Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 06.08.2016, 22:35
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của Vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà - Điểm: 33
Chương 3: Vương gia ngốc

Một ngày bận rộn không cần nhiều lời. Thân mặc lễ phục rộng lớn, đỉnh đầu đội mũ phượng nặng nề, từ lúc mặt trời lên cao giữa trời vẫn giày vò đến tận sắc trời dần tàn, sau một loạt lễ nghi nhiều hạn chế, Quý Du Nhiên cũng sắp mệt rã rời rồi. Nhớ tới lần trước, bởi vì lòng mang oán hận, nàng cũng không cảm thấy thời gian trôi qua bao nhiêu. Nhưng lúc này đây, trong lòng nhớ tới kẻ ngốc kia, một lòng muốn nhìn thấy hắn lần nữa, ngược lại cảm thấy thời gian trôi qua thật sự quá khó khăn rồi.

Khó khăn lắm mới vào tân phòng, khổ sở đợi đến đèn hoa rực rỡ, rốt cuộc bên ngoài truyền đến tiếng bước chân liên tiếp.

“Vương gia đến!”

Theo một tiếng hô to, cửa phòng mở ra, đám người hỉ nương rối rít nghênh đón hành lễ. Trong lòng Quý Du Nhiên trở nên kích động, nhưng chỉ có thể nắm chặt quả đấm kiên nhẫn chờ đợi. Nhanh chóng, một gậy vén khăn voan của nàng ra, hai mắt tỏa sáng, nàng đã thấy hắn.

Mặc áo gấm tơ tằm màu đỏ chót, chân đi giày cùng màu, trên đỉnh đầu đội mũ ô sa màu đỏ, nhìn dáng vẻ tân lang xem ra hết sức cát tường vui mừng. Chỉ có điều, trên dung nhan bị các loại màu đỏ vây quanh lại viết rõ đầy khó chịu. Ngũ quan tuấn tú hơi cau lại, khóe môi hồng nộn mím chặt, trong tròng mắt đen trắng rõ ràng lộ ra một chút vẻ oán giận, tăng thêm cho hắn mấy phần ngây thơ.

Một tháng không thấy, đột nhiên phát hiện, nàng rất nhớ hắn. Suy nghĩ trong lòng cuồn cuộn, Quý Du Nhiên nắm chặt quả đấm, nở nụ cười xinh đẹp như hoa với hắn.

Vậy mà, chỉ khẽ quét qua nàng, Phượng Dục Minh đã tiện tay ném gậy vén khăn voan đi: “Được rồi, bổn Vương đã vén khăn voan!” Xoay người rời đi.

“Vương gia!” Đám người hộ tống vội vàng chặn hắn lại, “Vén khăn voan, rượu giao bôi còn chưa uống!”

Phượng Dục Minh nghiêm mặt, “Bổn Vương không thích uống rượu!”

“Vương gia, chỉ một ly, đây phải uống. Ngoan, chờ uống xong, ngài muốn làm gì thì tùy ngài, được không?”

“Không muốn không muốn! Bổn Vương không uống rượu, không uống không uống!” Cũng không biết câu nói kia đạp trúng cái gì, tân lang đột nhiên phát tác, đặt mông ngồi dưới đất bắt đầu đạp chân kêu to.

Những người khác gấp gáp rồi, liên tục không ngừng đi tới khuyên giải. Nhưng càng dịu dàng khuyên lơn, hắn huyên náo càng hung dữ, thậm chí còn lau nước mắt khóc lớn lên!

Người này...

Thấy thế, Quý Du Nhiên lại nhịn cười không xong. Thời gian qua đi một năm, nàng đã quên thì ra đêm động phòng còn náo loạn ra cái này. Chỉ có điều, chắc bởi vì chính chuyện này, ba tháng đầu nàng mới có thể bài trừ hắn như thế, trong lòng càng oán giận mẫu tử Trương thị phá hư nhân duyên tốt của nàng! Chỉ có điều, tình huống giống nhau, lại nhìn thấy lần nữa, tâm tình của nàng đã khoan dung đi nhiều, thậm chí còn có chút cảm giác thương tiếc hài tử chưa trưởng thành này. Nên đứng dậy đi tới: “Các ngươi cũng đừng khuyên nữa, để ta tới đi!”

