Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 10.08.2016, 16:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4335 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C50) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51

Hai năm sau.

U U Hiên.

Nha hoàn mặc y phục xanh biếc vội vội vàng vàng tiến vào, vòng qua bình phong gỗ trầm hương chạm trỗ bốn mùa như ý, nhìn thấy mành gấm đã được vắt lên thành giường gỗ hoàng hoa lê khắc hoa văn hình mây như ý, mắt thoáng nhìn qua, thấy tiểu thư nhà mình đang ngồi trang điểm trước gương, bên cạnh là nha hoàn Hương Hàn đang đứng hầu hạ, mới cười nhẹ nhàng bước tới nói: "Tiểu thư, đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong rồi."

Tiểu cô nương ngồi trên ghế hoa hồng khẽ ừ, bày tỏ biết rồi.

Tiểu cô nương mặc toàn thân bối tử dệt hoa băn nổi màu hồng anh đào, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn da thịt phấn nộn, lông mi vừa cong vừa dày đen, lúc này vừa mới thức dậy, mắt to ngập nước mờ mịt mênh mông, tóc đen buông xõa, môi hồng răng trắng, quả nhiên là tóc mai từng lọn hôn má hồng.

Hương Đào sững sờ nhìn tiểu thư nhà mình, kỳ thực tuy tiểu cô nương xinh đẹp, hàng ngày hầu hạ bên người, chung quy sẽ từ từ nhìn quen, nhưng hai năm này, tiểu thư nhà nàng từ một cô bé hoạt bát trẻ con, lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp sáng chói, tuy nói dung mạo được di truyền từ phu nhân Từ thị, nhưng so với Từ thị thì đẹp hơn nhiều. Mỗi ngày nhìn thấy, đều có cảm giác tiểu thư lại đẹp hơn một chút.

Hương Hàn bên cạnh hỏi: "Tiểu thư muốn chải búi tóc gì?"

Tiểu cô nương ngồi trên ghế hoa hồng rũ mắt nghĩ nghĩ, tia nắng ban mai bên ngoài nhàn nhạt xuyên vào cửa sổ, vừa lúc chiếu lên gương mặt như ngọc của tiểu cô nương, lông mi cụp xuống nhất thời tựa như hai cánh quạt nhỏ màu vàng rực rợ, nàng hơi hơi dẩu môi, đôi mày đen khẽ nhíu. Thật lâu mới giương mắt, giọng điệu mềm mại nói: "Chải xoắn ốc búi tóc đi."

Một cô nương chưa cập kê cũng không có nhiều kiểu búi tóc để chọn lựa, chỉ có thể chải kiểu búi tóc nữ đồng như xoắn ốc hay nụ hoa búi tóc.

Hương Hàn nhanh nhẹn chải búi tóc xoắn ốc tinh xảo kỹ càng cho tiểu thư nhà mình, cách chải là chia đều hai bên tóc, quấn chặt thành hai búi, rồi dùng dây cột tóc cố định lại. Hương Hàn lại lấy cây trâm khảm nam châu trong hộp nữ trang ra cắm lên, trên vành tai xinh xắn trắng nõn cũng đeo một đôi vòng tai hồng mã não tơ vàng.

Tiểu cô nương mười ba tuổi đúng là tuổi tươi mới, non nớt mềm mại giống như có thể nhéo ra nước, căn bản liền không cần son phấn đồ trang sức. Tiểu thư của người khác, có thể còn cần thoa son để nhìn có khí sắc, nhưng Hương Hàn thấy tiểu thư nhà mình không cần thoa son cũng có đôi môi đỏ mọng, nhan sắc mềm mại sáng bóng, không có màu son nào có thể thay thế.

Hương Hàn hỏi: "Tiểu thư xem đã được chưa?"

Chân Bảo Lộ chưa tỉnh ngủ, trước mắt bị Hương Hàn trang điểm một lúc, trái lại tỉnh táo hơn nhiều. Nàng lẳng lặng nhìn gương mặt nhỏ nhắn mịn màng hoạt bát của thiếu nữ trong gương khảm ngọc trai, khẽ mỉm cười gật đầu nói: "Ừm. Như vậy được rồi." Nàng còn hải đến trường nữ học, không cần ăn mặc quá tỉ mỉ.

Lại nhìn qua gương đồng thấy Hương Đào im lặng đứng phía sau, nói: "Hương Đào làm sao vậy?"

Vốn là Hương Đào tiến vào kêu tiểu thư nhà mình dùng đồ ăn sáng, lúc này nhìn tiểu thư mỉm cười, càng cảm thấy hoảng hốt, đi tới gần cười cười nói: "Không có gì, chỉ là nô tỳ cảm thấy tiểu thư thật xinh đẹp, nô tỳ cứ nhìn như vậy, cả ngày không ăn cơm cũng được. Chẳng phải có một câu nói, gọi là cái gì nhỉ..." Tuy Hương Đào biết chữ, nhưng không có học vấn bằng Hương Hàn, liền theo quán tính giương mắt nhìn Hương Hàn xin giúp đỡ.

Hương Hàn cười cười nói: "Sắc đẹp thay cơm."

Hương Đào vội nói: "Đúng đúng đúng, chính là sắc đẹp thay cơm."

Chân Bảo Lộ nói một câu "Vuốt đuôi ngựa", nhưng cực kì hưởng thụ, hơi nhếch khóe môi lên.

Tiểu cô nương xinh đẹp có tự tin cho tới bây giờ cũng không phải là một chuyện xấu, lại nói hai năm trước từ khi Chân Bảo Lộ thuận lợi thi đậu vào trường nữ học, thái độ của lão thái thái đối với nàng cũng không giống nhau nữa. Về sau Chân Như Tùng chính thức trở thành đương gia, Chân Bảo Lộ thân là tiểu thư đích xuất phủ Tề Quốc Công, thanh danh cùng trưởng tỷ Chân Bảo Quỳnh tại Hoàng Thành cực kì vang dội. Chỉ là Chân Bảo Quỳnh sớm đã đính hôn sự, tự nhiên mọi người đem ánh mắt hướng tới người còn nhỏ tuổi, vẫn chưa đính thân, Chân Lục tiểu thư. Cũng vì vậy, hai năm qua lão thái thái và Từ thị trói buộc Chân Bảo Lộ chặt chẽ hơn, mỗi ngày phần lớn chỉ có ra vào hai bên trường nữ học và quý phủ, ngay cả thân thích cũng bớt đi lại.

Dùng xong đồ ăn sáng, Chân Bảo Lộ liền đi tới chỗ của Chân Bảo Quỳnh.

Hiện nay hai tỷ muội cùng nhau đến trường nữ học, lại càng như hình với bóng, cảm tình vô cùng tốt.

