Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

 
Có bài mới 20.08.2016, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 724
Được thanks: 4949 lần
Điểm: 36.2
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Ngựa gầy (*) Dương Châu

Ngựa gầy (*): Là một nghề ở thời Minh Trung Quốc. Trước bỏ vốn đem những bé gái có diện mạo đẹp trong gia đình nghèo khổ mua về tập trung tại một chỗ, dạy ca múa, đánh cờ, làm thơ vẽ tranh, sau khi lớn lên bán cho người giàu làm thiếp hoặc tửu lâu nhà chứa kiếm lời. Bởi vì mấy bé gái này nhà nghèo gầy yếu, nên cái tên "Ngựa gầy" từ đó mà ra. (Cái này là Cà Rốt Hồng tự tìm được không biết có đúng không, nếu sai mọi người góp ý nhé!)

Hà Hoa đã hỏi Quý Quân cặn kẽ, nhà bằng hữu huynh ấy cũng chỉ thương lượng bàn bạc với nhau mới bắt đầu làm, còn chưa có thành hình. Nhưng đã có người dẫn đầu rồi, nàng lại làm nữa cũng sẽ không chọc cho người chú ý. Nghĩ tới là làm ngay, Hà Hoa lập tức đi tìm Phùng thị.

Phùng thị đang ở trong phòng thêu thùa, nghe nha hoàn nói Hà Hoa tìm nàng, vội đứng dậy đi ra nói: "Tiểu thư có việc, sai người qua đây kêu một tiếng là được. Trời nóng như thế này, sao tự mình chạy tới đây chứ?" Mời nàng ngồi, lại bảo nha hoàn bưng canh hạt sen ra.

Hà Hoa nhìn lại, lúc này Phùng thị mặc y phục màu xanh bằng gấm vạt áo kết hoa, trên tay đeo vòng tay ngọc bích, trên lỗ tai là một đôi bông tai vàng rũ xuống, trên đầu còn có một cây trâm bạc khắc hoa, nhìn thấy đẹp hơn một thân mộc mạc lúc mới gặp. Nhất là khí sắc cùng nét mặt, xem ra sáng sủa hơn nhiều, kèm thêm sáu phần tư sắc ban đầu bây giờ đã tăng tới tám chín phần rồi. Không trách được cho dù bị mang tiếng khắc chồng khắc con cũng có người đánh chủ ý lên nàng, cũng trách không được mấy ngày nay nét mặt Quý Đồng đầy vui tươi hớn hở, gặp người là cười.

"Có cái gì không thích hợp sao?" Phùng thị thấy Hà Hoa nhìn nàng chằm chằm, cũng không khỏi tỉ mỉ nhìn trên dưới toàn thân mình một cái, không phát hiện cái gì không đúng, nhưng tại sao Hà Hoa nhìn nàng như vậy?

Bỗng nhiên Phùng thị thay đổi sắc mặt, có chút không được tự nhiên sờ sờ lỗ tai: "Trang sức này là làm cùng bộ với tiểu thư lần trước. Nói ra, cũng không thấy tiểu thư đeo trang sức gì, có phải sư phụ kia làm không tốt hay không?"

Vốn là Hà Hoa thấy Phùng thị bị nhà mẹ chuốc say mang tới, mặc dù sau đó Phùng lão thái thái có tặng một cái hòm xiểng đựng y phục trang sức qua, nhưng không phải mặt hàng tốt. Đã nói với Quý Đồng, muốn cùng di nương làm hai bộ trang sức, cái gì thoa, trâm cài, bộ diêu, khuyên tai, dây chuyền, vòng tay, nhẫn….Từ trang sức trên đầu, lỗ tai, cổ, cánh tay, ngón tay đến ăn mặc cũng chuẩn bị đầy đủ rồi. Quý Đồng đối với chuyện này đương nhiên không phản đối, còn nói với Hà Hoa ngoại trừ tiền tiêu vặt hàng tháng, cho thêm Phùng thị hai mươi lượng bạc làm vốn riêng.

Nhưng sau khi lấy trang sức về sau, hơn phân nữa là Hà Hoa cầm ở trong tay ngắm nghía, rất ít đeo. Bởi vì sư phụ làm đồ trang sức là Phùng thị giới thiệu, Phùng thị thấy trên người Hà Hoa trừ vòng ngọc ra, cũng chỉ có trâm hoa mộc mạc, trong lòng cũng có chút lo sợ bất an.

Hà Hoa đã uống vài ngụm canh hạt sen, thời tiết lúc này rất nóng, Phùng thị làm canh hạt sen này vừa lúc thanh độc giải nhiệt, là đồ tốt. Cười nói: "Xem di nương nói kìa, đều do tay nghề của sư phụ kia quá tốt, con sợ mình không cẩn thận làm hỏng, nên không dám đeo. Hơn nữa, con đeo châu ngọc đầy đầu, cũng không biết đeo cho ai xem."

Phùng thị đỏ mặt lên, Hà Hoa thấy nàng ngượng ngùng, cũng không trêu chọc nàng nữa bèn nói đến chính sự: "Di nương, con biết người biết kéo tơ dệt vải, đã nghĩ đến một sinh kế (chuyện làm ăn) muốn làm cùng di nương, không biết di nương có thể làm với con hay không?"

"Sinh kế?"

Phùng thị vào Quý gia, biết một nhà ba người đều hiền lành, chỉ có Hà Hoa, mặc dù trong ngày thường không có dáng vẻ phách lối, dù cho nói cười với nha hoàn bà tử, nhưng bên trong là một người tính tình cương nghị nói một không hai, trong nhà này xem ra điền trang là Quý Đồng phụ trách, cửa hàng bên ngoài là Quý Quân cùng Vương chưởng quỹ phụ trách, trên thực tế tất cả tiền bạc, sổ sách, chìa khóa đều ở trong tay Hà Hoa, tiểu cô nương tuổi nhỏ nhất này mới là quản gia chân chính.

Nữ nhân đối với nữ nhân luôn có một loại nhạy cảm trời sanh, vì vậy Phùng thị vẫn không dám xem thường Hà Hoa, cũng không biết nên làm sao lấy lòng nàng. Suy cho cùng, nàng am hiểu chỉ là nữ công và trù nghệ (tài nấu nướng). Mà nữ công, nơi này đã có Tiết tú nương tay nghề tốt hơn nàng rồi, về phần trù nghệ, trong nhà có trù tử (đầu bếp), Hà Hoa cũng biết nấu ăn còn biết làm điểm tâm. . . . . .

Mẫu thân và tẩu tử trong nhà Phùng thị thấy nàng ăn ngon mặc đẹp được dùng đồ tốt, còn tưởng rằng nàng được cưng chiều quản gia, ai biết được đây chính là Hà Hoa an bài nha hoàn bà tử cho nàng, thay nàng thu xếp y phục trang sức, còn không nói hai lời cho tiền riêng và tiền tiêu vặt hàng tháng. . . . . . Vì vậy, Phùng thị đối với Hà Hoa, luôn có chút vô lực cùng xa cách, thậm chí là có chút kính sợ.

Nói không có suy tính, khẳng định là không có khả năng, bản thân mình, chung quy cũng muốn cho Quý Đồng thêm nhất nam bán nữ, nửa đời sau mới có chỗ dựa vào. Mà trước đó, cũng cần phải suy tính cho hài tử sau này mới được.

Nhưng chuyện ở Quý gia, nàng hoàn toàn không nhúng tay vào được. Vào lúc này nghe Hà Hoa nói muốn cùng nàng làm sinh kế, Phùng thị kinh ngạc chẳng còn ngượng ngùng nữa, ngẩng đầu lên nhìn Hà Hoa.

