Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly

 
Có bài mới 12.08.2016, 20:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1134
Được thanks: 10230 lần
Điểm: 21.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Chú út đến rồi

Edit: Khánh Thùy

Beta: Đào SinDy

Khóe miệng ba Vinh co quắp, nếu không phải đã biết Vinh Dự là cái hạng người gì, ông nhất định sẽ bị anh thờ ơ làm cho tức chết!

“Cũng bởi vì em hiền lành như vậy, nên hiện tại cũng chưa có kết hôn!”

Vinh Dự suy nghĩ một chút, ngồi lên ghế trúc mà người hầu vừa đưa tới, “Đúng không?”

Ba Vinh đã không muốn nhiều lời nhưng lại ở đây cùng Vinh Dự nói nhảm, chỉ vào Tô Nhất Dạ vẻ mặt ôn hòa nói, “ Nhất Dạ à, tính tình chú ba của con chính là như vậy đó, tuổi tác đã lớn như vậy mà còn chưa tìm được đối tượng kết hôn, thật vất vả mới nghĩ thoáng muốn kết hôn, nhưng mỗi lần đi xem mặt là sẽ lộ ra khuôn mặt như vậy, làm cho người ta bị dọa mà chạy mất, nhiều người tha thứ, nhưng vì muốn chú ba con tìm được đối tượng tốt hơn, gia thế gì gì đó, cũng không sao cả, chỉ cần là một người tốt là được, nhanh đưa chú ba con gả đi thôi!”

Ngược lại việc Vinh Ninh kết hôn, ba Vinh lại quan tâm tới vấn đề hôn nhân em trai ông, từ nhỏ mọi phương diện đều có thành tích rất xuất sắc, nhưng về mặt tình cảm, lại như tên đầu gỗ, nhất là về mặt đối xử với phụ nữ, lần lượt từ gia thế, diện mạo, tính cách, cái gì cũng có thể chỉ ra không phải đem người ta ra bắt nạt hay sao? Trùng hợp, chính chỗ này phù hợp với tính cách, cho dù có phụ nữ cảm thấy có hứng thú đối với anh, sẽ bị anh đem bộ dáng "hiền lành" làm cho giật mình, cũng sẽ biệt tăm biệt tích, nhìn thấy đều chạy nhanh bốn mươi người, còn không có đối tượng kết hôn, bên ngoài người ta nói anh bị Gay, cho dù anh làm như vậy thì anh trai vẫn phản bác, nếu anh thật sự không kết hôn, vẫn sẽ bị người khác hiểu lầm.

Chú Vinh, chú yên tâm, con sẽ vì chú ba mà tìm một đối tượng tốt để kết hôn, đúng rồi, không biết chú ba có yêu cầu gì về đối tượng không?”

Vinh Dự uống chút trà Quan Âm* nói:"Không có gì.” Suy nghĩ một chút, cảm thấy yêu cầu có chút lớn, “ ừ, là một phụ nữ đi.”

Trà Quan Âm: là một loại trà truyền thống của Trung Quốc, là một trong mười loại trà ngon của Trung Quốc có nguồn gốc ở Phúc Kiến.

Chỉ cần có thể dễ dàng tha thứ tính tình "hiền lành" của anh, cứ phụ nữ là được, trong mắt anh, dù sao phụ nữ cũng đều giống nhau

Tô Nhất Dạ dừng một chút, việc này phạm vi có hơi rộng, “ không có yêu cầu cụ thể sao?”

Vinh Dự ngẩng đầu, nhìn cô một cái, lắc đầu không nói một lời nào, bầu không khí có Vinh Dự bỗng chốc cứng ngắc, lúng túng dị thường. Coi như Tô Nhất Dạ thường xuyên có giao tiếp cùng người khác cũng bị nhiễm bầu không khí "hiền lành" xung quanh anh quấn lấy, nửa ngày cũng không biết nên cùng Vinh Dự tiếp tục nói chuyện cùng nhau như thế nào.

Ba Vinh đỡ trán của mình, cảm thấy nhức đầu, người trong một nhà trừ mình ra, những người đàn ông khác đều không ai bình thường.

Vinh Ninh buồn cười nhìn qua Vinh Dự, chú của hắn từ nhỏ đã quá mức bình tĩnh, giống như mọi chuyện xung quanh xảy ra đều không liên quan tới chú vậy, đôi khi hỏi với anh chút gì đó, cũng không có phản ứng nhiều lắm, thậm chí nói tới chủ đề thật lâu sau rốt cuộc chú mới bừng tỉnh trả lời vẫn đề trên, muốn có hài hước thì sẽ có hài hước.

Vinh Dự dùng ánh mắt nhìn lại Vinh Ninh, chậm rãi mở miệng nói, “ cậu có con gái?”

Vinh Ninh trong khoảnh khắc cười ngổn ngang trong gió, quả nhiên  bây giờ Vinh Dự mới lấy chuyện này kịp phản ứng, dừng cười, mới miễn cưỡng mở miệng nói, “ Đúng vậy đã 7 tuổi rồi.”

“ À…” Vinh Dự trả lời một tiếng, sờ cằm giống như đang suy nghĩ một vấn đề rất nghiêm túc, “ còn chưa kết hôn đã có con gái, tốc độ nhanh đấy chứ.” Trong giọng nói của anh hơi chút xen lẫn hâm mộ, ngẩng đầu nhìn Tô Nhất Dạ một cái nói, “ tôi hy vọng đối phương có thể có đứa bé, tốt nhất so với 7 tuổi còn nhỏ, nếu lớn hơn một chút cũng không sao.”

“A?” Vinh Dự thật vất vả đưa ra yêu cầu, Tô Nhất Dạ nghe vẫn không hiểu lắm lời nói của anh, “ Chú ba muốn tìm phụ nữ đã có con sao?”

Vinh Dự gật đầu nói, “ Coi như là chưa có gia đình mà sinh con cũng không có vấn đề gì.”

“Vinh Dự” Ba Vinh kêu anh, Vinh Dự từ từ quay đầu lại nhìn ông, “ anh có chuyện gì?”

