Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 05.08.2016, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C15) - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Thái hậu triệu kiến

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Phu nhân sững sờ ở cửa làm gì?” Quân Dập Hàn vẫn nhắm hai mắt, rất tùy ý mở miệng.

Ôn Noãn cất bước tiến vào xe ngựa ngồi đối diện với hắn, giọng điệu mang theo vẻ quan tâm: “Bệnh tình Vương gia mới có chuyển biến tốt, nên nghỉ ngơi trong phủ nhiều hơn mới phải, sao lại chịu nỗi khổ xe ngựa lắc lư, chẳng lẽ Thái hậu cũng truyền Vương gia cùng đi ngắm hoa phẩm trà?”

“Vi phu có chuyện muốn vào trong cung tiếp kiến Hoàng thượng, đúng lúc Thái hậu tuyên nàng vào cung, tiện chung một xe.” Quân Dập Hàn mở mắt ra, giơ tay lên vẫy vẫy nàng, “Nàng lại đây ngồi.”

Ôn Noãn cho rằng Quân Dập Hàn muốn nói chuyện gì với nàng, theo lời đi qua ngồi, ai ngờ vừa mới ngồi xuống, đầu của hắn đã biếng nhác tựa trên vai nàng, truyền tới bên tai là tiếng thở dài thoải mái của hắn: “Ngày hôm trước mặc dù vi phu ngủ mê man nhưng trong đầu vẫn tỉnh táo, nhớ mang máng lúc ấy trong xe ngựa tựa vào vai phu nhân mà ngồi khiến bổn Vương vô cùng thoải mái, hôm nay tiếp tục quả nhiên thoải mái vô cùng.”

Mặc dù ngủ mê man nhưng trong đầu tỉnh táo... Ôn Noãn bị những lời này của hắn chấn động trong đầu ong ong, nên những lời nói phía sau của hắn một chữ nàng cũng không nghe vào.

“Sao đột nhiên thân thể phu nhân cứng ngắc?” Đang tựa đầu trên vai nàng, Quân Dập Hàn khẽ nâng đầu lên nhìn, trong giọng nói tràn đầy ân cần, “Nhưng ngày hôm trước cõng vi phu xuống núi mệt mỏi vẫn còn chậm chạp chưa lại sức?” Tiếp theo rất áy náy tự trách, “Ôi, đều do thân thể không có tiền đồ của vi phu làm liên lụy tới phu nhân.”

Có thể đừng nói lại chuyện mấ mặt ngày đó không?

Ôn Noãn khẽ cắn răng kéo ra nụ cười gượng gạo: “Chăm sóc Vương gia là một phần bổn phận của vi the, Vương gia nói thế thành ra coi vi thê như người ngoài xa lạ, huống chi ngày đó Vương gia vì giúp vi thê giải sầu nên mới lên núi, nếu thật sự nói đến, vi thê là kẻ đầu sỏ hại Vương gia ngủ mê man, cũng may Vương gia phúc trạch thâm hậu, nếu không kể cả vi thê đuổi theo Vương gia tới địa phủ, cũng sợ khó giảm được áy náy và sợ hãi trong lòng. Vì vậy về sau Vương gia đừng nói làm liên lụy đến vi thê, bằng không vi thê sẽ tưởng Vương gia gợi lên cảm giác tội lỗi trong lòng vi thê rồi.”

Mí mắt Quân Dập Hàn khẽ khép, khóe môi khẽ lộ ra vẻ đùa cợt, chợp mắt tựa đầu lại lên vai nàng, “Phu nhân chớ giận, về sau vi phu không đề cập tới là được.”

Ôn Noãn thở phào một hơi trong lòng, đang định nói sang chuyện khác để tránh hắn nhắc lại chuyện đó, lại cảm giác bên cổ có một hô hấp nhè nhẹ đều đều như cánh bướm quét qua da thịt nàng mang theo cảm giác hơi nhột. Vốn tập trung nói chuyện phiếm với Quân Dập Hàn không để ý cảm giác chỗ khác, nhưng bây giờ tinh thần nàng tập trung về chỗ cũ thì tất cả cảm giác cuối cùng như tập trung về chỗ da thịt ở cổ nhạy cảm nhất.

Dường như cảm nhận được chỗ da thịt die nda nle equ ydo n mềm mại tỏa ra khí nóng, mắt khẽ khép lại của Quân Dập Hàn hé mở, đập vào mắt là chỗ da thịt nhẵn nhụi mềm mại khẽ ửng hồng tràn lên đến tận mang tai, đúng như hoa yên chi mùa xuân tháng ba đón gió mà xinh tươi mơn mởn kiều diễm.

