này, Thục phi cũng không truyền gọi Triệu Khả Bình. Triệu Khả Nhiên biết, tuy trên danh nghĩa Thục phi là cô cô của mình, nhưng không thân cận với những người bên phía phụ thân mình, vì thế Thục phi không triệu kiến nàng và Triệu Khả Nhân thì có thể lý giải được. Nhưng, Thục phi chính là cô cô ruột của Triệu Khả Bình! Thế mà mấy ngày này, nàng ta, có gặp Triệu Khả Bình hay không? Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì rồi?

Triệu Khả Nhiên quyết định, vẫn nên bảo Họa Hương đi tra thử mới được. Hiện tại Họa Hương đi lại trong cung rất tiện, bảo nàng ấy đi tìm hiểu, xem thử rốt cuộc là có chuyện gì. Nếu có rủi ro gì, bản thân nàng có thể phòng bị sớm.

Triệu Khả Nhiên nhanh chóng gọi Cầm Hương tới, "Cầm Hương, hiện tại Họa Hương đi lại trong cung tương đối thuận tiện, ta có một chuyện muốn Họa Hương giúp ta điều tra, ngươi giúp ta nói với Họa Hương."

Cầm Hương gật đầu, cung kính trả lời, "Tiểu thư cứ nói đi! Dù là chuyện gì, nô tỳ tin rằng Họa Hương cũng sẽ nghĩ cách tra ra được."

Sau khi suy nghĩ một chút, Triệu Khả Nhiên mở miệng nói, "Mấy ngày tiến cung này, nương nương của các cung đều truyền gọi không ít tiểu thư đến gặp mặt. Trên danh nghĩa là trò chuyện, nhưng mọi người đều rõ ràng là nương nương các cung đang tuyển tức phụ. Thế nhưng, ta thấy có một điều kỳ lạ."

"Tiểu thư, người thấy chỗ nào kỳ lạ vậy?" Cầm Hương mở miệng hỏi, "Điều này không phải là rất bình thường sao? Tuy nói rằng tuyển phi yến còn chưa bắt đầu, nhưng hẳn là các nương nương cũng muốn xem thử tiểu thư nhà nào được, để đến lúc tuyển phi có thể lựa chọn!"

"Không phải." Triệu Khả Nhiên lắc đầu, "Ta không phải nói điều này, mà là nói Thục phi."

"Thục phi?" Cầm Hương nhíu mày, "Tiểu thư, tuy nói Thục phi là cô cô của người, nhưng các người vốn không có qua lại gì, không phải sao?"

"Đúng vậy!" Triệu Khả Nhiên mở miệng cười nói, "Ta và Thục phi không có qua lại gì, nhưng Triệu Khả Bình và Thục phi có quan hệ không nhỏ. Phải biết rằng, phụ thân của Triệu Khả Bình chính là thân ca ca của Thục phi, vì thế quan hệ giữa phụ thân của Triệu Khả Bình và Thục phi lẽ ra là rất thân thiết mới đúng, nhưng kỳ lạ là, mấy ngày nay, Triệu Khả Bình chưa hề gặp Thục phi. Trừ lúc thỉnh an ở Tê Phượng điện gặp mặt một lần ra thì bọn họ không có gặp riêng nhau. Điều này vô cùng kỳ lạ. Hơn nữa, hôm đó ngươi không có mặt ở đó nên không biết, lúc thỉnh an, Thục phi thậm chí còn không nói với Triệu Khả Bình câu nào."

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên phân tích, Cầm Hương liên tiếp gật đầu, "Vậy tiểu thư, tiểu thư muốn tra xem giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì phải không?"

"Đúng vậy, ngươi bảo Họa Hương đi thăm dò xem thử đã xảy ra chuyện gì." Triệu Khả Nhiên phân phó nói, "Không biết giữa bọn họ thật sự là có bất hòa hay là giả vờ bất hòa."

"Tiểu thư hãy yên tâm." Cầm Hương gật đầu, "Bây giờ nô tỳ lập tức đi tìm Họa Hương. Nô tỳ sẽ cùng Họa Hương điều tra. Tin rằng sẽ có kết quả nhanh thôi."

Sau khi nói xong, Cầm Hương nhanh chóng đi ra ngoài. Một mình Triệu Khả Nhiên ở trong phòng lâm vào trầm tư.

Lúc này, trong Thục Huệ cung, Thục phi cũng không được sống yên ổn chút nào, lần trước mẫu thân nàng đưa ra đề nghị đó, dù thế nào nàng cũng không muốn đáp ứng, lần trươc không dễ dàng gì mà miễn cưỡng qua được. Sau đó, hoàng thượng lại tổ chức tuyển phi yến, nàng âm thầm vui mừng, cuối cùng nàng đã có cớ để từ chối. Nhưng không ngờ, mấy ngày này, mẫu thân luôn tìm nàng, chắc là muốn nàng giúp Khả Bình, để Vân nhi cưới Khả Bình.

Nghĩ đến chuyện này, Thục phi lại cảm thấy đau đầu, nàng không muốn Khả Bình làm nhi tức phụ của nàng chút nào. Tuy Khả Bình là chất nữ của nàng, nhưng xét một cách công bằng, Khả Bình thật sự không phải là sự lựa chọn tốt. Tuy nàng ta nhu thuận hiểu chuyện, nhưng bản tính khiếp nhược, tài hoa cũng không xuất chúng, lại không có chỗ dựa lớn. Vì thế nàng tuyệt đối sẽ không để Vân nhi cưới Khả Bình.

Nhưng, mấy ngày nay mẫu thân vẫn luôn tìm nàng, nàng đã lấy cớ không khỏe, nên không gặp mặt. Nhưng, cứ tránh mặt như vậy cũng không được! Thật là đau đầu mà!

Lúc này, một cung nữ bước vào thông báo, "Nương nương, Lý lão phu nhân của Trấn Bắc hầu muốn gặp người, nói là có việc gấp."

Lý lão phu nhân, tức là chỉ thân sinh mẫu thân của Thục phi - Lý Phỉ Nhi. Vì Lý Phỉ Nhi chỉ là bình thê của Triệu Lâm, phía trên còn có Tiêu Linh là chính thê chèn ép, nên không thể xưng là Triệu lão phu nhân, Triệu lão phu nhân chân chính là Tiêu Linh, vì thế mọi người đành phải gọi Lý Phỉ Nhi là Lý lão phu nhân, nghe ra thì có chút chẳng ra làm sao, nhưng cũng không có cách nào.

Sau khi nghe cung nữ nói, Thục phi vô cùng buồn phiền, xem ra mẫu thân thật sự quá nhàn rỗi rồi, phải không? Sao ngày nào cũng đến đây vậy!

Thấy nét mặt Thục phi thoáng chốc sa sầm xuống, cung nữ vừa báo tin cũng là người cơ trí, biết mấy ngày nay Thục phi không muốn gặp Lý phu nhân, nên mở miệng nói, "Nương nương, có muốn nô tỳ đi nói với Lý phu nhân rằng người không khỏe, đang nghỉ ngơi hay không?"

Sau khi nghe cung nữ nói, Thục phi trầm tư, nhiều ngày nay, gần như mỗi ngày mẫu thân đều đến tìm mình, nhưng mình chưa từng gặp mặt. Vốn cho rằng, chỉ cần mình tránh không gặp, mẫu thân sẽ hiểu rõ ý của mình. Không ngờ, đã nhiều ngày như vậy, mẫu thân vẫn cứ đến tìm. Mình cứ tránh như vậy cũng không phải là cách! Xem ra, mình vẫn nên nói rõ ràng với mẫu thân mới được.

Sau một hồi lâu suy nghĩ, Thục phi mở miệng nói, "Được rồi, bây giờ ngươi hãy đi mời Lý lão phu nhân vào đây."

"Vâng, nương nương." Sau khi được phân phó, cung nữ vừa báo tin nhanh chóng rời đi.

Chẳng được bao lâu, Lý Phỉ Nhi được cung nữ đưa vào chính điện của Thục Huệ cung. Vừa vào chính điện, Lý Phỉ Nhi đã nhìn thấy Thục phi nương nương, nữ nhi thân sinh của mình đang ngồi ở vị trí chủ vị tại đại sảnh, nhàn nhã uống trà, không có vẻ gì là đang mang bệnh.

Thấy như vậy, Lý Phỉ Nhi cảm thấy tức giận. Mấy ngày nay, ngày nào bà cũng đến đây nhưng chưa từng được gặp nữ nhi của mình, lần nào nó cũng cáo ốm. Uổng cho mình còn lo lắng cho nó! Nhưng không ngờ thì ra nữ nhi của mình không hề đau ốm gì, chỉ là không muốn gặp mình mà thôi. Nghĩ đến đây, Lý Phỉ Nhi cảm thấy phẫn nộ. Nhưng bà vẫn còn biết nặng nhẹ, hôm nay bà đến đây mục đích chủ yếu là vì chuyện của Khả Bình, vì thế bà cố gắng nén giận, vẫn rất cung kính hành lễ với Thục phi.

"Thần phụ tham kiến Thục phi nương nương,Thục phi nương nương mạnh khỏe."