“ không phải là anh xem thường phụ nữ có con, nhưng mà lấy điều kiện của em, thật sự là có thể chọn một trong hơn 20 cô gái để xem mắt.”

“A… nếu không nên nói thì có gì mà nói…” Vinh Dự kéo dài câu trả lời của mình, “ sinh con, rất phiền toái” Huống hồ anh cảm thấy phụ nữ thành thục tương đối khá, tuổi còn nhỏ cứ khóc oe oe, giống như vài người đã xem mắt lúc trước, hoàn toàn không biết các cô đến cùng là đang nói cái gì, làm hại anh ở chỗ xem mắt rất nhàm chán, lớn tuổi hơn một chút, hai người sẽ không có quá nhiều ngôn ngữ để trao đổi, có con cũng sẽ cần phải đặt hết phân nửa tâm tư ở cùng con, lại không đặt quá nhiều tâm tư ở trên người của mình.

Vinh Dự đưa ra nguyên nhân quái dị, làm cho mọi người cảm thấy họng mình nghẹn lại nhìn trân trối, kết hôn phiền toái, sinh con phiền toái, như vậy đến cùng là tại sao anh lại muốn kết hôn?

“Chú ba, chú thực sự chỉ có mấy yêu cầu này?”  Tô Nhất Dạ hỏi lại lần nữa, Vinh Dự gật đầu nói, “ Ừ, nhất định phải có con.”

“Chú, tại sao chú nhất định yêu cầu đối phương có con hay không mà để ý như vậy chứ?” Vinh Ninh cũng cảm thấy kỳ quái,người bây giờ, nhất là có tiền, công việc, chức vụ, chỉ có vài người lạ lùng như chú út hắn? Ai mà không thích người trẻ tuổi, mỹ nữ trước lồi sau lõm chứ? Hết lần này tới lần khác chú của hắn lại chọn chuyện người khác không làm.

“Cậu có con lớn như vậy, nếu nói tôi không có con chẳng phải rất kỳ lạ hay sao?” Vinh Dự hỏi ngược lại, “Cậu không cảm thấy một người lớn hơn mình hai mươi mấy tuổi lại gọi mình là em trai, em gái, hay để cho con người đó gọi con mình cùng tuổi là chú nhỏ hay cô nhỏ rất thích thú sao?"

Một lời làm bừng tình nghi hoặc trong Vinh Ninh, “ Chú chính là vì để ý đến chuyện này sao?”

“ừ”

“ chú đến cùng vẫn để ý tới vai vế trong mối quan hệ?”

“ Rất để ý” Vinh Dự chậm rì rì trả lời, lẳng lặng nhìn Vinh Ninh mặt đang đen lại, nhếch môi cười.

“ khụ khụ…” Ba Vinh phá vỡ bầu không khí bế tắc nhìn qua phòng khách, “Cục Cưng đâu? Chưa sạc điện à?”

“ Chờ môt chút tới liền” Dập Dập biết trước trả lời.

“ làm sao con biết?” Vinh Ninh vừa dứt lời, Cục Cưng quả nhiên từ trong phòng khách đi ra, nhưng mà thoạt nhìn tâm trạng có vẻ không được tốt lắm, trên mặt không còn nụ cười đáng yêu.

“ làm sao vậy? Khuôn mặt nhỏ nhắn lại đen thế?”

Cục cưng ý tứ sâu xa nhìn thoáng qua làm bộ như không quen biết Dập Dập nói, “ Không có gì, chỉ là máy chơi game bị hỏng rồi.”

“ Không sao, đợi đến ngày mai cha mua cho con máy mới”

“oh.” Cục Cưng trả lời một tiếng, ngồi trở lại vị trí của mình, cô bé bây giờ, hoàn toàn không có tinh thần, thiếu hào hứng.

“Cục cưng.” Ba Vinh gọi tên bé, Cục Cưng khẽ ngẩng đầu, nhìn ba Vinh chỉ vào Vinh Dự mà giới thiệu, “ Đây là em trai của ông, chú của cha Cục Cưng, dựa vào bổn phận của Cục Cưng thì phải gọi là Ông ba.”

Cục Cưng nhìn mặt Vinh Dự không chút biểu cảm, hai mắt to hờ hững nhìn bé, da của anh trắng, nhìn không thấy dấu vết của năm tháng, trong người không giải thích được có chút giận dữ, có chút làm cho người ta cảm thấy bất ổn, Cục Cưng gãi đầu, bây giờ rất khó tưởng tượng đó là người đã 30 tuổi, nhưng mà bối phận đó, cũng bất đắc dĩ nói một câu, “Chào ông ba”

Vinh Dự lẳng lặng nhìn Cục Cưng, cảm thấy gương mặt của cô bé giống như đã nhìn thấy ở đâu đó, nhìn một chút, chợt nhớ ra, chính là đứa bé mà Vinh ninh ôm lúc đó, chợt bừng tỉnh ra sự việc, tay trái nắm lấy tay phãi gõ nhẹ vào lòng bàn tay nói, “ Ông nói cháu như thế nào mà trông quen quen, hóa ra là con của Vinh Ninh.”

Cực Cưng, “…..”

Bé nghĩ  bản chất Vinh Dự là ngây thơ sao?

“ Nếu đã không có chuyện gì.” Vinh Dự đứng lên, nghiêng đầu hướng tới anh trai mình nhìn, “ em đi về trước đây, mai còn có cuộc họp.”

“ Đợi chút…” Ba Vinh có chút nóng nảy, “Trở về gấp gáp như vậy làm gì? Khó có dịp Cục Cưng tới, chú là Ông ba như thế nào mà cũng không có chút phản ứng?”

Vinh Dự khẽ nghiêng đầu, lần nữa nhìn lại Cục Cưng mở miệng nhàn nhạt nói, “ Chúc anh thân thể mạnh khỏe.”  

Lời nói không chút cảm xúc.

Nhất Dạ, cố hết sức, nhanh nhanh tìm được đối tượng kết hôn cho Vinh Dự, ta mỗi lần nhìn thấy hắn, là ta sẽ tức đến hộc máu mất!”