Chân Bảo Quỳnh còn nửa năm thì tốt nghiệp, mấy ngày trước đây nhiễm phong hàn, phải nghỉ ở nhà vài ngày. Hôm nay hai tỷ muội có thể đi học, Chân Bảo Lộ vô cùng thân thiết kéo tay tỷ tỷ nhà mình nói: "Tỷ tỷ nên chú ý chút, nửa năm này cũng không thể bị bệnh nữa đó nha." Lần này Chân Bảo Quỳnh là học sinh ưu tú nhất trong trường nữ học.

Sắc mặt của Chân Bảo Quỳnh đã tốt hơn nhiều, thấy muội muội quan tâm mình như vậy, ngược lại khiến bản thân mình giống như muội muội. Nàng chậm rãi nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn y như đóa hoa mềm mại xinh đẹp của muội muội, cười cười nói: "Ta nghe nương nói, hôm qua Thẩm gia tới cầu hôn."

Chân Bảo Lộ nghe xong, không vui nhăn mày lại, nói: "Muội muốn tốt nghiệp xong mới nói chuyện hôn sự."

Chân Bảo Quỳnh mỉm cười, biết cô muội muội này đích xác rất có chủ kiến, khác với những tiểu cô nương nói đến việc hôn sự, thì xấu hổ đến không sao tả được, còn nàng nửa điểm cũng không cảm thấy thẹn thùng. Chân Bảo Quỳnh chỉnh sửa lại tóc cho muội muội, nói: "Ừm, Tiểu Lộ của chúng ta nhất định phải từ từ tuyển chọn."

Lúc này Chân Bảo Lộ mới xấu hổ cười cười.

Tiểu cô nương mắt to trong suốt nhìn tỷ tỷ nhà mình, chỉ cần nghĩ đến cuộc đời này tỷ tỷ của nàng ở trường nữ học biểu hiện ưu tú, sau khi tốt nghiệp có thể thuận thuận lợi lợi gả cho Tống Chấp, chính là một đôi trời đất tạo nên khiến người hâm mộ, trong lòng vô cùng vui vẻ. Còn nàng sao? Đời trước nàng không có thân phận và thanh danh như hiện tại, làm mai cho nàng, đều là người sa cơ thất thế, ngay cả tái giá cũng có. Đời này nàng vẫn chưa cập kê, người làm mai đã tới cửa rồi.

Mà hôm qua công tử nhà họ Thẩm tới xin cưới kia, chính là biểu ca của Thẩm Trầm Ngư, gia thế xuất chúng, có quan hệ họ hàng với Hoàng thất, còn đang học ở thư viện Bạch Lộ, hiện nay đã đến tuổi thành thân, cũng xem như một miếng mồi ngon.

Nhưng nàng biết đời trước vị công tử nhà họ Thẩm này sau khi thành thân vẫn còn tính phong lưu, không phải người lương thiện để kết đôi.

Nàng mới không cần cái loại khổ nạn này.

Chân Bảo Lộ cong cong môi, nghe tỷ tỷ nói một hồi, muốn lên xe ngựa trước, thì nghe được thanh âm thanh thúy mềm dẻo ở phía sau.

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ."

Một chân của Chân Bảo Lộ đã giẫm lên ghế ngựa chậm rãi để xuống, quay đầu, thấy một đứa bé béo lùn chắc nịch mặc xiêm y xanh thẫm đang chạy về phía nàng, lúc này mới khom lưng, ôm tiểu tử kia vào lòng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn béo tròn trong ngực nàng ngẩng lên, đôi mắt to ngân ngấn lệ, đáng thương tội nghiệp nói: "Vinh nhi cũng muốn đi."

Chân Bảo Lộ thật chịu thua đệ đệ. Từ nhỏ nàng đã đối với hắn rất tốt, tiểu gia hỏa này từ nhỏ cũng đã thích bám dính nàng. Mấy đứa bé khác, đều là thích bám dính mẫu thân nhất, nhưng hắn cứ yêu bám mình nhất. Chân Bảo Lộ đưa tay bóp bóp khuôn mặt béo tròn thủy nộn của đệ đệ, nói: "Vinh nhi nên đọc sách cho tốt, lớn hơn chút nữa thì đi thư viện Bạch Lộ, sát ngay bên cạnh chỗ học của tỷ tỷ."

Vinh nhi nói: "Nhưng bây giờ đệ muốn đi ngay."

Chân Bảo Lộ chân thành nói: "Học xong tỷ tỷ sẽ mang hạt dẻ rang đường thơm ngào ngạt và mứt quả về cho đệ, đệ thấy có được không?"

Vinh nhi mấp máy miệng nhỏ, tựa như có chút dao động.

Chân Bảo Lộ vỗ vỗ đỉnh đầu của hắn, nói: "Nếu Vinh nhi quấn lấy tỷ tỷ nữa, tỷ và Tứ tỷ tỷ đến lớp sẽ bị muộn, như vậy Phu Tử sẽ lấy thước khẻ tay đấy."

Vinh nhi lập tức há to miệng, vội vàng bỏ bàn tay béo mập bám trên lưng tỷ tỷ xuống, nhíu mày sốt ruột không biết làm sao, gấp gáp phất tay thúc giục nói: "Tỷ tỷ nhanh lên đi!"

Chân Bảo Quỳnh đứng bên cạnh hé miệng cười cười.

Chân Bảo Lộ quả thật cảm thấy, Vinh nhi nhà nàng thật quá đáng yêu, thiện lương lại dễ bị lừa. Nhìn đệ đệ chưa tròn sáu tuổi, Chân Bảo Lộ bắt đầu lo lắng, tính tình như vậy, ngày sau làm sao cưới vợ.

Chân Bảo Lộ thoáng giương mắt, thoáng nhìn qua đệ đệ kia đứng cách mình xa xa. Nhìn gương mặt trẻ con môi hồng răng trắng của Thượng nhi, Chân Bảo Lộ không dám coi hắn như Vinh nhi mà lừa gạt. Nhắc tới cũng kỳ quái, hai đệ đệ đều sinh ra trong một bụng mẹ, thời gian chỉ kém nhau có khoảng một phút đồng hồ, nhưng Vinh nhi thiên chân hồn nhiên, đáng yêu đôn hậu, Thượng nhi thì từ nhỏ đã lão thành, ăn nói có ý tứ. Không những như vậy, Thượng nhi cực kỳ thông tuệ, lúc ba tuổi, cha mẹ phát hiện, tiểu gia hỏa này có khả năng xem qua là nhớ được ngay. Bởi vì điểm ấy, lão thái thái và Chân Như Tùng đều ký thác kỳ vọng vào vị Trường Tử này của đại phòng.

Đương nhiên Chân Bảo Lộ sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia, hỏi hắn: "Thượng nhi muốn ăn gì nào?"

Thượng nhi thản nhiên nói: "Không cần."

Vinh nhi không muốn nhìn ca ca nói chuyện với tỷ tỷ như vậy, bất mãn nói với Chân Bảo Lộ: "Về sau không cần mua cho ca ca. Chỉ cho một mình Vinh nhi ngoan ngoãn thôi."