Tầm mắt trùng hợp che khuất con mắt dần sâu thẳm, đầu hắn khẽ nhúc nhích giống như điều chỉnh tư thế tập trung trên vai Ôn Noãn, nhưng lúc đang điều chỉnh, môi mỏng của hắn xẹt qua vành tai ửng đỏ của nàng, chạm vào mà lướt qua như có như không.

Uỳnh, thân thể Ôn Noãn run lên như bị sét đánh, cổ và tai ửng hồng trong nháy mắt, cũng dùng xu thế sóng thần bộc phát cuốn lấy cả gò má khuôn mặt nàng đỏ ửng, nhiệt độ lấy tốc độ ánh sáng  đốt nàng đầu óc suýt nữa choáng váng. Nàng đột nhiên nghiêng đầu nhìn Quân Dập Hàn, thì thấy môi hắn vểnh lên đường cong mờ giống như đang ngủ hương vị ngọt ngào. Hai mắt nàng hết sức chăm chú nhìn môi mỏng ửng hồng của hắn, trong đầu lại xẹt qua xúc cảm mềm mại, bỗng nhiên lại không xác định được vừa rồi xẹt qua vành tai nàng rốt cuộc là môi hắn hay trán hoặc mũi hoặc chỗ nào khác.

Thật là, cũng chỉ là da thịt chạm qua tiếp xúc mà thôi, huống chi cũng không phải chỗ quan trọng gì, ở hiện đại lúc nhàm chán nàng đã xem hai bộ phim H, trò trẻ con như thế mà nàng lại phản ứng hơi quá mức là sao? Huống chi người này còn là phu quân nàng bái đường.

Ôn Noãn phục hồi tinh thần lại suýt chút nữa bật cười ra tiếng, giơ tay đỡ trán, thở dài trong lòng, quả nhiên sống mấy năm ở nơi phong kiến cổ đại này, càng lớn càng trẻ lại vậy sao!

Khi Ôn Noãn nhàm chán sắp buồn ngủ, rốt cuộc xe ngựa đi về phía trước dừng lại. Giọng nói the thé của Vương công công truyền tới màn xe: “Vương gia, Vương phi, đã đến cửa cung.”

“Vương gia, tỉnh, đến rồi.” Ôn Noãn die enda anle equu ydonn khẽ gọi Quân Dập Hàn như đang chìm trong giấc ngủ say.

“Ưmh, đến rồi?” Hàng mi dài thon mảnh của Quân Dập Hàn khẽ mở ra, càng mang theo vài phần buồn ngủ mông lung, hơi lạnh trong mắt giống như hàm chứa sương mù Giang Nam mênh mông cuối thu, lộ ra vẻ say mê khiến lòng người ngây ngất.

Ánh mắt nam nhân có thể quyến rũ như vậy, thật là ông trời làm bậy!

Ôn Noãn bình tĩnh hít thở, cười gật đầu, “Đúng, Vương gia.”

Nàng vừa đỡ Quân Dập Hàn xuống xe ngựa, thái giám cận thân Hoàng đế chờ ở cửa cung đã gọi người nâng kiệu nhanh chóng tiến lên, nói Hoàng thượng thương cảm thân thể Hàn Vương khó chịu không nên mệt nhọc, đặc biệt ra lệnh mang ngự liễn sớm hầu từ lâu, cung thỉnh Hàn Vương lên.

Ôn Noãn nhìn Quân Dập Hàn hoa hoa lệ lệ ngồi trên ngự liễn tám người khiêng cực kỳ thoải mái nhẹ nhàng bước đi, lại nhìn lão thái giám Vương công công sải bước dẫn đường trước mình không chút nào lo lắng về cước trình của nàng, trái tim âm thầm thở dài, quả nhiên đúng là nhân bỉ nhân khí tử nhân * đấy!

(*) nhân bỉ nhân khí tử nhân: chỉ những người hay ganh tỵ với người khác.

Khi Ôn Noãn còn đang suy tính có muốn “Té xỉu” để cho người ta trực tiếp mang nàng đến gặp Thái hậu không thì đã thấy Ngự hoa viên ở xa xa, suy nghĩ một chút, nàng vẫn nên cố gắng nhẫn nhịn tự mình đi tới.

