Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Lãnh mạc giáo chủ cùng 2B đại hiệp - Nhất Bôi Nhị Oa Đầu

 
Có bài mới 26.08.2016, 09:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9432 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãnh mạc giáo chủ cùng 2B đại hiệp - Nhất Bôi Nhị Oa Đầu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ nhị bộ: Tương hứa thiên

Chương 27
☆, RỜI NÚI

Phiên chợ ngày ngày náo nhiệt hôm nay lại dị thường im lặng, mọi người đều chỉ nhìn về một phía.

Có người còn muốn biết đã xảy ra chuyện gì, liền giữ chặt người đang vội vã đi phía trước hỏi có chuyện gì?

“Nghe nói phía trước có một người đẹp như thiên tiên đến trấn chúng đi, ta đi xem náo nhiệt một chút.”

Người phía sau nghe được tin này cũng đến giúp vui.

Đám người phía trước bỗng dẹt qua hai bên đường, người ở hai bên liền ngóng của mà nhìn.

Một người vận tử sắc bào sam cùng một tiểu hài tử vận y phục hồng sắc đang đi tới.

Khi mọi người nhìn thấy tử y nhân kia đều ngừng hô hấp, rất sợ người kia trong nháy mắt sẽ biến mất.

Một đôi phượng mâu ba quang lưu chuyển, môi khinh mân, má phấn nộn, ngũ quan người này đều giống như được dùng bút vẽ ra, thanh lương thoát tục.

Chỉ một cái giơ tay nhấc chân kia cũng ẩn hiện tiên khí, không thể khiến người ta tin rằng người xinh đẹp như vậy lại không phải đến từ thượng thiên.

“Sư phụ, bọn họ sao giống xem động vật quá vậy a.” Phấn y tiểu cô nương sắc mặt rất kém mà nhìn người chung quanh, thật quá đáng, đều chỉ nghị luận sư phụ, chẳng lẽ nàng khó coi lắm sao?

“Mặc bọn họ đi, dù sao ta chúng ta đến đây cũng không lâu.”

Hai người này chính là thần y trong Vong Ưu cốc Cơ Linh cùng tiểu đồ đệ của y Tần Ngọc, bất quá vì cái gì bọn họ không ở trên Vong Ưu cốc mà đến nơi này a?

“Chỉ cần tìm được Bao đại hiệp là được rồi.” Tần Ngọc trong lòng cảm thấy Bao đại hiệp thực phiền toái, lúc trước ngốc hồ hồ trúng độc, lãng phí nhiều thời gian của nàng như vậy, sư phụ còn đem thuốc chữa thương tốt nhất cho hắn, cũng không biết vì cái gì.

Hơn nữa nghe nói Bao đại hiệp cùng cái vị kia trong nhà hắn đang dạo chơi tứ hải, bọn họ đến tột cùng cần phải tìm từ đâu a, sư phụ cũng cái gì cũng không nói với nàng, tức chết ta rồi a!

“Ta có dự cảm, sẽ có người mang chúng ta đi tìm Bao đại hiệp.” Cơ Linh thản nhiên nói.

Sư phụ luôn như vậy, thần thần bí bí, bất quá vẫn là cố tin tưởng y đi.

Không nên trách Tần Ngọc luôn nghĩ như vậy, ngươi nói xem từ lúc Tần Ngọc hai ba tuổi đã cùng Cơ Linh ở trên ngọn núi không một bóng người, Cơ Linh còn luôn lộ ra vẻ mặt thần bí, Tần Ngọc đương nhiên sẽ cảm thấy phiền.

“Nếu mệt, chúng ta nghỉ tạm trong quán trà phía trước một lát đi.”

Tần Ngọc có thể là mệt muốn chết rồi, bảng bảng đát đát liền giành chạy đi trước, Cơ Linh bất đắc dĩ cười cười, đuổi theo.

Bọn họ đi vào đều khiến mọi người sửng sốt vào giây, mới đầu đều yên lặng cúi đầu, hiện giờ lại xôn xao nghị luận.

Có lẽ nên mang theo khăn che mặt ra đường thì tốt hơn, Cơ Linh nghĩ.

“Đừng nhìn nữa, mau rót trà a.” Tần Ngọc chịu không nổi hô to.