Đám người vây quanh tân lang đều kinh sợ, Bình công công càng thêm khẩn trương: “Vương phi, cái này...”

Quý Du Nhiên cười đáp lại, ngồi xổm xuống giọng êm ái: “Vương gia, chàng mệt mỏi một ngày, đói bụng rồi đúng không?”

Gào khóc lập tức dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt của Phượng Dục Minh nâng lên, thút thít gật đầu. Quý Du Nhiên móc khăn ra lau nước mắt cho hắn, lại nắm lấy tay hắn: “Nếu mệt mỏi, vậy chúng ta phải đi ăn cái gì đi! Đều là bọn họ không đúng, biết rõ chàng rất đói bụng, lại còn ép chàng làm chuyện như vậy, chúng ta không để ý đến bọn họ!”

“Được!” Lời nói mềm nhũn lọt vào trong tai, trong lòng Phượng Dục Minh lập tức thoải mái không ít, lúc này mặt mày hớn hở, hắn trợn mắt với đám người Bình công công, “Hừ, không để ý đến các ngươi nữa!”

Bình công công bất đắc dĩ cười khổ.

Quý Du Nhiên kéo Phượng Dục Minh: “Vương gia, chàng muốn ăn gì?”

“Quế hoa cao mới ra lò!”

Nghe thấy lời ấy, trong lòng Quý Du Nhiên giật mình, phảng phất giống như ngực bị đánh mạnh một quyền, gần như thở không nổi. Mặt Bình công công lại biến sắc: “Vương gia, hiện giờ quế hoa cao phải hấp, không ít hơn nửa canh giờ đâu! Có thời gian, chi bằng ngài tìm chút đồ ăn ở đây thôi! Hơn nữa, còn có rượu giao bôi -”

“Oa oa oa, Bình công công người xấu! Ngươi bắt nạt bổn Vương, ngươi không cho bổn Vương ăn quế hoa cao! Bổn Vương phải nói cho Hoàng tổ mẫu, oa oa oa! Oa oa oa!” Lời còn chưa dứt, Phượng Dục Minh đã nhắm hai mắt lại, nước mắt lớn bằng hạt đậu ra sức đổ rào rào xuống.

Bình công công thoáng chốc sửng sốt, Quý Du Nhiên cũng dở khóc dở cười. Vội vàng túm lấy người định lăn qua lăn lại trên đất ra cửa: “Vương gia chàng muốn ăn quế hoa cao thật sao? Được, ta đi làm cho chàng, chúng ta cùng nhau làm, có được không?”

“Có thật không?” Nước mắt ngừng lại, Phượng Dục Minh nửa tin nửa ngờ.

“Dĩ nhiên. Chỉ có điều, ta có yêu cầu.”

“Cái gì?”

“Chàng tới phụ ta một tay!” Cười với hắn một tiếng, Quý Du Nhiên dắt tay hắn quen cửa quen nẻo đi về phòng bếp.

Mắt thấy Phượng Dục Minh cứ nhảy nhảy nhót nhót đi theo nàng như vậy, Bình công công trợn mắt há mồm. Một lúc sau, ông mới dụi mắt: “Ta không nhìn lầm chứ?”

“Ngươi không nhìn lầm.” Lý ma ma đi tới bên cạnh ông ta thở dài một tiếng, thái độ cũng hết sức phức tạp, “Vương phi này, không giống như trong lời đồn!”

“Là giống như không có bản lĩnh như vậy.” Bình công công nhỏ giọng nói, nhưng ngay sau đó lại lạnh mặt, “Chỉ có điều, lúc này mới lần đầu tiên gặp mặt, nàng ta lấy lòng Vương gia cũng là chuyện đương nhiên. Đường dài biết sức ngựa lâu ngày biết lòng người, nàng ta là ai, lâu ngày rồi chúng ta nhất định biết. Nhưng mà, thời gian gần đây không thể buông lỏng đề phòng nàng ta, biết không?”

“Ta đương nhiên biết.” Lý ma ma đáp lời, khẽ đẩy ông ta, “Chúng ta vẫn nên tranh thủ thời gian đến xem một chút đi! Phòng bếp là nơi bẩn như vậy, nếu để cho Vương gia chạm phải nguy hiểm gì đã có thể không tốt.”

