Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban

 
Có bài mới 09.07.2016, 21:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [38/90] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 39. Muốn chia đất

Edit: Trạch Mỗ

Mùa đông năm 1979 trời lạnh cực kỳ sớm, nhưng trong lòng thôn dân thôn An Bình lại sùng sục sùng sục như đun một bình nước sôi. Trước đó không lâu trong thôn đã mở một lần đại hội rồi, lần đó mở cuộc họp rất đơn giản chính là giải thích cho mọi người một chút cái gì gọi là phân ruộng đến hộ, cùng với thành quả thu được của thôn đã phân ruộng đến hộ năm ngoái, thuận tiện lại tranh thủ một chút ý kiến của người trong thôn, rốt cuộc là muốn phân đất hay không phân.

Thật ra trong lòng trưởng thôn cũng không chắc, tuy rằng bên trên đã đưa xuống văn kiện, cũng biết hộ được phân ruộng năm nay thu hoạch cũng không tệ, nhưng sống qua bao nhiêu năm như vậy rồi, tuy rằng cảm thấy phân đất là chuyện tốt, nhưng trong lòng ông cũng là ngổn ngang trăm mối. Cán bộ lãnh đạo trong thôn trước cuộc họp đã cãi nhau ủm tỏi rồi, chờ lúc cả thôn cùng họp càng là cãi nhau tung trời.

Mọi người có nói phân đất tốt, có nói phân đất không tốt, người nông thôn nói chuyện vốn là không lịch sự, nói đến nóng nảy quả thực còn có thể đánh nhau. Không đầy một lát đã có mấy nhóm người lấy gậy tới. Có thể nghĩ cái hội nghị này cuối cùng cũng chính là tan rã trong không vui.

Nhưng cho dù là tan rã trong không vui cũng làm cho mọi người trong lòng không bình tĩnh được, trước đây nhiều nhất là mọi người bàn tán một chút, hiện tại đều rõ cả ra ngoài, rất nhiều người đều biết cho dù năm nay không phân được cũng chỉ là chuyện mấy năm này, có gia đình cũng bắt đầu ngầm đi ra ruộng xem thử rốt cuộc đất chỗ nào tốt.

Nói là phân đất theo bình quân, nhưng đất này cũng có tốt có xấu, ruộng đất chính là gốc rễ của người nông thôn, cái khác còn thôi, vì chuyện phân đất vốn là cả nhà cũng có thể đánh nhau thành đầu chó.

Qua không đến nửa tháng hội nghị toàn thôn lần thứ hai lại tổ chức, lần này không phải nghe ý kiến của mọi người mà là trực tiếp tuyên bố kết quả, trong thôn vừa vào xuân sang năm thì chia đất luôn, ấn theo đầu người mà tính, một người một mẫu hai phân, không nhiều không ít, bất kể anh là trẻ con vừa ra đời hay là người già trên bảy mươi đều là như nhau.

Vốn thôn trưởng còn hơi do dự, nhưng hiện tại bên trên đã đưa xuống văn kiện chính thức rồi, còn do dự cái gì? Sớm hay muộn cũng phải làm mà, nếu như vậy còn không bằng làm sớm để cho mọi người có cái chuẩn bị. Anh không phục? Không phục cũng vô ích. Có điều tuy rằng đầu xuân sang năm sẽ phân đất, nhưng lương thực trong ruộng lại phải mọi người cùng nhau thu theo như năm ngoái, sau khi nộp thuế lương thực xong mới xem như thật sự thuộc về anh.

Về phần đồ của đội sản xuất cũng đều quy về tập thể trước, anh muốn dùng có thể đi đội sản xuất mượn. Mà lợn, dê, gà vịt các loại đội sản xuất nuôi hàng năm sang năm cũng sẽ không nuôi nữa, sau này mọi người nhà mình muốn nuôi như thế nào thì nuôi như thế đó.

Sau khi họp xong, các thôn dân xôn xao một loạt. Tuy rằng trước đây đã có chuẩn bị sớm, nhưng đột nhiên cứ quyết định như vậy mọi người vẫn còn có chút không thể tiếp thu. Vất vả lắm tiếp nhận rồi, có vài người lại bắt đầu tính toán một chút . Vốn dự định mùa xuân sang năm sẽ kết hôn cũng bắt đầu vội vàng muốn làm đám cưới cho con trai trước tết, thêm một nàng dâu là thêm một mẫu hai phân đất đó.

Nhà có con trai nghĩ cách này, nhà có con gái cũng không phải kẻ ngu, nhà ai không muốn thêm phần đất đây, chỉ vì việc này không biết bao nhiêu hôn sự bị đàm phán không thành rồi.

Cưới dâu là một chuyện, những người bây giờ đang mang thai thì càng sốt ruột bốc hoả. Ý trong thôn là vừa vào xuân thì chia đất luôn, chia đất theo như hộ khẩu, dự tính ngày sinh vừa vặn muộn hơn một tháng không biết có bao nhiêu sốt ruột, phải biết một tháng này thế nhưng là hơn một mẫu đất đó. Hơn một mẫu đất này có thể làm ra bao nhiêu lương thực đây, nhà vừa đúng dịp này gấp đến đỏ cả mắt rồi, quả thực hận không thể đứa nhỏ trong bụng có thể nhảy ra ngay lập tức.

Chị dâu Hai nhà mẹ của Ngô Hồng Nhi vừa đúng dịp gặp phải thời gian này, đến tết bụng Cao Quý Miên là gần tám tháng rồi. Nếu không có việc gì bất ngờ, cuối tháng hai hoặc là đầu tháng ba âm lịch sang năm đứa bé trong bụng của chị sẽ ra đời. Lúc này vừa lúc chính là đầu xuân, nếu tốt số, đứa bé trong bụng của chị có thể kịp được phân đất, nếu không kịp cũng chỉ là thiếu một chút nữa.

Thôi Vinh Mai rầu ơi là rầu, nếu là kém xa bà cũng cam lòng, nhưng vỏn vẹn chỉ là chuyện một ngày hai ngày như vậy, nghĩ như thế nào cũng thấy không cam lòng. Lúc đến thăm con gái và cháu ngoại bà cũng than thở.

