Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

 
Có bài mới 30.07.2016, 00:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.07.2015, 22:07
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 525 lần
Điểm: 29.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 41
Chương 21:

Trác Lí bị cơn đau nhức ở đùi đánh thức. Sau khi khôi phục lại ý thức, việc đầu tiên là cô ngửi thấy cái mùi đã rất lâu rồi chưa ngửi lại, nhíu nhíu lông mày, mở mắt ra.

Phản ứng đầu tiên: bây giờ là buổi tối.

Phản ứng thứ hai: đây là bệnh viện.

Phản ứng thứ ba: cô bị thương!

Theo bản năng, Trác Lí hét lên: “Có ai không!"

Sau tiếng hét đó, y tá trực ca nhanh chóng chạy vào phòng bệnh, bật đèn lên.

"Cô đã tỉnh rồi sao?" Y tá trực là một người vô cùng đẹp, khoé mắt cong lên mỉm cười, nụ cười đó có một sức mạnh xoa dịu lòng người, trong nháy mắt nỗi sợ hãi trong lòng Trác Lí được xua tan.

"Tôi..... Bị thương sao?"

"Chỉ là bị thương nhẹ ở phần chân, nhiều nhất 2 tuần là có thể xuất viện.” Có lẽ là để an ủi Trác Lí, nữ y tá không nói rõ về thương tích của cô.

"2 tuần?" Trác Lí muốn ngất, nửa tháng nữa cô phải trở về trường, công việc của cô..... Cuộc phỏng vấn của cô.....

Cô đột nhiên nhớ tới Viên Khởi Lương, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng trước lúc ngất —— Viên Khởi Lương ôm lấy đầu cô —— sau đó, cô mất đi ý thức.

"Tôi đến bệnh viện bằng cách nào? Vị tiên sinh đi với tôi sao rồi?"

"Cô nói Viên tiên sinh?" Mắt của cô y tá đột nhiên sáng lên.

Trác Lí gật đầu một cái.

"Anh ấy bị thương ở đầu, cũng may, chỉ là va chạm nhẹ, đang nằm ở phòng bệnh lầu trên." Nữ y tá xinh đẹp dịu dàng nói: “Ah, đúng rồi, tôi phải đi thông báo cho anh ấy là cô đã tỉnh lại." Nữ y tá xinh đẹp kéo chăn đắp cho Trác Lí, sau đó chạy như bay, biến mất ngay trước mắt Trác Lí.

Cô còn đang định hỏi bây giờ là mấy giờ, ví của cô có ở đó không, điện thoại của cô có ở đó không, laptop của cô có ở đó không..... Xem ra, phụ nữ độc thân trọng nam khinh nữ còn nghiêm trọng hơn cả phụ nữ đã kết hôn. Bĩu môi, nhìn xung quanh phòng bệnh, Trác Lí cảm thấy chân đau nhức.

Tốt, còn có cảm giác đau chứng tỏ còn chưa đứt.

Hơn nữa: “Khổ nhục kế" cũng là một chiêu tốt, nếu Viên Khởi Lương còn dám không tiếp nhận phỏng vấn hoặc trả lời hời hợt câu hỏi của cô, cô nhất định sẽ cho anh ta đẹp mặt.

Đang mải suy nghĩ thì có một bóng người xuất hiện ở cửa, Trác Lí hùng hùng hổ hổ ngước mắt lên nhìn: Được lắm, Viên Khởi Lương bị thương không nhẹ, trên đầu quấn đầy băng trắng....

"Trác tiểu thư, Viên tiên sinh tới thăm cô." Em gái y tá hưng phấn đứng sau lưng Viên Khởi Lương, nói.

Viên Khởi Lương đi vào phòng bệnh, lúc này Trác Lí mới nhìn rõ được nét mặt của anh ta —— hình như dịu dàng hơn rất nhiều so với lúc trước..... Ít nhất, không còn lạnh lùng như trước nữa, xem ra, chiêu ‘khổ nhục kế’ này bắt đầu có hiệu lực rồi.

Ngồi xuống giường bệnh của Trác Lí, Viên Khởi Lường mỉm cười xin lỗi: “Thật xin lỗi, làm liên lụy tới cô."

"Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?" Trực giác cho cô biết, đây chắc chắn không phải là sự cố đơn thuần.

Viên Khởi Lương quay đầu lại nhìn em gái y tá, ánh mắt bảo cô đi ra ngoài.

Trác Lí nhìn thấy em gái y tá trong nháy mắt liền nổi giận, sau đó, lưu luyến rời khỏi phòng bệnh, cũng biết điều mà đóng cửa phòng lại.

"Tốt lắm tốt lắm, bây giờ không có người ngoài nữa, anh mau nói cho tôi biết có chuyện gì xảy ra đi? Anh đắc tội với xã hội đen sao? Dân địa phương hay là người thành phố Z? Để tôi đoán nha......" Trác Lí rất kích động, cô chưa bao giờ nghĩ ngoài đời mình sẽ gặp phải cảnh giống trên TV vậy, chỉ là, lúc nhìn thấy vẻ mặt dần dần chuyển lạnh của Viên Khởi Lương cô chỉ có thể le lưỡi, kiên nhẫn chờ đợi Viên Khởi Lương trả lời.

"Nói đơn giản là..... Tôi đắc tội với một số người, vì vậy, bọn họ tìm tôi trả thù." Cô có thể nhìn ra được, Viên Khởi Lương không muốn giải thích nhiều, điều này làm Trác Lí vô cùng khó chịu, đang định tiếp tục truy vấn thì Viên Khởi Lương giống như nhìn thấu ý định của cô, chặn lời: “Chuyện này, có lẽ cô biết càng ít càng tốt."

Lạnh lẽ âm u......

Không nói lời nào, nhưng dưới bầu không khí lạnh lẽo trong đêm tối này, ánh mắt bức người của Viên Khởi Lương làm cho cô cảm thấy: nếu như cô còn hỏi nữa, cô sẽ chết chắc.

Không chịu được thở dài một cái, Viên Khởi Lương dịu dàng hỏi: “Vết thương của cô đã khá hơn chút nào chưa?"

