Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 28.07.2016, 00:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 522 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 55
Chương 129: Vô tình gặp được Triệu Khả Nhân


Buổi sáng, sau khi dùng xong đồ ăn sáng không bao lâu đã có người đến Xuân Huy viên, thông báo yêu cầu Triệu Khả Nhiên đi Giải Vũ viên, nói là Lưu di nương đã tỉnh.

Nhìn người đến báo tin phía trước, sắc mặt của Triệu Khả Nhiên một chút cũng không thay đổi, chỉ thản nhiên nói: "Tốt lắm, ta sẽ lập tức đi Giải Vũ viên, ngươi lui xuống trước đi!"

Nghe được Triệu Khả Nhiên phân phó xong, người báo tin cũng không nói gì, liền lui xuống.

Sau khi người báo tin rời khỏi, trong lòng Nguyệt cô rất lo lắng: "Tiểu thư, Lưu di nương đã tỉnh rồi, người định làm như thế nào đây?"

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Nguyệt cô, Triệu Khả Nhiên cười cười: "Nguyệt cô, ngươi đang nói gì đấy? Cái gì làm thế nào? Nếu hiện tại Lưu di nương đã tỉnh, đương nhiên là nên trả một trong sạch cho ta! Không phải sao?"

Thoạt nhìn Triệu Khả Nhiên vô cùng bình tĩnh, nhưng Nguyệt cô chính là thế nào cũng không yên lòng: "Tiểu thư, nô tỳ biết người cũng không có làm gì, nhưng rút cuộc chuyện khi đó Lưu di nương có từng thấy, nào ai biết chứ! Lại nói, từ trước đến nay Lưu di nương và phu nhân bất hòa, nếu nàng đem chuyện này giận chó đánh mèo đến trên thân người, đến lúc đó nên làm cái gì bây giờ?"

Nhìn Nguyệt cô lo lắng phát ra từ nội tâm, còn có vẻ mặt lo lắng cho mình, trong lòng Triệu Khả Nhiên rất cảm động, nàng vẫn biết Nguyệt cô đem mình coi như con đẻ, cho nên mới quan tâm mình như vậy. Cho nên gặp phải chuyện lớn như vậy, Nguyệt cô lo âu trong lòng rõ rệt. Ngược lại, mẫu thân ruột thịt của mình, vẫn là một câu nói cũng không có, ngay cả chiều hôm qua lúc mình bị Triệu Oánh vu oan cũng không nói tiếng nào. Theo như lời mình đã náo loạn trở mình với bà, nhưng mình luôn là nữ nhi của bà, không phải sao? Chẳng qua đối với điểm này mình vẫn không có chút cảm giác gì, dù sao rút cuộc mẫu thân của mình có bộ dáng gì mình rất rõ ràng. Cho nên căn bản cũng không cần phải canh cánh trong lòng.

"Tiểu thư, tiểu thư." Thấy Triệu Khả Nhiên giống như tư tưởng không tập trung, Nguyệt cô luôn miệng kêu lên nói: "Tiểu thư, rút cuộc người đang suy nghĩ gì đó! Nghĩ đến nhập thần như vậy."

Sau khi nghe được Nguyệt cô kêu to, Triệu Khả Nhiên mới phục hồi lại tinh thần, cười cười: "Nguyệt cô, ta không đang suy nghĩ gì, ngươi cũng không cần quá lo lắng, không có việc gì."

Nghe được lời nói mang tính trấn an của Triệu Khả Nhiên xong, mặc dù trong lòng Nguyệt cô lo lắng, nhưng cũng không nói gì nữa. Hiện tại trong lòng bà cảm thấy vô cùng áy náy, bây giờ tiểu thư đã bộ dáng này, lại vẫn muốn tới an ủi mình. Chính mình tuyệt đối không thể có bộ dáng lo lắng, nếu không tiểu thư cũng sẽ cảm thấy lo lắng.

Nghĩ tới đây, Nguyệt cô vội vàng duy trì nụ cười, nhưng cười đến hết sức miễn cưỡng: "Tiểu thư, nô tỳ không lo lắng, vẫn là bây giờ chúng ta nhanh đi Giải Vũ viên!"

Thấy bộ dạng gượng cười của Nguyệt cô, Triệu Khả Nhiên cũng biết trong lòng của bà vẫn chưa yên tâm. Triệu Khả Nhiên lặng lẽ thở dài, sau đó mở miệng nói: "Hôm nay vẫn là Cầm Hương, Thi Hương theo ta là được, Nguyệt cô, Lung nhi, các ngươi liền ở lại Xuân Huy viên chờ chúng ta là được."

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Nguyệt cô lập tức mở miệng phản bác, "Tiểu thư, nô tỳ muốn đi theo người. Chuyện lần này nô tỳ vẫn không quá yên tâm, người để cho nô tỳ cùng đi với người đi!"

Lung nhi ở một bên cũng liền vội vàng mở miệng: "Đúng vậy! Tiểu thư, người liền mang nô tỳ đi đi! Nô tỳ bảo đảm đến lúc đó, nô tỳ cái gì cũng không nói."

Nguyệt cô và Lung nhi đều mong đi theo, mặc dù biết là cùng tới cũng sẽ không có trợ giúp gì, nhưng họ chính là không muốn ở lại Xuân Huy viên chờ. Nếu cùng tới, cho dù có chuyện gì còn có thể giúp cầu xin tha, hoặc là bảo vệ tốt tiểu thư, không phải sao?

Triệu Khả Nhiên dĩ nhiên là biết Nguyệt cô và Lung nhi lo lắng về mình, nhưng nàng cũng có suy tính của mình. Dù sao mình tuyệt đối không có việc gì, cho nên thật ra thì cũng không cần phải dẫn các nàng đi qua. Bằng không đến lúc đó nếu lại có chuyện gì xảy ra, vậy thì không xong.

Nghĩ một lát, Triệu Khả Nhiên cười cười, mở miệng trấn an nói: "Nguyệt cô, Lung nhi, các ngươi hãy yên tâm, ta sẽ không có chuyện. Ta bây giờ đã là Quận chúa, cho nên phụ tâhn cũng không dám làm gì ta. Lại nói, ta chỉ đi đem chuyện làm rõ mà thôi, các ngươi không cần làm giống ta đi nhận tội đền tội chứ!"

"Mau ngừng, tiểu thư người đang nói gì đấy?" Nguyệt cô vội vàng mở miệng nói: "Tiểu thư, làm sao người có thể nói như vậy! Lời nói không may như vậy, về sau sẽ không cho phép hơn nữa."

Thấy bộ dáng khẩn trương của Nguyệt cô, Triệu Khả Nhiên bĩu môi, cũng không dám nói lời điềm xấu gì nữa, chỉ là mở miệng trấn an nói: "Nguyệt cô, ngươi và Lung nhi hay là ở lại trong Xuân Huy viên chờ ta đi! Ta sẽ không có chuyện. Lại nói ta cũng không thể mang nhiều người đi như vậy! Ngày hôm qua chính là Cầm Hương và Thi Hương cùng đi hoa viên với ta, cho nên vẫn là mang theo hai người bọn họ tốt hơn, không phải sao?"

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Nguyệt cô cũng không phản bác, bởi vì bà biết tiểu thư nói đều đúng. Ngày hôm qua chính là Cầm Hương, Thi Hương hầu hạ tiểu thư, nếu quả như thật là có chuyện gì hai người bọn họ nói không chừng còn có thể làm chứng! Lại nói, bản lĩnh hai nha đầu này mình cũng biết, nếu có chuyện gì vậy cũng sẽ tùy cơ ứng biến.

Nghĩ đến điểm này, trong lòng Nguyệt cô mặc dù vẫn không yên lòng, nhưng cũng sẽ không yêu cầu nhất định phải đi theo: "Vậy cũng tốt! Tiểu thư, nô tỳ và Lung nhi sẽ ở lại Xuân Huy viên nơi này chờ người. Nếu người có chuyện gì, nhất định phải truyền tin trở lại, biết không? Còn nữa, chờ một chút, người nhất định phải cẩn thận chút, nhớ không cần chống đối lão gia. Còn nữa, nói chuyện nhất định phải coi chừng, hiểu chưa?"

Nghe Nguyệt cô lảm nhảm dặn dò, trong lòng Triệu Khả Nhiên cảm thấy hết sức ấm áp, không ngừng gật đầu đồng ý, hết sức bất đắc dĩ mở miệng nói: "Tốt lắm, Nguyệt cô, ta thật sự nên rời đi, nếu lại không đi đến lúc đó đi quá muộn, lại phải người gièm pha rồi."