“Còn cần ngươi nói sao?” Bình công công khẽ quát một tiếng, vội vàng nhấc chân.

Chỉ có điều, sự lo lắng của bọn họ hoàn toàn dư thừa. Khi hai người vội vàng chạy đến, bọn họ phát hiện: hai người kia vẫn chung đụng tốt như cũ – không đúng, là tốt hơn! Vả lại nhìn: Những người liên quan đều bị đuổi ra ngoài, bên trong chỉ có hai người bọn họ. Quý Du Nhiên gỡ mũ phượng, cuộn tay áo thủ đoạn thành thạo nhào bột mỳ, Phượng Dục Minh vui mừng đi theo bận trước bận sau, mặc kệ sai khiến. Nhanh chóng, bánh ngọt làm xong, mang đi hấp, Phượng Dục Minh còn xung phong nhận việc trông lò thêm củi.

Rồi sau đó, chờ bánh ngọt sắp ra nồi, mùi thơm ngát mê người xông vào mũi, ánh mắt của Phượng Dục Minh cũng sắp nhìn thẳng, liên tục không ngừng đưa tay định túm lấy.

Bốp!

Ai ngờ, hai chiếc đũa đập mạnh lên tay hắn: “Vương gia, bánh ngọt quá nóng, chờ một chút.”

“Oa!” Mỗi lần bị khiển trách, miệng Phượng Dục Minh méo lại muốn khóc lớn. Chỉ có điều, khi miệng vừa mở to nhất, một miếng bánh ngọt đã bị nhét vào trong miệng hắn. Lập tức, không để ý tới khóc, đầy miệng đều là xúc cảm mềm dẻo của bánh ngọt, hai ba ngụm nuốt vào trong bụng. Bánh ngọt vừa mới vào bụng, chiếc đũa tiếp theo đã đưa đến trước mặt. Không cần suy nghĩ nhiều, há mồm lần nữa ăn liên tục.

Đút liên tục như thế chừng mười chiếc đũa, Quý Du Nhiên mới dừng tay lại, ngược lại đưa lên một tách trà: “Vương gia, uống một ngụm trà cho đỡ ngán đi!”

Trà long tỉnh pha xong theo cùng bánh ngọt, bây giờ nhiệt độ vừa vặn. Phượng Dục Minh nhận lấy uống một hơi cạn sạch, hương vị ngọt ngán trong miệng do quế hoa đưa tới hơi khó chịu lập tức bị hòa tan. Trong miệng chỉ còn mùi thơm thoang thoảng, làm lòng người vui vẻ thoải mái.

Lúc này, Quý Du Nhiên mới để đũa xuống, cười nhẹ nhàng nhìn hắn: “Vương gia, hiện giờ tâm tình khá hơn chút nào chưa?”

“Tốt hơn nhiều!” Phượng Dục Minh lớn tiếng trả lời.

“Bụng kia ăn no chưa?”

“Còn chưa. Chỉ có điều, không muốn ăn quế hoa cao nữa rồi.”

“Được, chàng còn muốn ăn gì cứ việc nói, ta làm cho chàng.” Quý Du Nhiên nói, “Chỉ có điều, trước đó, chúng ta uống rượu giao bôi trước, chàng nói được không?”

“Được!” Không chút do dự, Phượng Dục Minh gật đầu.

Quý Du Nhiên cười, đưa tay sờ đầu hắn, “Thật sự là một hài tử ngoan.” Lại quay đầu nhìn mấy người Bình công công đứng ngoài cửa, khóe miệng nàng khẽ nhếch, lấp lánh trong mắt chớp lóe rồi biến mất.

Trong lòng Bình công công thoáng rùng mình – nữ nhân này, không đơn giản!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.08.2016, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của Vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C4) - Điểm: 29
Chương 4: Ăn vạ sáng sớm

“Ngươi đi.”

“Ngươi đi.”

“Ngươi...”

Một buổi sáng tinh mơ, Quý Du Nhiên bị thanh âm đối thoại thật thấp bên ngoài đánh thức. Mở mắt ra, đã thấy rèm cửa đỏ thẫm, chăn gấm đỏ thẫm, gối đầu đỏ thẫm, đập vào mắt, thấy tất cả đều là đỏ thẫm chói mắt. Dĩ nhiên, bên cạnh nàng còn có một nam nhân nằm trong đống đỏ thẫm.