Đúng, là dịu dàng.

Không biết có phải là do chênh lệch quá lớn giữa sông và biển hay không, tóm lại, lúc nghe câu đó, tim Trác Lí đột nhiên đập mạnh, cô có thể cảm nhận được lưng mình bao phủ một lớp mồ hôi mỏng. Giờ phút này, cô chỉ muốn làm một việc, chính là lao tới ôm chầm lấy Viên Khởi Lương, dựa vào bả vai anh mà khóc, sau đó nói, ‘Không ổn, chân của tôi đau sắp chết rồi.....’

Chỉ là, loại hành động bỉ ổi đó, cô tự khinh bỉ chính mình, cuối cùng, đáp lại bằng một nụ cười: “Không sao, tốt hơn nhiều rồi."

Dừng mấy giây, có lẽ Viên Khởi Lương cũng cảm thấy lúng túng, mở miệng nói: “Cô nghỉ ngơi đi, tôi về trước đây." Giọng Viên Khởi Lương ôn hoà, nói xong liền đứng dậy.

Lần này, Trác Lí không giả bộ được, cô nhanh chóng nói: “Đừng đi!" Hơn nữa, động tác của cô càng thêm xấu hổ, cô đang nắm lấy tay Viên Khởi Lương, đêm dài đằng đẵng, chân cô lại đau thế này, không có máy tính, không có TV, không có điện thoại, làm sao cô ngủ được?

"Ở lại nói chuyện với tôi một lát, ở một mình trong phòng bệnh rất chán." Nhận thức được hành động của mình quá mức mập mờ, cô buông nhẹ tay Viên Khởi Lương ra.

"Được." Viên Khởi Lương xoay người, tiếp tục ngồi xuống giường bệnh.

Trác Lí không dám ngẩng đầu lên, tất nhiên cô sẽ không nhìn thấy vẻ mặt của Viên Khởi Lương lúc này.

Im lặng một lúc, Trác Lí nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Tất nhiên không phải là cô đang ngắm trăng, chỉ là cô đang suy nghĩ đề tài, cô sợ nếu không nói chuyện thì tảng băng kia sẽ đi mất, mặc dù cô rất sợ phải nói chuyện với tảng băng, nhưng so với tự nói chuyện một mình hoặc đếm cừu để ngủ thì có anh ta ở đây còn tốt hơn. Nhưng cô tự hỏi, đề tài nên bắt đầu như thế nào ——

"Ví tiền của tôi, điện thoại cùng laptop mang theo người, tất cả đều không thấy?"

"Để tránh tông vào xe khác hoặc đụng vào nhà tầng, tôi đã lái xe lao xuống hồ, cho nên, những thứ đó......"

"Đều lẫy lừng hy sinh?" Trác Lí treo bộ mặt đau thương, trong ví tiền của cô có sinh hoạt phí mới nhận cách đây không lâu, điện thoại cô cũng mới dùng, laptop còn có rất nhiều tài liệu cùng văn bản để phỏng vấn Viên Khởi Lương.....

"Ô a......" Chân Trác Lí không thể cử động, cũng không thể khóc, chỉ có thể gào lên mấy câu. Trong lúc gào thét, cô đột nhiên nảy ra một ý tưởng, cô hùng hổ nói: “Tất cả đều là do anh, anh phải chịu trách nhiệm."

"Được."

Trác Lí vốn đang đắm chìm trong cảm xúc đau xót, chỉ là, vẻ mặt lạnh nhạt không chút cảm xúc khi nói “Được” của Viên Khởi Lương đã kéo cô trở về, một khắc đó, cô nhìn chằm chằm anh ta.

Khoảng cách gần như vậy, cô mới phát hiện ra, không chỉ băng bó ở trên đầu, trên mặt anh ta còn có mấy vết thương, phát hiện này làm cho vẻ mặt của cô trong nháy mắt liền dịu xuống, cô chân thành mỉm cười, Trác Lí không quên, lúc xảy ra sự cố, Viên Khởi Lương đã cố bảo vệ cô. Mặc dù chân cô bị thương, nhưng cô biết, nếu không có anh ta che đầu cho cô, có lẽ, cô không chỉ bị thương một chút thế này.

Mặc dù đổi lại là bất kỳ ai, Viên Khởi Lương cũng sẽ làm như vậy. Nhưng, Trác Lí phát hiện ra: anh ta là một người đàn ông tốt bụng.

"Hay thế này đi, anh nghiêm túc trả lời phỏng vấn của tôi, coi như đền bù cho tôi được chứ?"

"Được." Không biết có phải là do nụ cười của Trác Lí tác động hay không, Viên Khởi Lương băng giá ngàn năm cũng cong khoé miệng lên cười.

"Tại sao anh lại đồng ý nhận vụ kiện của những người nông dân đến cả phí luật sư cũng không trả nổi?" Thật ra thì vấn đề này đã rõ đáp án rồi, Viên Khởi Lương cao thượng, có trách nhiệm, có tình nghĩa, đồng ý nhận vụ kiện này là để giải oan cho dân. Nhưng Trác Lí rất muốn nghe: tại sao Viên Khởi Lương lại cao thượng nhận vụ kiện này.

"Không có ai đồng ý nhận vụ án dân kiện quan." Viên Khởi Lương nghiêm túc nói, ánh trăng ngoài cửa sổ khéo léo chiếu xuống khuôn mặt anh ta, làm cho cả người anh ta phát sáng một cách rực rỡ.

Những lời này làm Trác Lí kinh ngạc, không biết tại sao, chỉ câu nói đó, tim cô đã nhập nhanh hơn vài chục nhịp.

Đáp án này quả nhiên rất Viên Khởi Lương.

Thấy phản ứng của Trác Lí, Viên Khởi Lương giải thích một chút: “Đây là một việc rất bình thường ở trong nước, những vụ kiện như thế này khả năng giành phần thắng là rất lớn, nhưng một vị luật sư khi đã mang cái danh ‘Bao Thanh Thiên’ hoặc là hình tượng Thiết Diện Vô Tư, về sau nhất định sẽ mất đi rất nhiều khách hàng."