Ba Vinh lười phải cùng Vinh Dự tốn nhiều lời, Tô Nhất Dạ nhìn hai anh em chênh lệnh tuổi nở nụ cười khổ, chuông điện thoại di động chợt vang lên, Tô Nhất dạ cúi xuống xem màn hình điện thoại hiện tên Niếp Minh.

Mặc dù số điện thoại của đối phương vẫn luôn tồn tại ở bên trong đầu của cô, nhưng mà vẫn gọi điện thoại lẫn nhau, này sẽ trả là lần đầu gặp, suy nghĩ một chút, Tô Nhất Dạ đưa điện thoại di động  tới trước mặt cho Vinh Ninh, cái này dưới tình huống bình thường, thì chắc hẳn là gọi cho Vinh Ninh.

Vinh Ninh cầm di động nhìn qua, đi ra chỗ khác nhấn nút nghe điện thoại.

“ Một tin tốt, một tin xấu, em muốn nghe cái nào trước?” Điện thoại vừa mới được chuyển tới, đầu dây bên kìa liền truyền tới giọng nói của Niếp Minh.

“Em còn chưa nói câu câu nào, anh đã đoán ra là em rồi, thật lợi hại.” Niếp Minh trầm mặc không nói, anh với Tô Nhất Dạ từ trước đến nay không hợp, anh không thích loại phụ nữ quá thông minh, Tô Nhất Dạ lại chính là như vậy.
Vinh Ninh thở dài một hơi, phỏng đoản chỉ có tin tức tốt mới có thể làm cho mình sảng khoái một chút, “ Tin tức tốt”.

“ Tin tức tốt chính là người gây tai nạn cho em, bị cục cảnh sát giam giữ rồi, nhưng mà… Anh đã giúp em đem hắn trờ về.”

Một chuyện thay đổi, đối với hắn mà nói miễn cưỡng có thể coi là một tin tức tốt, đáng tiếc đã bị Tô Nhất Dạ ra lệnh cấm lái xe, có xe hay không cũng khác nhau  rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Chó Đen, Cyclotron, Nam Cung Nhu, beconngoxx
     

Có bài mới 13.08.2016, 10:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1134
Được thanks: 10230 lần
Điểm: 21.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21.1: Bắt được cô rồi

Edit: chery98

Beta: Đào SinDy


Đáng tiếc đã bị Tô Nhất Dạ ra lệnh cấm lái xe, có xe hay không cũng giống nhau.

“Vậy tin tức xấu là gì?”

“Tin tức xấu chính là, ở thành phố A tổng cộng có mười lăm người tên là Văn Trác Đình, nhưng lại không có một ai giống với lời em nói.”

Mặc dù đã sớm đoán được chuyện này sẽ xảy ra, nhưng lúc nghe Niếp Minh nói ra chuyện này vẫn không tránh khỏi thất vọng.

“Đừng lo, sẽ có ngày em tìm được.”

“Ừ.” Vinh Ninh rầu rĩ hừ một tiếng. Niếp Minh mỉm cười cầm lấy điện thoại ở bên cạnh: “Tôi biết điện thoại di động của em chắc chắn đã bị em đập vỡ, cho nên mới cố ý đi mua cái mới cho em. Điện thoại này vẫn giống cái cũ, không thành vấn đề chứ?”

“Tùy anh.” Cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng để ý những vật ngoài thân này.

“Ngày mai em tự tới lấy điện thoại hay anh phải bảo người mang đến cho em?”

“Ngày mai em tự mình tới lấy.” Dù sao hắn cũng chẳng muốn gọi cho ai.

“Vậy cũng được. Nếu có ai gọi cho em anh sẽ nghe máy hộ rồi ngày mai nói cho em biết.”

“Ừ"

“Tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Cúp điện thoại, tâm tình Vinh Ninh không tránh khỏi có chút nặng nề, nhưng hắn vẫn che đi vẻ phiền muộn bằng khuôn mặt tươi cười.

Cúp điện thoại, Niếp Minh nhìn điện thoại di động mới mua cho Vinh Ninh khẽ thở dài. Nhìn đồng hồ trên tay, thời gian không còn sớm, vợ và hai đứa con song sinh đang ở nhà chờ anh. Nghĩ đến sắp được gặp lại Cảnh Dạ mới trở về từ nước ngoài, trên gương mặt hào hoa phong nhã xuất hiện nụ cười. Cầm theo điện thoại di động của Vinh Ninh, còn chưa kịp đóng cửa phòng làm việc thì chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Nhấn nhận cuộc gọi: “ A lô?”

Người ở đầu bên kia không nói câu nào, Niếp Minh nghi hoặc nhìn điện thoại, cuộc gọi vẫn còn kết nối. Anh có một loại trực giác, một cảm giác rất kì lạ: “ Ai vậy? Nói đi.” Anh hỏi, đầu bên kia vẫn không có ai nói gì. Niếp Minh thấp giọng dò hỏi: “Có phải chủ nhân của sim điện thoại kia không?”

Niếp Minh vừa dứt lời thì đầu dây bên kia đã cúp điện thoại. Niếp Minh trầm tư mấy giây, lại mở cửa phòng làm việc, đi vào mở máy tính liên lạc với thám tử. Có lẽ trước tiên không nên đem chuyện này nói cho Vinh Ninh biết, bị đả kích quá nhiều cũng không phải là chuyện tốt. Tóm lại cứ điều tra chuyện này trước đã.

Dưới ánh đèn u ám, nhìn bức ảnh chụp cả gia đình hạnh phúc trên bàn làm việc, gương mặt Niếp Minh thoáng hiện chút cô đơn.

Vinh Ninh ơi, Vinh Ninh, vì em mà anh dễ dàng sao?

An Bảo Bối vội vàng cúp điện thoại công cộng ven đường, rút sim điện thoại ra, đột nhiên cô không biết phải làm gì tiếp.

Xế chiều hôm nay người kia thoạt nhìn rất lạ mặt, không phải là Vinh Ninh. Sau khi về đến nhà, nhìn thấy vết thương trên người cô, mặc cho Trác Nhất Phong lải nhải một đống lớn, cô lại hoàn toàn không nghe vào, trong đầu liên tục nhớ lại chuyện xảy ra lúc chiều.