Vấn đề này Ngô Hồng Nhi cũng không biết nên khuyên như thế nào mới tốt, chấp niệm của người nông thôn đối với ruộng đất là không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả, đừng nói hơn một mẫu cho dù là vài phân đất cũng không thể buông tha. Loại chấp niệm thâm căn cố đế này tuy rằng Ngô Hồng Nhi sớm đã bị thời đại này đồng hóa, nhưng vẫn không thể có cùng cảm nhận như bọn họ.

Ở cái nhìn của Ngô Hồng Nhi ruộng đất không có, chỉ cần có một đôi tay luôn có thể tìm ra một lối thoát, nhưng là ở cái nhìn của Thôi Vinh Mai bọn họ không có ruộng đất quả thực như không có mạng. Để cho Thôi Vinh Mai cam tâm tình nguyện buông tha hơn một mẫu đất quả thực còn làm cho bà khó chịu hơn móc ruột móc tim bà.

Lý Quế Lan trái lại có chút lý giải ý nghĩ của Thôi Vinh Mai, đến bây giờ bà còn đắc ý cháu trai cả nhà mình là đứa có phúc khí đấy. Nếu cháu trai cả của bà chậm thêm ba bốn tháng mới sinh ra, hiện tại xoắn xuýt chính là bà rồi."Bà thông gia đừng lo lắng, tôi thấy nhà thằng Hai nhà bà cũng là đứa có phúc khí, hiện tại cũng gần tám tháng rồi, nhất định có thể kịp. Cho dù là thật sự không kịp, phỏng chừng cũng chỉ lệch một hai ngày, đến lúc đó nói với trưởng thôn một chút hẳn là không có vấn đề lớn, " Thôi Vinh Mai nói.

Cán bộ đại đội cũng không phải không có tình người như vậy, loại tình huống như nhà họ Ngô chỉ cần nói tử tế với người ta một chút, khả năng cứu vãn vẫn là rất lớn.

"Cũng chỉ có thể làm như vậy." Thôi Vinh Mai thở dài, thông gia nói cũng có thể xem là một biện pháp tốt, nhưng mà nhiều người mắt tạp, lỡ như đứa nào có ý xấu chỉ sợ chuyện này sẽ không thành được. Trong thôn hạng người đại gian đại ác không có, nhưng cũng là tồn tại những kẻ không muốn thấy người khác tốt chuyên giở trò xấu xa với người khác.

Thật ra Thôi Vinh Mai rõ là suy nghĩ nhiều rồi, thật đến lúc đó rất nhiều nhà vì có được một mảnh đất tốt mà làm ầm ĩ rất nhiều, chút việc kia nhà bà hoàn toàn không tính là cái gì. Chẳng qua đây đều là việc về sau.

Thôi Vinh Mai cũng không muốn cuối năm thêm phiền toái cho con gái mình, oán trách vài câu rồi đi về, chuyện khác còn có thể nỗ lực, nhưng chuyện sinh con này lại không phải cố gắng là có thể làm được.

Cuối năm Hồ Quốc Đống và Hồ Lão Đồ bận ơi là bận, vốn Hồ Lão Đồ bởi vì tâm tư tích cóp tiền cho cháu trai mới sinh nên nhận hết cả những việc trước đây không nhận, vốn đã bận, hiện tại trong thôn vừa có ý kiến chia đất, vốn không có ý định kết hôn cũng vội vàng kết hôn. Tuy nói có gia đình không muốn bớt đi một mẫu đất kia của con gái mà đàm phán hôn sự không thành, nhưng loại tình huống này cũng chỉ là ví dụ, phần lớn gia đình cho dù là trong lòng nghẹn khuất, vì con gái sau này có thể sống thoải mái một chút cũng đều đồng ý. Bởi vậy cha con nhà họ Hồ lại càng bận rộn, căn bản chính là làm việc liên tục ở ngoài trời.

Ngô Hồng Nhi cùng Lý Quế Lan thì ở trong nhà chuẩn bị đồ ăn tết nhân tiện chăm sóc đứa nhỏ, phần trước nói đến mặc dù mới hơn hai tháng nhưng bé cưng Hồ Kiệt có thể nhìn ra là đứa tính tình lớn rồi, Ngô Hồng Nhi vì chăm thằng nhóc này thật là chịu tội lớn, trước đây cô cũng không biết chăm một đứa nhỏ có khó khăn như vậy.

Ban ngày thì còn thôi, lúc đứa nhỏ này làm ầm ĩ Lý Quế Lan còn có thể giúp một tay. Nhưng buổi tối lại khổ Ngô Hồng Nhi rồi. Nửa đêm đói bụng, khóc, tiểu, khóc, ị lại khóc. Nếu như là tính tình ngoan ngoãn, thay tã cho nó hoặc là cho nó bú cũng có thể ngủ rồi, nhưng đứa nhỏ này hết lần này tới lần khác tính tình lớn tỉnh dậy sẽ khóc vang rung trời không có nửa giờ là dỗ không được. Trong tháng bởi vì Ngô Hồng Nhi cũng phải dưỡng, cho nên không phải Thôi Vinh Mai ở bên cạnh chăm sóc thì là Lý Quế Lan phục vụ, Ngô Hồng Nhi còn không cảm thấy mệt như vậy. Chờ ra tháng Hồ Quốc Đống chuyển về, đôi vợ chồng trẻ này liền gặp họa rồi.

Hồ Quốc Đống làm việc mệt mỏi, mỗi ngày trở về gần như vừa kề vào gối là có thể ngủ, Ngô Hồng Nhi vì để cho hắn ngủ thêm một lát nên luôn là cô tới chăm con, bởi vậy lúc vừa đến tết Ngô Hồng Nhi vốn là tròn trịa bóng mượt ra giêng lại gầy đi không ít, gần như không có gì khác biệt với khi làm con gái ở nhà. Nhưng lại làm cho Hồ Quốc Đống đau lòng không thôi.

Thật ra buổi tối mỗi ngày Ngô Hồng Nhi chăm con ngủ không ngon, Hồ Quốc Đống ngủ được cũng không khá hơn chút nào, đứa nhỏ khóc oa oa đừng nói Hồ Quốc Đống cùng một phòng không ngủ được, dù là hai cụ Hồ Lão Đồ ở tại phòng cách vách cũng không ngủ được á. Chỉ mới hơn hai tháng Lý Quế Lan đã không biết nói bao nhiêu lần bà và con dâu ở cùng nhau, để cho Hồ Quốc Đống và Hồ Lão Đồ ở cùng nhau. Thậm chí nếu không phải đứa nhỏ buổi tối phải bú sữa mấy lần, Lý Quế Lan còn muốn ôm vào trong phòng bọn họ chăm sóc.