Bình thường, chỉ cần thấy Lý Phỉ Nhi hành lễ với mình, Thục phi nhất định sẽ gọi người nhanh chóng đỡ bà dậy. Cho dù là thật lòng quan tâm Lý Phỉ Nhi hay là làm cho người khác nhìn cũng thế, màn kịch của Thục phi đều diễn rất hợp.

Nhưng, không ngờ, thấy mẫu thân mình hành lễ với mình, Thục phi cũng không ngẩng đầu lên, chỉ lười nhác đáp một câu, "Mẫu thân không cần đa lễ, nhanh đứng lên đi!"

Nghe Thục phi nói cho có lệ, trong lòng Lý Phỉ Nhi bùng lên cơn giận dữ, nhanh chóng đứng dậy, vừa muốn mở miệng trách cứ đã bị ngắt lời.

Thấy Lý Phỉ Nhi tựa như muốn mở miệng nói chuyện, Thục Phi liền ngắt lời, "Được rồi, mẫu thân, nếu có chuyện gì, đợi lát nữa hãy nói, người ngồi xuống trước đi!"

Lý Phỉ Nhi vô cùng tức giận, nhưng, bà ta cũng biết, bây giờ trước mắt bao người, bà thật sự không thể làm được gì. Dù thế nào thì nữ nhi này của mình giờ đây đã là Thục phi rồi. Nếu bà thật sự trước mặt mọi người mà gây ra chuyện gì thì đến lúc đó e rằng bà sẽ bị thua thiệt. Cho nên, dù Lý Phỉ Nhi tức giận trong lòng, nhưng vẫn nhẫn nhịn như trước, trước hết ngồi xuống.

Sau khi thấy hành động của Lý Phỉ Nhi, Thục phi lại mở miệng phân phó, "Được rồi, tất cả các ngươi lui ra hết đi! Bổn cung có vài lời muốn nói với mẫu thân, các ngươi đều lui ra ngoài và nếu không có việc gì quan trọng, đều không được phép vào đây làm phiền ta. Hơn nữa, dù là ai đến cũng đều phải thông báo trước, biết chưa?"

"Nô tỳ cẩn tuân nương nương phân phó" Sau khi nhận mệnh lệnh, tất cả các cung nữ đều nối đuôi nhau ra ngoài. Hơn nữa lúc đi, còn rất để ý đóng cửa lại.

Sau khi mọi người đã lui ra hết, Thục phi mới mở miệng nói, "Mẫu thân, hôm nay người đến tìm con, rốt cuộc là có chuyện gì?"

Thấy tất cả mọi người đã lui ra ngoài, Lý Phỉ Nhi cũng không nén giận nữa mà nói với giọng điệu mỉa mai, "Thần phụ nào dám có chuyện gì! Thục phi nương nương, nương nương đã bệnh nhiều ngày như vậy, thần phụ chỉ là muốn đến thăm người chút thôi, thế nào, lẽ nào Thục phi nương nương cho rằng, ngay cả tư cách đến thăm nương nương thần phụ cũng không có sao?"

Nghe từng lời lẽ châm chích của Lý Phỉ Nhi, Thục phi vô cùng đau đầu, xoa xoa mi tâm, mở miệng nói, "Mẫu thân, người không cần nói như thế, nếu có chuyện gì, người cứ nói thẳng ra đi, không cần nói vòng vo ở đây."

Thục phi không nói còn đỡ, vừa mở miệng, Lý Phỉ Nhi đã cảm thấy cơn tức trào dâng trong lòng, "Con còn không biết ngượng mà gọi ta là mẫu thân, trong lòng con còn có mẫu thân này không? Mấy ngày nay ta đến Thục Huệ cung bao nhiêu lần rồi, sao con lại tránh né không gặp! Nếu con còn xem ta là mẫu thân, tại sao tránh không gặp ta như vậy?"

Lý Phỉ Nhi lúc này đã quên rằng, người trước mắt này không chỉ là nữ nhi của bà ta, mà còn là Thục phi nương nương. Tuy nói Thục phi là nữ nhi của bà, nhưng suy cho cùng thì quân thần khác biệt. Tỷ như mỗi lần Lý Phỉ Nhi gặp Thục phi đều cần phải hành lễ. Nếu là lúc bình thường, Lý Phỉ Nhi còn cố kỵ thân phận của Thục phi, sẽ không nói chuyện như vậy. Nhưng, nhiều ngày đóng cửa không cho vào như vậy, bây giờ còn thêm chuyện của Khả Bình nữa, tâm tình của bà hết sức kém, vì thế cũng không kiêng dè nữa, ỷ vào thân phận mẫu thân của mình mà mở miệng chất vấn.

Nghe Lý Phỉ Nhi từng câu từng câu chất vấn, Thục phi cũng cảm thấy vô cùng khó chịu. Tuy nói Thục phi là nữ nhi của Lý Phỉ Nhi, nhưng nàng ở trong cung nhiều năm, địa vị cũng không thấp, vì thế từ trước đến giờ, đều không có ai chất vấn nàng như thế này. Cuộc sống an nhàn sung sướng nhiều năm nay làm tính cách nàng trở nên cao ngạo.

Sau khi nghe Lý Phỉ Nhi nói, Thục phi cảm thấy tức giận, giọng điệu cũng lạnh như băng, "Mẫu thân, hôm nay người đến đây là muốn thảo luận với bổn cung chuyện này sao? Nếu thật sự như vậy, vậy bổn cung không phụng bồi nữa."

Mỗi câu Thục phi nói đều tự xưng là bổn cung, chính là muốn Lý Phỉ Nhi rõ ràng, bây giờ người trước mặt bà là Thục phi, không phải là người mà bà có thể tùy tiện trách cứ. Thế nhưng, Lý Phỉ Nhi đang cơn giận dữ không hề nghe ra được ý tứ trong lời của Thục phi, sau khi nghe Thục phi nói, bà lại càng giận dữ, "Mị nhi, con thế này là có ý gì! Ý của con là muốn nói, bây giờ ta đang làm phiền con, phải không? Bây giờ ngay cả nói với ta một câu, con cũng không kiên nhẫn được, phải không?"

Thấy dáng vẻ Lý Phi Nhi vênh váo hung hăng như cũ, Thục phi cũng không kiêng dè nữa, lạnh lùng cười vài tiếng, "Mẫu thân, người có biết hay không, rốt cuộc người đang nói chuyện với ai không!"

"Mị nhi, con có ý gì?" Sau khi thấy thái độ của Thục phi, Lý Phỉ Nhi càng thêm tức giận, bà đã nhiều ngày bị đóng cửa không tiếp, người bị uất ức là bà, nó có tư cách gì mà tức giận chứ, "Ta đang giáo huấn nữ nhi của mình, thế nào, mẫu thân quản giáo nữ nhi, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa."

"Phải không?" Thục phi nhếch miệng, cười rất trào phúng, trong ánh mắt không có chút ấm áp nào, "Mẫu thân, người hẳn là cũng từng nghe một câu thế này! Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, lão lai tòng tử. Mẫu thân, người đừng quên rằng, bây giờ bổn cung không chỉ là nữ nhi của người, ta đã xuất giá, vì thế trách nhiệm chỉ bảo bổn cung, là chuyện của hoàng thượng, mẫu thân đừng nên quản nhiều quá mới được."

"Con..." Sau khi nghe Thục phi nói, Lý Phỉ Nhi tức đến nỗi không nói ra lời, "Con, con đây là, đây là, ý gì?"

"Bổn cung có ý gì?" Thục phi cười vô cùng rạng rỡ, "Mẫu thân, lẽ nào người còn nghe không hiểu ý của bổn cung sao? Mẫu thân, người phải biết rằng, bổn cung bây giờ đã là Thục phi rồi, quân thần khác biệt, tuy người là mẫu thân của bổn cung, nhưng người cũng phải biết rằng, trước tiên ta là Thục phi, sau đó mới là nữ nhi của người, vì thế mẫu thân, lúc nói chuyện, người vẫn nên chú ý thái độ của người một chút đi! Bằng không, nếu người khác thấy được, đến lúc đó nếu người bị trị tội đại bất kính, bổn cung cũng không giúp được người."

Sau khi nghe Thục phi nói, trong lòng Lý Phỉ Nhi càng thêm tức giận, nhưng bà cũng biết Thục phi nói đúng, hôm nay mình thật sự đã quá xúc động rồi.

Lý Phỉ Nhi hít thở sâu vài lần, cố gắng làm mình bình tĩnh lại. Sau khi không dễ gì mà bình tĩnh lại được, Lý Phỉ Nhi cũng biết hôm nay mình thật sự làm sai rồi. Cơn giận của bà hôm nay thật là quá lớn, vì thế mới có thái độ như vậy.

Sau lần trước tiến cung thương lượng với Thục phi chuyện của Khả Bình, Lý Phỉ Nhi cho rằng chuyện này đã mười phần chắc chín rồi. Và bà cũng đã sớm nói với Dũng nhi rồi, ngay cả Khả Bình cũng biết chuyện này rồi, thế nhưng, không ngờ, chưa đợi được thánh chỉ tứ hôn, ngược lại đợi được cơ hội tham gia tuyển phi yến. Vốn là nếu không có ý tưởng lần trước, vậy thì tham gia tuyển phi yến cũng là một cơ hội vô cùng tốt. Thế nhưng, sau khi nhận thánh chỉ tham gia tuyển phi yến, ngược lại bà lại cảm thấy lo lắng. Vốn là có thể trực tiếp tứ hôn, nhưng nếu tham gia tuyển phi yến, rốt cuộc Khả Bình có được chọn hay không là một vấn đề lớn. Tôn nữ của bà, bà rất hiểu rõ, nếu muốn Khả Bình bộc lộ tài năng giữa nhiều tiểu thư như vậy, Khả Bình căn bản là không làm được.