Nằm ở trên giường, trong đầu hoàn toàn bị chiếm giữ bởi hình ảnh của người kia. Ngây ngô một lúc cũng không tìm ra được nguyên nhân, lại rời giường đứng dậy tới chỗ mình chôn kỉ vật. Đào cái hộp lên, bên trong có tờ giấy ghi số điện thoại của Vinh Ninh, mượn thẻ điện thoại của Trác Văn Dương rồi chạy đến chỗ điện thoại công cộng ở phía xa để gọi điện thoại. Đến lúc nghe được giọng đàn ông, cô cảm thấy mình hình như nghe lầm.

Giọng nói của người kia cũng không phải là Vinh Ninh mà là một người khác. Người dùng số điện thoại ấy đã bị thay đổi. Lúc chuẩn bị cúp điện thoại, lại truyền đến giọng nghi vấn của người kia.

Có phải chủ nhân sim điện thoại di động kia không? Thế nhưng vì sao giọng nói kia không phải của Vinh Ninh?

Cô nghĩ không ra, lại càng thêm không hiểu chính bản thân mình. Cũng đã qua thời gian dài như vậy rồi, vì sao còn muốn quan tâm tới sự tồn tại của Vinh Ninh. Chỉ vì một người có bóng dáng tương tự hắn, lại đem kỉ vật đã sớm chôn dấu từ lâu đào lên? Thậm chí còn đi gọi điện thoại xác nhận thân phận của đối phương.

Loại vấn đề này vô cùng khó khăn khiến cho cô không cách nào giải đáp. Cầm điện thoại di dộng trong tay, cuối cùng cô vẫn quyết định tháo nắp sau của điện thoại di động rồi rút chiếc sim mà tám năm trước cô đã giữ lại.

Sau đó cô nhìn chiếc sim một lúc thật lâu.

Chỉ cần chưa từng có được thì sẽ không sợ mất đi, điều này đã trở thành niềm tin suốt tám năm qua của cô. Cô cũng tự nhủ với mình, cho dù là đã trở về từ nước ngoài cũng đừng nghĩ tới câu chuyện không có kết quả đó.

Cô cầm chặt chiếc sim làm bàn tay có chút đau: “ Một lần cuối cùng.” Cô tự nhủ với mình.

Về sau chuyện của người kia đều không liên quan đến mình, không cần suy nghĩ nhiều nữa!!!

Cô chỉ nói trong lòng, trừ cô ra không còn ai nghe thấy, nhưng mà những lời nói như vậy lại làm cho cô... không dám xác định bản thân có thực hiện được hay không. Lời không được nói ra, làm sao ai có thể biết được có thực hiện được hay không?

Ban đêm ở thành phố A, cô đột nhiên có chút lạnh, cả người được bọc trong áo khoác. Chiếc sim để nằm ngang trên tay, trên đó còn ghi số điện thoại của một người, hướng về phía đường lớn, dùng sức ném đi. Cuối cùng theo một đường vòng cung rơi xuống, biến mất khỏi tầm mắt của cô.

Cô rụt đầu lại, nhìn thoáng qua trên mặt đất, xoay người cúi đầu chuẩn bị về nhà.

Những chiếc ô tô lao nhanh qua, những bảng hiệu chữ đỏ nền trắng trên con đường bất ngờ hiện lên rõ ràng, bánh xe lăn nhanh trên mặt đất, chiếc sim bị từng chiếc xe nghiền qua, nhìn không ra hình dạng.

Vinh Ninh ngồi ở ghế sau của xe, sờ sờ cằm, lười biếng dựa vào thành ghế, hai mắt híp lại, ánh mắt không có tinh thần nhìn ra cửa sổ.

Hôm nay Vinh cha cùng Vinh mẹ rất vui mừng khi cháu gái đến, nhất định kéo Cục Cưng ở nhà không cho hắn mang đi, hiểu rõ tâm tư của hai người già, coi như trong lòng có chút không bỏ được, nhưng hắn vẫn quyết định để Cục Cưng ở lại nhà chính của Vinh gia. Xem ra tạm thời Cục Cưng không thể đi được, hắn cũng đang do dự có nên đem Cục Cưng cùng nhau chuyển về nhà của hắn. Đúng là một người đàn ông chăm sóc một cô bé có nhiều chỗ không tiện. Mặc dù Ngôn Hoan có bảo hắn không cần phải đi làm. Nhưng mà nếu công ty có họp cổ đông, thì cũng không thể vì chuyện riêng của mình mà làm chậm trễ chuyện công việc. Vinh Viễn hiện tại coi như là ổn định, quan hệ với trong nhà cũng đã hòa hoãn không ít. Cũng nói lúc mang theo Cục Cưng trở về, hắn cũng nghĩ trở về nhà chính của Vinh gia. Dù sao ở nhà mình cũng thoải mái hơn. Cũng đã lớn như thế rồi, cho dù hắn là anh trai ruột thì cũng không thể quản lý anh ấy được nữa.

Ngoài cửa xe thoáng xuất hiện một bóng dáng rụt rè đang đi rất nhanh chóng. Chẳng biết tại sao Vinh Ninh lại dịch người nhìn theo cho tới khi không còn thấy bóng dáng kia nữa mới xoay người lại.

Chỉ là người không quen biết mà thôi, lúc nhìn thấy bóng dáng kia, hắn lại nhớ tới người phụ nữ gặp ở Bắc Tam Hoàn chiều qua, giống người hà tiện, rõ ràng nói phí kiểm tra đều là hắn trả, lại vẫn vì chút tiền này mà tính toán chi li. Từ nhỏ đã có cơm no áo ấm, toàn thân hàng hiệu, muốn cái gì thì có cái đó, đương nhiên hắn không hiểu được tầm quan trọng của tiền đối với người bình thường...

Chính vì không hiểu được khiến cho tâm tình của hắn khó chịu, vì sao chỉ vô tình nhìn thấy một bóng người cũng có thể nhớ người phụ nữ kia?

Cảm thán bản thân đã trúng độc quá sâu.

