Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 16.08.2016, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C21) - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Đen ăn đen

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Khốn kiếp, người đâu? Người gia kêu các ngươi canh đi đâu?” Sở Hoan giật khăn che mặt xuống, lửa giận tăng cao, quát hai người hộ vệ canh cửa, trong vẻ mặt tức giận xen lẫn mấy phần hoảng hốt, hắn vốn cướp nữ nhân này tới dọa sợ một chút để cho nàng ta tỉnh lại, hơn nữa thừa dịp trước khi tối trời thần không biết quỷ không hay đưa người trở về, nhưng bây giờ không thấy người, nếu để cho tam ca biết... Hắn không dám tưởng tượng.

“Gia, bọn thuộc hạ vẫn canh giữ ở cửa chưa bao giờ rời đi, thật sự không biết không thấy Vương phi lúc nào.” Hộ vệ cao nhìn trong phòng vắng vẻ tràn đầy uất ức trả lời.

“Không biết?” Sở Hoan nhảy dựng lên đập một cái lên đầu người hộ vệ cao, “Gia để cho các ngươi giữ cửa, bây giờ không thấy người, ngươi lại nói cho gia rằng ngươi không biết!”

“Gia, có lẽ Vương phi tự mình chạy về Vương phủ rồi cũng không chừng.” Hộ vệ vóc dáng thấp ngẫm nghĩ một chút rồi nói lên suy nghĩ của mình.

“Bốp.” Sở Hoan giơ tay lên tát cho hắn một cái, giận dữ hét: “Cửa sổ vẫn bị khóa cực kỳ chặt chẽ, ngói trên đầu không động, đất dưới chân không bị đào bới, nàng ta là con khỉ gầy vai không thể khiêng tay không thể xách, chẳng lẽ lại biết bay lên trời chui xuống đất sao?” Tròng mắt đen giận dữ của hắn híp lại, “Hay các ngươi nhận được chỗ tốt của Vương phi thả nàng ta ra rồi hả?”

“Gia, bọn thuộc hạ oan uổng, từ sau khi ngài đi bọn thuộc hạ không mở cửa phòng, quả thật không thấy Vương phi từ trong phòng ra ngoài, Vương phi vô duyên vô cớ biến mất từ trong phòng như thế nào, bọn thuộc hạ, bọn thuộc hạ thật sự không biết.” Hộ vệ cao thấp thấy hắn nói như vậy vội vàng quỳ xuống kêu oan.

“Đứng lên, gia cũng chỉ thuận miệng nói một chút mà thôi.” Sở Hoan phiền não đi tới đi lui mấy bước, ngồi trên ghế nhìn hai người, “Bây giờ các ngươi  nhanh chóng đi về bí mật tập hợp người lục soát trong núi này, cần phải sớm tìm ra người cho gia.” Hiện nay với tình hình nàng ta biến mất không có chút đầu mối nào, cũng chỉ có thể mò kim đáy bể như vậy thử một lần, chỉ mong vận khí tốt có thể tìm được người đưa về Hàn Vương phủ giấu diếm qua đi.

Hai hộ vệ lập tức lĩnh mệnh rời đi, Sở Hoan cẩn thận tìm kiếm một vòng trong phòng, vẫn không thu hoạch được gì, mặt mày phấn khởi sinh khí bừng bừng hàng ngày của hắn nhíu chặt một chỗ, lo lắng nồng đậm và không biết làm sao xen kẽ nhau trong tròng mắt đen nhánh die nda nle equ ydo n linh động. Nếu con khỉ này thật sự xảy ra chuyện thì làm thế nào? Hắn thật sự chưa bao giờ nghĩ tới hại nàng; nếu bị tam ca biết hắn cướp Vương phi của tam ca đi lại khiến cho nàng mất tích thì làm thế nào? Tam ca có thể không nhận đệ đệ này thậm chí giết hắn không?