Một đêm đi qua, tóc của hắn tán loạn bên cạnh, còn có vài sợi nghịch ngợm nhảy lên mặt Cặp mắt vừa sáng vừa tròn, lông mi dày cong khẽ chớp chớp khiến nàng ghen tỵ. Cái mũi cao thẳng nhẹ nhàng động đậy, đôi môi hơi nhếch, chắc đang có giấc mộng đẹp? Người này, lúc ngủ thì yên tĩnh một chút rồi. Một khi mở mắt, hắn lập tức biến thành ma vương khiến tất cả mọi người kinh hồn bạt vía.

Không khỏi cười thầm. Phu thê vượt qua đêm động phòng như bọn họ, từ cổ chí kim chắc chỉ có một đôi này? Nhớ lại tối hôm qua, vì dụ dỗ Phượng Dục Minh uống rượu giao bôi với nàng, nàng đã làm một bàn thức ăn ngon, còn đổi rượu ngon Hoàng thượng ban cho thành rượu mơ trong phòng bếp, khó khăn lắm mới khiến hắn nở nụ cười. Hai người ăn ăn uống uống, bất tri bất giác trăng đã lên trên đỉnh đầu, mệt mỏi một ngày, nên tùy tiện rửa mặt rồi ngủ, sau đó cho tới bây giờ. Về phần động phòng? Đời trước hắn không hề động vào nàng chút nào, đời này nàng hoàn toàn không ôm bất kỳ trông đợi gì. Trong lòng nàng đã sớm hiểu được: Người kia, chính là hài tử tám tuổi tâm trí chưa đủ. Chuyện nam nữ với hắn còn không mê người bằng một miếng bánh ngọt.

Nhưng mà, trong lòng hiểu rõ thì hiểu rõ. Sau khi thấy một tầng này, trong lòng nàng không khỏi phát hiện vẫn có một chút mất mát.

Két két -

Không lâu, cửa phòng bị người lặng lẽ đẩy ra, tiếng bước chân nhè nhẹ đến gần.

“Tiểu thư... Vương phi.”

Là nha hoàn cận thân của nàng Lục Ý. Quý Du Nhiên đáp một tiếng: “Chuyện gì?”

“Vương phi, thời gian không còn sớm, ngài nên cùng Vương gia đứng lên chuẩn bị vào cung bái kiến Hoàng thượng Thái hậu rồi.”

À, nàng thiếu chút nữa đã quên cái này rồi! Tối hôm qua ăn ăn uống uống với Phượng Dục Minh, sau đó ngã đầu nằm ngủ. Trong hỗn độn, nàng gần như quên mất chuyện mình là tân Vương phi. Vội vàng nhìn nam tử bên cạnh, thấy Phượng Dục Minh đang cọ cọ mặt trên chăn, lật người tiếp tục ngủ.

Vội vàng đẩy đẩy hắn, “Vương gia.”

“Ghét! Bổn Vương buồn ngủ!” Lập tức lấy một tay đẩy nàng ra, Phượng Dục Minh kêu to.

Tay Quý Du Nhiên dừng lại, một ý nghĩ nổi lên trong lòng. Quay đầu lại nói: “Em nghe được rồi đấy, đi ra ngoài nói cho bọn hắn biết, Vương gia còn chưa ngủ đủ! Chúng ta chờ Vương gia tỉnh lại rồi đi.”

“Như vậy sao được? Hoàng thượng Thái hậu đều ở trong cung chờ -”

“Có bản lĩnh tự ngươi đi vào gọi! Chỉ cần Vương gia không khóc không làm khó, ngoan ngoãn thay quần áo vào cung, ta không lời nào để nói.” Nghe ra tiếng Bình công công ở bên ngoài kêu lên, Quý Du Nhiên lạnh lùng nói.

Giọng Bình công công im bặt.