Đây là lần đầu tiên Viên Khởi Lương kiên nhẫn giải thích cho Trác Lí như vậy, cô rất cảm động, đồng thời, cũng cảm thấy bất đắc dĩ.

Lúc cô đi thực tập ở toà soạn vào năm thứ hai cũng tồn tại những chuyện đó, có lẽ, ở giới báo chí còn nhiều hơn. Có rất nhiều tình huống những người yếu thế hơn lại không được bảo vệ, khi đấy, có mấy công chức bị cho thôi việc đến toà soạn tố cáo cấp trên của bọn họ làm việc xấu, thỉnh cầu toà soạn có thể công khai báo cáo đó, nhưng toà soạn lại ngại một số nguyên nhân, cuối cùng không thèm để ý đến.

Cô biết, đây là xã hội, tầng tầng quan hệ, lớp lớp lợi ích, vô vàn suy tính..... Đó mới thật sự là quy tắc ngầm trong xã hội. Anh không nói, tôi không nói, mọi người tự hiểu trong lòng, tạo thành một vòng tròn quan hệ.

Nhưng đây cũng chính là bi kịch của xã hội.

"Tôi không quen nhìn vẻ mặt nặng nề này của cô."

Bị lời nói của Viên Khơi Lương kéo trở lại, cô kinh ngạc nhìn, mỉm cười: “Nói như kiểu anh hiểu rõ tôi lắm ấy, tôi cũng có những cảm xúc bi thương của người bình thường."

Nói xong những lời này, Trác Lí nhìn thấy vẻ mặt Viên Khởi Lương trở nên rất kỳ lạ.

"Nhưng mà..... Hì hì......" Trác Lí cười lộ má lúm đồng tiền cùng hàm răng trắng: “Cảm xúc bi thương chỉ chiếm một phần nhỏ trong con người tôi, Life has to move on (cuộc sống vẫn phải tiếp diễn)."

"Rất tốt." Nụ cười của Viên Khởi Lương lan tỏa, trong trẻo như ánh trăng đêm.

Trác Lí bị nụ cười này làm cho ngẩn ngơ trong chốc lát, đột nhiên hét lên: “..... Đợi chút..... Đồ của tôi hi sinh, vậy..... Chiếc xe kia của anh thì sao?" Cái xe kia so với toàn bộ tài sản của cô còn nhiều hơn gấp bội lần....

"Tử trận vô cùng oanh liệt." Viên Khởi Lương đùa giỡn nói.

"Trời ơi..... Mất nhiều tiền như thế? Anh không đau lòng sao?" Tên họ Viên này cũng là một tên phá của.

"Cuộc sống vẫn phải tiếp tục." Viên Khởi Lương mượn lời Trác Lí vừa nói.

Trác Lí nhìn thấy: nét mặt lúc nói câu vừa rồi của Viên Khởi Lương ấm áp, dịu dàng không thể tả được.

"Được rồi, anh nợ tôi một bữa." Phát hiện ra mình sắp bị lạc vào nơi ấm áp đó, Trác Lí không thể không mặt dày nói, vẻ mặt nhà giàu mới nổi lại một lần nữa hiện ra.

"Được." Dứt lời, Viên Khởi Lương ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, ôn hòa nói: "Khuya lắm rồi, cô nghỉ ngơi trước đi, ngày mai tôi tới thăm cô."

"Ừ!" Trác Lí mỉm cười gật đầu, nhìn Viên Khởi Lương đứng dậy, đi ra khỏi phòng bệnh. Đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh: Tối hôm nay Viên Khởi Lương..... Hình như không phải là một núi băng nữa?

Viên Khởi Lương đi ra khỏi phòng bệnh của Trác Lí, nhẹ nhàng đóng cửa lại, nụ cười trên khóe miệng kéo lên rất cao.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lily58 về bài viết trên: Cyclotron, Hana93, Lạc Lạc, Phamthanhhuong, cơn gió, orchid1912
     

Có bài mới 01.08.2016, 01:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.07.2015, 22:07
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 525 lần
Điểm: 29.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 42
Chương 22:

Sáng hôm sau, Trác Lí không nhớ lúc mình tỉnh lại là mấy giờ, chỉ biết người đầu tiên cô nhìn thấy là em gái y tá xinh đẹp tối qua, nhưng cô còn chưa kịp mở miệng nói gì, nữ y tá kia đã biến mất như làn khói trước mặt cô.

Đến lúc em gái y tá quay lại thì khuôn mặt trắng nõn của cô ta đã biến thành đỏ ửng.

Trác Lí dùng đầu ngón tay út để suy nghĩ cũng đoán ra được: cô ta nhất định là đi tìm Viên Khởi Lương.

Quả nhiên, ngay sau đó, em gái y tá liền nói: “Tôi đã báo với Viên tiên sinh rồi, anh ấy sẽ tới ngay thôi."

Kết quả, cái ‘tới ngay thôi’ đó kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, chỉ là, khi nhìn thấy Viên Khởi Lương mặc bộ đồ bệnh nhân, trên đầu quấn đầy băng trắng, tay xách túi KFC đứng ở trước cửa phòng bệnh thì Trác Lí lại cảm thấy: Viên Khởi Lương đúng là Quan Thế Âm Bồ Tát hạ phàm.

"Bây giờ ở dưới căn tin bệnh viện không còn đồ ăn sáng." Đặt đồ ăn lên giường bệnh của Trác Lí, Viên Khởi Lương vẫn duy trì giọng nói dịu dàng của tối hôm qua.

"Làm phiền anh..... Rồi." Trác Lí khách khí nói, nhưng tay đã vươn tới túi đồ ăn. Rất tốt, có quẩy, bánh trứng, sữa nóng, bánh cuộn chà bông.....

"Thật ra thì anh không cần phải làm như thế này......" Cầm một cái quẩy lên: “Không cần như vậy đâu..... Tôi sẽ rất ngại..... Dù sao tôi cũng chỉ..... Bị thương nhẹ."

Trác tiểu thư ăn ngấu ăn nghiến.

"Viên luật sư thật sự là một người tốt, có trách nhiệm." Giọng nói mềm mại của em gái y tá truyền tới từ sau lưng Viên Khởi Lương.