"Di nương, nhà cũ của chúng ta ở Quý gia thôn, có một cái ao cá, còn có mười mấy gốc dâu tằm, thế nhưng cũng không làm được việc gì. Con muốn mua thêm chút ruộng đất, vài cây dâu tằm nữa. Chuyện này, con ra bạc, di nương đến quản sự, về sau có tiền lời, di nương bốn phần, con và ca ca sáu phần, di nương cảm thấy như thế nào?"

"Chuyện này. . . . . . Ta chỉ sợ mình làm không được." Phùng thị rất động lòng, nhưng cũng có chút khiếp đảm.

Hà Hoa cười nói: "Di nương sợ cái gì? Lại không cần chúng ta việc gì cũng phải tự làm lấy, tìm người tin cậy, biết làm việc quản lý, tìm thêm một vài tá điền hoặc đầy tớ sai bảo là được rồi. Dầu gì, còn có cha và ca ca nha."

Phùng thị nghe đến đó thì hiểu, chuyện này, Hà Hoa không thông qua nàng, giao cho quản sự trong nhà cũng có thể làm, bảo nàng tham gia, chẳng qua là một cách thức đưa tiền cho hợp lệ thôi, trong lòng vừa mừng vừa sợ, càng thêm lo lắng: "Tiểu thư, chuyện này ta làm sao nhận nổi?"

"Đều là người một nhà, di nương không cần phải khách khí. Có di nương quản sự, ngược lại con cùng ca ca lượm được tiện nghi, không biết còn tốt hơn cho vay gấp bao nhiêu lần."

Lúc này cũng có vay mượn theo kỳ hạn, cũng có thế chân cùng cho vay nặng lãi, luật pháp quy định lợi tức hàng tháng cao nhất không thể vượt qua 3%, mặc kệ thời hạn bao lâu, tổng lợi tức cũng không thể vượt qua tiền vốn vay mượn. Hà Hoa nói đùa là mình là người cho vay, làm cho Phùng thị cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều.

Lại nói chuyện một hồi, quyết định ngày trở về nhà cũ ở Quý gia thôn, Hà Hoa đứng lên chỉ vào chén hoa xanh nói: "Di nương canh hạt sen này làm ngon hơn Tiểu Xảo nhiều, hôm nào con phải học di nương làm mới được."

Phùng thị vội nói: "Tiểu thư thích, mỗi ngày ta sai người đưa qua cho người là được. Cần gì phải tự mình tới trù phòng làm bẩn thân?"

Hà Hoa ngẫm lại, thời tiết gần đây thật đúng là quá nóng, không muốn động, lập tức nói: "Vậy thì làm phiền di nương rồi, về sau sẽ xin di nương chỉ bảo sau."

Gửi thư cho Vượng Tài thúc, a Sinh tẩu tử đang trông coi nhà cũ, nhắn nhủ chuyện bên này một phen, vừa lúc một trận mưa lớn trút xuống, làm tiêu bớt cái nóng không ít. Thời tiết mát mẻ, Hà Hoa theo Quý Đồng và Phùng thị trở về Quý gia thôn.

Mọi người ở Quý gia thôn đều đã biết Quý Đồng nạp tiểu thiếp, lúc này thấy ông dẫn người trở về, không thể thiếu được đi nhà này một chút, nhà kia ngồi một chút, lại mời bọn họ về nhà ăn uống tiệc tùng gì đó. Nhóm người tức phụ thẩm tử nhiệt tình cực kì, đều muốn xem diện mạo của tiểu thiếp mà Quý Đồng chờ vài chục năm mới có rốt cuộc quyến rũ ra sao, có năng lực gì để Quý Đồng cự tuyệt vài chục lần làm mai cuối cùng chọn trúng.

Lớn tuổi một chút, còn có thể nhìn ra Phùng thị cùng Liễu thị đã qua đời giống nhau đến mấy phần, tuổi nhỏ hơn một chút, mặc dù không biết Liễu thị có dáng dấp như thế nào, nhưng ánh mắt the thé cũng có thể nhìn ra phụ nhân này cùng Hà Hoa giống nhau đến mấy phần. Cứ như vậy, trong thôn cái gì cũng nói rồi.

Trước khi Phùng thị vào cửa đã biết chuyện này rồi, sau đó Quý Đồng và Hà Hoa cũng không có giấu diếm nàng, nhưng đối với một số người ngậm chua mang dấm mà nói cũng có phần khó chịu. Mà Hà Hoa lại sớm bị một chuyện khác thu hút rồi.

Chính là lần trước gọi Vượng Tài thẩm đi vào trong huyện nói chuyện với Phùng thị, lúc đó Vượng Tài thẩm cùng bà tử nha hoàn tán gẫu với nhau nói hai phu thê Đại Hải thúc ở nhà cãi nhau ầm ĩ. Lần này nghe được, chính là nói Đại Hải thẩm đi viện tử phố Tây ở trong huyện, tiểu tam cùng nguyên phối đối mặt với nhau, khi Đại Hải thẩm thấy còn có đứa trẻ, mới biết trượng phu mình giấu diếm nàng không biết bao nhiêu lâu rồi, giận đến thiếu chút nữa ngất đi. Nhưng về sau, dùng lời ngon tiếng ngọt, gióng trống khua chiêng cho đón phụ nhân cùng đứa bé kia trở về rồi !

". . . . . . Chính là mấy ngày trước mới đón trở về, trở về Quý gia thôn sớm hơn tiểu thư và di nương hai ngày đấy." Nha hoàn Tiểu Thư bên cạnh Hà Hoa thuật lại.

Vừa quạt cho nàng, vừa kể bát quái mình nghe được.

Trở về Quý gia thôn sớm hơn các nàng hai ngày, vậy mà đến bây giờ mình mới biết một chút tin tức lẻ tẻ như vậy, Hà Hoa không khỏi nhớ tới Tiểu Xảo. Nếu là Tiểu Xảo, đã sớm từ trong miệng của Vượng Tài thẩm hỏi ra tất cả chân tướng rõ ràng rồi, sau đó sẽ kể lại sinh động như thật cho nàng nghe.

Nhưng Tiểu Thư, ài, còn cần dạy dỗ thêm á!

Không cần lo lắng sắp tới đây Đại Hải thẩm sẽ sai bà mối tới cửa nữa, đoán chừng nàng chỉnh đốn hậu viện cũng cần một khoảng thời gian.

Lười nhác lật người ở trên ghế dựa, bỗng nhiên Hà Hoa đứng dậy, cười nói: "Đi tìm Vượng Tài thẩm thôi!"

Tuy nói nàng tự mình đi hỏi thăm những tin tức này có chút không ổn, nhưng Phùng thị cũng là từ phố Tây đi ra, cũng là tiểu thiếp mới vào thôn gần đây, tin tưởng có rất nhiều người đang nói những thứ bát quái này, Phùng thị cũng có thể rất để ý khi bị người lấy ra so sánh cùng đùa cợt?

"Vượng Tài thẩm, gần đây ta thế nào nghe có người nói không tốt về Phùng di nương, còn kéo theo cái gì hồ mị tử nhà Đại Hải thúc, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Phùng di nương là một người ôn hòa, đối xử với cha và chúng ta cũng tốt vô cùng, tại sao lại có nhiều người nói khoác như vậy?"

"Tiểu thư, chẳng qua là một vài thôn phụ nói lung tung thôi, mấy ngày nữa sẽ ngừng, tiểu thư không cần để ý."

"Nói càn! Nếu ngừng, tại sao vẫn truyền đến trong tai ta? Vượng Tài thẩm, người ta bắt nạt cha thật thà, di nương da mặt mỏng, ta cùng ca ca tuổi còn nhỏ, chẳng lẽ ngươi cũng muốn lừa gạt ta sao?" Hà Hoa giả bộ tức giận, hắt nước trà xuống đất.