Nhưng Lý Quế Lan nghĩ thì tốt, mình và con dâu ở cùng nhau vừa có thể chăm sóc đứa nhỏ, còn có thể để cho con trai ngủ ngon giấc, chuyện một công đôi việc mà. Có điều Hồ Quốc Đống lại không nghĩ như vậy, vất vả lắm cưới được vợ có thể có vợ con làm ấm đầu giường rồi, làm sao có thể vì một chút khó khăn nho nhỏ lại chuyển đi ngủ cùng cha hắn đây. Cha hắn gáy khò khò quả thực vang rung trời, sao có thể so sánh được với vợ thơm thơm mềm mềm đây. So sánh như vậy cho dù là buổi tối bị con đánh thức vài lần cũng không thể tính là cái gì rồi.

Bởi vậy nhà họ Hồ vẫn luôn là cảnh tượng như vầy, lúc nửa đêm đứa nhỏ khóc, Ngô Hồng Nhi thức dậy mơ mơ màng màng cho con bú sữa, thay tã cho nó, đứa nhỏ khóc được một chốc một lát là không dừng lại được, Hồ Quốc Đống xót vợ nửa đêm còn phải bế con đi đi lại lại không ngừng, nên mình cũng thức dậy chăm con cùng, đã thế đồng thời hai cụ nhà họ Hồ còn ở ngoài cửa hỏi gấp gáp: "Thế nào rồi, đứa nhỏ làm sao còn khóc vậy, có cần cha (mẹ mày) vào xem thử hay không."

Tính kiên nhẫn của hai cụ nhà họ Hồ nhiều nhất cũng chỉ có mấy phút, nếu đứa nhỏ còn khóc, Lý Quế Lan sẽ nói: "Quốc Đống, Hồng Nhi à mẹ đi vào nhé." Cho dù là mẹ ruột nửa đêm vào phòng con trai con dâu cũng phải kiêng dè một chút, Hồ Lão Đồ thì càng là chỉ có thể lo lắng suông ở bên ngoài.

Chờ vất vả lắm mới dỗ được tiểu tổ tông này, mấy người ngủ một lát lại bắt đầu ngày mới rồi. Nửa đêm khi sốt ruột bốc hoả Hồ Lão Đồ cũng sẽ cảm thán với Lý Quế Lan tính tình đứa nhỏ này thật sự là quá lớn, nhưng đã đến ban ngày ông sẽ lại đổi ý, "Bé trai là phải tính tình lớn chút mới tốt chứ, loại tính tình yếu ớt kia tôi cũng không thích. Cứ phải như vậy, mới là cháu trai của Hồ Lão Đồ tôi đấy, ha ha."

Lý Quế Lan: đúng rồi, bé trai phải có chút tính tình.

Ngô Hồng Nhi:

Hồ Quốc Đống:

--- ------ ---

Bổ sung: đơn vị đo diện tích cổ Trung Hoa:

1 khoảnh (市顷, qing) = 100 mẫu = 66 666, 6 m²
1 mẫu (市亩 / 畝, mu) = 10 phân = 60 phương trượng = 666,6 m²
1 phân (市分, fen) = 10 lí = 66,6 m²
1 li(市里, li) = 6,6 m²
1 phương trượng (方丈, zhang²) = 100 phương xích = 11,11 m²
1 phương xích (方尺, chi²) = 100 phương thốn = 1/9 m²= 0,11 m²
1 phương thốn (方..., cun) = 1 111,1 mm²

Mỗ: mỗ xem phim thấy người ta dịch là hôn sự, cơ mà xem cải lương thấy người ta lại dùng cụm chuyện hôn nhân. Haizz, quê mỗ chả dùng từ này nên ko biết ở mình thường dùng như thế nào. Híc @.@

Chương này edit khó quá, mọi người để ý sửa lỗi giùm mỗ nha



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.07.2016, 20:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [39/90] - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 40. Gây chuyện

Edit: Trạch Mỗ

Bởi vì nguyên nhân đầu xuân là sẽ phân đất, lễ mừng năm mới trôi qua có chút lộn xộn, ngay cả ra giêng thăm người thân mọi người vừa mở miệng cũng là vấn đề này.

Qua tết mùa xuân liền tới rất nhanh, trước hai ngày phân đất, Cao Quý Miên sinh con gái. Thật là làm cho cả nhà họ Ngô đều thở phào nhẹ nhõm. Khói mù bao phủ ở trên đầu nhà họ Ngô vào dịp tết cuối cùng cũng đã qua.

Phân đất là việc lớn của mỗi thôn dân, cũng là một việc phiền toái. Vừa vào xuân trưởng thôn đã dẫn mấy đội trưởng đội sản xuất cùng mấy người trong thôn đề cử ra bắt đầu đo đạc ruộng đất. Đây cũng không phải là một công trình nhỏ, vừa đo là đo chừng mấy ngày.

Nói là ấn theo đầu người chia một người một mẫu hai phân đất, nhưng tình huống nhân khẩu và ruộng đất của mỗi thôn đều không giống nhau. Giống như là trang An Bình ruộng đất nhiều hơn một chút, ruộng đất trừ chia cho các thôn dân còn có thể thừa lại một ít, bởi vậy thật ra cơ hồ chia đến trong tay mọi người là một người chừng một mẫu ba. Mà thôn Bàn Đào thì không giống, ruộng đất của thôn Bàn Đào ít mà nhân khẩu lại nhiều, thực tế cũng chỉ có một mẫu chia đến trong tay mỗi người.

Nhà họ Hồ cộng thêm bé yêu Hồ Kiệt vừa đầy nửa tuổi cũng chỉ năm người, được chia sáu mẫu năm phân đất. Mà người nhà họ Ngô được chia nhiều hơn, ước chừng được chia mười ba mẫu, là gấp đôi nhà họ Hồ. Chẳng qua tương ứng với nhân khẩu nhà họ Ngô cũng nhiều hơn nhà họ Hồ rất nhiều, cho dù là thế hệ nhỏ hơn một vai cũng đều là con trai, tính như vậy cũng không biết rốt cuộc nhà ai tốt hơn.