Vừa nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Nguyệt cô cũng không dám nói cái gì, chỉ sợ làm trễ nãi thời gian, ý vị thúc giục Triệu Khả Nhiên nhanh

Rất nhanh, Triệu Khả Nhiên đã dẫn Cầm Hương, Thi Hương đi đến Giải Vũ viên. Chẳng qua thật sự chính là không thể không nói "oan gia ngõ hẹp" đây! Ngay tại các nàng đang đi vào Giải Vũ viên thế nhưng gặp được Tiệu Khả Nhân cũng là nghe tin đến đây. Vì vậy hai người liền cùng đi. Bây giờ mặc dù hai người đã trở mặt. Nhưng ở trước mặt người ngoài, hai người vẫn duy trì biểu hiện giả dối tỷ muội tình thâm như vậy.

Nhìn Triệu Khả Nhiên một bộ vẻ mặt bình tĩnh, Triệu Khả Nhân liền cảm thấy mất hứng, rõ ràng hiện tại Triệu Khả Nhiên đã bộ dáng này, tại sao còn dáng vẻ vân đạm phong khinh! Thấy Triệu Khả Nhiên này một bộ đức hạnh, trong lòng mình (Khả Nhân) thật sự chính là tràn đầy khó chịu!

Vì vậy Triệu Khả Nhân vội vàng nở nụ cười nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: "Tỷ tỷ, tỷ đến thật đúng là sớm đó!"

Nhìn trên mặt mặc dù tràn đầy nụ cười, nhưng trong mắt của Triệu Khả Nhân cũng là tràn đầy âm ngoan, Triệu Khả Nhiên hết sức bình tĩnh cười cười: "Đúng vậy! Muội muội ngươi cũng là biết đến, chuyện lần này thế nhưng liên quan đến đến trong sạch của tỷ đây! Tỷ dĩ nhiên là phải đến sớm một chút chứ!"

"Trong sạch? Thật sao?" Triệu Khả Nhân cười như không cười nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, trong mắt tràn đầy hả hê: "Tỷ tỷ, tuy nói tỷ cảm giác mình là trong sạch, nhưng nếu là Lưu di nương cảm thấy tỷ không phải là trong sạch, đến lúc đó, tỷ nên làm cái gì mới phải đây?"

Nghe được Triệu Khả Nhân nói xong, Triệu Khả Nhiên không chút nào gấp gáp: "Muội muội, muội nghĩ quá nhiều, tỷ và Lưu di nương không thù không oán, tỷ không có hại qua nàng, tỷ tin tưởng nàng cũng chắc là sẽ không xử oan tỷ."

Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Triệu Khả Nhân còn thật không biết, nàng đến tột cùng là tự tin ở đâu ra, làm sao sẽ cho là nhất định Lưu di nương sẽ giúp nàng rửa sạch oan khuất đây?

"Thật sao?" Triệu Khả Nhân cười đến vô cùng giả dối: "Xem ra tỷ tỷ vẫn đủ có tự tin sao! Nói như vậy muội liền yên tâm, phải biết nếu chuyện lần này vu oan trên người tỷ, vậy thì thật không tốt lắm, không phải sao?"

Nhìn dáng vẻ giả dối của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên cười lạnh ở trong lòng, nhưng nàng không phải ngu ngốc, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ tranh chấp với Triệu Khả Nhân trong chuyện này, phải biết hiện tại mình chính là một trong người bị tình nghi! Nếu lúc này phát sinh tranh chấp với Triệu Khả Nhân, đến lúc đó nếu người ta biết, như vậy cho dù mình tới cuối cùng rửa sạch oan khuất, đến lúc đó vẫn là đuôi cho người dèm pha. Chỉ là ——

Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút sau đó thoáng hiện gợi lên nét cười: "Muội muội, muội thật đúng là quá lo lắng. Chẳng lẽ muội cho phụ thân là một người công bằng như thế chăng? Chẳng lẽ muội cảm thấy nếu tỷ không có làm, phụ thân cũng sẽ rắp tâm đem chuyện đến trên đầu của tỷ sao? Hay là nói, ở trong lòng của muội, phụ thân chính là một người hồ đồ không phân tốt xấu như vậy đây?"

Sau khi nghe được Triệu Khả Nhiên lên án, Triệu Khả Nhân nóng nảy, nếu những lời này bị người khác nghe được truyền tới tai phụ thân, vậy thì thật sự là hỏng bét, vì vậy vội vàng mở miệng phản bác: "Tỷ ở đây nói cái gì đó? Lúc nào thì muội nói qua lời như vậy, tỷ không cần xử oan muội."

Thấy dáng vẻ nóng nảy của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên khẽ mỉm cười: "Khả Nhân, làm sao muội cứ gấp gáp như vậy chứ! Có phải bị ta nói trúng tâm hay không, cho nên thẹn quá thành giận?"

Nhìn chung quanh bốn phía một cái, sau khi phát hiện không có những người khác, Triệu Khả Nhân không hề cùng nàng ta đóng kịch nữa, nụ cười trên mặt cũng đã sớm biến mất không thấy, chỉ còn lại gương mặt khinh miệt: "Triệu Khả Nhiên, ngươi cũng không ở chỗ này tiếp tục khua môi múa mép. Nơi này không có người ngoài, chúng ta cũng không cần diễn trò. Thế nào, chính ngươi hiện tại đã gây họa, còn muốn kéo ta xuống nước, đúng không? Nói cho ngươi biết, không dễ dàng như vậy."

Sau khi thấy dáng vẻ của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên cũng không đóng kịch nữa, mở miệng cười nói: "Triệu Khả Nhân, cho tới bây giờ ta cũng chưa muốn đem ngươi lôi xuống nước, điểm này ngươi không phải lo lắng, không phải mỗi người đều giống âm hiểm như như ngươi vậy. Về phần chuyện của ta, cũng không cần ngươi lo lắng, ngươi chính là quản tốt chính ngươi là được."

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Triệu Khả Nhân chỉ cảm thấy tràn đầy giận dữ: "Triệu Khả Nhiaan, ngươi đây là ý tứ gì! Ta cho ngươi biết, ta không phải là ngươi, chuyện của chính ta, ta nhất định sẽ xử lý tốt, điểm này ngươi cũng không cần lo lắng. Ngươi chính là suy nghĩ thật tốt, chờ một chút làm như thế nào vì mình trừ bỏ tội danh tương đối tốt đi!"

Đối với Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên một chút cũng không tức giận, mà là cười nói: "Điểm này ngươi cứ thoải mái tốt lắm, ta tin tưởng thanh giả tự thanh. Chỉ là, Triệu Khả Nhân, ta vẫn còn muốn khuyên giải ngươi một câu, ngươi nếu có thời gian, vẫn là thật tốt suy nghĩ một chút chuyện của mình ngươi đi! Tuyển phi yến sắp tới, ngươi chính là thật tốt chuẩn bị một chút, không nên đem ý định đều đặt ở trên người ta có vẻ tốt."

(Đoạn trên này mình để xưng hô ta – ngươi cho hợp lúc hai người đã trở mặt nhé)

Nhắc tới tuyển phi yến, tâm tình của Triệu Khả Nhân lập tức trở nên hết sức tốt. Tuyển phi yến sắp tới, thái tử đã thổ lộ qua với nàng ta, mình đã không có hôn ước trong người, có thể đi tham gia tuyển phi yến rồi. Xem ra ghế thái tử phi, mình đã nắm chắc. Đến lúc đó, chỉ cần mình làm thái tử phi, nhìn nàng Triệu Khả Nhiên còn có bản lĩnh gì ở trước mặt mình diệu võ dương oai.

Nghĩ đến đây một chút, tâm tình của Triệu Khả Nhân liền thay đổi trở nên vô cùng tốt: "Một điểm này, tỷ tỷ ngươi cũng không cần lo lắng. Ta tin tưởng chỉ bằng tài tình của ta, là tuyệt đối sẽ không để cho phụ thân thất vọng. Ngược lại tỷ tỷ ngươi, thật sự đúng là muốn cẩn thận mà nghĩ một chút. Phải biết, bây giờ mặc dù tỷ tỷ ngươi đã là Quận chúa rồi, nhưng ngươi cũng biết chuyện như tuyển phi yến, thế nhưng thân phận Quận chúa không giúp được ngươi bao nhiêu."

Mặc dù trong lời nói Triệu Khả Nhân đều gọi là tỷ, nhưng Triệu Khả Nhiên vẫn có thể nghe ra, lời nói ý trào phúng của nàng ta hết sức mạnh, theo ý của nàng ta, tài hoa của mình so ra kém nàng ta, cho nên cho dù mình là Quận chúa, cũng tuyệt đối không thắng được nàng ta sao?

Nhưng nghe được giọng điệu của Triệu Khả Nhân như vậy, trong lòng của Triệu Khả Nhiên không chút nào tức giận, mặt nàng dịu dàng nhìn về phía Triệu Khả Nhân: "Chuyện này, Khả Nhân, ngươi cũng không cần lo lắng. Ta chính là bắt đầu nhìn xem, được đến là may mắn của ta, có một số việc không thể cường cầu. Lại nói, ngươi cũng biết hôn sự của ta, tự có hoàng thượng làm chủ, cho nên ta không chút nào lo lắng. Ngược lại ngươi, vừa mới giải trừ hôn ước, cũng không biết tự bản thân vị hoàng tử có để ý hay không mà thôi."