Cho nên, Lý Phỉ Nhi mới muốn tìm Thục phi, để Thục phi giúp, khiến Khả Bình được chọn. Thế nhưng, từ sau khi Khả Bình tiến cung, ngày nào bà cũng đến đây, nhưng không ngờ vẫn luôn không gặp được nữ nhi của mình, luôn bị chận ngoài cửa.

Nhưng, tuy là vậy, Lý Phỉ Nhi còn cho rằng Thục phi là bị bệnh mà thôi. Nhưng không ngờ hôm nay bà đến, quả thật đã gặp được Thục phi, nhưng Thục phi lại không có vẻ bệnh chút nào. Vậy chính là nói, mấy ngày vừa rồi, Thục phi không bệnh, mà chỉ là không muốn gặp bà mà thôi, chỉ cần nghĩ tới đây, bà là nổi giận. Vì thế mới không khống chế được tâm tình của mình.

Thấy Lý Phỉ Nhi đã bình tĩnh lại, Thục phi nhíu mày, mở miệng hỏi, "Mẫu thân, rốt cuộc hôm nay người tới có chuyện gì, người cứ nói thẳng ra đi!"

Sau khi hít sâu một hơi, Lý Phỉ Nhi mở miệng nói, "Mị nhi, con hẳn là cũng biết việc tuyển phi yến phải không!"

"Đó là đương nhiên." Thục phi cười nói, "Chuyện lớn như vậy, bổn cung sao có thể không biết chứ! Hơn nữa, tất cả tiểu thư tham gia tuyển phi yến đều đã tiến cung rồi. Ngày đầu tiên bọn họ tiến cung, bổn cung đã biết rồi, và cũng đã gặp rồi."

"Thật không, đã gặp rồi." Sau khi nghe Thục phi nói, Lý Phỉ Nhi gật đầu, tiếp tục nói, "Nếu con đã gặp rồi, vậy ta cũng không nói vòng vo nữa. Tin rằng con cũng biết, lần tuyển phi yến này, Khả Bình cũng có tham gia!"

Sau khi nghe Lý Phỉ Nhi nói, Thục phi gật đầu, "Bổn cung biết, ngày đầu tiên bọn họ tới bổn cung đã biết rồi. Không chỉ Khả Bình, còn có Khả Nhiên và Khả Nhân cũng tham gia."

Nghe Thục phi nhắc tới hai tôn nữa của tiện nhân Tiêu Linh đó, Lý Phỉ Nhi không vui, "Chuyện của bọn họ, không liên quan đến chúng ta, con cũng không cần quản bọn chúng. Con chỉ cần giúp đỡ Khả Bình là được rồi."

Nghe lời nói đương nhiên của Lý Phỉ Nhi, Thục phi chỉ cảm thấy nực cười, xem ra lời mình vừa nói, mẫu thân còn chưa hiểu! Không phải sao? Thế mà lập tức hùng hồn như vậy mệnh lệnh cho mình làm việc.

Nhưng, Thục phi vẫn không muốn trở mặt với Lý Phỉ Nhi, nên nén giận, giả ngốc nói, "Mẫu thân, người yên tâm đi, những ngày Khả Bình ở trong cung, bổn cung tuyệt đối sẽ chiếu cố nó thật tốt, tuyệt đối không để nó chịu uất ức nào. Dù gì thì Khả Bình cũng là chất nữ của bổn cung!"

Thục phi nói rất rõ ràng, Triệu Khả Bình chỉ là chất nữ mà thôi. Nếu Lý Phỉ Nhi đủ thông minh, thì nên ngừng đề tài này, tránh đến lúc đó mọi người lại khó xử.

Nhưng không biết Lý Phỉ Nhi có phải là quá tự cao hay không mà không hề nghe ra ý ngoài lời của Thục phi, mà lại cau mày, tiếp tục nói, "Con biết đó, ta vốn không có ý này. Ý ta là muốn để Khả Bình làm Vân vương phi, chứ không phải là muốn con chiếu cố đến nó."

Nghe Lý Phỉ Nhi nói rõ ra như vậy, Thục phi đã biết, xem ra mẫu thân vẫn không hiểu ý của nàng. Nhưng, dù nói thế nào, Lý Phỉ Nhi cũng là mẫu thân của nàng, cho nên, nàng vẫn không thể quá tuyệt tình.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Thục phi khó xử nói, "Mẫu thân, người đừng làm khó bổn cung nữa, người cũng biết, lần tuyển phi yến này là do hoàng thượng quyết định, bổn cung nào có năng lực để Khả Bình làm vương phi!"

"Sao lại không có?" Sau khi nghe Thục phi nói, Lý Phỉ Nhi vô cùng gấp gáp nói, "Con không phải là thân sinh mẫu thân của Vân vương sao? Nếu con mở lời, chắc chắn sẽ không có vấn đề."

"Mẫu thân, bổn cũng đã nói rồi, là do hoàng thượng quyết định." Thục phi nói, "Người nói xem, bổn cung là thân sinh mẫu thân của Vân vương, hoàng thượng còn là thân sinh phụ thân của Vân vương đó! Ý chỉ của hoàng thượng, bổn cung sao có thể làm trái chứ!"

Sau khi nghe Thục phi nói, Lý Phỉ Nhi nhíu chặt chân mày, "Mị nhi, ta đã nghe nói, tuy nói lần tuyển phi yến này là do hoàng thượng quyết định tổ chức, nhưng chủ yếu vẫn là các vị hoàng tử yêu thích thì mới được, nếu đã như thế, đến lúc đó, con bảo Vân vương chọn Khả Bình là được rồi, không phải sao?"

Sau khi Lý Phỉ Nhi nói xong, Thục phi cũng không giả vờ nữa, trực tiếp mở miệng nói, "Mẫu thân, bổn cung biết, người muốn Khả Bình gả cho Vân nhi, để tăng thêm lực lượng cho nhị ca, có thể thuận lợi làm Trấn Bắc hầu, không phải sao? Nhưng, chuyện này, dù thế nào bổn cung cũng sẽ không đáp ứng."

"Cái gì?" Sau khi nghe câu trả lời của Thục phi, Lý Phỉ Nhi xém chút là nhảy dựng lên, "Trước đây không phải con đã đồng ý với ta rồi sao? Tại sao bây giờ lại lật lọng?"

"Bổn cung không có." Biểu tình của Thục phi trở nên hết sức lạnh nhạt, "Mẫu thân, người có thể nhớ kỹ lại một chút, bổn cung không hề đồng ý chuyện này."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.08.2016, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 522 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 79
Chương 139: Cãi vã


Lý Phỉ Nhi nghiêm túc nghĩ lại một chút, quả thật lúc trước Mị nhi cũng không đồng ý yêu cầu của bà ta, nhưng mà: "Mặc dù ngươi không đồng ý, nhưng mà ngươi cũng không cự tuyệt, không phải sao? Ngươi còn nói, muốn hỏi ý tứ của hoàng thượng một chút mới có thể quyết định"

"Mẫu thân, ngươi sai lầm rồi." Thục phi mở miệng cười nói: "Mẫu thân, bổn cung chỉ nói là, bổn cung sẽ hỏi hoàng thượng một cái, nhưng cho tới bây giờ bổn cung cũng chưa có nói qua, nhất định phải làm cho Vân nhi cưới Khả Bình, không phải sao? Còn nữa, chắc bây giờ ngươi cũng biết, hoàng thượng đã hạ chỉ muốn cử hành tuyển phi yến rồi. Hiện tại cũng chỉ có hoàng thượng có thể làm chủ hôn sự của Vân nhi."

Nghe Thục phi một mực tìm lấy cớ từ chối, Lý Phỉ Nhi cũng tức giận, mở miệng chất vấn: "Mị nhi, ta hỏi ngươi, ngươi có phải không muốn khiến Vân vương cưới Khả Bình hay không! Nếu không tại sao ngươi phải luôn kiếm cớ."

Nhìn Lý Phỉ Nhi tức giận chất vấn mình như vậy, Thục phi cũng không vòng vo nữa, vốn là nàng ta còn tính cho tất cả mọi người xuống đài hòa thuận, nhưng không ngờ mẫu thân lại vẫn muốn bám lấy một điểm cũng không tha, nếu đã như vậy mình cũng không cần khách khí.

Thục phi lạnh lùng nở vài tiếng cười: "Mẫu thân, ngươi đều đã nói như vậy rồi, vậy bản cung cũng sẽ không lừa gạt ngươi. Ngươi nói đúng, cho tới bây giờ bổn cung đều chưa từng nghĩ muốn cho Vân nhi cưới Khả Bình."

"Cái gì?" Nghe Thục phi nói xong, Lý Phỉ Nhi thất kinh: "Ngươi đây là ý tứ gì chứ! Ý của ngươi là nói, ngươi một mực tới nay đều chưa nghĩ qua muốn cho Vân vương cưới Khả Bình, ngươi chỉ gạt ta, đúng không?"