Chân Bảo Lộ làm sao có thể so đo với đệ đệ năm tuổi, nàng vốn cho rằng Thượng nhi không thích mình, sau đó nàng phát hiện ra, thường ngày nàng cho Thượng nhi một ít món quà nhỏ, đều được hắn cất giấu kỹ, vô cùng quý trọng.

Tiểu tử kia chính là miệng cứng lòng mềm.

Chân Bảo Lộ mỉm cười, cũng đi qua nhẹ nhàng xoa bóp mặt của Thượng nhi.

Chân Bảo Quỳnh đứng bên cạnh nhìn thấy liền giật mình, vội vàng xem sắc mặt của Thượng nhi. Đã thấy đệ đệ nhíu nhíu mày, cũng chẳng có gì khác, giống như đã thành thói quen. Nhưng Chân Bảo Quỳnh lại biết, đệ đệ không thích người ta đụng vào, mà ở bên ngoài thái độ của hắn đối với Tiểu Lộ lạnh nhạt, kỳ thật trong lòng thích tỷ tỷ này nhất.

Hai tỷ muội lên xe ngựa, Vinh nhi béo lùn chắc nịch nhìn theo xe ngựa của tỷ tỷ đi xa, hốc mắt hồng hồng. Lại nhìn người bên cạnh rõ ràng giống như hắn, ca ca cao hơn hắn một chút, phùng má, giọng nói non nớt nói: "Tỷ tỷ thích đệ nhất."

Thượng nhi nhàn nhạt quét mắt nhìn mặt bánh bao của đệ đệ nhà mình, không lên tiếng, nghiêm mặt đi vào trong.

.

Đến trường nữ học, Chân Bảo Lộ và tỷ tỷ tách ra, như bình thường Tiết Nghi Phương liền cùng nàng đi vào, lại bắt đầu nói tới biểu tỷ Chu Sính Đình đã ở nhờ trong nhà nhiều năm.

Tiết Nghi Phương lớn hơn Chân Bảo Lộ một tuổi, nhưng Chân Bảo Lộ thi vào trường nữ học trước một năm, vừa lúc cùng Tiết Nghi Phương học chung một lớp, hai người vốn có quan hệ rất tốt, vả lại hai năm qua còn ngồi gần nhau, cảm tình càng trở nên thân thiết giống như tỷ muội. Ngay cả việc muốn đi nhà xí, Tiết Nghi Phương cũng phải kéo nàng theo.

Lúc này nghe Tiết Nghi Phương nói thao thao bất tuyệt: "Tổ mẫu của ta chọn nhiều nhà có gia thế tốt cho nàng ta, làm sao nàng ta cũng không chịu đáp ứng. Ta thấy nàng ta chính là muốn đại ca của ta. May mà đại ca của ta làm nhiệm vụ ở Thần Cơ Doanh, thời gian ở nhà rất ít, không như vậy không biết Chu Sính Đình sẽ giở trò gì nữa."

Nói đến Tiết Nhượng, trái lại Chân Bảo Lộ quan tâm nhiều hơn.

Ba năm này nàng không rời nhà, bất quá Đại Biểu Ca vẫn thường xuyên tặng đồ cho nàng. Năm trước thi hội*, Từ Thừa Lãng. Tống Chấp trúng cử nhân, đường làm quan rộng mở, mà Đại Biểu Ca của nàng lại bị thương, bỏ lỡ thi hội, sau khi thương thế lành, cũng không có học tiếp ở thư viện Bạch Lộ, mà tìm một chức vị trong Thần Cơ Doanh.

* kì thi được tổ chức ba năm một lần, thời Minh-Thanh ở Trung Quốc

Mỗi khi nhớ tới việc đó, Chân Bảo Lộ cũng có chút đáng tiếc. Rõ ràng Đại Biểu Ca so với Tống Chấp và Từ Thừa Lãng xuất sắc hơn rất nhiều.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.08.2016, 13:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4335 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C51) - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52

Tiết Nghi Phương vẫn còng đang nói: "Mấy năm qua, đại ca của ta nhìn cũng không nhìn nàng ấy một cái, nàng ấy thật đúng là không biết xấu hổ, da mặt thật dày."

Lại nói mặc dù Chu Sính Đình ăn nhờ ở đậu, nhưng ở ngàn dặm xa xôi xin thẳng vào phủ An Quốc Công, hiển nhiên cũng có vài phần năng lực.

Mấy năm nay, Chu Sính Đình không ra cổng trước không bước cổng trong, mỗi ngày trừ bỏ đọc sách tập viết, thêu hoa cho cá ăn, còn là hầu hạ bên người Tiết lão thái thái. Tiết lão thái thái là người biết chuyện, hiểu trong lòng tiểu cô nương đang suy nghĩ gì, nhưng lão nhân gia luôn mềm lòng, tiểu cô nương ăn nhờ ở đậu, một lòng muốn vì bản thân mình kiếm nhân duyên tốt, đây là thói thường của con người, tự nhiên đối đãi với Chu Sính Đình cũng tốt hơn chút.

Lão thái thái đối với nàng ất tốt thì trên dưới phủ An Quốc Công đương nhiên cũng không dám xem thường vị biểu cô nương này.

Chân Bảo Lộ cười trêu ghẹo nói: "Tỷ lo lắng ngoại tổ mẫu yêu thương Chu cô nương nhiều hơn tỷ sao?"

Tiết Nghi Phương cười khinh bỉ, nói: "Tỷ là cháu gái ruột thịt của tổ mẫu, người ngoài làm sao mà so được?" Điểm này, Tiết Nghi Phương cực kì tự tin.

Dung mạo của Tiết Nghi Phương cũng không tính thay đổi nhiều, nhưng nàng ta tự tin hoạt bát, còn rất hay cười, được các trưởng bối yêu thích. Chân Bảo Lộ cũng biết, cháu gái mà Tiết lão thái thái thương yêu nhất vẫn là Tiết Nghi Phương. Nàng thản nhiên nói: "Còn không phải sao.

"Ôi." Tiết Nghi Phương dùng khuỷu tay nhẹ nhàng thúc nàng, sau đó hất hàm nói, "Ta chỉ tùy tiện nói vài câu thôi, chứ cũng không cùng nàng ấy so đo cái gì."

Trái lại lời này là thật tình, nếu Tiết Nghi Phương điêu ngoa hơn một chút, vài năm nay Chu Sính Đình làm gì có được ngày sống dễ chịu?

Đang nói chuyện, tiểu cô nương trong học đường đột nhiên xao động lên, cả đám đều chạy đến bên cửa sổ. Tiết Nghi Phương thích tham gia náo nhiệt, cũng lôi kéo Chân Bảo Lộ đi qua: "Đi, chúng ta cũng tới nhìn thử xem."

Chân Bảo Lộ chịu thua, đành phải đứng dậy cùng nàng ta đi nhìn xem.

May mà vị trí của hai người đúng lúc là gần cửa sổ, chỉ cần đứng dậy là nhìn được.