“Ai, đến đây!” Điếm tiểu nhị thật vất vả mới đem ánh mắt thu hồi.

“Gần đây giang hồ xuất hiện một đại ma đầu, các ngươi biết không?”

“Chính là kẻ tự xưng Thánh giáo chủ kia sao, nghe nói ngay cả Võ lâm minh cũng không quản được hắn, ta phỏng chừng chủ nhân Võ lâm minh sẽ đổi người a, ha ha.”

“Mọi người hiện tại đều trông chờ vào Ma giáo, thực buồn cười, lúc trước đem người bức đến cùng đường, hiện tại có khó khăn lại nghĩ tới bọn họ.”

“Đúng vậy, bất quá nghe đồn Ma giáo Giáo chủ cùng phu nhân y đang vân du tứ hải, không rãnh quản chuyện này đâu.”

Tần Ngọc nhìn Cơ Linh còn đang lắng nghe, thở dài.

Rốt cục đã biết vì sao nói trà lâu, tửu quán là nơi dễ thu thập tin tức nhất.

Bất quá sư phụ nàng thật sự là đủ bát quái a.

Mọi người đều bị vẻ bề ngoài của Cơ Linh lừa gạt, tuy rằng y không thích nhiều lời, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng, kỳ thật y là một kẻ bát quái .

Mười mấy năm nay Tần Ngọc đã đem Cơ Linh nhìn thấy, bất quá, nhìn quang mang lóe lên trong mắt sư phụ nàng, phỏng chừng lại phát hiện ra thứ thú vị.

“Người thay chúng ta tìm Bao đại hiệp đã đến.”

Tần Ngọc nghe Cơ Linh nói liền ngẩng đầu nhìn, liền thấy ở cửa tiến vào một người diện mạo bất phàm, người này chính là Võ lâm Minh chủ — Tô Dật Dương.

Nàng tuy rằng biết Tô Dật Dương cùng Bao đại hiệp có gian tình, nhưng sư phụ sao lại biết hắn sẽ đến đây?

Tần Ngọc đang lo lắng có nên đến chào hỏi hay không, đột nhiên nhìn thấy Tô Dật Dương đã từng bước đến chỗ nàng.

“Ngươi sao lại ở đây.” Tô Dật Dương hỏi.

Tần Ngọc có chút mất hứng, làm như đây là nhà của ngươi không bằng, nói đến đúng lý hợp tình.

“Ta vì sao đến đây không quan trọng, nhưng là ta biết ngươi vì sao lại đến đây.” Cơ Linh uống trà, thản nhiên nói.

“Ngươi……” Tuy rằng nam đó Cơ Linh xem như ân nhân cứu mạng của Tô Dật Dương, nhưng Tô Dật Dương thực chán ghét y.

Lúc trước y còn lừa hắn rằng Bao đại hiệp đã chết, càng nghĩ càng giận a.

“Ngươi đừng quên, ta biết rất nhiều thứ, không muốn ta nói ra ngoài thì mang ta và tiểu đồ đệ của ta cùng lên đường đi.” Nói xong, Cơ Linh đứng lên, lẳng lặng nhìn Tô Dật Dương.

Không biết vì sao, Tô Dật Dương lại cảm thấy trong ánh mắt là này sự uy nghiêm không thể kháng cự.

Nhìn sư phụ cùng Tô Dật Dương rời đi, Tần Ngọc trong lòng la lớn: Mụ nội nó, bổn cô nương một ngụm nước cũng chưa uống, các ngươi đi cái mao a.

++++++++++++++++++++++++++++

Tần Ngọc nhìn hồng y nữ tử ở bên người Tô Dật Dương thỉnh thoảng quay đầu nhìn bọn họ, có chút căm tức, liền làm ra cái mặt quỷ.

“Bọn họ là ai?”

“Biến thái.” Tô Dật Dương biểu tình nghiêm túc nói, hồng y nữ nhân phẫn nộ ngậm miệng.

Tô Dật Dương hiện tại tâm tình nhất định không tốt, trong vài năm này, hắn chạy đi rất nhiều nơi để tìm Bao đại hiệp, nhưng tựa như chơi trốn tìm, vĩnh viễn tìm không thấy đối phương, đây là có giận không thể trút, trùng hợp lại có thêm hai kẻ dư thừa đi theo càng không phải sinh khí thêm sao.