Sở Hoan càng nghĩ càng sợ, bá vương phách lối ngày thường hoàn toàn biến mất không còn, sợ hãi nồng đậm và vô dụng bao vây toàn thân, hắn ôm đầu gối ngồi trên ghế, để cằm tì lên đầu gối, trong mắt dâng lên nước mắt trong suốt, lại quật cường cắn chặt môi dưới không để cho nước mắt chảy xuống. Ngay cả hắn khí phách liều lĩnh hơn nữa, nhưng vẫn chỉ là một hài tử từ nhỏ đến lớn được mọi người bảo vệ cực kỹ, chưa bao giờ chân chính trải qua sóng gió, mà lúc này, hắn chỉ cảm giác trời trên đầu hắn sắp đạp xuống rồi.

Chậc, bóng dáng màu trắng trên nóc phòng nghiêng người mà nằm, khom gối chống tay thở dài sâu kín, lông mi dài che giấu tròng mắt nhìn xuyên qua khe hở mảnh ngói xuống dưới, dáng vẻ cắn răng nín lệ của Sở Hoan thật sự khiến người ta dâng lên chút thương tiếc. Thôi, xem trọng phần đáng yêu điềm đạm này của hắn, nàng ít giày vò hắn một chút.

Lúc nàng đưa tay vạch ngói cố ý phát ra tiếng vang lớn, Sở Hoan lập tức ngẩng đầu lên trùng hợp đụng vào tầm mắt của nàng, tròng mắt đen nhánh ngậm nước càng lộ vẻ linh động, vẻ khổ sở trong mắt lập tức thu lại, giữa chân mày càng lộ ra vẻ uy nghiêm và lạnh lùng tràn đầy, “Vừa rồi ngươi vẫn ở phía trên?”

“Đúng.” Nàng thành thật gật đầu, mặt nạ màu bạc trên mặt theo động tác gật đầu này của nàng phát ra ánh sáng lạnh đẹp mắt dưới đèn đuốc sáng ngời, Sở Hoan nhìn ở trong mắt giống như cười nhạo vô tình.

Sở Hoan căng cứng da mặt hơi ửng hồng, vẻ uy nghiêm và lạnh lùng cũng bởi vì ửng hồng này mà bớt đi một chút, hiện ra thái độ đáng yêu, nhưng hắn vẫn nghẹn họng nói, “Nữ tử trong phòng gia bị ngươi cướp đi?”

“Đúng.” Nàng thành thật gật đầu lần nữa.

“Ngươi trả nàng ta lại cho gia.” Sở Hoan giận dữ, nhảy lên bàn định chụp tới cửa ngói, giống như định kéo nàng khỏi từ trong cửa ngói đánh cho một trận, biết tin tức của con khỉ này, trong nháy die enda anle equu ydonn mắt tinh thần của hắn dâng cao, khí phách hùng hồn, đã khôi phục lại khí thế của tiểu bá vương kinh thành.

“Tại sao phải trả lại cho ngươi?” Đáy mắt nàng nhuộm lên chút vui vẻ, nhìn dáng vẻ giương nanh múa vuốt tràn đầy sức sống của hắn, cố ý mang theo chút ngạo mạn nói.

“Chỉ bằng nàng ta do gia mang đến đây.” Hắn cắn răng nghiến lợi, mắt thấy mình có nhảy dựng lên cũng không chạm được đến người nọ, hắn dứt khoát đặt ghế lên trên bàn rồi giẫm lên.

“Hả? Vậy sao?” Trong giọng nói của nàng lộ ra nghi ngờ, “Nhưng không phải nàng ấy bị ngươi bắt cóc tới nhốt chỗ này sao? Tại sao lại bắt cóc nàng, dựa theo nói đạo lý, cũng chỉ là đen ăn đen, người mạnh thì được. Thử hỏi, tại hạ sao lại phải trả lại nàng ấy cho ngài?”

“Ngươi... Ngươi...” Sở Hoan đứng trên ghế, bị nàng chọc tức, thân thể rướn thẳng, duỗi tay ra vẫn cách nàng một chút.

“Này, cẩn thận, té xuống làm hỏng khuôn mặt nhỏ nhắn trong veo như nước cũng không hay.” Nàng tốt bụng nhắc nhở.

“Rầm.” Sau một khắc Sở Hoan ứng tiếng ngã xuống đất, mặt không bị té hỏng, trên trán lại nổi lên cục u không lớn không nhỏ.

“Ngươi xuống cho gia, gia muốn quyết đấu với ngươi!” Sở Hoan dùng cả tay chân bò dậy, không để ý đau đớn, chống nạnh chỉ vào người trên nóc phòng gào lên giận dữ.

