Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ

 
Có bài mới 26.07.2016, 18:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.01.2015, 18:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1471
Được thanks: 1566 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Châu Tuệ cầm đũa lên, gắp một cọng rau chân vịt, bỏ vào miệng.

Vương Huy cầm đũa lên, bưng bát cháo húp sùm sụp.

Châu Tuệ buồn rầu nhìn tướng ăn của Vương Huy.

Vương Huy: “Đói cả một ngày trời, vừa nãy ở trong bếp, anh đã muốn ăn vụng rồi”.

Châu Tuệ bèn bưng bát cháo lên, vừa ăn một miếng, cô đã nôn ra.

Vương Huy sốt sắng nhìn Châu Tuệ: “Khó ăn lắm sao?”.

Châu Tuệ: “Không phải, sau khi làm trị liệu, dạ dày của tôi không được tốt cho lắm!”.

Vương Huy: “Em ăn từ từ thôi, muốn ăn gì, anh sẽ làm cho em”.

Châu Tuệ: “Tôi muốn ăn mấy thứ này, cậu đã làm cho tôi cả rồi”.

Vương Huy: “Đây chính là ý hợp tâm đầu”.

Châu Tuệ cười khổ, bưng cháo lên, chậm rãi húp.

Cứ như vậy, Vương Huy và Châu Tuệ đã chung sống cùng nhau.

Mấy ngày đầu, Châu Tuệ cảm thấy mình như đang nằm mộng, sau khi Vương Huy chuyển đồ của mình đến, Châu Tuệ mới ý thức được rằng, người đàn ông này quả thực đã chung sống cùng mình.

Châu Tuệ có đôi phần rối rắm. Vốn dĩ cô đã muốn buông xuôi tất cả, trống rỗng chờ đợi ngày ấy đến. Song, sự xuất hiện của Vương Huy khiến lòng cô lại dậy sóng.

Mấy ngày nay, cô luôn mơ thấy cảnh tượng học đại học ở Trùng Khánh. Cô nhìn thấy người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ này, lòng lại gợn lên nỗi chua xót.

Bản thân cô thực tình không muốn chứa đựng hình ảnh của Vương Huy ở trong lòng, như vậy khi ra đi, cô lại càng thêm khó chịu.

Vào một buổi sáng sớm, Châu Tuệ đứng trước cửa sổ, tắm mình trong ánh nắng, thẫn thờ nhìn phong cảnh bên ngoài khung cửa. Vương Huy đang quét dọn phòng.

Châu Tuệ cất giọng nhàn nhạt: “Vương Huy, mấy ngày nay tôi cứ mất ngủ. Tôi đã nghĩ rất lâu, cậu vẫn nên đi thì hơn”.

Vương Huy buông chổi trong tay xuống, bất đắc dĩ nhìn Châu Tuệ: “Châu Tuệ, anh biết em là bệnh nhân. Anh không so đo những điều này với em, nhưng anh muốn nói cho em biết rằng, em sẽ không đuổi được anh đi đâu”.

Châu Tuệ: “Cậu cho rằng như vậy có ý nghĩa sao?”.

Vương Huy: “Mấy ngày nay anh đã cầm bệnh án của em đi tìm một chuyên gia trong bệnh viện. Chuyên gia nói, chỉ cần trạng thái tâm lý của em tốt, tích cực phối hợp trị liệu, sẽ xuất hiện kỳ tích”.

Châu Tuệ cười khổ: “Kỳ tích này xa vời lắm!”.

Vương Huy: “Em không thể vứt bỏ kỳ tích này”.

Châu Tuệ: “Vương Huy, cậu ở bên tôi thế này chỉ khiến cho tôi ra đi càng khó chịu, rối rắm hơn thôi. Cậu có hiểu không?”.

Vương Huy: “Chết tiệt! Em cả ngày chỉ có ra đi, ra đi, giờ em đi đi, nhảy từ trên tầng này xuống đi, dứt áo ra đi luôn đi”.

Vương Huy không khống chế được bản thân mà rống lên với Châu Tuệ.

Châu Tuệ đau khổ ngồi sụp xuống.

Vương Huy chạy đến trước cửa sổ, mở cửa sổ ra: “Em không nhảy, phải không, vậy anh nhảy”.

Vương Huy lập tức nhảy lên trên cửa sổ, một chân gác ra bên ngoài cửa sổ.

