Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Giảo phụ - Cống Trà

 
Có bài mới 28.07.2016, 12:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.02.2015, 20:29
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 182
Được thanks: 900 lần
Điểm: 26.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Hài] Giảo phụ - Cống Trà - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64

Ngày mười tám tháng mười một năm Cảnh Thái thứ tư, biệt viện Mai Lâm Uyển của Cửu Giang vương người đến người đi, tất cả lang quân và phu nhân các phủ tụ tập một chỗ, chỉ chờ xem náo nhiệt.

Mai Lâm Uyển xây cách phủ Cửu Giang vương không xa, là một khu đình viện bố trí tinh xảo, nơi kia vốn là một khu rừng mai, sau lại xây thành đình viện, trong vườn giữ lại vườn mai này, ngay cả dưới cửa các sương phòng, cũng trồng nhiều loại hoa mai lớn nhỏ, khi hoa mai mở lộ ra cảnh đẹp, vui tai vui mắt.

Vương Chính Khanh chắp tay đứng một chỗ ở ngoài sương phòng, sau một hồi chậm rãi đẩy cửa đi vào, thấy sương phòng bố trí thanh nhã, đẩy song cửa sổ hoa mai ra, ngoài cửa sổ có một bụi hoa mai không biết thế nào, lại thò vào trong cửa sổ, nở rộ trên bệ cửa. Bên trong phòng thấm mùi hoa mai thơm ngát, thấm vào ruột gan.

Vương Chính Khanh đi tới trước cửa sổ, đưa tay vuốt nhẹ cành mai kia, ghé đầu nhìn một chút, lẩm bẩm: "Đây chắc hẳn là người làm vườn cố ý uốn nó như vậy, để nó mọc ở trong đây, chỉ là cũng rất có ý vị."

Vương Chính Khanh nhớ rõ, năm đó Chân Ngọc vào phủ Cửu Giang vương, sau khi được trọng dụng, lại muốn đặt mua đình viện ở kinh thành, lúc đó Cửu Giang vương cười nói không cần phải mua đâu, đợi hắn thành thân, sẽ thưởng Mai Lâm Uyển này cho hắn ở. Khi Chân Ngọc khắc khổ, thường tự miễn cưỡng nói: "Hương mai đến từ nơi khổ hàn." Vì vậy vô cùng yêu thích hoa mai. Nghe được Cửu Giang vương muốn thưởng Mai Lâm Uyển cho hắn thì tất nhiên cực kì vui mừng, còn vào Mai Lâm Uyển đi dạo một vòng, vẽ tranh hoa mai đồ, làm thơ hoa mai. Không ngờ chưa chờ được hắn chuyển vào Mai Lâm Uyển ở, đã qua đời rồi.

Vương Chính Khanh hồi tưởng lại chuyện trước kia, có chút thương tiếc Chân Ngọc, nhẹ giọng nói: "Ngọc Lang, ta đã nói với vương gia nói rồi, nếu hôm nay nàng thắng nữ sứ Tây Lỗ, làm vang danh Đường Quốc, sẽ để ngài ấy thưởng Mai Lâm Uyển cho nàng. Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, sẽ luôn giúp nàng được như ý."

Một vị quản gia nương tử của Mai Lâm Uyển thấy Vương Chính Khanh đơn độc vào sương phòng, vội vàng bưng trà nóng đi vào, phục vụ Vương Chính Khanh, lại muốn đi đốt bếp sưởi, sợ Vương Chính Khanh bị lạnh, nhất thời nói: "Vương Gia chỉ khi hoa mai mở thì mới tới ngắm một chút, bình thường chỗ này cũng không có người, nên không đốt lò sưởi."

Vương Chính Khanh cười nói: "Bên này phòng cũng không lạnh, đứng một lát, lại có chút ấm áp!"

Quản gia nương tử đáp: "Phòng này gần ôn tuyền  (suối nước nóng) , cũng là gian sương phòng ấm nhất Mai Lâm uyển."

Vương Chính Khanh cười cười, phân phó nói: "Bố trí cần thận một chút, đợi khi  Bảng nhãn thắng nữ sứ Tây Lỗ, sẽ tới gian phòng này ăn mừng. Không chừng tối nay, cũng sẽ nghỉ ngơi ở nơi này ."

Quản gia nương tử vội đồng ý rồi đi ra.

Cùng thời điểm này, trong đại sảnh Mai Lâm Uyển, cũng đã sắp xếp một võ đài nhỏ, bên trái là sứ giả nước Tây Lỗ cùng vị nữ sứ Đồ Lỗ Hoa, bên phải là Chân Ngọc cùng với mấy vị mưu sĩ trong phủ Cửu Giang vương. Phía dưới là một nhóm người, cũng là lang quân và nương tử của các phủ.

Đồ Lỗ Hoa không thấy Vương Chính Khanh, chỉ thấy Chân Ngọc ngồi ở trước án, liền la ầm lên: "Ta đưa thiếp mời mời Vương Trạng nguyên, cũng không phải là phu nhân của hắn. Mời Vương Trạng nguyên ra đây!"

Đám người phía dưới nghe thấy Đồ Lỗ Hoa vừa mở miệng, cũng thở dài nói: "Ah, nàng nói tiếng Kinh Thành tiêu chuẩn của Đường Quốc, rõ ràng mạch lạc đấy! Chỉ cần nghe một câu này thôi, cũng biết nhất định bỏ ra nhiều công sức học tập, có lẽ trong lòng đã có sẵn kế hoạch!"

Tiền thị và Quý thị ngồi ở một chỗ, nghe thấy mọi người thảo luận, cũng lặng lẽ nói: "Nhìn bộ dáng, thật đúng là dáng vẻ của một nữ Trạng Nguyên!"

Quý thị lên tiếng: " Bảng nhãn gia của chúng ta cũng là tài năng xuất chúng, còn sợ nàng ta hay sao?"

Tiền thị nói xong, nhìn chung quanh, không thấy bóng dáng Vương Chính Khanh, liền thầm nói: "Trạng Nguyên gia chạy đi đâu? Làm sao mà không đến trợ uy đây?" Tiếng nàng vừa dứt, lại nhìn thấy Vương Chính Khanh từ cửa bên đi vào, lặng lẽ ngồi ở trong góc, nhất thời thở dài, Trạng Nguyên gia ở đây, luôn có thể trấn định lòng người, ngộ nhỡ Ngọc nương thật sự thua Đồ Lỗ Hoa này, chỉ cần Trạng Nguyên gia ra tay, vẫn có thể cứu vãn cục diện.

Trên đài, Chân Ngọc trả lời Đồ Lỗ Hoa: "Hoa nương tử, ngươi muốn tỷ thí cái gì, ta đều có thể theo cùng, thật sự không cầnTam lang nhà ta ra tay."

Đồ Lỗ Hoa rất tức giận, hét lên: "Ta chính là nữ Trạng Nguyên nước Tây Lỗ, đương nhiên Trạng Nguyên Đường Quốc các người mới có tư cách so tài với ta."

Chân Ngọc nói: "Hoa nương tử, tuy rằng ngươi là nữ Trạng nguyên, nhưng dù sao không phải nữ Trạng nguyên của Đường Quốc, thân phận địa vị thật sự không thể so sánh với Trạng nguyên Đường Quốc đâu. Ta là nữ Bảng nhãn Đường Quốc, so tài với ngươi, cũng là nể mặt ngươi rồi."

Đồ Lỗ Hoa thấy Chân Ngọc nói chuyện không lưu tình một chút nào, không khỏi trợn to mắt, đang muốn phản bác, nhất thời lại cảm thấy miệng lưỡi của mình có thể không bằng Chân Ngọc, bởi vậy nói: "Nếu ta thắng ngươi, ngươi phải quỳ xuống bái sư, sau đó để Vương Trạng nguyên lộ diện?"