“Ca ca không xuống, ca ca không muốn quyết đấu với ngươi.” Nàng lắc đầu từ chối.

Sở Hoan tức giận đến hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm người nọ, không để ý đến hắn chiếm tiện nghi trên đầu lưỡi mình, trong lòng thầm hận ngày thường không học mấy chiêu có ích dieendaanleequuydonn với các võ sư, ví dụ như bay lên nóc phòng... Sau đó tiểu bá vương kinh thành hắn có thể đánh hắn ta răng rơi đầy đất, cũng không rơi vào thế bị động như bây giờ.

Hắn hít sâu một hơi kiềm chế tức giận xuống, cố gắng bình tĩnh dùng giọng điệu thương lượng nói: “Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào mới có thể thả nàng ta? Có yêu cầu gì ngươi cứ việc nói, gia nhất định sẽ thỏa mãn ngươi.”

“Hả?” Nàng tràn đầy hứng thú nhìn hắn, “Nàng ấy quan trọng với ngươi như vậy, sẽ không phải coi trọng nàng ấy chứ? Kết quả người ta không đồng ý, ngươi trực tiếp cướp người ta đi, định kim ốc tàng kiều?”

Phì, ai sẽ thích con khỉ cá sấu!

Trong mắt hắn tràn đầy khinh thường, cố gắng căng mặt nói: “Cái này không mượn ngươi xen vào, ngươi chỉ cần nói cho gia biết như thế nào mới bằng lòng thả người được.”

“Cái này sao?” Nàng kéo dài giọng, tiếp theo đột nhiên chuyển thấp lộ ra một chút tang thương xa xôi, “Năm đó trái tim ca ca bị một thương tổn, từ nay về sau không hề tin tưởng chân tình chân ái thế gian.” Nàng nói đến đây hơi dừng lại, giọng nói lại chuyển thành cực kỳ lạnh nhạt, “Nữ tử bị ngươi uy hiếp là Hàn Vương phi đi, tại hạ nghe nói mặc dù Hàn Vương phi mới qua cửa, nhưng tình cảm hai người lại quá mức tình ý ngọt ngào, Vương gia đối xử vô cùng tốt với vị Vương phi này. Vì vậy, nếu ngày mai trước khi mặt trời xuống núi Vương gia có thể không mượn bất kỳ ngoại lực nào, một mình lên núi đòi tại hạ tân Vương phi của hắn, để tại hạ tin tưởng cõi đời này thật sự có chân tình chân ái, đến lúc đó có lẽ tại hạ sẽ đồng ý. Nếu không...” Nàng liếc mắt về phía Sở Hoan như bị sét đánh, tiếp tục nói, “Tại hạ hoặc thu nàng ấy làm tiểu thiếp, hoặc bán nàng ấy cho nơi bướm hoa, sẽ tung tin khắp nơi, để thể diện của Hàn Vương và Hoàng gia mất sạch, vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.”

Sở Hoan bị câu nói kế tiếp của hắn chấn động đến sắc mặt tái nhợt, đợi đến lúc phục hồi tinh thần thì người nọ đã sớm rời đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.08.2016, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C22) - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Lấy Vương phi làm trọng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Vương gia, tứ điện hạ để lão nô tới thông báo một tiếng điện hạ có chuyện quan trọng muốn gặp ngài.” Giọng Trần Phúc vang lên ngoài thư phòng.

“Hả?” Quân Dập Hàn buông lá thư trong tay xuống, tròng mắt uể oải tràn đầy sáng tỏ, “Dẫn hắn đi vào.” Đối với Sở Hoan tiểu bá vương vang danh kinh thành này, trừ phi gây họa muốn cầu cạnh hắn, nếu không tuyệt đối không dùng lễ nghĩa như vậy.

“Lại gây ra chuyện gì?” Quân Dập Hàn thấy dáng vẻ toàn thân chịu áp lực khủng hoảng cúi thấp đầu của Sở Hoan, hỏi thẳng, khóe mắt lướt qua trán hắn lạnh nhạt nói, “Lần này bị ai đánh?”

“Phịch.” Sở Hoan buồn bực không nói quỳ thẳng xuống.