Vượng Tài thẩm vội vàng khuyên nàng, kể lại chuyện đã xảy ra một lần nữa. Đơn giản chính là Đại Hải thúc đã có tiền, lại đi lại ở bên ngoài nhiều, thấy có chút quen rồi, sau đó cùng một vài người đi Dương Châu một chuyến, mua một con ngựa gầy nổi danh Dương Châu trở lại.

Nàng kia họ Triệu, bởi vì thuở nhỏ trong nhà nghèo khó, bị bán vào tay một mẹ mìn chuyên môn huấn luyện ngựa gầy cho phú thương làm tỳ làm thiếp. Trải qua dạy dỗ chuyên nghiệp của mẹ mìn, nữ tử này mặc dù mới mười lăm mười sáu tuổi, lại có thể biết chữ, biết đánh đàn, còn hiểu được chuyện ghi chép sổ sách, trên giường cũng đủ loại đa dạng, mặc dù không phải vô cùng xinh đẹp, nhưng cô nương trẻ tuổi thanh thuần tinh thần phấn chấn làm sao hoa tàn ít bướm như Đại Hải thẩm được chứ?

Triệu thị lại không mạnh mẽ giống Đại Hải thẩm, mỗi ngày đều yêu kiều dịu dàng hầu hạ, Đại Hải thúc bị nàng dụ dỗ, mua cho nàng một cái viện nhỏ ở trong huyện, tiêu dao qua ngày.

Bởi vì chuyện bệnh gà toi, Đại Hải thúc tức giận Đại Hải thẩm không chịu lấy tiền cứu ra ngoài sớm. Sau khi ra tù bồi dưỡng tốt thân thể, cũng không trở về nhà nữa, hàng ngày ở nơi đó của Triệu thị, thường xuyên qua lại, tin đồn bay đến tai Đại Hải thẩm. Đại Hải thúc dứt khoát làm rõ, cãi nhau um xùm, còn nói muốn hưu Đại Hải thẩm.

"Tiểu Bảo ca bởi vì chuyện này, thiếu chút nữa muốn đoạn tuyệt quan hệ phụ tử với Hách đại gia. Đứa nhỏ Triệu thị kia sanh ra là một nữ nhi, hiện tại cũng không thể nào tranh gia sản cùng Tề ca nhi, Tiểu Bảo ca. Hách đại nương đón mẫu nữ các nàng trở về, bảo là muốn làm hai tỷ muội tốt. Nhưng trên thực tế, Hách đại nương có hai nhi tử làm chỗ dựa, cố ý đặt nàng dưới mí mắt mình, còn không biết về sau sẽ quản giáo ra sao. . . . . ." Vượng Tài thẩm thở dài nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Thongminh123, Trà Hoa Nữ 88, linhkhin, qh2qa06, thucquy
     

Có bài mới 25.08.2016, 21:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 724
Được thanks: 4949 lần
Điểm: 36.2
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19: Chua xót thay cho nữ nhân

Vượng Tài thẩm mở miệng, kể hết chuyện trong nhà người khác thật sinh động qua một lần nữa, một chữ cũng không đề cập tới vấn đề người ta nói Phùng thị như thế nào mà Hà Hoa hỏi lúc trước. Hà Hoa biết ý định của nàng, cũng không làm khó nàng, dù sao ý định ban đầu của nàng cũng chỉ là muốn nghe ngóng chuyện nhà Đại Hải thúc mà thôi. Về phần người ta nói Phùng di nương và Triệu thị kia như thế nào, chỉ cần nàng muốn, nàng cũng có thể sắp đặt ra vô số tiết mục cẩu huyết, cũng không cần thiết đi tìm hiểu những lời ong tiếng ve đó.

Đã hỏi qua Tiểu Thư, biết buổi chiều Phùng di nương không có việc gì, Hà Hoa nảy ra ý dẫn nàng đi ra ngoài cho khuây khỏa.

Mấy ngày nay Phùng di nương đi nhà Tộc trưởng Quý gia, những hộ thường ngày cùng Quý Đồng lui tới tương đối mật thiết một hồi, sau đó thì có tin đồn truyền tới, vốn nàng không muốn đi, nhưng nghe Hà Hoa nói chỉ là đến sau núi, nơi đó có bóng cây còn có dòng suối nhỏ, sẽ không nóng cũng không có nhiều người nên đồng ý.

Hai người dẫn theo nha hoàn của mình chậm rãi đi về phía sau núi, Phùng di nương chưa từng lên núi, Hà Hoa nói với nàng chuyện trước kia mình và Quý Quân ở sau núi bắt thỏ hoang, cùng các tức phụ thẩm tử đi hái nấm, đào măng mùa xuân, vào trong suối bắt cá, Phùng di nương nghe xong ngạc nhiên tấm tắc, mấy nha hoàn cũng che miệng cười.

"Thường ngày thấy tiểu thư rất an tĩnh, ngay cả cửa chính cũng không ra, không ngờ cũng giống như em làm những chuyện này." Tiểu Thư tính tình hoạt bát, không nhịn được nói. Dẫn tới Tiểu Thúy bên cạnh Phùng di nương cũng cười hì hì nói: "Nếu không hôm nay chúng ta vào trong khe suối bắt chút cá, sau đó tiểu thư dạy cho chúng em nướng ăn?"

Phùng di nương cười nói: "Ngươi bắt cá cũng chỉ nghĩ làm sao mà ăn, tiểu thư bắt chút cá là có thể nuôi được một ao, sau đó đổi thành bạc, ngươi có thể so với nàng sao? Tiểu thư chính là tiểu thư khuê các, sao giống với các ngươi chỉ biết ăn?"

Tiểu Thúy và Tiểu Thư co rụt cổ lại, le lưỡi không nói nữa.

Hà Hoa thầm nghĩ, ta mà là tiểu thư khuê các cái gì trước kia còn đánh nhau với người ta nữa cơ đấy. Nhớ tới trước kia cùng Xưng Đà thiết kế Thành Tử, làm cho Thành Tử từ đó về sau nhìn thấy nàng là phải đi vòng, khóe miệng không khỏi cong lên. Thấy Tiểu Thúy Tiểu Thư có chút gò bó, cười nói: "Di nương, trước kia con chính là một dã nha đầu, ăn mặc đẹp như thế nào cũng không che giấu được, cũng không dám gánh mấy chữ tiểu thư khuê các này. Nghe Tiểu Thúy nói như thế, con cũng có chút thèm, tối về sẽ sai trù tử nướng cho mấy con cá."

Tiểu Thúy biết mình tránh được một kiếp, lấy khăn ra cho Phùng di nương lau mồ hôi, chỉ vào bóng cây phía trước nịnh nọt nói: "Tiểu thư, di nãi nãi, chúng ta đến bên kia nghỉ một lát đi."

Phùng di nương nhìn Hà Hoa, Hà Hoa biết nàng bó chân từ nhỏ, không thể thoáng một cái đi xa được, gật đầu nói: "Di nương, con cũng mệt, nghỉ một lát thôi."

Tiểu Oản đã chạy lại đó trước, trải một tấm vải lên trên mặt đất, còn thu dọn mấy cục đá nhỏ và nhánh cây gãy xung quanh một phen, sau đó lại lấy nước, hai chùm nho cùng một chút điểm tâm trong giỏ xách mang bên mình ra.

Tiểu Thúy kinh ngạc nói: "Tiểu Oản tại sao ngươi lại giống như làm xiếc quá vậy?"

Tiểu Oản cũng không quay đầu lại: "Tiểu thư nói muốn ra ngoài dạo, bảo ta chuẩn bị một ít thức ăn, ta tùy tiện mang theo một chút."

"Vẫn là tiểu thư ngươi nghĩ chu đáo." Phùng di nương thở dài nói: "Ta nhìn thấy hồ nước và dâu tằm sau hậu viện ở nhà cũ, lần đầu tiên mới biết thì ra cá và trứng tằm còn có thể nuôi như vậy, làm khó con còn nhỏ tuổi lại biết nhiều như vậy."