Châu Tuệ vội vàng đứng dậy, kéo Vương Huy lại: “Cậu điên rồi sao?”.

Vương Huy thở phì phì nhìn Châu Tuệ: “Em mới điên đây! Em nhìn bộ dạng ngu ngốc của mình xem!”.

Châu Tuệ kéo Vương Huy lại, Vương Huy ngã xuống nền, “phịch” một tiếng, đau đớn ôm lấy eo mình kêu lên.

Châu Tuệ vội vàng xoa eo giúp Vương Huy. Vương Huy đau khổ hét lên: “Đừng xoa, anh đoán chừng là gãy xương sườn rồi”.

Châu Tuệ sốt sắng nhìn Vương Huy: “Cậu đừng có dọa tôi”.

Vương Huy đau đớn nằm trên sàn nhà một lát, cuối cùng dũng cảm đứng dậy. Anh nói muốn làm bánh sủi cảo cho Châu Tuệ, nhân bánh là rau chân vịt và trứng gà.

Vương Huy bận rộn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng bưng vài đĩa bánh sủi cảo ra cho Châu Tuệ. Châu Tuệ ăn hết veo hai đĩa lớn. Đây là bữa ăn ngon nhất mà Châu Tuệ từng ăn.

Sau khi ăn xong, cô đi lại hơn hai mươi lần trong phòng, bởi vì quả thực đã no căng cả bụng.

Một tháng sau, Phùng Tùng dẫn bà xã mới cưới của mình đến Bắc Kinh hưởng tuần trăng mật. Vương Huy và Châu Tuệ tiếp đón họ ở quán Toàn Tụ Đức, Tiền Môn.

Nhìn thoáng qua bà xã của Phùng Tùng, quả thực là có nét giống Trương Đình, thế nhưng cô ấy có vẻ dịu dàng hơn Trương Đình nhiều.

Phùng Tùng rất yêu thương bà xã mình, chu đáo cuốn vịt quay, đưa đến tận miệng bà xã.

Cảnh tượng này khiến Châu Tuệ và Vương Huy không chịu đựng nổi. Hai người nói, Phùng Tùng trở nên sến sẩm rồi.

Phùng Tùng cười ha hả nói, hiện giờ anh ta là người đàn ông sợ vợ tiêu chuẩn. Vương Huy và Châu Tuệ tuy nghe hiểu nhiều tiếng địa phương Trùng Khánh, thế nhưng họ vẫn có phần mù mịt về từ ngữ mà Phùng Tùng vừa nói.

Bà xã của Phùng Tùng đã giải thích cho họ, cụm từ mà Phùng Tùng vừa nói có nghĩa là sợ vợ mà người phương Bắc thường nói.

Vương Huy vội vàng nói muốn mời Phùng Tùng một chén. Anh nói Phùng Tùng đáng để cánh đàn ông phải học tập. Một bữa vịt quay Bắc Kinh được ăn trong bầu không khí nhẹ nhàng, hoài niệm.

Sau khi họ ăn uống no say xong, Phùng Tùng lấy một tờ giấy đưa cho Châu Tuệ.

Châu Tuệ nhìn trên trang giấy có viết: Toàn thể bạn học Chứng khoán 9901 hy vọng Châu Tuệ chiến thắng bệnh tật, dũng cảm đối diện với cuộc sống, ba mươi lăm bạn học mãi mãi ở bên bạn.

Phùng Tùng rưng rưng nước mắt nhìn Châu Tuệ: “Bạn lớp phó học tập Chu, đây là ba mươi lăm chữ ký của bạn học, có bạn học đã đi Quảng Châu, có bạn học ở Sơn Tây, còn có hai bạn học ở Thượng Hải. Tôi đã liên lạc được với họ, họ đều ký tên rồi, đưa tờ chữ ký này chuyền đi bằng đường chuyển phát nhanh, cho đến khi quay trở về Trùng Khánh”.

Châu Tuệ cầm lấy tờ giấy, đọc tên của từng bạn học ở trên: “Phùng Tùng, Trương Đình, Lý Kiên Cương, Cao Nguyên, Tôn Phương...”.

Nước mắt của Châu Tuệ rơi xuống trang giấy, từng giọt, từng giọt, đọc đến cuối cùng, cô phát hiện thấy chữ ký của cô Thái.