Khóe miệng Quý Du Nhiên lập tức nhếch lên một nụ cười lạnh: Những người này thật đúng là rất tốt. Biết rõ lúc rời giường Phượng Dục Minh sẽ tức giận, cho dù ai gọi hắn rời giường cũng nhất định sẽ gặp nạn, bọn họ không chủ động ra đánh, ngược lại đẩy nha hoàn của nàng ra nhận lấy cái chết, coi như nhìn các nàng mới đến không biết tình huống thật sao? Lần trước bọn họ đã nếm một lần thiệt thòi rồi, lần này nàng mới không để cho Lục Ý chịu nhục lần nữa. Hơn nữa, lão già này cũng không phải hạng gì tốt, tuy rằng vẫn trung thành tận tâm với Phượng Dục Minh, nhưng không để nàng vào trong mắt. Kể từ khi gả vào Vương phủ này, chủ tớ các nàng nhận không ít khó khăn từ ông ta. Kể từ khi trùng sinh lại, nàng phát hiện thái độ của ông ta vẫn quá phận. Hạng người như thế, nếu không để cho ông ta chịu chút dạy dỗ, ông ta thật sự cho rằng nàng dễ bắt nạt rồi!

Nên kéo chăn cao đắp cho mình: “Tất cả các ngươi lui xuống đi! Khi nào Vương gia tỉnh ngủ trở lại phục vụ.”

“Vương phi...”

“Đi xuống!”

Cái gì mà Hoàng đế Hoàng hậu? Nàng quản xem bọn họ làm trò khỉ gió đi tìm chết gì! Phải đợi thì đợi đi, tốt nhất lôi kéo phu thê mới cưới cùng ngốc, dù sao bốn người kia cũng không phải hạng tốt lành gì. Đời trước là nàng quá ngốc, lại còn ôm hy vọng với mấy người đó. Bây giờ coi như nàng đã biết, cầu người còn không bằng cầu mình, thay vì giao thiệp với bọn họ, còn không bằng gắn bó cận kề bên nhau với kẻ ngốc này, dầu gì cho dù đối với ai hắn đều thật lòng đối đãi, nhưng sẽ không khẩu phật tâm xà.

“Nhưng mà, nếu đi trễ, Hoàng thượng tức giận...”

“Vậy thì nói danh hiệu của ta và Vương gia, đã nói chúng ta ngủ quên, không liên quan gì đến các ngươi.” Trách tội thì trách lên đầu bọn họ đã sao? Phía trên còn có Thái hậu nương nương che chở! Đôi phu thê kia nhiều nhất chỉ có thể hờn dỗi làm khó dễ cho bọn họ, nàng đã sớm quen. Hơn nữa, coi như lần này bọn họ tới đúng hẹn như đời trước, hậu quả cũng không khác lắm? Nàng và hắn, cho tới bây giờ luôn là cái đinh trong mắt ít người, đây là sự thật cho dù bọn họ cố gắng như thế nào cũng không thay đổi được. Đã như vậy, bọn họ cần gì lao tâm lao lực như thế? Còn không bằng ngủ ngon một giấc, sau đó nhẹ nhàng khoan khoái đến ứng phó chiêu số của bọn hắn.

Nghĩ đến đây, Quý Du Nhiên nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng lật người, ôm lấy Phượng Dục Minh từ phía sau lưng.

“Ừ ~”

Hình như Phượng Dục Minh hơi không thoải mái, Quý Du Nhiên khẽ vỗ vỗ lưng hắn: “Vương gia, ngủ đi! Sẽ không ai quấy rầy đến chàng.”

Âm thanh nhẹ nhàng an ủi bất mãn trong lòng hắn. Phượng Dục Minh nhúc nhích, rồi lần nữa rơi vào giấc mộng đẹp. Quý Du Nhiên cũng chậm rãi nhắm mắt lại, mặc cho một vùng tăm tối xâm nhập lấy nàng.

Trong mơ mơ màng màng, hình như nàng trở về một năm trước, nàng phí hết tâm tư để Phượng Dục Minh rời giường, lại không tránh được khóc ròng suốt dọc đường. Thật khó khăn mới khuyên nhủ xong, đoàn người vội vàng chạy tới cửa cung nghênh đón bọn họ là Hoàng thượng đầy bụng tức giận – tức giận này lại tự nhiên xông về phía nàng. Chính giữa đương nhiên không thiếu Hoàng hậu nhìn như khuyên giải nhưng thật ra châm thêm dầu vào lửa, còn có Thái tử Điện hạ không nghe không thấy, muội muội cùng cha khác mẹ với nàng tràn đầy hả hê. Tất cả tất cả, cho dù từng chết rồi trùng sinh lại, nàng cũng không thể quên chút nào!