Ruộng đất có tốt có xấu, vì không gây nên mâu thuẫn giữa mọi người, mỗi thôn đều áp dụng phương pháp như nhau, đó chính là bốc thăm. Bốc được tốt là số đỏ, bốc được không tốt cũng chỉ có thể trách mình. Nhưng cho dù trong thôn đã cố gắng hết sức để cho mọi người đều hài lòng, nhưng gia đình được phân ruộng đất kém hơn vẫn mỗi ngày đến cửa nhà trưởng thôn náo loạn.

Trưởng thôn có cách gì, đây đều là bốc thăm, thằng hai nhà ông còn là bốc được một mảnh đất cát đấy, ông không bắt nó nhận như thường. Mới bắt đầu lúc có người đến nhà trưởng thôn náo loạn trưởng thôn còn có thể có thiện ý giải thích khuyên bảo người đó, chờ về sau người tới càng ngày càng nhiều bị làm cho phiền không dứt, sau đó ông dứt khoát mắng đuổi người đi hết "Cứ đến tìm tôi, các người mọc cái tay thối tôi có cách gì. Chính anh không bốc được cái thăm tốt, tôi còn có thể cướp đất tốt của nhà người khác để chia cho anh hay sao. Nhà tôi cũng có một mánh đất cát, các người tìm tôi khóc, tôi tìm ai khóc đây."

Ở trong thôn, trưởng thôn thôn An Bình rất được người tôn trọng, ông nổi giận một trận mọi người đến là đàng hoàng cả rồi. Gia đình được chia đất cằn muốn xúi giục trưởng thôn chia lại một lần nữa, trước nhưng là không nói cái khác chính là trong thôn quyết định đại đa số người đều không đồng ý, ai không sợ sẽ bị phân phải đất cằn. Bởi vậy cũng chỉ có thể không giải quyết được gì như vậy thôi.

Có điều tuy rằng ruộng đất này có tốt có xấu, nhưng lúc đang bốc thăm trưởng thôn đều là cô gắng hết sức phối hợp, nói chẳng hạn như một mảnh đất tốt là dính cùng một chỗ với một mảnh đất kém. Nói chẳng hạn như ruộng đất thật sự là quá mức cằn cỗi lúc đo đạc bọn họ sẽ rộng rãi, nói là một mẫu thật ra cũng có một mẫu hai ba. Cho dù chịu thiệt cũng không thiệt bao nhiêu.

Nhà họ Hồ là Hồ Lão Đồ bốc thăm, không tốt cũng không xấu. Năm mẫu là đất tốt, nhưng mảnh một mẫu năm kia lại hết sức cằn cỗi cũng chỉ có thể trồng chút khoai lang cao lương….

Bốc được cái này người nhà họ Hồ cũng không nói gì, trước tết Hồ Lão Đồ đã nói xong với trưởng thôn rồi, bãi đất đội sản xuất nuôi lợn trước đây sẽ cho Hồ Lão Đồ dùng, đương nhiên cái này không dùng không, hàng năm phải trả ba mươi đồng tiền thuê. Dĩ nhiên phân lợn lưu lại trong chuồng lợn nhà họ Hồ nuôi nếu các thôn dân muốn dùng cũng phải cho cái giá hữu nghị.

Hoa màu một cành hoa, toàn dựa phân đương gia[1], chỉ cần có đầy đủ phân bón cho dù là đất cằn hơn nữa cũng có thể từ từ dưỡng tốt. Nhà người khác có lẽ sẽ phát sầu lấy phân ở đâu, dù sao hiện tại không phải là đời sau đủ loại phân hóa học cái gì cần có cũng có, có thể sử dụng cũng chỉ là phân chuồng mà thôi. Có điều việc này đối với Hồ Lão Đồ đã sớm tính toán năm thứ nhất sẽ nuôi mười con lợn mà nói thật đúng là không tính cái gì.

[1]Hoa màu một cành hoa, toàn dựa phân đương gia: một phương thức canh tác cây nông nghiệp, ý là muốn hoa màu tốt thì phải bón phân.

Đối với hành động nuôi lợn số lượng lớn như vậy của nhà họ Hồ, đám người trong thôn có ghen tỵ, có hâm mộ, cũng có kính nể. Nhưng dẫu sao không phải ai cũng có thể bạo tay như Hồ Lão Đồ. Nuôi mười con lợn không nói cái khác, chỉ là lương thực đã là một khoản lớn. Thật ra Hồ Lão Đồ mua mười con lợn con này cũng là rất xoắn xuýt, cũng không phải tiếc tiền, chỉ sợ đến giai đoạn sau không đủ lương thực cho lợn ăn. Vì nuôi lợn thậm chí ông định trồng toàn bộ khoai lang lên hơn một mẫu đất trong nhà kia.

Chỗ nuôi lợn của đội sản xuất ban đầu là Hồ Lão Đồ một tay xây lên, đừng nói là nuôi mười con lợn bình thường nuôi hai mươi con cũng rộng rãi vô cùng, biết rõ chuyện phân đất trong thôn rồi, Hồ Lão Đồ chọn ngay mười con lợn con trở về để cho bọn chúng an cư ở trong chuồng.

Vì tiết kiệm chút lương thực, người nhà họ Hồ đều bắt đầu ra ngoài cắt cỏ cho lợn, ở nông thôn gần như chỗ nào cũng là cỏ cho lợn, chỉ cần chịu bỏ công sức một lát là có thể cắt được một sọt. Bé yêu Hồ Kiệt hiện tại cũng hơn sáu tháng có thể ăn dặm được một chút rồi, cho nên bây giờ Ngô Hồng Nhi miễn cưỡng có thể rảnh tay, bình thường đứa nhỏ là để cho Lý Quế Lan ở nhà trông, cô đi ra ngoài làm việc.