Trong Ngự Hoa viên, hoa danh tiếng tụ tập đủ trăm, muôn hoa đua nở, ánh mắt Ôn Noãn lại lười biếng không có lòng dạ nào thưởng thức, bây giờ nàng chỉ ngóng trông nhanh chóng tiếp kiến Thái hậu nghe Thái hậu giáo huấn hết sau đó trở về Vương phủ ngủ. Vòng vo thời gian hơn nửa nén nhang, cuối cùng nhìn thấy Thái hậu trong đình nghỉ mát ở hồ nhân tạo sau rèm sa mỏng phất phơ trong gió, bên cạnh Thái hậu còn có một nữ tử ăn mặc đẹp đẽ quý giá đang đứng châm trà vì Thái hậu, bởi vì nàng ta đưa lưng về phía nàng, Ôn Noãn không thấy rõ ràng vẻ của nữ tử kia.

Ôn Noãn tiến lên nhẹ nhàng khom người: “Thần phụ Hàn Vương phi tham kiến Thái hậu.” Giọng nói mềm mại dieendaanleequuydonn của nàng vừa dứt, nữ tử đang châm trà đưa lưng về phía nàng dùng tư thế cực kỳ tao nhã xoay người lại, bên môi treo nụ cười mừng rỡ, liên tục bước tới kéo tay nàng nói, “Coi như muội muội có thể chờ tỷ tỷ đến.”

Miệng Ôn Noãn nhếch lên kéo ra nụ cười, khó trách mới vừa rồi cảm thấy bóng lưng kia sao chói mắt, thì ra là “Muội muội tốt” Ôn Tình nàng không đối mặt mấy lần, Tình đại Quý phi. Nàng không biến sắc lui về phía sau rút tay bị nàng ta nắm chặt ra, khẽ nhún người nói, “Thần phụ tham kiến Quý phi nương nương.”

“Tỷ tỷ đây là xa lạ với muội muội.” Môi Ôn Tình chu lên đầy đủ dáng vẻ tiểu cô nương.

Ôn Noãn âm thầm bĩu môi trong lòng, có vài thứ mặc dù học giống nữa, nhưng cũng chỉ bắt chước bừa lấy hai ba phần mà thôi, cho dù cứt trâu rắc đầy lên cánh hoa hồng cũng không thành được bánh hoa hồng. Nhưng mặc dù nghĩ như vậy, nàng vẫn cung kính nói: “Thần phụ không dám.”

Thái hậu Mộ Dung Tịnh vẫn ngồi bên cạnh uống trà nhìn hai người, đặt ly trà xuống vẫy vẫy tay với hai người, “Đều đứng làm gì, mau tới đây ngồi.” Mặc dù Thái hậu tuổi gần bốn mươi nhưng được bảo dưỡng tốt, khóe mắt đuôi mày lộ ra vẻ xinh đẹp thướt tha của nữ nhân thành thục, da thịt trắng như sứ giống thiếu nữ hai mươi tám, lại thêm dung mạo uy nghi cực thịnh do nhiều năm ở địa vị cao tạo thành, dù cho cả vườn hoa tươi trong Ngự hoa viên thực sự cũng ảm đạm ba phần so với Thái hậu. Có thể tưởng tượng thần thái Mộ Dung Tịnh năm đó khuynh thế nhường nào.

“Tạ Thái hậu.” Ôn Noãn cúi người hành lễ, sau đó mặc cho Ôn Tình lôi kéo tiến lên ngồi xuống.

“Hôm nay ai gia tìm ngươi tới cũng chỉ là uống chút trà thưởng thức hoa mà thôi, Hàn Vương phi không cần đa lễ.” Giọng Mộ Dung Tịnh cực kỳ thân thiết làm cho người ta như tắm gió xuân, ngay sau đó lại tràn đầy quan tâm nói, “Ai gia nghe nói hai ngày trước bệnh tình Hàn Vương đột nhiên trở nặng, bây giờ đã khỏe ra không ít.”

“Tạ Thái hậu quan tâm, nhờ các ngự y hết lòng chăm sóc, bệnh tình Vương gia đã có chuyển biến tốt.” Ôn Noãn cúi thấp mắt đáp lời, trong lòng lẳng lặng chờ Thái hậu nói đoạn sau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.08.2016, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C16) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Có lẽ có

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Như vậy, ai gia cũng bớt lo.” Mộ Dung Tịnh gật đầu nâng chung trà lên dùng nắp nhẹ nhàng gạt lá trà trôi nổi, chân mày gọn gàng cực kỳ tỉnh xảo hơi nhíu lại.

“Trà nô tì pha không hợp với khẩu vị của mẫu hậu?” Ôn Tình vẫn mỉm cười yên tĩnh ngồi bên cạnh thấy vẻ mặt Thái hậu như vậy vội vàng lên tiếng hỏi.