Hà Hoa ngồi dưới đất, cảm thụ từng trận gió núi mát mẻ, ngắt một quả nho bỏ vào miệng, cảm thán nói: "Di nương, trước kia chúng con lên núi, đều ngồi thẳng xuống đất. Ca ca và a Tề. . . . . . Những hài tử trong thôn khác còn leo lên cây lấy tổ chim. Khi đó, trong nhà chẳng có cái gì cả, một mình cha lo trong lại lo bên ngoài, rất vất vả. Hoàn hảo bây giờ có di nương ở đây, biết lạnh biết nóng chăm sóc cha, cha xem ra cũng trẻ được vài tuổi."

Phùng di nương đỏ mặt, giả vờ cả giận nói: "Con, nha đầu này . . . . . ."

Khi mở miệng ra lại không biết nói cái gì, đành phải xấu hổ trừng mắt nhìn nàng, cầm một chút điểm tâm lên ăn.

Hà Hoa thấy nàng không tiếp tục nghĩ tới lời đồn đãi, ngôn hành cử chỉ cũng không câu nệ giống như ngày thường nữa, cùng mình cũng thân cận tùy ý hơn mấy phần, cười cười, không nói gì, an tĩnh hưởng thụ thanh nhàn tự tại khó có được.

Đáng tiếc, phần thanh tịnh này lại không thể yên ổn hưởng thụ được bao lâu, chỉ chốc lát sau, Hà Hoa nghe được một vài tiếng bước chân đang đến gần, sau đó là giọng nói có chút quen quen: "Tiểu Bảo đệ đây là tranh cãi cái gì?"

"Ca, chuyện ngày hôm nay ca cũng thấy đấy, nương không sai, là lỗi của cha, tại sao ta không thể nói chứ?"

"Tào khang chi thê bất khả hạ đường (*), lúc trước cha cũng chỉ là tức giận, nói hồ đồ mà thôi, thật sự sẽ không đối xử với nương như thế. Chuyện này, nương vốn là làm không ổn cho lắm! Nam tử hán đại trượng phu, tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, nếu nương đã . . . . . Đón nàng trở về, cũng không nên. . . . . ."

(*) Tào khang chi thê bất khả hạ đường: khi mình giàu sang thì không thể bỏ được người vợ cùng chịu cảnh nghèo hèn với mình.

"Ca! Ca cũng biết tào khang chi thê, đó là mẫu thân của chúng ta, ca không phải không biết trong lòng người có bao nhiêu khổ sở? Làm sao ca có thể nói tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường? Hiện tại mới có một người, đã thành ra như vậy rồi. Nếu như có ba bốn người lại nháo lên, trong nhà này còn thành ra cái dạng gì nữa?"

"Tiểu Bảo, đó là chuyện của cha nương và. . . . . Bọn họ, chúng ta không nên xen vào. Nếu đệ cảm thấy phiền lòng, ở chỗ này đi dạo. Qua mấy ngày nữa, hay là đi ra ngoài chạy thuyền đi."

Thì ra là Tiểu Bảo và A Tề, hình như các nàng nghe được chuyện không nên nghe, vẻ mặt của mấy nha hoàn tràn đầy hứng thú, Phùng di nương cũng có chút do dự nhìn Hà Hoa. Hà Hoa cười khổ, đều đã nghe được hết rồi, bây giờ đi ra ngoài, hai huynh đệ bọn họ nhất định sẽ cảm thấy ngượng ngùng. Nhưng nếu tiếp tục ngốc ở trong này, đã không được cho phép mà còn nghe được chuyện ghê gớm hơn càng khổ, mà còn có khả năng bị bọn họ bắt ngay tại trận nữa.

Đang phân vân, lại nghe Tiểu Bảo nói: "Ta không đi! Cha nương như vậy, ta làm sao có thể vì để mình tỉnh tâm mà bỏ mặc được chứ?"

A Tề than một tiếng, nói: "Tiểu Bảo, đệ vẫn còn không hiểu, hậu viện là chuyện của nữ nhân. . . . . . Ca ca đi xem sách, đệ ở đây yên tĩnh, cẩn thận suy nghĩ thật kỹ đi."

Tiếng bước chân nhỏ vụn dần dần đi xa, Tiểu Bảo cúi đầu lẩm bẩm: "Ta làm sao không hiểu? Nữ nhân ở hậu viện còn không phải là do nam nhân trêu chọc trở về à? Tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ, tâm ngay thẳng rồi sau đó tu thân, tu thân rồi sau đó tề gia, chỉ lo mình phong lưu khoái hoạt mà ghét bỏ nghèo khó, không để ý tình nghĩa phu thê, làm sao có thể gọi là nam tử hán đại trượng phu được?"

Thật lâu sau đó không có tiếng gì nữa.

Trong lòng Hà Hoa thở dài một cái, rón rén thu dọn vỏ nho và điểm tâm rơi vãi, nháy mắt với Phùng di nương, lớn tiếng nói: "Di nương, trước kia con đã chạy khắp núi này đó, bây giờ mới dời đến trong huyện có mấy tháng thôi, đi không nổi rồi. Hay là nghỉ một lát nha."

Phùng di nương hiểu ý, nhẹ nhàng cười nói: "Ta cũng đi không nổi nữa rồi, vừa lúc nơi này bóng cây, ở đây nghỉ ngơi một chút. Tiểu Thúy, thu dọn một chút."

"A. . . . . . Hả? Di nãi nãi?" Tiểu Thúy ngơ ngác nhìn hai người bọn họ, Hà Hoa và Phùng di nương đã sớm đứng lên, làm bộ như mới vừa đi tới đây, còn nhẹ nhàng vung khăn tay, khóe mắt đã thấy Tiểu Bảo từ sau một lùm cây đi ra ngoài.

Tiểu Thư nhận ra Tiểu Bảo, còn biết có bà mối giúp Tiểu Bảo làm mối cho Hà Hoa, vào lúc này thấy Tiểu Bảo, lập tức nháy mắt ra hiệu. Vốn Hà Hoa có chút xấu hổ, nhìn qua thấy Phùng di nương cũng có chút hứng thú với dáng vẻ của Tiểu Bảo, cộng thêm Tiểu Bảo có chút ngây ngốc đứng ở nơi đó, trong lòng càng tăng thêm mấy phần không được tự nhiên, nhéo Tiểu Thư một cái, khẽ quay đầu nói: "Di nương, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta trở về thôi."

Muốn đi trở về tất nhiên phải đi qua bên cạnh Tiểu Bảo, Hà Hoa để cho Tiểu Thư và Tiểu Oản đi trước, mình thì chen vào giữa các nàng, khi đến trước mặt Tiểu Bảo thì khẽ dừng một chút, vẫn gọi một tiếng Tiểu Bảo ca như trước kia, nhưng mắt lại không nhìn hắn, sau đó đi thẳng về phía trước.

Tiểu Bảo lùi sang bên cạnh, ấp úng kêu một tiếng: "Hà Hoa. . . . . . Tiểu thẩm, các ngươi. . . . . ."

Phùng di nương thấy Hà Hoa đi rất nhanh, cũng vội vàng phúc phúc thân, chạy chậm đuổi theo.

"Xì!" Có người bật cười, Hà Hoa hung hăng trừng qua, Tiểu Thư và Tiểu Thúy lập tức cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.

Tiểu Bảo sững sốt, nhìn bóng lưng của các nàng, bỗng nhiên cảm thấy thoải mái hẳn ra, sải mấy bước chạy đến trước mặt bọn họ, có chút thở hổn hển hì hà hì hục nói: "Tiểu thẩm, Hà Hoa. . . . . . Đường núi gập ghềnh, hai người phải cẩn thận!"