“Bà bà, ta mệt mỏi quá a, nghỉ một chút được không.”

Bà, bà bà? Hồng y nữ nhân lần này không mang theo sa khăn, nhìn nhiều lắm cũng chỉ khoảng hai mươi, nhưng lại gọi nàng là bà bà, tiểu cô nương kia không phải là đáng ghét bì thường nga.

Hồng y nữ nhân vừa định quay đầu chửi ầm lên, lại thấy Tần Ngọc hai mắt trong sáng nhìn nàng, vẻ mặt khẩn cầu.

Cho nên, nàng đời này hận nhất là manh muội tử. (muội muội dịu ngoan)

“Bà bà, cho ta chút nước được không?”

Hồng y nữ nhân lại nhìn thấy biểu tình kia, tay chân không vô thức rót nước, sau đó ngồi xổm trước mặt Tần Ngọc, ôn nhu nhỏ nhẹ nói:“Ta là Đỗ Nguyệt Nương, gọi ta Đỗ tỷ tỷ được không.”

“Không được, gọi Đỗ bà bà.” Nhìn Tần Ngọc quệt miệng, Đỗ Nguyệt Nương cảm thấy cả người vô lực.

Tần Ngọc nhân lúc Đỗ Nguyệt Nương cúi đầu, mỉm cười vì âm mưu đã thành.

Tô Dật Dương yên lạnh nhìn một lớn một nhỏ ở phía sai, lại nhìn một góc khăn che mặt của Cơ Linh, hỏi:“Ngươi mang khăn che mặt làm gì.”

“Sợ rối loạn.”

Tô Dật Dương cảm thấy gân xanh bạo khởi, người này tự kỷ đến mức nào rồi a.

Tần Ngọc nhìn mỗi người mỗi biểu tình, trộm cười, xem ra trên đường sẽ có chút thú vị a.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.08.2016, 09:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9432 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãnh mạc giáo chủ cùng 2B đại hiệp - Nhất Bôi Nhị Oa Đầu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28
☆, NHÌN KHÔNG VỪA MẮT

Tô Dật Dương thật sự nhìnCơ Linh như thế nào cũng không vừa mắt, một đại nam nhân lại mang theo khăn che mặt, hệt như nữ nhân.

Nếu nói việc này Tô Dật Dương rất mạnh mẽ, vậy kế tiếp sẽ không thể cho rằng như thế, chuyện cũ thống khổ kia, mỗi khi Tô Dật Dương nhớ tới dều chua xót rơi lệ.

Mượn lần ở trọ tói hôm qua mà nói đi, người ta nói chỉ mướn hai phòng, đương nhiên là hai nam nhân ở chung.

Không nghĩ tới cái tên Cơ Linh kia, ngay cả cời giầy cũng đến vài canh giờ, còn nói cái gì gối không êm, lại theo trong tay áo lấy ra một cái khăn gối trên đầu, lại nói cái gì sợ vi khuẩn, nên không thể tiếp xúc da thịt, nên mặc luôn y phục mà ngủ.

Chủ yếu nhất chính là, y thế nhưng không cho hắn lên giường, chẳng lẽ hắn là vi khuẩn sao?

Đương nhiên Tô Dật Dương tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp, hắn một lần lại hai lần công lên, kết quả đã bị Cơ Linh một lần lại hai lần đạp xuống, mông đến giờ vẫn còn đau.

Tối quá phận chính là, cuối cùng Cơ Linh tựa hồ đã mệt, cũng lười chen chân vào, thế nhưng lại kê đơn hắn, kết quả khiến hắn ở trên sàn nhà lạnh lẽo mê man một đêm a, nghĩ dùm đi, một đêm đó, hắn dễ chịu lắm sao?

“Hắt xì.” Trên bàn cơm, Tô Dật Dương đánh cái hắt xì, mông cũng bởi vì đau mà tả hữu lộn xộn.

Đỗ Nguyệt Nương nhìn thấy tình cảnh này, không khỏi kinh ngạc, chẳng lẽ Tô Dật Dương lại bị Bá Vương ngạnh Thượng Cung ?

Minh chủ xứng thần y quả là kích động a!!!