“Tình Quý phi không cần khẩn trương, trà do ngươi pha luôn luôn hợp tính ai gia.” Mộ Dung Tịnh đặt ly trà xuống ngước mắt nhìn về phía Ôn Noãn, giọng nói rất có chiều sâu: “Hàn Vương chiến công hiển hách là rường cột của nước nhà, ngày đó trong trận chiến với nước Kim, đối phương mai phục, hắn bị thương rất nặng, mắt thấy thân thể ngày càng sa sút, mỗi lần ai gia nghe tin Hàn Vương phủ truyền đến lại nằm ngồi khó yên, nhưng không thể ra sức, cũng may Không Trí đại sư phương trượng chùa Hộ Quốc chỉ điểm cho ai gia, nói là Hàn Vương gia có một vị Vương phi định mệnh có thể giúp hắn vượt qua kiếp nạn này, cũng cho ai gia ngày sinh tháng đẻ của nàng.” Lời nói đến đây ý tứ đã sáng tỏ, bà khẽ thở dài, “Lúc ấy ai gia còn chưa yên tâm, nhưng giờ thấy Vương gia chuyển biến tốt, tảng đá nặng trong lòng ai gia cũng coi như thoáng rơi xuống đất, chỉ có điều...” Bà kéo tay Ôn Noãn đặt lên tay mình, khẽ vỗ vỗ mu bàn tay của Ôn Noãn, “Vương gia vì nước lao tâm lao lực, bây giờ tuổi đã không nhỏ, ngươi có thể phải cố gắng nhiều một chút, sớm cho hắn thêm hài nhi, như thế, ai gia mới xem như thật yên tâm.”

“Mẫu hậu ngài cứ yên tâm, tỷ tỷ rất ‘cố gắng’.” Không đợi Ôn Noãn trả lời, Ôn Tình ở bên cạnh đã che miệng cười khẽ trả lời thay.

“Thật sự?” Mộ Dung Tịnh hơi nhíu mày, mặt lộ ra vẻ vui mừng.

“Đương nhiên là thật, tỷ tỷ ‘cần cù’ ở trong Vương phủ đã truyền vào trong cung rồi, tỷ tỷ ‘cố gắng’ như thế, chắc hẳn die nda nle equ ydo n vô cùng thương yêu Vương gia, để Vương gia trên đầu quả tim, mẫu hậu ngài cứ yên tâm đi.” Ôn Tình lần nữa tích cực thay Ôn Noãn trả lời.

Giả bộ, thật sự có thể giả bộ. Ôn Noãn nhìn sắc mặt hai nữ nhân trước mắt, cười lạnh không dứt, lão thái bà nửa già nửa không già này lại không biết thân thể Quân Dập Hàn đã có chuyển biến tốt?

“Cố gắng, cần cù” theo lời Ôn Tình đơn giản chỉ là chuyện nàng đè lên Quân Dập Hàn trong xe ngựa hôm đó, nhìn như thay nàng nói chuyện, nhưng chỉ cần đầu óc không có vấn đề đều nghe ra nàng ta giễu cợt, lão thái bà này lại không biết chuyện theo lời Ôn Tình? Không nghe ra giễu cợt trong lời nói của nàng ta?

Cảm giác hai người này coi nàng là kẻ ngu, hát bè trước mặt nàng.

Nhìn ánh mắt Mộ Dung Tịnh cực kỳ mong đợi, Ôn Noãn “E lệ” gật đầu, dứt khoát thêm một mồi lửa mạnh, “Mặc dù thân thể Vương gia bây giờ hơi yếu đuối, nhưng thần phụ nghĩ.” Sắc mặt nàng ửng đỏ, cắn cắn môi giống như đè nén ngượng ngùng đang bành trướng, “Chắc hài tử sắp có, có lẽ, bây giờ đã ở trong bụng rồi.” Vừa nói, tay nàng không tự giác sờ lên bụng, hình như trong đó thật sự thai nghén một sinh mệnh nhỏ.

“Thật sao, vậy thì tốt quá.” Mộ Dung Tịnh mừng rỡ, ngay sau đó gọi Vương công công hầu bên cạnh phân phó một chuỗi dài nói là thưởng gì đó cho Hàn Vương phi, để Vương công công sai người đưa thẳng đến Hàn Vương phủ.

“Thần phụ tạ Thái hậu ban ân.” Ôn Noãn giống như thẹn thùng không ngẩng đầu lên được, mặt đỏ bừng chuyển sang nói với Ôn Tình đang cười hơi gượng ép, “Muội muội cũng cần phải ‘cố gắng chăm chỉ’ chút, đừng để tỷ tỷ đuổi phía trước, nếu thật sự để tỷ tỷ đuổi trước, tỷ tỷ sẽ rất xấu hổ.”