Nhìn qua thấy gương mặt sung huyết đỏ bừng của Tiểu Bảo, lần này ngay cả Hà Hoa cũng không nhịn được nở nụ cười. Nhưng nghĩ tới bà mối Mã và bức tranh chữ mà Tiểu Bảo đã đưa trước kia, vội nâng tay áo lên che mặt, giả vờ thẹn thùng, nhưng bả vai lại run run không che giấu được.

Hết cách rồi, lại không nói đường núi hoàn toàn không gập ghềnh, khi còn bé bọn họ còn tung tăng chạy nhảy khắp nơi trên núi, cần dùng đến hai chữ cẩn thận này sao? Thật là làm khó Tiểu Bảo rồi, lại có thể phọt ra một câu như vậy.

Hì hì, dừng lại! Dừng lại!

Người ta vẫn còn là tiểu thanh niên mới mười lăm tuổi, không giống như ngươi một bà cô già khoác vỏ ngoài thiếu nữ ngây thơ, phải kính già yêu trẻ, kính già yêu trẻ!

Hà Hoa thuận khí, ngưng cười, mặt đoan trang, nghiêm túc nói với Tiểu Bảo: "Đa tạ Tiểu Bảo ca nhắc nhở, ta và di nương sẽ cẩn thận." Sau đó đỡ Phùng di nương chậm rãi đi về.

Tiểu Bảo biết mình ở trước mặt Hà Hoa nháo ra chuyện cười, ảo não sờ đầu một cái, lại nghĩ tới cha nương mình, cũng không đoái hoài tới phong hoa tuyết nguyệt nữa, đầu cúi gằm xuống buồn bực không lên tiếng bước đi thong thả đến chỗ đất trống khi còn bé thường chơi đùa, ngửa mặt nằm trên mặt đất, lặng người ngẩn ra thoáng cái đã trôi qua một buổi chiều.

Nhóm của Hà Hoa đi về tới thôn, mới biết nữ nhi của Triệu thị nhà Hách Đại Hải không cẩn thận bị té xuống đất, trên gáy u lên một cục lớn. Tiểu oa nhi khóc cả ngày, Triệu thị cũng đi theo thút thít không ngừng, Đại Hải thúc từ bên ngoài trở về biết chuyện này, trách Đại Hải thẩm làm chủ mẫu không quản gia tốt, Đại Hải thẩm không phục, nói người bên cạnh Triệu thị đều an phận, nhũ mẫu và nha hoàn chăm sóc tiểu oa nhi chính là người của Triệu thị từ trong huyện mang về, sao xảy ra chuyện thì đổ lên trên đầu người khác?

Sau đó lại bới móc sang chuyện tìm Lang trung có tốt hay không, sắc thuốc có kịp thời hay không, có tìm ra nguyên nhân tiểu oa nhi ngã xuống hay không, có phải có người ở sau lưng giở trò hay không, Đại Hải thẩm chỉ tay lên trời thề, đánh hèo nha hoàn bên cạnh mình, cũng đánh nha hoàn nhũ mẫu bên cạnh Triệu thị, còn gọi mẹ mìn tới kéo hai người đi ra ngoài.

Trong đó có một bà tử bị đánh còn bị trừ tiền lương, trong lòng không thoải mái, thao thao bất tuyệt nói với Vượng Tài thẩm, hâm mộ nàng và Vượng Tài thúc trông coi nhà cũ của Quý Đồng, giống như là nửa chủ nhân rồi.

Có lẽ Vượng Tài thẩm nghe được bốn chữ “nửa chủ nhân” trong miệng người khác, nên vội vàng tới đây thể hiện lòng trung thành thuận tiện kể lại những chuyện đã xảy ra.

Hà Hoa nhớ đến lời Tiểu Bảo nói: "Hiện tại mới có một người, đã thành ra như vậy rồi. Nếu như có ba bốn người lại nháo lên, trong nhà này còn thành ra cái dạng gì nữa?", ngẫm lại thường ngày cá tính Đại Hải thẩm hùng hùng hổ hổ không chịu thua, trong lòng cũng có chút chua xót.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, HongTran1602, Thongminh123, Trà Hoa Nữ 88, linhkhin, qh2qa06, thucquy
     
Có bài mới 03.09.2016, 13:07
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 724
Được thanks: 4949 lần
Điểm: 36.2
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC - Điểm: 72
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Làm khách Từ phủ

Mười ngày dạo chơi ở Quý gia thôn kết thúc. Hà Hoa mượn cơ hội này làm dã nha đầu một lần, cũng chỉ ra một chút yếu điểm của ao nhỏ trong sân với mô hình tang cơ ngư đường cho Phùng di nương. Phùng di nương còn đang giữa lúc đón nhận vô số lời khen tặng cùng xem thường của trưởng bối thân tộc cùng hàng xóm láng giềng trong thôn, đối với tang cơ ngư đường cảm thấy rất hứng thú nhưng vẫn có chút lo sợ. Hà Hoa cũng muốn thu xếp ổn thỏa một chút, không thể thiếu được phải thương lượng với Qúy Quân nói khi trở về trong huyện mời người bạn kia của hắn tới trong nhà ngồi một chút.

Nhà họ Từ kia, người ta đều gọi là Từ Nhị gia. Từ Nhị gia ở trong huyện có một tiệm tơ lụa, nghe nói có trên vạn lượng bạc tiền vốn. Từ Nhị gia bên ngoài phong quang vô hạn, nhưng ở nhà là một người sợ vợ. Ba mươi chín tuổi mới có một đứa nhi tử bảo bối, về sau lại có thêm một nữ nhi. Trong lòng Từ Nhị gia vui mừng khôn xiết, không khỏi có kỳ vọng lớn đối với nhi nữ, kiên quyết dứt khoát không để ý tới giàn nho ở hậu viện bị quật ngã bao nhiêu lần cố lấy dũng khí trừng nhau, vô số tiết mục một khóc hai nháo ba thắt cổ của lão thê, rốt cuộc cũng lấy được quyền dưỡng dục nhi nữ, thề phải bồi dưỡng nhi tử thành nam tử hán đường đường chính chính, dạy nữ nhi thành đại gia khuê tú dịu dàng nhàn lương.

Thế nhưng có lẽ kỳ vọng của Từ Nhị gia quá lớn, uốn cong thành thẳng, Từ Đại thiếu gia cứ thế trở thành phản nghịch, từ nhỏ đã lật ngói ở nhà trên, xuống đất thì lăn lộn, ở nhà vén váy tiểu nha hoàn, bên ngoài trốn học đánh nhau gây chuyện, điển hình của một tiểu Bá Vương không học vấn không nghề nghiệp. Từ Nhị gia bất đắc dĩ, mời tiên sinh tới nhà dạy, lại tự mình lựa chọn một cây roi, đưa đến trong tay tiên sinh, ngay trước mặt tiên sinh cùng nhi tử của hắn nói: "Khuyển tử nhờ cậy tiên sinh dạy bảo rồi!". Sau đó dặn dò tiên sinh nên nghiêm khắc như thế nào, nên phạt thì phạt, nên đánh thì đánh. Tiên sinh kia được Từ Nhị gia chỉ thị, nhiều lần đánh tay Từ đại thiếu gia sưng lên như bánh màn thầu. Từ Đại thiếu gia ăn mấy lần thua thiệt, cũng đã có kinh nghiệm, sau lưng ngấm ngầm quấy phá, chỉnh đuổi đi rất nhiều tiên sinh. Thường xuyên như thế, những tiên sinh có thanh danh, học vấn tốt cũng không chịu đến Từ phủ đảm nhiệm dạy học nữa, chỉ thở dài nói đáng tiếc Nhị tiểu thư không phải thân nam nhi.