Nhưng Cơ Linh đem thức ăn trước mặt Tô Dật Dương đẩy đến chỗ hán, lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Tô Dật Dương nghĩ Cơ Linh thông suốt, đau lòng vì hắn ngủ trên sàn mà đưa thức ăn cho hắn, vì thế ánh mắt lượng lượng nhìn về phía Cơ Linh.

Tựa hồ nhận thấy bị người nhìn chăm chú, Cơ Linh ngẩng đầu nói nhỏ một câu:“Dơ.” Hoàn toàn đã châm lên ngọn lửa trong lòng Tô Dật Dương.

“Ta nói đại gia ngươi a, ăn của ta, còn dám lên mặt, ngươi……”

Nói còn chưa nói xong Tần Ngọc liền từ trong bao y phục lấy ra một nén bạc, Đỗ Nguyệt Nương thực không cốt khí thu vào, biến thành Tô Dật Dương tâm tình lại càng không tốt hơn .

Tô Dật Dương lần này phải đi tìm Bao đại hiệp, ba năm trước khi Ma giáo Giáo chủ cùng Bao đại hiệp song song biến mất, Tô Dật Dương đã bắt đầu tìm kiếm, chẳng qua không biết bọn họ ẩn nấp tốt, hay đã tìm sót, ba năm này Tô Dật Dương đến một chút tin tức của Bao đại hiệp cũng không có.

Bất quá còn nhớ khi Bao đại hiệp ở bên cạnh hắn, từng nói qua hắn hy vọng có thể cùng người mình yêu đến một nơi tràn đầy hoa đào, hiện tại trùng hợp chính là lúc hoa đào đang nở rộ, Tô Dật Dương khắp nơi tìm xem nơi nào có hoa đào đẹp nhất, nhiều nhất, liền một đường tìm đến nơi này.

Mọi người nói hoa đào ở Thành Tây khi nở cực kỳ xinh đẹp, Tô Dật Dương sẽ đến nơi đó.

Nhưng tử diện than ( cục than mặc đồ tím=]]~) này đến tột cùng từ chỗ nào nhảy ra a!?

Vô duyên vô cớ đi theo bọn họ đã không nói, còn dám ghét bỏ hắn.

Nhìn Cơ Linh cầm khăn tay phủi lên tảng đá rồi mới dám ngồi xuống, Tô Dật Dương thầm nghĩ: Giống hệt nữ nhân.

Đỗ Nguyệt Nương lúc này cũng rất muốn kêu rên a, Tần Ngọc này mới mười lăm tuổi đã điêu ngoa như vậy, tương lai còn dài chẳng phải là một tai họa sao.

Nhưng Tần Ngọc tựa như thấy được Đỗ Nguyệt Nương đối manh muội tử không có sức chống cự, đối nàng hết gọi lại kêu, thật sự là trời muốn ta vong a.

“Bà bà, có thể nhu nhu chân cho ta không?”

Đỗ Nguyệt Nương nhìn thoáng qua ánh mắt lóe sáng tròn của Tần Ngọc, hấp một ngụm khí lạnh, thầm nghĩ: Ta nhẫn. Sau đó ngồi xuống bắt đầu niết chân.

Chạy đi giữa trời nóng, còn chưa tới giữa trưa, bụng vài người đã cô lỗ cô lỗ kháng nghị.

Nhưng phải nói, chung quanh đều là núi cùng rừng cây, chỉ có thể tay làm hàm nhai.

“Chúng ta đến phụ cận săn thú, các ngươi ở đây nhóm lửa.” Tô Dật Dương tận lực thể hiện phong phạm lãnh đạo.

Cơ Linh nhìn nhìn Tần Ngọc, cúi đầu nói:“Cẩn thận một chút.”

Cẩn thận muội muội ngươi, ta còn có thể khi dễ nàng sao, nàng không khi dễ ta đã rất không tệ rồi. Đây là lời độc thoại nội tâm của Đỗ Nguyệt Nương.

Cảnh sắc ngọn núi này so ra kém Vong Ưu cốc, nếu Vong Ưu cốc là tráng lệ, nơi này chỉ có thể xem như xinh đẹp tuyệt trần. Bất quá lúc này Tô Dật Dương thầm nghĩ nhanh chóng săn xong thú, tiếp tục chạy đi, một khắc cũng không muốn trì hoãn.

Nhưng Cơ Linh ở phía sau vẫn thảnh thơi vừa đi còn thưởng thức phong cảnh, thật sự là khiến Tô Dật Dương bạo phát.