Hoàng đế, Hoàng hậu, Thái tử, Thái tử phi. Trong lòng yên lặng kêu bốn xưng hô cao cao tại thượng này, hai tay nàng đột nhiên nắm chặt, các ngươi chờ xem! Lần này, ta tuyệt đối sẽ không để cho các người diễu võ dương oai trước mặt ta! Các ngươi kiêu ngạo phải không? Ta nhất định sẽ kiêu ngạo hơn các ngươi!

“Ưmh.”  Thiếu chút nữa đã quên tay nàng đang ôm hông hắn, nàng dùng sức nắm chặt, đã túm phải chút thịt trên hông hắn, Phượng Dục Minh hừ nhẹ một tiếng, Quý Du Nhiên vội vàng buông tay, lại lấy mặt dán lên lưng hắn, “Vương gia, lần này, bên cạnh ta chỉ có chàng, ta cũng chỉ tin một mình chàng. Chàng ngàn vạn lần không được để cho ta thất vọng, ngàn vạn lần không được.”

“Ừ, được.” Cũng không biết có phải nghe được lời nàng không, khóe miệng Phượng Dục Minh trong mộng khẽ nhếch lên, khẽ gật đầu.

Quý Du Nhiên lập tức ấm áp trong lòng, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên. “Dĩ nhiên, Vương gia chàng yên tâm. Chỉ cần trong lòng chàng có ta, ta sẽ nhất định che chở chàng. Đời này kiếp này, bọn họ ai cũng đừng hy vọng động được vào một cọng tóc gáy của hai chúng ta!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.08.2016, 21:57
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của Vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C5) - Điểm: 28
Chương 5: Bao phủ trong trang phục màu bạc

Lại ngủ đến đắc ý, khi tỉnh lại lần nữa, mặt trời đã lên cao.

Cuối cùng Phượng Dục Minh đã ngủ đủ, đôi mắt xoay chuyển lộ ra tinh thần. Lúc này, Hoàng cung đã phái người tới thúc giục không dưới ba lượt rồi. Nghe nói như thế, Quý Du Nhiên chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, vẫn chậm rãi thay quần áo chải đầu trong ánh mắt lo lắng của đám người Bình công công.

Ngồi trước bàn trang điểm, nhìn Lục Ý cầm một cây trâm vàng định cài lên búi tóc nàng, Quý Du Nhiên đè tay nàng ấy lại. “Từ từ.”

Lục Ý sửng sốt: “Vương phi?”

“Bỏ mấy thứ này xuống cho ta, đổi thành bạc. Mấy xiêm áo có nhiều màu sắc kia cũng không cần lấy ra, tìm bộ màu trắng thay cho ta là được.”

“Vương phi, vậy sao được? Hôm nay ngài phải đi ra mắt Hoàng thượng Thái hậu!” Lục Ý vội vàng nói, Lý ma ma cũng vội vàng chạy tới, “Vương phi, bây giờ không phải là lúc cáu kỉnh. Trong lòng ngài có gì không sảng khoái, chờ ra khỏi Hoàng cung rồi nói được không?”

Chờ ra khỏi Hoàng cung, nàng còn cần gì phải phát tiết? Ánh mắt Quý Du Nhiên lạnh lẽo: “Lục Ý, làm theo lời ta.”

“Vâng.” Mặc dù không sáng tỏ, nhưng lời tiểu thư nói là tất cả, Lục Ý ngoan ngoãn bỏ mấy đồ vàng ngọc xuống, tìm một bộ trang sức bằng bạc thay cho nàng. Bình công công và Lý ma ma nhìn trong mắt, lại chỉ có thể trợn mắt.

Đợi thu xếp xong, soi gương nhìn chung quanh hết sức hài lòng, Quý Du Nhiên đứng dậy nhìn Phượng Dục Minh đang ở bên cạnh ăn bánh ngọt, lần nữa nở nụ cười hiền lành: “Vương gia, chúng ta đi thôi!”