Từ Đại thiếu gia trở về học đường lần nữa, lần này đã thành thật hơn rất nhiều, tuy rằng bài vở không xuất chúng, đi học cũng không nghiêm túc, nhưng cũng chỉ là náo loạn nho nhỏ, không có sinh ra chuyện lớn gì, tiên sinh trong học đường hiển nhiên mắt nhắm mắt mở. Từ Nhị gia vọng tử thành long (hy vọng con trai trở thành người tài giỏi trong biển người), lại bị một vài người tự khoe là tài tử, tiên sinh của Tri Phủ, Trạng Nguyên nào đó lừa gạt mấy chặp, càng tức giận hơn, đối với "Tiến bộ nho nhỏ" của nhi tử cực kỳ bất mãn, vì thế càng quan tâm đến Nhị tiểu thư hơn, cứ trông cậy vào nàng có thể gả cho một Trạng Nguyên Lang tài đức vẹn toàn.

Quý Quân mới đổi học đường, Từ đại thiếu gia không có hứng thú đọc sách, nhưng kết giao bằng hữu, sống phóng túng thì rất lành nghề. Cuộc sống ở nông thôn của Quý Quân muôn màu muôn vẻ chắc chắn thú vị hơn cuộc sống giương oai trong viện nhà mình của hắn rất nhiều, đối với phụ thân Quý Quân không đánh hèo nhi tử, không ép nhi tử đọc sách càng thêm không ngừng hâm mộ. Vì vậy, vừa nghe Quý Đồng mời hắn tới nhà chơi, hắn lập tức đáp ứng. Đáng tiếc thiếu gia này mặc dù biết tơ lụa trên người có công lao của trứng tằm lá dâu, nhưng cũng không biết dâu tằm và ao cá rốt cuộc có huyền cơ gì, chỉ biết trong hồ bây giờ còn trồng thêm củ sen mà thôi.

Quý Quân đành phải nghĩ cách đến hồ nước nhà hắn một phen, trước tiên nói về lạc thú câu cá hay trực tiếp xuống nước bắt cá của mình, sau đó lại ngâm cái gì mà thính thủ oa thanh nhất phiến, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng (tai nghe tiếng ếch kêu, nắng chiếu màu hoa đỏ thẫm - Tha thứ cho ta bất tài không biết dịch thơ ^^!!), chèo thuyền du ngoạn còn làm thơ ca về hoa sen, Từ đại thiếu gia bị câu phải lòng ngứa ngáy, lập tức nói: "Để ta đi nói với cha ta, đến biệt viện mở hội thi thơ, ông ấy nhất định đồng ý!"

Quý Quân lại tỏ ý có thể đảm nhiệm điểm tâm ngày đó, Hà Hoa lại làm một cái bánh ngọt khoản chừng tám tấc, phía trên trang trí một chút màu xanh của lá cây và màu đỏ của hoa, thật đúng dịp. Tìm thêm chút trái cây cùng bánh bích quy, để cho Từ Đại thiếu gia mang về, chỉ nói là đưa cho Nhị tiểu thư .

Chỉ qua một ngày, Từ phủ lại đưa tới hai tấm thiệp mời, một cái cho Quý Quân, một cái là Từ Nhị tiểu thư cho Hà Hoa, mặc dù dùng danh nghĩa khác nhau, nhưng cùng một ngày cùng một giờ mời huynh muội bọn họ đi biệt viện Từ phủ làm khách.

"Động tác của Đại thiếu gia này thật là nhanh. Chỉ là, muội thật sự có thể đi sao?" Hà Hoa nhìn chữ viết xinh đẹp trên trang giấy hồng phấn, có chút không xác định hỏi Quý Quân.

"Ở Quý gia thôn không phải muội cũng đi khắp nơi đó sao? Từ Nhị tiểu thư kia nghe nói cũng có đọc sách qua, người cực kỳ thông minh, đúng lúc muội đi so với nàng đi." Quý Quân hào hứng bừng bừng.

Đọc sách biết chữ cũng không nhất định có tiếng nói chung với mình á!

Nhưng mà, dường như ở chỗ này nàng cũng không tìm được một người tuổi tác tương đương và có tiếng nói chung nha? Phùng di nương, A Sinh tẩu tử là người từng trải ngược lại còn có thể cùng nàng tán gẫu mấy câu, nhưng những người này, chỉ xem nàng như một tiểu cô nương, trước giờ cũng không xem nàng là cùng lứa tuổi.

Thế gian này, quá tịch mịch hiu quạnh a!

Thôi được, nếu phải lui tới kết giao với nữ quyến để có thanh danh, cũng không coi là quá giới hạn, phải đi thử xem, xem một chút tiểu thư khuê các chân chính là cái dạng gì. Dĩ nhiên, chủ yếu nhất chính là đi xem tang cơ ngư đường nhà bọn họ xây dựng là cái dạng gì.

Quyết định dẫn theo Tiểu Thúy, Tiểu Oản và Tiểu Xảo cùng đi, Hà Hoa lại phát sầu rồi, đám bạn bè của Từ Đại thiếu gia kia dạng gì cũng đều có, không chừng ngày đó trong đám người được mời sẽ có tên háo sắc. Nếu bọn họ lên cơn, lấy những tuồng hí kịch vừa thấy đã yêu, đùa giỡn cùng bị trêu ghẹo, anh hùng cứu mỹ nhân, những tiết mục cẩu huyết này mà xảy ra trong phạm vi của nàng, nàng có nên mang gậy hoặc là chài cán bột theo bên mình hay không đây?

Ngày hôm nay thời tiết thật tốt, ngàn dặm không có bóng mây.

Sáng sớm Hà Hoa đã thức dậy, mặc một bộ váy màu hồng nhạt, xoa chút son phấn, tô lại mi cong, lấy trang sức ra, lựa chút kiểu dáng quý trọng mà màu sắc đơn giản đeo lên, trong tay cầm thêm cây quạt. Đứng lên xoay một vòng, cảm thấy rất phù hợp với hình tượng tiểu cô nương thanh lệ trang nhã. Cho dù nhà nàng không có cách nào so sự giàu sang hoa lệ cùng Từ gia được, nhưng ăn mặc cũng nên chăm chút một chút, không để cho người khác xem nhẹ nàng là một nha đầu nông thôn thì tốt rồi.

Tiểu Thư ở một bên nhìn ngây người, Tiểu Xảo cũng cười nói: "Tiểu thư thay đổi ăn mặc trang điểm một phen, thiếu chút nữa là không nhận ra được."

Phùng di nương cũng sớm chạy tới, thấy cách ăn mặc của nàng, cũng không khỏi có chút kinh ngạc: "Những đồ trang sức cùng son phấn kia trong ngày thường chỉ thấy con cầm chơi đùa, ta còn tưởng rằng. . . . . . Từ gia chính là đại hộ, bộ dáng như vậy có thể vẫn còn có chút đơn thuần, có muốn thay đổi kiểu tóc một chút hay không?"

Hà Hoa cười nói: "Nghe nói Từ Nhị nãi nãi đúng là ra cửa đều muốn đeo trâm cài, chúng ta làm sao so được với nhà người ta, không mất mặt là được rồi."

Ăn chút điểm tâm sáng, Hà Hoa thu xếp một chút điểm tâm trái cây cùng một vài thứ linh tinh, bên kia Quý Quân cũng sai người chuẩn bị rượu cùng đồ nhắm, sau đó sai Xưng Đà đưa qua hai bàn tiệc và canh hạt sen, canh đậu xanh… Thanh nhiệt giải nóng, Hà Hoa ngồi vào kiệu, đoàn người mười mấy người đi đến biệt viện Từ phủ.