Chiếc xe đi đến một khu phố sầm uất, hai bên trái phải ánh đèn chiếu sáng khắp nơi. Phía trước hình như có tai nạn giao thông,làm ô tô không đi qua được.

“Đại thiếu gia có muốn đi đường vòng không?”

“Không cần.” Vinh Ninh trả lời, mở cửa xe ra: “Đúng lúc tôi muốn xuống xe một lúc, tiện thể xem tình hình phía trước như thế nào, đến lúc đó nếu không được thì đi đường vòng sau.

“Vâng, thiếu gia.”

Xe của hắn không có ở đây, lúc ra khỏi nhà chính Vinh gia, Tô Nhất Dạ muốn hắn ngồi chung xe cùng trở về. Nhưng vì không muốn làm phiền không khí hạnh phúc của gia đình năm người nhà bọn họ nên hắn chọn ngồi xe của Vinh ba về nhà.

Ngoại trừ lí do không muốn quấy rầy thời gian hạnh phúc năm người nhà họ ra, thì chính hắn không muốn bị dáng vẻ hạnh phúc của bọn họ làm cho suy sụp. Cho dù là bạn bè vô cùng thân thiết đi nữa, thì hắn cũng sợ bản thân mình sẽ ghen tị với Tô Nhất Dạ có được hết thảy.

Vinh Ninh bước xuống xe, lúc này mới thoải mái hít thở không khí trong lành. Gần đây chỉ cần ở lâu trong một nơi khép kín, hình như đều có thể nghĩ đến lúc xảy ra tai nạn giao thông kia. Có lẽ cần phải theo lời Tô Nhất Dạ, sắp xếp thời gian đi gặp bác sĩ tâm lý một lần. Có bệnh thì phải chữa, không có bệnh thì coi như tìm một người để tâm sự. Bằng không một người kiên cường như hắn cũng có ngày biến thành bệnh nhân bị tâm thần mất.

Phía trước xảy ra một vụ tai nạn giao thông nhỏ, ba chiếc ô tô đâm liên hoàn vào đuôi xe của nhau, hình như cũng không nghiêm trọng lắm, nhiều nhất cũng chỉ là đèn xe cùng thanh bảo hiểm bị đâm tới biến dạng. Đi tới gần một chút , ba chủ xe đang đứng cãi nhau ầm ĩ, xem ai phải bồi thường và phải bồi thường như thế nào, nhưng lại không có ai đi gọi điện cho cảnh sát đến giải quyết.

Vinh Ninh lắc đầu, nhìn xung quanh cũng chỉ thấy người đến xem náo nhiệt, cũng không ai đứng ra giúp đỡ, chỉ quan tâm tới việc bồi thường mà không nghĩ đến việc này sẽ làm chậm trễ công việc của người khác. Miệng nói lảm nhảm điều gì đó, hắn cũng lười quan tâm.

Anh đột nhiên cảm thấy thành phố này quá mức tẻ nhạt, cũng quá mức vô tâm lạnh lùng. Chỉ quan tâm tới điều mình muốn mà hoàn toàn  không nghĩ tới cảm xúc của người khác. Thật là một khung cảnh hỗn loạn.

Quay đầu lại bảo lái xe gọi điện thoại cho cảnh sát,xoay người đi đến chỗ khác, tránh trong đám đông không muốn xuất hiện.

Quay đầu lại bảo lái xe gọi điện thoại cho cảnh sát,xoay người đi đến chỗ khác, tránh trong đám đông không muốn xuất hiện.

“ Trang sức vừa đẹp lại vừa tiện nghi đây!” Trên đường vang lên tiếng rao bán hàng rất lớn, Vinh Ninh liếc mắt nhìn lại thì thấy một người mặc một bộ quần áo thể thao cầm đồ trang sức trong tay đang rao hàng.

“Tất cả chỉ mười đồng! Mua chỉ mười đồng không lừa bạn, không để bạn chịu thiệt! Mười đồng, trang sức giá mười đồng, chế tác hoàn toàn thủ công, giá cả lại rất ưu đãi! Thật tiện nghi rồi!” An Kỳ dùng tay lau mồ hôi, mới vừa từ chỗ làm thêm chạy về mở hàng, chào mời nửa ngày cũng chẳng có ai đến mua. Thật không biết những người kia suy nghĩ giả bộ cái gì,  rõ ràng là đồ tốt như vậy cũng không liếc mắt một lần.

Cô mệt mỏi đến miệng đắng lưỡi khô, nhưng vì để kiếm sống vẫn phải tiếp tục hô. Tiền vốn thấp, làm ăn tốt thì một buổi tối có thể kiếm được thuận lợi mấy trăm đồng, còn làm ăn không tốt như hôm nay, thì dù đã bán lâu như vậy nhưng vẫn không bán được một cái.

Vinh Ninh nhìn từ hướng bên cạnh, hắn không nhìn rõ khuôn mặt của người phụ nữ cho lắm nhưng giọng nói thì lại nghe rất rõ ràng, cảm thấy hình như đã nghe thấy ở nơi nào đó. Hắn bước tới từ từ, cũng cảm thấy không biết tại sao mình lại làm như vậy.

“Oa, thật đáng yêu mà!” An Kỳ đang ngồi trông coi quán nhỏ, cuối cùng cũng tiếp đón được vị khách đầu tiên. Vị khách có vẻ là một sinh viên, quần áo nho nhã, khẽ khom người nhìn món đồ trang sức trên tay An Kỳ.

“Cô gái xinh đẹp này, cô không chỉ có dáng vẻ xinh đẹp mà ánh mắt cũng rất đặc biệt nữa! Cứ lựa chọn đồ ở chỗ tôi đi, sẽ làm cô thêm đáng yêu. Không chỉ đáng yêu mà còn rất tiện nghi nữa, nếu mua nhiều, tôi còn có thể ưu đãi cho cô. Chỉ mua một cái cũng không sao, sau này cô giới thiệu nhiều bạn bè đến tôi vẫn sẽ giảm giá cho cô.