Nghe Lý Phỉ Nhi không chút khách khí chất vấn, Thục phi cũng sẽ không che giấu: "Không sai, mẫu thân, ngươi cũng là một vị mẫu thân, cho nên ngươi nên hiểu rõ tâm tình của Bổn cung hơn, không phải sao? Tựa như năm đó ngươi phản đối nhị ca cưới Chu thị, hiện tại tâm tình của Bổn cung giống ngươi lúc đó."

Nghe được Thục phi nói xong, Lý Phỉ Nhi hết sức bất mãn: "Cái người này nói gì là có ý gì chứ! Tại sao Khả Bình và Chu thị có thể giống nhau đây? Chu thị chẳng qua chính là một nữ nhi thứ xuất. Thế nhưng Khả Bình của chúng ta đích thị là nữ nhi con chính thất, nếu không, nàng thế nào có tư cách tham gia tuyển phi yến đây?"
Sau khi nghe Lý Phỉ Nhi nói, Thục phi chỉ cảm thấy buồn cười: "Mẫu thân, ngươi thật đúng là thích lừa mình dối người! Năm đó Chu thị mặc dù là thứ nữ, nhưng nàng chính là nữ nhi Chu quốc công. Nhưng mà hiện tại Khả Bình đây? Mặc dù là dòng chính nữ, nhưng nàng lại chỉ là dòng chính nữ Lễ Bộ Thượng Thư mà thôi. Nếu thật muốn phân ra người nào tôn quý, sợ rằng thật vẫn không dễ dàng, không phải sao?"

Nghe được Thục phi nói xong, Lý Phỉ Nhi tìm không ra lời nói phản bác, nhưng bà ta tuyệt đối sẽ không cam tâm chuyện cứ tính như thế: "Mị nhi! Ngươi phải biết, Khả Bình chính là cháu ruột của ngươi! Nếu nàng gả cho Vân vương, đó không phải là thân càng thêm thân sao? Đến lúc đó, các ngươi hai cô cháu liền cùng nhau bày mưu tính kế vì Vân vương, như vậy rất tốt, không phải sao? Lại nói, chính ngươi nhìn đưa bé Khả Bình từ nhỏ mà lớn lên, tính bướng bỉnh của nàng ngươi cũng biết, nàng chính là một đứa bé ngoan!"

Biết mình không thuyết phục được Thục phi, Lý Phỉ Nhi quyết định muốn đánh bài thân tình. Dù sao mặc kệ nói thế nào đều được, Khả Bình đều là cháu gái của nàng ta, tin tưởng nàng ta sẽ nể mặt điểm này, giúp Khả Bình một chút.

"Mẫu thân, ngươi nói Bổn cung cũng biết." Thục phi cười trả lời: "Thật ra thì Khả Bình đích xác là một đứa bé ngoan, điểm này Bổn cung rất rõ ràng. Nhưng tạm thời bất luận là bối cảnh của Khả Bình, chính là tính nàng bướng bỉnh, ai ——"

Nghe được Thục phi nói xong, Lý Phỉ Nhi hết sức gấp gáp: "Khả Bình là một hài tử đơn thuần thiện lương, điểm này có cái gì ngươi không yên lòng."

"Cũng bởi vì nàng đơn thuần thiện lương, bổn cung mới tuyệt đối sẽ không để Vân nhi cưới Khả Bình." Thục phi hết sức kiên định mà nói ra: "Mặc dù bổn cung cũng không hi vọng thê tử của Vân nhi là nữ nhân gì lòng dạ rắn rết, nhưng tuyệt đối cũng không có thể là nữ tử đơn thuần thiện lương. Phải biết nơi này chính là hoàng gia, đơn thuần thiện lương ở chỗ này không có gì tốt đáng giá rêu rao. Khả Bình đơn thuần thiện lương, chỉ biết trở thành chướng ngại vật của Vân nhi mà thôi, Bổn cung tuyệt đối sẽ không để cho loại chuyện như vậy xảy ra."

Thấy dáng vẻ kiên quyết của Thục phi như vậy, Lý Phỉ Nhi hết sức gấp gáp: "Điểm này ngươi không cần phải lo lắng, Khả Bình nàng nguyện ý thay đổi vì Vân vương, chỉ cần ngươi cho nàng cơ hội này."

Nghe được Lý Phỉ Nhi nói xong, Thục phi cười lắc lắc đầu: "Mẫu thân, ngươi cũng vừa nói qua, bổn cung chính là nhìn Khả Bình lớn lên. Rút cuộc nàng có dạng tính tình gì, trong lòng của bổn cung rõ ràng. Bổn cung chỉ có thể nói, nữ tử như vậy không thích hợp sinh tồn ở trong hoàng gia."

"Nhưng ——" Lý Phỉ Nhi như cũ không muốn buông tha: "Ta tin tưởng chỉ cần dạy nhiều hơn, Khả Bình tuyệt đối thích hợp sinh tồn ở bên trong. Ngươi chính là như vậy tới được, không phải sao? Ngươi cũng đã có thể, vậy Khả Bình cũng như thế có thể."

Nhìn bộ dạng khăng khăng một mực của Lý Phỉ Nhi, Thục phi cười đến hết sức châm chọc: "Có lẽ vậy! Có lẽ hoàn cảnh có thể thay đổi một người, nhưng mà bổn cung không bất chấp mạo hiểm. Nếu tương lai Khả Bình vẫn không thể thích ứng loại sinh tồn hoàng gia này, đến lúc đó, nàng sẽ trở thành chướng ngại vật của Vân nhi. Bổn cung tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện như vậy. Còn nữa, mẫu thân, ngươi phải biết, Bổn cung và Khả Bình không giống nhau, hôm nay bổn cung có thể ngồi lên vị trí này tuyệt đối không phải là tình cờ. Ngươi có biết hay không, rút cuộc bổn cung đạp bao nhiêu thi thể mới bò đến trên vị trí hôm nay này. Ngươi cho là chỉ bằng tính tình và năng lực của Khả Bình, nàng có thể làm được một chút sao?"

"Mị nhi, ngươi coi như là giúp ca ca của ngươi một chút, như vậy cũng không được sao?" Lý Phỉ Nhi mở miệng nói: "Sự tình của ca ca của ngươi ngươi cũng biết, hiện tại rút cuộc Triệu Tùng có bao nhiêu đắc ý, ngươi không biết, hiện tại Triệu Khả Nhiên đã được phong làm Quận chúa rồi, trợ lực của hắn lại thêm một chút. Tình huống bây giờ đối với ca ca ngươi mà nói, đó là hết sức bất lợi. Nhưng chỉ cần Khả Bình có thể gả vào hoàng gia, đến lúc đó, lão gia mới có thể nhìn Dũng nhi với cặp mắt khác hẳn!"

Nhìn bộ dạng của Lý Phỉ Nhi, hết sức cười đến hết sức rực rỡ, nhưng mà lời trong miệng nói ra một chút nhiệt độ cũng không có: "Mẫu thân, ngươi không cần nói nữa, vô luận như thế nào tuyệt đối bổn cung đều sẽ không đồng ý. Ngươi bày mưu tính kế vì ca ca, điểm này bổn cung có thể lý giải, nhưng ngươi chỉ suy nghĩ vì nhi tử của ngươi. Nhưng ngươi không thể ngăn cản bổn cung bày mưu tính kế vì nhi tử của mình. Bổn cung cũng chỉ có nhi tử như vậy, bổn cung nhất định phải trải đường cho hắn tốt. Mà trên con đường bổn cung trải cho hắn tuyệt đối sẽ không có Khả Bình tồn tại."

Nghe được thái độ của Thục phi kiên quyết như vậy, Lý Phỉ Nhi không nhịn được mở miệng nói: "Mị nhi, làm sao ngươi không thể giúp một chút ca ca của ngươi đây? Hắn chính là thân ca của ngươi! Nếu tương lai hắn thừa kế tước vị, đối với ngươi mà nói cũng có rất nhiều chỗ tốt."

"Điểm này cũng không nhọc đến ngươi phí tâm!" Thục phi cười trả lời: "Mẫu thân, chuyện thừa kế tước vị này bây giờ còn chưa có một chút bóng dáng! Nếu hiện tại ca ca đã là Trấn Bắc hầu, vậy ta còn có thể miễn cưỡng đồng ý chuyện cả đời của bọn hắn, nhưng mà ngươi phải biết, bây giờ ca ca chẳng qua chỉ đúng là một Hộ bộ thượng thư mà thôi. Hoặc là, nếu Khả Bình chính là có khả năng của Triệu Khả Nhiên, cho dù không dựa vào trong nhà, cũng có thể được phong làm Quận chúa, bổn cung cũng có thể suy tính một chút. Nhưng mà hiện tại mình Khả Bình thì không phải là có cáo mệnh gì trong người, sau lưng vừa không có núi dựa gì, nói như vậy, bổn cung làm sao có thể đồng ý đây? Giống như là ngươi năm đó không muốn cho nhị ca cưới Chu thị, bởi vì Chu thị không có trợ giúp đối với tiền đồ của Nhị ca. Hôm nay, bổn cung cũng không muốn cho Vân nhi cưới Khả Bình, cũng là nguyên nhân như nhau."