“Xem ra lần gây họa này không nhẹ.” Tròng mắt sắc ý vị sâu xa của Quân Dập Hàn nhìn hắn, giọng nói lại mang chút mong đợi, “Lần này đánh Thế tử Quốc công hay công tử Thượng thư?”

Sở Hoan cúi thấp đầu lắc lắc.

“Đại lý tự khanh?”

Tiếp tục lắc đầu.

“Binh bộ Thị lang?”

“Đều không phải.” Sở Hoan lắc đầu ngập ngừng nói ra tiếng.

“Xem ra lần này người đệ đắc tội không tầm thường.” Mong đợi trong giọng Quân Dập Hàn càng nồng đậm, “Là ai? Bổn Vương có biết không?”

“Là ngài.”

“Hả?”

“Đệ làm mất Vương phi của ngài rồi.” Tiếng Sở Hoan như tiếng muỗi kêu.

“Đệ đang nói cho mình nghe hay nói cho bổn Vương nghe?”

“Đệ làm mất Vương phi của ngài rồi.” Sở Hoan lấy dũng khí lớn tiếng nói, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Quân Dập Hàn một cái sau lập tức cúi đầu, vạt áo trên lưng đã sớm ướt mồ hôi giờ phút này quá lạnh, lạnh khiến cả người hắn run lập cập.

“Hả?” Quân Dập Hàn nhìn hắn, giọng nói thật “Bình tĩnh thân thiết” hỏi: “Đánh mất lúc nào? Sao đánh mất? Đệ nói thật cho bổn Vương nghe một chút.”

Sở Hoan nhắm mắt nói lại chuyện từ đầu đến cuối, cuối cùng không chịu nổi áp lực trong lòng, giọng nói nức nở: “Tam ca, đệ thật sự không cố ý.”

“Sở Hoan, bây giờ đệ đúng là càng lúc càng có khả năng.” Quân Dập Hàn chống mép bàn đứng dậy ho khan die nda nle equ ydo n một cái, bước thong thả đến bên cạnh Sở Hoan, từ trên cao nhìn xuống, “Chuyện cho tới bây giờ, nói không cố ý hay không còn có ý nghĩa sao. Nếu có nghĩ phương pháp giải quyết vấn đề, quỳ gối khóc ở đây có tác dụng gì?”

Sở Hoan giơ tay áo lau nước mắt, ánh mắt long lanh như nước tha thiết nhìn Quân Dập Hàn, “Cho nên đệ tìm đến tam ca rồi.”

“...”

Sau khi Sở Hoan đi, Quân Dập Hàn kêu Bạch Ưng vào thư phòng.

“Tứ điện hạ bắt Vương phi đi là hành vi tình cờ cũng không có bất kỳ người nào sớm biết, đối phương lại thần không biết quỷ không hay mang Vương phi từ trong tay tứ điện hạ đi, hơn nữa biết thân phận của Vương phi đưa ra yêu cầu này, chẳng lẽ...” Chân mày Bạch Ưng nhíu sâu nhìn về phía Quân Dập Hàn không rõ nét mặt, “Là người kia bố trí?” Trong Vương phủ và chung quanh không hề thiếu cơ sở ngầm của người kia, Vương phi bị bắt đi, dĩ nhiên người kia sẽ biết trước tiên, cũng lợi dụng chuyện này tiến hành bố trí kín đáo chặt chẽ.

“Cho dù là người nào...” Tròng mắt Quân Dập Hàn chuyển lạnh, “Bổn Vương tất nhiên phải đích thân lên núi cứu Vương phi.”

“Vương gia?” Trong giọng nói của Bạch Ưng tràn đầy lo lắng.

Quân Dập Hàn lạnh lùng cười một tiếng, “Đây không phải là mục đích người nọ sắp xếp tuồng vui này sao? Hoặc khảo nghiệm thương tổn của bổn Vương, hoặc khảo nghiệm tình cảm của bổn Vương die enda anle equu ydonn với Vương phi, hoặc cả hai đều có, xem kẻ chủ mưu màn này là ai, nếu như thế, bổn Vương muốn tự mình phối hợp với hắn diễn xuất hết cảnh này, để cho hắn có một kết quả vừa lòng mới đúng.” Hắn nhìn ánh trăng lành lạnh dưới bầu trời đêm xuyên qua cửa sổ, đáy mắt như có lo lắng mơ hồ, “Ngươi gọi Hắc Long về, để cho hắn không cần về Vương phủ mà lên thẳng đỉnh núi, nếu ngày mai Vương phi có gì bất trắc, nhất định phải cứu nàng xuống. Trừ việc đó ra, không cho phép hành động thiếu suy  nghĩ.”