Chân Ngọc đáp: "Nếu ngươi thắng ta, sẽ làm theo lời ngươi nói. Còn nếu ta thắng ngươi, ngươi phải làm gì?"

Mắt Đồ Lỗ Hoa chuyển động một cái nói: "Ta bái ngươi làm thầy thì như thế nào?"

Khóe mắt Chân Ngọc quét một vòng dưới đài, thấy được người của phủ công chúa ngồi ở cách đó không xa, đoán rằng công chúa An Tuệ cũng ở đây, bởi vì thu hồi tầm mắt, cười nói: "Nếu ta thắng ngươi, ngươi làm thị thiếp cho nhà ta Tam lang thì như thế nào? Tam lang nhà ta còn chưa có hưởng qua nữ tử ngoại quốc, ta thấy đáng tiếc thay hắn!"

"Ha ha ha. . . . . ." Cả đám nam tử phía dưới nghe được câu này, nhất thời cười rộ lên, nói khích: "Thua thì làm thiếp Vương Trạng nguyên cho chúng ta đi, để cho Vương Trạng nguyên của chúng ta thử một chút."

Công chúa An Tuệ ngồi ở một chỗ bên trong phòng khách, bên cạnh có bình phong, người không phận sự không thấy được nàng, lúc này nàng nghe thấy lời Chân Ngọc nói, khóe miệng nổi lên ý cười, nhẹ nhàng vỗ tay, nói với Trần Thiếu Đình: "Mặc dù hơi thô tục, nhưng thực giải hận."

Trần Thiếu Đình cười nói: "Công chúa có điều không biết, đối phó với những người Tây Lỗ man rợ này, ngôn ngữ văn nhã không có tác dụng với họ, chỉ có nói chuyện như Bảng nhãn gia, mới có thể đâm trúng bọn họ."

Công chúa An Tuệ cười một tiếng nói: "Chân thị không tệ, nếu nàng không phải nữ tử, ta thực sự muốn cướp về nuôi trong phủ."

Nói đến đây, Trần Thiếu Đình liền không tiện tiếp lời, nhất thời ho nhẹ một tiếng, rồi nhìn về phía đài.

Trên đài, Đồ Lỗ Hoa tức đến đỏ mặt, chỉ vào Chân Ngọc nói: "Chờ ngươi thắng ta rồi nói, bây giờ nói những lời này có vẻ là đắc ý quá sớm đấy."

Dưới đài, Vương Chính Khanh cố gắng che giấu hành tung, có chút buồn cười, Ngọc nương à, cẩn thận Đồ Lỗ Hoa người ta thua, đi theo chúng ta trở về phủ thật đấy! Lúc đó, bên cạnh có thêm một thị thiếp ngoại quốc, ta không chịu nổi đâu.

Chương Phi Bạch đã thấy Vương Chính Khanh từ lâu rồi, nhất thời nhanh như mèo lượn tới, ngồi vào bên cạnh Vương Chính Khanh, lặng lẽ cười nói: "Tam gia, mấy câu nói của Tam phu nhân áp đảo được nữ sứ Tây Lỗ rồi."

Vương Chính Khanh cười nói: "Tam phu nhân luôn luôn lợi hại, chúng ta cứ nhìn xem nữ sứ kia thua xong bỏ chạy như thế nào!"

Chương Phi Bạch tiếp lời nói: "Không phải thua bỏ chạy, mà là theo chúng ta đi, đến phủ làm thiếp cho Tam gia chúng ta."

Vương Chính Khanh bật cười một cái, đến khi nghe được giọng nói trên đài, lúc này mới dừng lại tiếng cười.

Trận đầu Chân Ngọc và đồ lỗ hoa tỷ thí nhạc khí. Đồ lỗ hoa thổi sáo, Chân Ngọc thổi tiêu.

Khi Đồ Lỗ Hoa cầm cây sáo lên, tiếng sáo vang lên thì mọi người lại trở nên yên tĩnh, nhất thời thầm giật mình, quả nhiên thổi không tệ, nghe tiếng sáo, cũng tưởng tượng ra cảnh trời đất mênh mông, nam nữ sóng vai cưỡi ngựa dưới ánh hoàng hôn còn sót lại, cực kỳ tốt đẹp.

Khúc sáo của Đồ Lỗ Hoa vừa dứt, mọi người phía dưới đều vỗ tay. Người Đường Quốc luôn luôn đối chuyện không đối người, Đồ Lỗ Hoa này mặc dù vô lễ, nhưng không thể phủ nhận khúc sáo nàng ta thổi không tồi, tiếng vỗ tay vang lên, là đúng lắm.

Khúc là tiếng lòng, Đồ Lỗ Hoa mặc dù hơi thô lỗ, nhưng cũng không tệ lắm. Nếu nàng thật nguyện ý làm thiếp cho Tam lang, vẫn chấp nhận được. Chân Ngọc nhìn Đồ Lỗ Hoa cười một tiếng mập mờ, đưa tay cầm tiêu, đứng ở trước đài bắt đầu thổi.

Một khúc này của Chân Ngọc, trai tài gái sắc, xuân thì lên lầu ngắm cảnh núi, hạ đến suối mát ngâm chân, thu tới lấy nước pha trà, khi đông về cùng nhau đánh đàn, vợ chồng cầm sắt hòa minh, ân ái vô song.

Khúc này của nàng vừa dứt tiếng, phía dưới cũng là yên lặng một hồi lâu, lúc này mới vỗ tay như sấm, hô: "Bảng nhãn gia thổi hay lắm, khúc nhạc hay!"

Sứ giả nước Tây Lỗ nghe xong khúc này, không thể không thừa nhận khúc nhạc này của Chân Ngọc mỹ diệu hơn, chỉ là nhất thời không chịu nhận thua, nhìn nhau suy nghĩ.

Đồ Lỗ Hoa tâm cao khí ngạo, thua thì thua, không nghĩ ngợi gì, đứng lên nói: "Trận này, ta nhận thua."

"Ừm!" Chân Ngọc nhìn nàng nói: "Trận kế tiếp, chỉ sợ ngươi thất bại càng thảm hại."

Trận kế tiếp, là đánh cờ. Không sai chút nào, Chân Ngọc ba trận thắng ba, Đồ Lỗ Hoa đúng là bại vô cùng thảm.

Trận thứ ba, là thi viết chữ. Đồ Hỗ Hoa thông minh từ nhỏ, ở Tây Lỗ quốc có danh nữ thần đồng, nàng ta từ thuở hiểu chuyện đã học viết chữ của Đường Quốc, một tay thư pháp, đã là trở thành một trường phái riêng. Viết xong một bức chữ, nàng ta tìm lại được một chút lòng tin. Vừa mới thua cờ, trong lòng tức giận, khi múa bút viết, tức giận đi theo nét bút, cứ như vậy một bức chữ nhìn ra nhiều góc cạnh hơn bình thường, càng lộ vẻ khí thế, tự cho rằng nữ Bảng nhãn này của Đường Quốc nhu nhược, tất nhiên không viết ra được thế chữ mạnh mẽ như vậy.

Đến khi hai bộ chữ được đặt cạnh nhau thì Đồ Lỗ Hoa biến sắc, trời ạ, chữ của nữ Bảng nhãn này, ngay cả người không hiểu thư pháp cũng có thể nhìn ra được, thể chữ tự thành một ô, mỗi một nét bút đều có chương pháp, chỉ có mạnh hơn, tuyệt đối không kém.

Trận này, Chân Ngọc vẫn toàn thắng như trước.

Trận thứ tư là vẽ tranh. Chân Ngọc năm đó chính là nhân vật kì họa song tuyệt (giỏi vẽ tranh đánh cờ không có người thứ hai), lúc này cầm bút, tay vung bút lay động, đã vẽ ra một bức hoa mai đồ, đặt ở trước án.