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Triệu Khả Nhân tức giận nghiến răng nghiến lợi, ý của nàng là mình bây giờ danh tiếng kém như vậy, cho nên nhất định sẽ không được tuyển chọn, đúng không? Hừ, Triệu Khả Nhiên lại dám coi thường mình như vậy, đến lúc đó sau khi mình làm lên thái tử phi, nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng.

Vừa nghĩ tới thái tử, tâm tình của Triệu Khả Nhân mới tốt một chút: "Tỷ vẫn là quản tốt mình là tốt rồi, chuyện của ta, ngươi chính là không cần lo quá nhiều."

Triệu Khả Nhiên cười cười, giống như lơ đãng mở miệng: "Vậy thì tốt, chỉ là thật ra thì lại nói, chúng ta cũng không sánh nổi Y Miểu biểu tỷ! Nàng gia thế lẫn tài tình đều như vậy tốt, xem ra người được chọn Thái tử phi lần này, không phải tỷ ấy không có ai."

Nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, trong lòng Triệu Khả Nhân cả kinh, cau mày, mở miệng giọng điệu cũng không tốt: "Ai nói, nàng ta chẳng qua chỉ đúng là gia thế khá hơn một chút mà thôi, tại sao liền nhất định có thể ngồi lên ghế thái tử phi! Đến lúc đó, thái tử chọn người nào, vẫn còn không thể đoán được!"

Sau khi thấy dáng vẻ của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên cũng biết, mình đã chôn ám ảnh ở trong lòng Triệu Khả Nhân rồi, cho dù ngoài miệng nàng ta nói không quan tâm, nhưng trong lòng vẫn là nhất định sẽ có đề phòng. Đến lúc đó, nhìn Tần Y Miểu và Triệu Khả Nhân đấu, khẳng định rất thích thú.

Nghĩ tới đây, Triệu Khả Nhiên gợi lên một chút cười: "Thật sao?"

Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, trong lòng Triệu Khả Nhân hết sức mất hứng, cũng không quản liền tự mình một người bước nhanh đi trước.

Hết chương 129

Thương Thương: Xin lảm nhảm chút, tầm trưa sẽ tung tiếp chương 130 nhé cả nhà (đã edit xong rồi)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: Una, bichvan, hatrang221, heoconbg, lê diễm, minmapmap2505, nammoi, thanh_thanh1, xichgo, xinmayco
     

Có bài mới 28.07.2016, 12:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 522 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 54
Chương 130: Kết quả của Triệu Oánh (thượng)


Vừa tiến vào phòng Lưu di nương, Triệu Khả Nhiên liền chú ý, người trong phòng đúng là không ít. Phụ mẫu của mình đều đã đến, Triệu Oánh và Trương thị cũng tới. Dĩ nhiên, còn có người mới vừa bỏ mình đi trước, Triệu Khả Nhân đương nhiên cũng ở trong đó.

Lưu di nương nửa ngồi ở trên giường, sắc mặt vẫn hết sức tái nhợt, nhưng tinh thần rõ ràng là tốt hơn nhiều so với tối qua, phụ thân ngồi trên một cái ghế ở cạnh giường, mẫu thân và Triệu Khả Nhân đứng ở bên cạnh phụ thân. Mà Trương thị và Triệu Oánh, thì lại đứng ở cuối giường. Thấy được Triệu Khả Nhiên đi vào, Triệu Oánh còn quăng một ánh mắt khiêu khích về phía nàng nhưng Triệu Khả Nhiên cũng không để ý tới khiêu khích của Triệu Oánh, bởi vì bây giờ đối với nàng, Triệu Oanh chỉ đúng là một tôm tép nhãi nhép mà thôi (không đáng quan tâm).

Sau khi vào phòng, Triệu Khả Nhiên như lơ đãng nhìn Lưu di nương một cái. Lúc chú ý tới tầm mắt của Triệu Khả Nhiên, Lưu di nương không để lại dấu vết nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Triệu Khả Nhiên đi lên phía trước, đầu tiên là hành lễ với Triệu Tùng và Tần Hương Hà: "Nữ nhi gặp qua phụ thân, mẫu thân. Nữ nhi tới chậm, khiến phụ mẫu chờ đợi, thật sự có lỗi."

Theo lý mà nói, hiện tại Triệu Khả Nhiên mặc dù là nữ nhi của Triệu Tùng và Tần Hương Hà, nhưng nàng là Văn Quận Chúa của Đại Lịch hoàng triều, vì lẽ đó vốn không cần phải hành lễ với bọn họ. Nhưng Triệu Khả Nhiên cũng biết, mặc dù mình không có tình cảm với phụ mẫu, nhưng không thể bỏ lễ nghi, nếu mình làm không cẩn thận, còn là dễ dàng để người mượn cớ. Cho nên mỗi một lần, Triệu Khả Nhiên đều hết sức chủ động hành lễ.

Nhìn Triệu Khả Nhiên thi lễ, không nói Tần Hương Hà, trong lòng Triệu Tùng vẫn là hết sức hài lòng. Con gái của mình thành Quận chúa tất nhiên là một chuyện tốt, nhưng nếu vì thế ỷ sủng mà kiêu, chính mình sẽ không vừa lòng. May mắn, hiện tại mặc dù Khả Nhiên đã là Quận chúa rồi, nhưng mà đối với mình (Triệu Tùng) vẫn thập phần tôn kính. Điểm này làm cho ông hết sức hài lòng.

Cho nên Triệu Tùng cũng không tỏ sắc mặt gì với Triệu Khả Nhiên, vẫn tính là ôn hòa trả lời một câu: "Tốt lắm, tới là tốt."

Trái với Triệu Tùng mặt ôn hòa, Tần Hương Hà bên cạnh ông lại không một chút tình cảm, chỉ là hết sức qua loa trả lời một câu: "Tới đã tới rồi."

Thật ra lần trước sau khi ầm ĩ cùng Triệu Khả Nhiên, thái độ Tần Hương Hà đối với Triệu Khả Nhiên vẫn luôn như vậy không nóng không lạnh. Hiện tại ở trong lòng Tần Hương Hà cũng chỉ có một người con gái Triệu Khả Nhân là tốt rồi. Về phần Triệu Khả Nhiên, nếu nàng không muốn nhận thức bà là mẫu thân, mà muốn gần gũi cùng những kẻ hèn hạ, vậy mình cũng không cần để ý tới.

Thấy tất cả mọi người đã đến đủ, Triệu Tùng hắng giọng một cái, mở miệng nói: "Tốt lắm, chuyện phát sinh ngày hôm qua, các ngươi cũng vô cùng rõ ràng đi! Tốt lắm, hiện tại Khả Nhiên, Oánh Nhi, các con hai người đều đứng ra, xong nói một chút rút cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Mặc dù thời điểm ngày hôm qua các nàng đều nói, nhưng là ngươi một câu, ta một câu, nghe hết sức loạn. Cho nên hiện tại Triệu Tùng quyết định để cho họ nói lại từng chuyện từng chuyện một xem rút cuộc chuyện gì xảy ra. Đến lúc đó, nếu còn không rõ cái gì, sẽ hỏi tiếp Lưu thị.

Sau khi nghe được Triệu Tùng phân phó, Triệu Khả Nhiên và Triệu Oánh cùng đứng ra ngoài. Triệu Khả Nhiên vẻ mặt vân đạm phong khinh, giống như chuyện gì cũng không liên quan tới nàng. Mà Triệu Oánh ư? Cũng tuyệt không khẩn trương, bởi vì nàng ta rất chắc chắn, ngày hôm qua lúc nàng ta dẫm góc váy Triệu Khả Nhiên, Lưu di nương tuyệt đối không thể nào thấy được. Vậy cho nên nàng ta tuyệt không lo lắng.

Nghĩ tới đây, Triệu Oánh hả hê nhìn Triệu Khả Nhiên một cái. Đối với vẻ bình tĩnh của Triệu Khả Nhiên, nàng ta cho rằng đó chẳng qua là Triệu Khả Nhiên giả vờ mà thôi. Hiện tại chính mình có thể hoàn toàn nắm chắc thắng lợi. Ai bảo Triệu Khả Nhiên không đồng ý giúp nàng ta đi tham gia yến tiệc tuyển phi, cho nên có chuyện tình xảy ra ngày hôm nay, đó cũng là đáng đời nàng.

Nếu Triệu Khả Nhiên không chịu giúp mình, vậy mình cũng muốn phá cơ hội của Triệu Khả Nhiên. Hiện tại xảy ra chuyện này rồi, chỉ cần Triệu Khả Nhiên bị định tội. Đến lúc đó phụ thân nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng. Khi đó, Triệu Khả Nhiên đừng nghĩ đi tham gia yến tiệc tuyển phi gì đó. Nghĩ đến đây, Triệu Oánh tâm tình tốt hơn nhiều.