“Được!” Nhìn thấy tỷ tỷ xinh đẹp tối hôm qua hiểu rõ đút cho hắn ăn thật nhiều đồ ngon, Phượng Dục Minh cười đến ánh mặt trời rực rỡ, nghe lời lau sạch tay, cầm tay nàng, hai người cùng chui vào cỗ kiệu đã sớm chuẩn bị xong.

“Ôi!” Thấy thế, Bình công công cũng chỉ có thể thở dài, trong mắt viết đầy lo lắng, “Vương gia của ta, làm sao bây giờ? Rõ ràng nữ nhân kia đang lợi dụng ngài!”

Chờ đến trong thâm cung, sắc trời đã gần trưa. Khí tức trong đại chính cung trầm thấp, hoàn toàn nghiêm trang, một đám cung nữ thái giám trong trong ngoài ngoài cũng khép mi buông mắt, chẳng dám thở mạnh.

Hai phu thê chân trước chân sau vượt qua cửa chính, chỉ thấy Hoàng đế Hoàng hậu mặc hoàng bào ngồi vị trí cao nhất, sắc mặt hai người cũng không đẹp mắt. Ngồi bên cạnh chính là phu thê Thái tử ăn mặc vinh quang chói lọi. Có thể bởi vì ngồi chờ khá lâu, vẻ mặt bọn họ cũng không trầm ổn, nhất là khi nhìn thấy hai người tới trễ. Chỉ có điều, Phượng Dục Minh hoàn toàn không nhìn, Quý Du Nhiên cũng làm như không thấy, hai người đi tới phía trước quỳ xuống vái: “Nhi thần bái kiến phụ hoàng, bái kiến mẫu hậu.”

“Dật Vương, Dật Vương phi!” Lời nói vừa dứt, Hoàng đế dùng lực vỗ bàn một cái, “Hai người các ngươi thật to gan! Ngày thứ hai sau tân hôn, lại dám không đến yết kiến cậu cô, còn ở nhà trùm đầu ngủ? Phu thê Thái tử đã đến đây từ lâu! Còn ngươi nữa! Dật Vương phi! Ai cho ngươi ăn mặc như vậy? Ngày đại hỉ, trên người không hề thấy một chút không khí vui mừng, trẫm và Hoàng hậu còn chưa có chết!”

“Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần mặc đồ này không phải nguyền rủa phụ hoàng mẫu hậu.” Quý Du Nhiên vội ngẩng đầu lên, trên mặt lại mang theo nụ cười nhẹ, “Chỉ có điều trước lúc xuất giá, gia mẫu liên tục dặn dò bên tai nhi thần, nói Dật Vương gia chỉ là một Vương gia nho nhỏ, không có địa vị, đất phong không có, cả đời này cũng chỉ có thể đến bước này thôi. Nhi thần đi theo chàng phải chuẩn bị chịu khổ nhọc. Nhi thần nghĩ, nếu từ nay về sau bị khổ, còn không bằng chịu khổ từ bây giờ đi? Có câu nói, từ tiết kiệm vào xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ mà vào tằn tiện thì khó. Nếu như bây giờ quen ham vui hưởng thụ, về sau đến đất phong, chẳng phải nhi thần sẽ chịu khổ sở gấp đôi? Vì vậy, nhi thần quyết định từ nay về sau không được tiêu tiền như nước, tích trữ chút tiền tài để chi dùng lúc khẩn cấp sau này.”

“Chỉ nói bậy bạ! Chỉ nói bậy bạ!” Nghe thấy lời ấy, râu ria của Hoàng đế cũng sắp vểnh lên, “Nhi tử của trẫm, trẫm sẽ để cho nó chịu khổ chịu tội? Cho dù nó hơi ngu dại, trẫm cũng nhất định -” Đột nhiên dừng lại, sắc mặt Hoàng đế trầm xuống, “Ngươi được đấy Dật Vương phi, ngươi thật sự ăn gan hùm mật gấu rồi? Lại dám châm chọc trẫm đối xử bất công với Dật Vương trước mặt mọi người?”

“Nhi thần không có ý này!” Quý Du Nhiên vội vàng khấu đầu, “Những lời đó đều do mẫu thân nhi thần ân cần dạy bảo trước khi xuất giá, thân trang sức này cũng do mẫu thân tự tay giao phó cho nhi thần, nhi thần cho rằng – có thể, là nhi thần hiểu sai ý tứ mẫu thân rồi!”