An Kỳ vận dụng cái tài ăn nói có thể đem người chết thành người sống của mình khiến cho cô gái đến xem hàng hóa bày trên vỉa hè. Không sợ  không mua chỉ sợ đối phương quay đầu bước đi.

“Ôi chao? Thật không?” Nữ sinh được An Kỳ nói, mặt mày có chút hớn hở.

“Đúng vậy đúng vậy! Buôn bán mà! Dĩ nhiên là phải nói thật, rất rẻ, một cái chỉ có mười đồng.”

“Ôi chao! Thật đúng là rẻ mà.” Nữ sinh lấy ví ra, ngồi xổm trên mặt đất nhìn: “Tôi chọn vài cái nha, nếu mua nhiều, cô cần phải ưu đãi nha.”

“Không có việc gì, không có việc gì, cứ việc chọn đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Chó Đen, Cyclotron, Nam Cung Nhu, Nguyễn Bảo Bình, beconngoxx
     
Có bài mới 13.08.2016, 21:17
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1134
Được thanks: 10230 lần
Điểm: 21.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21.2 Bắt được cô

Edit: nguyệt linh nhi

Beta: Đào SinDy


"Không có việc gì không có việc gì, cứ việc chọn đi." Trên mặt An Kỳ đầy vẻ tươi cười, không dễ dàng a, cuối cùng cũng có thể khai trương, "Nhìn trúng cái nào liền cầm cái đó, giá cả đều giống nhau."

An Kỳ mỉm cười thở ra một hơi, chỉ cần có thuận lợi vào cửa, cô sẽ có sức mạnh để mở cửa hàng, tiếp tục lớn giọng hô, "Bán vật phẩm trang sức đây! Mười đồng tiền! Tất cả đều là mười đồng tiền, bạn sẽ không bị lừa, bạn có thể mua vật phẩm mình yêu thích! Mười đồng tiền, mười đồng tiền, mà không cần phải chờ đợi a!"

Một tiếng hô gọi tới một nhóm lớn những người đi dạo phố xá, mọi người ở cửa hàng vỉa hè của cô sôi nổi ngồi xổm xuống lựa chọn trang sức mình thích, An Kỳ càng hô càng vui vẻ, chắc hẳn hôm nay cũng có thể kiếm mấy trăm đồng tiền.

"Nhường một chút! Mặc kệ có đụng chết hay không!" Đột nhiên xuất hiện giọng nói làm phiền đến tâm trạng tốt của An Kỳ, cô cau mày nhìn một đám hung thần ác sát đẩy đám người hướng về phía cô đi tới, đáng chết, hôm nay không xem lịch, để đụng phải một nhóm lưu manh quanh đây.

"Kêu mày tránh ra không nghe à? !" Tên lưu manh nhuộm tóc vàng, kéo cổ áo một người đi đường đẩy sang một bên.

An Kỳ cắn môi, nhìn xem vừa mới đây còn có thể nói là chật kín cả người, lập tức đã biến mất không thấy.

Thực là một đám khốn kiếp! Sự xuất hiện của bọn họ, hoàn toàn quấy nhiễu việc buôn bán của cô.

"Ơ, vật phẩm trang sức a." Trong đó một người ngồi xổm người xuống, cầm lấy vật phẩm trang sức bầy trên mặt đất, "Nhìn cũng đẹp đấy , bao nhiêu tiền đây?"

Khuôn mặt An Kỳ lạnh xuống nói, "Mười đồng tiền một cái, mua nhiều có thể giảm giá." Cô nghĩ mang thứ gì đó ném lên người của bọn họ, bọn chúng không biết xấu hổ mà quấy rầy cô làm ăn.

"Mười đồng tiền? Quá đắt rồi?" Người nọ đứng lên đùa bỡn vật phẩm trang sức trong tay, An Kỳ há to miệng, sợ hắn không cẩn thận liền đem vật phẩm của cô làm dơ, làm hư.

"À anh hai này." Cô kiềm chế tính tình nóng nảy của mình, tận lực khiến gương mặt mình trên đó mang theo nét cười, "Những thứ này đều là chế tác thủ công, mười đồng tiền đã hết sức rẻ rồi."

"Nhưng mà..." Người nọ cố ý kéo dài tiếng nói âm trầm nhìn cô, "Tôi mua không nổi làm sao bây giờ?"

"Anh hai à, anh đừng nói giỡn." An Kỳ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng thì không cười nổi nhìn hắn, "Anh xem anh lớn như thế , tại sao ngay cả mười đồng tiền cũng không có? Không phải đến bây giờ còn cầm tiền mẹ cho đi xài chứ?"

"Mày nói gì? ! Có bản lĩnh lập lại lần nữa!" Người nọ còn chưa nói hết lời, một tiểu quỷ nhuộm tóc xanh sau lưng hắn nổi giận đứng lên hướng về phía cô đánh, An Kỳ đầu ngẩng cao, hai tay chống nạnh, không có nửa phần sợ hãi, bất cứ lúc nào cũng có thể phụng bồi.

"Ôi chao... Đừng xúc động như vậy, chúng ta là người đứng đắn." Ngăn cản tiểu quỷ nhuộm tóc xanh trước mặt, người nọ cười mỉa mai nhìn cô, "Nhìn cô bán hàng cũng không tệ, mới vừa rồi có thật nhiều người muốn mua đồ của cô."

"Ha ha..." An Kỳ hừ lạnh một tiếng nói, "Nếu như các người không tới, nhất định có thể bán được nhiều hơn."

"Chúng ta chỉ là tới xem một chút , lại không phải muốn uy hiếp."

"Làm trò!" An Kỳ đẩy bàn tay người đàn ông đang duỗi ra, "Các người đến cùng muốn làm gì? ! Có lời cứ nói, có rắm mau thả! Có rảnh rỗi thì mau biến cho bà, đừng ở chỗ này làm chậm trễ việc buôn bán của tôi!"

"Mày con nhỏ này cũng chanh chua lắm , nhưng mà tao thích."

"Ha ha!" An Kỳ cười to, "Ông chú này cũng quá đê tiện đấy , phiền chết tôi!"