Được ăn nên tâm trạng Trác Lí rất vui vẻ, cô hoàn toàn đồng ý với ý kiến của em gái y tá, trước kia cô không phát hiện ra Viên Khởi Lương lại có mặt dịu dàng như vậy.

Trác Lí đang còn bận ăn uống vui vẻ thì ngoài phòng bệnh đột nhiên có tiếng hò hét —— hình như có rất nhiều người.

Trác Lí nghe có người lớn tiếng hỏi: “Viên luật sư ở chỗ này sao?"

Tiếp theo, ở cửa phòng bệnh liền xuất hiện hơn mười người mặt mày chất phác, có nam có nữ, già trẻ gái trai, trong tay ai cũng xách rất nhiều quà.

Trác Lí dừng động tác ăn lại, nghiêm túc quan sát tình huống hiện tại: hai người đàn ông trung niên mặc áo T shirt màu xanh dương đẩy một thiếu nữ đang ngẩn người đứng bên cạnh một cái. Cô gái kia rất thanh tú, mặc một cái đầm bằng vải bông, Trác Lí thấy rõ cô ấy đang dùng ánh mắt sùng bái nhìn Viên Khởi Lương.

Sau đó, thiếu nữ kia dùng giọng nói vô cùng dịu dàng nói ra thứ tiếng phổ thông đúng chuẩn: “Viên luật sư, chào anh."

Trác Lí nhìn nhóm người chen chúc ở ngoài cửa, có người còn nhảy lên để nhìn vào trong, vì vậy cô lưu loát nói: “Mọi người vào đi."

Thực ra không nói thì tốt hơn, vừa nói xong đã có người lập tức nhận ra Trác Lí nửa nằm nửa ngồi trên giường, trong tay còn cầm nửa cái quẩy: “Tôi nhớ ra rồi, vị này là vị hôn thê của Viên luật sư, Lương tiểu thư. Hôm qua tôi đã gặp ở toà án....."

"Thật sao?" Một thím lớn tuổi đứng trong nhóm người liền bước tới trước giường bệnh của Trác Lí: “Lương tiểu thư, buổi sáng không nên ăn quá nhiều đồ dầu mỡ, hơn nữa bây giờ cô còn đang dưỡng thương. Tôi có mang theo một ít trứng gà nhà, người ở quê như chúng tôi không có gì quý giá cả, trứng gà này rất giàu chất dinh dưỡng." Nói xong, thím ấy đặt mấy quả trứng còn ấm vào lòng bàn tay của Trác Lí, mỉm cười nói: “Hai vợ chồng tiểu tử này thật xứng đôi, Lương tiểu thư mặt mũi rất phúc hậu, chẳng trách lại được gả cho một người đàn ông tốt như Viên luật sư."

Trác Lí xấu hổ đến tận cùng, vừa cười vừa nhìn Viên Khởi Lương đang trao đổi cùng với những người nông dân ở bên cạnh, cô cứ như vậy nhìn theo bóng lưng của anh, cứ như vậy nghe thím lớn tuổi thao thao bất tuyệt về đề tài chăm sóc sức khoẻ, trong lòng xẹt qua một loại cảm giác rất khó hình dung.

Những người nông dân này đều rất chất phác, đơn thuần, lúc họ ra về thì đã gần tới buổi trưa, em gái y tá cũng không thấy đâu nữa. Trác Lí nhớ lúc cô ta rời đi, còn dùng ánh mắt ao ước ghen tị nhìn cô, nghĩ tới đó, cô đột nhiên cảm thấy mình không phúc hậu chút nào.

Lấy nửa cái quẩy ở trong túi đồ ăn ra, Trác Lí chuẩn bị đưa vào miệng thì bị Viên Khởi Lương chặn lại: “Đói sao?” Nói xong, cái bánh trong tay Trác Lí bị cướp mất, túi đồ ăn cũng bị tịch thu.

Trác Lí khổ sở gật đầu: “Đói đến chóng cả mặt rồi."

"Những thứ này không thể ăn." Viên Khởi Lương lạnh lùng nói, trực tiếp bỏ qua vẻ mặt uất ức của Trác Lí: “Thím Từ mang đến trứng gà rất bổ dưỡng, cô ăn lót bụng trước đi."

Nói xong, Viên Khởi Lương xách túi đồ ăn rời khỏi phòng bệnh của cô.

"Tôi không thích ăn trứng gà." Trác Lí phàn nàn, nằm bẹp xuống giường bệnh.

Em gái y tá lại một lần nữa hiện thân, trong tay cầm một túi đồ ăn lớn.

"Đây là cháo, ba bát, đủ cô ăn chứ."

Trác Lí nhìn ra: thái độ của em gái y tá đối với mình kém đi rất nhiều. Vì vậy, Trác Lí dùng nụ cười ngọt ngào đáp lại: “Cám ơn cô."

Nhìn thấy nét mặt của Trác Lí, thái độ của y tá cũng dịu xuống, mỉm cười nói: “Muốn cám ơn thì cám ơn Viên tiên sinh đi, là anh ấy bảo tôi đi mua những thứ này."

Trác Lí bưng bát cháo trứng muối thịt nạc lên, nghe nữ ý tá nói như vậy, trong lòng không khỏi suy nghĩ viển vông: Bạch Oanh thật hạnh phúc. Núi băng kia đối xử với người ngoài như cô còn dịu dàng thế này, đối với Bạch Oanh nhất định sẽ yêu thương chiều chuộng.

Sau khi ăn cơm trưa xong, y tá trực phòng Trác Lí đổi thành một cô trung tuổi.

"Chị y tá." Trác Lí vì mục tiêu sinh tồn đành dùng ngay kế dẻo miệng.

Cô y tá tầm trên 35 tuổi cũng mỉm cười ngọt ngào đáp lời: “Chuyện gì vậy?"

"Tôi muốn ra ngoài đi dạo." Cô sắp chết ngột rồi, Viên Khởi Lương lại không có ở đây, cô phải tìm một chỗ để giải khuây mới được.