Phùng Tùng: “Đúng vậy, còn có cả cô Thái nữa. Cô nói cậu là cao thủ học tập lợi hại nhất trong những sinh viên mà cô đã từng dạy. Cô hy vọng cậu hãy kiên cường lên, dũng cảm lên”.

Châu Tuệ nghe đến đây, cảm xúc đã hoàn toàn mất đi sự khống chế. Cô bỗng nhào vào lòng Vương Huy khóc rưng rức.

Phùng Tùng: “Hiện giờ trong lớp của chúng ta chỉ còn cậu và Vương Huy chưa ký tên thôi. Hai cậu cũng ký tên của mình lên đó đi”.

Phùng Tùng chuyển bút cho Vương Huy. Vương Huy dùng bàn tay run rẩy, viết tên của mình lên trang giấy, sau đó đưa bút cho Châu Tuệ. Tay của Châu Tuệ run rẩy không ngừng, không có lực để viết tên của mình lên đó.

Vương Huy cầm lấy tay cô, hai người cùng nhau hợp lực, viết tên của Châu Tuệ lên giấy.

Phùng Tùng và bà xã của anh ta đã nhòe nhoẹt nước mắt.

Phùng Tùng nhìn Vương Huy bằng dáng vẻ nghiêm túc: “Vương Huy, năm 2012 là kỷ niệm mười năm ngày tốt nghiệp của lớp chúng ta, cậu nhất định phải dẫn Châu Tuệ cùng trang giấy này quay trở về Trùng Khánh. Tôi phải kêu gọi tất cả các bạn học trong lớp quay trở về Trùng Khánh. Chúng ta phải ăn chơi thỏa thuê một trận mới được. Cậu nhất định phải đưa Châu Tuệ đến cho tôi, nếu không tôi sẽ đánh gãy xương sườn của cậu. Tôi nói cho cậu biết nhé, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, đồ khốn cậu còn nợ tôi một dẻ xương sườn nữa đấy!”.

Vương Huy ôm lấy Phùng Tùng, khẽ nói vào tai của Phùng Tùng rằng: “Tôi không những phải mang cô ấy về Trùng Khánh, mà tôi còn muốn cưới cô ấy nữa”.

Phùng Tùng đánh cho Vương Huy một cái: “Cậu phải giống tôi đấy, nhất vợ nhì trời, cậu biết chưa hả?”.

Vương Huy và Phùng Tùng đều bật cười.

Phùng Tùng đưa năm mươi nghìn tệ cho Vương Huy. Châu Tuệ sốt ruột, cô nói mình không thể nhận số tiền này.

Phùng Tùng: “Số tiền này, có ba mươi nghìn là các bạn học quyên góp, hai mươi nghìn là tiền sính lễ của tôi và bà xã. Một năm sau, các cậu phải cầm số tiền này mời bạn bè ăn uống no say ba ngày ở Trùng Khánh đấy. Tôi nói cho các cậu biết nhé, tôi đã đặt trước một quán ăn hương vị thôn quê ở núi Tấn Vân rồi. Đồ ăn ở đó đắt lắm đấy!”.

Vương Huy và Châu Tuệ cuối cùng vẫn nhận số tiền này. Họ đưa Phùng Tùng và bà xã của anh ta đi dạo Cố Cung, Trường Thành, Thiên Đàn.

Ba ngày sau, Phùng Tùng và bà xã mình hạnh phúc rời khỏi Bắc Kinh.

Một tuần sau, Vương Huy dẫn Châu Tuệ đến bệnh viện ung bướu bên Quảng Cừ Môn kiểm tra một lần. Bác sĩ nói, bệnh tình của Châu Tuệ vẫn đang ở trong giai đoạn được khống chế, nhưng dặn cô không được chủ quan, phải giữ vững tâm lý tích cực, phối hợp với bước điều trị của bác sĩ.

Lúc này, Châu Tuệ cảm thấy có một sức mạnh ấm áp đang đẩy cô bước lên phía trước. Cô hiểu, bên cạnh mình không chỉ có Vương Huy, mà còn có sự chờ mong của hơn ba mươi bạn học và cô giáo, lòng tin sẽ chiến thắng bệnh tật của cô lớn dần qua từng ngày.