Chân Bảo Lộ lẳng lặng đứng ở bên cửa sổ, nhìn dưới tàng cây cách đó không xa, Từ Thừa Lãng đưa muội muội Từ Tú Tâm qua đây, cùng đi còn có Phúc An huyện chủ Thẩm Trầm Ngư.

Trường nữ học đều là tiểu cô nương, tuy nói bên cạnh thư viện Bạch Lộ, nhưng suy cho cùng nam nữ hữu biệt.

Lúc này Từ Thừa Lãng đưa muội muội và Thẩm Trầm Ngư đến trường, hắn lớn lên đã tuấn lãng nho nhã, cực kì đẹp mắt. Tuy nói người khắc Hoàng Thành đều loakha81cloan ---- ngày sau Đại công tử của phủ Trường Trữ Hầu tất nhiên sẽ thành đôi với Phúc An huyện chủ. Nhưng tới bây giờ hai người còn chưa đính thân, điều này làm cho những tiểu cô nương khác động tâm cũng ôm lấy một tia hi vọng.

Tiết Nghi Phương nghi hoặc nói thầm: "Tuy nói Từ công tử đích xác phong tư tuấn tú, nhưng phản ứng của các nàng ấy cũng quá khoa trương rồi đó chứ?"

Chân Bảo Lộ thầm nghĩ: Ngươi từ nhỏ đã đối mặt với Đại ca và Nhị ca xuất sắc như thế, nhìn thấy Từ Thừa Lãng tự nhiên cảm thấy chẳng có gì lạ rồi. Nhưng còn những người khác, công tử trong nhà có tuấn mỹ như Tiết Nhượng hay sao? Ngay cả Tiết Đàm, cũng là mỹ nam tử hiếm thấy trong Hoàng Thành.

Nữ đệ tử trong học đường phát ra âm thanh xao động.

Thì ra Từ Thừa Lãng liếc mắt nhìn sang bên này.

Hôm nay Từ Thừa Lãng mặc cẩm bào trắng ngà, dáng người cao gầy, hào hoa phong nhã, khuôn mặt tuấn lãng, đôi mắt hẹp dài ôn hòa, vừa nhìn qua bên này, đích xác có loại cảm giác như mỹ nhân ngoái đầu nhìn lại cười.

Nam tử mười tám tuổi, so với lúc trước đương nhiên ổn trọng hơn, lúc này Từ Thừa Lãng giương mắt, thấy một nhóm cô nương tuổi trẻ xinh đẹp đứng trên lầu, ánh mắt nhìn tới tiểu cô nương nhỏ xinh nhất.

Ánh mắt Từ Thừa Lãng ấm áp hơn.

Từ Thừa Lãng thấy nàng cũng đang nhìn mình, vì thế khẽ cười với nàng. Nếu nói lúc trước Tiểu Biểu Muội còn nhỏ tuổi, hắn chỉ xem nàng như muội muội, không có tâm tư gì, nhưng hiện giờ nhìn nàng duyên dáng yêu kiều, Từ Thừa Lãng đã hiểu rõ tâm ý của bản thân mình.

Đã nhiều ngày không gặp, Từ Thừa Lãng muốn trò chuyện cùng nàng, nhưng cũng biết bây giờ không phải lúc, đành phải nói với muội muội bên cạnh: "Lúc tan học ta trở lại đón muội."

Từ Tú Tâm có chút thụ sủng nhược kinh, hôm nay nàng xin đại ca đưa nàng tới trường nữ học, chẳng qua vì muốn lấy lòng Thẩm Trầm Ngư. Dù sao lấy tư chất của Từ Tú Tâm, dựa vào bản lãnh thật sự để kiểm tra thì tuyệt đối không thể đậu vào trường nữ học, cuối cùng vẫn là nhờ quan hệ của Thẩm Trầm Ngư giúp nàng, mới có tên trong bảng. Vì thế Từ Tú Tâm cực kỳ cảm kích Thẩm Trầm Ngư. Cũng cực kỳ hi vọng Thẩm Trầm Ngư sẽ trở thành tẩu tẩu của mình.

Nhưng Thẩm Trầm Ngư là người cẩn thận tỉ mỉ, sao nhìn không ra, Từ Thừa Lãng là muốn gặp Chân Bảo Lộ.

Lúc Thẩm Trầm Ngư ngẩng đầu, Chân Bảo Lộ đã đi vào rồi.

Chỉ là mỗi lần nghĩ đến dung mạo của tiểu cô nương kia càng ngày càng chói mắt, trong lòng Thẩm Trầm Ngư có chút không thoải mái ---- bọn họ đến tuổi mới thi được vào trường nữ học, nhưng Chân Bảo Lộ tiến vào trường nữ học là cô nương nhỏ tuổi nhất.

Hơn nữa...

Thẩm Trầm Ngư lo lắng nhìn Từ Thừa Lãng bên cạnh mình, nhớ tới ánh mắt của hắn nhìn Chân Bảo Lộ, trong lòng càng có cảm giác khó chịu.

Lúc này, Thẩm Trầm Ngư thấy buồn bực với vị đường huynh kém cỏi kia của mình.

Lần đầu tiên đường huynh nhìn thấy Chân Bảo Lộ ngay cả một bước chân cũng không di chuyển được, sau đó ngày nào cũng hỏi thăm nàng về chuyện của Chân Bảo Lộ, mặc dù nàng không thích Chân Bảo Lộ, nhưng cũng biết tính tình của đường huynh nhà mình, là một người phong lưu đấy, nên hy vọng nếu Chân Bảo Lộ thực gả cho đường huynh, sau này có thể nếm không ít mùi vị đau khổ. Như vậy, nàng cũng không cần lo lắng Từ Thừa Lãng bị tiểu cô nương này mê hoặc, ai ngờ đường huynh đi cầu thân, phủ An Quốc Công lại có thể cự tuyệt.

Trái lại Thẩm Trầm Ngư cảm thấy thật buồn cười.

Đường huynh của nàng cũng cự tuyệt, vậy tới cùng Chân Bảo Lộ muốn gả cho hạng người gì? Chẳng lẽ còn muốn làm hoàng hậu? [skinny cat: Đúng rồi đó ^^]

Từ Thừa Lãng rời đi, tự mình Thẩm Trầm Ngư đưa Từ Tú Tâm lên lầu.

Tuy rằng thân phận của Thẩm Trầm Ngư tôn quý, nhưng tiểu cô nương trong học đường, ai mà không xuất thân cao quý, thiên kiều bách sủng hay sao? Khi Thẩm Trầm Ngư và Từ Tú Tâm tiến vào, bất quá chỉ khách khí chào hỏi. Nói cho cùng tính của Từ Tú Tâm không tốt là bởi vì nguyên do đi cửa sau, đều bị mọi người xem thường, mà nền tảng của nàng ta yếu kém, học cũng cực kỳ vất vả, mỗi kỳ thi xét nghiệm đều xếp cuối.