"Được, nhưng tôi phải đi hỏi Viên tiên sinh đã."

"Không cần hỏi anh ta, anh ta rất bận, không có thời gian trông nom tôi đâu." Thấy cô y tá bắt đầu xao động, Trác Lí lại tiếp tục cười ngọt ngào: “Chị y tá, chị chỉ cần kiếm một cái xe lăn, sau đó đẩy tôi ra ngoài phơi nắng thôi. Người tôi sắp mốc rồi......"

Cô y tá quả nhiên trúng chiêu, hấp ta hấp tấp rời khỏi phòng bệnh.

Chỉ là, Trác Lí đã đánh giá sai sức quyến rũ của mình, cũng đoán sai sức quyến rũ của Viên Khởi Lương.

Sau đó không lâu Viên Khởi Lương xuất hiện tại phòng bệnh của cô, tay còn đẩy theo một chiếc xe lăn, lúc này cô mới hiểu ra: Viên Khởi Lương không bận chút nào, anh ta rảnh rỗi đến chết rồi.

Khi xe lăn ở trước mặt cô, cô lại đột nhiên cảm thấy đứng dậy rất khó khăn. Cô bị thương ở đùi phải, không thể đặt lực lên chân phải được.

Đành phải đưa ánh mắt cầu cứu tới Viên Khởi Lương, nội dung là: bế tôi đi, tôi sẽ mang ơn cả nhà anh.

Viên Khởi Lương rất phối hợp, có lẽ không chỉ phối hợp. Chẳng qua lúc anh ta bế Trác Lí sang xe lăn, một loại cảm giác nặng nề đánh úp vào đầu anh ta, khiến cho anh ta nói ra một câu làm cho Trác Lí chỉ muốn chui xuống đất mà trốn ——

"Cô rất nặng."

Vẻ mặt Trác Lí lúc này chỉ có thể dùng một chữ để hình dung: 囧. Nhưng đồng thời cô cũng rất háo sắc: mùi trên người núi băng này rất dễ chịu, cảm giác lúc anh ta bế cô thật tốt....

Viên Khởi Lương đẩy Trác Lí vào thang máy để đi xuống lầu.

"Anh đột nhiên đối xử tốt với tôi như vậy, tôi cảm thấy..... Không quen." Tận hưởng ánh nắng ở dưới sân bệnh viện, xác định mặt trời không phải mọc từ hướng Tây, lúc này Trác Lí mới thoải mái hỏi, chỉ là, sau khi nói ra, cô mới phát hiện bản thân mình có chút bị coi thường: Người ta đối xử tốt với cô không được hay sao? Người ta cứ phải thờ ơ mặt lạnh với cô mới được hay sao?

"Tôi không quen nợ người khác."

Rất tốt. Trác Lí tự nhủ: bình tĩnh, bình tĩnh. Người đàn ông lạnh lùng này chỉ trong thời điểm có chuyện xảy ra mới làm người tốt thôi, sau này trở về, sẽ lại biến thành núi băng tiếp, đừng ôm hi vọng. Tốt nhất là mượn cơ hội này để thực hiện cho xong cuộc phỏng vấn.

"Thời tiết hôm nay thật đẹp." Trác Lí đưa tay lên che ánh mặt trời chiếu xuống, nói lảng sang chuyện khác.

"Không tệ."

"Anh thích nhất mùa nào?" Từ mùa yêu thích để chuyển sang các vấn đề sâu hơn, đây coi như ám hiệu trong lòng.

"Tôi không đặc biệt yêu thích mùa nào."

"Ưm, vậy anh có thể là một trạch nam." Mặc dù đây là một câu khẳng định, nhưng lại ẩn chứa các câu hỏi, nếu anh ta đồng ý, cô sẽ hỏi anh ta thường làm gì ở nhà.

"Tôi không thường xuyên ở nhà."

"Tại sao?"

"Xa."

Một chữ đơn giản này làm cho Trác Lí không kịp phản ứng, suy nghĩ một lát cô mới nghĩ ra: có lẽ anh ta đang nói về khoảng cách giữa nhà và nơi làm việc.

"Vậy anh nhất định là một người cuồng công việc."

"Tôi chỉ làm việc trong giờ làm việc."

"Vậy lúc bình thường anh làm gì? Tôi nhớ..... Anh rất thích đọc sách..... Anh nhất định là không thường xuyên vận động." Trác Lí nhìn vườn hoa trong bệnh viện, có rất nhiều bệnh nhân đang đi dạo ở đấy, sau đó lại nghĩ tới mình đang được Viên Khởi Lương đẩy đi dạo, rất thoải mái.

"Hả? Từ đâu mà cô khẳng định như thế?" Viên Khởi Lương dừng xe lăn một bên hàng ghế trong công viên, sau đó ngồi xuống. Lúc này, Trác Lí mới nhìn thấy vẻ mặt của anh ta.

"Từ màu da của anh, khí chất của anh, còn nữa, từ trực giác của tôi." Trác Lí đáp, không biết tại sao nhưng cùng mặc đồ bệnh nhân giống Viên Khởi Lương, cô lại cảm thấy từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, Viên Khởi Lương rất gần gũi.

Nghe xong câu đó, cơ mặt Viên Khởi Lương giãn ra, miệng cười tươi, giống như ánh mặt trời mùa xuân, quả thật làm tâm hồn người ta dậy sóng.

Trác Lí nghĩ: nếu như anh ta thường xuyên cười như thế với cô, cô sợ cô sẽ yêu anh ta mất, hoặc ít nhất, cũng là yêu nụ cười của anh ta.

"Thế nào, tôi đoán không đúng sao?"

"Cô nên dành thêm thời gian để tìm hiểu đối tượng phỏng vấn của mình."

Suy nghĩ một lát về hàm ý trong lời nói đó, Trác Lí hỏi lại: "Chẳng lẽ các hạ chính là cao thủ trong truyền thuyết? Vậy bình thường anh hay chơi cái gì?" Cô vẫn cảm thấy anh ta ngay cả con kiến cũng không giết nổi.

"Trong nhà hay ngoài trời?" Viên Khởi Lương khẽ nhíu mày, một câu trả lời đơn giản thoải mái, làm Trác Lí không thể tức giận nổi.