Đến cửa nhà có gã sai vặt, nha hoàn lanh lẹ đi lên đón Hà Hoa cùng Quý Quân vào. Vừa vào cửa hai huynh muội tách ra, Hà Hoa được dẫn tới phía sau. Đi thẳng một đường, rường cột chạm trổ, hành lang uốn cong, trúc mộc thấp thoáng, phong cách thật có mấy phần lâm viên hưu nhàn. Lại đi về phía trước, nhìn thấy hai bên đều là hồ nước khoảng chừng mười mẫu, trong đó ở một góc Đông Nam là hai mẫu ruộng đều trồng sen, nhưng đã qua ngày hoa sen nở. Ở giữa có một chiếc cầu, trên cầu có hành lang, có lan can, còn có một cái đình được dựng đứng ở trong nước, nước gợn dập dờn, đình đài lầu các cũng lung lay sinh động. Bên hồ nước chính là cây dâu tằm đứng nghiêng nghiêng, một mảng lớn xanh um tươi tốt cho đến cuối sân.

Quý Quân bọn họ đã bày xong cái bàn trong đình giữa hồ nước, còn có người cười đùa muốn chèo thuyền qua đây. Hà Hoa thoáng nhìn về phía xa xa, khoảng chừng có hơn mười người, dưới sự dẫn dắt của nha hoàn nàng vòng qua một mảnh ao sen, đến một viện tử nhỏ.

Tiểu nha hoàn vào bên trong thông báo, trong chốc lát lại đi ra nói: "Nhị nãi nãi chúng tôi mời tiểu thư vào."

Nhị nãi nãi?

Hà Hoa sửng sốt, không phải buổi kết giao của các cô nương gia sao? Thế nào lại có một Nhị nãi nãi ở đây nữa?

Đi theo nha hoàn cúi đầu đi vào, cũng không chú ý đường, nghe nha hoàn nói: "Nhị nãi nãi, Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư Qúy gia đến!"

Nghe xong một loạt chữ Nhị này Hà Hoa choáng váng, nhưng không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn phúc thân, sau đó nói: "Gặp qua Nhị nãi nãi, Nhị tiểu thư."

"Là một cô nương tốt, đến đây, ngồi một chút!" Từ Nhị nãi nãi cười híp mắt để cho nàng ngồi xuống.

Hà Hoa cám ơn, rồi ngồi xuống bên cạnh, khẽ ngẩng đầu nhìn, đập vào mắt chính là khôn mặt tròn vo mập mạp cùng một cái đầu sáng lóng la lóng lánh, to bằng chậu rửa mặt.

Trên đầu Từ Nhị nãi nãi cài trâm vàng, đỏ, xanh, trắng, tím, ngọc bích, không biết các cây trâm này nặng bao nhiêu cân, cắm dựng thẳng, xuyên ngang, nằm nghiêng đầy đầu, giống y như chim công xòe đuôi. Cười một tiếng làm run rẩy hết cả người, hơi di chuyển một chút, hạt châu gì đó trên trâm cài rớt xuống, sau đó lập tức có người khom lưng xuống lại nhặt lên —— người này chính là trâm cài bà Từ Nhị nãi nãi. Nghe nói lúc nàng ra cửa kiệu cũng không ngồi được, phải gỡ hết đồ trang sức xuống mới có thể chui vào, từ trước đến giờ trâm cài bà được mời đi làm khách, trong bữa tiệc bao giờ cũng có người đứng ở sau lưng nàng tùy thời thu xếp.

Bên cạnh Từ Nhị nãi nãi có một cô nương trẻ tuổi, chắc là Từ Nhị tiểu thư rồi. Mặc dù không có khoa trương như Từ Nhị nãi nãi, nhưng vẫn thể hiện rõ sự giàu sang của Từ gia. Từ Nhị tiểu thư thấy Hà Hoa nhìn nàng, mắt chớp chớp, vẻ mặt tươi cười, đi tới lôi kéo tay của nàng nói: "Ta gọi là Thi Viện, năm nay mười ba tuổi, Nhị tiểu thư xưng hô như thế nào?"

Hà Hoa từng nghe nàng là một tài nữ, nghe nói rất quy củ, khi tận mắt thấy chân bó nhọn hoắc của nàng, bước đi cũng lắc lư, còn tưởng rằng là một nữ tử khuê phòng tuân thủ nghiêm ngặt nữ huấn nữ giới, không ngờ đầu tiên nàng cười thật xinh một cái, sau đó vội vàng tới đây làm quen, thật không giống người khô khan, trong lòng có mấy phần vui mừng, cũng cười nói: "Ta tên là Hà Hoa, năm nay mới mười hai tuổi."

"Vậy ta là tỷ tỷ rồi, về sau ta gọi ngươi là muội muội." Từ Thi Viện mặt mày hớn hở, nghiêng đầu nói với Từ Nhị nãi nãi: "Nương, con cùng với Hà Hoa muội muội đi ra ngoài nhé."

Hà Hoa bị nàng lôi kéo, cũng không dám đẩy ra, sợ vị tiểu thư nhỏ nhắn này không lưu tâm không đứng vững, vậy coi như tội lỗi lớn. Đành phải vội vàng hành lễ cáo lui với Từ Nhị nãi nãi, bọn nha hoàn đưa các nàng đến một nơi tên là "Thanh Hương các".

Một tiểu nha hoàn đứng ở cửa thấy các nàng, lập tức nhấc rèm lên, thanh thúy kêu lên: "Nhị tiểu thư trở lại!"

Sau đó tiếng cười vụn vặt vang lên, năm tiểu cô nương gầy mập thấp cao, thần thái không đồng nhất đều đứng ở cửa, Từ Thi Viện hào hứng giới thiệu Hà Hoa cho các nàng.

Những người này đều là tiểu thư các hộ giàu có trong huyện, độ tuổi từ mười hai đến mười lăm, thường ngày cũng có lui tới với Từ gia, mấy người mẫu thân cũng thường đi lại. Thật ra hôm nay các nàng được Từ Thi Viện xin Từ Nhị nãi nãi mời gánh hát nhỏ mời các vị phu nhân đến xem hí khúc, sau đó thuận tiện dẫn các tiểu cô nương các nàng theo tụ họp. Nhà Hà Hoa không có chủ mẫu, Phùng di nương thì không lên được trên mặt bàn, vì vậy chỉ mời có một mình Hà Hoa.

Các tiểu cô nương cả ngày không làm việc gì, không tránh được không có việc gì cũng gây chuyện. Quả nhiên khi Hà Hoa vừa nói ra tên tuổi, thì có một vị tiểu thư cầm cây quạt che miệng ha ha cười rộ nói: "Lúc này hoa sen trong vườn đều đã tàn hết rồi."

Hoa sen quay đầu đi, cửa sổ nơi này đều mở ra, giương mắt là có thể thấy lá sen trong hồ, bình thường tháng sáu hoa sen nở rất đẹp, lúc này đã bắt đầu héo tàn rồi, không có gì để ngắm cả, có một vài đài sen xanh nhạt đang mọc ra. Trên đình nhỏ xa xa bị một hành lang khéo léo ngăn cản, vì vậy động tĩnh của bọn Qúy Quân bên kia nhìn không rõ lắm.

Từ Thi Viện thấy Hà Hoa trầm mặc không nói, vội cong miệng lên nói: "Ngô tỷ tỷ, hoa sen, lúc nở tràn đầy hương thơm, sau khi hoa tàn sẽ có đài sen, củ sen, năm sau có thể nở hoa. Hiện tại héo tàn rồi, còn có thể hóa thành bùn nuôi hoa đó?"

Hà Hoa nghe được Từ Thi Viện chắp vá sách lung tung, lúc này mới nhớ tới "Thanh Hương các" này chắc là lấy từ 《 Ái Liên Thuyết 》 của Chu Đôn Di rồi, Từ Nhị tiểu thư là người thích ngâm thơ, lại yêu sen. . . . . . Người thích hoa sen đây.

Ai, cha nương lấy tên này cho nàng thật sự là. . . . . .

Không giống như người nhà Từ Nhị tiểu thư, Thi Viện Thi Viện, Thi, có thể đại biểu cho học thức tài hoa, Viện, có thể đại biểu phẩm tính hiền lương, đây mới gọi là tên của đại gia khuê tú chứ! Ngay cả người chanh chua như Ngô tiểu thư, cũng lấy một cái tên uyển chuyển hàm xúc hào phóng -  Ngô Hinh Linh.