Ôn Noãn nhìn Ôn Tình, càng không nhịn được khuôn mặt tươi cười, trong lòng rất sảng khoái, trước khi giễu cợt die enda anle equu ydonn người khác cũng không nhìn lại mình trước, vào cung ba năm nhưng đến nay vẫn chưa có bầu, ở nơi cổ đại này sợ đã đủ mất mặt, xấu hổ không ngóc đầu lên được ấy chứ?

Ôn Tình cắn răng, cười đến cực kỳ cứng ngắc, “Tạ tỷ tỷ quan tâm, muội muội nhất định sẽ học tập tỷ tỷ ‘cố gắng chăm chỉ’ chút.” Trên miệng nàng nói khách khí, nhưng bàn tay phía dưới lại níu chặt làn váy mình khống chế không được tức giận, vào cung ba năm đến nay vẫn chưa có bầu, đã sớm khiến nàng thành chuyện cười trong đám cung nhân, mặc dù ngoài sáng không ai dám nói, nhưng nàng lại rõ ràng lời đồn đại ngầm, đây là sỉ nhục lớn lao của Ôn Tình nàng, vậy mà hôm nay lại bị người ta vạch trần rò ràng ra ngoài ánh sáng, quạt mạnh tai nàng.

“Hôm nay Tình Quý phi biết được ai gia muốn triệu kiến ngươi nên đặc biệt cầu ai gia mang theo nàng cùng đi, nói đã lâu không gặp tỷ tỷ, rất nhớ nhung, bây giờ nhìn thấy quả là tỷ muội tình thân. Thôi, ai gia cũng hơi mệt mỏi vẫn nên đi về trước nghỉ ngơi, hai ngươi cũng có thể bàn chút chuyện riêng.” Mộ Dung Tịnh đứng dậy, Vương công công vội tới trước đỡ nàng rời đi.

“Cung tiễn mẫu hậu.”

“Cung tiễn Thái hậu.”

Cho đến khi bóng dáng Mộ Dung Tịnh biến mất không thấy nữa, Ôn Tình mới bì tiếu nhục bất tiếu * nói với Ôn Noãn: “Tỷ tỷ có muốn vào trong cung của muội muội ngồi một chút uống ly trà không?”

(*) bì tiếu nhục bất tiếu: da cười thịt không cười, giả vờ ngoài mặt tươi cười.

“A.” Ôn Noãn cười lạnh, “Chỗ ngồi của Quý phi nương nương quá cao, trà quá quý giá, thần phụ sợ làm nhục chỗ ngồi của nương nương, lãng phí trà của nương nương, thần phụ cáo lui trước.” Nàng nói xong không thèm nhìn tới sắc mặt xanh hồng giao thoa của Ôn Tình mà trực tiếp bước nhanh rời đi, lão thái bà không ở đây, nàng cũng không có ý định tiếp tục diễn trò giả bộ gì kia của nàng ta.

Ôn Noãn Ôn Noãn Ôn Noãn!

Tức giận gầm thét trong lòng Ôn Tình, hung hăng nhìn chằm chằm bóng dáng rời đi tự nhiên của nàng ta, đáy mắt lại dấy lên lửa giận hừng hực như muốn thiêu đốt nàng ta thành tro bụi.

Ôn Noãn không thèm để ý đến vẻ mặt ánh mắt dữ tợn như thế nào của người phía sau ném đến từ xa xa, những thứ đó thuộc về “Nàng” quá khứ, chỉ cần đối phương không trêu chọc nàng, nàng cũng không muốn đi tham dự.

Chỉ lo thân mình cho tốt, không cần ăn no không có việc gì làm đi khuấy đảo những chuyện không tốt kia!

Mà bây giờ... Nàng xoay người nhìn bốn phương tám hướng đường nhỏ trong ngự hoa viên, nàng nên đi đường nào?

“Hoàng thượng, giờ ăn trưa dieendaanleequuydonn đã đến, Hoàng thượng định dùng bữa trong ngự hoa viên?” Thái giám cận thân Đức Quý khom lưng hỏi.

“Không cần, ngươi đi xuống đi, trẫm muốn đi một mình.” Quân Hạo Thiên vẫy lui Đức Quý, chắp tay sau lưng đi một mình trong ngự hoa viên.