Đồ Lỗ Hoa vẽ tranh cũng không tính là mạnh, lần này vẽ ra là bắt chước tiền nhân vẽ một bức tiên chân lên núi, vẽ xong để bút xuống, ghé đầu xem hoa mai đồ của Chân Ngọc, thấy ý cảnh đầy đủ, hoa mai trong tranh như đang tỏa hương thơm ngát, không khỏi thở dài thật sâu nói: "Ta lại thua rồi."

"Thua thì đi theo chúng ta Bảng nhãn gia thôi!" Người phía dưới hô lớn: "Không được lật lọng đâu!"

Chân Ngọc cười dài nhìn Đồ Lỗ Hoa, hỏi "Phục chưa? Ngươi thua ta liên tục như vậy, sao có thể so tài với Tam lang nhà ta đây?"

Mặt Đồ Lỗ Hoa đỏ lên, sau đó nói: "Phục rồi. Đường Quốc các ngươi quả nhiên ngọa hổ tàng long, không thể xem thường."

Chân Ngọc thấy Đồ Loa sảng khoái nhận thua, miệng nói phục, nhất thời nhìn nàng liền thấy thuận mắt hơn rất nhiều, gật đầu nói: "Đã là thua, lần đánh cuộc này......"

Đồ Lỗ Hoa nhỏ giọng nói: "Bảng nhãn gia, mặc dù ta tới Đường Quốc mấy ngày, dù sao cũng chưa từng thấy tận mắt dáng vẻ của Vương Trạng nguyên, có thể để cho ta gặp hắn mới ra quyết định hay không?" Nếu tuấn tú đúng như trong truyền thuyết, làm thiếp thì làm thiếp! Nếu không phải là dáng vẻ trong truyền thuyết, sẽ tìm cách giải quyết sau.

Chân Ngọc ngẩn ra, a a, tình huống gì đây? Nàng ta muốn làm thiếp thật sao? Lại nói, Tan lang anh tuấn như vậy, ngay cả ta cũng không kiềm chế mà động tâm, chính là buổi tối từ Vi phủ dự tiệc trở về, ôm hôn ở dưới đèn, cũng là suýt ở lại phòng hắn, nếu không phải người ở vương phủ tới nói có việc gấp muốn tìm hắn, chỉ sợ đã. . . . . .

Hiện nay vị Đồ Lỗ Hoa này muốn gặp Tam lang, nếu là vừa gặp đã thương, chẳng lẽ phải đưa nàng ta về thật?

Vương Chính Khanh ở dưới nâng trán nói: "Nhìn dáng vẻ của nữ sứ này, hình như thật sự muốn đi với Ngọc nương, thế này thì. . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn mập mạp chết bầm về bài viết trên: Hồng Gai, chalychanh, dương trang, heodangyeu, meomiudn, nammoi, ongbjrak198
     

Có bài mới 30.07.2016, 16:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.02.2015, 20:29
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 182
Được thanks: 900 lần
Điểm: 26.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Hài] Giảo phụ - Cống Trà - Điểm: 64
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 65

Sứ giả nước Tây Lỗ nghe thấy câu nói của Đồ Lỗ Hoa thì vô cùng lo lắng, Đồ Lỗ Hoa là nữ Trạng Nguyên của họ, là vinh dự của họ, nếu vì vậy mà thành thiếp của Vương Chính Khanh, không chỉ phá hỏng mục đích lần này của bọn họ, mà cũng làm mất hết mặt mũi Tây Lỗ, bởi vậy thắng giọng, nhắc nhở Đồ Lỗ Hoa, muốn nàng ta suy nghĩ rõ ràng rồi hãy nói.

Đồ Lỗ Hoa nghe thấy tiếng ho, cũng hồi thần, chỉ là có chơi có chịu, hơn nữa đã đáp ứng trước mặt rất nhiều người như vậy, lúc này sao có thể nuốt lời?

Chân Ngọc cười dài nhìn Đồ Lỗ Hoa, thấy mặt nàng tròn, mắt to mày rậm, cũng có mấy phần vừa mắt, trong lòng có một âm thanh nhỏ đang nói: nạp về phủ nạp về phủ!

Mặt Đồ Lỗ Hoa đỏ lên, mâu thuẫn giãy giụa chỉ là trong nháy mắt, liền quyết định, hành lễ với Chân Ngọc nói: "Có chơi có chịu, ta mặc cho Bảng nhãn gia an bài."

"Được, không hổ là nữ Trạng nguyên Tây Lỗ." Phía dưới có người góp vui một tiếng.

Công chúa An Tuệ ở dưới xem toàn cục, mặt mày nhất thời giãn ra, cười nói: "Bảng nhãn gia thật có bản lĩnh, cứ như vậy thay mặt phu quân mình thắng được một thiếp thị ngoại quốc rồi."

Trần Thiếu Đình cười nói: "Hiện giờ hình thế không rõ, không nên chọc giận người Tây Lỗ, nói không chừng Bảng nhãn gia sẽ tha cho Đồ Lỗ Hoa."

Hắn vừa dứt lời, trên đài Chân Ngọc quả nhiên cười nói với Đồ Lỗ Hoa: "Hoa nương tử dù sao cũng là nữ Trạng Nguyên một nước, nếu thiệt thòi làm thiếp, chỉ sợ phá vỡ giao tình hai nước, mà người Đường Quốc chúng ta lại luôn nói lễ, quyết sẽ không làm Hoa nương tử uất ức như vậy. Thế này nhé, Hoa nương tử dọn dẹp một chút, đi theo bên cạnh ta hầu hạ hai ngày, hai ngày sau trở về sứ quán, chuyện này liền chấm dứt, thế nào?"

Sứ giả Tây Lỗ vừa nghe liền mừng rỡ, rất sợ Đồ Lỗ Hoa cứng đầu, nhất định phải làm thiếp, nhất thời vội vàng đứng lên, đồng ý thay nàng ta: "Cứ quyết định như vậy đi!"

Công chúa An Tuệ nghe đến đó, khẽ mỉm cười đứng lên, ý bảo Trần Thiếu Đình đuổi theo, rất nhanh đã ra khỏi Mai Lâm Uyển, trở về phủ công chúa.

Vương Chính Khanh thấy chuyện tỷ đã xong, cũng dẫn Chương Phi Bạch rời khỏi Mai Lâm Uyển, đến phủ Cửu Giang vương phục mệnh.

Cửu Giang vương nghe xong chuyện hôm nay, trái tim thoải mái, đã sai người lấy  khế ước của Mai Lâm Uyển ra, cười nói: "Truyền lời bổn vương, Mai Lâm Uyển thưởng cho Chân Ngọc nương,  nàng hôm nay liền đón lấy, người làm trong uyển, Chân Ngọc nương muốn giữ lại thì giữ, không giữ lại thì cho họ nghỉ làm."

Vương Chính Khanh thay mặt Chân Ngọc tạ ơn trước, cười nói: "Ngọc nương cũng rất thích hoa mai, cũng rất thích sự thanh thoát của vườn mai, lần này được thưởng Mai Lâm Uyển, sẽ rất vui mừng."

Cửu Giang Vương Tiếu nói: "Sở thích của Ngọc nương cũng giống Chân Bảng nhãn, khi còn sống Chân Bảng nhãn cũng thích hoa mai ."

Vừa nói chuyện, phòng ngoài có người đi vào bẩm báo, nói người của phủ công chúa tới, mời Cửu Giang vương đích thân tới phủ gặp một chút.

Vương Chính Khanh vừa nghe thấy, vui vẻ nói: "Công chúa điện hạ quyết định muốn liên thủ với vương gia rồi, lần này gặp mặt, chắc chắn là bàn bạc chuyện hợp tác, không còn gì sai nữa."