“Ngươi có thể nhanh lên không.”

Nghe được Tô Dật Dương thúc giục, Cơ Linh vẫn không nhanh không chậm nói:“Nếu không chịu thưởng thức, sớm hay muộn cũng sẽ hối hận vì đã bỏ qua.”

Thật sự không còn gì để nói, Tô Dật Dương ngậm miệng, cũng lười quản.

Đột nhiên trong bụi cỏ một trận tất tốt, một con thỏ chạy ra, tham đầu tham não.

Cơ Linh nhìn, mâu quang vừa động, đột nhiên bị Tô Dật Dương ngăn cản.

“Ngươi đừng ra tay, con thỏ bị ngươi độc chết, chúng ta cũng không dám ăn.” Tô Dật Dương tối hôm qua đã lĩnh giáo được tuyệt chiêu của Cơ Linh.

“Thuốc này của ta không có độc, chỉ hôn mê, nhiều nhất là biến thành ngu ngốc.”

Biến thành…… ngu ngốc, vậy ngươi lại đối ta…… Tô Dật Dương bị nghẹn đến mức một ngụm máu cũng phun không được.

Không biết Cơ Linh khi nào động thủ, con thỏ đột nhiên run rẩy một chút, liền ở ngã ở một bên.

Cơ Linh từ trong tay áo lấy ra cái khăn, nắm lỗ tai con thỏ, thì thầm như mặc niệm cái gì, sau đó ngẩng đầu thản nhiên nhìn Tô Dật Dương một cái:“Ngươi đi bắt ngư đi, ta muốn quay trở về.”

Tô Dật Dương đến một câu cũng nói không nên lời, lại là khăn, lại là khăn, ngươi đừng nói với ta ống tay áo của ngươi là không đáy nha.

Nhưng Tô Dật Dương chỉ cười nhạo một chút, quay đầu đến bên sông nhỏ.

Tô Dật Dương đứng trong dòng sông, tâm tư bình tĩnh, hai tay cắm ở trong nước, rất nhanh đã bắt lên hai con cá lớn.

Nhìn thấy con cá kia lại đột nhiên biến thành Cơ Linh, vẫn là cái mặt người chết kia, mắt lạnh nhìn hắn, nói:“Ngươi thực bẩn.”

“Chết tiệt!” Tô Dật Dương một chưởng đem cá đánh ngất, con cá liếc cái xem thường, miệng còn nhất quyệt nhất quyệt, kể ra nó chết hảo oan nha.

Mang theo cá, nhìn Cơ Linh phía trước tiêu sái mà đi, Tô Dật Dương hạ quyết tâm.

Nhất định phải đem tử thần y không biết điều này đuổi đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.08.2016, 10:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9432 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãnh mạc giáo chủ cùng 2B đại hiệp - Nhất Bôi Nhị Oa Đầu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 29
☆, ĐÁNH LÉN

Ban đêm, sau khi Tô Dật Dương bị đá xuống giường bốn lần, rốt cục giận không thể át hướng Cơ Linh tuyên chiến.

“Ngươi đánh không lại ta.” Cơ Linh chỉnh tốt y phục sau đó nằm xuống khép lại hai mắt.

Nghĩ Tô Dật Dương cũng là một Võ lâm Minh chủ vang danh, thế nhưng bị người không choi lên giường, truyền ra ngoài chẳng phải trở thành trò cười sao.

Tô Dật Dương ngưng tụ tốt nội lực, muốn cùng Cơ Linh đánh một trận, lại thấy đối phương hướng tới mình huy động cánh tay một chút, nhanh chóng lui về phía sau một bước, nín thở ngưng thần.

“Đại trượng phu, thế nhưng dùng loại tà thuật này, nếu không liền so công phu thực đi.” Tô Dật Dương thật sự chịu không nổi dày vò như vậy.

“Công phu này của ta ngươi học hai mươi năm cũng học không được.” Nghe đối phương không chút để ý nói, Tô Dật Dương lại khó chịu.

Quên đi, núi xanh còn đó, lo gì không củi đốt, không thể trêu vào thì trốn là được thôi.

Tô Dật Dương nhấc chân đi ra khỏi phòng, Cơ Linh phía sau lại mở miệng .

“Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, đêm hôm nay, không nên xuất môn.”

Hắn nói Cơ Linh này sao lại thần thần bí bí như thế, nguyên lai là biết xem bói, Tô Dật Dương cũng không tín thứ đó, hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi .

“A.” Cơ Linh thản nhiên thở dài, xoay người đi ngủ.

Ban đêm gió nhẹ, khoan khoái hợp lòng người, so với nóng bức buổi sáng vẫn khả ái hơn.

Tô Dật Dương nhìn liên trì ở hậu viện khách sạn, đột nhiên nhớ tới khoảng thời gian ở cùng Bao đại hoep65.

Vật đổi sao dời, Tô Dật Dương vẫn còn, nhưng Bao đại hiệp lại không biết đã đi nơi nào.

Từ khi hắn trở thành Thánh giáo chủ, vì bức Bao đại hiệp cùng Ma giáo Giáo chủ ra mặt đã làm tất cả loại chuyện táng tận thiên lương, hoàn toàn cùng thân phận chính đạo của hắn đi ngược lại, có khi hắn cũng không biết hắn là chính hay là ta.

Chỉ cần tìm được Bao đại hiệp, hắn nhất định sẽ không làm chuyện xấu nữa, hắn chỉ muốn tìm một nơi thanh tĩnh, giống như Bao đại hiệp nói vậy, cùng xem hoa tàn hoa nở.

Đột nhiên hoa sen dưới hồ khinh động, ngọn gió trở nên quỷ dị.

Một ám khí từ phía sau phóng tới, Tô Dật Dương nhẹ nhàng né tránh, tay theo thói quen sờ soạng bên hông.

Không xong, bội kiếm để ở trong phòng.

Một hắc y nhân nhìn thấy ám khí không trúng mục tiêu, ánh mắt càng thêm ngoan lệ, từ sau lưng lấy ra trường thương, hướng Tô Dật Dương đâm tới.

Kỳ quái, thương pháp này sao lại nhìn quen mắt như thế? Tô Dật Dương không có vũ khí, chỉ có thể bị bức lui về phía sau.

Người này thân không cao, hẳn là một đứa nhỏ mười ba mười bốn tuổi, không biết có thâm cừu đại hận gì lại giống như chỉ cần hắn chết thì chấp nhận cả lưỡng bại câu thương.

Nhận thấy Tô Dật Dương thất thần, ánh mắt hắc y nhân kia lóe ra tinh quang, phản thủ dùng thương côn đánh vào lưng Tô Dật Dương.

Tô Dật Dương thật sự khinh địch , không nghĩ tới một đứa nhỏ lại có khí lực lớn như thế, một kích trên lưng này thực mạnh, bị đánh quỳ rạp xuống đất, tiếp đó bạch quang chợt lóe, trường thương liền hướng mặt hắn đâm đến……

“Đinh!” Một thanh âm thanh thúy từ trên đầu Tô Dật Dương truyền đến, tái mở mắt ra, một chiết phiến (quạt) đã chặn lại công kích của trường thương.

Chiết phiến kia nói sắt cũng không phải sắt, không biết dùng loại nguyên liệu tạo thành, mặt trên có khắc hoa văn tinh xảo, hoa rơi rực rõ một phương, bởi vì xuất hiện quá nhanh nên Tô Dật Dương không nhìn thấy rõ ràng.

Từ đuôi quạt nhìn lại thì chính là Cơ Linh người đáng ra phải nằm ở trên giường.

Cơ Linh tùy ý khoác một kiện ngoại sam bạch sắc, thần sắc thản nhiên tiêu sái, tuyệt không giống bộ dáng vội vàng chạy tới.

Đứng dưới ánh trăng, một bàn tay chắp ở sau người, tay kia thì triển khai chiết phiến đặt ở bên môi, ánh mắt ba quang lưu chuyển, thản nhiên nhìn về tiền phương, ánh trăng mông lung rọi xuống, tựa như tiên tử hạ phàm.

Ngay cả hắc y nhân phía đối diện cũng xem đến choáng váng.

Nhìn Cơ Linh đứng ở trước mắt, trong đầu Tô Dật Dương đột nhiên thoáng hiện ra lời nói của Cơ Linh khi hắn rời khỏi phòng, chẳng lẽ Cơ Linh có năng lực đoán được tương lai?