Một canh giờ trước, bên trong ngự thư phòng, đệ đệ hắn giao lại binh phù trong tay, giọng khẩn khoản: “Thân thể thần đệ đã không bằng xưa, không thể gánh vác trách nhiệm bảo vệ quốc gia, hôm nay đặc biệt giao lại binh phù cho Hoàng thượng, thần đệ cũng đúng lúc gỡ gánh nặng trên vai xuống, làm một Vương gia nhàn tản an tâm dưỡng bệnh, tranh thủ thêm chút ngày giờ với Vương phi, kính xin Hoàng thượng không nên cự tuyệt thỉnh cầu của thần đệ.”

Binh phù để lại, hắn để cho đệ đệ yên tâm dưỡng bệnh mà giữ lại binh phù cho, đợi sau khi lành bệnh sẽ giao lại binh phù lần nữa. Mà hai người đều hiểu, hứa hẹn này chỉ theo gió thổi nhẹ qua cát, không phải thật.

Thứ đồ hắn phí hết tâm tư muốn cầm lại, nay đệ đệ đưa đến trong tay hắn, nhưng tại sao không hề có chút vui sướng nào, có chỉ là bực bội phiền muộn? Rốt cuộc là Hoàng quyền chí cao vô thượng này cắt rách tình thân? Hay cung đình lạnh lẽo vô tình này lặng lẽ thay đổi phá hủy tin tưởng vô điều kiện lẫn nhau giữa hai người?

Hắn, vừa hy vọng thân thể đệ đệ khỏi hẳn, lại đồng thời ích kỷ hy vọng đệ đệ cứ bệnh như vậy cũng tốt, ít nhất tình huynh đệ giữa bọn họ sẽ không càng chạy càng xa.

Quân Hạo Thiên ngẩng đầu nhìn trời hơi âm u, nghĩ tới tin tức truyền về trong cung mấy ngày này, xem ra Thái hậu làm mối hôn sự này không tệ, đệ đệ cùng với ái phi của mình ân ái sâu đậm, nếu đệ đệ thật sự làm Vương gia nhàn tản sống những ngày hạnh phúc với Vương phi ngược lại không tồi. Nhưng mà, đệ đệ thật sự cam chịu sống cuộc sống của người bình thường?

Hắn không muốn nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ.

Giơ tay lên gạt bông mẫu đơn đang nở rộ ở khúc quanh, lại nhìn thấy phía trước, nơi khúc quanh, một bóng dáng mảnh mai dựa nghiêng vào cây ngọc lan đưa lưng về phía hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.08.2016, 22:53
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C17) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Hộc máu hôn mê

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Theo tư thế nghiêng người, tóc dài đến eo buông xuống bên cạnh cùng với dây lưng hòa trộn vào nhau nhảy múa trong gió nhẹ lộ ra vòng eo cực nhỏ, càng lộ ra dáng người uyển chuyển.

Đây chẳng lẽ là chiêu vị phi tử kia trong hậu cung mới nghĩ ra để hấp dẫn hắn?

Ủ dột trong mắt Quân Hạo Thiên dâng lên chút hứng thú, mặc dù phi tử trong hậu cung của hắn đông đảo, nhưng hắn vẫn chuyên sủng Ôn Tình, những phi tử khác có lẽ sẽ đưa ra một hình thức, nhưng đa phần bị hắn để không trong hâu cung chưa từng hỏi đến, thậm chí không biết sự hiện hữu của các nàng.

Nếu là Quân Hạo Thiên trước kia có lẽ sẽ trực tiếp cau mày xoay người rời đi, nhưng hôm nay không biết vì sao, bóng dáng này lại khiến hắn không kiềm chế được muốn đi về phía trước, có lẽ... Trong lòng hắn chua xót, hít sâu một hơi đè đau đớn này xuống, đang định cất bước đi về phía nữ tử kia, Đức Quý đột nhiên bước tới nói, “Hoàng thượng, Thái hậu có chuyện tìm, mời ngài nhanh đi điện Triêu Phượng.”

“Có thể nói chuyện gì?” Quân Hạo Thiên nhìn Đức Quỷ thở gấp gáp hổn hển nhăn mày hỏi.

“Nô tài không biết.”

Quân Hạo Thiên nhíu nhíu mày, nói với Đức Quý, “Ngươi đưa nữ nhân kia...” Hắn nói được nửa câu đành phải dừng lại, bóng dáng mảnh mai dựa trên cây ngọc lan đã sớm mất tung mất tích, gió thổi qua, cuốn lên một chiếc khăn lụa trắng tinh trên mặt đất bay phấp phới, Đức Quý tinh mắt bước nhanh về phía trước nhặt khăn lụa lên khom người đưa cho Quân Hạo Thiên.