"Nhưng mà đến cuối cùng, ta không phải cũng cho nhị ca của ngươi cưới Chu thị rồi sao?" Lý Phỉ Nhi giải thích: "Nếu nói như vậy, tại sao ngươi lại không để cho Vân vương cưới Khả Bình đây? Còn nữa, ngươi không cần so Khả Bình và Triệu Khả Nhiên vậy, Khả Bình của chúng ta phải tốt hơn nhiều so với Triệu Khả Nhiên."

Nhìn bộ dạng ngụy biện của Lý Phỉ Nhi, Thục phi cười đến hết sức châm chọc: "Mẫu thân, bổn cung xem ngươi là hồ đồ chứ! Tình huống năm đó và hôm nay có thể giống nhau sao? Năm đó nhị ca kiên trì muốn đi Chu thị, ngươi không ép được hắn, cho nên mới đồng ý. Mà hôm nay, Vân nhi của bổn cung cũng không thích Khả Bình, chẳng lẽ ngươi muốn bổn cung buộc hắn cưới Khả Bình sao?"

Nghe được Thục phi nói xong, Lý Phỉ Nhi tức giận mặt đỏ tới mang tai, nhưng lại cũng nói không ra được lời nói phản bác, dù sao ở trong lòng của bà hình như loáng thoáng biết, hình như con gái của mình nói cũng đúng. Nhưng mà đối với chính một kết quả này, bà lại là rất không cam lòng.

"Cho nên, ý của ngươi là nói, bất luận như thế nào ngươi cũng tuyệt đối sẽ không cho Vân vương cưới Vân nhi, đúng không?" Lý Phỉ Nhi mở miệng hỏi: "Chẳng lẽ ngươi tuyệt không bận tâm tình mẫu tử của chúng ta, tuyệt không bận tâm tình nghĩa huynh muội ngươi và nhị ca của ngươi sao?"

Sau khi nghe Lý Phỉ Nhi nói xong, Thục phi chỉ cảm thấy buồn cười: "Mẫu thân, rút cuộc là bổn cung không để ý tới tình mẫu tử, vậy thì ngươi không để ý tới tình mẫu tử sao! Ngươi buộc muốn bổn cung tiếp nạp Khả Bình, không phải là vì nhị ca sao? Mẫu thân, nếu ngươi quyết định vì nhị ca nhiều như vậy, vậy ngươi nên hiểu, bổn cung làm mẫu thân, cũng tương tự nên tính toán vì con của mình, không phải sao?"

Lý Phỉ Nhi cảm thấy hết sức không cam lòng, đồng thời cũng cảm thấy một hồi hoảng hốt, bởi vì, ban đầu bà cho là Thục phi đã đồng ý, khiến Vân vương cưới Khả Bình rồi, cho nên cũng đã đem chuyện này nói ra ngoài. Hiện tại mặc kệ là Dũng nhi, hay là Khả Bình, đều đang đợi thánh chỉ tứ hôn. Nhất là Khả Bình, trước khi tiến cung, mình còn cùng nàng bảo đảm qua, nhất định sẽ làm cho nàng trở thành Vân vương phi. Nhưng mà bây giờ Mị nhi căn bản không có đồng ý vụ hôn nhân này, hiện tại làm sao có thể làm cho phải đây?

Lý Phỉ Nhi chưa từ bỏ ý định, ăn nói khẩn cầu khép nép: "Mị nhi, chẳng lẽ ngươi đã tuyệt không chịu nhượng bộ sao? Coi như là vì mẫu thân, ngươi sẽ để cho Vân vương cưới Khả Bình đi! Hiện tại Khả Bình vẫn cho là mình sẽ gả cho Vân vương, nếu biết không được, nàng có bao nhiêu thất vọng chứ!"

Nhìn dáng vẻ khẩn cẩu của Lý Phỉ Nhi, nhưng Thục phi một chút ý tứ thối nhượng cũng không có: "Mẫu thân, chuyện khác bổn cung có thể giúp ngươi, nhưng duy chỉ có chuyện này, bổn cung tuyệt đối sẽ không đồng ý."

Trong giọng nói Thục phi quyết tuyệt, Lý Phỉ Nhi rốt cuộc hiểu rõ, chuyện này sợ là thật không có đường sống cứu vãn, chỉ là: "Mị nhi, ngươi không cần quên, ngươi là dựa vào trong nhà mới có chỗ ngồi hôm nay, nếu tương lai lúc ấy Dũng nhi không phải Trấn Bắc hầu, kia đối với ngươi và Vân vương mà nói, vậy cũng không phải là chuyện gì tốt đi!"

Nghe được Lý Phỉ Nhi nói giống uy hiếp, Thục phi cũng tuyệt không tức giận, ngược lại cười trả lời: "Mẫu thân, điểm này cũng không nhọc đến ngươi thay bổn cung quan tâm. Còn có hôm nay bổn cung có thể ngồi lên vị trí này, liền tuyệt đối không phải là tình cờ, cho nên, ngươi chính là quản tốt chuyện của nhị ca bọn họ là tốt. Về phần chuyện của bổn cung, cũng không nhọc đến ngươi quan tâm. Ngươi chính là tự giải quyết cho tốt đi!"

"Hừ, tương lai ngươi cũng không nên hối hận."

Ném một câu nói xong, Lý Phỉ Nhi phẩy tay áo bỏ đi. Nhìn Lỹ Phỉ Nhi giận đùng đùng rời đi, ở bên trong lòng của Thục phi không chỉ có không có khó chịu, ngược lại là thở phào nhẹ nhõm. Thật ra thì vốn là nàng không muốn cùng mẫu thân huyên náo căng thẳng như vậy, nhưng mình thật sự là không có cách nào khiến Vân nhi cưới Khả Bình. Thật ra thì nàng ta vừa mời nói đều là lời nói thật, thật sự mình ghét bỏ thân phận bối cảnh của Khả Bình chưa đủ tốt, nhưng mà quan trọng nhất vẫn là tính tình của Khả Bình. Tính tình mềm yếu như vậy, tuyệt đối sẽ cản trở cho Vân nhi. Mình tuyệt đối không cho phép Vân nhi cưới một nàng dâu như vậy.

Chỉ là, đồng thời thở phào nhẹ nhõm, Thục phi vẫn là cảm thấy một hồi phiền muộn. Nàng ta biết mẫu thân làm đây tất cả cũng chỉ là vì phải giúp nhị ca lót đường mà thôi. Mình không phải là không muốn giúp nhị ca. Những năm gần đây, mặc kệ là chuyện của nhị ca, hay là chuyện của mẫu thân, nàng ta có một cái nào không giúp bọn hắn làm đây! Nhưng duy chỉ có lần này, mình tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp. Dù sao chuyện tuyển phi chính là quan hệ đến tương lai đại sự cả đời của Vân nhi, mình tuyệt đối sẽ không để cho mẫu thân xen vào giữa.

Chỉ là, ai, mình cũng tránh né đã lâu như vậy, chính là vì không nên cùng mẫu thân vạch mặt, nhưng không ngờ đến cuối cùng vẫn là tránh không khỏi kết quả như thế.

Chỉ là, mặc dù có kết quả như thế, nhưng Thục phi cũng tuyệt không gấp gáp, cũng không sợ sẽ quyết liệt với mẫu thân và nhị ca. Dù sao, nếu là quyết liệt thật, đối với tất cả mọi người không có lợi. Ở lại trong cùn lâu rồi, hiện tại nàng ta nhìn chuyện đã có thể hết sức toàn diện rồi. Nếu nàng ta không có niềm tin tuyệt đối, vậy căn bản cũng không có thể tùy tiện nói ra như vậy với mẫu thân. Nàng ta chính là biết, hiện tại nàng ta và mẫu thân, vẫn còn Nhị ca ích lợi đều là buộc chung một chỗ, đã sớm ai cũng không thể rời bỏ người nào. Đối với cái này một chút nàng ta vẫn hết sức rõ ràng. Cho nên, chuyện hiện tại đối với nàng ta mà nói, vẫn là chọn một con dâu thật tốt tại tuyển phi yến.

Nghĩ tới đây, Thục phi vội vàng đem người cũng gọi vào, còn làm cho người ta đem toàn bộ bức họa các tiểu thư tham gia tuyển phi yến, còn có tài liệu cũng lấy ra. Nàng ta quyết định nhất định phải vì nhi tử của mình chọn một vương phi thích hợp thật tốt.

Mặc kệ là Lý Phỉ Nhi phẩy tay áo bỏ đi, hay là Thục phi vẫn còn đang hào hứng vì nhi tử của mình lựa chọn vương phi thích hợp, cũng không có chú ý tới, lúc ầm ĩ của họ kết thúc, có một đạo bóng dáng rời đi từ góc cửa sổ bên ngoài.

Không bao lâu, ở trong Trữ Tú cung, Cầm Hương mang theo một ma ma tiến vào gian phòng của Triệu Khả Nhiên. Vào cửa, sau đó Cầm Hương thuận tay liền đem cửa đóng.

Rất nhanh hai người đã đi tới trước mặt Triệu Khả Nhiên, cung kính hành lễ: "Nô tỳ Cầm Hương (Họa Hương) gặp qua tiểu thư."