Nhìn bộ dạng Triệu Oánh, Triệu Khả Nhiên cũng biết rốt cuộc nàng ta đang suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy buồn cười. Nhìn dáng vẻ ngây thơ của Triệu Oánh, đôi khi Triệu Khả Nhiên cảm thấy, chỉ bằng cái óc heo này của Triệu Oánh làm sao lại ưa thích gây ầm ĩ như vậy? Chẳng lẽ nàng ta thật sự cho là nếu xảy ra chuyện này, mình (Khả Nhiên) không thể đi tham gia yến tiệc tuyển phi sao? Nếu như nàng ta thật nghĩ như vậy, thì mình quả là không thể không nói, nàng ta thật vẫn còn quá ngu.

Trong lòng Triệu Khả Nhiên cười lạnh, Triệu Oánh cũng đã lớn như vậy rồi, nhưng vẫn không biết rút cuộc bản thân có địa vị gì. Cho dù mình thật làm chuyện này, phụ thân tuyệt đối cũng sẽ áp xuống. Nhất là yến tiệc tuyển phi sắp tới, chẳng lẽ cha sẽ vì bào thai chưa biết nam nữ, mà phá hủy nữ nhi giúp đỡ cho đường công danh lợi lộc của ông ta sao? Đối với chuyện có lợi với ông, sao phụ thân lại có thể phá hủy được chứ? Cho nên tính toán của Triệu Oánh dù đúng như thế nào cũng không thể đánh cho vang. Đáng thương cho Triệu Oánh, vẫn còn đắm chìm trong vui sướng của bản thân.

Thấy Triệu Khả Nhiên cùng Triệu Oánh đều đứng ra ngoài, Triệu Tùng mở miệng ý bảo: "Tốt lắm, Khả Nhiên, con nói trước một chút, rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì?"

Lời nói vừa dứt, Triệu Khả Nhiên tiến lên, sau khi phúc thân, mở miệng nói liên tục: "Thưa phụ thân, ngày hôm qua lúc con đến hoa viên tản bộ, đúng lúc đó vô tình gặp được Lưu di nương. Bởi vì Lưu di nương đã có thai rồi. Cho nên con liền đề nghị muốn tới đình bên đó ngồi một chút. Tiếp đó, sau khi chúng con đã đến đình, vừa lúc Tam muội muội cũng ở đó, cho nên con cùng Lưu di nương bèn cùng nhau ngồi xuống. Sau lại ngồi một lát, con đột nhiên nhớ còn có chuyện phải làm, cho nên muốn cáo từ trước. Nhưng mà ngay lúc con muốn rời đi, Tam muội muội đã dẫm vào góc váy của con, con không cẩn thận liền ngã xuống. Vừa lúc Lưu di nương cũng ở ngay bên cạnh, cho nên không cẩn thận làm liên lụy tới Lưu di nương. Đây tất cả đều là con sai lầm, kính xin phụ thân tha thứ."

"Triệu Khả Nhiên, tỷ nói bậy." Triệu Khả Nhiên vừa dứt lời, Triệu Oánh liền mở miệng la lớn.

Sau khi thấy biểu hiện của Triệu Oánh không có quy củ như vậy, Triệu Tùng nhíu nhíu mày, có chút bất mãn. Rốt cuộc là Oánh Nhi đã xảy ra chuyện gì thế này, không những bất kính với đích tỷ, hơn nữa hành động còn tuyệt không giống như là một đại gia khuê tú.

Triệu Tùng bất mãn, Triệu Oánh cũng không có chú ý tới, hiện tại nàng ta chỉ một lòng nghĩ phải làm sao để đẩy ngã Triệu Khả Nhiên, cho nên cũng không qua mức chú ý đối với mọi thứ chung quanh. Nhưng mà Trương thị ở một bên lại chú ý tới, vì vậy cũng bất chấp thể thống gì đó, vội vàng lên tiếng quát lớn: "Oánh nhi, câm miệng."

Sau khi nghe được Trương thị quát lớn, Triệu Oánh cảm thấy hết sức uất ức. Nhưng là sau khi Trương thị ra hiệu ở phía sau, đương nhiên cũng chú ý sắc mặt âm trầm của Triệu Tùng, cho nên cũng không dám nói thêm cái gì nữa.

Thấy Triệu Oánh an tĩnh lại, mặc dù Triệu Tùng bất mãn, nhưng mà vẫn mở miệng nói: "Tốt lắm, Oánh nhi, cũng đã nghe lời đại tỷ tỷ con nói, con còn có cái gì để nói."

Nghe được Triệu Tùng nói, Triệu Oánh vội vàng mở miệng giải thích: "Phụ thân, chuyện không phải như vậy, con hoàn toàn không dẫm lên góc váy đại tỷ. Đại tỷ té ngã, nhưng mà là bởi vì nàng không cẩn thận mà thôi, không có quan hệ gì tới con. Đại tỷ cũng chỉ là thấy Lưu di nương không giữ được thai nhi, cho nên mới muốn tìm một người chết thay mà thôi."

Nói xong, sắc mặt Triệu Oanh tràn đầy căm phẫn nhìn qua Triệu Khả Nhiên: "Đại tỷ, chính tỷ làm sai, tại sao có thể đẩy ta ra ngoài gánh tội thay! Tỷ cũng không thể xử oan muội!"

Đối mặt với một câu tố cáo như vậy, nhưng Triệu Khả Nhiên vẫn biểu hiện hết sức bình tĩnh: "Tam muội muội không cần tỏ ra kích động như vậy, nếu không làm, chắc chắn phụ thân sẽ không oan uổng muội. Tỷ tin tưởng phụ thân sẽ tự có quyết định."

Lời nói Triệu Khả Nhiên hết sức có kỹ xảo, vừa chỉ rõ mình là tin tưởng phụ thân, còn nói ra bộ dáng Triệu Oánh hiện tại này, là không tin phụ thân sẽ đưa ra phán đoán chính xác, cho nên mới phải ở chỗ này tranh cãi ầm ĩ kêu to

Quả nhiên, sau khi nghe được lời nói Triệu Khả Nhiên, Triệu Tùng nhìn Triệu Khả Nhiên tán thưởng, đối với một điểm nữ nhi nguyện ý tin tưởng mình này, Triệu Tùng vẫn là hết sức hài lòng.

Chỉ là, Triệu Tùng xoay đầu lại, nhìn về phía Triệu Oánh, cau mày mở miệng nói: "Oánh nhi, con cũng không cần náo loạn nữa, phụ thân sẽ điều tra chuyện này rõ ràng, nếu con chưa từng làm, không người nào có thể oan uổng con."

Nghe được lời nói Triệu Tùng, Triệu Oánh cảm thấy hết sức uất ức. Nàng không biết, tại sao phụ thân muốn trách mình, mình rõ ràng cái gì cũng không làm, tại sao phụ thân có thể tỏ vẻ trách cứ mình như vậy?

Triệu Oánh không thấy rõ tình trạng, không có nghĩa là Trương thị không thấy rõ. Trương thị ở bên cạnh vẫn chú ý chiều hướng phát triển của sự tình, dĩ nhiên đối với mọi chuyện đều thấy rất rõ ràng, hiển nhiên nàng cũng nhìn ra Triệu Tùng bất mãn với Triệu Oánh.

Thấy rõ điểm này, Trương thị cảm thấy hết sức gấp gáp, biết nếu sự việc tiếp tục tiến triển như vậy, đối với Oánh nhi mà nói là hết sức bất lợi. Nhưng mà hiện tại lại chẳng thể nói ra phát hiện của chính mình. Nếu bây giờ mình mở miệng, nói không chừng lão gia còn cho là hành động của Oánh nhi do mình xúi giục, đến lúc đó lại thật sự là kết thúc rồi, cho nên dù trong lòng Trương thị hết sức gấp gáp, nhưng mà cũng không kế khả thi.

Nhìn Triệu Khả Nhiên cùng Triệu Oánh một cái, Triệu Tùng cũng không nói gì, chỉ xoay đầu lại nhìn về phía Lưu di nương vẫn ngồi ở trên giường, nhẹ nhàng mở miệng hỏi: "Lưu thị, nàng nói, chuyện ngày hôm qua nàng thấy sao? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Đối với Lưu thị nằm tại đây, trong lòng Triệu Tùng vẫn có một tia thương tiếc, dù sao nữ nhân này hoài thai đứa bé của chính mình. Hiện tại sảy thai, nàng nhất định cũng hết sức đau lòng. Cho nên thái độ Triệu Tùng đối xử với Lưu di nương vẫn tính là hết sức ôn hòa.