Vương Huy ban ngày ở nhà chăm sóc Châu Tuệ, buổi tối vẫn phải đến bên quán bar ở Hậu Hải biểu diễn. Để tiết kiệm tiền, Vương Huy mỗi ngày đều đi xe đạp điện từ vành đai số Bốn phía Nam đến vành đai số Hai. Điều này khiến cho cơ thể của anh ngày một hao gầy.

Mãi cho đến một hôm, Vương Huy cuối cùng đã đổ bệnh. Anh nằm trên giường đổ mồ hôi lạnh đầm đìa. Châu Tuệ mua thuốc cho anh, thế nhưng anh vẫn cảm thấy lạnh vô cùng. Anh cứ đắp chăn run rẩy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.07.2016, 18:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.01.2015, 18:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1471
Được thanks: 1566 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Châu Tuệ nhìn thấy vậy, bỗng nhiên chui vào trong chăn của Vương Huy. Cô ôm lấy Vương Huy, bắt đầu hôn cuồng nhiệt.

Hai người lăn lộn trong chăn. Đây là lần tiến hành “chuyện ấy” mang ý nghĩa thực sự đầu tiên của Châu Tuệ và Vương Huy.

Họ hôn nhau hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng hai người đều vã mồ hôi, ôm chặt lấy nhau. Họ cảm thấy trái tim của nhau tựa gần là thế, dòng nước ấm của tình yêu cảm động là thế!

Vương Huy khẽ ngâm nga ca khúc Cô nàng nơi trấn nhỏ cho Châu Tuệ nghe, Châu Tuệ rơi những giọt nước mắt của hạnh phúc.

Mùa thu của Bắc Kinh lại đến. Mùa thu này nồng nàn hơn mùa thu của những năm về trước.

Sau khi kiểm tra bệnh tình của Châu Tuệ, bác sĩ khuyên Châu Tuệ nên cắt bỏ một bên ngực, như vậy có thể tránh cho tế bào ung thư di căn đến những nơi khác.

Đến bước đường này, thực tình Châu Tuệ không để tâm đến mình có ngực hay không nữa. Dù sao thì sống là khát khao duy nhất của cô, đặc biệt là khi cô nhìn thấy trang giấy có đầy đủ chữ ký của bạn bè.

Cô luôn cổ vũ bản thân, nhất định phải sống, cô hy vọng có thể nhìn thấy những bạn học khiến cô lệ đẫm hàng mi kia.

Trước ngày phẫu thuật, Vương Huy đã làm một việc khiến Châu Tuệ cảm động nhất trong cuộc đời cô.

Vương Huy cầu hôn cô, anh nói cho dù cô có ngực hay không, anh đều muốn lấy cô làm vợ của mình. Châu Tuệ thoạt đầu từ chối lời cầu hôn của Vương Huy.

Thế nhưng, Vương Huy rớt nước mắt nhìn Châu Tuệ: “Châu Tuệ, em còn nhớ lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta bên Trường Giang không? Anh nói vòng một của em thật lớn, khiến em sợ choáng váng”.

Châu Tuệ: “Đúng thế, lúc đó quả thực là em sợ đến ngây người. Thế nhưng hiện giờ anh còn khiến em cảm thấy choáng váng hơn”.

Vương Huy quỳ một chân xuống, lấy chiếc nhẫn từ trong lòng ra, đưa cho Châu Tuệ: “Châu Tuệ, nếu em không lấy anh, vậy thì hãy để ông trời đánh chết anh đi. Đây là báo ứng mà anh đáng phải nhận”.

Châu Tuệ phẫn nộ nhìn Vương Huy: “Anh đang nói bậy bạ gì thế hả?”.

Vương Huy: “Lúc đầu, em tưởng rằng anh chỉ ưng vòng một của em, thực ra, lúc đó, anh quả thực đang cân nhắc đến vòng một của em. Nhưng trong những ngày tiếp xúc với em sau đó, anh cảm thấy trong trái tim mình có em. Anh thừa nhận, động cơ ban đầu của anh quả thực rất tà ác, cho nên, em không đồng ý với anh, vậy thì hãy để ông trời đánh chết anh đi”.

Châu Tuệ buồn bực nhìn Vương Huy: “Trời đất ạ, có ai cầu hôn như anh thế này không?”.

Vương Huy: “Em lựa chọn để ông trời đánh chết anh, hay là lựa chọn chiếc nhẫn này?”.

Châu Tuệ suy sụp nhìn Vương Huy: “Vương Huy, anh phải bình tĩnh lại. Chúng ta đều phải bình tĩnh lại”.