Cửu Giang Vương vẫn luôn chờ câu trả lời của công chúa An Tuệ, lúc này nghe được tin tức, tinh thần phấn chấn, vội vàng chuẩn bị một phen, dẫn theo Vương Chính Khanh và Nhậm Đạt Lương, đi tới phủ công chúa.

Không bao lâu, một chiếc xe ngựa nhỏ dừng ở bên ngoài phủ công chúa, màn xe được vén lên, Cửu Giang vương mặc thường phục nhảy xuống, làm đám người chờ ngoài cửa phủ công chúa sợ hết hồn.

Công chúa An Tuệ nghe nói Cửu Giang vương tới, vội đích thân ra đón, đến khi nghe được chuyện bọn họ xuất phủ thì chia làm ba hướng, ngồi ba chiếc xe ngựa tới đây, giờ này Vương Chính Khanh và Nhậm Đạt Lương còn chưa tới, nhất thời cũng biết có gì đó khác thường, vội để hộ vệ phủ công chúa nhanh đi ra ngoài tiếp ứng.

Một lúc sau, bọn hộ vệ liền tiếp ứng được Vương Chính Khanh Nhậm Đạt Lương. Vương Chính Khanh ngồi xe ngựa mà bình thường Cửu Giang Vương Bình ngồi, khi xe ngựa dừng lại thì mọi người thấy rõ ràng, trên nóc xe có lỗ, bên trên màn xe còn cắm đầu mũi tên, rõ ràng là đã gặp tập kích.

"Trạng Nguyên gia không có sao chứ?" Cửu Giang vương nghe được đem Vương Chính Khanh tiếp ứng đi qua, đầu tiên là vui mừng, khi nghe thấy gặp tập kích, lại kinh ngạc. Bọn họ lúc ra cửa, Vương Chính Khanh vì cẩn thận, đề nghị chia ra làm ba chiếc xe ngựa lên đường, lúc đầu Cửu Giang vương còn không chấp nhận, hắn nắm binh quyền kinh thành, đều là người của hắn tuần tra trong kinh thành, lúc này ai dám không có mắt, phái người tới ám sát. Nhưng Vương Chính Khanh kiên trì, để cho hắn ngồi xe ngựa nhỏ lên đường, hắn cũng thuận theo. Không ngờ lúc này lên đường, quả thật có thích khách xuất hiện.

Công chúa An Tuệ cũng giật mình, phủ Cửu Giang vương cách phủ công chúa cũng không xa, một đoạn ngắn như vậy lại có thích khách, cũng thật là?

Khi Vương Chính Khanh và Nhậm Đạt Lương vào thư phòng, Cửu Giang vương thấy bọn họ cũng không gặp chuyện không may, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Vương Chính Khanh vẫn còn khiếp sợ, nói: "May mà xe ngựa lớn, bởi vậy núp dưới sàn xe, mới không bị ám tiễn bắn trúng."

Nhậm Đạt Lương cũng gặp tập kích, thật may là cũng không có chuyện, lúc này tức giận nói: "Nhất định là người Tam vương gia phái tới, không phải ai khác."

Vương Chính Khanh uống một ly trà nóng, định thần lại, vội nói với công chúa An Tuệ và Cửu Giang vương: "Hôm nay Ngọc nương thắng Đồ Lỗ Hoa, sau đó vương gia lại tới phủ công chúa, bên phía Tam vương gia, tất nhiên không cam lòng, chắc chắn là muốn muốn đuổi giết đến cùng. Không chừng lúc này đã phái binh mã nấp ở chỗ tối, chỉ chờ vương gia ra khỏi phủ công chúa, sẽ lập tức thích sát!"

Cửu Giang vương nghe vậy, nhìn về phía công chúa An Tuệ nói: "Chuyện thế này, lại phải nhờ hoàng muội rồi."

"Hả?" công chúa An Tuệ lấy mắt hỏi thăm.

Cửu Giang vương nói: "Nhờ hoàng muội phái người lặng lẽ xuất phủ, đưa thư vào cung, nói Tam hoàng huynh phái binh muốn giết huynh muội chúng ta, xin hoàng hậu nương nương tới cứu. Hoàng hậu nương nương thấy thư của hoàng muội, nhất định sẽ phái thị vệ xuất cung, vừa hay một lưới bắt sạch nhân mã của Tam hoàng huynh. Đến lúc đó nhân chứng vật chứng đều ở đây, Tam hoàng huynh không thể chối cãi rồi."

Công chúa An Tuệ vừa nghe, biết Cửu Giang vương muốn mượn tay của nàng, bắt Tam vương gia lại, chỉ là tình thế như thế này, chắc chắn phải ra tay nhanh chóng, không thể ngẫm nghĩ thêm nữa.

Bên phía Chân Ngọc, sau khi thắng Đồ Lỗ Hoa, bị các vị phu nhân vây quanh chúc mừng, đang cười đùa, lại có người của phủ Cửu Giang vương đến truyền lời, nói vương gia thưởng Mai Lâm Uyển cho nàng, lệnh nàng lập tức nhận, bây giờ có thể vào ở.

Chân Ngọc vừa mừng vừa sợ, nàng vào Mai Lâm Uyển, luôn có một cảm giác quen thuộc, hình như trước kia đã từng tới, mà lại thích hoa mai thanh thoát của vườn, có chút không nỡ rời đi, không ngờ Cửu Giang Vương lại thưởng Mai Lâm Uyển cho nàng.

Đám người Tiền thị và Quý thị còn chưa đi, nghe thấy Mai Lâm Uyển đã thuộc về Chân Ngọc, không khỏi la ầm lên: "Ngọc nương, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay có lẽ chính là ngày lành đấy, mau sai người chuẩn bị tiệc rượu ăn mừng, tối nay liền vào ở đi! Chúng ta cũng thơm lây ở lại ngắm hoa mai."

Sứ giả Tây Lỗ đã đi rồi, lúc này Đồ Lỗ Hoa đứng hầu bên cạnh Chân Ngọc, nghe vậy khom người nói: "Ta biết xem hoàng lịch, hôm nay đúng là ngày lành chuyển nhà, Tam phu nhân thừa dịp này bày rượu ăn mừng, cũng là thích hợp."

Nghe thấy mọi người ồn ào lên, Chân Ngọc đương nhiên đồng ý, nhất thời sai người chuẩn bị rượu và thức ăn, lại dặn dò Bán Hà về Vương gia, mang một số đồ dùng tắm rửa cần thiết tới đây.

Bán Hà về đến Vương gia, bẩm báo Ninh lão phu nhân, nói tỉ mỉ chuyện xảy ra hôm nay, lúc này mới đi lấy đồ.

Ninh lão phu nhân cũng vui mừng, dặn bảo Bán Hà dẫn theo mấy nha đầu ma ma chân tay nhanh nhẹn qua đó, nói: "Mai Lâm Uyển này tuy tốt, dù sao trước đây cũng là của vương gia, chỉ sợ người hầu hạ mắt cao hơn đầu, nhất thời chưa chắc đã thuần phục, cứ phải dẫn theo người của mình đi, dùng mới thuận tay."

Bán Hà đáp, khi dẫn theo đám người đến đó thì chỉ thấy trong phòng khách đã bày bàn rượu, thậm chí Quý thị còn kêu người tới Thọ vương phủ dẫn đoàn kịch tới đây ca diễn, cảnh tượng vô cùng nhiệt náo.

Cũng lúc này, Sử Thiết Thủ theo lệnh của Vương Chính Khanh, cũng vào Mai Lâm Uyển, thấy một nha đầu, liền bảo nàng đi mời Chân Ngọc nói chuyện.

Chân Ngọc đang vui đùa cùng chúng phu nhân, lại có nha đầu tới rỉ bên tai, nhất thời để Lập Hạ hầu hạ các vị phu nhân, nàng thì đến một chỗ nơi yên tĩnh gặp Sử Thiết Thủ.