“Ngươi nói bậy, mẫu thân ta không thể nào làm chuyện như vậy!” Lời vừa nói ra, Thái tử phi Quý Du Dung đã không ngồi yên, hắng giọng kêu lên.

Thái tử ở bên cạnh tranh thủ ngăn nàng ta lại.

Sắc mặt Hoàng hậu thay đổi, cũng vội vàng lên tiếng: “Cho dù như thế nào, Dật Vương phi ngươi mặc đồ màu trắng trong ngày đại hỉ, điều này thật sự là bất kính với Hoàng thượng. Dáng vẻ này của ngươi, gặp chúng ta còn may, nếu để cho Thái hậu nhìn thấy...”

“Nếu ngươi dám dùng bộ dạng này xuất hiện trước mặt Thái hậu, xem trẫm không cần mạng ngươi nữa!” Hoàng đế quả nhiên bị chọc giận rồi, ánh lửa trong mắt không ngừng bốc lên.

“Nhi thần biết sai!” Quý Du Nhiên vội vàng quỳ xuống, “Vậy bây giờ, nhi thần trở về đổi trang phục!”

“Đã muộn!” Hoàng đế hừ lạnh.

Hoàng hậu cũng nói, “Từ khi trời mới bắt đầu sáng, Thái hậu đã sai người sang đây thúc hỏi vô số lần. Nếu các ngươi trở về nhà một chuyến nữa, cũng phải tốn bao nhiêu thời gian? Các ngươi có nhiều thời gian, nhưng Thái hậu chờ không nổi!”

Lời vừa nói xong, hai luồng ánh mắt Hoàng đế giống như lửa, Quý Du Nhiên chỉ cảm thấy sau lưng nóng bỏng đến đau.

“Phụ hoàng, mẫu hậu.” Lúc này, giọng nói mềm mại vang lên, Thái tử phi Quý Du Dung thản nhiên đứng lên, “Nếu thời gian đã không kịp, vậy tạm thời lấy một bộ trang phục trang sức của nhi thần tới đây cho tỷ tỷ tạm thời thay! Chúng con là tỷ muội lớn lên chung một mái nhà, tuổi không kém nhiều, vóc người cũng không sai biệt lắm, thêm nữa cung Thái tử cũng gần, quá dễ dàng.”

“Bây giờ nhìn lại, cũng chỉ có thể như thế. Mặc dù Dật Vương phi mặc đồ Thái tử phi hơi quá thể chế, nhưng chỉ một lần này, cũng miễn cưỡng qua được.” Hoàng hậu nương nương lần nữa lên tiếng “Hòa giải”.

Có mẹ chồng nàng dâu hiền lành làm phụ gia, lại nhìn con dâu mới vào cửa cực kỳ không tốt, dĩ nhiên cơn tức giận của Hoàng đế không giảm. “Tạm thời như thế! Thái tử phi, ngươi lập tức sai người trở về lấy một bộ y phục đến đây. Người đâu, qua báo cho Thái hậu, chỉ nói Dật Vương và phu thê Thái tử đến ngay, xin lão nhân gia chờ chốc lát.” Lại hung tợn trừng Quý Du Nhiên, “Dật Vương phi, ngươi nhanh đi thay trang phục. Mọi chuyện, chờ bái kiến Thái hậu xong trẫm tới tìm ngươi tính sổ!”

“Dạ, đa tạ đại ân đại đức của phụ hoàng.” Khóe miệng Quý Du Nhiên nhếch lên, dập đầu làm đại lễ. Lại nâng người dậy, đối diện với muội muội tỏ vẻ rộng lượng, nhìn đáy mắt nàng ta viết đầy không tình không nguyện, nàng nhẹ nhàng cười một tiếng.

Quý Du Dung hận cắn răng. Quý Du Nhiên, ngươi chờ đó cho ta!

Đợi thì đợi, ai sợ ai? Trả cho nàng ta một ánh mắt, Quý Du Nhiên cười đến đơn giản dễ dàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cacao0511, casandra23, nhóc đen, thucyenphan, vovi, white_cf và 219 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.