Thấy Cầm Hương và Họa Hương vào cửa, Triệu Khả Nhiên cười cười mở miệng hỏi: "Tại sao các ngươi trở về nhanh như vậy chứ. Như thế nào, chuyện cũng đã đã điều tra xong sao? Có phải giữa Thục phi và Triệu Khả Bình có chuyện gì xảy ra rồi hay không?"

Sau khi nghe câu hỏi của Triệu Khả Nhiên, Cầm Hương gật đầu một cái, mở miệng trước nói: "Tiểu thư, xem ra chúng ta vẫn đủ may mắn, lúc chúng ta mới muốn tra, tin tức dĩ nhiên cũng làm tự động đưa lên cửa tới."

Nhìn dáng vẻ hưng phấn của Cầm Hương, Triệu Khả Nhiên cảm thấy hết sức kỳ quái: "Thế nào. Chẳng lẽ là gặp được chuyện gì tốt chơi sao? Thế nào một bộ vẻ mặt như thế chứ!"

"Tiểu thư, ngươi là không biết, lại nói, thật ra thì nguyên nhân trong đó vẫn đủ phức tạp" Cầm Hương mở miệng cười nói: "Thì ra giữa Thục phi và Triệu Khả Bình cũng không có mâu thuẫn gì. Có mâu thuẫn là Thục phi và Lý Phỉ Nhi! Người đều không biết, vừa mới họ ở Thục Huệ cung, rút cuộc hai người các nàng có bao nhiêu lợi hại!"

"Cái gì, họ cãi nhau?" Triệu Khả Nhiên cảm thấy vô cùng nghi hoặc: "Họ làm sao sẽ cãi vã?  Rút cuộc là vì chuyện gì đây?"

Đối với chuyện hai người Lý Phỉ Nhi và Thục phi cãi vã, Triệu Khả Nhiên vẫn cảm thấy hết sức ngạc nhiên. Tuy nói từng ấy năm tới nay như vậy, nàng cũng không biết tình cảm giữa Lý Phỉ Nhi và Thục phi đến cùng là như thế nào. Nhưng giữa hai người các nàng đều lấy ích lợi làm liên quan, cho nên, mặc kệ như thế nào đều tốt, giữa hai người các nàng hẳn là cũng sẽ không gây gổ mới đúng, bởi vì hai người đều có được ích lợi giống nhau.

Thấy được dáng vẻ nghi hoặc của Triệu Khả Nhiên, Cầm Hương liền vội vàng giải thích: "Là thật, họ thật cãi nhau, chính là vì chuyện tuyển phi yến lần này."

"Cái gì, tuyển phi yến?" Nghe Cầm Hương nói xong, Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút, sau đó mở miệng hỏi: "Nếu như là chuyện tuyển phi yến, vậy hẳn là có liên quan với Triệu Khả Bình đi! Nếu không, thời gian trong mấy ngày này, Thục phi sẽ không vẫn luôn tránh Triệu Khả Bình."

"Không sai." Họa Hương ở một bên một mực trầm mặc không nói cũng lên tiếng: "Lý Phỉ Nhi muốn Vân vương cưới Triệu Khả Bình làm vương phi, nhưng Thục phi không chịu."

"Điểm này cũng không kỳ quái." Triệu Khả Nhiên cười nói, "Thục phi có thể từ một cái tú nữ nho nhỏ, biến thành Thục phi hôm nay, thủ đoạn của nàng không thể nói là không lợi hại, hơn nữa trong đó lòng chua xót, sợ là cũng là không muốn người biết. Nàng bây giờ, trải qua nhiều đấu tranh như vậy về sau mới sinh hạ Vân vương, tự nhiên coi trọng nhất đứa con trai này của nàng, cho nên hắn là tuyệt đối sẽ không để cho Vân vương cưới Triệu Khả Bình."

"Không sai, tiểu thư, người nói rất đúng." Hoạ Hương mở miệng nói: "Thục phi cũng không cho là Triệu Khả Bình lương phối với Vân vương, cho nên hết sức phản đối. Nhưng Lý Phỉ Nhi cũng hết sức kiên trì, thậm chí cho tới cuối cùng cơ hồ có lẽ đã là cầu khẩn rồi, nhưng Thục phi vẫn như cũ không chịu, sau lại hai người cũng không vui mừng mà giải tán."

"Ha ha, thật sao?" Triệu Khả Nhiên cười nói: "Chỉ là, thật ra thì Thục phi nói xong không tồi, hai người Vân vương và Triệu Khả Bình thật là không thích hợp lắm. Sợ là hiện tại Lý Phỉ Nhi đã muốn lo lắng. Dù sao hiện tại nói dựa của nhị thúc thật sự là quá ít, cho nên hắn muốn mượn loại cơ hội này kết thân, gia tăng lợi thế tranh đoạt tước vị cho nhị thúc! Chỉ là sợ Thục phi cũng có tâm tư của mình! Nàng ta tuyệt đối muốn nhân cơ hội này, tìm một thê tử có bối cảnh hùng hậu cho Vân vương. Hai người bọn họ cũng là vì nhi tử của mình, chỉ là, lợi ích của mỗi người xung đột mà thôi."

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Cầm Hương không nhịn được phát ra tiếng than sợ hãi: "Tiểu thư, ngươi thật sự đúng là rất lợi hại! Ngươi đoán tất cả đều đúng. Các nàng cũng là tranh cãi như vậy, tiểu thư, làm sao người biết."

Triệu Khả Nhiên cười cười: "Cái này không kỳ quái! Mặc kệ nói thế nào đều đúng, ta và họ cũng đã từng cùng ở chung một mái nhà, đối với tâm tư của các nàng ta vẫn có thể đoán được mấy phần. Chỉ là, thật ra thì Khả Bình vẫn là không nên gả vào hoàng gia sẽ tốt hơn. Dù sao tính tình của nàng đích xác không thích hợp sinh tồn ở hoàng gia."

"Tiểu thư, chúng ta cần làm chút gì sao?" Cầm Hương mở miệng hỏi: "Hiện tại giữa Thục phi và bọn họ đã có hiềm khích rồi, tiếp theo có muốn chúng ta lại thêm vào trong đó một mồi lửa hay không? Làm bọn họ đấu tranh nội bộ?"

Sau khi nghe Cầm Hương trả lời, Triệu Khả Nhiên cảm thấy buồn cười: "Tại sao các ngươi có thể nghĩ như vậy? Giữa bọn họ có nổi lên đấu hay không đấu, có quan hệ gì tới ta chứ! Lại nói, trong lúc đó bọn họ và ta hẳn là không thù không oán! Cho nên ta gọi các ngươi đi thăm dò một chút chẳng là cảm thấy kỳ quái mà thôi, sợ là đến lúc đó sẽ phát ra tình huống đột ngột mà thôi. Nếu bọn họ không nghĩ muốn hại ta, vậy ta tại sao còn muốn đi trông nom chuyện của bọn họ đây?"

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Cầm Hương cảm thấy hết sức ngạc nhiên: "Tiểu thư, chẳng lẽ người không hề muốn lão gia thừa kế tước vị sao?"

Thật ra thì không phải chỉ Cầm Hương, còn có Họa Hương đều cảm thấy hết sức kỳ quái. Họ vẫn cho là thật ra thì trong lòng tiểu thư muốn lão gia có thể thừa kế tước vị Trấn Bắc hầu, dù sao lời như vậy, đối với tương lai của tiểu thư vẫn có chỗ tốt. Nhưng mà không ngờ, thế nhưng tiểu thư không có nghĩ qua chuyện này.

Triệu Khả Nhiên cười cười: "Thật ra thì hiện tại thân thể của tổ phụ vẫn rất khỏe mạnh, cho nên hiện tại vẫn chưa cần lo lắng chuyện người thừa kế. Cho nên chuyện này, hiện tại ta căn bản không cần trông nom. Lại nói, người trong lòng ta muốn thừa kế tước vị cũng không phải là phụ thân của ta!"

"Vậy là ai?" Cầm Hương bật thốt lên.

Sau khi nghe Cầm Hương hỏi, Triệu Khả Nhiên cười không nói.

Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Cầm Hương cũng biết hẳn là mình hỏi không ra chuyện gì rồi, cho nên lúc này cũng sẽ không truy vấn nữa.

"Tiểu thư." Họa Hương ở một bên mở miệng hỏi: "Người còn có chuyện gì muốn phân phó sao?"

Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút, sau đó mở miệng nói: "Thật ra thì cũng không có chuyện lớn gì. Mấy ngày nữa chính là tuyển phi yến rồi. Trong mấy ngày này, ngươi phải chú ý Tần Y Miểu và Triệu Khả Nhân một chút, nếu có chuyện gì đột ngột phát sinh, nhất định phải kịp thời cho ta biết, biết không?"

Họa Hương lên tiếng: "Tiểu thư yên tâm, nô tỳ sẽ chú ý. Nếu không có chuyện gì, nô tỳ cáo lui trước."

Thấy Triệu Khả Nhiên gật đầu một cái, tiếp đó Họa Hương thi lễ rồi rời khỏi phòng.