Sử Thiết Thủ nói ra chuyện Vương Chính Khanh đã đến phủ công chúa, lại nói: "Tam gia nói rồi, bây giờ chỉ sợ bên ngoài hỗn loạn, bảo phu nhân không nên đi ra ngoài, cũng nghĩ cách để các phu nhân ở lại Mai Lâm Uyển, không để họ trở về phủ. Đợi bên ngoài yên tĩnh lại, mới có thể để cho họ trở về."

Chân Ngọc vừa nghe, biết là sợ có biến cố, muốn nàng giữ những phu nhân này lại làm con tin. Ngộ nhỡ có chuyện gì, có những phu nhân này ở lại, đại nhân các phủ sợ ném chuột vỡ bình, tất nhiên phải tới bảo vệ Mai Lâm Uyển, đồng thời cũng sẽ bảo vệ được nàng.

Chân Ngọc gật đầu, để Sử Thiết Thủ trở về bẩm báo, nói nàng đã biết.

Sau khi Sử Thiết Thủ cáo lui, Chân Ngọc cố gắng xoay chuyển bên các phu nhân, quả nhiên chọc cho họ vui vẻ, đều không muốn về sớm.

Lúc chạng vạng, Sử Thiết Thủ lại tới đây bẩm báo, nói là có thể để các phu nhân đi về, Chân Ngọc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, không gắng giữ các vị phu nhân lại nữa.

Đợi các vị phu nhân đều cáo từ hết, quản gia nương tử tới nói với Chân Ngọc: "Phu nhân, phòng chính đã dọn dẹp rồi, có một gian phòng hoa mai nhỏ khác, cũng là buổi sáng Tam gia có dặn bảo, lệnh dọn dẹp bài trí một lượt, nói phu nhân có lẽ sẽ nghỉ ngơi ở phòng này."

Chân Ngọc vừa nghe, trong lòng bừng tỉnh, thảo nào mới thắng Đồ Lỗ Hoa, vương gia liền thưởng Mai Lâm Uyển, thì ra là Tam lang đã sớm xin vương gia ban thưởng. Chỉ là Tam lang sao lại biết ta thích Mai Lâm Uyển này đây?

"Đi, đến phòng tiểu các hoa mai đo nhìn một chút!" Chân Ngọc nghe được là Vương Chính Khanh dặn dò dọn dẹp bài trí phòng tiểu các hoa mai, tự phải đi đến xem một chút.

Đợi nàng đến phòng, đẩy cửa đi vào, lại thấy ấm áp, lại thấy phòng các mặc dù không lớn, lại khó có được một cành hoa mai thò vào trong cửa sổ, nở rộ trên bệ cửa, trong phòng hoa mai tỏa hương, nhất thời thích thú cười nói: "Chỗ này được, tối nay liền an giấc ở chỗ này."

Lập Hạ vừa nghe, gấp rút đi lên muốn trải giường chiếu chăn đệm, lại bị Đồ Lỗ Hoa đẩy ra, chỉ nghe thấy Đồ Lỗ Hoa nói: "Để ta hầu hạ phu nhân nghỉ ngơi."

Lập Hạ ngẩn người, có chút không vui, tranh giành cái gì chứ? Còn thực sự dính lấy phu nhân, một tấc cũng không rời, đáng ghét!

Bán Hà cũng bị đẩy ra, nhất thời cũng hơi cáu, loại sự việc hầu hạ bên người này, một mình người thô lỗ như ngươi có thể làm tốt sao?

Quản gia nương tử thấy bọn nha đầu tranh cướp hầu hạ Chân Ngọc, trong bụng nói: tin đồn phu nhân phong lưu tuấn tú, tuy thân là nữ tử, lại tụ tập nữ hoa đào, thiếp thị trong phủ thích nhất ở trong phòng phu nhân, ngay cả bọn nha đầu, cũng từng vì phu nhân mà tranh giành tình cảm, còn tưởng rằng là nói đùa, tối nay nhìn thấy, thật là mở mang tầm mắt.

Đợi bọn nha đầu trải giường chiếu, Chân Ngọc tự đi tắm rửa mặt, lúc đi xõa tóc, ngồi ở dưới cửa ngắm hoa mai, cười nói: "Gốc hoa mai này thò vào, khó có được mọc thẳng với khung cửa sổ, hơn nữa cũng không có gió lùa vào, ban đêm thưởng hoa, ngửi mùi hoa, cũng sẽ không bị gió thổi, vẹn cả đôi đường."

Đồ Lỗ Hoa thừa dịp Chân Ngọc tắm rửa đã quan sát bụi cây này một hồi lâu, nghe vậy nói: "Đây cũng là thợ thủ công cố ý trồng ở đây, uốn cong cành hoa, đưa nó vào trong cửa sổ, thỉnh thoảng lại điều chỉnh, mới khiến nó biến thành như vậy, giống như khung cửa sổ mọc ra hoa mai."

"Chỉ có ngươi hiểu biết nhiều." Lập Hạ kích Đồ Lỗ Hoa một câu.

Nhất thời có người báo Vương Chính Khanh tới, bọn nha đầu vội vén rèm mời Vương Chính Khanh đi vào, lại thỉnh an, lúc này mới lui xuống.

Tới lúc này, Đồ Lỗ Hoa mới được gặp Vương Chính Khanh, vội vàng hành lễ, lúc ngẩng đầu liền ngây dại, tim phổi nhảy loạn, bước chân cũng bất động.

Lập Hạ đứng ở ngoài mành, thấy Đồ Lỗ Hoa còn không ra, nhất thời vén góc rèm lên nhìn, vừa nhìn thiếu chút nữa thì tức vẹo mũi, thứ gì chứ, dám nhìn chằm chằm vào Tam gia nhà chúng ta? Nàng bước lên một bước, đã vào trong mành, đưa tay bắt lấy cổ tay Đồ Lỗ Hoa, lôi kéo nói: "Còn không đi?"

Đợi trong phòng yên tĩnh trở lại, Vương Chính Khanh mới ngồi đối diện với Chân Ngọc, cười tủm tỉm nói: "Như thế nào, thích nơi này không?"

Chân Ngọc gật đầu, nhất thời đưa tay chạm nhẹ mặt Vương Chính Khanh, nhẹ nhàng nói: "Tam lang hiểu ta nhất."

"Đó là đương nhiên!" Vương Chính Khanh bắt được tay Chân Ngọc, đặt lên miệng hôn một cái, nhỏ giọng nói: "Vì Ngọc nương, ta là hao tổn tâm cơ rồi."

Trái tim nhỏ của Chân Ngọc nhảy một cái, nụ cười ửng đỏ, khi nhìn về phía Vương Chính Khanh thì càng cảm thấy hắn tuấn tú, nhất thời hai người nhìn nhau dưới ánh đèn, cũng cảm thấy có chút nhìn không đủ.

Vẫn là Chân Ngọc phá vỡ im lặng trước, hỏi "Mọi chuyện hôm nay có thuận lợi không?"

Vương Chính Khanh phục hồi tinh thần, đáp lại: "Ta và Vương Gia đến phủ công chúa, Tam vương gia quả nhiên phái người ám sát chúng ta, hơn nữa sắp xếp binh mã ẩn nấp, chỉ chờ chúng ta ra khỏi phủ công chúa sẽ lập tức phục kích. May mà chúng ta hành động trước, vào phủ công chúa lại không bàn chuyện, chỉ nhờ công chúa  truyền tin tức vào cung, cầu cứu hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương nhận được tin tức thì phái thị vệ trong cung tới, quả nhiên bắt giữ được binh mã mà Tam vương gia phái ra. Hiện hai vị vương gia và công chúa đã vào cung, muốn có lời giải thích ngay trước mặt hoàng hậu nương nương. Yên tâm, Cửu Giang vương có công chúa An Tuệ tương trợ, lúc này, tất nhiên có thể áp chế Tam vương gia rồi. Sau chuyện này, Tam vương gia tất nhiên phải khiêm tốn lại. Nếu công chúa An Tuệ và hoàng hậu nương nương giúp một tay, truyền tin tới đạo quan, đến lúc đó, Tam vương gia nhất định sẽ bị giáng chức ra khỏi kinh thành.  Đại sự của Cửu Giang vương sẽ thành."