Vương Huy: “Anh không thể bình tĩnh nổi. Anh đã thề độc rồi, nếu anh không thể cưới được em, vậy thì hãy để ông trời đánh chết anh đi. Sau này cứ gặp sấm chớp mưa lớn, anh sẽ chạy đến chỗ đất trống. Anh không tin là ông trời sẽ tha cho anh”.

Châu Tuệ ngơ ngác nhìn Vương Huy, không biết nên nói gì mới phải.

Vương Huy đeo chiếc nhẫn vào tay của Châu Tuệ: “Ông trời nhân từ nương tay, anh hy vọng em cũng có thể nhân từ nương tay”.

Cứ như vậy trong lúc Châu Tuệ không hề phòng bị, không hề chống cự, không hề có đường lui, Vương Huy đã cầu hôn thành công.

Ngày hôm sau, Châu Tuệ làm phẫu thuật cắt bỏ một bên ngực.

Mấy tháng sau, Châu Tuệ đã vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời cô.

Đến năm 2011, Châu Tuệ cuối cùng đã đợi được kỳ tích. Cô đã vượt qua được tuyên án chỉ còn một năm cuối cùng mà bác sĩ nói.

Cô đã vượt qua được.

Năm 2011, Châu Tuệ dẫn Vương Huy về quê Hà Bắc một chuyến, ra mắt cha mẹ mình. Cha mẹ cô vô cùng hài lòng về Vương Huy.

Vương Huy cũng dẫn Châu Tuệ về Sơn Đông một chuyến, hai bên gia đình đều đồng ý chuyện cưới xin của họ.

Sau khi Châu Tuệ dần khỏe lại, cô đã tìm một công việc bán thời gian trên mạng Internet, làm Marketing cho một số sản phẩm của một số diễn đàn.

Đối với Châu Tuệ mà nói, công việc này khá nhẹ nhàng. Bác sĩ khuyên cô nên vứt bỏ công việc, bởi bệnh tình của cô chưa được khống chế hoàn toàn, vẫn có khả năng tái phát. Thế nhưng Châu Tuệ quả thực là không nhẫn tâm để một mình Vương Huy dốc sức làm việc ở Bắc Kinh để nuôi sống mình, nên cô vẫn lén lút làm công việc này.

Năm mới 2012 đã đến.

Vương Huy và Châu Tuệ ở lại Bắc Kinh đón Tết.

Tối ngày Ba mươi, họ cùng nhau làm bánh sủi cảo, uống chút rượu vang. Vào thời khắc tiếng chuông Giao thừa vang lên, Vương Huy nói với Châu Tuệ rằng, ngày Mùng bốn tháng Một năm sau, anh sẽ chính thức cưới Châu Tuệ làm vợ.

Anh muốn cùng Châu Tuệ chung sống một đời một kiếp.

Châu Tuệ hạnh phúc nói với Vương Huy rằng, mình nhất định sẽ cố gắng chờ được đến ngày mùng Bốn tháng Một năm sau. Chỉ cần cố gắng được đến ngày đó, chắc chắn họ sẽ bên nhau một đời một kiếp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Dao về bài viết trên: Joongie Boo, Tranthayday
     
Có bài mới 26.07.2016, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.01.2015, 18:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1471
Được thanks: 1566 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu thanh xuân không giữ lại được - Cố Vĩ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7: Năm 2012

Trên thế giới này, ai là “món ăn” của ai, ông trời đã định trước, số mệnh đã định trước, duyên phận đã định trước, điều này không có liên quan gì đến đầu bếp, không có liên quan gì đến Phi Thành Vật Nhiễu[1], không liên quan gì đến những chòm sao.

[1] Là chương trình dành cho những người độc thân muốn tìm kiếm một nửa của đài truyền hình Giang Tô, Trung Quốc.

Ký ức rõ rệt mà năm 2012 để lại cho mọi người chính là ngày tận thế.

Đối với Chứng khoán 9901, đây quả thực là ngày tận thế của lớp họ. Phùng Tùng đã bị tai nạn qua đời vào buổi chiều ngày Hai mươi hai tháng Năm, cách ngày kỷ niệm tốt nghiệp mười năm mà anh ta một tay lo liệu suốt cả tháng.