Hiệp thứ nhất, thua!

Hiệp hai, mọi người khoe khoang y phục đồ trang sức son phấn của mình một phen. Mặc dù Hà Hoa ăn mặc thanh lịch, nhưng trong nhà các nàng có buôn bán tơ lụa, hiển nhiên có thể nhìn ra chất liệu vải dùng đều là hàng cao cấp xa hoa, hơn nữa làn da của nàng trắng, tất cả phối hợp lại hiệu quả rất tốt, cũng xem là không thua trận thế.

Hiệp ba, dĩ nhiên là đọc sách viết chữ rồi. Bên trong những người này, văn chương tốt nhất là tài nữ Từ Nhị tiểu thư "xuất khẩu thành thơ". Từ Thi Viện có thể làm thơ, cũng có thể viết chữ, mặc dù không hơn danh gia, nhưng ở trước mặt mấy người các nàng vẫn có được bản lĩnh. Đương nhiên Hà Hoa không có công lực bực này, thành thật nói: "Ta chỉ nhận biết được mấy chữ, nào dám cùng tỷ tỷ so? Trong ngày thường tối đa cũng đoán đố đèn một chút, chỉ biết qua loa văn thơ đối ngẫu thôi."

Đoán đố đèn các tiểu cô nương nào cũng thích, vì vậy Từ Thi Viện làm chủ ra đề mục, mọi người sai mê giải. Hi hi ha ha một hồi, Hà Hoa cùng mọi người đều đã đáp được mấy câu.

Lúc nghỉ ngơi, bưng lên điểm tâm cùng trái cây nàng mang tới. Khi bánh ngọt được lấy ra thì Từ Thi Viện lập tức chạy tới. Vừa mở hộp đựng thức ăn ra, hương thơm ngào ngạt xông vào mũi, một chú bé nhỏ xíu làm bằng bơ ngồi trên đài sen xanh biếc bên cạnh giàn nho, nhìn rồi là  không di chuyển được mắt.
                                             
Từ Thi Viện càng chẳng quan tâm tới hình tượng của mình, gần như muốn úp sấp lên trên bánh ngọt: "Nói ra, vẫn là cửa hàng điểm tâm Như Ý nhà Hà Hoa muội muội làm ra bánh ngọt là tuyệt nhất. Nhà chúng ta cũng phái trù nương đi học, nhưng kiểu dáng bánh trị giá hai mươi lượng bạc này, các nàng không làm ra được!"

Có đồ ăn ngon, sự chú ý của mọi người lập tức bị dời đi. Từ Thi Viện luyến tiếc không nỡ cắt chú bé nhỏ ra, chỉ có thể cho nàng tất cả. Nhìn nàng không đành lòng ăn, dáng vẻ cố gắng chịu đựng hâm mộ của những người khác, Hà Hoa không nhịn được chỉ điểm cho các nàng dùng bơ như thế nào để tạo ra những thứ này để trang trí. Nhưng trong viện không có bơ, thế là Từ Thi Viện lại sai tiểu nha đầu đi bờ ao đào bùn trở lại, hào hứng bừng bừng muốn Hà Hoa chỉ cho cách làm tại chỗ.

Hà Hoa bị năng lực "hào phóng" cùng "tùy cơ ứng biến" của nàng hù dọa sửng sốt một chút, dường như năm vị tiểu thư khác không thích ứng nghĩ cái này không hợp với tiểu thư khuê các các nàng, cũng có chút bất mãn Từ Thi Viện lạnh nhạt bọn họ, không có một người nào chịu gia nhập, có hai người còn nói muốn cùng các phu nhân đi xem hí khúc, lập tức đi thẳng, trong đó bao gồm Ngô tiểu thư.

Còn lại ba người mặc dù không chịu chơi bùn, nhưng đối với đồ ăn vặt cũng không từ chối. Kết quả là, các nàng chia làm hai phe, một phe ăn, một phe chơi.

Mắt thấy thời gian chậm rãi qua đi, Hà Hoa nghĩ đến Quý Quân bọn hắn còn không biết uống thành cái dạng gì rồi, trong lòng có chút không bỏ xuống được. Nói qua nói lại vòng đến đề tài y phục các nàng mặc, khăn tay, quyên lụa đẹp các nàng đang dùng, qua tiệm tơ lụa của Từ gia, cuối cùng đi vòng qua dâu tằm nhà bọn họ.

"Từ tỷ tỷ, ta nghe nói tằm đều là ăn lá dâu mới phun tơ kết kén, nhà các ngươi trồng nhiều dâu ở bờ hồ như vậy, chẳng lẽ không sợ trứng tằm hoặc kén tằm bị gió thổi đến trong nước sao?"

Từ Thi Viện cười khanh khách: "Hà Hoa muội muội, cho tới bây giờ còn chưa có gió lớn có thể thổi trứng tằm vào trong nước như vậy. Hơn nữa, trứng tằm là phải nuôi dưỡng ở trong phòng ."

"Hà Hoa muội muội ngay cả cái này cũng không biết sao?" Một tiểu thư khác cũng che miệng cười lên.

Hà Hoa làm bộ mù tịt không biết: "Ta thật sự không biết. Từ trước đến nay đều không dám đi chơi dưới tán cây dâu, chỉ sợ trứng tằm rơi lên trên người."

Từ Thi Viện đã cười đến không đứng lên nổi, hồi lâu mới nói: "Ta nghe bọn hạ nhân nói, loại dâu này phải trồng ở mép nước, xây dựng một ít phòng ốc nuôi tằm, vừa dễ dàng quét dọn phân tằm, trực tiếp đổ vào hồ nước là được, sau đó lấy nước trong hồ này tưới ngược lại cho cây dâu là được."

Xem ra Từ Thi Viện biết được chút đỉnh, Hà Hoa cười nói: "Ta không biết những thứ này, ngược lại di nương ta biết được chút chút, hôm nào nói với nàng ở nhà đào hồ nước trồng chút dâu tằm, ta cũng học được dệt vải."

"Nếu muội muội thích, ta cho người đi nói một tiếng, chúng ta đi xem dâu tằm bên kia một chút." Thế là Từ Thi Viện lập tức không chơi bùn nữa, vội vàng gọi người đi vào nói: "Hà Hoa muội muội muốn đi xem dâu tằm, nàng lần đầu tiên tới đây, đương nhiên là ta phải dẫn nàng cùng đi. Các ngươi đi thông báo một tiếng.”

Ba người kia ăn no cũng muốn đi ra ngoài một chút, Từ Thi Viện an bài một phen, năm người dẫn hơn mười nha đầu nói cười đi về phía rừng dâu tằm bên kia.

Hà Hoa ung dung đi theo sát Từ Thi Viện, xoay một vòng nàng đã biết vì sao những người này lại hưng phấn như vậy   —— đến rừng dâu tằm bên kia có thể thấy cái đình lớn giữa hồ!

Bởi vì Từ Thi Viện đã thông báo qua, rừng dâu tằm bên kia cũng đã nói qua, khi qua tới thì có mấy người mặc trang phục sai vặt trường công (đầy tớ) đứng ở một bên chờ. Hà Hoa cảm thấy có cái gì đó không đúng, khẽ quay người, phát hiện một người trường công Từ gia thế nhưng nhìn nàng chằm chằm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hồng Gai, Thongminh123, heisall, linhkhin, qh2qa06, thucquy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: An3484, Anh dinh, Cơ Dạ Ly, Đỗ hằng173, hươnghươngnhi, Loan Kull, Lucy Lee, meo lucky, Nucute, Suri_Sushi, Tieutieu88, tinh thanh, Uyên Myu và 400 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

7 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

18 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.