Chân Ngọc thở phào nhẹ nhõm, thấy trà đã lạnh, liền kêu Lập Hạ mang trà nóng vào, lại dặn bảo người lấy nhanh chóng nước nóng tới để Vương Chính Khanh tắm rửa.

Vương Chính Khanh tắm rửa sau tấm bình phong xong, đổi áo bào màu trắng có thêu hoa mai ở góc tay áo, thả tóc đi ra, cũng làm cho hai mắt Chân Ngọc tỏa sáng.

Đợi nha đầu vào thu dọn thùng nước tắm mang ra ngoài, đóng cửa phòng lại thì Vương Chính Khanh mới ngồi ở mép giường, nhìn về phía Chân Ngọc, nhỏ giọng gọi: "Ngọc nương!"

Chân Ngọc nghe kêu một tiếng này, tim gan rung động, đứng dậy đi tới bên giường, ngồi ở bên cạnh Vương Chính Khanh, đưa tay ra sờ mặt của hắn, thổi nhẹ một hơi trên mặt hắn nói: "Gọi ta là Ngọc Lang!"

Vương Chính Khanh tâm can cũng run lên, gương mặt tuấn tú ửng hồng, động tình gọi: "Ngọc Lang, Ngọc Lang tốt của ta!"

Chân Ngọc nhấc một lọn tóc của Vương Chính Khanh lên, cúi đầu hôn lên trán hắn, rủ rỉ nói: "Khanh Khanh!"

Máu cả người Vương Chính Khanh sôi trào, theo thế Chân Ngọc hôn ngã xuống giường, lại kéo Chân Ngọc nằm trên người mình, gọi bên tai Chân Ngọc: "Ngọc Lang tâm can, tâm can của ta. . . . . ."

Chân Ngọc nghe tình ngữ này, cúi môi hôn môi Vương Chính Khanh, tay thon đã dò vào xoa ngực hắn, một đường sờ xuống phía dưới, j□j.

Vương Chính Khanh vung chân, đã cởi được giày ra, hai chân co lại lên giường, mặc cho Chân Ngọc cợt nhã.

Chân Ngọc cũng quăng giầy, đánh trúng màn lụa, để màn buông xuống, ngồi cưỡi trên người Vương Chính Khanh, nắm giữ quyền chủ động.

Hai người môi lưỡi quấn quít, cùng nghe thấy tiếng thở dốc, xiêm áo cởi nửa vời, cũng có chút khó nhịn.

Vương Chính Khanh nằm ở dưới Chân Ngọc, cuối cùng ngước đầu lên, một miệng ngậm lấy nơi đỏ tươi trước ngực Chân Ngọc, đầu lưỡi đánh vòng, tiếp theo nhẹ nhàng cắn mút, bàn tay lại dời xuống phía dưới, mò tới nơi đào nguyên thâm sâu của Chân Ngọc.

Chân Ngọc ngâm một tiếng, hướng người lên, hỗn loạn xé xiêm áo Vương Chính Khanh.

Nơi cứng rắn của Vương Chính Khanh chống vào đào nguyên của Chân Ngọc, cách một tầng xiêm áo thử thăm dò, khàn giọng nói: "Ngọc Lang, có muốn hay không?"

"Muốn!" Chân Ngọc xé bỏ xiêm áo của Vương Chính Khanh, cúi người nhìn, trong lúc cuồng nhiệt, tim đập hơi mạnh và loạn nhịp, giống như có cái gì đúng không? Là cái gì chứ?

Vương Chính Khanh thấy Chân Ngọc cúi đầu nghiên cứu, khàn giọng hỏi "Ngọc Lang, nàng muốn thổi tiêu sao?"

"Khanh Khanh, ta hôm nay so đấu với Đồ Lỗ Hoa, thật sự thổi đủ rồi, lúc này không muốn thổi nữa." Chân Ngọc bật thốt lên một câu, tung người nằm đè lên Vương Chính Khanh.

Màn dao động, rèm cửa phất phới, hoa mai bên cửa sổ bị phất một cái, rơi vài cánh nhỏ, hương mai tỏa ra trong đêm tối.

Tác giả có lời muốn nói: Hỡi các tiểu yêu tinh, hai người bọn họ động phòng, thỏa mãn chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn mập mạp chết bầm về bài viết trên: Hồng Gai, Niệm Vũ, chú mèo của gió, dương trang, heodangyeu, meomiudn, ongbjrak198
     
Có bài mới 03.08.2016, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.02.2015, 20:29
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 182
Được thanks: 900 lần
Điểm: 26.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Hài] Giảo phụ - Cống Trà - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66 (H đấy)

Trên người nữ tử có mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn chóp mũi, đột nhiên lại có hương mai thơm ngát thoảng qua, thực sự tiêu hồn lạc phách, không thể kiềm chế. Vương Chính Khanh mở mắt nhìn Chân Ngọc, thấy nàng xiêm áo đã cởi hết, màu da trắng mịn như sứ, ngực đẫy đà cùng với đường cong mê người. Chỉ cảm thấy tim nhảy lạo xạo, miệng đắng lưỡi khô, lại cứ không dám manh động, chỉ gọi nhỏ: "Ngọc Lang, Ngọc nương, nàng thật đẹp!"

Nam tử  phía dưới mắt sáng hé mở, hai má đỏ ửng, tuấn tú khó tả, Chân Ngọc nóng lòng, cúi người ngậm môi của hắn, tỉ mỉ mút vào, đầu lưỡi dò vào trong miệng, chạm vào đầu lưỡi của hắn, quấn lấy rất nhanh, không đành lòng buông ra. Tay thon lại mò về trước ngực hắn, chậm rãi xoa nhẹ chà xát, một đường xuống phía dưới, nắm một vật cứng rồi miết miết, thấy hắn uyển chuyển hô gọi, liền đè hắn lại.

Da thịt dán chặt, môi lưỡi dây dưa, cực độ mất hồn. Vương Chính Khanh động đậy thử thăm dò, cả người run rẩy, tay giữ eo Chân Ngọc nắm thật chặt, vừa làm bộ như nhu nhược kinh sợ, trong miệng thấp giọng nỉ non: "Xin Ngọc Lang thương tiếc chút!"

Chân Ngọc nằm trên người Vương Chính Khanh, không ngừng điều chỉnh thân thể, lại không thể được như ý, khuôn mặt thanh tú sớm nóng rực, lòng bàn tay đổ mồ hôi, lại muốn giả bộ anh hùng, an ủi Vương Chính Khanh nói: "Đừng sợ, rất nhanh sẽ tốt thôi!"

"Không nên quá nhanh, muốn lâu một chút, lâu chút nữa!" Trong lòng Vương Chính Khanh hồi hộp, hô hấp thật sâu, tròng mắt tĩnh mịch, nhất thời thấy gò má Chân Ngọc đỏ như hoa đào, môi đỏ mọng vì sưng, vô cùng mê người, lại ngửa người lên, hôn môi Chân Ngọc, môi lưỡi dây dưa, bàn tay đưa xuống phía dưới, nhẹ nhàng dẫn dắt Chân Ngọc, chậm rãi đi vào.

Chân Ngọc trầm mê trong nụ hôn này của Vương Chính Khanh, ưm một tiếng, thân thể động đậy, dán chặt vào Vương Chính Khanh, không thể khống chế.

Vương Chính Khanh ngón tay tại nào đấy nơi xoa nắn, hô hấp nặng nhọc, lại chậm rãi tiến một bước nữa.