Khi Trương Đình gọi điện thoại cho Châu Tuệ và Vương Huy, hai người họ đã thẫn thờ suốt mười lăm phút. Họ vội vàng đặt vé máy bay bay đến Trùng Khánh.

Rất nhiều bạn học đều đã tới nhà của Phùng Tùng. Bà xã của Phùng Tùng khóc than thảm thiết. Cô ấy nói với các bạn học rằng, khi Phùng Tùng lái xe qua đường rẽ, một xe tải chở hàng bởi phanh không ăn đã tông về phía họ. Phùng Tùng vội vàng đẩy vợ mình ra ngoài xe, nhưng đến khi anh ta muốn mở cửa xe chạy ra ngoài thì chiếc xe kia bỗng đâm vào xe anh ta. Bà xã Phùng Tùng trơ mắt nhìn xe của họ bị đâm xuống dòng sông Trường Giang.

Phùng Tùng và chiếc xe kia đã chìm trong dòng Trường Giang.

Mặc dù họ đã vớt được chiếc xe kia lên, nhưng Phùng Tùng đã không có ở đó nữa. Cảnh sát nói với họ rằng, Phùng Tùng không còn hy vọng sống.

Cứ như thế Phùng Tùng đã vĩnh viễn biến mất nơi dòng sông Trường Giang.

Số mệnh cứ trêu ngươi con người như thế. Phùng Tùng hy vọng Châu Tuệ có thể cố gắng được đến tháng Sáu năm 2012, thế nhưng anh ta lại qua đời vào tháng Năm năm 2012.

Từ tiểu học đến trung học, lên đến đại học, chúng ta luôn nghe thấy những tin dữ như thế. Phùng Tùng là bạn học tốt, ông chồng tốt, người đàn ông nhất vợ nhì trời tốt qua đời đầu tiên của lớp Chứng khoán 9901.

Rất nhiều bạn học ở trời Nam đất Bắc đều đến tiễn đưa Phùng Tùng. Họ hy vọng người bạn học cũ thích đặt biệt hiệu cho người khác này sẽ lên đường bình an.

Châu Tuệ và Vương Huy ở Trùng Khánh cùng với bà xã của Phùng Tùng một tháng. Ngày Hai mươi hai tháng Sáu, có rất nhiều bạn học đến bên Trường Giang. Đây là ngày kỷ niệm mười năm của lớp Chứng khoán 9901, thế nhưng Phùng Tùng lại vĩnh viễn biến mất nơi lòng sông Trường Giang này.

Vương Huy cầm cây guitar, họ cùng hát cho Phùng Tùng nghe bài Anh hùng thật tâm mà anh ta thích nhất.

Trong lòng tôi từng cất giữ một giấc mộng

Muốn dùng tiếng hát để làm bạn quên đi tất thảy mọi đau đớn

Giữa bầu trời muôn vì sao rực rỡ, ai là anh hùng đích thực?

Những con người bình thường mang đến sự xúc động nhất cho tôi

Sẽ không còn hận thù, không còn đớn đau nữa

Chỉ mong khắp nơi trong nhân gian đều có bóng hình của tình yêu

Dùng tiếng hát của chúng tôi để đổi lấy nụ cười thật lòng của bạn

Chúc cho cuộc đời của bạn khác biệt từ đây

Hãy nắm chặt lấy từng phút giây trong sinh mệnh

Dốc hết toàn lực cho giấc mộng trong lòng

Không trải qua mưa gió sao có thể nhìn thấy được cầu vồng

Không ai có thể bất chợt thành công

Nắm chặt lấy mỗi lần cảm động trong sinh mệnh

Nhiệt tình trao cái ôm cho người mình thương yêu

Để những lời nói thật lòng và những giọt nước mắt vui vẻ

Chảy trôi trong lòng bạn và tôi

Mặc dù Phùng Tùng không phải là đại anh hùng khiến người ta xúc động, thế nhưng anh ta lại là một anh hùng “quý ông nhất vợ nhì trời” trọng tình nghĩa, yêu thương vợ.

Châu Tuệ cầm tờ giấy kia ra, tờ giấy với những chữ ký khích lệ cô phải sống. Ban đầu, chính Phùng Tùng đưa tờ giấy này cho Châu Tuệ, thế nhưng vận mệnh lại vô tình và tàn khốc đến thế.