Chân Bảo Lộ ngồi ở vị trí của mình, nhìn Thẩm Trầm Ngư tự đưa Từ Tú Tâm vào lớp, lại thấy nàng ta nhìn mình, khẽ vuốt cằm cười cười với nàng ta, xem như là chào hỏi qua. Dù sao trong số những nữ đệ tử học ở đây, không xem trọng thân phận tôn quý, nên cũng không cần hành lễ.

Chân Bảo Lộ nhớ tới lúc nãy Từ Thừa Lãng nhìn mình, mặc dù đứng cách xa, bất quá là nàng quen thuộc nhất.

Cho tới bây giờ hắn nhìn nàng đều ôn hòa ấm áp như vậy, chỉ cần nàng nói cái gì hay làm cái gì, hắn cũng cười gật đầu, giống như nàng làm cái gì cũng đều đúng. Chỉ là, đời này rõ ràng nàng đã giữ khoảng cách với hắn, cho dù vài năm nay thân cận với Thẩm Trầm Ngư hơn, trong lòng làm sao còn sẽ có nàng?

Chân Bảo Lộ hơi có chút tức ngực, lại có chút may mắn. Nàng nói với Tiết Nghi Phương: "Ta ra ngoài đi một chút."

Tiết Nghi Phương chỉ nghĩ nàng muốn ra ngoài đi vệ sinh, nên quan tâm hỏi: "Muốn ta đi với muội không?"

Chân Bảo Lộ lắc đầu: "Không cần."

Đương nhiên Chân Bảo Lộ không phải đi vệ sinh, chẳng qua là cảm thấy có chút ngột ngạt, muốn ra ngoài giải sầu thôi. Mà ở hậu viện của trường nữ học, cảnh vật chung quanh lịch sự tao nhã, cực kì thích hợp cho việc đọc sách. Bất quá lúc này chỉ vào đình nghỉ mát bát giác ngồi, mang theo đồ ăn đã chuẩn bị cho cá, rải xuống ao, xem cá chép kim sắc trong ao đua tranh giành giật thức ăn.

Chân Bảo Lộ cười cười, tâm tình cũng cảm thấy được thư thản hơn rất nhiều. Đang chuẩn bị đi ra đình nghỉ mát trở về lớp học, đã thấy có người cách đó không xa đang đi qua đây.

Chân Bảo Lộ vừa thấy là một nam tử, lập tức ngừng bước.

Theo lý mà nói nơi này là trường nữ học, lại là hậu viện, nam tử không nên vào đây. Nếu không như vậy, Chân Bảo Lộ tuyệt đối sẽ không có không mang theo nha hoàn.

Bất quá lúc này Chân Bảo Lộ cũng không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghĩ xem có cách nào tránh đi không, liền muốn lui bước trốn vào đình nghĩ mát. Đã thấy nam tử cách đó không xa nhìn thấy nàng, đang bước nhanh hơn đi tới.

Chân Bảo Lộ nhìn chăm chú, càng cảm thấy bị quấy nhiễu, lập tức nhăn đầu lông mày.

Nam tử đi tới, khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, y phục màu xanh lam hồ, dung mạo đàng hoàng, mày rậm mắt to, dáng vẻ cũng coi như đường đường (có khí thế, khí phách).

Vị công tử này không phải người nào khác, chính là Nhị công tử Thẩm gia Thẩm Thiếu Đường, người hôm qua mới bị phụ thân nàng cự tuyệt việc cầu thân, thì ra là đường huynh của Thẩm Trầm Ngư.

Từ lúc Thẩm Thiếu Đường gặp Chân Bảo Lộ liền đối với vị tiểu cô nương này mong nhớ ngày đêm, lại biết vị Chân Lục cô nương này chẳng những dung mạo tuyệt sắc, còn học rất giỏi, gia thế cũng xứng đôi với hắn, liền lập tức xinh trưởng bối trong nhà thay hắn đi cầu thân, không ngờ hoàn toàn bị cự tuyệt.

Thường ngày tuy Thẩm Thiếu Đường có chút phong lưu, nhưng tự hỏi đối với Chân Lục cô nương là thật tâm, lập tức lịch sự chắp tay nói: "Chân Lục cô nương."

Chân Bảo Lộ hành lễ qua loa, lại lo ở chỗ này gặp gỡ Thẩm Nhị công tử, bị người khác nhìn thấy, vậy coi như rất phiền toái, liền vội vàng bận bịu chuẩn bị bỏ đi.

Hôm nay Thẩm Thiếu Đường vốn là tới tìm Chân Bảo Lộ, bởi vì hôm qua cầu thân bị cự tuyệt, khiến cả đêm hắn không ngủ được. Giờ phút này thấy tiểu cô nương như vậy, tóc dài như mây, da trắng như tuyết, mũi dọc dừa, miệng nhỏ đỏ hồng, đẹp nhất chính là cặp mắt kia, sáng chói mênh mông, sóng nước nhẹ nhàng. Ngay cả nữ thần Lạc Thủy, cũng bất quá chỉ như vậy.

Thấy nàng muốn bỏ đi, Thẩm Thiếu Đường vội vàng nói: "Xin Chân Lục cô nương dừng bước."

Chân Bảo Lộ nào dám dừng bước, hiển nhiên co chân chạy rồi.

Mà da mặt của Thẩm Thiếu Đường có dày hơn nữa, cũng không tốt đuổi theo, chỉ cảm thấy lúc người trong lòng an tĩnh nhã nhặn lịch sự đoan trang, khi sinh động như vậy, càng xinh đẹp đáng yêu, trong lòng càng thấy thích hơn. Chỉ là tiểu cô nương phòng tránh hắn như hồng thủy mãnh thú, khiến hắn cực kì tổn thương, thiếu niên si tình chán chường cúi đầu xuống.

Bên này Chân Bảo Lộ chạy được vài bước, quay đầu nhìn thấy Thẩm Thiếu Đường không có đuổi theo, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức quyết định, ngày sau sẽ không một mình đi tới hậu viện của trường nữ học nữa!

Nàng đứng thở, cúi đầu, chợt thấy một đôi giày thêu gấm màu mực xuất hiện trước mặt, giầy rất lớn, tựa như chiếc thuyền nhỏ, vừa thấy đã biết là nam nhân.

Chân Bảo Lộ liền đổi sắc mặt, chậm rãi giương mắt, nhìn thấy nam tử xuất hiện trước mặt, kinh ngạc hô lên: "Đại Biểu Ca."

Chân Bảo Lộ mở to mắt, không nghĩ tới gặp được Tiết Nhượng ở chỗ này.

Nàng vội hỏi: "Tại sao Đại Biểu Ca lại ở chỗ này?"

Dĩ nhiên hiện nay Tiết Nhượng không phải thiếu niên ngây ngô lúc trước, lúc này dáng người cao thẳng, thân thể cường tráng cao ngất, so với những thư sinh yếu ớt, càng lộ vẻ nam tử vĩ đại. Hắn mặc một thân áo bào màu xanh ngọc, bao lấy thân hình rắn chắc, khuôn mặt tuấn mỹ vô song, không nói ra được cảm giác thanh mát nhã nguyệt.