Nghe được lời nói Triệu Tùng, Lưu di nương mở miệng nói: "Bẩm lão gia, thật ra nô tỳ đều thấy được chuyện ngày hôm qua. Chuyện giống như đại tiểu thư nói, vào lúc đại tiểu thư muốn rời đi, tam tiểu thư dẫm góc váy đại tiểu thư, cho nên đại tiểu thư mới có thể té ngã. Đứa bé đáng thương của thiếp thân! Cũng vì như vậy mà không còn."

Lưu di nương vừa nói vừa lặng lẽ chảy nước mắt, một bộ dáng hoa lê đái vũ, lại thêm hiện tại sắc mặt tái nhợt, xem ra càng thêm điềm đạm đáng yêu, đưa tới Triệu Tùng vô hạn trìu mến.

Chỉ là Triệu Oánh nghe được lời nói của Lưu di nương, không chút nghĩ ngợi liền mở miệng lớn tiếng nói: "Ngươi gạt người, ta không có. Lưu di nương, sao ngươi có thể xử oan ta! Ngươi nói, có phải là ngươi thông đồng với Triệu Khả Nhiên, muốn xử oan ta hay không. Ta cho ngươi biết, ngươi đừng hi vọng muốn hại ta!"

Mặc dù ngoài miệng Triệu Oánh nói đúng lý hợp tình, nhưng mà trong lòng của nàng cũng chột dạ, nàng nhớ rõ ràng Lưu di nương hẳn là không thể nào thấy cử động của mình mới đúng! Chẳng lẽ mình đã đoán sai. Chỉ là hiện tại, bất luận như thế nào mình đều tuyệt đối không thể thừa nhận. Nếu thừa nhận, vậy thì mình thật sự là hết rồi.

Lúc nghe thấy Lưu di nương nói vậy, Triệu Tùng thương tiếc Lưu di nương đồng thời đối với Triệu Oánh tự nhiên cũng hết sức bất mãn, nhưng không ngờ ông còn chưa mở lời, Triệu Oánh đã giống như một bà điên, bắt đầu la to.

"Đủ rồi, con còn không câm miệng cho phụ thân." Triệu Tùng mở miệng khiển trách: "Con nhìn thử bộ dáng bây giờ của mình xem, có chỗ nào giống dáng vẻ một đại gia khuê tú, đều là một người đàn bà chanh chua. Chính con còn dám nói nhiều, chuyện này Lưu di nương con cũng đã nói, là con làm hại, con còn có gì để nói."

Nghe được Triệu Tùng nói, trong lòng Triệu Oánh hết sức sợ, nhưng mà trên mặt nàng ta còn cố giả bộ trấn định mở miệng biện giải cho mình: "Phụ thân, thật sự oan uổng con. Là Lưu di nương, là bà ta cùng Triệu Khả Nhiên thông đồng, muốn hãm hại con đấy."

"Tam tiểu thư, làm người cần có lương tâm, ta sẽ đem đứa bé của mình tới oan uổng ngươi sao?" Lưu di nương vừa khóc vừa nói: "Vậy ngươi nói, ta vì cái gì muốn hãm hại ngươi? Còn nữa, chẳng lẽ ta té ngã, sảy thai, cũng là vì muốn oan uổng ngươi sao? Lúc này hai người chúng ta cũng không có cái gì thâm thù đại hận! Ta đến nỗi làm như vậy sao?"

Nghe được Lưu di nương chất vấn, Triệu Oánh không biết nên nói cái gì cho phải, đột nhiên linh quang nàng chợt lóe, mở miệng giải thích: "Lưu di nương, ngươi cũng nói rồi, ta và ngươi cũng không có thâm thù đại hận gì, ta vì sao muốn hại ngươi đây?"

Nhìn Triệu Oánh một mực vì mình nguỵ biện, Triệu Khả Nhiên trong lòng cười lạnh một cái, mặt bi thương đứng dậy, mở miệng nói: "Phụ thân, thật ra thì đều là con sai lầm, nếu không phải là vì con..., đứa bé của Lưu di nương cũng sẽ không chết non. Thật ra thì người tam muội muội muốn làm hại là con, Lưu di nương cũng chỉ là bị liên lụy đến mà thôi. Chỉ là đáng thương đệ đệ chưa ra đời mà thôi.”
*điệu rơi: sảy thai

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Triệu Oánh trừng mắt, trong lòng cả kinh, nàng không biết Triệu Khả Nhiên muốn nói điều gì, nhưng mà nàng luôn cảm thấy hết sức lo lắng.

"Triệu Khả Nhiên, tỷ không nên nói lung tung." Triệu Oánh hết sức hốt hoảng mở miệng, "Tỷ đừng tưởng rằng tỷ nói lung tung mà có thể oan uổng đến muội. Muội cho tỷ biết, muội không sợ tỷ."

Thấy được nét mặt Triệu Khả Nhiên cùng Triệu Oánh, Triệu Tùng cho dù không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng mà đại khái cũng đoán được giữa hai tỷ muội hình như là có chuyện gì xảy ra.

"Tốt lắm, Khả Nhiên, con nói đi! Tại sao vừa nãy con nói như vậy, rốt cuộc giữa con và Oánh nhi đã xảy ra chuyện gì?"

Hết chương 130


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: JULIECHEN, P.Y, Una, bichvan, hatrang221, heoconbg, minmapmap2505, nammoi, thanh_thanh1, winry_love16, xichgo, xinmayco
     
Có bài mới 30.07.2016, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 522 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 81
Chương mới, chương mới đây... cả nhà đọc từ từ thôi kẻo lại hết :v


Chương 131: Kết quả của Triệu Oánh (hạ)


Sau khi phúc thân Triệu Khả Nhiên mở miệng nói: "Thật ra, một ngày trước khi xảy ra chuyện này, ngày đó thánh chỉ tới không phải muốn con và Khả Nhân đi tham gia tuyển phi yến sao? Buổi tối ngày đó, tam muội tới tìm con rồi nói muốn con giúp giúp muội ấy tham dự tuyển phi yến. Muội ấy nói, con bây giờ đã là Quận chúa, cho nên nhất định có thể giúp được muội ấy. Nhưng mà phụ thân, người cũng biết tuyển phi yến lần này đích thân hoàng thượng hạ chỉ, con có thể có biện pháp gì chứ! Cho nên con cự tuyệt. Nhưng không ngờ tới vậy mà tam muội lại ghi hận trong lòng. Con nghĩ chẳng qua tam muội chỉ muốn hại con mà thôi, cũng không phải muốn hại đứa bé trong bụng của Lưu di nương."

"Cái gì?" Sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, Triệu Tùng giận tím mặt: "Con nói là thật, nghiệt nữ này, thật sự đi nói với con lời nói như vậy."

Nói xong, Triệu Tùng xoay đầu lại nhìn về phía Triệu Oánh, mở miệng chất vấn: "Phụ thân hỏi con, đại tỷ con nói có đúng thật không, có phải con đi tìm đại tỷ muốn đại tỷ giúp con tham gia tuyển phi yến hay không?"

Nghe được Triệu Tùng chất vấn, Triệu Oánh cũng không quản mọi việc, dù sao nàng ta cho là mình nhất định không làm sai: "Không sai, là con đi tìm đại tỷ, dù sao bây giờ tỷ ấy đã là Quận chúa rồi, muốn đưa con tham gia tuyển phi yến cũng chỉ là chuyện dễ dàng. Nhưng mà tỷ ấy lại không một chút kiêng nể tình nghĩa tỷ muội, không chịu đồng ý."

Sau khi thấy bộ dạng của Triệu Oánh, Trương thị đứng một bên hết sức gấp gáp, cũng không để ý quy củ gì đó, trực tiếp tiến lên trước chặn lại nói: "Oánh nhi, con ở đây nói mê sảng gì đó? Còn không nhanh bước lên nhận sai, chuyện kia là con không đúng. Mặc dù con không hại Lưu di nương, nhưng mà tới tìm đại tỷ con như vậy, chính là con không đúng."

Sau khi Triệu Khả Nhiên nghe được lời nói của Trương thị liền cau mày. Thấy rõ Trương thị nói thật đúng là có kỹ xảo, đầu tiên là nói rõ Triệu Oánh đi tìm mình giúp một tay chuyện này là không đúng. Nhưng mà đồng thời lại không để lại dấu vết giúp Triệu Oánh đè chuyện Lưu di nương sinh non xuống.

Chỉ là không phải tất cả mọi người có thể thông minh như vậy, sau khi nghe được lời nói của Trương thị, Triệu Oánh cảm thấy vô cùng uất ức: "Con không sai, chuyện này rõ ràng chính là lỗi của Triệu Khả Nhiên. Tỷ ấy đúng là âm hiểm như vậy, rõ ràng đã đồng ý thỉnh cầu giúp đỡ, nhưng mà sau đó lại phủ nhận."