Giờ phút này, Châu Tuệ chỉ có thể lẳng lặng đọc những cái tên kia cho Phùng Tùng ở dưới dòng Trường Giang nghe. Cô muốn để Phùng Tùng nghe thấy những cái tên ấy, những con người ấy, tất cả đều đã đến thăm anh ta.

Kỷ niệm mười năm ngày tốt nghiệp, Phùng Tùng không thất hẹn, bạn học đứng thành một hàng, cúi người thật sâu về phía Phùng Tùng nơi dòng Trường Giang.

Cô Thái đứng sau họ, tựa hồ lại nhìn thấy Phùng Tùng, anh chàng hoạt bát, hiếu động, nghịch ngợm. Trong sự nghiệp giảng dạy hơn ba mươi năm của cô Thái, cô Thái từng nghe thấy tin dữ sinh viên của mình qua đời khi tuổi đời còn trẻ.

Thế nhưng lần này, lớp Chứng khoán 9901 khiến cô Thái cảm thấy tự hào. Tuy rằng ngôi trường của họ không phải là trường danh tiếng, lớp Chứng khoán 9901 của họ không phải là lớp để lại cho người ta ký ức sâu đậm, nhưng vào giờ phút này, cô Thái nhìn thấy một thứ tình bạn, đó chính là tình bạn không thể tách rời cả đời này của chúng ta.

Trương Đình cùng ông xã và cậu con trai ba tuổi của mình đến dự lễ truy điệu của Phùng Tùng. Đây là lần đầu tiên các bạn học nhìn thấy Trương Đình khóc.

Châu Tuệ và Trương Đình ôm chặt lấy nhau, họ cảm thấy Phùng Tùng vẫn đang ở bên cạnh họ, chưa từng rời xa.

Phùng Tùng cứ lẳng lặng rời khỏi mọi người như thế. Có thể là nhiều năm về sau, vẫn còn bạn học nhớ đến biệt hiệu Phùng ba bao của anh ta, có bạn học nhớ đến nụ hôn cuồng nhiệt trên núi Tấn Vân của anh ta, có bạn học nhớ đến trận nổi giận lôi đình của anh ta trong nhà vệ sinh, còn có bạn học nhớ đến trò đùa tai quái vô liêm sỉ của anh ta.

Lần này, Phùng Tùng quả thực đã rời xa. Trong nhóm QQ của lớp, Phùng Tùng hoàn toàn im lặng, nhưng với vai trò là người quản trị nhóm, anh ta vẫn sống mãi trong lòng bạn bè.

Sau khi Châu Tuệ và Vương Huy rời khỏi Trường Giang, họ quay trở lại Dương Gia Bình.

Trường Cao đẳng Công nghiệp Trùng Khánh của hiện tại đã được đổi tên thành Học viện Khoa học Kỹ thuật Trùng Khánh, trường học cũng được chuyển đến Sa Bình Bá.

Châu Tuệ và Vương Huy tuy rằng không còn tìm được vườn trường thời đại học của họ, nhưng vẫn nhìn thấy khe suối hoa đào. Suối hoa đào đã trong hơn trước nhiều.

Châu Tuệ và Vương Huy ngồi bên suối hoa đào, trái tim của họ cũng dần trở nên trong suốt.

Ngày 4 tháng 1 năm 2013 đã đến.

Vương Huy và Châu Tuệ kết hôn. Châu Tuệ trở thành cô dâu của Vương Huy.

Khi rau chân vịt gặp rau muống, khi Châu Tuệ gặp Vương Huy, họ đã trải qua hợp tan hơn mười năm, nhưng duyên phận cuối cùng đã cho họ bước đến bên nhau.

Thế nên, thời khắc kết thúc cuốn tiểu thuyết này, tác giả của cuốn tiểu thuyết, Cố Vĩ (Còn có bút danh là Cố Tiểu Sa), có lời muốn nói:

“Trên thế giới này, ai là ‘món ăn’ của ai, ông trời đã định trước, số mệnh đã định trước, duyên phận đã định trước, điều này không có liên quan gì đến đầu bếp, không có liên quan gì đến Phi Thành Vật Nhiễu, không liên quan gì đến những chòm sao.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Dao về bài viết trên: Tranthayday, saoxoay
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhanh2200, Bach thao, bebang, Bhoakl, Cunthoi2008, hucbep, Thủy Nguyên, trankim, tuvu, Tyt và 298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.