Khuôn mặt người đàn ông lạnh xuống, trong tay cầm vật phẩm trang sức cũng cố ý bị hắn ném trên mặt đất, thuận tiện giơ chân lên phía trên, tim An Kỳ đau dữ dội, nhưngvẫn cắn môi không phát ra tiếng nào, thở hổn hển lần nữa hé giọng ác ý hỏi thăm, "Các người đến cùng muốn làm gì! ?"

"Mày bán ở đây đã qua sự đồng ý của bọn tao chưa? !"

"Tôi ở chỗ này làm gì, mắc mớ gì tới anh, dựa vào thứ gì phải qua sự đồng ý của anh! Đừng tưởng rằng nhuộm tóc đủ mọi màu sắc không khác gì chổi lông gà , bản chất không tốt, thật sự cho mình là mấy tên xã hội đen não tàn rồi !" Sớm liền đoán được mấy người này tới nơi này đuổi việc buôn bán của cô đi cảm thấy không phải là tìm cớ đơn giản như vậy, quả nhiên vẫn là vì phí bảo kê.

Cô ở chỗ này đã nhiều năm, cho tới bây giờ còn chưa nghe nói phải đóng phí bảo kê, đạp nát đồ của cô, làm chậm trễ việc buôn bán của cô, còn cùng cô đòi phí bảo hộ? ! An Kỳ ở trong xã hội lăn lộn nhiều năm như vậy cũng không phải là không biết phải trái lẫn lộn!

Những người xung quanh đều bị An Kỳ chọc cười, vài tên thanh niên vậy mà bị mất mặt trước một cô gái, còn bị cô ấy mắng thương tích đầy mình, không chịu đựng nổi nữa, hướng tới đám người chung quanh ồn ào tức giận mắng: "Cười cái rắm! Tất cả câm miệng cho tao!"

"Nói như vậy là mày không có ý định giao phí bảo kê ? !"

An Kỳ vụng trộm nhìn cửa hàng trên vỉa hè của chính mình, mình cùng lưu manh giảng đạo lý là không thể thực hiện được , đương nhiên cô cũng sẽ không ngu ngốc đần độn cho bọn họ phí bảo kê, hôm nay thật sự là xui xẻo, tiền không kiếm được còn bị chó điên cắn, vì tận lực có thể giảm thấp sự tổn thất của mình, cô muốn tận lực vận dụng đầu óc cũng may mắn không bị họ để ý, mang theo đồ đạc của mình lén chạy trốn.

An Kỳ lui về phía sau một bước, chuẩn bị bất cứ lúc nào ra tay, vẫn như cũ vênh váo hung hăng mắng nhau, "Cho cái rắm! Cho các người tiền vàng mã bà đây còn nguyện ý!"

Lần này An Kỳ thật sự đã khiến nhóm người kia tức chết , anh hai đám lưu manh tính sải bước về phía trước chuẩn bị đem An Kỳ gì gì đó kéo lại đạp một phát.

Người xem náo nhiệt vẫn xem náo nhiệt, nhưng người chân chính đứng ra giúp đỡ lại không có, nguyên một đám bày bộ dáng không liên quan đến mình, đối mặt với thành phố như vậy, quản nguy hiểm cái gì, lại không có một người bước lên ngăn cản.

Sớm liền nhìn thấu xã hội bây giờ sắc mặt An Kỳ cũng không tính là có bao nhiêu mâu thuẫn, dù sao chỉ cần mình có thể bảo vệ mình, những chuyện khác cũng không tính.

An Kỳ đang muốn thu dọn cửa hàng để chạy trốn, thì quả đấm của người nào đó bay thẳng đến trên đầu anh hai bọn lưu manh chính là một quyền thật mạnh, tên thanh niên vừa bị đánh phát ra âm thanh đau đớn khó chịu.

An Kỳ nhìn bóng dáng người đàn ông đứng ở trước mặt mình mặc quần áo hàng hiệu, thoáng sững sờ .

Thì ra... Trên thế giới này vẫn có người tốt sao? Chứng kiến người khác gặp phải khó khăn, người khác bị quấy rầy, còn có người sẽ ra mặt bảo vệ?

"Mày lại dám đánh tao? !" Tên thanh niên kia bị Vinh Ninh đánh một quyền sắp mù mắt mắng to.

"Tao không chỉ đánh mày, còn có thể đá mày đấy." Vinh Ninh nhếch môi cười, hai tay nhét vào túi, nhìn như thản nhiên tự đắc duỗi chân ra hướng về phía hạ bộ tên thanh niên kia, một cước kia đá không hề nhẹ, hắn đau đớn che phía dưới của mình nhe răng nhếch miệng không ngừng kêu to.

Vốn chẳng qua cảm thấy cô gái kia có chút quen mặt, cho nên mới đi tới, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn thế nhưng phát hiện cô gái này chính là tám năm trước hắn xảy ra tai nạn xe cộ không lâu sau ở trên đường cái đụng phải  'Bạn gái cũ' .

Để ngừa mình nhìn lầm , nhận lầm người, đành phải ngây ngốc ở một bên xem, ai biết đột nhiên đi ra vài tên lưu manh, ồn ào muốn thu phí bảo kê, nhưng mà điều này chính là ông trời giúp hắn, bọn họ nếu không xuất hiện, An Kỳ cũng sẽ không theo chân bọn họ mắng nhau, cũng sẽ không khiến Vinh Ninh hoàn toàn xác định cô gái kia chính là người tám năm trước đụng phải trên ngã tư đường .

Hắn không có thói quen thích giúp đỡ người khác, nhưng là vì sợ cô gái này cũng sẽ cùng cô gái buổi chiều kia giống nhau biến mất ở trong tầm mắt của hắn, lần gặp mặt tiếp theo lại không biết là năm nào tháng nào, cuối cùng vẫn là không nhịn được động thủ.

Hắn tuyệt đối không đại nghĩa như vậy, tất nhiên nhìn mấy tên lưu manh không vừa mắt thế này sẽ không làm chậm trễ hắn ra tay, tâm tình buồn bực không biết phát tiết thế nào, mấy tên ngu ngốc đến đây để hắn phát tiết cũng tốt.