Trong lòng Chân Ngọc có cảm giác khác thường, thở hổn hển trên bờ môi Vương Chính Khanh, mở mắt nhìn hắn, thấy hắn mày đẹp mắt sáng, tuấn tú không chịu nổi, lúc này ánh mắt tĩnh mịch, hấp dẫn khó hiểu, không khỏi đưa tay che mặt của hắn, lẩm bẩm hô: "Chính Khanh!"

"Ngọc Lang, Ngọc nương, tâm can!" Vương Chính Khanh kêu liền mấy tiếng, nhìn Chân Ngọc mê loạn, nhất thời ngửa người ép sát Chân Ngọc, đôi môi ngăn lại môi của nàng, hung hăng thúc người một cái.

"A!" Chân Ngọc thét ra tiếng, đôi môi rất nhanh lại bị ngăn lại, âm thanh chuyển thành than nhẹ.

Một đêm này, hai người đánh liền mấy trận, không ai nhận thua, cho đến trời sắp sáng, cùng nhau mềm nhũn ở trên giường, sau đó mới ngủ thật say.

Ngày thứ hai, Chân Ngọc đau nhức toàn thân, không rời giường, cho đến khi ăn trưa, mới miễn cưỡng thức dậy, nhất thời không thấy Vương Chính Khanh đâu, chỉ hỏi Hồ ma ma đang đứng bên giường: "Tam gia đâu rồi?"

Hồ ma ma cười tủm tỉm nói: "Sáng sớm đã có người trong phủ Cửu Giang vương đến tìm Tam gia, Tam gia vội vã rời đi, trước khi đi dặn bảo nô tỳ, chớ đánh thức Tam phu nhân, rất săn sóc."

Chân Ngọc đỡ eo ngồi dậy, gò má xinh đẹp chưa hết hồng, hơi có chút ngượng ngùng, phân phó Hồ ma ma nói: "Sai người lấy nước vào, ta muốn tắm rửa."

Hồ ma ma đáp, tự đi kêu người.

Đợi khi Chân Ngọc ra sau tấm bình phong tắm rửa, Hồ ma ma đích thân thu dọn giường đệm, cũng nghi hoặc, nhất thời nhìn dấu lạc hồng giữa giường, suy nghĩ một lát, liền đi tới trước tấm bình phong hỏi Chân Ngọc: "Tối hôm qua Tam phu nhân và Tam gia mới viên phòng sao?"

Chân Ngọc"Ừ" một tiếng, nhất thời cũng biết Hồ ma ma đây là muốn tính toán ngày nguyệt sự và ngày động phòng của nàng, hi vọng nàng sớm mang thai.

Hồ ma ma nghe Chân Ngọc đáp một tiếng, nhất thời trố mắt, vậy lần trước ta nhặt chiếc khăn có vết máu kia là thế nào?

Nghe được Hồ ma ma hỏi, Chân Ngọc nghĩ tới, bật cười nói: "Đó là máu mũi Tam gia."

"Ách!" Hồ ma ma vỗ trán, lại dọn dẹp giường đệm, nhất thời lặng lẽ tìm cây kéo, cắt vệt đỏ tươi giữa lót giường, gấp lại cẩn thận, cất vào trong hộp.

Bên ngoài, Đồ Lỗ Hoa đang hỏi thăm một nha đầu chuyện của Vương Chính Khanh và Chân Ngọc, cười nói: "Tuy nói mới chỉ bên cạnh phu nhân hầu hạ hai ngày, nhưng muốn tận tâm tận lực, tỷ tỷ nói cho ta biết một tiếng, phu nhân thích ăn loại điểm tâm nào, ta tới phòng bếp làm hiếu kính phu nhân."

Nha đầu kia được Đồ Lỗ Hoa đút lót, nghĩ tới nàng ta có như thế nào, cũng chỉ ở bên Chân Ngọc một ngày nữa mà thôi, còn có thể gây ra chuyện gì? Bởi vậy thuận miệng nói: "Phu nhân thích ăn đồ ngọt, đặc biệt thích bánh đậu đỏ."

Đồ Lỗ Hoa ghi lại, nàng không chỉ biết cầm kỳ thi họa, tài nấu nướng cũng đã học qua, bánh đậu đỏ cũng không làm khó được nàng.

Sau hai canh giờ, Đồ Lỗ Hoa liền bưng bánh đậu đỏ vào phòng Chân Ngọc, cười nói: "Đây là đặc biệt làm cho phu nhân, mời phu nhân nếm thử một chút!"

Đồ Lỗ Hoa dù sao cũng không phải là nha đầu, nàng là nữ Trạng nguyên Tây Lỗ, lúc này đích làm điểm tâm hiếu kính, Chân Ngọc tự nhiên sẽ không phật ý tốt của nàng, nhất thời gắp lên một muốn ăn, không ngờ Lập Hạ vén rèm đi vào, hô lên: "Khoan đã!"

Chân Ngọc cầm đũa trên tay, nhìn về phía Lập Hạ.

Lập Hạ trừng Đồ Lỗ Hoa một cái, lúc này mới nói với Chân Ngọc: "Tam phu nhân thân thể cao quý, sao có thể tùy tiện ăn đồ của người khác làm?"

Chân Ngọc lại cười nói: "Lập Hạ à, Tây Lỗ tuy là nước nhỏ, nữ Trạng nguyên người ta cũng là cao quý. Nàng nếu dám động tay động chân trong bánh đậu đỏ, cũng  chính là không cần tính mạng nữa. Ở trong mắt người Tây Lỗ, nữ Trạng Nguyên tất nhiên cao quý hơn Trạng Nguyên phu nhân như ta, một mạng đổi một mạng, bọn họ tất nhiên không chịu." Nói xong nhìn về phía Đồ Lỗ Hoa, "Ngươi nói xem  đúng hay không?"

Đồ Lỗ Hoa có ý tốt bị Lập Hạ nghi ngờ, trong lòng buồn bực, giờ này nghe Chân Ngọc nói, cũng bội phục, cười nói: "Phu nhân anh minh."

Chân Ngọc lại nhìn Lập Hạ một cái, "Ngươi đi theo bên cạnh ta nhiều năm, cũng nên để tâm một chút mới đúng."

Lập Hạ mặt đỏ lên nói: "Nô tỳ là lo lắng cho phu nhân, cẩn thận chèo thuyền đi được vạn năm." (cẩn thận là trên hết)

Đồ Lỗ Hoa vừa nghe, thật nhanh đoạt lấy chiếc đũa trong tay Chân Ngọc, bỏ một miếng bánh đậu đỏ vào miệng, ăn xong mới nói: "Như vậy yên tâm chưa?"

Lập Hạ hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa, quay đầu đi châm trà cho Chân Ngọc.

Chân Ngọc liền ăn bánh đậu đỏ, khen: "Tài nấu nướng của Hoa nương tử không tồi. Nếu hôm qua Hoa nương tử so tài nấu nướng với ta, ta thua chắc rồi."

Đồ Lỗ Hoa nhân cơ hội nói: "Ta làm điểm tâm cũng có tiếng, ăn rồi sẽ không thể quên. Chỉ không biết Tam gia thích ăn điểm tâm gì? Ta sẽ làm hai loại hiếu kính! Đợi sáng mai, ta trở về sứ quán rồi, sau này sẽ không có cơ hội làm điểm tâm cho Tam gia và Tam phu nhân ăn nữa."

Chân Ngọc tiếp xúc với nàng ta trong thời gian ngắn, cũng thích nàng ta tính tình thẳng thắn, nhất thời nghe thấy hỏi thăm, liền cười nói: "Khẩu vị của Tam gia không khác ta là mấy, cũng thích ăn cái bánh đậu đỏ này!"