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Oánh, mọi người đều vô cùng nghi hoặc nhìn qua Triệu Khả Nhiên. Đối diện với ánh mắt của mọi người, Triệu Khả Nhiên cũng không chút hoang mang: "Tam muội muội, lời ấy sai rồi. Tỷ đã từng nói nếu là tỷ đủ khả năng, ta không thể thoái thác. Nhưng mà yêu cầu của muội, tỷ tuyệt đối không làm được, cho nên tỷ không thể nào đồng ý với muội."

Sau khi nghe được câu trả lời của Triệu Khả Nhiên, Triệu Oánh cảm thấy hết sức tức giận: "Rõ ràng tỷ có thể giúp muội, nhưng chính tỷ không chịu giúp muội. Muội biết rõ, tỷ là sợ muội sẽ cướp đi danh tiếng của tỷ, cho nên mới không chịu để cho muội đi."

"Cũng là bởi vì một điểm này, cho nên muội mới muốn hại tỷ sao?" Triệu Khả Nhiên truy hỏi.

Chỉ là Triệu Oánh cũng không phải ngu ngốc, cũng không bị gạ hỏi hết, vẫn hết sức kiên định nhìn về phía Triệu Tùng: "Phụ thân, xác thực con có đi tìm đại tỷ, nhưng mà con tuyệt đối không hề trả thù Lưu di nương, phụ thân, người phải tin tưởng con."

Nhìn bộ dáng liều chết không nhận của Triệu Oánh như vậy, Triệu Khả Nhiên lặng lẽ ra hiệu bằng mắt với Lưu di nương. Sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu từ Triệu Khả Nhiên, Lưu di nương mở miệng với vẻ mặt bi thương: "Tam tiểu thư, làm người cần có lương tâm, ngày hôm qua rõ ràng chính ngươi dẫm góc váy của đại tiểu thư, mới có thể hại đại tiểu thư ngã. Nếu không phải do ngã thì sao ta có thể sinh non? Tam tiểu thư, ta biết rõ ngươi không phải là cố ý, nhưng mà ngươi hại ta là sự thật, ngươi không cảm thấy ngươi nên nhận lỗi với ta sao?"

Nhìn biểu hiện của Lưu di nương, ngay cả Triệu Khả Nhiên cũng không nhịn được muốn mở miệng tán thưởng. Lưu di nương liên tiếp bày ra bộ dáng yếu mềm, hơn nữa mới vừa mất đi đứa bé nên sắc mặt trắng bệch, thật sự có thể làm cho mọi người thương xót! Nếu trong lời nói của Lưu di nương vẫn biểu hiện là người gây sự, có lẽ phụ thân sẽ bất mãn. Nhưng mà dáng vẻ yếu mềm như vậy, cũng có thể gợi lên tình cảm thương của phụ thân đối với Lưu di nương. Quả đúng là không thể không nói, Lưu di nương thật sự hiểu rất rõ phụ thân. Không giống Triệu Oánh, làm tất cả đều chỉ kích thích cho phụ thân ghét mà thôi.

Quả nhiên, thấy dáng vẻ Lưu di nương như vậy, Triệu Tùng cảm thấy hết sức đau lòng, mở miệng trấn an: "Lưu thị, ngươi không phải quá lo lắng, chuyện lần này ta nhất định sẽ chủ trì công đạo, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nghiệt nữ này."

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Tùng, Triệu Oánh vội vàng lớn tiếng mở miệng biện giải cho mình: "Phụ thân, người ngàn vạn lần không được tin tưởng Lưu di nương. Bà ấy nhất định đã bị Triệu Khả Nhiên thu mua, muốn hãm hại con, phụ thân, người nhất định phải chủ trì công đạo cho con!"

Hiện tại Triệu Oánh chẳng biết nên làm cái gì cho tốt. Cho nên chỉ có thể nói lung tung như vậy. Nhưng mà không thể không nói, nàng đúng là không cẩn thận nói ra sự thật rồi. Nhưng mà với việc lên án như vậy, sao Triệu Khả Nhiên có thể ngồi chờ chết đây?
Sau khi nghe lời nói của Triệu Oánh, Triệu Khả Nhiên cũng không tức giận, ngược lại hết sức bình tĩnh mở miệng nói: "Tam muội, sao đến bây giờ muội vẫn khăng khăng một mực như vậy! Chuyện lần này, thật ra chỉ cần muội thành tâm nhận sai, mọi người chắc chắn sẽ không trách muội"

Triệu Khả Nhiên biết, bây giờ mình nói như vậy đối với Triệu Oánh mà nói, nhất định sẽ là một loại kích thích. Sau khi nghe lời nói của mình, Triệu Oánh càng không thể nào bình tĩnh.

Quả nhiên, sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên , Triệu Oánh lại tức giận, nàng ta cảm thấy tất cả chuyện ngày hôm nay đều do Triệu Khả Nhiên tạo thành, nhưng mà Triệu Khả Nhiên cho là mấy câu nói hời hợt như vậy, liền muốn  mình nhận sai, vậy tuyệt đối không có khả năng. Phải biết ngày hôm nay nếu mình nhận sai chuyện, vậy thì mình thật sự không có ngày sau.

"Triệu Khả Nhiên, tỷ đừng có giả mù sa mưa ở đây." Triệu Oánh mở miệng hô lớn: "Tỷ đừng tưởng rằng với dáng vẻ này của tỷ muội sẽ sợ tỷ. Muội chưa từng làm, muội tuyệt đối chưa từng làm. Muội sẽ không thừa nhận. Tỷ đừng hòng vu oan chuyện này đến trên đầu muội”

Trương thị ở bên cạnh vội vàng kéo ống tay áo Triệu Oánh, mở miệng khuyên: "Oánh nhi, con mau bình tĩnh một chút. Con không làm, không cần sợ, không có việc gì."

Mà Triệu Tùng vẫn nhìn biểu hiện của Triệu Oánh không khỏi cảm thấy nhức đầu, còn có phiền lòng. Chuyện này rõ ràng chính là nàng ta làm, nhưng không ngờ nàng ta lại liều chết không nhận, thái độ như vậy cũng không biết là ai dạy. Nghĩ đến điểm này, Triệu Tùng cau mày nhìn về phía Trương thị đang đứng cạnh Triệu Oánh, xem ra nhất định là Trương thị không biết cách dạy, Triệu Oánh mới có thể biến thành cái bộ dáng này. Vừa nghĩ rõ như vậy, Triệu Tùng lại nhiều hơn mấy phần không thích Trương thị, thậm chí có thể nói là chán ghét.

Triệu Tùng cau mày, mặt thất vọng nhìn về phía Triệu Oánh: "Triệu Oánh, phụ thân thật sự không nghĩ con lại là người như vậy. Đầu tiên là chẳng phân biệt được tôn ti, sau lại hại đệ đệ của mình không thể ra đời, còn muốn vu oan chuyện này cho đích tỷ. Con cư xử như vậy, đúng là tiểu thư phủ Thái Sư chúng ta sao?"

Nghe được thất vọng trong lời nói của Triệu Tùng, trong lòng Triệu Oánh vô cùng gấp gáp, nhưng vịt chết còn cứng mỏ như cũ: "Phụ thân, con không có, người phải tin tưởng con, chuyện này thật sự không phải là con làm."

"Tam tiểu thư, ngươi cũng không cần cãi chày cãi cối nữa." Lưu di nương mở miệng nói: "Chuyện này rõ ràng chính là ngươi làm. Mặc kệ ngươi có phải cố ý hay không, đều là ngươi hại ta sinh non. Chuyện này trải qua ta đều thấy rất rõ ràng, tuyệt đối sẽ không oan uổng ngươi."

Nghe Lưu di nương nói xong, Triệu Oánh nóng nảy mà buột miệng: "Di nương nói láo, di nương căn bản không khả năng thấy. Ta đã quan sát qua. Khi ta dẫm ở góc váy của Triệu Khả Nhiên, nơi ngươi đứng căn bản cũng không thể nào thấy được."

Sau khi nghe được Triệu Oánh nói, mọi người đều là gương mặt khiếp sợ. Không ngờ chuyện này thật sự là Triệu Oánh làm, hơn nữa còn tính toán tốt như vậy. Mà vừa dứt lời, Triệu Oánh cũng chú ý tới hình như thật tại mình nói sai, vội vàng che miệng của mình. Nàng ta không biết mình tại sao phải cứ như vậy nói ra. Rõ ràng là nàng ta tuyệt đối không muốn thừa nhận, nhưng vừa nghe đến Lưu di nương nói xong, ý thức của nàng ta đã đi xuống muốn vì mình cãi lại, nhưng không thể nghĩ đến sẽ đem chuyện nói ra hết rồi.

Đang nghe được lời Triệu Oánh bật thốt lên, Triệu Tùng đứng lên, tiến lên một bước, ở lúc mọi người còn chưa có phản ứng lại, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai: "Pằng ——" một tiếng, quăng cho Triệu Oánh một bạt tai. Triệu Oánh lập tức bị đánh cho choáng váng.