“Nhưng Vương gia, nếu gọi Hắc Long về, vậy bên kia...”

“Lấy Vương phi làm trọng.” giọng Quân Dập Hàn chân thật đáng tin, “Về phần bên kia...” Hắn khẽ dừng lại, “Tạm thời phái người khác đi trước, người nọ cẩn thận, người phái đi lưu tâm một chút.”

Bạch Ưng nhìn bóng lưng kiêu ngạo hơi cô đơn này, trong mắt có sầu lo mơ hồ, nhưng cuối cùng lĩnh mệnh lui ra ngoài.

Quân Dập Hàn đóng cửa sổ lại ngồi trước thư án, cầm văn kiện mật thám tử đưa tới tiếp tục thẩm duyệt, nhưng suy nghĩ lại chệch đi hướng khác, vốn hôm nay không thấy nàng, hắn cho rằng nàng vì chuyện tối hôm qua mà e lệ không dám gặp hắn, nhưng hắn lại quên nàng là nữ tử không tầm thường, xấu hổ cũng đánh không lại ý nghĩ sớm thấy hắn chết đi của nàng, vì vậy sao lại vì chuyện nhỏ như thế mà trốn tránh không gặp hắn.

Chẳng biết tại sao, nghĩ đến hai lần kịp thời tiếp xúc thân mật tối qua với nàng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên chút tức giận.

Ánh nến sáng ngời chiếu lên khuôn mặt dần tối tăm của hắn, cuối cùng hắn cất văn kiện mật trong tay, đứng dậy mở cửa sổ ra lần nữa, mặc cho gió đêm lạnh thấm vào thổi tan phiền não trong lòng hắn.

Hôm sau, dưới chân núi Thương Thúy, Sở Hoan rối rắm nói với Quân Dập Hàn: “Tam ca, huynh thật sự muốn đi lên sao?”

Nếu đi tới giữa sườn núi phải trình diện ở điện Diêm Vương thì làm thế nào? Nếu chống đỡ đi lên rồi bị đối phương dieendaanleequuydonn đánh chết thì làm thế nào? Ngay cả trước kia tam ca là một người vô địch dũng mãnh phi thường, nhưng bây giờ chẳng qua chỉ là con ma bệnh hộc máu, cái này gọi là sao không thể không lắng. Nhưng nếu tam ca không đi lên, vậy con khỉ gầy sẽ xui xẻo. Ôi, nghĩ tới nghĩ lui đều do hắn. Sở Hoan khó có được trong lòng rất tự trách.

“Nếu không đệ đi?” Quan Hạo Lê lạnh lùng liếc nhìn về phía hắn.

“Đệ đi hắn không thả người.” Sở Hoan uất ức, tròng mắt đen nhánh xoay tròn, rồi đột nhiên mừng rỡ, “A, nếu không thật để đệ đi, tìm tấm mặt nạ da người đeo lên giả làm tam ca lên núi, như vậy tam ca không cần mệt nhọc, đệ có thể cứu con khỉ ra ngoài, đây quả thực là một kế tuyệt diệu, một hòn đá hạ hai con chim, tam ca, không phải đệ rất thông minh sao.” Hắn đắm chìm trong kế sách của mình, nói rất hưng phấn kích động, ngước mắt lại thấy Quân Dập Hàn âm trầm theo dõi hắn.

“Đệ vừa gọi Vương phi của bổn Vương là gì?” Giọng hắn lạnh lẽo.

“Con khỉ... Ha ha, tam tẩu.” Sở Hoan nuốt một ngụm nước bọt, lặng lẽ lui về sau hai bước, nói sang chuyện khác, “Tam ca cảm thấy kế sách của đệ như thế nào?”