Đồ Lỗ Hoa nhất thời mừng rỡ, biết hắn thích ăn cái gì là xong, Tây Lỗ chúng ta có một vị câu hồn tán, không màu không mùi, nếu nam tử uống phải, trong vòng một khắc đồng hồ (15 phút) đối mặt với nữ tử như thế nào, cũng sẽ động lòng.

Đợi Đồ Lỗ Hoa lui xuống, Lập Hạ cũng không yên tâm nàng ta, sai tiểu nha đầu đi theo nàng ta, dặn bảo: "Trông chừng nàng ta thật kỹ, nếu dám giở trò, sẽ khiến nàng hối hận cả đời."

Đồ Lỗ Hoa vừa vào vườn thưởng mai, vừa suy tính. Nữ tử Tây Lỗ bọn họ, gặp được nam tử yêu thích, nếu có thể nhân cơ hội hiến thân, thì thành chuyện tốt. Hiện nay nàng đối với Vương Chính Khanh vừa thấy đã yêu, chỉ là đối phương đã lấy vợ, cũng là không dễ làm.

Thôi, gặp được nam tử như vậy, chỉ cầu một đêm vui vẻ là được, kẻ dư thừa cần gì suy nghĩ nhiều?

Vương Chính Khanh chuyến đi này, tới tối mới trở về, sau đó nói với Chân Ngọc: "Hoàng hậu khiển trách hai vị vương gia và công chúa, để họ trở về phủ. Buổi sáng công chúa điện hạ lại gửi thư cho Cửu Giang vương, nói hoàng hậu đã đưa tấu chương đến đạo quan, nói hai vị vương gia tranh đoạt, huyên náo triều thần gây bất hòa, thế cục không yên, hiện lại có sứ giả Tây Lỗ đến thăm, nhân cơ hội khích bác, ly gián triều thần, lại muốn cầu hôn công chúa điện hạ làm trắc phi, quá mức càn rỡ vô lễ, khinh thường triều ta không có người nào vân vân, bởi vậy  khuyên hoàng thượng sớm lập thái tử, ổn định triều cục và lòng người."

Chân Ngọc vừa nghe cười nói: "Hoàng hậu khuyên hoàng thượng lập thái tử, hoàng thượng đương nhiên sẽ bàn bạc với hoàng hậu cùng các vị đại thần. Phen này, Cửu Giang vương phải vào cung gặp hoàng hậu nhiều hơn mới được."

Vương Chính Khanh nói: "Công chúa điện hạ đã liên thủ với Cửu Giang vương, tất nhiên sẽ nói tốt cho ngài ấy trước mặt hoàng hậu nương nương, Tam vương gia hết đường rồi."

Chân Ngọc gật đầu nói: "Động thái của Trần Minh Viễn như thế nào?"

"Đã để Trần Thiếu Đình lặng lẽ đi khuyên, nếu hắn khư khư cố chấp, lúc này còn không chịu rời khỏi Tam vương gia, vậy chỉ có thể lệnh Trần Thiếu Đình đem hắn. . . . . ." Vương Chính Khanh làm một động tác giết.

Chân Ngọc thở dài nói: "Bọn họ là người một nhà, năm đó cùng nhau vào kinh, chỉ sợ Trần Thiếu Đình không ra tay được. Hơn nữa Trần Minh Viễn thật sự là một người tài, người như vậy chết đi thật đáng tiếc."

"Ngọc nương nếu tiếc người tài, vậy phải khuyên nhủ hết sức, cố gắng làm cho Trần Minh Viễn biết thời cơ, đi theo minh chủ." Vương Chính Khanh nghĩ tới tài năng của Trần Minh Viễn, cũng không muốn hắn chết, nhất thời trầm ngâm nói: "Đợi ta suy nghĩ một lượt, xem có thể giữ lại tính mạng Trần Minh Viễn hay không."

Hai người đang nói chuyện, lại có Chương Phi Bạch cầu kiến.

Vương Chính Khanh đang có chuyện muốn phân phó Chương Phi Bạch đi làm ngay trong đêm, bởi vậy thì thầm bên tai Chân Ngọc: "Ngoan ngoãn ở trên giường chờ ta trở lại." Nói xong cười một tiếng rời đi.

Vương Chính Khanh đến trong thư phòng, bàn xong chuyện với Chương Phi Bạch, nhìn Chương Phi Bạch cáo từ lui xuống, mới chịu đứng dậy, chỉ nghe tiếng gõ cửa, sau đó là âm thanh Đồ Lỗ Hoa vang lên: "Tam gia, Đồ Lỗ Hoa cầu kiến!"

Dù sao cũng là nữ Trạng nguyên Tây Lỗ, Vương Chính Khanh ngược lại không tiện làm mất tình cảm và thể diện của nàng ta, nhất thời nói: "Đi vào đi!"

Đồ Lỗ Hoa vào thư phòng, lấy bánh đậu đỏ từ trong hộp đựng thức ăn ra nói: "Buổi chiều ta có làm một chút cho Tam phu nhân ăn, Tam phu nhân khen ngon, bởi vì nghĩ tới có lẽ giờ này Tam gia đã đói bụng, Tam phu nhân liền sai ta làm một chút đưa tới cho Tam gia dùng."

Vừa nghe là tâm ý Chân Ngọc, khóe mắt Vương Chính Khanh nhuộm nụ cười, nhất thời lại nói: "Sao không phải là Lập Hạ bưng tới, lại để cho ngươi bưng tới?"

Đồ Lỗ Hoa nhìn trộm Vương Chính Khanh, càng nhìn càng yêu, miệng đáp: "Lập Hạ hầu hạ Tam phu nhân tắm rửa, không đi được!"

Vương Chính Khanh nhớ tới tư vị mất hồn tối hôm qua, lại mơ mộng cảnh tượng Chân Ngọc tắm rửa, tròng mắt nhuộm một tia tĩnh mịch, bên môi có nụ cười dịu dàng.

Đồ Lỗ Hoa thiếu chút nữa nhìn ngây người, mong muốn cuộc đời này, không phải là nam tử cao cường như vậy sao? Tối nay, liều mạng vậy. Nàng hồi tưởng lại trước kia thấy qua thủ đoạn của nữ tử khác dịu dàng hầu hạ nam nhân, nhất thời gắp miếng bánh đậu đỏ lên, đút tới miệng Vương Chính Khanh: "Tam gia nếm thử một chút đi!"

Ở Tây Lỗ, Đồ Lỗ Hoa cũng được coi là mỹ nhân, vả lại có tài từ nhỏ, được người nịnh nọt quen rồi, luôn luôn tự cho mình tài mạo song toàn, sắc nghệ song tuyệt, nếu nàng muốn lấy lòng nam tử, nam tử khẳng định không thể chống cự nổi, giờ đây tràn đầy lòng tin, cho rằng Vương Chính Khanh sẽ không cự tuyệt diễm phúc tự bay tới như vậy .

Vương Chính Khanh thấy động tác của Đồ Lỗ Hoa, cũng là ngẩn ngơ, làm cái gì vậy? Không lẽ muốn quyến rũ ta? Ngươi thấy ta dễ quyến rũ hay sao? Hơn nữa ngươi lớn lên như vậy, lại một thân mùi khai (nguyên tác á), ai muốn chứ?

Một nơi khác, Chân Ngọc thấy Vương Chính Khanh chậm chạp không trở về phòng, cũng là lững thững tới thư phòng hắn, mới tới dưới cửa, nghe thấy bên trong có giọng nữ tử, liền dừng lại lắng tai nghe, nghe thấy là giọng của Đồ Lỗ Hoa, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên: à, đưa tới tận cửa? Tam lang thật có diễm phúc mà!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn mập mạp chết bầm về bài viết trên: DangTrang, Diệp Nhược Vân, Hồng Gai, dương trang, heodangyeu, meomiudn, nammoi, ongbjrak198
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.