Khăn lụa trắng tinh là chiếc khăn vuông, mặt khăn trắng tinh khiết không có nhiều họa tiết, chỉ có điều ở góc phải phía dưới thêu đóa hoa hướng dương xinh xắn, cánh hoa lấy chỉ tơ màu vàng thêu thành, mà ở giữa đống vàng nhạt này... Quân Hạo Thiên ngó kỹ mới nhìn ra một chữ “Noãn”, hắn không khỏi cười thản nhiên, chỉ cảm thấy khả năng thêu thùa này rõ là... Siêu phàm thoát tục!

“Đức Quý, đi điều tra một chút khăn này là của ai.” Quân Hạo Thiên đi hai bước lại dừng lại dặn dò, “Không thể lộ ra.”

Mà khoảnh khắc khi Đức Quý bẩm báo với Quân Hạo Thiên, ở bụi hoa đối diện, đúng lúc có tên thái giám đi qua bên cạnh Ôn Noãn, nàng vội vàng bước lên ngăn hắn lại: “Có thể làm phiền công công đưa ta ra cửa cung?”

Tiểu thái giám không nhiều lời gật đầu xoay người, yên lặng không lên tiếng dẫn đường ở phía trước.

Ôn Noãn thở phào một hơi, nàng ở ngự hoa viên vòng vo hồi lâu tìm không ra đường cũng không thấy người, dứt khoát tựa trên cây nghỉ ngơi tiết kiệm chút sức lực ôm cây đợi người. Khi nàng die nda nle equ ydo n ôm cây gần nửa canh giờ sắp buồn ngủ thì cuối cùng có người tới, còn là một tiểu thái giám cực kỳ béo mập, rất hợp tính nàng.

Ôn Noãn thưởng tiểu thái giám đưa nàng ra cửa cung, đang nhìn ngó chung quanh tìm xe ngựa của nàng thì có cung nhân bước nhanh về trước nói, “Vương phi, Vương gia đang trong xe chờ ngài, ngài nhanh lên xe thôi.”

Quân Dập Hàn đã sớm xong xuôi chuyện còn đang đợi nàng?

“Vương phi đi lâu như thế mới ra ngoài, trò chuyện với Thái hậu rất vui?” Ôn Noãn vừa vén rèm vào bên trong thì giọng nói trầm thấp của Quân Dập Hàn đã vang lên bên tai.

Trò chuyện với nhau thật vui?

Ôn Noãn khinh thường khẽ cười mỉa trong lòng, trên mặt lại lộ ra vẻ mặt ba phần vui sướng, “Thái hậu đối đãi với vi thê cực kỳ thân thiết, hôm nay lại gặp muội muội, dĩ nhiên trò chuyện với nhau thật vui.”

“Ngồi bên cạnh vi phu.” Quân Dập Hàn giơ tay lên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, Ôn Noãn rất “Dịu ngoan” đi sang ngồi làm gối dựa cho hắn.

Hắn quả nhiên tựa đầu vào vai nàng, Ôn Noãn khẽ ngáp một cái, nghĩ tới cũng vừa đúng nàng nhân cơ hội này ngủ một giấc, lại nghe giọng nói khe khẽ truyền tới bên tai, có lẽ bởi vì khoảng cách gần, nàng cảm giác giọng nói này mang theo cuốn hút đặc biệt rất dễ nghe, chỉ nghe hắn nói: “Phu nhân rất thích đứa bé?”

“Hả?” Ôn Noãn đang nghe tiếng xe ngựa lộc cộc buồn ngủ, nghe hắn hỏi điên khùng như thế cũng tùy ý hàm hồ đáp một tiếng.

“Vi phu thấy ngày đó ở miếu Nguyệt Lão phu nhân cực kỳ yêu thích đứa bé kia, trước đây lại thấy Thái hậu phái người ban thưởng rất nhiều thứ trong phủ, hỏi kỹ phía dưới mới biết được phu nhân nói có lẽ đã có đứa bé của bổn Vương. Vi phu nghĩ đến phu nhân nhất định die enda anle equu ydonn cực kỳ thích đứa bé.” Hơi thở ấm áp của hắn phả bên tai nàng, hài lòng nhìn vành tai đầy đặn biến thành màu hồng nhạt, tiếp tục nói, “Nếu phu nhân muốn có đứa bé như vậy, vi phu sẽ hoàn thành tâm nguyện của phu nhân, đưa một đứa bé cho phu nhân có được không?”

“Ừ.” Ôn Noãn sắp ngủ mơ mơ màng màng đáp lại, chỉ cảm thấy giọng nói vo ve của Quân Dập Hàn bên tai thật ồn ào, chỉ muốn đuổi đi để cho hắn câm miệng, đừng ảnh hưởng mình ngủ. Nhưng sau khi đáp, giống như lại cảm thấy có gì không đúng? Ôn Noãn đảo đầu bột nhão suy nghĩ một chút... Nghĩ vào trong mộng.