“Đệ làm như đầu óc người đó cũng bị đụng giống như đệ?” Quân Dập Hàn lạnh lùng nhìn hắn, “Đợi bổn Vương cứu Vương phi sau đó sẽ tính sổ với đệ.”

Sở Hoan chỉ cảm thấy trên cổ có một cơn gió mát thổi qua, co đầu rúc cổ lui về sau mấy bước, nhỏ giọng nói: “Tam ca bảo trọng nhiều hơn, nếu tam ca thật... Đệ nhất định sẽ chôn theo huynh, dĩ nhiên đệ hiểu rõ tam ca không cam lòng để đệ chôn theo. Tam ca huynh yên tâm, ngày lễ ngày tết hàng năm về sau, đệ nhất định sẽ đốt thêm vàng bạc của cải và hoa cho huynh.”

“... Nếu như thế, vậy làm phiền Sở Hoan đi về trước sao trăm lần vãng sinh chú dự sẵn cho ta.” Quân Dập Hàn lạnh lùng nói xong, cũng không thèm nhìn sắc mặt xám tro của hắn, kéo thân thể “Lung la lung lay” đi lên núi.

Đường núi gập ghềnh bất tiện, Quân Dập Hàn phun máu đến mười lần, vừa đi vừa nghỉ, sau khi tốn năm sáu canh giờ, rốt cuộc trút ra hơi thở cuối cùng trước khi lên đỉnh núi.

“Hàn Vương quả thật đúng giờ.” Trong ánh nắng chiều rực rỡ, nàng vẫn bộ áo trắng khom gối chống tay nằm nghiêng ở nóc phòng như hôm qua.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.08.2016, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C23) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Lấy mạng đổi mạng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Quân Dập Hàn lau vết máu rỉ ra ở khóe môi, nghiêng người dựa vào cây chống đỡ thân thể “Lảo đảo muốn ngã”, mắt sắc lạnh lùng nhìn nàng, “Bổn Vương tới đón Vương phi của bổn Vương dĩ nhiên phải đúng lúc, Vương phi của bổn Vương hiện đang ở đâu?”

“Hàn Vương đừng vội, tại hạ đã khoản đãi Vương phi ăn ngon mặc đẹp, không hề để Vương phi bị chút uất ức nào.” Nàng miễn cưỡng ngồi dậy nhìn nam nhân vẫn đứng “Thẳng tắp”, mặc dù cảm thấy bất ngờ nhưng lại như trong dự liệu, giày vò như thế còn không chết, thật sự chẳng lẽ càng giày vò càng chịu đựng được nhanh hơn? Trong lòng nàng lại thất vọng đồng thời dâng lên sầu lo thật sâu lần nữa, rốt cuộc nam nhân này phải làm sao, khi nào mới bằng lòng ngoan ngoãn đi tìm chết?

Nếu không “Đưa” thẳng cho hắn bao độc dược?

Dĩ nhiên biện pháp này chỉ suy nghĩ một chút mà thôi, nàng không thể làm thật như vậy, nam nhân này không oán không sầu với nàng, nói cho cùng nàng ham gia nghiệp của hắn, động cơ không thuần khiết, vốn đã tìm đường cản trở hắn hồi phục, nếu lại độc chết hắn, sợ rằng cả đời này lòng nàng khó yên.

“Các hạ còn có yêu cầu gì mới có thể thả Vương phi của bổn Vương?” Quân Dập Hàn “Khôi phục” chút hơi sức, sau đó kiên cường chống đỡ đi về trước hai bước, giọng nói trầm thấp hỏi.

“Nếu ta muốn Hàn Vương nhảy từ vách đá này xuống?” Nàng nói thật tùy ý.

“Được.” Hắn mở miệng không chút do dự, “Nhưng bổn Vương hy vọng các hạ tuân theo ước định, đợi sau khi bổn Vương nhảy xuống xong đưa Vương phi của bổn Vương bình yên vô sự về Vương phủ, nếu không...” Trong mắt hắn tràn ngập lạnh như băng, “Cho dù Hàn Vương phủ dốc hết sức lực, cũng sẽ để ngươi chôn theo bổn Vương.” Hắn nói xong không đợi nàng mở miệng lần nữa, cắn chặt hàm răng, dáng người thẳng tắp, gian nan từng bước một đi về phía vách đá.