Hết chương 139

Lúc đầu tính tối thứ hai rồi post, nhưng giờ xem lại lịch học thì mai lại có việc gấp khác thế nên post sớm cho mọi người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: MuaBongMay0509, Una, bichvan, hatrang221, heoconbg, minmapmap2505, nammoi, ngatuduong, xichgo, xinmayco, Đại Yết
     
Có bài mới 31.08.2016, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 30.03.2016, 10:12
Bài viết: 25
Được thanks: 335 lần
Điểm: 68.56
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 50
Chương 140: Bắt đầu tuyển phi yến

Mấy ngày kế tiếp, mọi chuyện dường như có vẻ sóng êm gió lặng, không hề xảy ra chuyện gì lớn. Ngay cả Tần Y Miểu và Triệu Khả Nhân, tuy vẫn không vừa mắt đối phương, nhưng cũng không làm chuyện gì quá giới hạn. Trong mấy ngày này, hoàng hậu vẫn như cũ truyền gặp Tần Y Miểu đến mấy lần, thậm chí có lúc giữ Tần Y Miểu ở lại Tê Phượng điện dùng cơm. Còn Triệu Khả Nhân thì mấy ngày này tuy có không ít phi tần truyền gặp nàng, nhưng hoàng hậu nương nương không có truyền gặp, điều này khiến nàng rất không cam lòng, nhưng lại không có cách nào. Tuy vậy, Triệu Khả Nhân dường như cũng thông minh ra. Tuy hoàng hậu không truyền gặp nàng, nhưng nàng thường xuyên đi thỉnh an hoàng hậu, vì thế cũng gặp hoàng hậu đến mấy lần. Nhưng rốt cuộc hoàng hậu có thích nàng hay không, điều này thì người ngoài không biết được.

Còn Triệu Khả Nhiên trong mấy ngày này, trừ lúc đi thỉnh an hoàng hậu ra, thì khi các phi tần khác truyền gặp đều từ chối. Dù sao thì nàng rất không thích bản thân mình như một đồ vật để người ta tùy tiện bình phẩm. Hơn nữa, mấy ngày này, Triệu Khả Nhiên cũng chỉ khá thân thiết với Lâm Tú Tú và Vân Y Y. Trong mấy ngày sống chung với nhau, tình bạn giữa ba người họ cũng từ từ sâu sắc hơn. Còn với những tiểu thư thế gia khác thì Triệu Khả Nhiên vẫn duy trì nguyên tắc quân tử chi giao nhạt như nước, không quá lạnh nhạt nhưng cũng sẽ không quá nhiệt tình.

Nhưng không thể không nói. Thời gian trôi qua thật mau, rất nhanh đã đến ngày tuyển phi yến rồi. Tại ngày tuyển phi yến này, tất cả tiểu thư đều thức dậy rất sớm, bận bịu ăn mặc trang điểm.

Tuy vài ngày trước khi bắt đầu tuyển phi yến, tất cả tiểu thư tham gia tuyển phi yến đều ở trong cung, nhưng vào ngày tuyển phi yến này, có rất nhiều đại thần sẽ đến quan sát. Dù gì các vị hoàng tử tuyển phi là chuyện lớn, tuy nói là chuyện của hoàng gia, nhưng cũng có liên quan đến đại sự của xã tắc. Đặc biệt là việc tuyển chọn thái tử phi thì càng thêm quan trọng. Dù sao người được chọn làm thái tử phi, tương lai rất có khả năng là hoàng hậu, chuyện lớn như vậy, đương nhiên là các đại thần đều cùng tham gia.

Đến giờ bắt đầu, có mấy vị ma ma dẫn các tiểu thư đến cung điện nơi tổ chức tuyển phi yến. Triệu Khả Nhiên đã sớm ăn mặc trang điểm ổn thỏa. Hôm nay nàng vẫn trang điểm theo kiểu quận chúa như cũ. Hiện tại nàng có chút căng thẳng, có chút hưng phấn, còn có chút cảm giác hạnh phúc. Trước giờ Triệu Khả Nhiên chưa từng thử qua cảm giác phức tạp như vậy. Nhưng bước chân của nàng lại rất vững vàng, vì nàng biết, qua ngày hôm nay, thân phận của nàng sẽ hoàn toàn thay đổi. Nàng tin tưởng nam nhân đã cam kết một đời một kiếp vì nàng, nhất định có thể mang đến cho nàng hạnh phúc.

Tại đại điện trang nghiêm, chúng đại thần đứng thành mấy hàng theo vị trí quy định, thần sắc mỗi người đều không giống nhau, hãy còn suy nghĩ chuyện của mình. Vẻ mặt Triệu Tùng hưng phấn đứng trong đội ngũ, phải biết rằng, trong lần tuyển phi yến này, hai nữ nhi của ông ta đều tham gia. Đại nữ nhi đã là quận chúa, hơn nữa hoàng thượng dường như rất hài lòng về nó. Còn nhị nữ nhi thì sao? Ông cũng nghe nói là thái tử rất vừa ý nó. Vì thế ông tin rằng tuyển phi yến ngày hôm nay, hai nữ nhi của ông đều sẽ có nơi chốn gửi gắm vô cùng tốt. Đến lúc đó, thì sẽ có hỗ trợ rất lớn cho tiền đồ của ông! Tuy chính thê không sinh được đích tử cho ông nhưng lại sinh cho ông hai nữ nhi lợi hại như vậy. Hơn nữa, tuy ông chỉ có một nhi tử, nhưng nhi tử này là người rất có tiền đồ. Nghĩ đến đây, ông ta không nhịn được đắc ý.

Còn Triệu Dũng thì không có tâm tình tốt như Triệu Tùng. Trước đó ông nghe mẫu thân nói, muốn Khả Bình gả cho Vân vương, ông rất muốn phản đối, nhưng ngại vì nữ nhi của mình lại thích gả cho Vân vương, vì thế không thể phản đối mà thôi, trước khi nữ nhi tiến cung, mẫu thân còn bảo đảm với nó, nhất định sẽ làm cho nó trở thành Vân vương phi. Nhưng không ngờ, vài ngày trước, mẫu thân quay về nói, muội muội của mình thật ra không hề đồng ý Vân vương cưới Khả Bình.

Nghĩ đến đây, Triệu Dũng không nhin được thở dài một hơi. Nói thật thì, muội muội của mình là nhân vật như thế nào, ông hết sức rõ ràng, vì thế khi mẫu thân nói muội muội không đồng ý hôn sự này, tuy trong lòng ông có chút bất mãn, dù gì cũng là nữ nhi của mình bị ghét bỏ, nhưng hơn hết là ông hiểu được, thật ra, ông biết muội muội của mình rốt cuộc đã trải qua những ngày tháng như thế nào ở trong cung, vì thế muội muội muốn tìm cho Vân vương một thê tử tốt một chút, ông có thể lý giải được điều đó.

Khi biết muội muội không đồng ý, thật ra ông còn len lén thở phào nhẹ nhõm, vì ông thật sự không muốn Khả Bình gả vào hoàng gia, cứ theo tính cách của Khả Bình thì tuyệt đối không thể sinh tồn trong hoàng gia. Thế nhưng chuyện này, ông biết, nhưng Khả Bình còn chưa biết, bây giờ Khả Bình còn đang tràn đầy mong đợi gả cho Vân vương! Hiện tại, không biết lúc Khả Bình biết là không thể gả cho Vân vương thì rốt cuộc sẽ có phản ứng như thế nào.

Nghĩ đến đây, Triệu Dũng không thể nào vui vẻ được.

"Hoàng thượng giá lâm, thái hậu nương nương giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm."

Không lâu sau khi thanh âm lanh lảnh truyền đến, hoàng thượng Đại Lịch hoàng triều Tư Đồ Lăng Chí cùng thái hậu và hoàng hậu tiến vào đại điện. Các vị phi tần và các vị hoàng tử cũng theo vào đại điện. Mọi người lần lượt ngồi xuống. Các vị đại thần đều len lén đánh giá mấy vị hoàng tử này.

Tổng cộng có năm vị hoàng tử tham gia tuyển phi lần này. Gồm có thái tử Tư Đồ Thiên, nhị vương tử Tư Đồ Hàn, tam hoàng tử Tư Đồ Húc, tứ hoàng tử Tư Đồ Dật và bát hoàng tử Tư Đồ Vân. Quả thật không hổ là con cháu hoàng gia, mỗi vị hoàng tử đều có dáng vẻ đường đường, khí chất cao quý. Trên mặt của thái tử điện hạ luôn lộ vẻ tươi cười, thoạt nhìn bình dị gần gũi. Dù nhị hoàng tử không cười nhưng thoạt nhìn quả thật vô cùng ổn trọng. Tam hoàng tử và tứ hoàng tử thì lại mang vẻ mặt bí hiểm khó dò, người ngoài hoàn toàn không thể biết bọn họ rốt cuộc đang nghĩ những gì. Còn bát hoàng tử thì sao? Có lẽ vì còn nhỏ tuổi, nên rất dễ đoán được tâm tư của chàng.

Nhìn các vị hoàng tử, các vị đại thần đều tràn đầy hi vọng, hi vọng sau ngày hôm nay, vị nào trong đó có thể trở thành nữ tế của bọn họ, vậy thì tốt rồi.

Tuy đang âm thầm quan sát các vị hoàng tử, nhưng các vị đại thần vẫn không quên hành lễ. Sau khi Tư Đồ Lăng Chí ngồi xuống, các vị đại thần đứng ở phía dưới quỳ xuống bắt đầu hành lễ.