"Xem ra đúng là người trong nghề rồi, có thời gian tôi nhất định sẽ lãnh giáo một chút, anh biết chơi quần vợt không?" Quần vợt là môn thể thao Trác Lí thích nhất hồi đại học, có thể nói là không có đối thủ, già trẻ gái trai đều đánh lại tất. Cô nhớ lúc mình đánh thắng anh chàng hướng dẫn ba hiệp liên tiếp, bộ dạng anh ta đã khổ sở như thế nào.

"Biết một chút." Viên Khởi Lương mặt không đổi sắc.

"Vậy, ngoài thể thao ra, anh còn thích làm gì?" Mọi chuyện đang theo đúng kế hoạch của cô.

"Tôi nói tôi thích thể thao sao?"

"... ..." Trác Lí chịu thua người đàn ông này rồi.

"Tôi không thích hình thức hỏi đáp như vậy." Viên Khởi Lương thẳng thắn trả lời.

"Tại sao?"

"Cô có thể nghĩ mà xem, nếu cô dùng những nội dung đó viết bản thảo, nó sẽ thành cái gì." Viên Khởi Lương hết sức nghiêm túc nói, Trác Lí nhìn ra được, anh ta không phải đang cố ý làm khó cô.

Theo cách nghĩ của anh ta, Trác Lí hơi suy tư một chút. Rốt cuộc cũng nghĩ ra được điều mà Viên Khởi Lương lo lắng, thực sự, nếu những câu trả lời đó mà viết ra nhất định sẽ giống mục tìm bạn trăm năm.

Chỉ nghĩ thế thôi, Trác Lí không khỏi bật cười.

Ở vị trí này, cô không thể nhìn thấy được, cách đó không xa có một người đàn ông và một người phụ nữ đang đi về phía cô và Viên Khởi Lương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn lily58 về bài viết trên: 4d4ever, Cyclotron, Hana93, Lạc Lạc, My heaven, Phamthanhhuong, orchid1912
     
Có bài mới 05.08.2016, 23:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.07.2015, 22:07
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 525 lần
Điểm: 29.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 42
Chương 23:

Đến khi hai người đó tới gần, Trác Lí mới nhìn ra, bọn họ là Ngũ Khâu Thực và Bạch Oanh.

"Em vợ." Ngũ Khâu Thực vui mừng nói, không ý thức được giờ phút này tình trạng của Trác Lí không có điểm nào đáng vui mừng, cùng lúc đó, Trác Lí hiểu ra: người ngoài thì vẫn mãi là người ngoài.

Ẩn sâu trong đôi mắt đen láy không thể nhìn thấu, Trác Lí nở một nụ cười thật tươi, người hiểu cô sẽ biết được, đây là một nụ cười vô cùng giả tạo: “Xin chào tổng biên tập.” —— Đây cũng là giọng điệu vô cùng xa cách.

Ngũ Khâu Thực không phải là đồ ngốc, anh ta rất hiểu phụ nữ, cũng nhìn thấy được sự thay đổi của Trác Lí, anh cũng nhìn ra được: cho dù anh ta có làm gì đi chăng nữa, Trác Lí sẽ không bao giờ có thiện cảm với anh.

Nghĩ vậy, sắc mặt Ngũ Khâu Thực cũng trầm xuống, quay sang nhìn Viên Khởi Lương, đẩy một cái: “Tiểu tử kia, cậu đúng là có mệnh lớn, xe bị giở trò như thế mà vẫn còn sống sót được."

"Anh Ngũ, anh nhẹ tay một chút, người còn sống cũng bị anh đẩy cho thành trọng thương rồi." Bạch Oanh dùng sức hất bàn tay đang đặt trên vai Viên Khởi Lương của Ngũ Khâu Thực, sau đó ngồi xuống ghế, ánh mắt ân cần quan tâm.

"Chậc chậc, Bạch Oanh, em cũng chỉ có thể ở trước mặt người khác mà lên giọng, có bản lĩnh em thử dạy bảo Viên đại luật sư của chúng ta xem?" Ngũ Khâu Thực mặc một chiếc áo Jacket màu đen, bên trong mặc T-shirt. Ngoại hình trẻ trung nhưng giọng điệu lại vô cùng lưu manh. Hoàn toàn khác với lúc phân công nhiệm vụ cho nhân viên.

"Đi chết đi." Bạch Oanh đáp lại câu của Ngũ Khâu Thực, sau đó quay qua nói chuyện với Viên Khởi Lương. Trác Lí thấy rằng: Ngũ Khâu Thực nói đúng, lúc nói chuyện với Viên Khởi Lương, thái độ của Bạch Oanh thay đổi một cách chóng mặt.

"Ba của em đã đi điều tra xem ai đã giở trò, anh đừng lo lắng." Bạch Oanh là một mỹ nữ, một mỹ nữ vô cùng xinh đẹp. Lần trước Trác Lí gặp cô, lúc đó cô thả tóc xoã ra, còn lần này là buộc tóc đuôi ngựa, mặc một chiếc áo gió màu vàng, làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết, cả người cô ấy toả ra một sức sống vô cùng tươi trẻ.

Điều làm cho Trác Lí ghen tị nhất chính là vóc dáng chết người của cô ấy.

Nhưng sau đó Trác Lí lại suy nghĩ lại: cô ấy vẫn không đẹp bằng Trác Ý. Bạch Oanh vẫn có chút thiếu so với Trác Ý, thiếu một loại mị hoặc mà không phải ai cũng có được.

"Không cần điều tra, anh biết là ai." Sắc mặt Viên Khởi Lương trầm lạnh, ánh mắt nhìn vào một nơi xa xăm.

"Là ai?" Ngũ Khâu Thực, Bạch Oanh đồng thời hỏi, hơn nữa, vẻ mặt hai người vô cùng lạnh lùng, nghiêm túc.