Tuy rằng ý Lý Quế Lan là để cho Ngô Hồng Nhi ở nhà trông con bà đi ra ngoài, nhưng năm nay Lý Quế Lan đã hơn sáu mươi rồi, Ngô Hồng Nhi nào làm ra được chuyện mình ở nhà nghỉ ngơi để cho bà đi làm việc, trước đây là không có cách nào, hiện tại đứa nhỏ cũng có thể rảnh tay rồi, người làm bà nội như Lý Quế Lan chăm sóc còn tỉ mỉ hơn cả người làm mẹ là cô cơ, cô rất yên tâm.

Ngày hôm đó Ngô Hồng Nhi đang cắt cỏ ở đầu thôn trên, đột nhiên một thím trong họ gọi cô nói: "Vợ Quốc Đống sao cháu còn làm việc ở chỗ này thế, mẹ chồng cháu đang tìm cháu khắp thôn đấy, mau về đi thôi."

Một tiếng đột nhiên này thật là dọa Ngô Hồng Nhi rồi, cô còn tưởng rằng là đứa nhỏ đã xảy ra chuyện gì, cầm liềm đứng lên chạy về luôn, ngay cả sọt cũng không kịp cầm, cuối cùng vẫn là bà thím cùng họ này cầm về cho cô.

Ngô Hồng Nhi chạy về nhà thấy con chẳng có chuyện gì ngoan ngoãn được Lý Quế Lan bế, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Chẳng qua đứa nhỏ tuy rằng không có chuyện gì, nhưng vẻ mặt của Lý Quế Lan lại không đúng lắm, thấy đứa nhỏ a a gọi Ngô Hồng Nhi cũng không có trêu chọc nó như bình thường.

"Mẹ, đây là thế nào?" Ngô Hồng Nhi cẩn thận từng li từng tí hỏi. Cô vừa dứt lời Hồ Quốc Đống cũng vào cửa, đằng sau còn đi theo mấy anh em họ nội, Hồ Lão Đồ cũng theo ở phía sau. Tư thế đằng đằng sát khí này quả thực chính là muốn đi kéo bè kéo lũ đánh nhau.

Thấy bọn họ tới, vẻ mặt Lý Quế Lan mới hơi dễ nhìn một chút nói với Ngô Hồng Nhi: "Hồng Nhi à, chúng ta đi trang Đại Lý một chuyến, con ở nhà trông Đản Đản tử tế nha, buổi trưa hôm nay không cần nấu cơm cho chúng ta đâu." Đản Đản là nhũ danh của bạn nhỏ Hồ Kiệt.

Trang Đại Lý, Ngô Hồng Nhi giật mình, đây là Hồ Lê Nhi lại xảy ra chuyện rồi. Hơn nữa nhìn chuyện này còn không nhỏ, việc này còn cần người nhà mẹ đẻ đi qua rồi.

Con gái đã lấy chồng bị ấm ức ở nhà chồng nhà mẹ đẻ đánh đến cửa rất bình thường, nhưng đó cũng phải là chuyện lớn, nếu chỉ là một chút chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi người nhà mẹ đẻ mà đánh tới cửa còn chưa đủ mất mặt đâu.

Ngô Hồng Nhi ngầm ước lượng trị số vũ lực của bọn họ bên này, một hàng đàn ông vạm vỡ, rất tốt. Nhưng cô vẫn cảm thấy thiếu mấy người phụ nữ. Dù sao đàn ông có thể đánh đàn ông, nhưng là đánh phụ nữ cũng không dễ nhìn. Vốn là nếu nhà họ Hồ đông anh em, mấy cô con dâu cộng thêm Lý Quế Lan là dư dả, nhưng hiện tại chỉ có một nàng dâu trẻ là Ngô Hồng Nhi, sức chiến đấu của nhà họ Hồ ở trên mặt phụ nữ thật sự là không đủ nhìn.

"Mẹ, nếu không con giao Đản Đản cho chị dâu cả họ con trông rồi đi cùng mọi người nhé." Ngô Hồng Nhi mặc dù biết sức chiến đấu của mình khá yếu ớt, nhưng là chỉ để cho Lý Quế Lan đi cùng thật sự là không yên lòng, mụ mẹ chồng kế kia của Hồ Lê Nhi không phải là hạng tốt đẹp gì, bằng không cũng sẽ không có khả năng chèn ép một người như Hồ Lê Nhi ngay cả nhà cũng không cần tay trắng ra khỏi nhà.

"Không cần đâu, mẹ gọi thím Ba con cùng với mấy chị dâu họ con nhà thím ấy rồi, bác dâu con cũng đi cùng, người đủ nhiều rồi, con ở nhà trông Đản Đản, buổi tối làm thêm mấy món ăn." Lý Quế Lan thấy con dâu hiểu chuyện như vậy, trên mặt vốn đang đen ghê gớm cũng dịu đi vài phần.

Chẳng qua đứa nhỏ Hồng Nhi này da mặt mỏng không phải là đối thủ của mụ yêu quái già kia nhà họ Lý, Lý Quế Lan không chút nghĩ ngợi đã để cô ở nhà.

Nghe Lý Quế Lan nói thím ba cô cũng đi, Ngô Hồng Nhi thở phào nhẹ nhõm, hơn một năm này cô cũng biết bàn về đánh nhau chửi nhau để thím ba này của cô làm đúng là gà chọi trong gà trống rồi. Chẳng qua mẹ chồng cô cũng đã thả vũ khí có tính sát thương quy mô lớn là thím Ba cô ra rồi, có thể thấy được chuyện trong nhà chị Ba không nhỏ, nghĩ đến đây Ngô Hồng Nhi không nhịn được trong lòng lại lo lắng vài phần.

Thật ra Ngô Hồng Nhi không đoán sai, chuyện này thật đúng là không nhỏ. Hôm nay là Hồ Lê Nhi đặc biệt truyền nhi về nhà bảo người nhà họ Hồ qua, đây là lần đầu tiên.

Mà nguyên nhân xung đột lần này không vì cái gì khác chỉ vì phân đất. Trang Đại Lý, tên như ý nghĩa người họ Lý chiếm đại đa số trong thôn, nói tới trưởng thôn trang Đại Lý còn là bác cả trong tộc của Lý Chấn Lương. Một đống chuyện rách nát kia của nhà Lý Chấn Lương người trong thôn cũng không có ai không biết, Lý lão đầu kia đầu óc như bị lừa đá trưởng thôn cũng biết rõ ràng.