Hắn thoáng cúi đầu nhìn nàng, giọng điệu trầm ấm nói: "Hôm nay Tĩnh Vương có việc, ta đi cùng hắn tới đây."

Nhị hoàng tử Tĩnh Vương.

Đương nhiên Chân Bảo Lộ biết hắn, đời trước Tĩnh Vương chính là cưới Chân Bảo Chương, chỉ là đời này Nhị thúc của nàng không có trở thành đương gia, như vậy Chân Bảo Chương tự nhiên cũng không phải minh châu trên lòng bàn tay của phủ Tề Quốc Công, việc hôn sự của hai người còn không có liên quan đến nhau chút xíu nào.

Chân Bảo Lộ cũng không tiện hỏi đến chính sự của hắn, chỉ là gặp được hắn ở đây, rất kinh ngạc, lại cảm thấy an tâm. Nàng xem liếc mắt nhìn hắn, khẽ cười nói: "Thật khéo."

Thiếu nữ mười ba tuổi, mặc một thân bối tử màu anh đào hồng nhạt, gương mặt phấn nộn thoáng ửng hồng, miệng nhỏ hé mở, lộ ra hàm răng chỉnh tề tuyết trắng.

Tuy Chân Bảo Lộ nhỏ nhắn xinh xắn, vừa vặn so với những tiểu cô nương cùng tuổi trổ mã sớm hơn, eo nhỏ như liễu, vòng mông vểnh lên, cực kì linh lung hấp dẫn.

Nàng nhu thuận đứng trước mặt hắn, bởi vì bỏ chạy kịch liệt, trước ngực lên lên xuống xuống, uyển chuyển vô song.

Gió nhẹ lướt qua, lá cây phát ra âm thanh sột soạt.

Không biết như thế nào, nhất thời trở nên an tĩnh.

Chân Bảo Lộ mấp máy môi. Tuy là biểu ca, nhưng chờ lâu không tốt, vốn là nàng muốn chào hỏi cùng hắn rồi đi ngay, hiện nay thấy hắn không nói gì hết, một đôi mắt đen thâm trầm, thuận tiện ngạc nhiên hỏi: "Đại Biểu Ca, sao vậy hả?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.08.2016, 18:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4335 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C52) - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 53

Tiểu cô nương mặt mày như vẽ, đứng trước sắc màu rực rỡ, mắt sáng ngập nước lẳng lặng nhìn hắn. Xưa nay nàng đối với hắn có chút thân thiết, đáy mắt hàm chứa ý cười nhợt nhạt, không giống như lúc mới gặp khi còn bé, hắn vụng về lấy lòng nàng, đưa tay hái cành hải đường cho nàng, nàng lại lạnh lẽo cự tuyệt hắn ở ngoài ngàn dặm. Tiết Nhượng nhàn nhạt chuyển ánh mắt, lúc này mới trầm giọng nói: "Lần tới đừng đi ra ngoài một mình..."

Chân Bảo Lộ ngớ ra. Nhớ tới mới vừa rồi gặp được Thẩm Nhị công tử, chẳng lẽ bị huynh ấy thấy rồi?

Nói cho cùng Chân Bảo Lộ là một cô nương, nhất thời gương mặt có chút nóng, vành tai trơn bóng trắng trẻo cũng trở thành màu hồng nhàn nhạt. Nàng cũng không muốn như vậy. Nhưng hắn nói như vậy, tựa như đang trách cứ nàng vậy. Vốn là cảm thấy có chút ủy khuất, sợ hãi, thái độ của hắn lại như vậy, Chân Bảo Lộ chậm rãi thu nụ cười, lầm bầm nói: "Ta cũng không phải cố ý." Nơi này vốn cũng không phải là chỗ nam tử nên tới, hắn xuất hiện công khai, nàng cũng không nói gì, thế mà hắn còn trách nàng.

Chân Bảo Lộ không thèm nói chuyện cùng hắn nữa, nên nói: "Ta trở về đây." Nàng vô ý thức xa lạ chút, nhưng thanh âm của nàng mềm mại dễ nghe, mặc dù là nhàn nhạt, cũng có ý tứ hờn dỗi hàm xúc bên trong.

Tiết Nhượng nhìn nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ bình tĩnh, mắt không nhìn hắn, miệng nhỏ hơi dẩu lên, đây là bộ dáng tức giận. Tiết Nhượng nắm chặt hai tay, đôi mắt hẹp dài nhìn nàng, hỏi: "Tức giận rồi hả?"

Chân Bảo Lộ do dự một lúc, nói không có, chuẩn bị đi trở về, thì thấy giày gấm trước mặt tới gần nàng một bước. Trong lòng Chân Bảo Lộ run lên, nhìn hắn hỏi: "Đại Biểu Ca?"

Tiết Nhượng nói: "Đừng tức giận."

Vốn là Chân Bảo Lộ thật có chút giận, nhưng thấy hắn nghiêm túc nói lời này, đột nhiên thấy buồn cười. Trên thực tế, nàng cũng đích xác đã cười ra tiếng, đôi mắt cong cong nghĩ lại, Đại Biểu Ca vẫn giống như trước kia, hắn không biết an ủi người khác. Nàng biết hắn đối với nàng tốt mới có thể sinh ra cáu kỉnh, chứ không phải thật sự tức giận. Chỉ có nắm chặt hai tay nói: "Ta chỉ mới tình cờ chạm mặt với Thẩm Nhị công tử một lần..." Nàng dừng một chút, lẩm bẩm một câu, "Ta cũng không muốn nhìn thấy hắn."

Tiết Nhượng "Ừ" một tiếng: "Ta biết."

Hắn có thể biết được cái gì! Hắn cái gì cũng không biết. Chân Bảo Lộ thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy nếu mình giải thích, chỉ sợ là hắn cho rằng nàng lén gặp mặt cùng Thẩm Thiếu Đường. Tuy nói hắn là biểu ca của nàng, sẽ che chở cho thanh danh của mình, nhưng nàng cũng không muốn hắn hiểu lầm. Chân Bảo Lộ nói: "Này... ta trở về đây."

Tiết Nhượng nghĩ muốn tiễn nàng, nhưng nhìn dáng vẻ duyên dáng yêu kiều hiện nay của nàng, biết rằng nam nữ hữu biệt, cũng không dám quá chủ động, liền gật đầu: "Được.."

Chân Bảo Lộ cười cười với hắn, xoay người chuẩn bị đi trở về, nghĩ tới điều gì, mới quay đầu lại "A" một tiếng.

Tiết Nhượng còn chưa đi, bình tĩnh đứng tại chỗ, dáng người thon dài cao ngất như trúc xanh. Hắn nhìn nàng, đáy mắt hơi lóe sáng, giọng điệu bình tĩnh, hỏi: "Chuyện gì?"