Trác Lí cho rằng Viên Khởi Lương sẽ nói ra thủ phạm đứng đằng sau là ai, vẻ mặt vô cùng hưng phấn chờ đợi đáp án..... Viên Khởi Lương lại chuyển ánh mắt đang nhìn xa xăm về phía cô, cho nên, Ngũ Khâu Thực và Bạch Oanh cũng chuyển tầm nhìn về phía cô. Nếu không phải là ánh mắt bọn họ đều nhu hoà, chắc có lẽ Trác Lí đã cho rằng cô chính là hung thủ.

"Ngũ Khâu Thực, cậu đưa cô ấy ra chỗ khác đi."

Trác Lí nặn ra vẻ mặt căm phẫn, nhưng cô chưa kịp làm xong vẻ mặt đó thì Viên Khởi Lương đã dời ánh mắt đi.

Chỉ sau vài giây ngơ ngác, Ngũ Khâu Thực đã hiểu được dụng ý của Viên Khởi Lương, nhanh chóng chuyển về bộ dạng lưu manh: “Em vợ ơi em vợ, vợ chồng son người ta muốn có thế giới của hai người, chúng ta không thể làm kỳ đà cản mũi được, đi, anh rể dẫn em đi dạo."

Lời này của Ngũ Khâu Thực mang tới hai hậu quả, một là, vẻ mặt Bạch Oanh thể hiện rất vui sướng, tán thưởng nhìn Ngũ Khâu Thực, ánh mắt vô cùng biết ơn; hai là, Viên Khởi Lương nhìn anh ta một cách khinh miệt.

Còn chưa kịp nhìn kĩ vẻ mặt của hai người bọn họ, Trác Lí đã bị Ngũ Khâu Thực đẩy đi, trước mắt cô liền hiện ra khung cảnh khác.

"Em vợ, em rất lưu luyến Viên đại luật sư sao?" Âm thanh của Ngũ Khâu Thực từ phía sau truyền tới.

"Tôi vô cùng lưu luyến với chuyện mà anh ta đang cố tình giấu, tổng biên tập, không phải toà soạn chúng ta luôn muốn có được những thông tin nóng hổi sao?" Trác Lí quả thực rất hứng thú với bí mật mà Viên Khởi Lương đang cố giấu cô, cô có chút tính toán trong lòng: Viên Khởi Lương là một người vô cùng chính trực, nếu như nói đến tội phạm, ở thành phố A ngoài đắc tội với vị cục trưởng mới thua kiện kia thì không còn ai khác. Nhưng mà xe của anh ta rõ ràng đã bị giở trò từ trước khi phiên toà diễn ra, nói cách khác, vị cục trưởng đó không thể xác định được là mình sẽ thua kiện, tại sao lại phải xuống tay? Mặt khác, Viên Khởi Lương rất nổi tiếng ở thành phố A, nếu như anh ta xảy ra chuyện, cảnh sát cùng với truyền thông, dư luận sẽ nghĩ tới vị cục trưởng kia, ít nhất cũng sẽ điều tra. Làm quan lâu như thế, lắm mưu nhiều mẹo, ông ta sẽ không bao giờ làm ra cái chuyện ngu xuẩn đó. Nếu không phải ông ta, vậy, chỉ có thể là Viên Khởi Lương đã đắc tội với người ở thành phố Z, lợi dụng việc Viên Khởi Lương đi công tác mà ra tay, sau đó đổ lỗi cho người khác.

Như vậy, người làm ra chuyện này là ai? Là một người hay là một nhóm người?

"Chị gái của em đi công tác rồi, bác trai bác gái còn chưa biết chuyện em bị thương, chị em không muốn bọn họ lo lắng." Buổi sáng mùa xuân như hôm nay, Ngũ Khâu Thực đẩy Trác Lí đi dạo, anh đột nhiên cảm thấy như đang ở một thế giới khác.

"Ừ, vì vậy, cám ơn anh rể đã tới thăm em." Trác Lí vẫn còn đang rối rắm với tên hung thủ kia.

"Em rất khách khí với anh." Ngũ Khâu Thực bất đắc dĩ nói, quay đầu lại nhìn Bạch Oanh và Viên Khởi Lương ở cách đó không xa: hai người này ở cạnh nhau thật mệt mỏi. Nhìn tới nhìn lui, bọn họ trai gái quen nhau, nhưng từ trước đến nay đều là Bạch Oanh dành hết tâm tư cho Viên Khởi Lương, anh biết, tính tình của Viên Khởi Lương luôn lạnh lùng, đối với bất cứ chuyện gì đều không có phản ứng quá khích. Nhưng anh cảm thấy Bạch Oanh không đáng bị như vậy, anh tận mắt chứng kiến một Bạch Oanh hỉ nộ ái ố đều thể hiện ra, bỗng chốc biến thành một cô gái không có cá tính, mọi cảm xúc đều dựa vào sắc mặt của người khác.

Anh cảm thấy cô không đáng bị như thế, nhưng lại không biết nguyên nhân vì sao, bởi trước kia anh chưa từng cảm thấy như vậy.

"Anh và chị gái em khi nào thì kết hôn?" Trác Lí cảm nhận được Ngũ Khâu Thực biết được ý kiến của cô, vì vậy vòng vo nói ra một câu mà anh ta muốn nghe.

Cô không biết là, câu này Ngũ Khâu Thực hoàn toàn không muốn nghe, vẻ mặt anh ta lập tức trầm xuống, giọng điệu buồn bực nói: “Em hi vọng anh và chị gái em sẽ kết hôn sao?"

"Cái này..... Chuyện này......" Thực ra Trác Lí muốn nói là cô không muốn, bởi cô không hi vọng Trác Ý sẽ lấy chồng sớm như vậy, sau này chắc chắn cô sẽ rất cô độc.... Nhưng nghĩ lại, cô không thể ích kỉ như thế được, Trác Ý cũng sắp 30 rồi: “Dĩ nhiên là muốn rồi, nếu anh thật lòng yêu chị em, vậy mau tổ chức đám cưới đi."

Ngũ Khâu Thực không nói nữa, anh lẳng lặng đẩy xe lăn tới một chỗ ánh nắng phù hợp, sau đó tìm một bãi cỏ, thoải mái ngồi xuống.