"Anh hai!" Thấy anh hai của mình bị người khác đánh gục, vài người căm tức nhìn Vinh Ninh, "Mày muốn chết sao!"

"Hả?" Vinh Ninh đầu ngẩng cao, hai tay vẫn như cũ đút túi nhìn xuống bọn họ, mới vừa rồi trên mặt còn tràn đầy nụ cười, trong giây lát đó giống như núi băng ngàn năm, sắc mặt cứng ngắc đến nhìn không ra chút gì, ánh mắt âm trầm lại lạnh nhạt, một ánh mắt khác cũng không có, nhưng vẻ mặt như thế mới để cho người ta cảm thấy sợ hãi , không có chút sát khí, cũng không có chút khí người, hai mắt tựa như sâu không thấy đáy, chỉ là nhìn chăm chú vào sẽ khiến người ta có cảm giác như ở trong địa ngục nguy hiểm.

Vinh Ninh đi về phía trước một bước, tên thanh niên sớm bị dáng vẻ của Vinh Ninh dọa cho sợ hãi, không nhịn được lui về phía sau mấy bước, Vinh Ninh mặt không chút thay đổi đè nén cảm xúc quay quanh ở bên cạnh bọn họ, tựa hồ ngay cả hô hấp để nói chuyện đối với bọn họ mà nói là rất khó.

Vinh Ninh xem bọn họ bày ra bộ mặt sợ hãi âm trầm cười cười, phát ra giọng nói giống như ác ma trong địa ngục bao trùm, mang theo hơi thở âm u nguy hiểm.

Hắn còn chưa có làm gì bọn chúng, những người này cũng đã bị dọa sợ sắp tè ra quần, như vậy còn học người ta làm xã hội đen, còn muốn thu  thứ gọi là phí bảo kê sao?

Anh hai đám lưu manh bị Vinh Ninh đạp hai cái, hướng tới mấy cái  tên côn đồ kia không chịu thua kém đạp một cước mắng to, "Các người sợ cái gì mà sợ? ! Hắn chỉ có một người, chúng ta nhiều người như vậy còn đánh không lại hắn? !"

Không nghĩ tới người đàn ông kia gương mặt trẻ con nhìn nhu nhược ra tay lại nặng như vậy, làm hại hắn không khỏi sắp mù một con mắt, phía dưới thế nhưng thiếu chút nữa cũng làm cho tiểu tử kia bị phế đi, các anh em của mình nhìn thoáng qua người đàn ông kia thế nhưng sẽ bị dọa muốn nửa đường bỏ cuộc, chẳng qua là ánh mắt hơi có chút tối tăm mà thôi, còn không đến mức làm cho người ta chỉ là nhìn thoáng qua liền chạy trốn.

Dù sao cũng có vài người ở giữa anh hai, dù kinh sợ ánh mắt của Vinh Ninh thế nào, nhưng rất nhanh đã thoát khỏi ánh mắt trói buộc kia.

Sau khi hắn vừa nói như vậy, nhóm lưu manh mới vừa rồi còn hoảng sợ dưới con mắt của Vinh Ninh, lập tức lấy lại tinh thần, người đàn ông kia dù lợi hại thế nào, ánh mắt mặc dù làm cho người ta cảm thấy so với địa ngục còn kinh khủng hơn, nhưng mà dù sao vẫn chỉ có một người, mọi người chung quanh cũng sẽ không đần độn như vậy giúp hắn, bọn họ nhiều người còn không tin đánh không lại hắn!

Vinh Ninh lắc cổ, khóe miệng khẽ giơ lên, từ từ đi qua, vài tên lưu manh cầm lấy đồ muốn hướng tới người Vinh Ninh đập lên, tay trái của Vinh Ninh vẫn ở trong túi tay phải giơ quả đấm, nhanh chóng đem quả đấm đánh về phía lưu manh cách mình gần nhất, bởi vì động tác quá lớn tay áo T-shirt cũng bị vén lên, An Kỳ chứng kiến vị trí bên hông của Vinh Ninh có một vết sẹo lớn.

Vết sẹo kia... Hình như cô đã thấy ở đâu rồi.

Có một người cầm lấy cây gậy hướng tới Vinh Ninh quất tới, Vinh Ninh cong cánh tay phải lại đỡ cây gậy, xoay người đem khuỷu tay trái cho tên kia một phát, trong khoảnh khắc máu nhiễm mũi hắn.

Nếu không phải Vinh Ninh vừa quay đầu lại, An Kỳ còn không biết người cứu mạng mình chính là Vinh Ninh, hai nguời ánh mắt qua lại một chút, hắn đối với cô nhàn nhạt cười, tiếp tục cùng những tên lưu manh kia hăng hái chiến đấu.

An Kỳ nuốt nước miếng, uy uy uy, sẽ không khôi hài như vậy chứ? Đã nhiều năm không gặp Vinh Ninh , xế chiều hôm nay như thế nào vừa mới nhìn thấy An Bảo Bối, lúc tối thế nhưng còn đụng phải Vinh Ninh? Đây coi là trò đùa của ông trời sao?

An Kỳ cúi đầu nhìn cửa hàng vỉa hè của mình, vội vội vàng vàng thu dọn, nếu Vinh Ninh đã nhìn thấy bản thân , như vậy cô liền thừa dịp hắn bận đánh nhau, vội vàng chạy trốn là được.

Vinh Ninh đánh rất vui vẻ, không có gì so với dạy dỗ người cặn bã phát tiết nội tâm bất mãn của mình càng làm cho mình sảng khoái.

Không cần phải quay đầu lại, Vinh Ninh cũng phát giác  An Kỳ đang thu dọn cửa hàng trên vỉa hè, chuẩn bị đóng gói chạy, hắn cũng không quay đầu lại một tay đánh nhau một tay từ trong túi móc ra một xấp tiền mặt mới tinh, thong thả ung dung nói "Người nào cản cô gái kia lại, xấp tiền này liền thuộc về người đó."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Chó Đen, Cyclotron, Nguyễn Bảo Bình, Tiểu Mạn Mạn, Tóc Xoăn, beconngoxx, hanayuki001
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dautaycachua và 54 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.