Chân Bảo Lộ cười cười, thấy hắn ngày càng thành thục tuấn mỹ, vẫn đối với nàng tựa như ngày đó, quan tâm nói: "Huynh hãy chăm sóc tốt bản thân mình, đừng có không coi trọng thân thể của chính mình." Lẽ ra với tuổi này của Đại Biểu Ca, cũng nên thành thân rồi, bên cạnh có một người thân thiết, dù sao vẫn tốt hơn. Đại nam nhân đối với chuyện bên ngoài luôn giỏi giang thông minh lanh lợi, nhưng đa số đều không biết chăm sóc cho bản thân. Mỗi ngày hắn bận rộn, kế mẫu Vương thị căn bản cũng sẽ bỏ mặc, Tiết lão thái thái nhiều lắm cũng chỉ nhắc nhở vài câu.

Tiết Nhượng hơi kinh ngạc, chợt khẽ cười, nói: "Ừm, ta biết rồi." Thanh âm lại từ từ, "Đi chậm một chút."

Chân Bảo Lộ nhớ tới, bộ dáng chạy trốn hốt ha hốt hoảng của mình mới vừa rồi, nhất định Đại Biểu Ca đã nhìn thấy. Nàng có chút xấu hổ, rõ ràng quen biết nhiều năm vậy rồi, nàng cũng coi hắn như người một nhà, làm sao còn xấu hổ vậy chứ? Chân Bảo Lộ gật đầu lung tung, chạy nhanh trở về.

Đến bên ngoài học đường, đã thấy Tiết Nghi Phương ra ngoài tìm nàng. Thấy nàng, cực kì sốt ruột nắm tay nàng nói: "Sao mà đi ra ngoài lâu như vậy, ta vừa tính đi tìm muội đấy."

Chân Bảo Lộ không nói với nàng ta chuyện gặp được Thẩm Thiếu Đường, chỉ nói: "Muội mới gặp được Đại Biểu Ca, nên nói mấy câu với hắn thôi."

Tiết Nghi Phương hỏi: "Sao đại ca lại tới chỗ này?"

Chân Bảo Lộ thấy Tiết Nghi Phương quan tâm đại ca của nàng ta như vậy, biết mặc dù hai người không cùng một mẹ, nhưng cảm tình rất tốt. Mấy năm nay, hiển nhiên nàng cũng rõ ràng chuyện của phủ An Vương, biết trong lòng Vương thị không chấp nhận Đại Biểu Ca, về chuyện Đại Biểu Ca bị thương, người đầu tiên nàng nghĩ đến chính là Vương thị. Đáng tiếc không có chứng cớ, trong lòng nàng chỉ có thể nghĩ nghĩ. Lại nói, dù cho Vương thị có muôn vàn chỗ sai, cũng là nương của Tiết Nghi Phương và Tiết Đàm.

"...Hình như đi theo Tĩnh Vương làm việc mới tới đây, muội cũng không rõ lắm, Đại Biểu Ca đang bận chính sự, muội không tiện hỏi nhiều."

Mặc dù quan hệ giữa nàng và biểu ca rất tốt, nhưng nàng làm biểu muội, chuyện nên hỏi, chuyện không nên hỏi, trong lòng nàng vẫn hiểu rõ.

Nói đến nhị hoàng tử Tĩnh Vương, Tiết Nghi Phương lặng lẽ nói với Chân Bảo Lộ: "Ta nghe nói Tĩnh Vương là hoàng tử được Hoàng thượng sủng ái nhất, ngày sau rất có thể sẽ lên làm Hoàng đế."

Chuyện này Chân Bảo Lộ cũng không biết. Dù sao nàng biết, đời trước lúc nàng mười bảy tuổi, Tuyên Hòa đế còn chưa lập Thái tử. Bất quá dựa theo tình thế lúc ấy, khả năng Tĩnh Vương làm Thái tử đích xác rất lớn. Còn Đại Biểu Ca thì sao? Tuy rằng nàng nhớ rõ, đời trước Đại Biểu Ca không phải làm ở Thần Cơ Doanh, nhưng cụ thể làm cái gì, thì nàng thật đúng là không biết.

Chân Bảo Lộ cũng nhỏ giọng nói: "Loại chuyện này cũng không thể nói lung tung."

Tiết Nghi Phương biết rõ đạo lý này, nháy nháy mắt nói với Chân Bảo Lộ: "Chẳng qua ta cũng chỉ nói với một mình muội."

Chân Bảo Lộ mỉm cười, rất thích tiểu cô nương thông tuệ như Tiết Nghi Phương lại thật lòng thật dạ đối với nàng.

Chạng vạng lúc tan học, Chân Bảo Lộ chia tay Tiết Nghi Phương, rồi đợi hội hợp cùng tỷ tỷ. Thì thấy Tống Như và Chân Bảo Quỳnh cùng nhau đi ra, Tống Như thấy Chân Bảo Lộ, mới niềm nở kéo tay nàng, nói: "Tiểu Lộ, ta đã nói với Bảo Quỳnh, tháng sau là sinh thần của ta, muội nhất định phải tới nha."

Sau này tỷ tỷ của nàng sẽ gả tới phủ Trung Dũng Hầu, có quan hệ chị em chồng với Tống Như, đương nhiên Chân Bảo Lộ cũng vui vẻ khi thấy quan hệ của hai người tốt như vậy, lập tức đáp ứng nói: "Được, đến lúc đó muội với tỷ tỷ sẽ cùng tới."

Tống Như cực kỳ thích tiểu cô nương xinh đẹp hào phóng này, cũng biết hai tỷ muội, một người dịu dàng hiền thục, một người xinh đẹp hoạt bát, thật sự khiến người ta hết sức hâm mộ.

Ba người đi đến cửa trường, đã thấy bên cạnh chiếc xe ngựa đỉnh bằng sơn đen, có một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào màu xanh đứng đó. Chân Bảo Lộ vừa nhìn thấy nam tử kia, liền nghiêng đầu nhìn tỷ tỷ nhà mình cười cười.

Chân Bảo Quỳnh nhìn người nọ, gương mặt nóng nóng.

Lại nghe Tống Như cười hì hì nói: "Không ngờ hôm nay Nhị ca lại nhớ đến muội muội ta đây, tự mình đến đón nha." Rồi nói với Chân Bảo Quỳnh, "Cũng không biết là tới đón ta hay muốn gặp người nào đó."

Ngày thành thân của Chân Bảo Quỳnh và Tống Chấp đã định là mùa xuân sang năm, còn lại thời gian nửa năm. Từ lúc hai người đính thân, phủ Trung Dũng Hầu và phủ phủ Tề Quốc Công thân hơn rất nhiều, thường ngày lui tới cũng nhiều hơn, chỉ cần vừa có cơ hội, Tống Chấp sẽ cùng Chân Bảo Quỳnh gặp mặt.