Nàng kinh ngạc đứng lên, nhìn hắn quả thật kiên định đi về phía vách đá, khoảng cách vách đá càng lúc càng ngắn, chỉ còn lại ba bước, hai bước, một bước... Rốt cuộc đá vụn trên vách đá đã bắt đầu lăn xuống rào rào, thân thể hắn cũng tinh lực hao hết, lung la lung lay giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể lăn xuống.

“Đợi chút.” Dải lụa trắng trong tay nàng tung ra, trói chặt nửa người hắn đã nghiêng ra khỏi vách đá, gió lướt qua, như có mùi thơ nhàn nhạt lạ lùng phiêu tán.

“Tại hạ chẳng qua chỉ đùa giỡn Hàn Vương một chút mà thôi, Hàn Vương gia việc gì phải coi là thật.” Nàng cười nhạt thu hồi dải lụa, “Nếu Vương gia đã dùng hành động thực tế chứng minh thế gian này die enda anle equu ydonn thật sự có chân tình chân ái, sao tại hạ lại nuốt lời làm khó Vương gia. Vương gia yên tâm, trước giờ tý tại hạ đảm bảo Vương phi không chút tổn hao được đưa về Vương phủ. Cáo từ.” Nàng nói xong điểm nhẹ mũi chân lướt đi, trời tối dần, trong nháy mắt đã che giấu bóng dáng màu trắng.

Quân Dập Hàn nhìn theo hướng bóng dáng rời đi, khóe môi nhếch lên nét cười lạnh, quả nhiên như hắn dự liệu, người nọ không phải thật sự muốn tính mạng của hắn, nhưng lại muốn thăm dò biết kết quả.

Cuối cùng, vô cùng vô tình là nhà Đế Vương!

Hoàng cung

“Thân thể Hàn Vương như thế nào?”

“Bẩm Hoàng thượng, sau ki Hàn Vương trở về phủ vẫn hộc máu không ngừng, nghe ngự y phái người tới báo, lúc này sở dĩ Hàn Vương mạnh mẽ chống đỡ không ngủ mê man, là bởi vì đối phương đồng ý trước giờ tý sẽ đưa Vương phi về”

Quân Hạo Thiên vẫy tay để cho ám vệ lui ra ngoài, thần sắc khó cãi nhìn đoan nghiễn * thượng hạng trên bàn, đây là lúc hắn mới được sắc phong Thái tử, Quân Dập Hàn “Cầm” trong quốc khố nước Kim tới đưa cho hắn, khi đó bọn họ nâng ly nói cười không có gì giấu nhau. Mà từ khi nào, quan hệ bọn họ bắt đầu dần trở nên lạnh nhạt xa lánh, thậm chí... Nghi kỵ đề phòng lẫn nhau, từ sau khi hắn là Thái tử? Hay sau khi hắn leo lên đế vị? Quân Hạo Thiên duỗi ngón tay mơn trớn đoan nghiễn kia... Câu trả lời đó, chính hắn cũng không thể nào biết.

(*) đoan nghiễn: nghiên mực Đoan Khê, một loại nghiên mực nổi tiếng sản xuất ở vùng Đoan Khê, huyện Cao Yếu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

Hôm nay, tất cả, rốt cuộc là thật? Vậy ngươi vì để cho trẫm loại bỏ lòng đề ph òng mà cố tình cố ý? Hình như một điều cũng không phải là hắn muốn.

Quân Hạo Thiên để đoan nghiễn xuống, tròng mắt tối dần, song chưởng cùng đánh, ám vệ không tiếng động quỳ trước ngự án của hắn.

Mà đổi sang chỗ khác.

“Hắn quả thật vì chuyện của Vương phi mà cam nguyện nhảy xuống núi sâu như vậy lấy mạng đổi mạng?”

“Vâng.”

“Xem ra con cờ phát huy tác dụng đúng là nhanh, đúng lúc...” Nàng phủi tay áo thong dong hạ xuống một quân cờ, “Nên hạ một nước cờ rồi.”