"Ánh mặt trời thật đẹp." Trác Lí nhìn vẻ mặt của Ngũ Khâu Thực, lúc nói câu này mắt anh ta híp lại, trên mặt đầy nét trẻ con. Trác Lí nhớ lúc trước đã nghe một giáo sư tâm lý học nói rằng, mỗi người đàn ông đều mang tâm lý của trẻ nhỏ, khi anh ta nguyện ý lộ ra vẻ mặt đó với một người phụ nữ, tức có nghĩa, anh ta rất tin tưởng cô gái ấy, cũng mong cô gái ấy có thể hiểu được —— đây cũng coi như là loại một ám hiệu.

"Ừ, rất đẹp." Nội dung trò chuyện này, Trác Lí cảm thấy rất quen

"Em vợ." Ngũ Khâu Thực nghiêm túc nhìn về phía Trác Lí, ánh nắng rất chói, anh ta híp mắt lại, cười hì hì: “Chúng ta rất có duyên."

"Ừ, cũng không tệ lắm." Trác Lí không biết trao đổi như thế nào với người đàn ông tính cách trẻ con này, hơn nữa tính cách Ngũ Khâu Thực thường xuyên thay đổi. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi cô quen anh ta, cô đã biết một Ngũ Khâu Thực yêu đương không ngại quốc tịch, một Ngũ Khâu Thực phân chia trách nhiệm công việc một cách mạch lạc, một Ngũ Khâu Thực ngọt ngào dịu dàng làm hài lòng chị gái cô, một Ngũ Khâu Thực đối xử với nhân viên thưởng phạt phân minh thỉnh thoảng còn rất hài hước.... Cô không biết cái nào mới thực sự là anh ta, hay là.... Cái nào cũng là anh ta?

"Em vẫn như lúc đầu, đều chán ghét anh sao?"

Trác Lí 囧: vấn đề này......

"Thật kỳ quái, anh lại không cảm thấy chán ghét em như lúc đầu." Ngũ Khâu Thực bỏ qua vẻ mặt quẫn bách của Trác Lí, cố nói.

"Ừ, có rất nhiều người lúc mới gặp đều cảm thấy chán ghét em, em cũng không biết vì sao." Trác Lí thành thật trả lời, rất nhiều người cảm thấy cô làm việc hoang đường? Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, hình như người thích cô càng ngày càng nhiều. Chính cô cũng rất hài lòng với phương diện nhân duyên này của mình.

"Em thật giống một đứa trẻ." Ngũ Khâu Thực dùng giọng điệu cưng chiều nói, khoé miệng nở một nụ cười dịu dàng.

Nhưng câu đó lại làm cho Trác Lí nổi hết da gà. Nhiều năm rồi tiểu Trác Lí chưa từng xuất hiện, bây giờ lại được nhắc tới, sâu kín trong cô thầm nói: người này là đang đùa giỡn cô sao?

Cố che đi ánh mắt buồn nôn, Trác Lí miễn cưỡng cười. Cô không thể đoán nổi ý nghĩa đằng sau ánh mắt không bình thường của Ngũ Khâu Thực. Ánh mắt anh ta nhìn cô, cô không muốn thừa nhận.

Vào lúc này, cô lại nghĩ tới Quý Mạnh Đường. Ở trên thế giới này, nếu như có một người đàn ông có thể làm cho Trác Lí tin tưởng vô điều kiện, làm cho Trác Lí không hề lo lắng mà qua lại, người đàn ông như vậy chỉ có Quý Mạnh Đường. Quý Mạnh Đường rất cao lớn, mọi chuyện với anh chỉ như mây trôi, vì vậy, ánh mắt anh luôn sáng ngời, anh thường xoa đầu Trác Lí, dịu dàng nói: “Thế giới quá lớn mà loài người lại quá nhỏ."

Trác Lí luôn mang Quý Mạnh Đường ra làm thần tượng, cô và Quý Mạnh Đường ở cạnh bao nhiêu năm, cô ngưỡng mộ Quý Mạnh Đường bấy nhiêu năm, cũng theo đuổi anh nhường ấy năm. Chỉ là, anh ta lại ngưỡng mộ Trác Ý, cũng vĩnh viễn theo đuổi Trác Ý.

Trác Lí không thể xác định rõ được tình cảm cô dành cho Quý Mạnh Đường, cô chỉ biết mình thích cảm giác ở chung một chỗ với anh: cùng ăn, uống, chơi, vui vẻ. Thậm chí không làm gì, không nói gì. Cô luôn cho rằng, người đàn ông như Quý Mạnh Đường rất đáng để lấy làm chồng. Nếu như trong lòng Quý Mạnh Đường không phải chỉ có mình Trác Ý, có lẽ...

Có lẽ, cô sẽ liều mạng để gả cho anh.

"Anh sẽ không kết hôn cùng với chị của em." Ngũ Khâu Thực đột nhiên nói ra một câu như vậy, kéo Trác Lí từ hồi tưởng trở về.

"Tại sao?"

"Không nghĩ tới, không muốn, cho nên, sẽ không xảy ra." Ngũ Khâu Thực nói nghiêm túc.

"Anh không yêu chị ấy?" Trác Lí dứt khoát hỏi.

"Kết hôn hay không kết hôn với yêu hay không yêu không hề liên quan tới nhau." Ngũ Khâu Thực lại dùng giọng nghiêm túc: “Nếu như anh muốn kết hôn, người phụ nữ anh không yêu anh cũng cưới, ngược lại, cũng thế."

Trác Lí không hiểu nổi.

"Sau này em sẽ hiểu." Ngũ Khâu Thực đứng lên, xoa xoa đầu Trác Lí, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.

"Tôi không muốn hiểu suy nghĩ của anh, chỉ xin anh, đừng làm tổn thương Trác Ý." Nếu không, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh. Trác Lí định bồi thêm một câu, nhưng trên thực tế, uy hiếp như thế cũng không giải quyết được việc gì. Vì vậy đành thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lily58 về bài viết trên: Cyclotron, Lạc Lạc, Phamthanhhuong, cơn gió
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Durra Nguyễn, Longyen140213, Mạc Thiên Tuyết, Um-um, Wayback_home và 473 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.