"Thần tham kiến hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Tham kiến thái hậu nương nương, thái hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. Tham kiến hoàng hậu nương nương, hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."

Nhìn các vị đại thần đang quỳ ở dưới, Tư Đồ Lăng Chí phất tay, "Các khanh không cần đa lễ, đều đứng lên đi!"

"Tạ ơn hoàng thượng."

Đợi sau khi mọi người đều đứng lên, Tư Đồ Lăng Chí mở miệng cười nói, "Tin rằng chúng ái khanh cũng đã biết hôm nay là ngày gì rồi! Hôm nay sẽ tổ chức tuyển phi yến tại đây. Tuyển phi yến là đại sự của quốc gia, vì thế mới mời các vị ái khanh cùng tham gia việc trọng đại này."

"Tạ ân điển của hoàng thượng."

"Ha ha ha." Tư Đồ Lăng Chí cũng không dài dòng nữa, trực tiếp nói vào vấn đề chính, "Được rồi, chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian nữa, bây giờ hãy mời các tiểu thư ra đi!"

Dưới sự truyền gọi của Tư Đồ Lăng Chí, ba mươi mấy nữ tử lần lượt đi vào đại điện, đoan trang đứng tại vị trí của mình. Các nữ tử ai ai cũng trang điểm xinh đẹp động lòng người, có người thì mang vẻ đẹp trong trẻo, có người thì duyên dáng nền nã, có người thì thanh tú khả ái, có thể nói vẻ đẹp nào cũng có, mỗi người đều trang điểm phục trang phù hợp với mình, ai ai cũng là dậy từ sáng sớm dày công chuẩn bị, cố gắng thể hiện vẻ hoàn mỹ nhất của mình.

Tư Đồ Húc vừa nhìn đã thấy Triệu Khả Nhiên trong đám người. Hôm nay Triệu Khả Nhiên mặc hoa y màu hồng nhạt, bên ngoài khoác sa y màu trắng, để lộ chiếc cổ duyên dáng và xương quai xanh, làn váy xếp lớp tựa như ánh trăng trải nhẹ trên mặt đất, dài hơn ba thước, làm cho dáng đi càng thêm mềm mại nhẹ nhàng, suối tóc được buộc lên, đầu được cài bằng chiếc trâm hồ điệp, một lọn tóc được buông xuống trước ngực, gương mặt được trang điểm bằng lớp phấn nhạt, hai gò má như ẩn như hiện sắc hồng, tạo nên cảm giác tinh khiết như cánh hoa mềm mại khả ái, cả người tựa như con bướm bay theo gió, lại tựa như băng tuyết thanh sạch trong trẻo. Nhìn Triệu Khả Nhiên ăn mặc xinh đẹp như vậy, Tư Đồ Húc hận không thể giấu nàng đi, không cho bất kỳ ai nhìn thấy.

Triệu Khả Nhiên cũng chú ý tới Tư Đồ Húc, nàng nhẹ nhàng nở nụ cười nhìn Tư Đồ Húc. Thấy nụ cười của Triệu Khả Nhiên, khuôn mặt Tư Đồ Húc mới vừa rồi vẫn luôn mang vẻ bí hiểm, trong nháy mắt đã tươi cười xán lạn, khiến cho mọi người chứng kiến đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Mọi người đã đến đông đủ rồi, vậy tuyển phi yến ngày hôm nay cũng sắp chính thức bắt đầu. Theo quy định, tuyển phi yến lần này tổng cộng có hai vòng, vòng đầu tiên là thi tài học của các nữ tử, do hoàng thượng ra đề. Còn vòng thứ hai thì các tiểu thư tự chọn tài nghệ bản thân giỏi nhất để biểu diễn, cuối cùng là các vị hoàng tử sẽ chọn nữ tử hợp ý với mình. Nữ tử được chọn, có thể đồng ý, nhưng cũng có thể từ chối, nhưng mà, quyền quyết định sau cùng vẫn là nằm trong tay hoàng thượng. Cũng chính là nói, cho dù là lưỡng tình tương duyệt, thì cũng phải được hoàng thượng đồng ý mới được.

"Ha ha ha, ngày hôm nay tuyển phi cho các hoàng nhi, nhưng mà, trẫm cũng sẽ không để các tiểu thư chịu ủy khuất, nếu các ngươi được chọn, nhưng không thích, các ngươi vẫn có thể từ chối. Yên tâm, trẫm sẽ không tức giận. Dù gì trẫm cũng không muốn tác hợp thành đôi oán ngẫu."

Hôm nay, tâm tình của Tư Đồ Lăng Chí dường như khá vui vẻ, thoạt nhìn cũng rất có tinh thần. Trên người mặc long bào màu vàng, mang theo khí thế của bậc đế vương.

Đảo mắt nhìn qua ba mươi mấy nữ tử bên dưới, trong ánh mắt của Tư Đồ Lăng Chí là vẻ thâm thúy khó dò, sau đó ông lại nhìn mấy nhi tử một chút, những nhi tử này đều là hài tử đắc ý rất vừa ý ông, đặc biệt là Húc nhi, nữ tử ông cả đời yêu nhất đã sinh cho ông một nhi tử, văn tài vô song, võ nghệ tuyệt vời, đầu óc lại càng thông minh, tâm tư rất kín đáo, có một nhi tử xuất sắc như vậy là niềm kiêu ngạo cả đời của ông.

"Hoàng thượng, người xem những vị tiểu thư này, người thấy ai hợp nhất với mấy người chúng nó?"

Thái hậu ở trên đài cao vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, nhìn chúng nữ tử xinh đẹp ở phía dưới, tâm tình vui vẻ đến gần nhi tử ở bên cạnh, mở miệng dò hỏi.

Thái hậu cũng hi vọng sớm tìm phi tử cho mấy tôn tử này của mình, những vị hoàng tử này phần lớn đều chưa sắc lập phi tử.

Nói ra thì cũng kỳ lạ, những hoàng tử này, mỗi người đều rất xuất sắc, hơn nữa cũng đều đã đến tuổi thành hôn, vì thế mới có lần tuyển phi này, tâm tình của thái hậu đặc biệt vui vẻ, khóe miệng luôn mang nụ cười.

"Mẫu hậu, những vị tiểu thư cô nương này cũng rất suất sắc, tiếp theo sẽ biểu diễn cho mọi người thưởng thức, đến lúc đó, chúng ta hãy xem cho thật kỹ, rồi lựa chọn."

Trên miệng Tư Đồ Lăng Chí còn mang nét cười, nhìn những nữ tử phía dưới, ánh mắt đảo qua người bọn họ, thần sắc của đa số bọn họ đều được ông thu vào trong mắt, thái hậu lại không có hạ giọng chút nào, tại Kim Loan điện này, hầu như tất cả mọi người đều nghe thấy lời của thái hậu.

Ba mươi mấy người tự nhiên đều nghe thấy lời nói của thái hậu, nhất thời có rất nhiều người tâm tình khá kích động, cố gắng làm cho nụ cười trên mặt mình thêm phần xinh đẹp xán lạn, ánh mắt sáng rực nhìn thái hậu, tận đáy lòng hi vọng được thái hậu để ý tới, và có nhiều người vẫn luôn lưu luyến đặt ánh mắt của mình trên người các vị hoàng tử, gương mặt đỏ hồng xinh đẹp, xem ra là đã động tâm không dứt.

Chủ trì mọi việc được giao toàn bộ cho Lý Phúc Toàn, trình tự biểu diễn tài nghệ của các nữ tử được quyết định dựa vào bốc thăm, để bảo đảm tính công bằng.

Nhìn tờ giấy mình rút được trên tay, chữ số trên đó viết vừa vặn là số hai mươi, hơi ở phía sau. Đối với thứ tự này, Triệu Khả Nhiên không có ý kiến gì. Với nàng mà nói, thì thứ tự nào cũng không quan trọng lắm.

Những nữ tử khác bốc được thứ tự phía sau đều có vẻ mặt khó coi, dù gì thì những người có thứ tự đầu tiên chắc chắn là có lợi thế, vòng đầu tiên thì không cần quá lo lắng, nhưng đến vòng thứ hai biểu diễn tài nghệ, thì người có số thứ tự càng về sau thì càng dễ bị thua thiệt. Nhất là những người biểu diễn cùng một tài nghệ, người biểu diễn trước sẽ có ưu thế, đây cũng là nguyên nhân bọn họ hi vọng rút được thăm số thứ tự ở phía trước.

Triệu Khả Nhiên nhìn thấy Tần Y Miểu rút được thăm gần vị trí đầu, đó là vị trí thứ ba. Còn thứ tự của Triệu Khả Nhân cũng coi như là ở phía trước! Số của nàng là thứ hai mươi. Không biết Vân Y Y và Lâm Tú Tú có phải là do thường chơi cùng nhau không mà ngay cả vận may cũng tương đương nhau, hai người rút được vị trí thứ nhất và vị trí thứ hai.

Nhưng mà, dù thế nào cũng được, mọi người đã rút thăm xong, đã quyết định xong thứ tự.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhdao7156, ding ding, Doanngoc, Đông Thiên, lq0410, thucyenphan, thuytiendn, tienak, Tiểu Kết May Mắn, vân tiên và 482 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.