Ôn Noãn trở lại phòng tối trong phòng ngủ của nàng ở phủ Tướng quân, thay quần áo trở về, lấy mặt nạ bạc xuống lộ ra khuôn mặt phong thái thanh tú, mặt mày sáng sủa như ngậm nửa vầng trăng sáng, làn da như mỡ đông thắng ngọc lan thanh khiết, mà lúc này gương mặt lại dùng tốc độ nhanh nhất thay đổi thay đổi từng chút một, chỉ trong mấy nháy mắt đã khôi phục dáng vẻ vốn có của nàng.

Mặt nạ bạc chỉ là tấm lá chắn thứ hai của nàng, tấm lá chắn thứ nhất chính là “Thay đổi” mặt. Phương pháp truyền thống của “Thay đổi” mặt đơn giản là dịch dung, nhưng nàng không thích, một là bởi vì thuốc màu bôi trên mặt không thoải mái, mặt nạ da người đeo lên mặt lại khó chịu kín gió hai là đối với mặt của “Bản thân” mình mà nói, tỷ lệ nguy hiểm bị phát hiện với phương pháp truyền thống là khá cao. Vì vậy, nàng đặc biệt vì mình nguyên cứu ra một loại thuốc thay đổi dung dan, tên là “Khống nhan đan”, sau khi ăn thuốc này có thể thay đổi dung mạo người thần tốc, vả lại mỗi lần thay đổi đều không giống nhau, nhưng thuốc này cũng có khuyết điểm nho nhỏ, thời gian thay đổi mỗi lần là mười hai canh giờ, cần phải chờ hết thời gian thì tác dụng của thuốc tự động biến mất.

Trước kia lúc ở phủ Tướng quân, Ôn Noãn cảm thấy khuyết điểm này không tính là khuyết điểm, không sao cả, nhưng hiện giờ ở Vương phủ, nếu trong thời gian dài Quân Dập Hàn vẫn kéo dài dieendaanleequuydonn chưa chết, như vậy trong mỗi tháng, “Nàng biến mất” mười hai canh giờ mới đầu có lẽ sẽ dễ dàng tương đối lừa dối xong, nhưng dần dà chắc chắn khiến người ta sinh nghi, dù sao dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, nàng thật sự không tin hiện giờ Hàn Vương phủ tỏ ra gầy yếu như vậy. Vì vậy, nàng bởi vì mình mà cần thiết phải điều chỉnh khuyết điểm này.

Xe ngựa dừng lại trước Vương phủ, Ôn Noãn thanh toán tiền xe chừa đường lui nhàn hạ bước vào Vương phủ, hộ vệ ở cửa thấy nàng không để ý đến hành lễ mà xoay người chạy thẳng vào trong Vương phủ. Nàng bước lên mười bước dừng lại trước cổng chính màu đỏ thắm, ngẩng đầu nhìn tấm biển treo phía trên, ba chữ “Hàn Vương phủ” mạnh mẽ có lực, ngòi bút sắc bén, dưới ánh trăng lộ ra khí phách và uy nghiêm lạnh thấu xương.

Gả vào Hàn Vương lâu ngày như vậy, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy tấm biển hiển hách như vậy, chỉ có điều nàng không thể nào thích, mặc dù khí thế hùng hậu nhưng lại làm cho người ta có cảm giác bị áp bức rất nặng. Ừ, chờ sau khi Quân Dập Hàn báo cáo với phủ Diêm Vương xong, nàng nhất định phải cho tháo tấm biển này xuống, treo tấm biển “Ôn phủ” của nàng lên, hai chữ “Ôn phủ” này nhất định phải mời Vương lão tiên sinh đại gia Nho học đức cao vọng trọng tới viết, chữ của hắn như nước chảy mây trôi, ngòi bút uyển chuyển, chỗ nào cũng tỏa ra khí tức thích ứng trong mọi hoàn cảnh, cái này rất phù hợp với phong cách của nàng.

Màu sắc cổng chính này cũng quá đậm, không được, tốt nhất đổi sang sắc màu ấm...

“Phu nhân.”

Một tiếng suy yếu hàm chứa thâm tình kêu gọi làm gián đoạn mộng tưởng với cuộc sống tương lai tươi đẹp của Ôn Noãn, Quân Dập Hàn được Bạch Ưng đỡ đứng bên cạnh hoa dâm bụt, sắc hoa đỏ tươi làm nổi lên da thịt vốn không có chút huyết sắc nào của hắn càng thêm tái nhợt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.