Lần này phân đất, trưởng thôn vì không để cho ông em họ này lại hồ đồ, còn đặc biệt lưu tâm, nếu như đã phân nhà thì tách ra bốc, không phân nhà thì người đứng đầu gia đình bốc. Lúc trước nhà họ Lý phân nhà hận không thể chia rõ ràng từng sợi tóc trên đầu, trưởng thôn nghĩ lần này chắc sẽ không gây chuyện nữa đi.

Nhưng ông đã nghĩ lầm rồi, người có ý xấu cho dù ông có suy nghĩ chu đáo hơn nữa cũng có thể gây sự.

Lúc trước sau khi Lý lão đầu đuổi cả nhà Lý Chấn Lương đi thì ở cùng mụ vợ kế và thằng con mụ mang đến, khi đó bốc thăm là Lý lão đầu bốc, chẳng qua có lẽ là nguyên nhân làm việc trái với lương tâm, tay của Lý lão đầu được gọi là thối mà, một mảnh đất xấu nhất trong thôn vô cùng trùng hợp lại để cho lão bốc được.

Cái này đừng nói mẹ kế không ưng ý ngay cả Lý lão đầu cũng rầu muốn chết. Nhưng nếu muốn tìm người đổi là tuyệt đối không có khả năng, ai cũng không phải là kẻ ngu. Bị vợ xúi bẩy, Lý đầu đầu lại nghĩ cách giành của mấy người con trai.

Hồi đó khi cả nhà Lý Chấn Lương chuyển từ trong nhà cũ ra là tay trắng ra khỏi nhà, phân nhà ở riêng không cần dưỡng lão cho Lý lão đầu, Lý lão đầu còn ký tên hẳn hoi. Bởi vậy lần này lão cũng không nghĩ cách giành của nhà Lý Chấn Lương, chẳng qua âm kém dương sai cuối cùng lại liên lụy đến một nhà Lý Chấn Lương, còn thiếu chút nữa làm mất đứa nhỏ Hồ Lê Nhi vừa mang.

Lúc này Hồ Lê Nhi thật sự tức giận rồi, trước đây chị còn cầm dao thái rau đòi liều mạng với người khác, lần này dứt khoát nhờ người mang tin về cho nhà mẹ đẻ, không nói rõ ràng đống chuyện rách nát này chị dứt khoát mang theo Lý Chấn Lương và hai đứa nhỏ về nhà họ Hồ ở rể luôn, dù thế nào đi nữa ở nhà mẹ đẻ cũng có một miếng cơm ăn cho bọn họ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.08.2016, 20:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10140 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [TB tạm ngừng] - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 41. Hỗn chiến

Edit: Trạch Mỗ

Lúc người nhà họ Hồ chạy tới trang Đại Lý thì nhà họ Lý đang đánh thành một đoàn. Nhà họ Lý cộng thêm thằng con trai mẹ kế Lý Chấn Lương mang đến tổng cộng bốn anh em, ngoài ra Lý Chấn Lương còn có một chị gái, chị nghe được tin nhà mẹ đẻ lại ầm ĩ cũng tới rồi, lại cộng thêm người nhà mẹ đẻ của đám con dâu quả thực rối loạn lung tung.

Bởi vì mấy ngày hôm trước Hồ Lê Nhi bị tức đến thiếu chút nữa mất con, Lý Chấn Lương dứt khoát để cho chị ở lại nhà mình đừng đi ra, tự mình hắn tới nhà cũ. Chẳng qua Hồ Lê Nhi sợ Lý Chấn Lương chịu thiệt, nên để cho Đại Nữu đi theo qua, một khi tình huống có gì không đúng thì lập tức trở về gọi chị. Đại Nữu mặc dù mới bảy tám tuổi, nhưng con cái của người nghèo sớm lo liệu việc nhà, hiện tại cô bé cũng có thể giúp trong nhà không ít việc rồi.

Nói tới Lý Chấn Lương và Hồ Lê Nhi, lần này hai người cũng là gặp tai bay vạ gió. Vốn là Lý lão đầu và mẹ kế của Lý Chấn Lương tìm cách giành là anh cả Lý Chấn Quốc, nhưng đứa nhỏ nhà Lý Chấn Quốc đã mười bảy mười tám rồi, qua mấy năm nữa đứa nhỏ sẽ phải cưới vợ, trong tay đang khó khăn đó, đâu thể đổi đất tốt nhà mình cho cha hắn, lại nói năm đó lúc cha Lý đuổi hai người Lý Chấn Lương ra ngoài bọn họ cơ bản cũng đều lạnh tâm rồi.

Bởi vì nguyên nhân Lý Chấn Lương là con út, năm đó cha Lý thế nhưng là ngay cả đầu ngón tay cũng không nỡ động đến hắn. Nhưng là bây giờ vì một người ngoài vậy mà có thể để cho đứa con trai út thương yêu nhất tay trắng ra khỏi nhà, đừng nói bảo Lý Chấn Quốc đổi ruộng tốt nhà mình cho cha hắn để cho lão đi nuôi mẹ kế, hắn không đi ra mộ khóc mẹ ruột hắn đã không tệ rồi.

Vì thế Lý Chấn Quốc đối với cha hắn dứt khoát là áp dụng chính sách không thèm đếm xỉa tới, bất kể ông nói cái gì, tôi chính là không phản ứng với ông, ông nói tôi không hiếu thuận, được, ông đem đất cho tôi trồng về sau tôi có một miếng cơm ăn thì nhất định sẽ không để ông đói. Không cần nghĩ điều này cũng không có khả năng, cho dù là chỗ cha hắn đồng ý, mẹ kế hắn cũng sẽ không đồng ý. Vì vậy sự việc cứ giằng co như thế.

Chẳng qua Lý Chấn Quốc có thể nhịn, Vương Vinh Tâm không phải là dễ chọc như vậy, tuy rằng lần này nhà mình không có tổn thất gì, nhưng là rốt cuộc mặt mũi bị bôi nhọ không được dễ nhìn cho lắm. Con trai cả nhà Vương Vinh Tâm cũng sắp cưới vợ rồi, có người đàn bà quấy nhiễu gia đình không yên như vậy ai muốn gả con vào? Hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, Vương Vinh Tâm dứt khoát móc nối với ba chị em dâu. Tóm lại là không thể để cho một nhà Lý Chấn Cường cũng chính là thằng con trai mẹ kế nhà họ Lý mang đến kia được như ý.