Bên môi Quân Dập Hàn nhếch lên nụ cười không rõ ý, nghe trên đỉnh đầu truyền đến tiếng hít thở sâu cạn, hắn giơ tay khẽ đỡ đầu nàng, để cho nàng tựa vào trên vai mình, giúp nàng điều chỉnh một tư thế tương đối thư thái để nàng có thể nằm càng thêm yên ổn.

Tròng mắt hơi lạnh xẹt qua thương tiếc rất nhỏ lúc nhìn trên vai, khi nàng ngủ, giữa hai chân mày cũng lộ ra mệt mỏi, đầu ngón tay khẽ nâng lên như muốn mơn trớn mặt nàng, cuối cùng lại vén rèm cửa sổ lên ném tầm mắt ra đường phố rộn ràng

Khi Ôn Noãn tỉnh lại, sắc trời đã đen thui, vả lại đang ở trên giường, nàng ngồi xếp bằng trên giường suy nghĩ một chút, rất xác định chỗ mình ngủ trước đây ở trong xe ngựa, nhận khăn lau mặt từ Minh Nhi, nàng vừa lau vừa mở miệng hỏi: “Minh Nhi, ta về phòng như thế nào?”

Trong vẻ mặt mơ ước của Minh Nhi mang theo hâm mộ, trong hâm mộ mang theo vui mừng: “Là Vương gia ôm tiểu thư về phòng.”

Khăn mặt trong tay Ôn Noãn buông lỏng rớt trên giường, nàng hơi không dám tin nhìn thẳng Minh Nhi: “Em vừa mới nói cái gì, lặp lại lần nữa.”

Rốt cuộc ngự y cho hắn ăn linh đan diệu dược gì, lúc này mới hai ba ngày, từ đi bộ cũng cần người đỡ đột nhiên dieendaanleequuydonn đến có thể ôm nàng xuyên qua hơn nửa Vương phủ đưa vào phòng?! Chẳng lẽ ngày ấy mình dẫn hắn leo núi thổi gió lạnh thật sự có thể có công dụng ngang ngửa cỏ linh chi của tiên? Nếu thật như vậy... Ôn Noãn căm phẫn nhìn đỉnh màn, nàng sẽ không kiềm chế được đi mua miếng đậu hũ đập chết mình.

“Là Vương gia ôm tiểu thư trở về phòng.” Minh Nhi rất khẳng định lặp lại lời một lần nữa, nghi ngờ nói, “Tiểu thư, Vương gia săn sóc tiểu thư như thế, tiểu thư nên vui vẻ mới phải chứ, sao tiểu thư lại có vẻ mặt như thế?”

“Không phải em không hiểu tâm tình của bổn tiểu thư!” Ôn Noãn che mặt, đầu vùi thật sâu vào trong chăn.

Minh Nhi nhìn tiểu thư mông chổng lên trời vùi mặt vào trong chăn, trái tim rất chua xót, nàng vẫn có thể đoán ra mấy phần ý định của tiểu thư, nhưng kể từ sau biến cố ban năm trước, nàng thật sự không đoán ra được ý định của tiểu thư rồi.

Nàng nhặt khăn giặt lại lần nữa, Minh Nhi nhìn chân mày Ôn Noãn rối rắm thành thành một đoàn, cuối cùng cắn cắn môi nói: “Tiểu thư, sau khi Vương gia ôm tiểu thư trở lại đã ói máu bầm, tiểu thư không nên đi nhìn Vương gia một chút sao?”

“Hộc máu? Hôn mê?” Ôn Noãn nhấc đầu khỏi chăn, cặp mắt sáng lên nhìn Minh Nhi, giọng nói gần như vì cực vui mà khóc: “Sao em không nói sớm, làm hại tiểu thư ta sợ không ít.” Nàng gần như lập tức xuống giường chạy tới phòng của Quân Dập Hàn.

Minh Nhi thở dài, ôi, Vương gia đáng thương, sao ngài lại cưới vị tiểu thư như vậy, khác hẳn với Vương phi bình thường, ngày ngày ước gì ngài chết để làm quả phụ! Nàng than thở hết sức rồi buông khăn lông trong tay xuống đang định dọn dẹp giường đệm, lại thấy đôi giày thêu vẫn còn ở chỗ cũ...

Rõ là... Minh Nhi đã không biết nên nói gì cho phải rồi, dẫm mạnh chân rồi cầm giày thêu nâng váy chạy ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.