Nhìn thấy bộ dạng của Triệu Oánh, Triệu Tùng mở miệng mắng to: "Con rốt cuộc nguyện ý thừa nhận, đúng không? Thì ra là chính là con làm hại, con lại vẫn một mực ở đây nguỵ biện."

Thấy Triệu Tùng có vẻ tức giận, Trương thị vội vàng đem Triệu Oánh kéo đến phía sau mình, phòng ngừa Triệu Oánh lại một lần nữa bị đánh, đồng thời mở miệng lên tiếng xin xỏ: "Lão gia, chuyện lần này đích xác là Oánh nhi có lỗi, nhưng nàng còn nhỏ, ông cũng không cùng nàng bình thường so đo. Chuyện lần này Oánh nhi sai rồi, trở về thiếp thân sẽ dạy nàng cẩn thận. Lão gia, ông liền tha thứ nàng lần này đi!"

Nhìn thấy Trương thị một mực vì Triệu Oánh cầu cạnh, ở bên trong lòng của Triệu Tùng lại không có một tia buông lỏng. Theo ý ông, sở dĩ hôm nay Triệu Oánh phải biến thành cái bộ dáng trước mắt này, như vậy đều là Trương thị sai, nếu không phải là Trương thị, Oánh nhi sẽ không thay đổi thành cái bộ dáng này.

Nhìn Trương thị, Triệu Tùng với vẻ mặt thất vọng: "Trương thị, ngươi thật sự là để cho ta quá thất vọng rồi. Một nữ nhi thật tốt, lại bị ngươi dạy thành cái bộ dáng này, làm sai chuyện không chịu thừa nhận, còn muốn đem trách nhiệm cũng đẩy tới trên đầu của người khác. Làm sao ngươi có thể dạy dỗ một nghiệt nữ không biết liêm sỉ lễ nghĩa như vậy đây?"

Nhìn thấy bộ dạng của Triệu Tùng, Trương thị cảm thấy rất đau lòng, nhưng bà không biết nên làm sao sao giải thích mới phải. Mà Tần Hương Hà ở một bên một mực xem trò vui, sau khi chứng kiến đến bộ dáng Trương thị, trong lòng cũng cảm thấy hết sức sảng khoái. Trương thị là một cây gai trong lòng bà, chỉ cần thấy được Trương thị xui xẻo, trong lòng bà liền vui mừng. Cho tới nay, Triệu Tùng đều nhìn ở mẫu thân phân thượng, vẫn luôn đối xử tử tế với Trương thị. Nhưng mà không ngờ, Trương thị thật sự chính là nuôi một nữ nhi tốt đó! Nghĩ đến đây một chút, trong lòng Tần Hương Hà đã cảm thấy vui mừng.

Nhìn thất vọng trong mắt phụ thân của mình, nhìn di nương mình uất ức, nhìn bình tĩnh trong mắt Triệu Khả Nhiên, Triệu Oánh cũng không nhịn được nữa: "Con không có sai, chuyện này đều là lỗi của Triệu Khả Nhiên. Nếu không phải là tỷ ấy không chịu giúp con, con như thế nào lại đi hại tỷ ấy đây? Như thế nào lại không cẩn thận hại đến Lưu di nương đây?"

Nghe được Triệu Oánh nói xong, tất cả mọi người cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Đây rút cuộc là như thế nào một hoa tuyệt thế! Rõ ràng chính là sai lầm của mình, lại vẫn có thể đem chuyện cũng đổ thừa đến trên đầu người khác.

Nhìn Triệu Oánh cố tình gây sự như vậy, Triệu Khả Nhiên cảm thấy buồn cười: "Tam muội, ý của muội chính là nói, nếu không phải là tỷ mà nói căn bản Lưu di nương cũng sẽ không sinh non, đúng không?"

"Không sai," vẻ mặt của Triệu Oánh lẽ thẳng khí hùng: "Nếu tỷ đồng ý giúp muội đi tham gia tuyển phi yến, vậy căn bản chuyện này cũng không sẽ xảy ra, cho nên, tất cả đều là tỷ sai."

Sau khi nhìn dáng vẻ của Triệu Oánh lẽ thẳng khí hùng như vậy, Triệu Khả Nhiên cũng cảm thấy dở khóc dở cười: "Tam muội, làm sao muội biết cho là tỷ có năng lực giúp muội đi tham gia tuyển phi yến đây? Ý của muội chính là nói về sau, nếu muội nói có chuyện, tất cả mọi người phải giúp muội, nếu không sẽ gặp phải trả thù của muội, đúng không?"

"Muội chưa từng nói như vậy." Triệu Oánh vội vàng giải thích: "Tỷ không cần xuyên tạc ý của muội."

"Com câm miệng cho ta." Sau khi nghe được Triệu Oánh tự cho là những thứ đạo lý kia đúng, Triệu Tùng chỉ cảm thấy tức giận, ông nhằm về phía Triệu Oánh liền mở miệng mắng to: "Cái người nghiệt nữ này, người ta tại sao liền nhất định phải trợ giúp con chứ! Cũng là bởi vì Khả Nhiên không chịu giúp con, cho nên con liền muốn hãm hại Khả Nhiên, hơn nữa còn hại chết người đệ đệ chưa ra đời kia, cái người nghiệt nữ này, rút cuộc có lương tâm hay không! Làm được chuyện như vậy dau đó lại vẫn dám lẽ thẳng khí hùng biện giải cho mình như vậy."

Sau khi nghe Triệu Tùng trách mắng, Triệu Oánh cảm thấy không phục, vẫn như cũ hết sức kiên trì: "Con không có sai, sai là Triệu Khả Nhiên, nếu không phải là tỷ ấy không chịu giúp con đi tham gia tuyển phi yến, chuyện hôm nay cũng sẽ không biến thành cái bộ dáng này."

Nhìn bộ dạng của Triệu Oánh khăng khăng một mực, Triệu Tùng không nhịn được, lại quăng nàng ta một cái tát, cũng tức miệng mắng to: "Tuyển phi yến, con cho rằng chính con là ai chứ! Sao con tham gia tuyển phi yến đây! Con chẳng qua chính là một thứ nữ mà thôi, con còn muốn trở thành vương phi, đến cùng là con đang nằm mơ đúng hay không! Hôm nay ta sẽ nói cho con biết, không phải Khả Nhiên không chịu giúp con, chỉ bằng thân phận của con, con có tư cách tham gia tuyển phi yến sao? Lần yến tiệc tuyển phi này, đó là hoàng thượng tự mình hạ chỉ, chỉ mời dòng chính nữ các gia đại thần. Ta nói thẳng cho con biết, chỉ bằng thân phận của con, căn bản cũng không có tư cách trở thành vương phi. Cái người này cả đời cũng không cần si tâm vọng tưởng nữa."

Nếu như nói, trước mọi người nói Triệu Oánh cũng không muốn tin tưởng, vậy lần này, lời nói của Triệu Tùng, cũng làm cho nàng ta không thể không tin tưởng, thì ra mình lại là vẫn luôn si tâm vọng tưởng. Thì ra mình vẫn luôn tự cho là mình là tam tiểu thư phủ Thái Sư, cho là mình vô cùng cao quý. Thì ra là, cho dù trong mắt của phụ thân mình nữa, mình đều chỉ là một thứ nữ mà thôi, căn bản không xứng với những đại gia tộc kia. Thì ra mình vẫn luôn chỉ là đang nằm mơ mà thôi. Nghĩ đến đây một chút, Triệu Oánh chỉ cảm thấy hơi sức cả người mình giống như bị vét sạch. Nếu không phải Trương thị một mực bên cạnh đỡ nàng ta, có lẽ thật sự nàng ta đã đứng không vững.

Trương thị vô cùng lo lắng nhìn về phía Triệu Oánh, nhưng lại không dám mở miệng. Bởi vì bà biết, bây giờ còn chưa phải là tệ nhất, bởi vì lão gia còn chưa tuyên bố trừng phạt đối với Oánh nhi.

Triệu Khả Nhân một mực xem trò vui lúc này rút cuộc đứng dậy, mở miệng hỏi: "Phụ thân, nếu hiện tại đã biết chuyện là Tam muội làm rồi, người tính toán xử trí như thế nào đây?"

Nói xong, Triệu Khả Nhân còn mặt lo lắng nhìn về phía Triệu Oánh. Chỉ là, mặc dù trên mặt nhìn ra lo lắng, nhưng mà trong mắt của Triệu Khả Nhân cũng là tràn đầy hả hê. Không sai, hiện tại Triệu Khả Nhân chính là cảm thấy rất vui mừng, bởi vì lần trước Triệu Oánh vậy mà đào thoát. Chỉ là lần này, Triệu Oánh khẳng định không có vận mệnh tốt như vậy. Nghĩ đến đây chính là, trong lòng của Triệu Khả Nhân liền cảm thấy hết sức sảng khoái.