Lúc Vương Vinh Tâm đi đến nhà Hồ Lê Nhi đúng lúc lại để cho vợ Lý Chấn Cường nhìn thấy, về nhà Từ quả phụ liền khóc lóc với Lý lão đầu: "Lão già ông xem, ông xem, nhà thằng cả thuần túy chính là không muốn để cho chúng ta dễ chịu, chính nó không đổi cho chúng ta thì thôi, còn móc nối thằng Hai thằng Ba. Ông còn luôn miệng nói cái gì mà thằng cả cũng là bất đắc dĩ, nó có cái gì bất đắc dĩ chứ, con cái đã lớn như vậy. Chúng ta già rồi, nhà Chấn Cường cũng chỉ có một con bé hai tuổi, người già trẻ nhỏ, cuộc sống sau này qua thế nào đây."

"Được rồi được rồi, xem bà nói kìa, tôi là cha bọn chúng sau này chúng còn có thể không nuôi tôi hay sao. Chúng ta mặc dù có một mảnh đất kém một chút, nhưng là một mảnh khác khá tốt. Cứ như vậy đi." Mấy ngày hôm trước con gái trở về mắng vào mặt lão một trận, Lý lão đầu cũng hơi cụt hứng.

"Nuôi ông, ông quên khi đó ông cùng thằng Ba ký cái gì ư, sinh lão bệnh tử tất cả đều không quản. Cứ nói tôi thiên vị con mình, nhưng lão già Chấn Cường cũng là họ Lý, sau này nhập cũng là phần mộ tổ tiên nhà họ Lý ông. Ông suy nghĩ một chút bình thường Chấn Cường hiếu thuận ông bao nhiêu, so với lão cha đã chết của nó không biết tốt hơn bao nhiêu. Ông nghĩ một chút mấy đứa thằng cả chúng nó lại nghĩ tới Chấn Cường, cũng không thể cứ bỏ qua như vậy." Từ quả phụ vừa gạt lệ vừa nói.

Lý lão đầu vốn là đầu óc cũng không minh mẫn lắm, bằng không cũng sẽ không vì con vợ mà đuổi con ruột, cháu ruột ra khỏi cửa. Trước đây khi mẹ Lý Chấn Lương còn sống có bà lo nghĩ trong nhà, tuy rằng cuộc sống không giàu có nhưng là cũng trôi qua không tệ, bằng không nhà họ Hồ cũng sẽ không gả Hồ Lê Nhi vào. Chẳng qua mấy năm nay mẹ Lý Chấn Lương mất, quả phụ một lòng chuẩn bị tiền cưới vợ cho con trai mụ, cho nên không chỉ là nhà Lý Chấn Lương, ngay cả cuộc sống của Lý lão đầu bọn họ cũng càng ngày càng khó khăn.

Thấy Từ quả phụ nói như vậy Lý lão đầu cũng nghe vào trong lòng, lão ngẫm lại cũng phải, nếu là mấy thằng con trai về sau thật sự bỏ mặc lão, lão cũng chỉ có thể trông cậy vào một mình Chấn Cường, thằng nhóc chết tiệt Chấn Lương kia bây giờ đối với lão còn mũi không phải mũi mặt không phải mặt đấy.

Bởi bị xúi giục như vậy, Lý lão đầu liền cả ngày đến nhà ba anh con trai làm loạn, trước đây còn ngại đi nhà Lý Chấn Lương, hiện tại lão cũng chẳng quản cái gì, mỗi ngày tới cửa không phải khóc con trai không hiếu thuận thì là làm ầm ĩ ngay ở cửa. Làm cho ba anh em nhà họ Lý quả thực tức đến không biết nói cái gì cho phải.

Có một lần lúc lôi kéo ở trước cửa nhà Lý Chấn Quốc Từ quả phụ dẫn con dâu đẩy Vương Vinh Tâm một cái, Hồ Lê Nhi cũng trật eo, thiếu chút nữa làm bị thương đứa nhỏ trong bụng. Lúc này Hồ Lê Nhi cùng Vương Vinh Tâm đều nổi giận. Vương Vinh Tâm đã hơn bốn mươi bị đẩy một cái, trên mặt cũng bị cào một vết, trên mặt chị chỗ nào có thể được. Ngay tối hôm đó trở về nhà mẹ đẻ, buổi sáng ngày hôm sau anh em nhà họ Vương mang người đánh tới cửa.

Nhà vợ của Lý Chấn Cường là Thôi Hương Mai và nhà mẹ đẻ của Từ quả phụ cũng không cam lòng yếu thế, thấy người nhà họ Vương tới, bọn họ cũng đều mang người tới đây. Hồ Lê Nhi cùng vợ của anh hai là Tào Quế Hương sợ chồng mình chịu thiệt cũng đều gửi tin về nhà mẹ đẻ. Hôm nay nhà họ Lý thuần túy chính là hỗn chiến.

Hồ Quốc Đống bọn họ vừa đến đã thấy được là đánh thành hỗn loạn rồi, ngay cả Lý Chấn Lương cũng đang chống đỡ với người nhà họ Thôi, Hồ Quốc Đống ngay cả nói cũng chưa nói, tiến lên một đấm nện luôn cho Lý Chấn Cường xuống đất. So sánh với Hồ Quốc Đống một thân cơ bắp, Lý Chấn Cường là y như con gà con.

Bây giờ là đánh hỗn độn, tuy rằng Lý Chấn Cường bị gạt ngã xuống đất, người nhà họ Thôi cùng người nhà họ Từ cũng không rảnh tay đến hỗ trợ. Vốn bọn họ còn là thế lực ngang nhau, người nhà họ Hồ vừa đến tình thế lại thay đổi.

Thấy người đàn ông nhà mình bị đánh, Thôi Hương Mai lập tức đi lên cào luôn Hồ Quốc Đống. Hồ Quốc Đống tuy rằng cao to, nhưng thật đúng là không tiện ra tay với một người đàn bà như ả, nhất thời không đề phòng còn bị ả cào một phát lên mặt.