Chân Bảo Quỳnh thấy vị hôn phu đang nhìn mình, trước mặt muội muội và Tống Như, cũng không dám nhìn hắn. Tiếp xúc vài lần, tự nhiên nàng biết người này ngoài mặt thì hào hoa phong nhã, nhưng thật ra da mặt dày còn đáng ghét... Nghĩ người này thật khó ưa, Chân Bảo Quỳnh vô cùng xấu hổ, lôi kéo Chân Bảo Lộ nhân tiện nói: "Chúng ta lên xe ngựa đi."

Chân Bảo Lộ nhìn tỷ tỷ nhà mình, thầm nghĩ hôm nay Tống Chấp cố ý đến gặp tỷ tỷ, dù thế nào cũng phải nói được mấy câu, chợt nói: "Tỷ tỷ, chúng ta không qua chào hỏi, vậy thật không tốt."

Chân Bảo Quỳnh kìm nén sau một lúc lâu nói không ra lời. Thường ngày là nàng dạy bảo muội muội, lúc này đến phiên muội muội quở trách nàng không biết lễ phép rồi. Chân Bảo Quỳnh kiên trì tiếp tục kéo muội muội.

Tống Chấp thấy vị hôn thê của mình thẹn thùng như vậy, trong lòng âm thầm mỉm cười, cũng càng yêu thích nàng. Bất quá là hắn cố ý làm cho nàng bối rối, chỉ là chào hỏi bình thường, còn đã chuẩn bị xong hai bao hạt dẻ rang đường đưa tới.

Tống Chấp biết Chân Bảo Quỳnh sẽ không nhận lấy, liền đưa cho Chân Bảo Lộ.

Chân Bảo Lộ tiếp nhận, nhu thuận nói: "Cảm ơn Tống Chấp ca ca. Sáng sớm lúc ta ra cửa, vừa vặn đáp ứng với Vinh nhi sẽ mua hạt dẻ rang đường cho hắn, lần này trái lại bớt việc rồi."

Tống Như cố ý chế nhạo nói: "Quả nhiên có thê tử sẽ quên muội muội mà."

Chân Bảo Quỳnh xấu hổ đến nỗi muốn tìm cái hang chui vào.

Tống Chấp liếc nhìn lỗ tai của tiểu cô nương đỏ rừng rực, vội vàng nói với Tống Như: "Mau lên xe ngựa đi."

Tống Như "Ồ" một tiếng, mới nói với hai tỷ muội bên cạnh: "Ta đi đây."

Chân Bảo Lộ nói: "Ừm, muội và tỷ tỷ cũng lên xe ngựa đây."

Vội vội vàng vàng gặp mặt một lần, đã phải đi, Tống Chấp có chút lưu luyến không rời: "Quỳnh muội muội."

Bị hắn gọi như vậy, Chân Bảo Quỳnh mới cố lấy dũng khí nhìn hắn một cái, thấy bộ dạng thâm tình khẩn thiết của hắn, trong lòng tự nhiên cũng rất ngọt ngào, liền nói: "Muội đi nha."

Thế Tống Chấp mới chịu, ngơ ngác nhìn người trong lòng lên xe ngựa.

Lên xe ngựa, Chân Bảo Lộ mím môi cười, ôm hai bao hạt dẻ rang đường trong lòng, nóng hầm hập thơm ngào ngạt, cực kì dụ người. Nàng nghiêng đầu nói: "Tỷ phu thật đúng là chu đáo." Ở nơi riêng tư, Chân Bảo Lộ mới có thể trước mặt tỷ tỷ trêu ghẹo kêu gọi tỷ phu.

Tính tình cho dù có tốt đến đâu, Chân Bảo Quỳnh cũng nhịn không được nữa khẽ véo nhẹ mặt muội muội.

Chân Bảo Lộ cố ý "ui da" hô một tiếng, đến khi thấy tỷ tỷ vội vội vàng vàng buông lỏng tay, mới cười hì hì.

Lúc này bên ngoài truyền đến một loạt tiếng vó ngựa, ngay sau đó Chân Bảo Lộ liền nghe thấy có người gọi nàng. Nàng không cười nữa, chuyển chỗ ngồi, đưa tay vén mành xe ngựa lên, còn chưa thấy người, đã thấy một bàn tay thon dài trắng nõn ----

Trong tay đó đang cầm một xâu mứt quả hồ lô, bên ngoài bọc một lớp đường lóng lánh, nhìn đã thấy thèm.

Chân Bảo Lộ hé mở miệng nhỏ, đến khi thấy rõ người bên ngoài, lúc này mới gọi: "Từ biểu ca?"

Bên ngoài đúng là Từ Thừa Lãng.

Từ Thừa Lãng nhìn Tiểu Biểu Muội xinh đẹp đáng yêu bên trong xe ngựa, ôn nhu nói: "Cầm."

Nhớ tới chuyện buổi sáng, Chân Bảo Lộ biết hắn tới đón Từ Tú Tâm, thuận đường mới gặp mặt Thẩm Trầm Ngư. Chỉ là hắn đưa nàng mứt quả như vậy, giống như xem nàng là đứa bé. Chân Bảo Lộ do dự một lúc, không muốn cầm lấy, một xâu mứt quả như vậy, cũng không có gì lớn lao. Không lấy thì có vẻ quá không nể mặt hắn rồi.

Chân Bảo Lộ chậm rãi đưa tay tiếp nhận, hướng về phía Từ Thừa Lãng nói: "Cảm ơn Từ biểu ca."

Chỉ là một câu cám ơn khách khí, khiến cho Từ Thừa Lãng có chút mất mát. Khi còn bé hắn mua mứt quả cho nàng, đứa bé gái trắng nõn nà còn có thể nhíu mày ghét bỏ nói: "Từ biểu ca, mứt quả này không phải mua bên cạnh tiệm trang sức ở đường cái thành tây chứ? Cái này không thể ăn, ta không ăn, cho huynh đó..." Nói xong đem mứt quả đã bị cắn một miếng đưa cho hắn, cũng không chịu ăn nữa.

Nhưng hôm nay, hắn đưa mứt quả cho nàng, nàng mỉm cười nhận lấy, không có nửa phần xoi mói, còn có thể khách khí nói một câu cám ơn cùng hắn.

Sau một lúc lâu Từ Thừa Lãng mới lấy lại tinh thần, chậm rãi nói: "... Không cần."

Ở trên Tàng Thư Các cách đó không xa, nam tử mặc cẩm bào màu tím sậm thấy một màn này, mỉm cười hướng về phía nam tử bên cạnh nói: "Ngươi xem, Từ công tử thật đúng là ôn nhu săn sóc, cũng khó trách biểu muội của ta thích hắn như vậy."

Nói chuyện đúng là nhị hoàng tử Tĩnh Vương, biểu muội trong miệng, đó là Phúc An huyện chủ Thẩm Trầm Ngư.

Hắn lại chậm rãi nói: "... Không biết trong xe ngựa đó là cô nương nhà nào."

Gương mặt tuấn tú của Tiết Nhượng không chút thay đổi, môi mỏng khẽ mím, không lên tiếng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hà Phi, Kim218, LTKY, LuongHang1201, Tien Huynh, winter rain, Xu_nie và 92 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.