Liếc mắt nhìn Triệu Oánh, sau đó Triệu Tùng cau mày, mở miệng nói: "Triệu Oánh tôn ti chẳng phân biệt được, hãm hại đích tỷ, giết hại thứ đệ chưa ra đời, thật sự là tội không thể tha. Bắt đầu từ hôm nay, Triệu Oánh đến tông miếu đi tự kiểm điểm đi! Nếu không có mệnh lệnh của ta, thì không thể bước ra tông miếu một bước. Còn có chính là, bắt đầu từ hôm nay, đem Triệu Oánh bị xoá tên. Từ đó về sau, phủ Thái Sư không còn có tam tiểu thư."

Nghe được Triệu Tùng tuyên bố xong, Triệu Oánh chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Phụ thân nói thật sự là quá độc ác, bị mang đến tông miếu, bị xoá tên, đây là trừng phạt nặng cỡ nào chứ! Nếu thật bị mang đến tông miếu rồi, vậy thời gian sau này mình đều phải vượt qua tại nơi tối tăm không ánh mặt trời. Còn nữa, nếu như bị xoá tên, vậy mình liền sẽ không phải tam tiểu thư phủ Thái Sư rồi, vậy mình còn có tương lai gì đáng nói đây! Cho dù tương lai mình được thả ra, tuyệt đối cũng sẽ không có tương lai.

Nghĩ đến đây một chút, Triệu Oánh cảm giác mình cũng mau muốn chạy nhanh phá vỡ.

Trương thị ở một bên nghe được Triệu Tùng nói xong, chỉ cảm thấy trời cũng sắp sụp xuống, vội vàng mở miệng thỉnh cầu: "Lão gia, làm sao ông có thể nhẫn tâm như vậy chứ! Oánh nhi chính là nữ nhi ruột thịt của ông đó! Làm sao ông có thể đối xử với nàng như thế! Như ông nói vậy cùng phá hủy nửa đời sau của nàng khác nhau ở chỗ nào đây."

Trương thị cảm giác mình bất luận như thế nào cũng không có biện pháp tiếp nhận cái kết quả này. Nếu là thật làm như vậy, vậy Oánh nhi của mình, về sau nàng ta nên làm cái gì mới tốt. Nghĩ đến đây một chút, nước mắt của Trương thị liền rào rào chảy ròng.

Nhưng sau khi thấy được nước mắt của Trương thị, trong lòng của Triệu Tùng không có một chút tình thương tiếc, cau mày mở miệng nói: "Trương thị, đều là lối dạy nữ nhi của ngươi tốt, nếu không nàng, đứa bé của ta như thế nào lại sinh non đâu! Còn nữa, ta dám có hình dạng nữ nhi tốt như này sao? Nếu tương lai ta có chuyện gì không thuận ý của nàng, nàng không phải cũng muốn giống như hãm hại Khả Nhiên hãm hại ta hả!"

"Sẽ không, sẽ không." Trương thị vội vàng quỳ xuống, mở miệng cầu khẩn nói: "Oánh nhi, nàng chỉ là nhất thời hồ đồ. Lão gia, ông tạm tha qua nàng lần này đi! Về sau nàng cũng không dám nữa."

Nhưng đối mặt với cầu khẩn của Trương thị, Triệu Tùng vẫn là bất vi sở động.

Sau khi thấy dáng vẻ lạnh lùng của Triệu Tùng, Trương thị vội vàng xoay đầu lại, nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: "Đại tiểu thư, chuyện lần này là Oánh nhi sai lầm rồi, tiểu thư liền đại nhân có đại lượng, tha thứ nàng lần này đi! Ta van cầu tiểu thư."

Nói xong, Trương thị cũng không kiêng bỏ dập đầu nhìn về Triệu Khả Nhiên. Theo ý bà, thời điểm lần trước, Triệu Khả Nhiên cũng nguyện ý giúp giúp Triệu Oánh, vậy đã nói rõ, Triệu Khả Nhiên đối với Triệu Oánh vẫn có một chút tình tỷ muội, cho nên chuyện lần này, nói không chừng Triệu Khả Nhiên cũng nguyện ý giúp giúp Oánh nhi!

Nhìn bộ dạng của Trương thị, Triệu Khả Nhiên đều không thể không hoài nghi, thoạt nhìn mình thật liền có vẻ dễ khi dễ, đúng không? Bằng không thế nào bất luận là Triệu Oánh, hay là Trương thị đều cho rằng mình chính là nên trợ giúp các nàng đây? Còn nữa, cái Trương thị này rút cuộc có từng làm rõ ràng tình trạng hả! Lần này Triệu Oánh làm hại chính là chính mình! Chẳng lẽ thoạt nhìn mình liền là một bộ dạng lấy đức báo oán như thế này sao?

Triệu Khả Nhiên cười cười, nhưng nụ cười còn chưa đạt tới đáy mắt: "Lưu di nương, ngươi xem ngươi nói là cái gì, chuyện lần này ngươi cũng nói là Tam muội muội lỗi, nếu sai lầm rồi, vậy thì nên tiếp nhận trừng phạt, không phải sao? Hay là, di nương cho là phụ thân trừng phạt không thích hợp chứ?"

Nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, nhìn Triệu Tùng quăng tới ánh mắt bất mãn, Trương thị vội vàng mở miệng phản bác: "Ta không có, ta không có. Ta nào dám chất vấn quyết định của lão gia chứ!"

Nghe được Trương thị nói xong, Triệu Khả Nhiên không để cho bà ta nói tiếp, mà là xuyên tạc ý của bà, trực tiếp mở miệng nói: "Nếu Trương di nương không có chất vấn quyết định của phụ thân, thì phải là nói, di nương cũng là cho là phụ thân trừng phạt thích hợp. Này nếu tất cả mọi người không có ý kiến, vậy không đồng ý cũng không sao."

"Không phải, không phải, ta không phải ý này. Ta, ta, ta ——" nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Trương thị vội vàng mở miệng muốn giải thích, nhưng lại không biết nên làm sao nói gì mới phải.

Triệu Tùng không tiếp tục để ý tới Trương thị, mà là trực tiếp mở miệng nói: "Người tới, đưa tam tiểu thư giải về Sướng Âm các. Không có ta ra lệnh, tuyệt đối không thể để cho nàng ra khỏi phòng một bước. Còn nữa, không có ta mệnh lệnh, bất luận kẻ nào không thể thăm hỏi."

Rất nhanh đã có người đi vào, giữ Triệu Oánh áp giải đi. Triệu Oánh cũng không biết là bị hù dọa, hay là đã nhận mệnh, thế nhưng không hề có một chút phản kháng nào.

Thấy Triệu Oánh bị áp đi, Trương thị vội vàng cũng đi theo ra ngoài. Hiện tại thật đã là nhanh chóng hoang mang lo sợ, không biết mình nên làm cái gì mới tốt nữa.

Ở Triệu Oánh bị áp đi, sau đó Triệu Tùng xoay đầu lại, mặt dịu dàng nhìn về phía Lưu di nương, trong mắt tràn đầy thương tiếc: "Lưu thị, chuyện này để cho nàng chịu uất ức. Nàng dưỡng thân mình thật tốt, không cần phải gấp gáp. Ngươi còn mẫu thân như vậy, sẽ rất nhanh sẽ lại có đứa bé rồi."

Sau khi đang nghe từ đứa bé này, trên mặt Lưu di nương nhanh chóng thoáng qua một tia mất tự nhiên, chỉ là rất nhanh đã biến mất: "Lão gia, yên tâm đi, thiếp thân không sao. Chờ sau khi thiếp thân dưỡng tốt thân thể, thiếp nhất định sẽ vì lão gia sinh hạ một đứa bé."

Thấy bộ dạng của Triệu Tùng và Lưu di nương, trong lòng Tần Hương Hà cảm thấy không vui, nhưng bà cũng biết, hiện tại mình vẫn là không nên nói gì tốt, nếu không mình trở thành đố phụ. Về phần Lưu thị, mình bây giờ tuyệt không lo lắng, lần mang thai này, đó là thất sách của mình, về sau bà ấy là ngay cơ hội như vậy cũng sẽ không có.

Ở lại qua một lúc lâu sau, mọi người liền tự động tản đi, cũng rời khỏi căn phòng của Lưu di nương. Dù sao Lưu di nương vừa mới sinh non, cần nghỉ ngơi nhiều hơn mới được.

Hết chương 131


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: DungHonThua_TPP, Una, bichvan, bạch Lưu Sương, hatrang221, minmapmap2505, nammoi, ngatuduong, thanh_thanh1, xichgo, xinmayco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhdao7156, ding ding, Doanngoc, Đông Thiên, lq0410, thucyenphan, thuytiendn, tienak, Tiểu Kết May Mắn và 369 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.