“Ngươi dùng là Dương gia thương?” Hắc y nhân kia nghe được lời này thì giật mình một chút, ánh mắt lại bắn về phía Tô Dật Dương.

Tô Dật Dương cũng là cả kinh, Dương gia…… Đời trước Dương gia xem như danh thần hậu duệ, chỉ tiếc nay đã dần xuống dốc, núi này cao còn núi kia cao hơn.

“Vì cái gì ngươi phải bao che một sát thủ.” Thanh âm đứa nhỏ kia mang chút nghẹn ngào.

Tô Dật Dương sắc mặt khẽ biến.

Nhìn Tô Dật Dương biến hóa, Cơ Linh quay đầu nói:“Ngươi yên tâm, tuy rằng ta nhận thức hắn không lâu, nhưng hắn cũng không phải kẻ dám làm không dám nhận.”

Tô Dật Dương kinh ngạc nhìn về phía Cơ Linh, có chút không thể tin.

“Các ngươi biết nhau, đương nhiên sẽ nói như vậy.” Hắc y nhân nâng thương, lại vọt tới, Cơ Linh khinh huy chiết phiến, hắc y nhân liền chậm rãi ngã vào trong lòng Cơ Linh.

Lúc này trong bụng Tô Dật Dương có ngàn lời muốn nói, lại bị lời trêu chọc của Cơ Linh mà cái gì cũng không nói được.

“Như thế nào, công phu này của ta, ngươi học được không?”

Quả nhiên, hắn vẫn chán ghét người này.

++++++++++++++++++++++++++++

Cơ Linh nói đúng, Tô Dật Dương là một người dám làm dám chịu, nhưng chuyện này hắn không cách nào thanh minh.

Nhắc tới mấy ngày trước, trên võ lâm huyên náo ồn ào chuyện Dương gia bi diệt môn, Tô Dật Dương đã sớm biết.

Hắn thật là muốn đến Dương gia giết người, dù sao Dương gia có xuống dốc cũng xem như là đại gia tộc, nếu gặp chuyện không may, nhất định sẽ ở chốn võ lâm khởi lên sóng to gió lớn.

Bất quá vừa vào của Dương gia, hắn liền cảm giác được không khí có chút không đúng, bên trong sát khí nồng đậm, trong gió nhẹ còn mang theo dày đặc mùi máu tươi.

Đi vào cửa, chung quanh phủ đầy thi thể, gia đinh, nha hoàn cũng không buông tha, trne6 cổ mỗi người đều có vết đao ngấn.

Tô Dật Dương bắt sa khăn, lại đi đến hướng nam chủ nhân cùng nữ chủ nhân của Dương gia đang ngồi cạnh bàn, trên cổ cũng có vết đao, cổ dị dạng nghoẹo sang một bên, cũng là nhất kiếm phong hầu, xem ra người xuất đao động tác rất nhanh.

Đột nhiên ở phía sau đường truyền đến thanh âm tất tất tốt tốt, Tô Dật Dương theo thanh âm đi qua, lại phát hiện trong phòng không có một bóng người.

Phỏng chừng là đứa nhỏ này, có thể là người duy nhất sống sót, mà có khả năng bởi vì hắn thấy mình, mới kết luận hung thủ như thế.

Bất quá…… Tô Dật Dương nhìn Cơ Linh giải thích với đứa nhỏ.

Không nghĩ tới người kia lại tin tưởng hắn.

Cơ Linh tựa như cảm nhận được, quay đầu, trùng hợp gặp phải ánh mắt của Tô Dật Dương.

Tô Dật Dương bị nhìn trở tay không kịp, nhưng Cơ Linh lại hoàn toàn không để trong lòng, đi đến chậu rửa mặt bên cạnh rửa tay sạch sẽ, nhẹ nhàng nói:“Ta khuyên ngươi tốt nhất phải tìm được hung phạm, bằng không vị trí Võ lâm Minh chủ này ngươi sẽ ngồi không yên.”

Mỗi lần vừa đối với y thay đổi cách nhìn, đã nói ra lời khiến người tức giận, Tô Dật Dương bĩu môi, không thèm nhắc lại.

Cơ Linh lặng lẽ ngẩng đầu nhìn động tác của Tô Dật Dương, nhẹ nhàng cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.