Lúc này Trần Lan Tử là thím ba của Hồ Quốc Đống cũng không đứng yên rồi, tuy rằng bình thường bà và Lý Quế Lan cũng không hợp, nhưng ra ngoài dù sao vẫn là người một nhà, hơn nữa bà cũng thích tham gia loại náo nhiệt này, nếu bàn về cãi nhau và đánh nhau với người khác, bà lớn như vậy thật đúng là chưa từng gặp qua đối thủ đâu. Ngầm cho Lý Quế Lan một cái ánh mắt chị nhìn là được rồi, Trần Lan Tử một tay túm luôn lấy tóc Thôi Hương Mai, ỷ vào một thân thịt đặt Thôi Hương Mai ở dưới, một cái tay hung hăng túm chặt tóc ả không buông, một tay còn lại còn không ngừng véo lên người ả, "Con đĩ non, mày là đồ không biết xấu hổ, mày đó là nhào lên người ai đấy, đó là người đàn ông của mày sao. Tao lớn như vậy đến bây giờ còn chưa từng thấy người không biết xấu hổ như mày, vừa thấy đàn ông là nhào lên đâu. Hôm nay tao sẽ thay mẹ mày dạy mày một chút cái gì gọi là quy củ."

Bị Trần Lan Tử đặt ở dưới thân, Thôi Hương Mai bị tức đến nỗi suýt nữa thì không thở nổi, ả rõ ràng là giúp đỡ cho người đàn ông nhà mình làm sao đến miệng của mụ già này lại thành quyến rũ đàn ông rồi.

Tuy rằng Thôi Hương Mai bình thường cũng đủ đanh đá, nhưng là dù sao ả cũng là nàng dâu trẻ vừa kết hôn không được mấy năm, so sánh với người nhiều năm mắng khắp thôn không có đối thủ như Trần Lan Tử thật là kém xa. Bị Trần Lan Tử mắng như vậy, mặt ả trướng đến đỏ bừng căn bản không biết cãi lại như thế nào. Hơn nữa một bàn tay Trần Lan Tử túm tóc ả, một bàn tay chuyên véo vào chỗ đau trên người ả, ả đau chỉ có thể kêu oai oái. Cô con dâu thứ ba của Trần Lan Tử được bà chân truyền cũng ở một bên trợ trận, thỉnh thoảng học mẹ chồng chị hạ tử thủ véo vào chỗ mềm trên người Thôi Hương Mai.

Về phần Từ quả phụ vừa rồi mụ còn diễu võ dương oai nhưng là hiện tại đã sớm bị mấy người đàn bà nhà họ Vương quật ngã rồi, Lý Quế Lan cũng ở bên trong, Vương Vinh Hoa cùng Hồ Lê Nhi bọn họ dù sao có cái danh phận mẹ chồng nàng dâu không thể đánh, nhưng Lý Quế Lan lại là ngang hàng với mụ, cho dù bà cào hoa mặt Từ quả phụ, người khác nhiều nhất nói bà một câu lợi hại.

Con trai con gái của bà đều đã lập gia đình, cháu trai nhỏ duy nhất còn chưa đầy tuổi, thanh danh cho dù bị cho là ghê gớm thì có gì, lần này thế nào bà cũng phải chế phục mụ đàn bà này.

Lý lão đầu thấy vợ mình bị đánh còn kêu thảm thiết liền muốn tiến lên kéo ra, lại bị Hồ Lão Đồ một tay chặn lại, "Chú em Lý, ông làm như vậy cũng không dược, đây đều là chuyện của đàn bà bọn họ, một người đàn ông như ông tiến lên làm gì." Lý lão đầu là cha ruột của Lý Chấn Lương chỉ cần lão tiến lên, cho dù là không muốn cũng phải buông ra. Nhưng con gái nhà mình chịu nhiều uất ức bao nhiêu năm như vậy, nếu không cho bọn họ một trận nhớ đời, thật sự là khó giải mối hận trong lòng Hồ Lão Đồ.

Bị Hồ Lão Đồ một tay túm lấy, vẻ mặt Lý lão đầu có chút ngượng ngùng, nhưng lão cũng có chút suy nghĩ tức giận bất bình, bị đánh là vợ tôi đương nhiên ông không lo lắng. Chẳng qua nhìn thử nắm tay sắt của Hồ Lão Đồ, Lý lão đầu lại có chút lùi bước, lão đã lớn tuổi như vậy bị đấm một quả không phải là đùa giỡn. Hồ Lão Đồ này ai chẳng biết, hồi ông ta còn trẻ đánh nhau ở đây ông ta nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.

Cuối cùng vẫn là con gái nhà Lý Chấn Lương dẫn trưởng bối trong thôn cùng hậu sinh trẻ tuổi trong tộc mới kéo được đám người đang hỗn chiến này ra.

Lý Thục Quyên thấy trên mặt mấy anh em đều bị thương, dù là mụ mẹ kế hay gây chuyện kia của chị cũng bị cào đầy mặt hoa. Về phần Lý Chấn Cường lại càng bị đánh thê thảm, tựa hồ quả đấm của Hồ Quốc Đống đều chào hỏi lên đầu gã. Mà cha chị trừ quần áo bẩn thỉu một chút cái khác không có chỗ nào không ổn, bèn nói: "Cha, cha có thể sống yên ổn vài ngày hay không, cả ngày làm loạn như vậy cha không ngại mất mặt chúng con còn ngại mất mặt đấy."

"Còn bà nữa, đừng không sống yên ổn cả ngày gây chuyện. Tuy rằng bà đã gả vào nhà họ Lý, nhưng bà cứ gây chuyện như vậy bà hãy từ đâu cút về nơi đó cho tôi. Đừng cho là tôi đã lấy chồng là không trị được bà." Lý Thục Quyên kiên quyết ác độc với Từ quả phụ luôn gây chuyện ở trong nhà này rồi, nếu không phải mụ luôn gây chuyện nhà họ Lý bọn họ có thể trở thành bộ dáng cha không phải cha con không phải con như bây giờ sao. Nếu là mẹ chị còn sống nào có nhiều chuyện như vậy. Nghĩ đến đây Lý Thục Quyên không nén nổi bi thương trào ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhthu911, gaubu, Hienvuvt, nina21, Sunny Moon, Xuantham, Yên Vân và 133 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.